Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn - Hai Tòa Tháp - Quyển IV - Chương 05 - Phần 2

Frodo chẳng thể làm gì khác ngoài việc tuân theo yêu cầu, hay mệnh lệnh này. Có vẻ như trước mắt đó là một hướng đi sáng suốt, bởi cuộc đột kích vừa rồi của người Gondor đã khiến việc đi lại ở Ithilien trở nên nguy hiểm hơn lúc nào hết.

Họ lên đường ngay lập tức: Mahlung và Damrod đi cách không xa phía trước, Faramir cùng Frodo và Sam bám theo phía sau. Men theo bờ hồ nơi hai chàng Hobbit đã tắm rửa, họ vượt qua dòng nước, trèo lên một bờ dốc dài, rồi đi vào một vùng rừng phủ bóng xanh kéo dài mãi xuống dưới và về phía Tây. Trong lúc bước đi, với tốc độ nhanh nhất mà hai chàng Hobbit khả dĩ theo kịp, họ vẫn hạ giọng nói chuyện với nhau.

“Tôi đã chấm dứt cuộc nói chuyện giữa chúng ta,” Faramir nói, “không chỉ vì thời gian đang thúc ép, như cậu Samwise đã nhắc nhở, mà còn bởi chúng ta đã tiến gần tới những vấn đề mà tốt hơn cả là không nên tranh luận công khai trước mặt nhiều người. Vì vậy tôi đã trở lại vấn đề của anh trai tôi song chừa lại Tai Ương của Isildur. Cậu đã không hoàn toàn thẳng thắn với tôi, Frodo.”

“Tôi không dối trá, và đã thành thật hết mức có thể,” Frodo nói.

“Tôi không trách cậu,” Faramir nói. “Cậu nói năng khéo léo cả trong tình thế khó khăn, và đối với tôi có vẻ thế là khá sáng suốt. Thế nhưng tôi đoán biết được nhiều từ bản thân cậu hơn là từ những điều cậu nói. Cậu và Boromir không thân thiện với nhau hoặc chí ít cậu và anh ấy đã không chia tay nhau một cách hữu hảo. Tôi đoán cậu, và cả cậu Samwise nữa, đều có điều bực bội nào đó. Còn tôi thì yêu quý anh ấy, và sẵn sàng trả thù cho cái chết của anh ấy, song tôi cũng hiểu rõ anh ấy. Tai Ương của Isildur - tôi mạo muội đoán rằng Tai Ương của Isildur đã chia rẽ hai bên và là nguyên nhân gây bất đồng trong Hội Đồng Hành các cậu. Rõ ràng nó là một vật gia bảo ghê gớm nào đó, và những thứ đó thường không duy trì sự hòa hảo trong liên minh, nếu những câu chuyện cổ hãy còn dạy được cho ta điều gì đó. Chẳng lẽ tôi vẫn chưa bắn gần trúng đích?”

“Gần rồi,” Frodo nói, “nhưng vẫn chưa vào hồng tâm đâu. Chẳng có bất đồng nào trong Hội Đồng Hành chúng tôi hết, cho dù đúng là có nghi ngại: nghi ngại về lựa chọn nên đi đường nào từ Emyn Muil. Nhưng dù đúng là vậy đi nữa, những câu chuyện cổ còn dạy cho chúng ta biết mối nguy từ những lời nói hấp tấp liên quan đến những thứ như - vật gia bảo.”

“À, vậy thì đúng như tôi đã nghĩ: rắc rối của cậu chỉ nằm ở một mình Boromir mà thôi. Anh ấy đã mong muốn thứ này được đưa đến Minas Tirith. Than ôi! Số phận nghiệt ngã đã khóa đôi môi cậu, người cuối cùng nhìn thấy anh ấy, và tước đi những điều tôi mong được biết: tâm tư anh ấy thế nào vào giờ khắc cuối cùng. Dù anh có lầm lỗi hay không, tôi vẫn chắc chắn điều này: anh đã chết thanh thản, và đã thực hiện được một điều tốt đẹp nào đó. Khuôn mặt anh ấy thậm chí còn đẹp hơn cả khi còn sống.

“Nhưng Frodo, ban đầu tôi đã thúc ép cậu quá đáng về Tai Ương của Isildur. Hãy thứ lỗi cho tôi! Làm thế quả là không khôn ngoan vào thời điểm đó tại nơi chốn đó. Tôi đã chẳng có thì giờ để mà suy nghĩ. Bọn tôi vừa trải qua một trận đánh khó khăn, nên tâm trí tôi chẳng thể chứa thêm gì nữa. Thế nhưng, càng nói chuyện với cậu, tôi lại càng tiến dần đến đích, và vì thế phải cố tình bắn ra xa. Bởi cậu cần phải biết rằng rất nhiều tích truyện cổ xưa còn được gìn giữ giữa những Người Cai Trị thành phố, dù không truyền bá rộng rãi. Gia tộc chúng tôi không thuộc dòng dõi Elendil, cho dù dòng máu Númenor có chảy trong người chúng tôi. Bởi dòng dõi của chúng tôi bắt đầu từ Mardil, vị quốc quản trung thành đã đứng ra cai trị thay nhà vua mỗi lần người ra trận. Và đó là Vua Eärnur, người cuối cùng của dòng dõi Anárion, không có con, và không bao giờ trở về sau chiến tranh. Kể từ đó những quan quốc quản đã cai trị thành phố, cho dù thời đó đã cách đây bao nhiêu thế hệ Con Người rồi.

“Có chuyện này tôi vẫn còn nhớ hồi Boromir hãy còn là một đứa trẻ, khi hai chúng tôi cùng nhau học những cậu chuyện về thời cha ông và về lịch sử thành phố, anh ấy luôn tỏ ra khó chịu vì cha mình không phải là vua. ‘Phải cần mấy trăm năm thì quốc quản mới được làm vua, nếu nhà vua không trở về?’ anh ấy hỏi. ‘Vài năm, có lẽ vậy, ở những dòng hoàng tộc ít danh giá hơn,’ cha tôi trả lời. ‘Ở Gondor thì mười ngàn năm vẫn chưa đủ.’ Than ôi! Boromir tội nghiệp. Điều đó chẳng khiến cậu hiểu hơn về anh ấy sao?”

“Có đấy,” Frodo nói. “Song anh ấy lúc nào cũng đối xử với Aragorn với lòng kính trọng.”

“Tôi không nghi ngờ chuyện đó,” Faramir nói. “Nếu anh ấy chấp nhận quyền xưng vua của Aragorn, như cậu nói, thì anh ấy sẽ vô cùng tôn kính anh ta. Thế nhưng thử thách còn chưa tới. Họ vẫn chưa đến Minas Tirith hay trở thành kình địch trong những cuộc chiến ở đó.

“Nhưng tôi nói lan man rồi. Gia tộc Denethor chúng tôi biết nhiều tích truyện cổ nhờ truyền thống lâu đời, ngoài ra kho tàng của chúng tôi vẫn bảo quản được biết bao nhiêu thứ: sách vở chép lên giấy da khô, phải rồi, cả trên đá, trên những tấm lá bạc, lá vàng, bằng những hệ kí tự rất khác nhau. Một vài tấm trong số đó giờ chẳng ai còn đọc được; số còn lại cũng chẳng mấy ai từng mở ra. Tôi đọc được chút ít trong số đó, bởi tôi đã được dạy. Chính những bản ghi đó đã đưa Người Lữ Hành Áo Xám đến với chúng tôi. Lần đầu tiên gặp ông ấy tôi mới chỉ là một đứa trẻ, và sau đó ông ấy còn xuất hiện thêm hai hoặc ba lần nữa.”

“Người Lữ Hành Áo Xám sao?” Frodo thốt lên. “Ông ấy có tên không?”

“Chúng tôi gọi ông là Mithrandir theo cách gọi của người Tiên,” Faramir nói, “và ông ấy bằng lòng với tên đó. Ta có nhiều tên ở nhiều vùng đất, ông ấy nói.Là Mithrandir khi ở cùng người Tiên, là Tharkûn đối với Người Lùn; thời trẻ ta từng là Olórin ở miền Tây đã bị quên lãng, ở miền Nam là Incánus, ở miền Bắc là Gandalf, còn miền Đông ta không đi tới.

“Gandalf!” Frodo nói. “Tôi đã nghĩ đó chính là ông ấy. Gandalf Phù Thủy Xám, người cố vấn kính yêu nhất trên đời. Người dẫn đầu Hội Đồng Hành chúng tôi. Ông đã mất ở Moria.”

“Mithrandir đã mất!” Faramir thốt lên. “Dường như số mệnh xấu xa cứ bám lấy hội đồng hành các cậu. Thật khó tin một người thông thái và quyền năng đến vậy - vì ông ấy đã làm bao nhiêu điều kì diệu cho chúng tôi - lại có thể bỏ mình, và kho tích truyện lớn lao như vậy lại bị lấy đi khỏi thế giới. Cậu có chắc là đúng thế, chứ không phải ông ấy rời bỏ các cậu để đến nơi ông muốn?”

“Than ôi! có,” Frodo nói. “Tôi đã thấy ông ấy rơi xuống vực thẳm.”

“Tôi thấy rằng đó hẳn là một câu chuyện bi hùng,” Faramir nói, “và có lẽ cậu sẽ kể cho tôi vào buổi tối. Giờ tôi đoán rằng Mithrandir còn hơn cả một nhà am tường tích truyện: một người điều hành vĩ đại những kì công trong thời đại chúng ta. Phải chi ông đã có mặt để giải thích những lời lẽ khó hiểu trong giấc mơ của chúng tôi, ông nhất định sẽ làm sáng tỏ tất cả cho chúng tôi mà chẳng cần phải phái đi sứ giả nào. Song biết đâu ông sẽ không làm vậy, và cuộc hành trình của Boromir là do định mệnh. Mithrandir không bao giờ nói cho chúng tôi biết điều gì sắp xảy ra, hoặc tiết lộ mục đích của mình. Ông ấy được Denethor cho phép, bằng cách nào thì tôi không biết, vào xem những sách bí mật trong kho tàng của chúng tôi, và tôi đã học được chút ít từ ông ấy, mỗi lần mà ông chịu dạy (nhưng cũng chỉ hiếm hoi thôi). Hơn tất thảy những điều khác, ông luôn luôn tìm kiếm và hỏi chúng tôi về trận Đại Chiến diễn ra ở Dagorlad trong thời kì đầu của Gondor, khi Hắn, kẻ chúng tôi không gọi tên, bị đánh bại. Và ông cũng rất hào hứng nghe chuyện về Isildur, cho dù chúng tôi không có nhiều điều để kể; bởi chúng tôi chẳng biết điều gì chắc chắn về kết cục của người.”

Lúc này giọng Faramir trầm xuống chỉ còn là tiếng thì thầm. “Thế nhưng có điều này tôi đã biết được, hoặc đoán được, và đã bí mật giữ trong tim từ hồi ấy đến giờ: rằng Isildur đã lấy được thứ gì đó từ tay Kẻ Không Tên, trước khi người rời khỏi Gondor, và chẳng bao giờ còn xuất hiện giữa những người trần. Tôi nghĩ đây chính là câu trả lời cho thắc mắc của Mithrandir. Thế nhưng hồi ấy dường như vấn đề đó chỉ quan trọng với ai mong tìm hiểu về những tri thức cổ xưa. Ngay cả khi những lời đánh đố trong giấc mơ của chúng tôi được đưa ra tranh cãi, tôi cũng chẳng nghĩ Tai Ương của Isildur chính là thứ đó. Bởi nếu chiểu theo truyền thuyết duy nhất chúng tôi biết, Isildur đã bị phục kích và chết dưới tên lũ Orc, và Mithrandir chẳng kể cho tôi thêm điều gì nữa.

“Song tôi vẫn chưa thể đoán được Vật này thực sự là gì; chỉ biết nó hẳn là một thứ gia bảo quyền năng và nguy hiểm. Có lẽ là một thứ vũ khí ác liệt do Chúa Tể Hắc Ám tạo ra. Nếu nó là thứ tạo được lợi thế trong chiến cuộc, tôi hoàn toàn có thể tin rằng Boromir, con người kiêu hãnh và không biết sợ, lúc nào cũng nóng nảy, và luôn sốt ruột giành chiến thắng cho Minas Tirith (và vinh quang cho anh ấy nằm trong đó), rất có thể sẽ thèm khát một thứ như vậy và đã bị nó cám dỗ. Than ôi, tại sao anh ấy lại dấn thân vào hành trình đó! Lẽ ra tôi mới là người được cha tôi và những bậc bô lão lựa chọn, nhưng anh đã bước lên, với tư cách là người già dặn và cứng rắn hơn (cả hai đều đúng), và anh không chịu nghe lời ngăn cản.

“Nhưng đừng sợ nữa! Tôi sẽ không lấy vật đó cho dù nó nằm ngay trên đường. Cho dù Minas Tirith có sụp đổ và chỉ mình tôi mới có thể cứu được thành phố bằng cách đó, sử dụng vũ khí của Chúa Tể Hắc Ám để đem lại tự do cho thành phố và vinh quang cho mình. Không, tôi không mong một chiến thắng như vậy, Frodo con trai Drogo ạ.”

“Cả Hội Đồng cũng vậy,” Frodo nói. “Và tôi cũng vậy. Tôi chẳng muốn liên quan gì đến những điều như thế.”

“Về phần tôi,” Faramir nói, “tôi muốn thấy Cây Trắng lại trổ hoa giữa sân triều, muốn thấy Vương Miện Bạc trở về, và Minas Tirith được hòa bình: lại là Minas Anor như thời xa xưa, đầy ánh sáng, cao lớn và tráng lệ, đẹp như một bà hoàng nổi bật giữa những bà hoàng khác: song không phải bà chủ của bao đầy tớ, không, thậm chí không phải là bà chủ tốt của những đầy tớ tận tâm. Chiến tranh là tất yếu, khi chúng ta phải bảo vệ cuộc sống của mình trước kẻ hủy diệt đang rắp tâm ngấu nghiến tất cả; nhưng tôi không yêu thanh kiếm sáng vì lưỡi sắc bén, hay là mũi tên vì bay nhanh lẹ, hay kẻ chiến binh vì sự vinh quang. Tôi chỉ yêu thứ mà tất cả đang bảo vệ: thành phố của Con Người Númenor; và tôi mong thành phố ấy được yêu vì kí ức, vì lịch sử cổ kính, vì vẻ đẹp, và sự thông thái hiện tại. Chứ không muốn thấy nó bị sợ hãi, trừ khi giống như ta kính sợ nhân phẩm của một con người, già dặn và thông thái.

“Vậy nên đừng sợ tôi! Tôi không yêu cầu cậu phải kể thêm nữa. Thậm chí tôi còn không yêu cầu cậu cho tôi biết lúc này tôi đã nói gần trúng đích chưa. Tuy nhiên nếu cậu tin tưởng tôi, thì có lẽ tôi sẽ cho cậu được lời khuyên về nhiệm vụ hiện tại của cậu, dù là nhiệm vụ gì - phải rồi, và thậm chí tôi sẽ còn hỗ trợ cậu nữa.”

Frodo không trả lời. Cậu gần như sắp đầu hàng mong muốn được giúp đỡ và chỉ bảo, được kể cho người đàn ông trẻ tuổi mà nghiêm túc với những lời lẽ khôn ngoan và đẹp đẽ này toàn bộ những gì trong tâm trí cậu. Thế nhưng có thứ gì đó ngăn cậu lại. Trái tim cậu nặng trĩu buồn phiền và sợ hãi: nếu cậu và Sam thực sự là tất cả những người còn lại trong nhóm Chín Bộ Hành, thì cậu là kẻ duy nhất nắm giữ bí mật về mục đích của họ. Thà nghi ngờ không thỏa đáng còn hơn hấp tấp trình báo. Khi nhìn Faramir và nghe những lời anh ta nói, kí ức về Boromir, về biến đổi kinh hoàng gây ra bởi sự quyến rũ của chiếc Nhẫn, vẫn hiện diện rõ ràng trong tâm trí cậu: họ chẳng giống nhau, nhưng vẫn quá chừng gần gũi.

Họ bước trong im lặng suốt một lúc lâu, lướt đi như những cái bóng xanh xám dưới những tán cây già, chân họ chẳng phát ra tiếng động; trên đầu họ chim chóc hót líu lo, ánh mặt trời lấp lánh trên mái lá sẫm màu bóng lộn của khu rừng Ithilien bốn mùa xanh tươi.

Sam không tham gia vào cuộc nói chuyện, dù chú vẫn chăm chú lắng nghe; và cùng lúc đó đôi tai Hobbit tinh tường của chú cũng chú ý đến mọi tiếng động khẽ khác trong vùng rừng xung quanh họ. Chú đã ghi nhận một điều, trong suốt câu chuyện, cái tên Gollum không hề được nhắc đến dù chỉ một lần. Chú lấy làm mừng, cho dù chú vẫn có cảm giác rằng hi vọng không phải nghe thấy nó lần nào nữa là quá ảo tưởng. Chú cũng sớm nhận ra rằng, tuy họ đang đi một mình, nhưng vẫn còn rất nhiều người nữa ở rất gần: không chỉ có Damrod và Mablung thoắt ẩn thoắt hiện trong những bóng cây phía trước, mà còn có nhiều người khác ở cả hai bên, tất thảy đều đang thoăn thoắt và bí mật đi đến một nơi định trước nào đó.

Một lần, chú bất chợt quay lại nhìn về phía sau, như thể có cơn nổi gai ốc trên da mách bảo chú đang bị theo dõi, và chú nghĩ mình vừa thoáng thấy một hình thù sẫm màu nhỏ bé đang lẩn ra sau một thân cây. Chú mở miệng định nói nhưng đã kịp ngậm lại. “Mình vẫn không chắc lắm,” chú tự nhủ, “và tại sao mình lại phải nhắc họ về tên quỷ sứ già, trong khi họ đã quyết định quên gã đi? Mong sao mình cũng quên được!”

Và họ cứ thế đi tiếp, cho đến khi khu rừng trở nên thưa thớt hơn và mặt đất bắt đầu đổ xuống dốc hơn. Rồi họ lại tách khỏi con đường, về bên phải, và nhanh chóng tới một dòng sông nhỏ trong một khe núi hẹp: nó chính là dòng nước trào ra từ hồ nước tròn ở xa tít phía trên, giờ đã trở thành một dòng nước xiết, băng xuống qua bao sỏi đá trong lòng sông chẻ sâu dưới bóng nhựa ruồi và hoàng dương rợp kín. Nhìn về phía Tây, phía dưới, trong một vùng sáng mờ, có thể thấy những vùng đất thấp và những cánh đồng cỏ rộng, và xa hơn nữa, lấp lánh trong ánh mặt trời đang trôi về Tây, là con nước mênh mông của dòng Anduin.

“Tới đây, than ôi! tôi buộc phải làm một điều khiếm nhã đối với các cậu,” Faramir nói. “Tôi hi vọng các cậu sẽ thứ lỗi cho người cho tới giờ đã từ bỏ mệnh lệnh mà đổi lấy lòng hiếu khách khi không giết hoặc bắt trói các cậu. Thế nhưng vẫn còn một mệnh lệnh nghiêm cấm người lạ, kể cả người Rohan hiện đang chiến đấu cùng chúng tôi, nhìn thấy con đường mà giờ chúng ta sắp bước vào. Tôi sẽ phải bịt mắt các cậu lại.”

“Anh cứ việc,” Frodo nói. “Ngay cả người Tiên khi cần cũng phải làm vậy, và chúng tôi đã bịt mắt khi đi qua biên giới vùng đất Lothlórien đẹp đẽ. Gimli Người Lùn khó chịu về điều đó nhưng người Hobbit thì có thể chịu đựng được.”

“Nơi tôi sắp dẫn các cậu đến chẳng đẹp đẽ bằng,” Faramir nói “Thế nhưng tôi lấy làm mừng vì cậu sẵn lòng chấp nhận chứ không phải ép buộc.”

Anh ta cất tiếng gọi khẽ, ngay lập tức Mablung và Damrod bước ra khỏi đám cây và quay lại chỗ anh ta. “Hãy bịt mắt những người khách này lại,” Faramir nói. “Hãy bịt thật chắc chắn nhưng đừng làm họ khó chịu. Cũng đừng trói tay họ. Họ sẽ hứa là không cố nhìn. Tôi có thể tin tưởng họ sẽ tự giác nhắm mắt, thế nhưng con mắt sẽ chớp nếu bàn chân vấp ngã. Hãy dẫn họ để họ đừng hụt bước.”

Dùng hai chiếc khăn màu xanh những người cận vệ bịt mắt hai chàng Hobbit lại, và kéo mũ trùm xuống tới gần sát miệng họ; rồi họ nhanh chóng cầm lấy tay mỗi người dẫn đi. Tất cả những gì Frodo và Sam biết về dặm đường cuối cùng ấy chỉ do họ đoán mò trong bóng tối. Sau một hồi họ nhận ra mình đang đi trên một con dốc đổ xuống; chẳng lâu sau nó thu hẹp đến nỗi họ buộc phải đi hàng một, cọ vào vách đá ở cả hai bên; hai người cận vệ đi sau dùng tay giữ chặt vai họ để hướng họ đi. Thỉnh thoảng họ bước vào những vùng khó đi, và thấy mình được nhấc lên trong ít lâu, rồi lại được đặt xuống. Tiếng nước chảy lúc nào cũng ồn ào bên phải họ, mỗi lúc càng gần hơn và ồn ào hơn. Cuối cùng họ dừng chân. Mablung và Damrod xoay họ mấy vòng thật nhanh làm họ mất hết cảm giác về phương hướng. Họ trèo lên phía trên một chút: không khí ở đây có vẻ lạnh và tiếng dòng suối khuất dần. Rồi họ được nhấc lên và mang xuống bên dưới, xuống rất nhiều bậc thang, và đi vòng qua một góc đường. Đột nhiên họ lại nghe tiếng suối, giờ rất ồn ã, ào ạt và tung tóe. Dường như nó ở khắp xung quanh, họ cảm thấy như có cơn mưa phùn trên tay, trên má. Cuối cùng họ lại được đặt xuống. Họ cứ đứng vậy trong ít lâu, hơi sợ hãi trong cảnh mù lòa, không biết mình đang ở đâu; và chẳng có ai lên tiếng.

Rồi giọng Faramir cất lên ngay phía sau. “Cho họ nhìn đi!” anh ta nói. Hai tấm khăn được tháo ra cùng mũ trùm kéo về phía sau, họ hấp háy mắt và thở hắt ra kinh ngạc.

Họ đang đứng trên một sàn đá bóng loáng ướt nước, thực tế là bậc thềm trước một cổng vòm đục thô vào đá, đứng tối sầm đằng sau. Thế nhưng ở trước mặt một màn nước mỏng đang buông xuống, gần đến nỗi Frodo có thể vươn tay chạm vào nó. Nó nhìn về phía Tây. Ánh hoàng hôn đỏ rực là là phía sau chiếu qua màn nước vỡ ra thành muôn vàn tia run rẩy, màu sắc lấp lánh. Cảnh tượng như thể họ đang đứng trước ô cửa sổ một tòa tháp tiên, buông tấm rèm dệt bởi những sợi bạc, sợi vàng, và cả hồng ngọc, bích ngọc, thạch anh tím, tất cả được thắp bừng một ngọn lửa không bao giờ tắt.

“Ít ra thì chúng ta đã tình cờ đến đúng lúc để thưởng cho sự kiên nhẫn của các cậu,” Faramir nói. “Đây là Cửa Sổ Hoàng Hôn, Henneth Annûn, dòng thác đẹp nhất Ithilien, vùng đất của rất nhiều nguồn suối. Không nhiều người lạ từng có cơ hội nhìn thấy nó. Thế nhưng lại chẳng có tòa sảnh vua chúa nào ở phía sau để sánh với nó cả. Giờ hãy vào nhìn xem!”

Mặt trời lặn dần trong lúc anh ta nói, ánh lửa cũng lụi dần trong dòng nước chảy. Họ quay người và chui qua cổng vòm thấp hiểm trở. Ngay lập tức họ nhận thấy mình đang ở bên trong một căn phòng đá, rộng và lởm chởm, trần mái khum khum gồ ghề. Vài ngọn đuốc được thắp lên, hắt ánh sáng mờ nhạt lên những bức vách lấp lánh. Có rất nhiều người đã tập trung sẵn ở đó. Những người khác cũng đang đến, cứ hai hoặc ba người một, xuyên qua ô cửa hẹp tăm tối một bên vách. Khi mắt bắt đầu quen dần với bóng tối, hai chàng Hobbit nhận thấy cái hang này rộng hơn họ tưởng và chất đầy vũ khí lương thực.

“Đây là nơi trú ẩn của bọn tôi,” Faramir nói. “Không phải là một nơi quá thoải mái, nhưng ở đây các cậu có thể ngủ qua đêm nay một cách bình yên. Ít nhất thì nó cũng khô ráo, và có cả đồ ăn, cho dù không có lửa. Đã có thời dòng nước chảy xuống xuyên qua lòng hang này và đổ ra qua cổng vòm kia, nhưng giờ dòng đã bị nắn lại chảy qua khe núi phía trên bởi bàn tay của người xưa, và nước đổ xuống thành thác cao gấp đôi qua những vách đá tít trên cao. Mọi con đường dẫn vào hang đều bị bít lại để chặn nước vào cũng như mọi thứ khác, chỉ chừa lại duy nhất một. Giờ chỉ có hai lối ra: con đường mà các cậu được dẫn vào trong lúc bịt mắt ở đằng kia, và con đường xuyên qua tấm rèm Cửa Sổ xuống vũng nước sâu lởm chởm đầy lưỡi dao đá. Giờ các cậu hãy nghỉ ngơi đôi chút, cho đến lúc bữa tối được dọn ra.”

Hai chàng Hobbit được dẫn vào một góc và được dành cho một cái giường thấp để nằm nếu muốn. Trong khi đó những người khác tất bật khắp lòng hang, lặng lẽ và nhanh nhẹn nhưng trật tự. Những mặt bàn nhẹ được mang đến từ vách hang, đặt lên giá đỡ, đồ đạc được bày biện bên trên. Đa phần những thứ này đều đơn giản không trang trí, nhưng tất cả đều được chế tác đẹp đẽ: những khay tròn, những bát đĩa bằng gốm nâu tráng men hay gỗ hoàng dương bào nhẵn, thảy đều bóng bảy và sạch sẽ. Đây đó còn có chén hay chậu bằng đồng thau bóng loáng; và một chiếc cốc bằng bạc nguyên chất được đặt tại chỗ ngồi của Chỉ Huy ngay chính giữa bàn trong cùng.

Faramir đi lại giữa đám người, dừng chân hỏi han bằng giọng nhẹ nhàng mỗi lần có ai đi vào. Vài nguời đã quay lại sau khi truy đuổi bọn miền Nam; những người khác, ở lại trinh sát khu vực quanh con đường, về đến nơi sau cùng. Họ đã tính đủ số tất cả lũ người miền Nam, chỉ trừ con mûmak khổng lồ: chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra với nó. Không có động tĩnh nào từ phía kẻ thù được ghi nhận; thậm chí còn không có lấy một tên gián điệp Orc.

“Ngươi không bắt gặp hay nghe thấy gì sao, Anborn?” Faramir hỏi người về sau cùng.

“Không, thưa chỉ huy,” anh ta nói. “Chí ít là không có Orc. Thế nhưng tôi đã thấy, hoặc nghĩ mình đã thấy, một thứ gì đó khá kì lạ. Khi đó trời nhá nhem tối, thời điểm mà con mắt thường khiến mọi thứ trông lớn hơn. Vậy nên có thể nó chỉ là một con sóc không hơn.” Đến đây Sam vểnh tai lên nghe ngóng. “Song nếu vậy thì đó là một con sóc đen, và tôi không nhìn thấy đuôi nó. Nó trông như một cái bóng dưới đất, và nó vụt nấp vào sau một thân cây khi tôi đến gần, rồi trèo lên nhanh như sóc. Vì chỉ huy không cho phép chúng tôi giết hại động vật hoang vô ích, và nó có vẻ là thú hoang, nên tôi không bắn mũi tên nào. Dù sao thì cũng quá tối khó mà bắn trúng, và con vật đó đã chìm vào bóng tối lá cây chỉ trong nháy mắt. Tuy vậy tôi vẫn nán lại thêm chút nữa, bởi chuyện này có vẻ lạ lùng, rồi sau đó khẩn trương quay trở về. Trong lúc quay lại tôi nghĩ mình nghe thấy thứ đó rít lên với tôi phía trên đầu. Có lẽ nó là một con sóc lớn. Dưới bóng tối của Kẻ Không Tên, có lẽ một số loài thú rừng Âm U đang lang thang đến những khu rừng của chúng ta. Người ta vẫn hay nói ở đó có sóc đen.”

“Có lẽ,” Faramir nói. “Nhưng nếu vậy, đó sẽ là một điềm xấu. Chúng ta không muốn những thứ đào tẩu khỏi rừng Âm U đến Ithilien.” Sam tưởng như anh ta vừa nói vừa liếc nhanh về phía hai chàng Hobbit; nhưng chú chẳng nói gì. Trong suốt một lúc chú và Frodo chỉ nằm đó nhìn ánh đuốc và những người vừa đi qua đi lại thì thầm nói với nhau. Rồi đột nhiên Frodo chìm vào giấc ngủ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3