Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một - Chương 336 - 337 - 338 - 339 - 340

Chương 336: Thương hương hay tiếc ngọc là chuyện của tôi

Quách Khải Thắng không nhịn được liếc Phương Nhã một cái: "Tiểu Thất không giống với những người được học diễn xuất bài bản như các cô, có thể biểu hiện thế đã là rất tốt!"

Nói xong lại dùng ánh mắt bất mãn nhìn Phương Nhã: "Cô nhìn cách Tiểu Tịch diễn mà học tập, cô có nhập vai thì đối phương mới có thể nhập vai hiểu không hả?"

"Đạo diễn tôi... rõ là là cô ta..." Phương Nhã thiếu chút nữa hộc máu.

Kĩ năng diễn xuất của Quan Tiểu Thất thối nát chẳng lẽ lại do cô ta?

Lúc này thái độ của mọi người xung quanh cũng bắt đầu thay đổi: "Đạo diễn nói rất có lí, ban đầu tôi còn tưởng rằng tất cả vấn đề là do Quan Tiểu Thất, giờ nghĩ kĩ lại một chút mới thấy Phương Nhã cũng có vấn đề!"

"Nhất định là thế! Nếu không tại sao lúc Tiểu Thất diễn với Ninh Tịch lại chỉ cần một lần đã qua!"

"Mặc dù diễn xuất của Quan Tiểu Thất có nát, nhưng diễn xuất của Phương Nhã cũng chả lành lặn được bao nhiêu, thế mà ở đó chó chê mèo lắm lông!"

...

Sau khi kết thúc cảnh quay, Quan Tiểu Thất dường như bay về chỗ nghỉ ngơi.

Hai trợ lí lập tức vây lại, một người đưa nước một người vẫy quạt vô cùng vui vẻ nghênh đón.

"Tiểu thư tiểu thư, lúc nãy cô quá lợi hại!"

"Đúng vậy đúng vậy, chỉ cần một lần đã qua! Diễn quá tuyệt vời!"

Quan Tiểu Thất vênh mặt lên đắc ý nói: "Tôi đã nói rồi, diễn xuất của tôi không thành vấn đề! Chỉ là do cái bản mặt của Phương Nhã kia quá mất khẩu vị nên tôi mới không diễn được thôi! Bây giờ mấy người tin chưa?"

"Tin tin! Tiểu thư là giỏi nhất! Đều là do Phương Nhã sai!"

...

Ninh Tịch quét mắt nhìn phía Tiểu Thất, sau đó đi tới phía Quách Thắng Khải: "Đạo diễn, cảnh này thế nào? Có vấn đề gì sao?"

"Không có vấn đề không có vấn đề! Cực tốt!" Vẻ mặt phơi phới của Quách Khải Thắng y như gió mùa xuân.

Ninh Tịch hơi ngừng lại, giả vờ vô tình nói một câu: "Đạo diễn, tôi thấy trạng thái hiện giờ của Quan Tiểu Thất vô cùng tốt, quay luôn cảnh tiếp theo thì hiệu quả có tốt hơn?"

"Ừ, cô nói rất có lý, tôi để bọn họ quay luôn đây! Đúng rồi, cô có việc gấp thì cứ đi đi!"

"Được, cám ơn đạo diễn!" Ninh Tịch gật đầu cáo từ.

Tiểu Đào nghi ngờ chạy theo sau Ninh Tịch: "Chị Tịch, Quan Tiểu Thất làm sao thế? Một lần mà đã qua rồi! Chắc không phải ăn may chứ?"

Ninh Tịch: "Chắc là vậy đi..."

"Em biết mà! Chị có chuyện gì gấp sao? Có cần em giúp gì không?"

"Không cần, em có thể tan ca rồi!"

"Vậy thì tốt quá, cám ơn chị Tịch ~" Cứ tưởng hôm nay còn phải tăng ca làm thêm giờ, không ngờ lại được về sớm, Tiểu Đào lập tức vui vẻ chạy đi.

...

Ninh Tịch tẩy trang thay đồ xong, đang đi trên hành lang về khách sạn.

Đột nhiên có một cái tay xuất hiện, quàng lên vai cô.

"Chậc chậc, Ninh Tiểu Tịch, thế mà cô cũng làm anh hùng cứu mĩ nhân cơ à?"

Ninh Tịch hất tay Giang Mục Dã ra, phủi phủi bả vai: "Thì sao, ông có ý kiến gì?"

Gianh Mục Dã không thèm để ý đem móng heo để lại chỗ cũ: "Chẳng phải bà không thích xen vào việc của người khác sao? Lần này sao lại giúp cái đứa đáng ghét như Quan Tiểu Thất kia?"

Ninh Tịch sờ cằm một cái: "Dù sao Quan Tiểu Thất cũng coi như giúp tôi một lần, thuận tay thì trả ơn thôi ông cũng biết tôi không thích nợ ân tình người ta còn gì. Hơn nữa... không nói tới cách làm người với tính cách cô ấy tệ hại thế nào nhưng có thể nhìn ra được cô ấy thật sự thích diễn xuất..."

Ninh Tịch đối với những người thực sự yêu thích diễn xuất đều rất có hảo cảm.

Giang Mục Dã vẻ mặt không thể tin nổi: "Bà mà cũng biết thương hương tiếc ngọc nha!"

"Tôi thương hương hay tiếc ngọc thì liên quan gì tới ông!" Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Chẳng phải hôm nay không có cảnh quay sao? Chạy tới đây làm gì?"

Chương 337: Hiếm khi được thư giãn

Giang Mục Dã hưng phấn nói: "Dù sao mấy cảnh sau cũng dễ èo, đang tính rủ bà tối nay đi nhậu đây!"

Ninh Tịch giơ một ngón tay lên lắc lắc: "Sorry, mặc dù tối nay tôi quả thật định đi quán bar thư giãn một chút nhưng mà chỉ đi một mình thôi!"

Giang Mục Dã nổi giận: "Mẹ kiếp! Sao không cho tôi đi cùng!"

Ninh Tịch liếc xéo một cái: "Ông còn ngại lần trước chưa đủ đúng không?"

"Lần đó chỉ là ngoài ý muốn thôi, chưa kể vì chuyện đó mà cô mới được một cái hợp đồng đại diện game ngon ăn đấy nhá!" Giang Mục Dã hùng hồn nói.

"Ai có thể đảm bảo lần nào tôi cũng may mắn như thế? Giang đại minh tinh à, ngài tha cho tôi đi mà, tôi không muốn gây thêm phiền phức cho chị Chi Chi đâu!"

...

Một giờ sau tại quán bar Carlos.

Quán bar Carlos này có một đặc điểm, nơi đây cấm tiệt những vị khách thuộc tầng dưới xã hội, nhất là đàn ông.

Cứ nhắc đến Carlos người ta lại nhớ tới câu: "Người nghèo và chó không được vào."

Mà thứ có thể hấp dẫn những tên lắm tiền hay đám công tử con nhà giàu thì tất nhiên là sắc đẹp, dáng người, khí chất của đám gái gọi hoặc của những cô chiêu con nhà giàu.

Trừ tiền với quyền ra thì xinh đẹp cũng coi như là một loại giấy thông hành ở đây.

Ninh Tịch vất vả lắm mới trốn thoát được Giang Mục Dã kia, lúc đến quán bar thì bên trong cũng đầy người rồi, vậy nên cô chỉ tùy tiện tìm một xó xỉnh nào rồi ngồi xuống.

Đối với Ninh Tịch mà nói thì điểm tốt nhất của quán bar này chính là không cần cải trang phiền toái làm gì, vì nơi này cơ hồ không ai biết một diễn viên nhỏ bé không có tiếng tăm gì như cô, điều này có thể khiến cô hoàn toàn thư giãn.

Ninh Tịch vừa mới ngồi xuống thì mấy bàn cách đó không xa đã có một đám đàn ông trung niên đang quắc mắt "tìm mồi", đám người kia nhìn chằm chằm Ninh Tịch, trong mắt hiện lên tia suy nghĩ sâu xa...

"Vẻ ngoài cùng khí chất thật xuất chúng, nhưng không phải khẩu vị của tôi."

"Ừ, nhìn cũng không giống một cô chiêu."

"Không phải cô chiêu thì là gái gọi! Cứ nhìn đi, tối nay không ít người đẹp đến đây đâu, vội làm gì!"

Mấy người đàn ông trung niên kia ngồi ở ghế salon hạng sang, bày ra dáng vẻ biếng nhác thoải mái. Giọng của bọn họ không nhẹ không nặng, vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Vừa nói xong, mấy người thanh niên ngồi khu bên cạnh đã đồng loạt đứng dậy.

Cậu trai cầm đầu mặc một chiếc sơ mi đắt tiền phối với quần tây, đôi mắt hẹp dài với mí mắt ti hí nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch: "Ha ha, em gái này không hợp gu mấy người vậy thì để cho chúng tôi thôi!"

"Lý công tử cứ tự nhiên." Một người đàn ông ngồi trên ghế salon khẽ mỉm cười không để bụng. Mục tiêu của bọn họ là những quý cô chân chính, đối với loại đàn bà cấp bậc này thì xinh đẹp thế chứ xinh đẹp nữa bọn họ cũng khinh thường.

Vì vậy, đám người Lý công tử liền lập hướng về Ninh Tịch mà buông lời ngả ngớn, huýt sáo: "Này người đẹp! Có muốn tới ngồi chung không!"

Những bản nhạc trong quán bar này đều theo phong cách nhẹ nhàng, không có thể loại chói tai ồn ào cho nên Ninh Tịch lập tức nghe được thanh âm của đám công tử ca kia.

Đôi mắt lạnh lùng của Ninh Tịch quét qua đám người, không đáp lại bất cứ cái gì.

Loại chuyện này Ninh Tịch cũng gặp qua vài lần, đã sớm thành quen rồi. Cô đến Carlos mục đích là để thư giãn nên cứ lựa chọn không để ý đến bọn họ là được.

Đây là quán bar cao cấp nên cũng không có người dám làm chuyện gì quá ồn ào.

Chương 338: Mùi vị mê người

"Em gái... Lý công tử mời cô ngồi chung mà cô không nghe thấy sao?" Thấy Ninh Tịch không thèm để ý tới, sắc mặt mấy công tử ca vây quanh Lý công tử có chút khó coi, giọng điệu cũng cứng rắn mấy phần.

Ngoài ý muốn chính là cho dù có mở miệng lần nữa thì người kia cũng vẫn không nhúc nhích, tự mình uống như thể hoàn toàn không nghe thấy cái gì.

"Cái đồ..."

Cái từ "điếm" còn chưa ra khỏi miệng thì Lý công tử đã đưa tay ra vỗ vai cậu trai đó, rồi cười ha hả nói: "Tán gái ai lại như thế, quá trình chinh phục cũng là một loại hưởng thụ đấy biết chưa?"

Thanh niên kia tươi cười nói: "Lý công tử dạy phải, là do tôi quá vội vàng rồi! Đối phó với những cô em kiểu này thì phải để Lý công tử đích thân ra tay mới được, bọn tôi ở một bên học tập, nhất định sau này sẽ không khiến Lý công tử mất thể diện!"

Lý công tử hài lòng gật đầu, ra vẻ có kinh nhiệm nói: "Muốn cưỡi được cô em này không thể vội vàng, phải từ từ thì mới thú vị!"

Nói xong liền sâu xa mà liếc Ninh Tịch mấy lần, sau đó mang mấy cậu trai về ghế dành cho khách quý.

Ninh Tịch thấy mấy công tử ca kia không gây sự nữa thì cũng không thèm để ý, vừa uống đồ uống vừa nhàn nhã nghe nhạc.

Cái dáng vẻ hoàn toàn thả lỏng lại mơ hồ lộ ra một chút lười biếng thế này lại tăng thêm mùi vị mê người mấy phần.

...

Một lúc sau Ninh Tịch mở weibo ra.

Cô phát hiện weibo của mình đã lâu lắm rồi không đăng thêm cái gì mới, vừa vặn bộ phim cũng sắp đóng máy nên lúc này tăng thêm chút độ hot cũng được. Vì vậy Ninh Tịch suy nghĩ một lúc rồi đăng một post:

"Đêm khuya nằm nghe tiếng mưa rền gió rít, nằm mộng thấy vó ngựa vượt sông băng! Cùng đếm ngược đến lúc đóng máy nào!"

Lượt thích và bình luận bắt đầu tăng vọt, không ít thành viên trong đoàn làm phim cũng chia sẻ lại bài đăng.

Giang Mục Dã cũng chia sẻ, lại còn phối thêm một câu: "Mười năm trời lăn lội giữa sự sống và cái chết, đến chết cũng không quên."

Câu này vừa vặn phù hợp với truyện tình bi tráng giữa Mạnh Trường Ca và Tôn Hoán Khanh.

Giang Mục Dã vừa mới chia sẻ một phát thì những fan trên mạng lập tức bùng nổ, bắt đầu rối rít thảo luận về CP Mạnh Trường Ca và Tôn Hoán Khanh.

Cùng lúc đó tại phòng VIP của quán bar Carlos

Lục Đình Kiêu đang ngồi uống rượu thì di động đột nhiên "đing" một tiếng.

Mở ra nhìn thì là thông báo báo Ninh Tịch vừa đăng một weibo mới.

Anh không chỉ theo dõi tài khoản của Ninh Tịch mà còn cài thêm chút chế độ trong di động thế nên chỉ cần Ninh Tịch đăng cái gì mới thì sẽ lập tức có báo rung và chuông nhắc nhở.

Lục Cảnh Lễ liếc mắt nhìn một cái rồi muốn cạn lời: "Đệch, anh cũng đủ rồi nha! Vì muốn cập nhập tình hình của người ta mà viết cả phần mềm luôn! Em thật sự không cách nào hiểu nổi sự lãng mạng của dân tự nhiên bọn anh..."

Lục Đình Kiêu không thèm phản ứng lại mà chỉ xem đi xem lại bài post này của Ninh Tịch.

"Chỉ một câu ngắn ngủn thế thôi chả lẽ có thể nhìn ra cái gì..." Lục Cảnh Lễ nhỏ giọng lầu bầu.

Sau đó liền thấy ngón tay thon dài của anh trai nhà mình không nhanh không chậm bấm mấy cái, sau đó một tin nhắn ngắn xuất hiện rồi bấm gửi cho Ninh Tịch...

Lục Cảnh Lễ không khách khí nhìn lén, thấy rõ nội dung rồi thì lập tức che mắt ngồi về chỗ ngồi lăn lộn: "A...! Fuck! Mắt chó của tôi! Mắt chó bằng hợp kim của tôi! Tôi không nên nhìn lén mà!"

Đúng là tự tìm đau khổ mà!

Cảnh Lễ đáng thương cứ nghĩ anh trai đang trong thời kì thất tình thì mình sẽ không bị hành hạ, vạn vạn không ngờ tới còn bị hành ác hơn!

Chương 339: Mỹ nhân kế!

Rất nhanh, di động của Ninh Tịch đang ngồi dưới lầu hiện lên một thông báo có tin nhắn mới.

Ninh Tịch nhấp một hớp cocktai mà nhân viên vừa bê tới, cô nghĩ Lục Đình Kiêu chỉ gửi tin nhắn báo cáo tình hình như mọi ngày nên tiện tay mở ra, nhưng mà vừa mở ra...

" Đêm khuya nằm nghe tiếng mưa rền gió rít, ngựa sắt là em, sông băng cũng là em"

"Phụttt..." Ninh Tịch phun thẳng ngụm rượu trọng miệng ra, cả khuôn mặt nóng bừng!

Cứ thế này thì chết sớm mất thôi! Đại ma vương quá hung tàn không cách nào chống cự!

Từ cái hôm Đại ma vương nói: "Một ngày nào đó em sẽ phát hiện ra, cải xanh ăn ngon hơn củ cải" thì Ninh Tịch đã nghĩ rất lâu, nhưng nghĩ mãi vẫn nghĩ không ra Đại ma vương định làm cái gì tiếp...

Cuối cùng Ninh Tịch cũng nghĩ ra...

Đại ma vương rõ ràng đang chuẩn bị đối phó với cô bằng một đại chiêu - mỹ nhân kế!

Ninh Tịch bên này đang ăn thính đến quên trời quên đất thì khóe mắt nhìn thấy một vật đang bay thẳng về phía mình, nhanh tay cầm một chiếc khay trên bàn lên cản lại.

Một tiếng "ầm " vang lên, cái chai rượu suýt chút nữa đập vào đầu cô rơi thẳng trên mặt đất, phát ra âm thanh chói tai.

Một cô chiêu mặc một bộ váy đỏ bó sát được một đám người vây quanh đang rầm rập tiến về phía cô. Người đó dùng ánh mắt như thể từ trên cao nhìn xuống nói: "Ai da, xin lỗi, vừa nãy không biết tại sao mà chai rượu bỗng nhiên bay ra ngoài, không đụng phải cô chứ?"

Ninh Tịch lạnh như băng nhìn mấy người kia một cái, cũng không phản ứng gì thêm.

Cô không thích gây phiền nhưng cũng không sợ phiền, không đập vào mình thì thôi nhưng nếu bình rượu này thật sự làm cô bị thương, thì cô cũng không ngại dùng vũ lực dạy bọn họ đạo lý làm người đâu. Dù sao chỗ này cũng không ai biết cô là ai, có thể tận tình buông thả chính mình.

"Không sao." Ninh Tịch đứng lên, cô không muốn có bất kì tiếp xúc nào với loại người này, nên định kiếm chỗ yên tĩnh khác để ngồi.

Cô chiêu kia thấy vậy thì nháy mắt với mấy cô gái kia.

Mấy người vây quanh cô ta lập lức hiểu ý đi lên chặn đường Ninh Tịch lại.

"Đừng đi, vừa nãy bình rượu kia suýt nữa thì đập vào cô nên trong lòng chúng tôi rất áy náy, nhất định phải bồi thường cho cô!"

"Đúng vậy, là chúng tôi chỉ là vô tình nhưng nếu cứ như thế mà cho qua thì trong lòng rất áy náy!"

Mấy cô gái kia kẻ sướng người họa, tỏ ra như thực sự áy náy lắm nhưng trong mấy đôi mắt kia lại tràn ngập sự khinh thường cùng coi rẻ.

Lúc này nhạc của quán bar lại càng nhẹ nhàng hơn thế nên thu hút không ít ánh mắt tập trung lại đây. Đa phần đều nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch, giống như đang chuẩn bị cười nhạo cô vậy.

"Cô bé kia là một cô chiêu chân chính đấy, mặc dù vẻ ngoài thế thôi nhưng gia thế không tầm thường đâu, sao em gái kia lại đắc tội với người ta thế?"

"Ha ha ha, có vậy mà cũng hỏi, tám phần là do em gái kia dụ dỗ đàn ông của cô chiêu kia rồi! Cô chiêu kia là đại tiểu thư của Vương gia - Vương Nhược Lan, thích nhất là ăn giấm đó!"

"Dụ dỗ? Không thể nào, tôi thấy em gái kia chưa hề rời khỏi chỗ ngồi mà!"

"Đây là quán bar, muốn dụ dỗ ai chỉ cần nhìn người ta lâu một chút là được, đã nghe đến liếc mắt đưa tình bao giờ chưa, đừng nhà quê thế chứ!"

...

Xung quanh là một đám nam nữ ăn mặc đẹp đẽ đang bàn tán sôi nổi.

Loại chuyện như thế này cơ hồ là mỗi đêm đều xuất hiện trong Carlos, người ta thấy nhiều rồi thì cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ háo hức xem kịch vui mà thôi.

Ninh Tịch liếc nhìn mấy cô gái kia, vẻ mặt không chút thay đổi nói: "Bồi thường thì không cần, chai rượu của mấy người không đập trúng tôi."

Chương 340: Nhìn não tàn làm màu

"Như vậy sao được, chúng tôi có đồng ý với cô thì chị Lan của chúng tôi cũng không đồng ý đâu, đúng không chị Lan?" Một trong những cô gái kia nhìn về phía cô chiêu.

Cô chiêu kia bước lên nhìn chằm chằm Ninh Tịch rồi cười nhạt: "Cô cũng không dễ dàng gì, nửa đêm còn phải tới Carlos này, trang điểm cả người thế này cũng tốn không ít tiền đâu nhỉ, cũng không thể để cô tay không mà về được, đây là boa... không, bồi thường cho cô!"

Cô chiêu kia nói xong thì lập tức mở túi xách Hermes, rút ra nửa bó tiền rồi ném vào chân Ninh Tịch: "5.000 tệ, có đủ hay không?"

"Chị Lan thật hào phóng, vừa nãy mà có đập vào cô ta thì 5.000 tệ này cũng đủ rồi!"

"Đúng vậy, chị Lan của chúng ta thật quá hào phóng, đủ một lần đi khách rồi đi!"

Mấy cô gái cũng trào phúng, mở miệng cười khẩy.

Một màn này quả thật rất hot khiến cho càng nhiều người vây xem.

Lý công tử nâng khóe môi, chậm rãi uống rượu, tựa như đang đợi thời cơ ra tay tốt nhất.

Ninh Tịch hơi nhíu mày, ả đàn bà này đâu có tới xin lỗi rõ ràng là đang cố ý gây chuyện.

"Thế nào, chê không đủ à? Cái loại bị mấy thằng già cưỡi lên người như cô thì cao lắm cũng chỉ được giá này thôi chứ?" Cô chiêu kia dùng vẻ mặt chán ghét nhìn chằm chằm Ninh Tịch.

Ninh Tịch còn chưa kịp nói gì thì "chát" một tiếng, lại một chồng tiền giấy đỏ rực đập vào chân cô.

"Chỗ này là một vạn, cộng thêm 5.000 lúc nãy là một vạn rưỡi, đủ chưa?" Cô chiêu kia cười nhạt.

"Ai nha, chị Lan à, cái giá này quá đắt rồi! Em thấy cô ta chỉ đáng giá 3.000 tệ, cô ta thấy chị Lan là người có tiền nên mới nghĩ lừa chị thêm chút tiền đó!"

"Chị Lan lương thiện thật ấy, nếu người ta vẫn chê thì thêm một vạn nữa góp thành hai vạn rưỡi là được rồi!"

"Hai vạn rưỡi1? Mấy chữ này tôi thích!" Cô chiêu kia cười khẩy một cái rồi lại rút ra một tập tiền nữa đập vào trước người Ninh Tịch.

1Hai vạn rưỡi = hai vạn ngũ = mày là thằng ngu.

Ninh Tịch nhướng mày đánh giá cô gái trước mặt, ánh mắt kia không khác gì đang nhìn một con ngu.

Cái loại người này chính là nhiều tiền lại rảnh rỗi nên muốn tìm cảm giác tồn tại đây mà.

Chỉ tiếc rằng ở trước mắt Ninh Tịch thì không có bất kì cảm giác tồn tại nào đáng nói cả, ngu đến độ Ninh Tịch còn chẳng có hứng thú đi ngược cô ta, bởi vì dù cho có ngược cũng chẳng có khoái cảm.

"Người đẹp, tiền này cô cứ nhận đi, hai vạn rưỡi này dù không nhiều nhưng còn tốt hơn cô phải làm lụng cả đêm đấy!" Lúc này một tên đàn ông đô con, tóc vàng mắt xanh nhìn như là con lai đi cạnh cô chiêu kia ngồi xổm xuống nhặt tiền lên đưa cho Ninh Tịch, cũng đưa cho Ninh Tịch một ánh mắt mập mờ.

"Cám ơn, tôi không nghĩ rằng tôi cần cái thứ bồi thường này." Giọng của Ninh Tịch đã có chút lạnh.

"Con điếm này!" Đột nhiên không biết cô chiêu kia bị cái gì kích tích mà đột nhiên tức giận mắng: "Tao thấy mày đáng thương nên mới có lòng bồi thường, thế mà mày lại không biết điều đi dụ dỗ Thừa Duẫn nhà tao!"

Vừa nãy là do bạn trai cô ta cứ liếc nhìn con tiện nhân này mãi nên cô ta mới tức giận mà chạy tới, kết quả con tiện nhân kia lại trắng trợn dụ dỗ Thừa Duẫn ngay trước mặt cô ta, coi cô ta là người chết sao?

Ninh Tịch mặc dù không muốn để tâm tới những người này, nhưng đám người lại dây dưa không ngớt, tính nhẫn nại có khá hơn nữa cũng hết sạch. Ninh Tịch cười lạnh một tiếng, liếc tên con lai kia một cái, ánh mắt mắt như đang nhìn một tảng thịt heo rẻ tiền: "Tôi dụ dỗ anh ta?"

"Thừa lời! Không phải mày dụ dỗ Thừa Duẫn chẳng lẽ lại là Thừa Duẫn dụ dỗ mày!"

"Mày còn nhìn! Chưa thấy trai đẹp bao giờ có phải hay không! Có cần đói khát đến mức này sao!"

"Chậc chậc, nhất định là toàn phải ngủ với mấy tên già, nên cho tới giờ chưa từng nhìn thấy trai đẹp như thế à?"

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3