Hứa trao em kim ngọc lương duyên - Chương 02 - Phần 2

Vân Hạ Sơ liền đỏ bừng mặt: “Thì cuối cùng cũng có thành đâu? Chia tay rồi mà!”

“Thôi đi, tớ phát hiện ra một điều là cậu còn đang ủ rũ lắm! Xí, cậu có đa tình quá không, thằng cha vứt trên đường đó liệu có xứng với cậu không?” Nhắc đến Triệu Chí Hàm, An Hinh lại tỏ rõ thái độ bực mình.

Vân Hạ Sơ đứng giữa phòng, trước ánh mắt thông cảm nhưng không thể giúp được gì của trợ lý Tiền, cô vẫn phải cứng giọng giải thích: “Ủ rũ gì đâu, tớ ổn lắm mà.”

An Hinh liền liếc Hạ Sơ một lượt từ đầu đến chân, bĩu môi với vẻ không thèm chấp: “Thôi, ta chán chẳng buồn nói chuyện với nhà ngươi nữa. Để không bị cụt hứng sau đám cưới, ta quyết định cho các nhân vật làm mình ngứa mắt đi đày. Bây giờ, Vân Hạ Sơ, ta chính thức thông báo là nhà ngươi đã được nghỉ phép.”

“Tớ không muốn nghỉ phép.” Vân Hạ Sơ chống đối.

“Nhà ngươi phải nghỉ, bắt đầu tính từ ngày mai, nghỉ trong hai tuần, ta không muốn nhìn thấy mặt nhà ngươi nữa.” An Hinh kéo ngăn bàn, ném ra một chiếc phong bì: “Vé máy bay khứ hồi và thẻ đặt khách sạn, đến thẳng nơi mà thiên hạ đồn thổi là sản sinh ra rất nhiều mối tình cổ tích. Nhà ngươi có thể đi đến đó để chữa lành vết thương, nói tóm lại là cách ta càng xa càng tốt.”

Vân Hạ Sơ khóc dở mếu dở, cả người và của bị đẩy ra khỏi phòng tổng giám đốc, vé máy bay dành cho chuyến bay từ Bắc Kinh đến thẳng Copenhagen.

Từ trước đến nay An Hinh luôn là cô gái khẩu xà tâm phật.

Hai tuần sau, Vân Hạ Sơ từ châu Âu trở về, trong chuyến đi đã nảy sinh ra rất nhiều ý tưởng cho các sản phẩm của mùa mới.

Điều mà Đào Đào quan tâm nhất là: “Chuyến du lịch của một cô gái độc thân có cuộc tương ngộ gì không?”

Vân Hạ Sơ ngẫm nghĩ một lát, cuộc tương ngộ duy nhất mà cô nhìn thấy là trên chuyến bay lúc về, cô ngồi bên cạnh là một chàng Đông Gioăng nhỏ tóc vàng mắt xanh. Nhưng cậu bé chỉ độ tám chín tuổi, leo lên trèo xuống khiến cô không được yên thân.

Từ trước đến nay Đào Đào ghét cay ghét đắng tính không biết tìm niềm vui lãng mạn của Vân Hạ Sơ.

Chiều thứ Ba, hết giờ làm việc, Vân Hạ Sơ đã hẹn Đào Đào đi làm tóc, cô vội vàng xuống sân, bất ngờ lại nhìn thấy xe của Triệu Chí Hàm đang đỗ bên dưới. Thấy cô đi ra, Triệu Chí Hàm liền bấm cửa kính xuống, vẫy cô lên xe.

Vân Hạ Sơ ngần ngừ một lát, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại lên xe.

“Hạ Sơ...” Triệu Chí Hàm hiếm khi ăn nói ấp úng như vậy: “Anh rất xin lỗi em!”

Vân Hạ Sơ nghĩ, không phải đã gọi điện thoại rồi đó sao? Tại sao lâu như thế rồi mà còn đến đây để xin lỗi, xem ra mình vẫn có một vị trí nhất định trong lòng anh ta. Có lẽ thực sự anh ta cũng đã nghĩ đến chuyện lấy mình, thế là cô lại mềm lòng, cảm thấy sống mũi cay cay, một hồi lâu mới trả lời một cách khó khăn: “Không sao cả!”

“Bùi Linh là bạn gái của anh hồi học đại học. Tình cảm của bọn anh rất gắn bó, chỉ có điều sau khi tốt nghiệp, cô ấy phải đi nước ngoài, không còn cách nào khác bọn anh đành phải chia tay, nhưng anh vẫn không quên được cô ấy. Chính vì thế, Hạ Sơ, anh rất xin lỗi em!”

Vân Hạ Sơ nhìn thấy kính trước có dán một khung ảnh hình chuột Mickey chụp khuôn mặt của Triệu Chí Hàm và Bùi Linh, hai người kề sát bên nhau rất thân mật. Triệu Chí Hàm cười miệng rộng ngoác như chú vịt Donald.

Một cảm giác chua chát khó có thể miêu tả bằng lời dần dần lan tỏa xuống cuống lưỡi, rồi lan xuống tận dạ dày. Chưa bao giờ cô nghĩ rằng anh chàng Triệu Chí Hàm điềm đạm, lạnh lùng đó lại có nụ cười thoải mái đến vậy.

Hóa ra, giữa hai người có tình yêu hay không, thực sự là khác nhau một trời một vực. Chính vì thế với nhà ngươi, anh ta mãi mãi chỉ có thể nở một nụ cười gượng gạo mà thôi.

“Hạ Sơ, anh đến để năn nỉ em một chuyện.”

Nhìn Hạ Sơ từ đầu đến giờ vẫn một mực im lặng, Triệu Chí Hàm cất lời một cách khó khăn. Hạ Sơ nhìn ánh mắt né tránh của Triệu Chí Hàm lặng lẽ chờ đợi phần tiếp theo. Triệu Chí Hàm đành phải nói tiếp: “Tức là bản thiết kế của chiếc vòng đó, anh thực sự không biết phải nói với em như thế nào. Anh chưa kịp trả cho em thì đã bị Bùi Linh nhìn thấy. Cô ấy rất thích, nói muốn trả tiền để mua lại bản thiết kế của em, cô ấy bảo em ra một cái giá.”

Vân Hạ Sơ thôi không nhìn khung ảnh nữa mà đưa mắt ra chỗ khác, đột nhiên cô cảm thấy rất mệt. Bên ngoài thời tiết rất đẹp, nắng chiều rực rỡ. Cô cười tự chế giễu mình, nghiêng người mở cửa, nhấc chân xuống xe.

“Hạ Sơ, Hạ Sơ, anh năn nỉ em mà!”

“Em tặng cho cô ấy đó!”

Ngồi trước gương, cô nhìn gương mặt được trang điểm khá ấn tượng của mình: mắt được đánh màu cà phê từ nhạt đến đậm, hàng lông mi cong vút, chiếc áo hai dây màu xám, trên vai có phủ dải lông vũ mềm mại. Chân váy dài màu xanh lá cây mang phong cách dân tộc, tạo ra vòng eo nhỏ nhắn duyên dáng. Vân Hạ Sơ chăm chú ngắm mình trong gương, hóa ra cũng vào được vai cô nàng gợi cảm như thế này đây.

Vân Hạ Sơ cùng Đào Đào đến quán bar uống rượu.

Lấy chồng bất thành, thôi tạm thời để ta phung phí tuổi thanh xuân và nhan sắc vào việc khác.

Quán bar ồn ào, ánh đèn mờ ảo, các mĩ nữ với ánh mắt ướt át, đám đàn ông dồi dào hormone Adrenaline.

Vân Hạ Sơ ngồi thu lu trong góc sofa, men rượu đang cồn cào trong dạ dày, thấy không thể chịu được nữa cô liền lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Lúc ra đầu óc cô nặng trĩu, thấy Đào Đào đang đứng giữa sàn nhảy, bị một đám đàn ông vây quanh như một bà hoàng, nhảy rất hăng say.

Vân Hạ Sơ nghiêng nghiêng ngả ngả chen vào giữa sàn, hét lớn vào tai Đào Đào: “Tớ về nhà trước đây, đau đầu!” Đào Đào nghe không rõ, chỉ đáp lớn: “Cậu ra nghỉ đi, đợi tớ một lát.”

Vân Hạ Sơ cũng chẳng buồn quan tâm, lại chen ra với cái đầu đang choáng váng. Ra khỏi quán bar, bên ngoài, gió se se lạnh, tranh thủ lúc đầu đã tỉnh táo hơn, cô liền vẫy một chiếc xe taxi nói với lái xe địa chỉ nhà riêng.

Đến khi đứng trong sảnh đợi thang máy, bấm thang máy một hồi lâu không thấy động tĩnh gì, Vân Hạ Sơ mới nhìn thấy, trên cửa thang máy có dán bảng thông báo lớn: Thang máy đang trong quá trình sửa chữa.

Cái thang máy chết tiệt, suốt ngày hỏng!

Vân Hạ Sơ bực dọc đá vào thang máy một cái rồi hậm hực đi vào cầu thang với ánh đèn leo lét, đầu thì nặng trĩu mà chân thì nhẹ bẫng, bước thấp bước cao đếm bậc thang.

Cuối cùng thì cũng đã lên đến nơi, tầng tám, cô ra khỏi cầu thang, rẽ phải rồi rẽ trái, may quá, đến nhà rồi.

Thò tay vào túi xách tìm chìa khóa, dưới ánh đèn lờ mờ, một lúc lâu cô mới tìm được chìa khóa và cắm chìa vào ổ, nhét chìa vào rồi nhưng hình như chưa kịp xoay thì cửa đã mở. Hạ Sơ mơ màng đẩy cửa ra, cởi giày, cởi quầy áo rồi vào phòng ngủ chính. Bên tay phải là nhà vệ sinh, tắm ào một cái rồi leo lên giường, chùm chăn kín đầu rồi ngủ.

Tuy nhiên, Vân Hạ Sơ cũng có cảm giác rằng, phòng ngủ có gì đó hơi bất thường, nhưng cô không đủ tỉnh táo để phát hiện ra bất thường ở điểm nào, hình như gối mềm quá, không thoải mái, lạ thật!

Nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ, Cảnh Thần sửng sốt ra mở cửa. Anh thấy một người đẹp trang điểm cầu kỳ, ăn mặc gợi cảm bước vào, cởi áo váy rồi đi vào nhà vệ sinh của phòng ngủ chính cứ như không rồi tắm. Sau đó cô nàng lại thản nhiên leo lên giường mình. Từ đầu đến cuối coi như mình không tồn tại.

Đợi đến khi cô nàng rửa mặt sạch sẽ, để lộ khuôn mặt thanh tú, trắng ngần và lên giường mình mà trên người không có một mảnh vải che thân, kéo lấy chăn rồi ngủ thiếp đi. Cảnh Thần mới sực hiểu ra vấn đề, cô nàng say rượu này đã vào nhầm phòng.

Anh cười ranh mãnh, cúi đầu ghé sát vào chiếc cổ cao trắng ngần của Vân Hạ Sơ, lấy ngón tay trỏ khều sợi dây chuyền bạc của Vân Hạ Sơ lên: “Là do em tự leo lên giường anh đó nhé, không được trách anh đâu đấy.” Bị Cảnh Thần nghịch, sợi tua rua của dây chuyền liền rơi xuống rãnh ngực, thoắt ẩn thoắt hiện. Vân Hạ Sơ liền cử động người với vẻ bất an, hơi men khiến ý thức của cô vô cùng mơ hồ.

Trong lúc mơ màng, Vân Hạ Sơ nghe thấy có người gọi nhỏ bên tai mình: “Có được không?” Giọng nói trầm ấm, nghe rất cám dỗ, hơi thở ấm áp đó khiến cơ thể cô cũng rạo rực.

Trong mơ, Vân Hạ Sơ cũng cảm thấy buồn cười, không lấy được chồng, hậu quả thật nghiêm trọng, ngay cả trong mơ cũng muốn được làm tình.

Đêm nay cô ngủ không ngon giấc.

Sáng sớm tỉnh giấc, Vân Hạ Sơ xuống giường trong trạng thái đầu như muốn nổ tung, đi chân đất ra rót nước uống. Sau đó cô liền nhìn thấy một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra trong trạng thái trên người không một mảnh vải che thân. Tư duy của Vân Hạ Sơ dừng lại ba mươi giây, sau đó như người gặp ma, trợn tròn mắt nhìn Cảnh Thần với vẻ vô cùng sợ hãi, lắp bắp: “Anh, anh là ai, tại sao anh lại ở đây?”

Cảnh Thần cố gắng nhịn cười, quay vào nhà vệ sinh rút chiếc khăn tắm rồi quấn quanh người: “Chào Vân Hạ Sơ, anh là Cảnh Thần.”

Vân Hạ Sơ vội vàng lùi ra phía sau, cố ép mình trấn tĩnh, bước nhanh về phía giường, miệng lẩm bẩm: “Gặp ác mộng rồi, gặp ác mộng rồi!”

Ánh nắng ban mai lọt qua rèm cửa hắt vào phòng, Vân Hạ Sơ vô cùng sửng sốt khi phát hiện ra rằng, đây không phải là phòng của cô. Cô đã nhanh chóng phát hiện ra rằng mình không mặc gì trên người, chăn ga bừa bộn, dường như không khí vẫn còn sót lại cái gì đó rất kích thích...

Không thể chịu được nữa, Hạ Sơ bèn hét lớn rồi nhảy lên giường, kéo lấy tấm chăn che kín cơ thể đang trần như nhộng của mình, sau khi cô sững người ra một lát liền nhanh chóng tua lại thước phim trong đầu.

Đêm qua uống rượu say về nhà, thang máy hỏng, phải leo cầu thang...

Vào nhầm phòng ư?

Lên nhầm giường ư?

Vân Hạ Sơ ngẩng đầu nhìn Cảnh Thần đang đứng tựa người vào cửa bằng ánh mắt sửng sốt, trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, nên không giấu nổi nụ cười đáng ghét của anh ta. Vân Hạ Sơ thầm rủa, thật không biết xấu hổ! Nhưng nét mặt cô lại cố gắng tỏ ra bình tĩnh, hỏi: “Anh quen tôi à?”

“Ừ, Vân Hạ Sơ, phòng 806. Xin chào, anh là hàng xóm của em. Đây là phòng 706.”

Mẹ kiếp! Leo thiếu mất một tầng, lại mò lên giường người khác. Gã đàn ông vô liêm sỉ này lại lợi dụng người khác trong lúc người ta say rượu. Đáng phải lột truồng rồi đem đi thị chúng! Vân Hạ Sơ hận đến nỗi nghiến răng ken két.

Cảnh Thần lấy quần áo của Vân Hạ Sơ từ máy giặt ra và đưa cho cô, nét mặt lộ rõ vẻ châm chọc đã được ăn sái còn già mồm: “Đêm qua thực sự em nhiệt tình quá, anh chỉ là một người đàn ông bình thường. Thế nên...”

Vân Hạ Sơ đưa tay giật lấy quần áo của mình, Cảnh Thần liền tiện đà áp tới, đè Vân Hạ Sơ xuống dưới. Chắc là anh ta vừa tắm xong, mùi bạc hà thơm mát khiến Hạ Sơ thất thần trong giây lát, mãi cho đến khi đôi môi nóng bỏng của anh ta ập xuống môi mình và mút nhẹ, Vân Hạ Sơ mới hoảng loạn định đẩy anh ta ra.

Cảnh Thần cười khẽ và ghé sát vào tai cô, ranh mãnh cắn vào dái tai cô, nói nhỏ: “Chắc là kinh nghiệm của em còn non lắm đúng không? Nhìn thẹn thùng như vậy, nhưng anh lại rất thích, hê hê!”

Cảnh Thần vừa cười thích thú vừa đứng dậy.

Vân Hạ Sơ đỏ mặt tía tai, túm lấy chiếc gối ném sang. Cảnh Thần hờ hững đón lấy, chớp mắt, hỏi với giọng rất mờ ám: “Vẫn chưa muốn rời khỏi giường anh à? Nếu em muốn, ngày nào em cũng có thể đến! Rất hoan nghênh em!”

Vân Hạ Sơ giận dữ mặc quần áo vào, không thèm để ý đến đôi mắt hau háu của Cảnh Thần. Hít thở thật sâu, hít thở thật sâu nữa! Cô ép mình phải trấn tĩnh lại, sau đó quay đầu ra, đứng trước bộ ngực màu nâu đồng gợi cảm của Cảnh Thần và lạnh lùng: “Cảm ơn, đêm qua rất vui vẻ! Tạm biệt!”

Lần này đến lượt Cảnh Thần hơi nhún người với vẻ sửng sốt. Vân Hạ Sơ nghiêng người bước ra khỏi phòng ngủ, ưỡn thẳng lưng, đi ra cửa. Mẹ kiếp! Đừng bao giờ gặp lại nữa!

Năm phút sau, Cảnh Thần phát hiện ra trên tủ cạnh cửa có đặt năm tờ một trăm nhân dân tệ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor