Đông Cung - Chương 10 - Phần 02

Sắc mặt Cố Tiểu Ngũ vẫn vậy, hắn lắc đầu:

- Hoàng hậu không giết Tiểu Hoàng tử, bà ta không có con nên đã nuôi Hoàng tử trưởng thành, dạy dỗ Hoàng tử, vậy nên Tiểu Hoàng tử coi Hoàng hậu như mẹ ruột của mình, thế nhưng Tiểu Hoàng tử không hề hay biết, mẹ ruột của mình đã chết dưới tay Hoàng hậu. Sau này Tiểu Hoàng tử mới biết rõ chân tướng sự việc, nhưng chàng lực bất tòng tâm. Tuổi chàng còn nhỏ, Hoàng hậu lại có thế lực trong tay, Tiểu Hoàng tử không thắng được bà ta. Lúc này, Quốc vương cũng đang phân vân, bởi lẽ ông ấy không chỉ có Tiểu Hoàng tử là con trai, mà còn có rất nhiều hoàng tử khác nữa. Quốc vương do dự, không biết nên truyền ngôi cho ai. Trong khi những đứa con khác của ông vẫn đang ngầm ganh đua quyết liệt, bọn họ thừa biết Tiểu Hoàng tử không phải do Hoàng hậu thân sinh, mà Hoàng hậu luôn canh cánh nỗi lo với Tiểu Hoàng tử... Nhưng cuối cùng, Quốc vương vẫn lập Tiểu Hoàng tử làm thái tử. Ở vương quốc ảo, chẳng có mấy vị Thái tử thọ quá tuổi ba mươi, bọn họ không bị ám sát thì cũng bị vua cha phế truất, rồi bị giam cầm cho đến chết. Có Thái tử nuôi dã tâm soán ngôi, thẳng tay mưu sát vua cha... Có người thành công, song cũng có kẻ thất bại. Người thắng lên làm vua, sau cũng chết, kẻ bại trận không giành được ngôi báu, tất phải chết... Đông cung thực chất là một nơi đẫm máu...

Kể đến đó, Cố Tiểu Ngũ bỗng trở nên bần thần, tôi cũng chưng hửng nhìn hắn, câu chuyện này chẳng thú vị gì cả, không hay như đoạn đầu. Song không hiểu vì sao, tôi không hề ngắt lời Cố Tiểu Ngũ. Hắn dừng một lúc rồi tiếp tục câu chuyện, giọng điệu như không có gì:

- Mặc dù được làm thái tử, song cuộc sống của Tiểu Hoàng tử cũng chẳng tốt hơn là bao. Hoàng hậu đề phòng chàng, còn Quốc vương lại giao cho chàng câu đố rất khó giải. Quốc vương nói, con đã là thái tử, con nên làm tấm gương cho muôn dân trong thiên hạ noi theo, rồi Quốc vương phái Tiểu Hoàng tử đến một nơi, giao cho chàng làm một chuyện tưởng như không cách nào giải quyết được...

- Tiểu Hoàng tử thật đáng thương! - Tôi nói. - Rốt cuộc Quốc vương muốn chàng ấy làm gì?

- Câu chuyện tới đây là hết. - Cố Tiểu Ngũ vỗ vào yên ngựa rồi lại buông mình nằm xuống, vẻ mặt khoan khoái. - Ngủ thôi!

Tôi bực mình nghĩ, kể chuyện chẳng đầu chẳng cuối gì cả, bảo người ta ngủ kiểu gì? Tôi nói:

- Ta có hỏi tại sao đâu, sao huynh không kể nữa?

Cố Tiểu Ngũ nói:

- Thì hết chuyện rồi chứ sao, hết rồi thì ta biết kể cái gì?

Hắn xoay người, quay lưng lại phía tôi. Tôi thấy vai hắn co ro trong lớp da dê giữa trời đêm se lạnh, như thể đã ngủ thật rồi.

Tôi kéo tấm chăn da lên, che tới tận cằm, rúc người trong hơi ấm, thầm nghĩ, gã Cố Tiểu Ngũ trông thế mà vô tình, kể xong chuyện càng khiến người ta thấy ghét. Nhưng nhìn bộ dạng hắn ngủ, tôi lại cảm thấy có vẻ gì đó đáng thương. Tiểu Hoàng tử trong câu chuyện hắn kể không có mẹ, hắn cũng mồ côi mẹ từ tấm bé, những người không có mẹ đều rất tội nghiệp. Cứ nghĩ tới việc, nếu chẳng may mẹ mình cũng qua đời sớm, tôi lại không cầm được nước mắt.

Chắc tại tôi nghe câu chuyện kia trước lúc đi ngủ nên vừa thiu thiu ngủ, Tiểu Hoàng tử nọ đã theo cả vào trong giấc mơ. Cậu ta nhỏ xíu, trông dáng vẻ chắc chỉ tầm ba, bốn tuổi, ngồi thu lu, khóc lóc như một con thú nhỏ bị thương. Nhớ có lần tuyết vừa rơi, trong bẫy săn có con cáo nhỏ bị thương, con cáo ấy cũng co quắp thế này, nó ngước đôi mắt hoen ướt, đen láy nhìn tôi đầy cảnh giác, song cũng phảng phất nét sợ. Vai nó co ro, bất thình lình, nó giấu chiếc mõm nhọn hoắt xuống chân. Tuyết vẫn rơi, tôi thấy mủi lòng, cánh tay bất giác vươn ra toan kéo nó. Ngờ đâu khi vừa ngẩng lên, nó đã biến thành Cố Tiểu Ngũ. Tôi giật thót mình, lòng cứ thấy kỳ lạ, rồi choàng tỉnh. Lúc ấy trời gần sáng, bóng trăng đã xế, ánh sao lưa thưa, lửa trại lụi dần, sắc đêm thêm sậm… Hai nghìn kỵ binh trên thảo nguyên vẫn đang say giấc nồng, chỉ có lính tuần tra vẫn đi đi lại lại. Đám cỏ bên cạnh đẫm sương mai, có giọt nhỏ xuống mặt, tôi liền lè lưỡi liếm, có vị ngòn ngọt, rồi tôi trở mình, tiếp tục giấc ngủ còn dang dở.

Sáng hôm sau, chúng tôi lại nhổ trại lên đường, thẳng tiến về hướng đông năm, sáu ngày liền, mãi mới gặp được quân tuần tra của Đột Quyết. Nghe nói lều của Đại Thiền vu đang ở gần đó, Hách Thất mừng rơn. Tôi cũng thấy vui mừng, sắp được gặp ông ngoại rồi. Hai nghìn quân Trung Nguyên hộ tống chúng tôi về lại không thể dừng chân trên lãnh thổ Đột Quyết, họ lập tức cáo từ trở về.

Hách Thất rất kính nể đám người Trung Nguyên ấy, thậm chí còn khen họ có quân kỷ nghiêm minh, tác phong nhanh nhẹn, lúc lâm trận vô cùng dũng mãnh, đều là những hảo hán. Hách Thất tiễn bọn họ một đoạn khá xa, tôi cũng theo chân tiễn đoàn quân Trung Nguyên về phía tây. Ráng chiều chói chang, Cố Tiểu Ngũ cúi đầu, nhắm mắt như đang ngủ gật, trông hắn có vẻ uể oải, tôi nói:

- Này, huynh về rồi chuyển lời tới cha ta, bảo ta đã đến Đột Quyết bình an rồi nhé!

Cố Tiểu Ngũ nói:

- Nhưng cũng phải xem ta có về Vương thành buôn chè không chứ!

Tôi nói:

- Huynh không về bán chè đi, còn định lang thang đâu nữa?

Hắn cười, song không trả lời tôi. Bấy giờ, đoàn quân Trung Nguyên đã đi được một quãng xa, hắn vẫy tay với tôi rồi rong ngựa đuổi theo.

Tôi giơ tay che trán, thảo nguyên bạt ngàn trải dài đến tận chân trời, mãi lâu sau vẫn trông thấy hắn đã bắt kịp đoàn người, vẫn vẫy tay với chúng tôi. Cuối cùng đoàn quân đã đi xa tít tắp, trông theo chỉ còn một đám bụi đất cuộn lên. Tôi dõi theo bóng lưng hắn, chợt nhớ lại câu chuyện hắn kể hôm qua, thấy buồn rười rượi, như vừa mất mát thứ gì.

Sau lưng bỗng có tiếng cười khì, tôi liền ngoảnh lại, thì ra là Hách Thất, huynh ấy ghìm cương ngựa đứng ngay đằng sau. Tôi thẹn quá hóa giận, liền hỏi:

- Huynh cười gì thế?

Hách Thất gật đầu rồi lại lắc lắc, cười, nói:

- Tiểu Công chúa, chúng ta mau về thôi!

Gặp ông ngoại tôi vui lắm, bao nhiêu phiền não đều quên sạch. Cả năm chưa gặp, ông ngoại càng cưng chiều, mặc tôi càn quấy, nhõng nhẽo. Cánh tay của Hách Thất bị thương, ông ngoại lo tôi gặp chuyện, liền sai tiểu muội của Hách Thất theo sát tôi mỗi ngày. Tiểu muội của Hách Thất trạc tuổi tôi, từ nhỏ đã học võ nghệ, đao thuật vô cùng cao siêu. Tôi thích nhất mỗi lần gọi tên muội ấy.

- A Độ! A Độ ơi!

Nghe như tôi đang gọi một chú chim non, bất kể tôi đang ở nơi nào, chỉ cần hô một tiếng, muội ấy sẽ lập tức xuất hiện trước mặt tôi.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là, vua Nguyệt Thị lại sai sứ thần đến, ngỏ lời nhờ ông ngoại tôi quyết định chuyện cưới xin. Ông ngoại không mời sứ thần vào lều, chỉ phái người chuyển lời tới sứ thần của vua Nguyệt Thị:

- Tuy Tiểu Công chúa không phải công chúa của Đột Quyết chúng tôi, song mẫu thân của Công chúa là con gái Đại Thiền vu. Tiểu Công chúa chính là cháu gái của người, Đại Thiền vu chỉ hy vọng Công chúa lấy được bậc anh hùng. Nếu Đức vua Nguyệt Thị có lòng muốn lấy Tiểu Công chúa, vậy mời Đức vua thân chinh tới trước cửa lều, so tài cùng dũng sĩ Đột Quyết chúng tôi. Chỉ cần ngài bắt được vua sói mắt trắng, Đại Thiền vu tức thì gả Tiểu Công chúa cho ngài. Đây là chỉ dụ của Đại Thiền vu, mà cha của Tiểu Công chúa, tức Quốc vương Tây Lương cũng bằng lòng với sự sắp đặt của Đại Thiền vu.

Sứ thần Nguyệt Thị gặp phải vố này, liền hậm hực bỏ về.

Chỉ dụ của Đại Thiền vu Thiết Nhĩ Cách Đạt chẳng mấy chốc đã truyền khắp chốn thảo nguyên, không ai không biết, nếu muốn lấy Tiểu Công chúa Tây Lương, tất phải giết được vua sói mắt trắng. Nghe đồn bầy sói trên núi Thiên Hằng có hàng nghìn, hàng vạn con, song chúng chỉ tôn một con sói mắt trắng duy nhất làm sói đầu đàn. Bầy sói ấy cũng như con người, chúng chỉ khuất phục vua chúa mạnh nhất. Con sói chúa ấy toàn thân đen sì, riêng mắt trái có một quầng lông trắng xóa như màu sữa ngựa. Người ta nói nó rất hung tợn, gần như đã thành tinh. Bầy sói trên thảo nguyên vốn đã đáng gờm, song vua sói mắt trắng mới thực sự đáng sợ. Những tốp kỵ binh nhỏ lẻ hoặc dân du mục mà gặp phải vua sói ắt mất mạng. Nó thường dẫn theo một bầy phải đến hàng trăm con tấn công loài người, sau đó ăn thịt cả người lẫn ngựa. Chính bà ngoại kể cho tôi nghe câu chuyện này. Một dạo, tôi cứ ngỡ vua sói mắt trắng chỉ là truyền thuyết, xưa nay chưa một ai tận mắt thấy nó, thế mà ai ai cũng thề thốt rằng trên núi Thiên Hằng quả thực có vua sói, nó thống lĩnh một đàn mấy vạn con sói.

Vua Nguyệt Thị bị Đại Thiền vu nói khích, nghe đâu đích thân dẫn người lên núi Thiên Hằng tìm giết vua sói mắt trắng. Nếu lão giết được nó thì sao nhỉ? Tôi không muốn lấy lão già ấy đâu. Nhưng làm gì có ai giết được vua sói mắt trắng. Không chỉ người Đột Quyết nghĩ vậy mà toàn bộ dân chúng trên thảo nguyên đều tự nhủ như thế. Đành rằng Vua Nguyệt Thị hùng hổ dẫn người lên núi cũng không tìm ra vua sói thì cũng bởi đã có ai thật sự nhìn thấy con sói ấy đâu, nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi. Tôi cứ nghĩ vậy để tự an ủi, Vua Nguyệt Thị tuổi già sức yếu, núi Thiên Hằng rộng mấy trăm dặm, có nhiều thú dữ, chưa biết chừng lão sẽ ngã ngựa cũng nên, lão mà ngã ngựa thì chỉ có nằm một chỗ, tôi cũng không phải lấy lão.

Những ngày ở Đột Quyết, tôi ung dung, tự tại và vui vẻ hơn hẳn khi ở Tây Lương. Ngày ngày có A Độ ở bên, chúng tôi không đi săn thì cũng đi bẫy chim. Con gái Đột Quyết thường lấy chồng sớm, A Độ lại đang tuổi cập kê, thỉnh thoảng có người đứng ngoài lều của muội ấy, hát suốt đêm khiến tôi khó ngủ. Thế mà chẳng ai đến hát ở lều của tôi, tôi tự nhủ, đám người ấy hẳn đã biết, muốn lấy tôi đồng nghĩa với việc phải giết được vua sói, đối với dũng sĩ trên thảo nguyên âu đó cũng là việc rất khó, chứ không phải vì tôi xấu xí nên chẳng ai đến hát tỏ tình!

Hôm ấy, tôi đang thiu thiu ngủ trong lều, đột nhiên thấy bên ngoài nhốn nháo, ồn ào. Tôi trở mình bật dậy, gọi A Độ toáng lên. Muội ấy hớt hải vén cửa lều bước vào, tôi hỏi:

- Sao thế? Có chuyện gì à?

Trông mặt A Độ ngơ ngác, tôi nghĩ chắc muội ấy cũng như mình thôi, có biết gì đâu. Lúc ấy, người do ông ngoại sai đến khom lưng vái chào chúng tôi:

- Đại Thiền vu cho truyền Tiểu Công chúa đến trước lều.

Tôi sốt ruột hỏi:

- Sắp đánh nhau à?

Lần trước, sứ giả Nguyệt Thị mang bộ mặt sầm sì trở về, mà với tính cách của Vua Nguyệt Thị, đừng hòng lão chịu để yên. Vua Nguyệt Thị bị khích đi tìm vua sói mắt trắng, song có ai tìm được vua sói đâu. Hiển nhiên, đó chỉ là cái tròng của Đại Thiền vu, người ông thương tôi nhất, dành cho Vua Nguyệt Thị. Nếu Vua Nguyệt Thị giận quá hóa thẹn, chưa biết chừng còn đánh nhau với Đột Quyết cũng nên. Lần này, Nguyệt Thị động binh với Đột Quyết, đối với toàn Tây Vực mà nói, thật sự chẳng phải chuyện đùa. Tuy Đột Quyết là cường quốc mạnh nhất Tây Vực, là nước có thế lực chiếm giữ phía bắc sa mạc, cực đông của lãnh thổ trải dài đến tận ven biển, song Nguyệt Thị cũng là nước lớn nhất, nhì Tây Vực, dẫu không cường thịnh bằng Đột Quyết nhưng thực lực cũng không phải vừa. Huống hồ trong mười mấy năm thanh bình vừa qua, Tây Vực đã thông suốt con đường thương mại khiến thành thị ngày một sầm uất. Cũng như Tây Lương chúng tôi, nếu không có con đường thông thương buôn bán, ắt chẳng được phồn vinh như ngày nay. Nếu xảy ra chiến tranh, có lẽ khó mà xây dựng lại được tất cả.

Tôi kéo A Độ, vội vã chạy sang lều của ông ngoại. Trướng lớn của Đại Thiền vu hay còn gọi là lều chúa, được dựng từ nhiều tấm da bò, thêu chi chít hoa văn gam màu tươi tắn, bức hoành trắng muốt treo trước cửa đề chữ cầu may. Dưới nắng thu, nét chữ dát vàng chói mắt, đến nỗi chẳng ai dám ngước nhìn. Đôi câu chữ óng ánh đổ bóng xuống nền đất như thỉnh cầu sự phù hộ của các chư thần trên thiên đình. Dưới ánh nắng chói chang, tôi nheo mắt nhìn bóng dáng ai vừa quen thuộc, gần gũi vừa xa lạ, bỡ ngỡ đang đứng trước lều. Tuy hắn vận trên người trang phục của dân Tây Lương, song chẳng giống người Tây Lương chút nào. Hắn ngoảnh đầu cười với tôi, quả nhiên là người Trung Nguyên chứ không phải người Tây Lương.

Hắn chính là gã lái buôn Cố Tiểu Ngũ.

Tôi buột miệng hỏi:

- Huynh đến đây làm gì thế?

- Cưới muội.

Tôi nghệt mặt nhìn hắn, một lúc lâu sau mới cười, nói:

- Này, huynh đến đây buôn chè đấy à?

Thay vì trả lời, Cố Tiểu Ngũ chậm rãi giơ mũi chân hẩy hẩy thứ gì đó dưới đất.

Tôi kinh hãi khi trông thấy thứ ấy, suýt thì rớt cả cằm.

Một con sói đen trũi, kích thước xem chừng phải gấp đôi những con sói hoang bình thường, dù xác đã cứng đờ, song con ngươi vẫn trợn trừng như muốn nhảy bổ tới, xé xác ai đó. Duy nhất có một chòm lông quanh mắt trái là trắng muốt như màu sữa ngựa. Tôi dụi mắt, sững sờ một lúc, rồi khuỵu xuống, nhổ một sợi lông trên mắt trái của con sói. Sợi lông trắng muốt, chắc chắn không phải nhuộm, mà đích thực là màu lông vốn có của nó.

Tầng lớp quý tộc Đột Quyết đã tụ tập đông đủ trước lều chúa, lặng lẽ nhìn xác con sói to lớn này. Có đứa nhỏ mạnh dạn tiến lên, bắt chước tôi nhổ một sợi lông trên mắt trái con sói, nó soi dưới ánh mặt trời rồi gào tướng lên:

- Màu trắng! Màu trắng này!

Giọng bọn trẻ líu lo khiến tôi thêm bồn chồn. Tiếng ông ngoại xuyên qua đám người:

- Bất kể có phải người Đột Quyết hay không, tất là dũng sĩ.

Mọi người nhao nhao nhường đường cho Đại Thiền vu. Ông ngoại thong dong bước lại gần, đảo mắt trông xác con sói rồi gật gù, quay sang Cố Tiểu Ngũ và nói:

- Giỏi lắm!

Được Đại Thiền vu khen một câu có khi còn khó hơn tuyết trên đỉnh Thiên Hằng tan chảy. Có điều, Cố Tiểu Ngũ đã giết được vua sói mắt trắng, trong khi chính Đại Thiền vu tuyên bố, ai giết được vua sói, sẽ gả tôi cho người ấy.

Chưa bao giờ tôi nghĩ người đó lại là Cố Tiểu Ngũ. Tôi lẵng nhẵng theo sau hắn, gặng hỏi hắn giết vua sói mắt trắng bằng cách nào.

Hắn chỉ nói bâng quơ:

- Dọc đường dẫn đội đi buôn chè, tình cờ gặp bầy sói, rồi ta đánh chết con sói đó.

Tôi khẽ nhếch mép, làm sao mà tin được lời hắn chứ? Nghe nói Vua Nguyệt Thị dẫn ba vạn kỵ binh lên núi Thiên Hằng cũng có tìm thấy cọng lông nào của vua sói đâu, mà Cố Tiểu Ngũ chỉ tình cờ đi buôn chè lại giết được vua sói á?

Có đánh chết tôi cũng không tin!

Nhưng vì Đại Thiền vu đã hứa ắt phải giữ lời, tức thì đã có vài người Đột Quyết xôn xao bàn tán, xem ra gã buôn chè người Trung Nguyên kia thật sự sắp lấy Công chúa Tây Lương rồi. Cố Tiểu Ngũ được xem như anh hùng cái thế, song tôi vẫn có cảm giác hắn đang giở trò bịp bợm. Rồi hôm đó, Hách Thất ngà ngà say và lời qua tiếng lại với hắn, hai người bọn họ đòi so tài một phen.

Bọn họ thi thố cũng thật chán, chẳng hiểu thế nào lại kéo nhau ra thảo nguyên bắn dơi, ai bắn được nhiều hơn thì người ấy thắng.

Chỉ có những kẻ đã từng bắn dơi mới hiểu, bắn dơi khó thế nào.

Dân chúng Đột Quyết đều đinh ninh phần thắng chắc chắn sẽ thuộc về Hách Thất, song họ vẫn đánh cược một lần xem sao. Bản thân tôi cũng nghĩ Hách Thất sẽ thắng, tuy tay phải của huynh ấy chưa lành hẳn nhưng dù là dùng tay trái thì cũng chẳng ai ở Đột Quyết này bì được tài bắn cung như thần của huynh ấy.

Tin tức về cuộc so tài chỉ trong nửa ngày trời đã truyền khắp nơi. Người ta bảo Hách Thất muốn lấy tôi, dẫu sao huynh ấy cũng là võ sĩ lợi hại nhất dưới trướng Đại Thiền vu, chưa biết chừng sau này còn là tướng quân dũng mãnh nhất của Đại Thiền vu. Còn tôi, tuy là công chúa Tây Lương nhưng ai chẳng biết Đại Thiền vu thương tôi nhất, Hách Thất lấy tôi, Đại Thiền vu ắt sẽ càng tín nhiệm huynh ấy.

Song tôi vẫn tự nhủ, Hách Thất không suy nghĩ kỳ quái thế đâu, tôi đoán có thể do A Độ đã kể với huynh ấy rằng tôi không muốn lấy Cố Tiểu Ngũ.

Tôi lờ mờ nhận ra rằng, Cố Tiểu Ngũ không phải loại thương nhân tầm thường, nhưng tôi vẫn mong mình không phải lấy chồng sớm.

Chủ tế của Đột Quyết xướng bài hát ca ngợi rồi nhỏ máu dê vào bát rượu, sau đó đưa bát rượu cho hai vị anh hùng sắp tranh tài, bọn họ dốc một hơi cạn bát rượu. Tối nay, hai người bọn họ quyết phân tài cao thấp. Hách Thất vốn là người anh hùng nổi danh khắp Đột Quyết, còn Cố Tiểu Ngũ nhờ chiến công giết được vua sói mắt trắng nên nhiều người Đột Quyết cũng coi hắn như anh hùng. Hai người họ thi thố phen này khiến dân chúng xôn xao, mà chính tôi cũng thấy khó xử vì không rõ mình mong kết quả thắng nghiêng về bên nào...

Nếu Cố Tiểu Ngũ thắng, chẳng lẽ tôi phải lấy hắn thật sao?

Còn nếu Hách Thất thắng thì sao? Lẽ nào tôi phải lấy Hách Thất?

Tôi giật thót mình khi nghĩ vậy. Hách Thất chỉ thay tôi răn đe Cố Tiểu Ngũ, cho hắn chừa cái lối vênh váo mà thôi, giống mấy tên con trai hay đứng hát nghêu ngao ngoài lều của A Độ, nếu bọn chúng ầm ĩ quá, Hách Thất sẽ có cách bắt chúng phải im lặng ngay tức khắc. Tôi nghĩ chuyện này cũng tương tự như vậy, việc Cố Tiểu Ngũ giết được vua sói khiến ai nấy đều cảm thấy khó tin. Hắn còn tỏ vẻ chẳng hề bận tâm, ngang nhiên nói với ông ngoại rằng hắn muốn cưới tôi, vậy nên Hách Thất mới nghĩ cách để trị hắn.

Cuộc so tài đến tai Đại Thiền vu, ông phấn chấn muốn tận mắt đến xem họ thi đấu. Tôi bồn chồn, đứng ngồi không yên, bèn theo sau ông ngoại, cùng đám người lúc nào cũng tò mò đi ra bờ sông. Võ sĩ dưới trướng Đại Thiền vu mang tên đến, chia đều thành hai ống đặt dưới chân hai người. Hách Thất cầm cung tên của mình, thấy trên tay Cố Tiểu Ngũ trống không, liền nói:

- Đệ lấy cung tên của ta mà dùng!

Cố Tiểu Ngũ gật đầu. Đại Thiền vu cười, nói:

- Nơi Đột Quyết ta đóng quân, chẳng lẽ lại không có nổi một cây cung?

Đại Thiền Vu ban cây cung sắt của mình cho Cố Tiểu Ngũ, tôi thấy lúng túng thay hắn. Cây cung sắt kia nặng hơn hẳn loại cung bình thường, trông hắn thư sinh, yếu ớt thế kia, chỉ e khó mà giương được cung. Mà hình như Hách Thất cũng nghĩ vậy, huynh ấy không muốn xử ép Cố Tiểu Ngũ, liền bẩm với Đại Thiền vu:

- Xin Đại Thiền vu ban cây cung này cho thần, còn để Cố Tiểu Ngũ dùng cây cung của thần.

Đại Thiền vu lắc đầu, phán rằng:

- Không giương nổi cây cung này thì nói gì đến chuyện lấy cháu gái ta.

Đám người túm tụm quanh đó cười ồ lên, rất nhiều người Đột Quyết không tin Cố Tiểu Ngũ giết được vua sói mắt trắng, bọn họ vẫn tỏ vẻ khinh thường ra mặt. Cố Tiểu Ngũ nhấc cây cung, dùng ngón tay gảy dây cung như thể gảy dây đàn. Dây cung phát ra tiếng “boong boong”, dân chúng quanh đó phá lên cười. Trông Cố Tiểu Ngũ trắng trẻo, thư sinh, chẳng khác nào đám nhạc công người Trung Nguyên mà những quý tộc Đột Quyết thường mua về, giờ lại gảy dây cung khiến người Đột Quyết càng khinh thường.

Sắc trời dần tối, khoảng không ven sông chi chít dơi bay lượn. Đại Thiền vu gật đầu, tuyên bố:

- Bắt đầu đi!

Bên cạnh Hách Thất và Cố Tiểu Ngũ đã sắp sẵn một trăm mũi tên, ai bắn được một trăm con dơi trước, người ấy sẽ thắng. Hách Thất giương cung đầu tiên, tuy dùng tay trái song trăm phát trúng cả trăm, trong chốc lát đã thấy dơi đang bay trên trời bỗng rơi lả tả. Về phần Cố Tiểu Ngũ, hắn vẫn thong thả, rút năm mũi tên, từ từ căng dây cung.

Tôi thốt lên:

- Cố Tiểu Ngũ!

Tuy không biết hắn có rành bắn cung hay không, nhưng hắn cũng phải hiểu dây cung chỉ được căng từng mũi một thôi chứ! Cố Tiểu Ngũ ngoảnh lại, mỉm cười với tôi rồi kéo dây cung.

Nói thật, tôi vô cùng ngạc nhiên, hắn căng dây cung một cách nhẹ nhàng, không những vậy, còn bắn một lúc năm phát tên lao vút như sao băng, mũi sau nối đuôi mũi trước, khiến đám người xung quanh không khỏi trầm trồ kinh ngạc.

- Tên liên hoàn! Tên liên hoàn kìa!

Mấy tay quý tộc Đột Quyết sửng sốt thốt lên, thậm chí Đại Thiền vu cũng phải gật gù. Ở Trung Nguyên có một vị đại tướng sử dụng ngón sở trường là tên liên hoàn, trong trận giao tranh với Đột Quyết trước đây, ngón tên liên hoàn ấy đã hạ gục được Tả Đồ Kỳ vương. Nhưng cũng chỉ là truyền miệng thế thôi, chứ mười mấy năm nay, quý tộc Đột Quyết chưa thấy tên liên hoàn bao giờ. Thế mà Cố Tiểu Ngũ lại thành thục bắn liên tục mấy phát tên liên hoàn, đám dơi đang bay nháo nhác cũng không tránh khỏi loạt tên của hắn, rơi lộp bộp như mưa rào. Tuy Hách Thất bắn tên rất nhanh, song vẫn không bì được với hắn, chỉ trong chốc lát mà Cố Tiểu Ngũ đã giải quyết hết một trăm mũi tên. Đám nô lệ thu gom số dơi, chất thành một đống bên bờ sông, một trăm con dơi trông chẳng khác nào một trăm bông hoa đen đúa, quái dị.

Hách Thất cũng bắn được một trăm con, nhưng so với Cố Tiểu Ngũ thì chậm hơn. Sắc mặt Hách Thất vẫn bình tĩnh, huynh ấy nói:

- Ta thua rồi!

Cố Tiểu Ngũ nói:

- Nhờ cây cung tốt nên tôi mới bắn được chuỗi liên hoàn vừa rồi, nếu dùng cây cung của huynh, chắc chắn sẽ chậm hơn. Vả lại, tay phải của huynh vẫn chưa lành hẳn, phải dùng đến tay trái, nếu bảo trận này tôi thắng huynh thì cũng chẳng vinh quang gì. Hai chúng ta không ai thua ai cả. Huynh là dũng sĩ chân chính, nếu cánh tay không bị thương, tôi sao có thể đọ nổi!

Kỹ thuật bắn cung của Cố Tiểu Ngũ đã làm tất cả mọi người dao động, thấy hắn khiêm tốn, điềm đạm, đám người kia càng không khỏi trầm trồ khen ngợi. Người Đột Quyết vốn cởi mở, ngay thẳng, sòng phẳng. Người như Cố Tiểu Ngũ xem ra rất hợp với tính khí của người Đột Quyết. Đại Thiền vu cười sang sảng:

- Khá lắm, dũng sĩ Đột Quyết của chúng ta không hề thua.

Ông nhìn Cố Tiểu Ngũ rồi nói:

- Này người Trung Nguyên kia, nói xem, ngươi muốn được ban thưởng thứ gì?

- Bẩm Đại Thiền vu, ngài đã ban cho tiểu nhân thứ quý giá nhất rồi ạ! - Cố Tiểu Ngũ tủm tỉm cười. - Trên đời này, còn gì quý báu hơn Tiểu Công chúa của ngài?

Đại Thiền vu phá lên cười, những quý tộc Đột Quyết khác cũng phấn khởi ra mặt, xem ra vụ cưới xin này chắc như đinh đóng cột rồi.

Thầy cúng chọn ngày lành, nhân lúc tiết thu mát dịu để cử hành hôn lễ của chúng tôi. Tôi vẫn còn đắn đo, lén hỏi A Độ:

- Theo muội, ta có nên lấy hắn không?

A Độ nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy luôn đong đầy vẻ điềm đạm, trầm tĩnh. Chính tôi cũng không rõ nữa, cuối cùng, tôi mạnh dạn hẹn Cố Tiểu Ngũ ra bờ sông.

Tôi không biết phải nói sao, song tôi luôn cảm thấy bất an nếu phải lấy hắn trong tình trạng lơ mơ thế này.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor