Hứa trao em kim ngọc lương duyên - Chương 08 - Phần 1

Chương 8

Công khai chuyện lấy chồng với bàn dân thiên hạ

Buổi sáng, trước khi Hạ Sơ ra khỏi nhà, Cảnh Thần đã bước đến dặn dò: “Anh đã mua một cuốn thực đơn cho bà bầu, bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ phụ trách việc nấu bữa tối đầy đủ chất dinh dưỡng cho em, em phải ăn nhạt hơn một chút, tối nhớ về sớm nhé.”

Hạ Sơ quay đầu nhìn nụ cười ân cần của anh ta, cố gắng chịu đựng, gật đầu.

Trước khi hết giờ làm việc lại thấy An Hinh chạy ào vào phòng, túm lấy Vân Hạ Sơ vừa tắt máy xong và đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về: “Hạ Sơ, đi thôi, tớ mời cậu đi ăn đồ Nhật Bản.”

Vân Hạ Sơ chưa kịp từ chối thì đã bị An Hinh kéo ra bãi đỗ xe, lên xe của cô và bị chở đến một nhà hàng Nhật Bản ở quảng trường Trung Lương. Cô liền tranh thủ thời gian gọi điện cho Cảnh Thần, báo cho anh biết có người mời cô ăn cơm nên cô không về nhà ăn nữa. Sau khi biết cô đi ăn đồ Nhật Bản ở quảng trường Trung Lương, Cảnh Thần liền nói ngay: “Em cứ ăn đi, lát nữa anh sẽ đón em.”

Chưa kịp nói lời từ chối thì Cảnh Thần đã cúp máy, tắt bếp, nhanh nhẹn thu gọn đồ ăn đang chuẩn bị cất vào tủ lạnh, xuống tầng lái xe đến thẳng quảng trường Trung Lương.

Trước cửa nhà hàng, An Hinh liếc nhìn cách ăn mặc rất chỉnh tề Vân Hạ Sơ một lượt từ đầu đến chân rồi đưa tay rút ngay chiếc trâm cài tóc đang cài sau đầu Vân Hạ Sơ ra, mái tóc thẳng mềm mại liền xõa xuống. Vân Hạ Sơ luống cuống kêu lên: “Sao tự nhiên lại tháo tóc người ta ra?”

“Thôi đi, hết giờ làm việc rồi đừng có chỉnh tề quá như thế.” An Hinh lấy từ trong túi xách của mình ra một chiếc kẹp tóc đính hạt, kẹp hết tóc mái của Vân Hạ Sơ sang một bên, để lộ ra vầng trán tròn trịa, nhẵn nhụi, sau đó gật đầu với vẻ hài lòng: “Được đấy, như thế này nhìn trẻ hơn nhiều, rất duyên dáng.”

Vân Hạ Sơ còn chưa rõ đầu đuôi thì đã bị An Hinh kéo vào phòng riêng, một người đàn ông cao to, da ngăm ngăm đang ngồi trên tấm đệm nhỏ liền đứng dậy đón. An Hinh cười cười giới thiệu: “Hạ Sơ, đây là Trịnh Nguyên, em họ xa của tớ, đang làm quản lý nhân sự ở một công ty có vốn đầu tư của Nhật Bản.”

Đến lúc này An Hinh mới hiểu ra vấn đề, chắc chắn là An Hinh mời cô đi ăn là để mai mối cho cô, hơn nữa chắc chắn là phải mất rất nhiều công sức, không biết moi từ xó xỉnh nào ra một anh chàng đẹp trai như thế này.

“Trịnh Nguyên, đây là Vân Hạ Sơ, nhà thiết kế hàng đầu của công ty bọn chị, rất giỏi giang.”

“Chào em, lần đầu gặp mặt, rất mong được em quan tâm.” Trịnh Nguyên mỉm cười đưa tay ra.

Vân Hạ Sơ ngượng ngùng bắt tay anh, có thể ngày nào cũng có các đôi gặp gỡ nhau qua mối lái, nhưng chắc chắn rất ít khi có bà bầu đi gặp gỡ đối tượng như thế này. Cô đã bắt đầu tính toán sau khi cuộc gặp gỡ này kết thúc sẽ phải giải thích với An Hinh chuyện của mình hiện nay. Gọi món xong, An Hinh gọi một ấm rượu và bắt đầu giới thiệu liên hồi về ưu điểm, sở trường của hai bên nam nữ. Vân Hạ Sơ đứng ngồi không yên, mấy lần định lảng sang chủ đề khác nhưng đều bị An Hinh coi là xấu hổ, còn vỗ vào tay cô với vẻ quan tâm, nói: “Hạ Sơ, không phải là tớ trách cậu đâu, kể cả là ngọc trai thì cũng phải chui ra khỏi vỏ con trai mới được người ta phát hiện chứ, cậu như thế này, làm sao đàn ông phát hiện ra điểm tốt của cậu được?”

Mặt Vân Hạ Sơ đỏ bừng như cà chua chín.

“Nào, Hạ Sơ, loại rượu này ngon lắm.” Trịnh Nguyên ân cần rót rượu cho Vân Hạ Sơ.

“Không, em không uống rượu.” Vân Hạ Sơ vội cầm chén của mình lên từ chối.

An Hinh liền cầm lấy chén rượu của cô rồi đưa cho Trịnh Nguyên, cười nói: “Kệ cậu ấy, tửu lượng của cậu ấy tốt lắm.”

Trịnh Nguyên rót đầy rượu vào chén, nâng lên bằng hai tay và đưa cho Vân Hạ Sơ: “Hạ Sơ, uống ít cũng không sao cả, rượu này rất nhẹ.”

“Uống đi, uống đi, nhâm nhi một chút cũng tốt cho sức khỏe mà.”

Vân Hạ Sơ đã cưỡi lên lưng hổ nên cũng khó xuống, chạm chén với Trịnh Nguyên, cô cảm giác như uống phải rượu tẩm thuốc độc, ngọt, cay, đắng, chát, lọt qua cổ họng, chui vào tận dạ dày. Uống xong cô vội đưa tay sờ lên bụng, cảm thấy vô cùng hổ thẹn và có lỗi với em bé trong bụng!

“Nào, nếm thử món cá hồi này đi, rất ngon cô bạn ạ.” An Hinh vui vẻ gắp một miếng cá hồi, chấm một ít mù tạt rồi đặt vào đĩa của Vân Hạ Sơ.

Khó có thể từ chối trước sự nhiệt tình của hai chị em nhà này, trước ánh mắt săn đón của hai người, Vân Hạ Sơ miễn cưỡng gắp miếng cá hồi đưa lên miệng, một cảm giác lành lạnh xen lẫn vị cay nồng của mù tạp kích thích dạ dày cồn cào.

Lúc này đây, trước sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, một người kéo cửa phòng ra, nhìn thấy Hạ Sơ liền cau mày lại: “Em sao vậy, sắc mặt sao tệ thế? Có bầu sao còn uống rượu?”

Nhìn thấy kẻ đó, Vân Hạ Sơ đã thấy đau đầu, trước ánh mắt nghi ngờ của An Hinh vẫn phải miễn cưỡng giới thiệu: “Đây là Cảnh Thần, bạn của em.”

“Tôi là chồng cô ấy.” Cảnh Thần bình thản bổ sung.

Vân Hạ Sơ hậm hực cấu mạnh anh ta một cái, nét mặt cố tỏ ra trấn tĩnh: “Đây là anh Trịnh Nguyên.”

Trịnh Nguyên sầm mặt, hừ một tiếng rồi đứng dậy đi giày, bỏ ra ngoài ngay.

“Trịnh Nguyên, Trịnh Nguyên!” An Hinh gọi với theo, ngoái đầu lại bực bội nói với Vân Hạ Sơ: “Cậu làm tớ tức chết đi được, giấu tớ kết hôn từ bao giờ, đến giờ mang bầu rồi mà cũng không nói với tớ, báo hại tớ phải tính toán giới thiệu, mai mối cho cậu nữa. Ngày mai sẽ đến tính sổ với cậu, cậu thanh toán đi.” Nói rồi vội chạy đuổi theo Trịnh Nguyên.

Còn lại Vân Hạ Sơ ngượng ngùng ngồi yên, đang định vặn hỏi Cảnh Thần thì thấy anh chàng cũng đang móc ví trả tiền, nét mặt hầm hầm.

“Tại sao anh lại nói là chồng tôi?” Vân Hạ Sơ hậm hực hỏi, cứ nghĩ đến việc ngày mai phải giải thích chuyện này với An Hinh, đầu óc chỉ muốn nổ tung, không kìm được bèn lên tiếng chất vấn.

“Bị anh phá bĩnh cuộc gặp gỡ với người đàn ông khác, chắc là em rất bực đúng không!”

“Không liên quan gì đến anh.” Câu nói của Cảnh Thần đã chọc giận Vân Hạ Sơ.

Cảnh Thần cười gằn rồi tắt ti vi, bước đến ngồi xuống bên cạnh cô: “Thế em tức làm gì? Có bầu rồi mà còn gặp gỡ với người khác qua mối lái, lẽ nào vẫn còn có anh chàng thích bị cắm sừng ư?”

“Anh là đồ khốn!” Vân Hạ Sơ giận dữ vung tay lên.

Cảnh Thần kịp thời túm lấy tay cô, nhìn nét mặt giận dữ của cô, đột nhiên nhếch mép lên mỉm cười, cúi người ghì siết hôn lên môi cô trong lúc cô còn đang sửng sốt, hơi thở nóng bỏng kèm thêm một vẻ quyết rũ phảng phất khiến lồng ngực cô nóng hổi, rạo rực.

Sau một tích tắc đê mê ngắn ngủi, Vân Hạ Sơ cố gắng giãy giụa đẩy Cảnh Thần ra, mặc dù nghiêm mặt nhưng cũng không giấu nổi hơi thở gấp gáp: “Đề nghị anh hãy tự trọng, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

“Anh có giấy đăng ký kết hôn mà, hê hê, em nghĩ cảnh sát sẽ xử phạt người hôn vợ mình ư?”

Vân Hạ Sơ tức điên người, nhưng lại không biết phải làm thế nào, cô đứng dậy, đạp mạnh vào bắp chân Cảnh Thần một cái.

Cảnh Thần ôm chân nằm lăn trên sofa gào la: “Ê! Em dã man quá, đợi đó, bắt đầu từ ngày mai, ngày nào anh cũng sẽ đến công ty em đợi em tan sở.”

Điều khiến Vân Hạ Sơ trở tay không kịp là, Cảnh Thần đã nói là làm.

Phải mất rất nhiều công sức cô mới giải thích được với An Hinh rằng cô và Cảnh Thần kết hôn chỉ là vì muốn sinh con một cách thuận lợi, hợp pháp, chuyện giữa họ là ngoài ý muốn. Vân Hạ Sơ ngại nên không nói rõ nguyên nhân xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, tóm lại là giữa họ không có tình yêu, hai bên hiểu rất ít về nhau, thậm chí còn căm ghét nhau. Chính vì thế cô không muốn để mọi người biết, cô chỉ muốn âm thầm sinh con mà thôi.

An Hinh sửng sốt đến mức đi đi lại lại trong phòng làm việc, chỉ vào Vân Hạ Sơ nói không đâu vào đâu: “Trời ạ, cậu điên rồi, kết hôn theo thỏa thuận, tại sao cậu cứ khăng khăng đòi sinh đứa trẻ này nhỉ? Cậu có nghĩ đến chuyện một mình nuôi con sẽ vất vả thế nào không? Cậu có còn định tìm một người đàn ông thích hợp để lấy nữa hay không! Tớ chịu cậu đấy, đầu óc cậu làm sao vậy?”

So với sự quá khích của An Hinh, đương sự Vân Hạ Sơ lại rất bình tĩnh, cô nói: “Cứ để tự nhiên thôi, không có đàn ông cũng vẫn sống tốt, tớ chỉ muốn có một đứa con mà thôi.”

“Thế sau này cậu định giải thích với người khác thế nào về lai lịch của đứa trẻ này? Cậu định giấu nó đến hết đời à? Và cậu sẽ giải thích với nó thế nào về ba của nó?”

“Đẻ ra rồi tính sau, tớ còn chưa nghĩ xong.” Vân Hạ Sơ nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.

“Điên rồi, điên thật rồi! Tớ phải về phòng cho bình tĩnh một lát đã.”

“Cậu cứ về đi! À, tạm thời đừng nói với bất kỳ ai nhé, cho tớ thời gian suy nghĩ đã.” Vân Hạ Sơ lại dặn dò thêm.

Tuy nhiên, gần đến lúc hết giờ làm việc, An Hinh liền đẩy cửa vào báo cáo: “Ê! Anh chàng Cảnh Thần “chồng hờ” của cậu đang ôm bó hoa hồng rất to đứng đợi cậu trước quầy lễ tân đó. Hay cậu cứ bám riết lấy anh ta đi, đằng nào cũng đã kết hôn rồi, cậu kiếm được chàng hoàng tử một trăm phần trăm cho bõ công! Như thế cậu có chồng, con cậu cũng có cha, tuyệt biết bao! À đúng rồi, tớ nhớ ra rồi, có phải vì lần trước cậu mời anh ta chụp poster mà hai người xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không?” An Hinh nói với điệu bộ mờ ám.

Vân Hạ Sơ ngượng ngùng: “Đừng nói linh tinh, không phải như vậy đâu, tớ với anh ta không thể có chuyện gì được.”

“Tại sao lại không thể, đăng ký kết hôn rồi, sắp đẻ con đến nơi rồi. Nếu quả thật là vì chuyện của công ty mà cậu phải hiến thân thì chắc chắn tớ sẽ phải thưởng cho cậu.” An Hinh cười châm chọc.

“Cậu về phòng đi, tớ xin cậu đấy.” Vân Hạ Sơ muốn tiễn bạn.

Lề mề nửa tiếng đồng hồ, đoán chắc mọi người trong công ty đã về gần hết, Vân Hạ Sơ mới chậm rãi ra khỏi phòng làm việc. Nhìn thấy Vân Hạ Sơ đi ra, Cảnh Thần vội vàng dừng ngay cuộc nói chuyện đang rất hào hứng với cô bé lễ tân, ôm hoa hồng bước đến: “Bà xã, anh đến đón em đây.”

Bà xã? Mọi người chấn động!

Lúc này Vân Hạ Sơ mới phát hiện ra rằng, gần như tất cả mọi người trong công ty đều được Cảnh Thần mời ở lại xem hồi kịch này!

Nếu nói lần trước cô vào nhầm nhà, lên nhầm giường chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, thì việc có bầu chỉ là di chứng với xác suất thấp do chuyện ngoài ý muốn này để lại, vậy thì việc cô ký hợp đồng hôn nhân với Cảnh Thần là một sai lầm cực lớn. Cô không thể lý giải, rốt cục Cảnh Thần định làm gì? Kể cả là anh ta sẵn lòng chịu trách nhiệm về chuyện ngoài ý muốn này, nhưng hiện nay hình như anh ta đã làm hơi quá đà.

Lẽ nào còn nguyên nhân nào khác nữa?

Ham tài? Cô đâu có phải là kẻ giàu nứt đố đổ vách đâu.

Ham sắc? Càng không thể.

Thế thì tại sao?

Dù vẫn còn rất nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu nhưng trước tiếng hò reo, hoan hô cổ vũ của mọi người, Vân Hạ Sơ vẫn phải miễn cưỡng nhận hoa. Tiện đà Cảnh Thần liền hôn nhẹ lên má cô, sau đó khoác tay lên vai Vân Hạ Sơ với nét mặt miễn cưỡng rồi chào tạm biệt mọi người. Vân Hạ Sơ thầm rủa trong lòng: Làm bộ làm tịch!

“Tôi rất nghiêm túc cảnh cáo anh rằng, nếu anh còn đến công ty để quấy rối tôi thì đừng có trách tôi không khách khí!” Vừa ra khỏi tòa nhà, Vân Hạ Sơ liền gạt phắt tay Cảnh Thần ra và nổi trận lôi đình.

“Vậy hả!” Cảnh Thần nhướn mày lên: “Anh rất tò mò, khi không khách khí em sẽ làm gì”?

Không chịu được nữa, Vân Hạ Sơ choảng luôn: “Tôi sẽ ly hôn.”

Cảnh Thần liền nhắc nhở ngay: “Vậy hả! Em đừng quên hợp đồng nhé! Anh còn nhớ điều khoản thứ hai nói rằng nếu chấm dứt hợp đồng trước thời hạn thì phải bồi thường cho bên kia năm trăm nghìn tệ đấy.”

Vân Hạ Sơ thầm nghĩ, lẽ nào anh ta quan tâm đến số tiền phạt năm trăm nghìn tệ phá hợp đồng ư, nhưng điều khoản này là do cô đưa ra.

Lẽ nào? Tình yêu? Anh ta yêu mình từ cái nhìn đầu tiên ư?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor