Someone like you (Một ai đó giống anh) - Chương 13

Tôi nhìn menu một lượt, gọi một ly cà phê sữa, một cái bánh mattcha trà xanh. Xong rồi, tôi chớp chớp mắt đẩy quyển menu về phía Lưu Dương, lại thấy hành động này là không cần thiết. Cậu ta chẳng phải nhân viên của quán sao, chắc cũng thuộc lòng menu rồi. Nghĩ đến đó, tôi có chút hứng thú hỏi:

- Cậu làm thêm ở đây? Vậy cậu làm ở bộ phận nào?

- Tôi làm thợ bánh.

- Thợ bánh?

- Đúng, sao phải ngạc nhiên vậy?

- Không. Chỉ là, tôi không nghĩ đến cậu lại biết làm bánh.

Lưu Dương ngẩng đầu lên nhìn vào mắt tôi khiến tôi có chút bối rối. Cảm thấy lời nói của mình có phần không đúng, nhưng lời đã nói ra rồi không thể lấy lại. Chỉ biết chờ đợi phản ứng tiếp theo của người đối diện. Cậu ta không những không tức giận, còn nhìn vào mắt tôi có chút nghiêm túc nói:

- Chị biết về tôi được bao nhiêu?

- À… Ừ, không biết gì hết.

Trước bộ mặt nghiêm túc của Lưu Dương, tôi bỗng cảm thấy ấp úng. Cuối cùng lại trả lời theo cảm tính rằng cái gì cũng không biết. Thì đúng là ngoài tên họ của cậu ta ra, tôi cái gì cũng không biết. Nghe xong câu trả lời của tôi, cậu ta phì cười. Lấy lại bộ dạng cà chớn thường ngày, nửa đùa nửa thật nói:

- Vậy chị có muốn biết nhiều về tôi nữa không?

- Không.

Lần này, tôi lại trả lời theo cảm tính. Lưu Dương nghe xong, sắc mặt khó coi cực độ, bực bội đứng dậy đi về phía quầy bar của quán. Tôi vẫn ngồi đó chờ đợi phần ăn của mình, rảnh rỗi đọc qua vài tờ note dán trên tường.

“Khẽ nhấp ngụm café, vị đắng len lỏi vào từng giác quan. Bất giác tiếng chuông gió leng keng, chạm vào nhau khi cơn gió từ đâu ùa về. Thành phố những ngày chuyển mùa cứ dùng dằng, đủng đỉnh chẳng thể nắm bắt được. Con phố tan tầm ngày chủ nhật buồn lặng lẽ khép mình co ro một góc, gió lạnh ùa về siết chặt nỗi nhớ… Hà Nội gọi gió về, gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xạc xào và gọi chùm hoa sữa gương mình nở muộn. Hà Nội ngày trở gió, ai đó có lạnh không?...”

Tôi đọc đi đọc lại từng câu chữ trong tờ note này, rồi lại như đắm mình vào cảm xúc của tác giả. Hóa ra, ở đâu đó trong thành phố này vẫn còn có những người cảm thấy cô đơn như tôi.

- Cà phê sữa, bánh Mattcha trà xanh của chị đây.

- Cảm ơn!

Lưu Dương quay trở lại và tự tay mang đồ ra cho tôi, thêm một phần bánh Mochi và một cốc nước hoa quả cho bản thân. Hóa ra nãy giờ cậu ta vào đó là để làm hai loại bánh này. Đúng là không tệ, trông thôi cũng đã thấy hấp dẫn rồi! Không thể đợi thêm được nữa, tôi bắt tay vào công cuộc ăn uống như một con ma đói. Cho đến khi nghe câu nói của Lưu Dương mới khiến tôi dừng lại, tôi suýt sặc vì câu nói đó.

- Chuyện hôm đó, tôi…

Từ hôm đó, tôi đã cố gắng tránh đi chủ đề này. Vì nó khiến tôi đau đầu. Chuyện vì sao sáng hôm đó Lưu Dương lại hành động như vậy? Chuyện cậu ta có tình ý gì với tôi hay không? Còn Phi và Yuyi nữa? Rốt cuộc, đầu óc tôi sinh ra phản ứng muốn trốn tránh tất cả những suy nghĩ phức tạp. Sao tự dưng Lưu Dương lại muốn nhắc đến? Tôi tốt nhất vẫn nên tỉnh bơ mà trả lời thì hơn:

- Hôm nào cơ?

- Chị thích em họ của tôi đến vậy sao?

Lưu Dương không theo chủ đề của tôi mà tự dưng hỏi một câu khiến tôi bối rối thật sự. Hỏi tôi thích Phi đến cỡ nào? Vậy tôi phải trả lời ra sao? Tôi vẫn là không có can đảm để nói thật lòng mình, lại chỉ biết lảng tránh vấn đề như một con ngốc:

- À, hôm đó. Mọi người đều say cả rồi. Ai ai cũng không tỉnh táo, nên tôi cũng không để ý nữa.

- Chị có một chút cảm giác nào với tôi không?

Lưu Dương vẫn phớt lờ những gì tôi nói, và đặt niềm tin vào những gì cậu ta đang nói. Con người này, đúng là… Chuyện gì cũng muốn phân thắng bại với tôi. Được, để tôi xem mèo nào cắn mỉm nào?

- Cậu cũng không nên nhắc lại chuyện hôm đó làm gì.

- Tôi thích chị. Tôi nghĩ là chị cũng biết điều đó.

- Tôi biết… Cậu thấy ngại với tôi vì hành động của mình ngày hôm đó. Nhưng tôi là người rộng lượng, tôi không chấp nhặt với những người say đâu. Cậu yên tâm.

- Chị…

- Thôi, được rồi, được rồi. Cho tôi ăn bánh tiếp đi. Tôi đói lắm rồi.

Lưu Dương bất lực nhìn tôi, cũng không có nói thêm gì nữa. Tôi khẽ thở phào một cái, tiện tay xúc thêm một miếng bánh vào miệng. Vị bánh vẫn ngon như thế nhưng miệng tôi ăn không có cảm giác, vì tâm trạng của tôi không được tốt. Đúng, tôi rất giỏi diễn, cũng rất giỏi lảng tránh vấn đề. Nhưng tôi có thể tránh được lần này, lại không thể tránh được những lần sau. Chúng tôi rời khỏi quán note coffee sau khi mỗi người để lại một tờ note dán trên tường.



Bước ra từ cổng trường đại học Hà Nội sau khi làm xong bài thi HSK4. Vì mải nhìn lại đề thi, tôi vô tình va vào một người đang đi hướng ngược lại khiến quyển vở cùng đống giấy tờ trên tay tôi rơi xuống đất. Tôi vội vàng cúi người xin lỗi đối phương, mới ngồi xuống nhặt đồ. Không ngờ đối phương là một cô gái cũng cúi xuống giúp tôi nhặt quyển vở lên. Tôi nhận lại quyển vở, vừa sắp xếp lại đống giấy vừa rối rít nói cảm ơn:

- Cảm ơn ạ!

- Ơ, là cậu?

Giọng nói êm dịu của cô gái vang lên khiến tôi ngạc nhiên. Cô ấy quen tôi sao? Tôi nhớ mình có quen ai học trường này đâu nhỉ! Tôi rời mắt khỏi đống giấy, ngẩng mặt lên nhìn cô gái. Là một gương mặt quen thuộc rất xinh đẹp. Là cô ấy – Người yêu của Phi. Tôi thầm than trong lòng “Cơ duyên gì đây hả trời?”. Đối diện với cô gái xinh đẹp này, tôi có chút lúng túng. Tự thấy mồm miệng thừa thãi nhưng lại không thốt lên được câu nào. Vẫn là chờ người đẹp đối diện lên tiếng trước.

- Cậu không nhận ra tôi sao? Quán trà sữa, Phi?

- À, ừ. Xin chào.

Không thể giả vờ như không biết, nên tôi đành phải gượng gạo chào hỏi. Nhìn cô gái ấy, lại thoáng có suy nghĩ tự so sánh với bản thân. Biết là không nên như vậy, nhưng tôi với cô ấy quả thực có sự khác biệt rất lớn. Lại cùng từng thích một người là Phi. Nếu tôi đã quyết định buông tay thứ tình cảm cố chấp của mình dành cho Phi, thì đối với cô gái này tôi cũng không muốn tỏ ra quen biết. Tôi mỉm cười cảm ơn cô ấy lần nữa rồi toan nhanh chóng rời đi. Chỉ là, hình như cô ấy còn có điều gì đó muốn nói với tôi:

- Cậu có thể nói chuyện với tôi một chút được không?

Tôi quay đầu lại, bình tĩnh hỏi ngược cô ấy:

- Nói chuyện? Giữa tôi và cậu có thể có chuyện gì để nói?

- Chuyện về Phi, cả về Dương nữa.

Cô gái vẫn dùng gương mặt xinh đẹp chân thành nhìn tôi khiến tôi không thể từ chối được. Tôi quay hẳn người lại bình thản hỏi:

- Được rồi, vậy cậu nói đi. Tôi nghe.

Cô ấy chững lại, có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng của tôi. Người mà cách đây không lâu vừa đứng trước mặt cô ấy tỏ tình với Phi. Nói thật, tôi cũng ngạc nhiên trước bản lĩnh của chính mình. Tôi chỉ đơn giản là muốn nghe xem cô ấy sẽ nói gì về anh em nhà họ Lưu. Chỉ mất vài giây ngạc nhiên thôi, cô ấy lại mỉm cười, nụ cười của “hoa hậu thân thiện” đây mà:

- Cậu đối với Phi là có ý gì?

- Không có ý gì. Hôm đó, tôi nghĩ mình đã nói quá rõ ràng rồi. Tôi cũng biết rõ cậu là người yêu của Phi. Vậy nên, cậu không cần phải nói gì nữa.

- Còn với Dương, cậu có ý gì với cậu ta không?

- Chuyện giữa tôi và Phi đã rõ ràng rồi. Còn chuyện giữa tôi với Dương, cậu cũng quan tâm sao?

Tôi nghi hoặc nhìn cô ấy, có phải cô gái này đã quá tham lam rồi không? Cô ấy phớt lờ câu hỏi của tôi, lại hỏi thêm:

- Cậu có biết Dương và Phi là hai anh em họ không?

- Biết.

- Vậy chắc cũng biết họ không ưa nhau?

- Không biết. Vì chuyện của anh em nhà họ vốn không liên quan đến tôi.

Có thể, về nhan sắc tôi không bằng cô ấy. Nhưng về lời nói quyết không thua kém. Cô ấy lại nhìn tôi một hồi, cuối cùng quyết định kể một câu chuyện dài cho tôi nghe:

- Tôi vốn là bạn thanh mai trúc mã với cả Phi và Dương, nhà chúng tôi lại sống chung một khu. Tôi rất hiểu hai người bọn họ. Lúc nhỏ chúng tôi chơi rất thân, Phi với Dương cũng rất yêu quý nhau. Đi đâu cũng đi cùng nhau, như hình với bóng. Mọi người trong khu phố đều nghĩ hai anh em họ là song sinh vì quá giống nhau. Thực ra Dương bằng tuổi chúng ta, sở dĩ cậu ấy học muộn là vì trung học cậu ấy đã từng bảo lưu kết quả học tập một năm. Chúng tôi đã có những kí ức tuổi thơ rất vui vẻ. Cho đến một hôm, gia đình Dương bỗng dưng chuyển sang một khu phố khác. Tôi chỉ nghe nói là hai gia đình có xích mích với nhau. Nên về sau tình cảm của hai người dần dần lạnh nhạt, càng trưởng thành lại càng không ưa nhau. Có lẽ, ám ảnh quá khứ quá lớn, mà hai người lại có quá nhiều điểm giống nhau cả về ngoại hình lẫn tính cách.

Nghe xong câu chuyện, tôi không biết tâm trạng của mình như thế nào? Tôi từng nói thích Phi, nhưng lại không hề biết gì về người mình thích. Cả Dương nữa, xem ra lần này lại hiểu thêm một chút về con người của cậu ta. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt tôi vẫn tỏ ra bình thản hỏi lại, tỏ ra chẳng mảy may đến câu chuyện vừa rồi:

- Những chuyện này, sao cậu lại kể cho tôi nghe?

- Tại vì, tôi không muốn nhìn hai anh em họ vì một cô gái mà càng thêm ghét nhau. Tôi muốn, cậu đừng dây dưa với hai người bọn họ nữa. Nếu cậu không xuất hiện, thì họ đã làm lành với nhau từ lâu rồi. Nếu ngày đó cậu không tỏ tình với Phi, thì có lẽ họ đã có cơ hội ngồi lại nói chuyện với nhau. Bao năm nay cậu đơn phương thích Phi không nói, sao lần này trở về lại quyết định đứng trước mặt cậu ấy mà tỏ tình, trong khi biết tôi là bạn gái của cậu ấy. Cậu muốn tôi nghĩ gì về hành động ngày hôm đó của cậu? Cậu nghĩ có thể dùng vẻ mặt bình thản đó mà lừa được tôi ư?

Cô ấy bắt đầu trách móc tôi, lời nói có phần tức giận càng nói càng khiến tôi mơ hồ. Không biết rốt cuộc mình đã làm gì sai? Tôi lấy hết can đảm để thổ lộ tâm ý của mình với Phi, chỉ là muốn tự đáp trả cho bản thân một lần sau ngần ấy năm đơn phương cậu ấy. Tôi thừa nhận lúc đó đã không nghĩ đến cảm xúc của cô gái bên cạnh Phi, chính là cô gái này trong vai trò người yêu của cậu ấy. Tôi từng sợ câu nói của Yuyi “Tình yêu vốn là cố chấp và ích kỉ như vậy”, nhưng giờ tôi thấy câu nói này chính là đang nói mình. Còn đối với Dương, tôi đã làm gì có lỗi với cậu ta chứ?

- Tôi đã rất cố gắng mới hẹn được cả hai anh em họ ở đó để hàn gắn lại. Nhưng cậu xuất hiện và làm mọi thứ rối tung lên. Tôi không biết sức hút của cậu đến đâu, nhưng cậu đã thành công khiến Dương có ấn tượng với cậu. Khi Dương chứng kiến cái màn tỏ tình vớ vẩn của cậu với Phi. Và những chuyện sau đó, tôi không cần phải nói chắc cậu là người biết rõ nhất.

- Tôi…

Lần này, tôi thật sự cứng lưỡi rồi! Chuyện thế nào lại liên quan đến Dương? Vốn là chỉ là chuyện tỏ tình của tôi với Phi, lúc đó tôi không hề biết trước sẽ có thêm một người tên Lưu Dương nữa xuất hiện trong cuộc đời của mình. Cô gái đối diện có chút hưởng thụ phản ứng của tôi, lại nói thêm một sự thật nữa khiến tôi chưa hết cú sốc này lại phải hứng thêm một cú sốc khác.

- Tiện đây tôi nói luôn, tôi không phải là người yêu của Phi như cậu nghĩ. Người tôi thích chính là Lưu Dương.