Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một - Chương 281 - 282 - 283 - 284 - 285

Chương 281: Thay phiên nhau dỗ Tiểu Bảo

Lục Sùng Sơn nhìn con trai cả vẫn im lìm như tượng đá, lại nhìn vợ với con trai thứ ôm nhau khóc lóc, chính ông ta cũng muốn sứt đầu bể trán: "Hai người đừng khóc! Ra cái thể thống gì đây! Tiểu Bảo cũng không có gì đáng ngại! Chẳng phải bác sĩ bảo là do tâm trạng tích tụ nên dẫn đến dạ dày phải chịu áp lực thôi sao!"

Lục lão phu nhân nóng nảy: "Cái gì mà không có gì đáng ngại, tâm tình tích tụ mà không có gì đáng ngại sao? Tiểu Bảo còn mắc chứng tự bế, nếu lại thêm trầm cảm thì phải làm thế nào!"

"Làm gì mà nghiêm trọng như thế, làm gì có đứa bé nào bị trầm cảm..."

Lúc này cửa phòng Tiểu Bảo đột nhiên mở ra, Tần Mộc Phong ho nhẹ một tiếng nói: "Lục lão tiên sinh, theo góc độ bác sĩ mà nói thì trẻ em cũng có thể bị trầm cảm, hơn nữa căn cứ vào tình huống này của Tiểu Bảo thì quả thật có vài triệu chứng rồi."

"Ông nghe đi! Bác sĩ cũng nói rồi ông đã tin chưa!"

Vẻ mặt Lục Sùng Sơn vô cùng nghiêm trọng, trầm giọng nói: "Vậy đi tìm được một cô gái có thân hình và khuôn mặt tương tự với cô gái kia đến bồi Tiểu Bảo! Tâm lý học chẳng phải cũng có một cái gọi là di tình1sao?"

1 Di tình trong Di tình biệt luyến: thay lòng đổi dạ.

"Cái này ấy à..." Tần Mộc Phong không tiện nói thẳng ra nên cân nhắc chọn lời.

Lục Cảnh Lễ thì không ngại nhiều thứ như vậy, nói thẳng: "Ba à, Tiểu Bảo chỉ hướng nội chứ không bị ngu, ba lừa nó như thế thật quá đáng!"

"Thằng nhóc thối kia mày tới đây! Tao phải đánh chết mày!" Lại một lần nữa Lục Sùng Sơn bị Cảnh Lễ làm cho tức gần chết, đang muốn đuổi theo đánh thì Lục Đình Kiêu đưa tay cản lại.

Lục Cảnh Lễ thấy vậy cảm động đến suýt chút nữa khóc lên, hu hu hu! Anh Hai bảo vệ mình!

"Hai anh em chúng mày thật sự muốn ba tức chết đúng không?"

"Được rồi được rồi, ồn ào cái gì! To đầu hết cả rồi! Đừng có mà dọa Tiểu Bảo!" Lục lão phu nhân mau chạy ra giảng hòa: "Đình Kiêu à, con mau vào nhìn Tiểu Bảo đi, khuyên nó một chút!"

Trong phòng, quả thật Tiểu Bảo vẫn ngoan ngoãn y như lời Lục lão phu nhân nói.

Lúc Lục Đình Kiêu đi vào, nhóc đang ngoan ngoãn tự mình bưng nước uống.

Lục Đình Kiêu sao có thể là một người biết khuyên nhủ người khác, ngay cả vẻ mặt lạnh lùng cũng không đổi, chỉ máy móc nói một câu: "Mỗi một người đều có những lựa chọn cho cuộc đời mình, quá mức ép buộc cũng sẽ chỉ liên lụy đến người khác, con nên học cách buông tay."

Vẻ mặt kia y như đang nói ba chữ "nén bi thương".

Tiểu Bảo ngơ ngác, tựa như không hiểu nổi là ba ba đang nói gì, một lúc lâu sau trong đôi mắt to tròn tràn ngập bi thương...

Lục lão phu nhân hốt hoảng: "Mẹ kêu con đến dỗ nó, chứ không phải để con nói đạo lí to tát với một đứa trẻ năm tuổi!"

Nói xong rồi đỡ trán thở dài: "Mẹ đúng là hồ đồ, gọi một cái cọc gỗ chết tiệt như con về có tác dụng gì! Thà đừng về còn hơn! Con chỉ khiến Tiểu Bảo khó chịu hơn thôi! Cảnh Lễ ngoan, con tới thử xem!"

"Hả? À! Để con!" Lục Cảnh Lễ gãi đầu một cái, dịu dàng nói: "Tiểu Bảo à, chú Hai hát cho con nghe được không? Khụ, hồ lô oa hồ lô oa, một cành có tận 7 bông hoa, gió thổi mưa rơi cũng không sợ, là lá la..."

Một giây kế tiếp, Tiểu Bảo vốn đang đờ đẫn, ánh mắt không tiêu cự đột nhiên sũng nước, lệ ào ào tuôn ra...

Tim của Lục lão phu nhân cũng sắp nát, đập lưng Lục Cảnh Lễ kêu bồm bộp: "Cái thằng ngốc này! Hát cái gì mà để Tiểu Bảo khóc rồi!"

Lục Cảnh Lễ oan ức: "Móa! Cái này cũng trách con? Con chỉ biết hát một bài thôi đó! Trước kia đây là bài Tiểu Bảo thích nghe Tiểu Tịch hát nhất đó! Ách... được rồi, đúng là không nên hát bài này..."

Chương 282: Tâm bệnh thì cần tâm dược

Không cẩn thận chạm vào vết thương lòng của Tiểu Bảo...

"Biến biến biến! Tất cả đều biến hết đi! Một đám vô dụng như nhau! Gọi mấy đứa đến thì được cái ích lợi gì! Không nghĩ ra cách nào dỗ Tiểu Bảo thì tối nay đừng có mà ăn cơm!" Lục lão phu nhân nổi giận, đem Lục Đình Kiêu, Lục Cảnh Lễ, Tần Mộc Phong, thậm chí là Lục lão gia tống cổ ra ngoài hết.

Mấy ngày tiếp theo, toàn thể Lục gia tổng động viên cũng không dỗ được Tiểu Bảo, trái lại tình trạng càng ngày càng tệ hơn.

Tuy nhóc vẫn ăn rất nhiều cơm nhưng lại thường xuyên nôn ra, ngủ cũng rất ngoan nhưng lại thường xuyên gặp ác mộng, tinh thần càng ngày càng kém...

Lục Sùng Sơn vì thế mà mời nguyên cả một đội bác sĩ tâm lý từ nước ngoài sang, nhưng mà cũng chẳng có tác dụng gì, tất cả đều nói tâm bệnh thì cần tâm dược, nếu không thì chỉ có thể trường kỳ uống thuốc với tiến hành điều trị để khống chế bệnh tình không nặng hơn.

Lục Sùng Sơn giận đến không chịu được, nếu có thể mời được cái "tâm dược" kia thì còn phải mời đám bác sĩ kia làm gì?

Thuốc nào cũng có ba phần độc! Người phụ nữa kia ít nhất phải bảy phần độc! Làm sao ông dám cho Tiểu Bảo dùng!

Một người mẹ sẽ có ảnh hưởng lớn như thế nào đối với sự trưởng thành của Tiểu Bảo?

Đời thứ ba Lục gia hiện giờ chỉ có độc một mình Tiểu Bảo. Nếu bởi vì ông ta đưa ra quyết định sai lầm nào mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì làm sao ông ta ăn nói được với liệt tổ liệt tông dưới suối vàng?

Buổi tối, khách sạn cao cấp Bách Xuyên.

Bởi vì gần đây tiến trình quay phim vô cùng thuận lợi, tiến độ vượt sự đoán không ít nên Quách Khải Thắng cố ý mời mọi người cùng ăn một bữa cơm chung để thả lỏng.

"Khoảng thời gian này mọi người đã vất vả rồi, nhất là Ninh Tịch, cảnh quay cực kì nhiều, chờ hơ khô thẻ tre1 nhất định phải mời mọi người ăn cơm đấy! Đến, cạn ly!"

1 Hơ khô thẻ tre: đóng máy.

"Mọi người cạn ly!"

"Cạn ly! Cám ơn đạo diễn mời cơm!"

...

Trong một góc, Ninh Tuyết Lạc nghe câu "Cảnh quay của Ninh Tịch cực kì nhiều" kia liền hận đến mức bấm móng tay vào da thịt nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười khéo léo.

Bây giờ tài chính của cả đoàn làm phim đều do tập đoàn Lục thị với Thịnh Thế quản lí, có nghĩa là trong đoàn làm phim này cô ta không có tí quyền phát biểu nào.

Cũng may đoàn làm phim không dám đổi diễn viên chính, dẫu cho cô ta gây chuyện lớn như vậy nhưng nhân khí với địa vị vẫn còn đó, vẫn có rất nhiều fan trung thành.

Không bằng khoảng thời gian này tạm nhịn.

Ninh Tịch có nổi tiếng hơn nữa cũng chỉ là vai phụ, làm nền cho cô ta thôi, Thịnh Thế bỏ nhiều tiền như vậy cũng chỉ làm áo khoác cho người khác mà thôi!

Sau sự việc kia, cả đoàn làm phim đều có chút xa lánh Ninh Tuyết Lạc, tất cả đều vây quanh Giang Mục Dã với Ninh Tịch chuyện trò, hai người bọn họ còn có mặt mũi hơn cả nam chính với nữ chính.

Ninh Tuyết Lạc bị ghẻ lạnh cũng có chút lúng túng, vì vậy cô ta bèn tìm tới người đồng bệnh tương liên1 - Triệu Tư Châu: "Tư Châu, món này cá có vẻ không tệ, anh nếm thử một chút!"

1 Đồng bệnh tương liên: cùng chung một một cảnh ngộ mà thấu hiểu nhau.

"Tôi không thích ăn cá." Triệu Tư Châu lạnh lùng.

Vốn sau khi Giang Mục Dã đến hắn ta đã bị ép rồi, lại còn bị con đàn bà này liên lụy khiến cảnh quay bị cắt đi rất nhiều, sao có thể có sắc mặt tốt với cô ta.

"Ah, thế thôi vậy!", Ninh Tuyết Lạc sắc mặt cũng không dễ coi, vội vã đứng dậy đi vệ sinh.

Trong phòng rửa tay.

Ninh Tuyết Lạc giận đến phát run, cô ta quơ tay gạt những những đồ vật đang để trên bệ rửa tay xuống dưới đất: "Ninh Tịch, bây giờ mày cứ đắc ý đi, cứ chờ xem, tao không để mày đắc ý lâu đâu!"

"Được, bổn cung đang chờ đây!"

"Ninh Tịch!... Mày..." Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng người, Ninh Tuyết Lạc sợ hết hồn, vừa quay người đã thấy Ninh Tịch đang đứng nhàn nhã phía sau.

Chương 283: Cô lại mà cắn tôi này

Ninh Tuyết Lạc rất nhanh bình tĩnh lại, khinh bỉ nói: "Hừ, Ninh Tịch, tao cứ tưởng rằng mày có chống lưng lợi hại thế nào! Hóa ra cũng chỉ là một diễn viên thôi!"

Hai ngày trước scandal của Ninh Tịch với Giang Mục Dã bị truyền ra, giới truyền thông sôi sùng sục, đương nhiên là cô ta có biết.

Nguyên bản Ninh Tuyết Lạc vẫn âm thầm phái người theo dõi hai người bọn họ, nhưng không đợi cô ta ra tay thì Ninh Tịch với Giang Mục Dã đã bị fan vạch trần. Hơn nữa chuyện này cũng không tạo thành đả kích với Ninh Tịch như cô ta dự đoán, mà trái lại còn để cho Ninh Tịch tăng thêm không ít fan và nhân khí.

Con tiện nhân đáng chết, thế mà ôm được đùi của Giang Mục Dã, khó trách sao lại có thể thuận lợi kí được hợp đồng với Thịnh Thế như vậy.

Mặc dù ngoài miệng Ninh Tuyết Lạc vẫn nói là "diễn viên", nhưng trong lòng cô ta hiểu rõ, Giang Mục Dã không chỉ đơn thuần là một nghệ sĩ.

Đàm Tĩnh Nhàn là mẹ của Giang Mục Dã đồng thời cũng là con gái nuôi của Lục gia, Giang Mục Dã còn phải gọi hai vị nhà Lục gia một tiếng ông bà ngoại, gọi Lục Đình Kiêu một tiếng cậu!

Dù không có máu mủ nhưng cũng được tính là thân thiết.

Bởi vì có Lục gia chống lưng mà chuyện làm ăn của Giang gia ngày càng phát triển, mà Giang gia lại chỉ có duy nhất một người con trai độc nhất là Giang Mục Dã, người thừa kế Giang gia sau này nhất định chính là cậu ta.

Nhưng mà với cái tính tình của Giang Mục Dã thì Ninh Tuyết Lạc nghĩ nó có thể gả với Giang gia sao? Thật là vớ vẩn!

"Xem thường diễn viên như thế, vậy cô là cái gì?" Ninh Tịch nhướng mày.

"Tao là con gái nhỏ của ba mẹ, là Đại tiểu thư của Ninh gia, tất nhiên là cao quý hơn nhiều so với mày!" Ninh Tuyết Lạc vênh mặt, giọng điệu rõ ràng đang cố ý khoe khoang Ninh Diệu Hoa với Trang Linh Ngọc không vì chuyện kia mà ghét bỏ cô ta.

Ninh Tuyết Lạc lựa chọn con đường này cũng không chỉ bởi muốn hưởng thụ cảm giác được người ta hâm mộ, hưởng thụ cảm giác chiếm được đồ mà Ninh Tịch khao khát, mà còn là vì đây chính là mạng lưới giao thiệp, làm ăn lớn nhất.

Cũng may lần này cô ta giúp Ninh gia đạt được một hợp đồng lớn từ mạng lưới giao thiệp của mình, nên mới có thể thoát khỏi vụ cô ta hãm hại Ninh Tịch, chẳng qua là sau này làm việc phải cẩn thận hơn.

Nghĩ tới đây, Ninh Tuyết Lạc như thể được tiếp thêm sức, vênh mặt nói: "Chỉ vì 800 vạn mà bán thân, cái ngữ như mày có thể so sánh được với tao sao?"

"Xì..." Ninh Tịch nghe vậy thì bật cười.

"Mày cười cái gì?"

Ninh Tịch thản nhiên nhìn cô ta: "Cười 800 vạn của cô đó!"

Ninh Tuyết Lạc cau mày: "Ninh Tịch, mày có ý gì?"

Ninh Tịch lắc đầu than thở: "Ninh đại tiểu thư, thật xin lỗi, tôi không ngờ cô sẽ ngu tới mức này, đến tận bây giờ vẫn không biết 800 vạn của tôi từ đâu ra!"

Ninh Tuyết Lạc hừ lạnh: "Không phải do mày bán thân cho Giang Mục Dã mà có sao! Tao có gì mà không biết!"

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ nhếch, tiến sát gần tai cô ta nói nhỏ: "800 vạn tiền bồi thường kia... chẳng lẽ không phải do cô tự mình đưa tới sao?"

"Cái gì? Tao đưa mày! Ninh Tịch, mày điên rồi sao? Tao làm sao có thể..." Nói được một nửa, Ninh Tuyết Lạc đột nhiên im bặt, trợn trừng hai mắt: "Ninh Tịch... là mày... người uy hiếp tao là mày!"

"Đúng rồi, là tôi đó, cô tới mà cắn tôi đi?"

"Đây là chiếm đoạt tài sản! Tao phải kiện mày!"

"Ôi tôi sợ quá đi, thật là sợ chết đi mất!"

"Mày... mày..." Ninh Tuyết Lạc tức đến muốn ngất xỉu.

Cô ta hoàn toàn không ngờ 800 vạn cô ta phải "tự tay cắt thịt mình" mới có lại rơi vào túi Ninh Tịch, thành tiền bồi thường hợp đồng cho cô ta.

Chuyện đến nước này chỉ đành cắn răng qua, cô ta tuyệt đối không thể nhắc lại, dù gì cô ta cũng không có chứng cứ.

Chương 284: Phong cách chuyển đổi quá nhanh

Sau khi Ninh Tịch rời đi, Ninh Tuyết Lạc suy nghĩ một chút, sau đó gọi điện cho Tô Diễn.

"Diễn, anh có thể đến đón em được không?"

"Xin lỗi Tuyết Lạc, tối nay anh có hẹn rồi, có thể rất khuya mới về được, anh cho tài xế đi đón em được không? Ây... alo?"

Đầu bên kia di động không có tiếng trả lời chỉ có thể mơ hồ nghe tiếng tiếng khóc bị kìm nén, Tô Diễn vội vàng hỏi: "Sao vậy Tuyết Lạc? Em khóc sao? Có chuyện gì à?"

Ninh Tuyết Lạc nghẹn ngào: "Diễn, em khổ quá... tất cả mọi người đều ghét bỏ em, tất cả mọi người đều chỉ lấy lòng Ninh Tịch với Giang Mục Dã, chẳng có ai nói chuyện với em cả..."

"Lúc nãy em chỉ hỏi thăm một câu xem giữa Ninh Tịch với Giang Mục Dã có chuyện gì xảy ra, nếu như chị ấy cần tiền thì cứ nói với em, đừng làm chuyện điên rồ... Nhưng kết quả là chị ấy lại nói rất nhiều lời khó nghe, còn nói em không xứng quản chuyện của chị ấy..."

Tô Diễn thở dài một tiếng: "Tuyết Lạc, gần đây scandal của Tiểu Tịch với Giang Mục Dã rất nóng, em hỏi như vậy rất dễ khiến cô ấy cảm thấy em đang chất vấn nên Ninh Tịch không vui cũng là điều dễ hiểu! Em còn hỏi cô ấy có cần tiền hay không, đây chẳng phải ý nói là cô ấy nhận tiền của Giang Mục Dã hay sao?"

Không ngờ ngay cả Tô Diễn cũng chỉ phản ứng hời hợt như vậy, Ninh Tuyết Lạc siết chặt nắm đấm: "Diễn, anh thay đổi rồi! Có phải là vì chuyện kia nên bây giờ dù có chuyện gì xảy ra thì anh cũng chỉ tin Ninh Tịch đúng hay không? Không chỉ có việc bị fan chụp ảnh lại, lúc bình thường ở trong đoàn làm phim họ cũng rất thân thiết với nhau, ai mà chẳng biết quan hệ của bọn họ, còn cần em phải nói sao?"

"Tuyết Lạc, không phải là anh thay đổi, mà là lòng dạ của em xảy ra vấn đề, em hiểu lòng người đến như vậy thì tại sao không thể đứng về phía Tiểu Tịch, tin tưởng cô ấy? Dẫu cho cô ấy thật sự có gì với Giang Mục Dã thì đó cũng là quan hệ yêu đường bình thường! Như vậy chúng ta còn phải chúc mừng cho Ninh Tịch!"

"Diễn, em..."

"Được rồi, anh phải làm việc đây! Có gì rảnh rỗi lại nói chuyện với em."

...

Lúc Ninh Tịch trở lại phòng, mọi người đã ăn xong đang kéo nhau hát karaoke.

"Đạp gió mây, ta ngửa mặt xông lên,

Đạp gió mây, ta tuyệt đối không nhìn về những gì đã vứt lại sau lưng,

Khoảng trời này ta tự mình đặt luật, hung hãn như ánh mắt chó sói..."

Giang Mục Dã hát xong bàiNgôi Sao Thời Loạnđược tất cả mọi người hoan hô, thấy Ninh Tịch quay lại liền vội vàng gọi cô qua hát cùng: "Ninh Tiểu Tịch, mau tới hát! HátTrời Cao Biển Rộngđược không?"

Đây là bài mà mỗi khi đi hát Ninh Tịch đều chọn, mỗi lần đều phải hét cái gì mà tha thứ ta cho ta cả một đời mới thỏa mãn.

Nhưng mà hôm nay Ninh Tịch lại khoát tay: "Để tự tôi chọn!"

"Bà muốn chọn bài nào?" Giang Mục Dã không yên tâm tiến tới, lo cô sẽ chọn một bài nào đó quá khủng bố.

Ninh Tịch chọn xong rồi ngồi dựa vào ghế salon, cầm micro lên bắt đầu hát:

"Mở đèn lên... nhìn căn phòng lớn cùng chiếc giường cô đơn kia, không có gì khác biệt với khi tắt đèn cả... tình yêu trong lòng không cách nào chia sẻ..."

Giang Mục Dã kinh hoàng: "Mẹ nó, Ninh Tịch, bà đổi phong cách quá nhanh rồi đấy, phải hátAnimal, FleshvớiToxicmới đúng chứ?"

Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Đây không phải là đi chơi riêng, ông bảo tôi phải hát mấy bài đó ở chỗ như này sao?"

Lúc trước Ninh Tịch hát toàn những bài có lời lẽ không hợp với thiếu nhi, không phải nói chơi cơ mà ba bài kia đúng là ba bài cô hay hát nhất.

Năm đó ở nước M, có một lần cô uống nhiều quá nên hát nguyên bài Flesh1ở hộp đêm, đêm đó hộp đêm huy động gấp ba lượng bảo vệ lên cũng không khống chế được tình hình...

1Flesh:Thịt

Đấy không phải là cách để anh chạm vào trái tim, vào đầu óc, vào tâm trí của em, không chạm vào bất cứ cái gì.

Nó chỉ là cách để em giải phóng những cảm xúc từ sâu thẳm bên trong

Giống như những tia lửa lóe lên trong màn đêm mà em tưởng đó là tình yêu

Chúng ta có thể điên cuồng thêm chút nữa,

Chỉ vui thôi, chỉ cho vui thôi.

Đừng kìm nén nữa mà để nó ra đi.

Hãy siết chặt em lại và đưa em lên đến đỉnh cao sung sướng

Cho tới tận khi anh ra và em cũng ra.

Anh làm em nghiện nó rồi đấy, và em sẵn sàng để thổi tung lên rồi

Đẩy mạnh vào cơ thể em đi, để hàm răng nghiến chặt vào cơ thể em

Cởi bỏ hết tất cả, nếm thử vị thịt tươi nào

Cắn em thật mạnh đi, hãy để răng anh đi sâu vào da thịt em

Vượt qua mọi thứ và nếm vị thịt tươi nào

Giữ chặt em lên tường

Cho đến khi em phải cầu xin, cho em thêm nữa

Hãy khiến em rên rỉ, em thích sự hoang dại đó

Em thích sự hoang dại đó

Đẩy thật mạnh vào cơ thể em đi mà, để hàm răng cắn chặt vào cơ thể em

Nắm lấy tay em và giữ chặt nó trên đầu và ấn khuôn mặt em vào giường

Vì em đang gào thét anh yêu à, nên hãy làm em câm lặng đi

Hãy đặt tay anh lên cổ của em và cảm nhận từng hơi thở

Nó giống cò sùng đã lên dây và em đã sẵn sàng bắn ra

Khao khát anh vật lộn với em, đây là sự thống trị vì em cũng bất lực

Em không hay chơi mấy trò đó, nhưng một khi em chơi thì em là một quái vật, vậy nên tốt nhất là anh nên tin là em thích nó

Đẩy mạnh vào cơ thể em đi, để hàm răng nghiến chặt vào cơ thể em

Cởi bỏ hết tất cả, nếm thử vị thịt tươi nào

Cắn em thật mạnh đi, hãy để răng anh đi sâu vào da thịt em

Vượt qua mọi thứ và nếm vị thịt tươi nào

Giữ chặt em lên tường

Cho đến khi em phải cầu xin, cho em thêm nữa

Hãy khiến em rên rỉ, em thích sự hoang dại đó

Em thích sự hoang dại đó

Đẩy thật mạnh vào cơ thể em đi mà, để hàm răng cắn chặt vào cơ thể em

Đẩy thật mạnh vào cơ thể em đi mà, để hàm răng cắn chặt vào cơ thể em

Nắm lấy tay em và giữ chặt nó trên đầu và ấn khuôn mặt em vào giường

Vì em đang gào thét anh yêu à, nên hãy làm em câm lặng đi

Hãy đặt tay anh lên cổ của em và cảm nhận từng hơi thở

Nó giống cò sùng đã lên dây và em đã sẵn sàng bắn ra

Giữ chặt em lên tường

Cho đến khi em phải cầu xin, cho em thêm nữa

Hãy khiến em rên rỉ, em thích sự hoang dại đó

Em thích sự hoang dại đó

Đẩy thật mạnh vào cơ thể em đi mà, để hàm răng cắn chặt vào cơ thể em.

Chương 285: Em thật sự rất nhớ anh!

Ninh Tịch tiếp tục hát:"Sinh mạng trôi dần theo tháng năm, theo mái tóc bạc dần, theo bước chân anh rời đi, xa dần..."

Nghe đến đây, Giang Mục Dã đã nghe ra mùi không đúng, sao anh lại cứ có cảm giác bài hát này không phải tiện tay chọn mà là vì một người mà hát chứ?

"Em thật sự rất nhớ anh, thật sự rất nhớ, cũng không dám để anh biết nỗi nhớ nhung trong lòng, chỉ còn em với nỗi nhớ quẩn quanh, nhưng em vẫn giả vờ rằng em vẫn ổn..."

...

Em thật sự nhớ anh? Giang Mục Dã lập tức xanh mặt.

Quả nhiên chính là vì người nào đó mà hát rồi!

Giờ phút này tất cả mọi người đều không biết, ngay ngoài cửa phòng đang có một bóng người.

Người đàn ông vốn chỉ đi ngang qua, nhưng ngay lúc bước ngang qua cánh cửa này lại đột nhiên dừng lại không nhúc nhích.

Người bạn bên cạnh thấy người đàn ông chậm chạp không đi, không nhịn được lên tiếng: "Lục tổng, có vấn đề gì sao? Trương tổng với Uông tổng còn đang chờ chúng ta đấy!"

"Im lặng."

Khí tràng đột nhiên lạnh xuống, người bạn đồng hành lập tức im bặt: "..."

Lúc này trong phòng lại truyền ra:

"Em thật sự rất nhớ anh, thật sự rất nhớ, nhưng em tự dối mình, em nhớ anh, thật sự nhớ anh, đây là bí mật của em, rất nhớ anh, thật rất nhớ anh, nỗi niềm này ẩn sâu trong lòng em..."

Cho đến khi giọng nữ đó dừng một lúc lâu, người đàn ông nhấc chân mới rời đi.

Đêm khuya. Nhà cũ của Lục gia.

Trong sân, trên những bậc đá xanh biếc có một người đàn ông đang đứng đó, trong tay kẹp một điếu thuốc, tận đến lúc điếu thuốc ấy cháy hết cũng không chạm môi một lần, không biết anh ta đang nghĩ cái gì.

"Anh, đến lúc này rồi sao anh vẫn chưa có động tĩnh gì vậy?" Lục Cảnh Lễ nôn nóng chạy tới.

Lục Đình Kiêu vẩy tàn thuốc trong tay đi: "Cái gì?"

Lục Cảnh Lễ liếc mắt nhìn qua: "Đừng giả ngu nữa! Anh làm một vòng điệu hổ ly sơn lớn đến thế còn gì, đưa cha qua tận thành phố A chẳng phải vì muốn gọi Ninh Tịch tới đây tối nay hay sao? Mai là cha về rồi, còn không gọi Tiểu Tịch Tịch qua

thì không kịp đâu! Tiểu Bảo khổ sở như vậy, người làm cha như anh không đau lòng, nhưng người làm chú như em đau lắm!"

"Em có thể thử xem, khả năng đồng ý của cô ấy là con số không." Lục Đình Kiêu nói xong đứng dậy đi vào nhà.

"Không thể nào, chỉ bằng ba tấc lưỡi của em nhất định có thể thuyết phục chị dâu tới đây!" Lục Cảnh Lễ tràn đầy tự tin rút di động ra.

Sau khi hội họp xong, các thành viên của đoàn làm phim đều lục tục rời đi.

Ninh Tịch vừa về đến khách sạn thì di động đột nhiên vang lên.

Nhìn tên người gọi tới, sắc mặt Ninh Tịch khẽ đổi - là Lục Cảnh Lễ.

Cô chậm chạp không nhận, di động vang một hồi rồi tự ngắt.

Một lúc sau, di động lại vang lên lần nữa.

Ninh Tịch do dự một hồi, rốt cuộc cũng nghe máy.

"Alo..."

"Hây, Tiểu Tịch Tịch đã ngủ chưa?"

"Vẫn chưa đâu, đoàn làm phim mới vừa tụ họp xong, Nhị thiếu, đã muộn thế này có chuyện gì không?"

Lục Cảnh Lễ muốn nói thẳng luôn nhưng chẳng biết nói như nào nên: "Tiểu Tịch Tịch, rốt cuộc hôm đó cô nói cái gì với anh tôi đấy? Sau khi anh ấy không nói một lời giam mình trong phòng một ngày một đêm, sau khi ra thì cứ như chưa từng có gì xảy ra vậy nhưng... không ngủ không nghỉ không ăn uống, liên tục làm việc ba ngày ba đêm, cho đến khi mẹ tôi gọi điện nói Tiểu Bảo không khỏe thì anh ấy mới về nhà cũ, sau đó những ngày qua..."

"Tiểu Bảo không khỏe? Tiểu Bảo sao rồi?" Ninh Tịch lập tức bắt lấy điểm chính, hơn nữa còn cắt lời Lục Cảnh Lễ.

"..." Lục Cảnh Lễ mặc niệm ba giây cho anh trai, quả nhiên Tiểu Tịch Tịch chỉ quan tâm Tiểu Bảo thôi! Đáng thương quá!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3
Tìm Mua Sách Này

Gác Sách hướng tới một thư viện sạch
Các bạn đọc thấy truyện nào có nội dung 18+ thì bình luận ở dưới giúp để Gác lọc nhé
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ gác Sách 
\:D/\:D/\:D/