Hứa trao em kim ngọc lương duyên - Chương 02 - Phần 1

Chương 2

Tỉnh giấc đã gặp anh

Gần đây, nụ cười của Vân Hạ Sơ rất tươi tắn, để cả trong giấc mơ.

Đào Đào chán nản cho rằng chuyện tình yêu là vỏ quýt dày sẽ có móng tay nhọn chăng?

Thứ Sáu, trời mưa lâm thâm, Vân Hạ Sơ đọc trên báo có đăng quảng cáo rất hoành tráng rằng trung tâm triển lãm Quốc Mạo đang tổ chức triển lãm áo cưới mỗi năm một lần. Cô liền điện thoại hẹn Triệu Chí Hàm cùng xin nghỉ làm để đi xem áo cưới.

Đi một vòng quanh khu triển lãm được bố trí rất long lanh huyền ảo, Vân Hạ Sơ ngắm được một chiếc váy cưới trắng thêu tay đính ngọc trai, đuôi váy dài rất đẹp, thắt lưng màu rượu sâm banh, sau lưng chiếc váy này có đính một chiếc nơ. Nhưng nhìn thấy trên khung ghi giá tiền tám nghìn nhân dân tệ, Triệu Chí Hàm cáu kỉnh nói: “Đắt quá, mình sang hàng khác đi.” Vân Hạ Sơ hơi do dự. Cô nhân viên hiểu ý, liền nói: “Chị có thể nói với giám đốc của bọn em, chị ấy có thể giảm giá.”

Khi cô gái tóc ngắn với vóc dáng đẹp được gọi là giám đốc Bùi đó xuất hiện trước mặt Vân Hạ Sơ và Triệu Chí Hàm, Vân Hạ Sơ cảm nhận được rất rõ rằng, nét mặt Triệu Chí Hàm đột nhiên sững lại.

“Haizz, anh Hàm, lâu lắm rồi không được gặp anh, anh vẫn khỏe chứ?” Cô gái tóc ngắn không nhìn Vân Hạ Sơ mà bước thẳng đến trước mặt Triệu Chí Hàm và đưa bàn tay mềm mại ra.

Triệu Chí Hàm lưỡng lự đưa tay ra.

Cô gái tóc ngắn liền quay sang Vân Hạ Sơ cười với vẻ bẽn lẽn: “Chào chị! Em là Bùi Linh, em có thể nói chuyện với anh Hàm một lúc được chứ?”

Vân Hạ Sơ sững người, trân trân đứng nhìn Triệu Chí Hàm bị Bùi Linh khoác tay ra ngoài với vẻ rất mờ ám.

Vân Hạ Sơ đợi mãi đến chiều thứ Bảy, Triệu Chí Hàm mới gọi điện thoại đến: “Hạ Sơ, anh xin lỗi.”

Đầu dây bên kia, Vân Hạ Sơ nghe thấy tiếng cười châm chọc của con gái.

Triệu Chí Hàm cúp máy với vẻ ngượng ngùng.

Vân Hạ Sơ thầm thở dài.

Nhìn chùm đèn thủy tinh trên đỉnh đầu, đột nhiên cô lại thấy thật nực cười, lần này cô thấy cũng không cần thiết phải thay sang kiểu đèn sáu cánh nữa.

Nhưng chùm tua rua đẹp mắt này mà đi với kiềng bạc và đeo vào chiếc cổ cao ba ngấn chắc chắn sẽ rất duyên dáng. Và thế là Vân Hạ Sơ liền tìm một chiếc ghế cao và leo lên, cô tháo một chùm tua rua ra rồi tìm ra hai chiếc kiềng bạc gắn vào, làm thành hai sợi dây chuyền mang phong cách táo bạo nhưng lại không mất đi nét đẹp cổ điển.

Chủ nhật, Hạ Sơ và Đào Đào đeo vòng cổ mới rồi đi ra ngoài.

“Đào Đào, thất tình thì nên làm gì?”

“Ờ, cậu muốn làm gì? Đi uống rượu hả?”

“Ờ, để tớ nghĩ xem nào.” Hạ Sơ nhìn chiếc váy liền tay màu xanh ngọc của mình rồi lắc đầu: “Tớ ăn mặc chỉnh tề quá, uống rượu chẳng có cảm giác gì.”

“Uhm, cậu đã bao giờ uống rượu chưa mà dám nói đến chuyện cảm giác?” Đào Đào nhìn cô bằng ánh mắt trêu chọc.

“Còn làm gì được nữa? Hiện giờ tớ đang rất tỉnh táo, vì thế tớ không muốn shopping để xả stress, không muốn chui vào quán bar uống rượu giải sầu, thậm chí là không muốn đi xem phim. Đào Đào, cậu có biết không? Tớ chỉ thấy trong lòng vô cùng bực bội. Sao thoắt một cái tớ đã hai mươi tám tuổi rồi nhỉ?”

Đào Đào khoác tay lên bờ vai gầy guộc của Hạ Sơ với vẻ thông cảm.

Tuổi xuân trôi qua rất nhanh, nỗi hoảng sợ trong lòng ngày càng rõ nét. Những người bạn lấy được chồng tốt, họ cũng sẽ phàn nàn gia đình chồng không ai ra gì. Thêm nữa là những chuyện bực bội ở cơ quan, ở nhà cứ dồn dập. Thỉnh thoảng gặp nhau, các bạn cô lại thốt lên sao cậu còn trẻ như vậy? Sắp thành yêu tinh rồi, sao không kiếm một ông để lấy đi? Còn định kén cá chọn canh đến bao giờ nữa?

Nhưng Vân Hạ Sơ nhận thấy dần dần vòng eo của họ cũng đã to hơn, khóe mép, khóe mắt đã bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn nhỏ. Thậm chí làn da không còn trắng ngần, mịn màng nữa, tất cả đều chứng minh cho niềm hạnh phúc giản dị nhưng chân thực của họ. Thật đáng ghen tị!

“Thời gian trôi nhanh thật, giật mình vì hôm qua suýt nữa thì tớ đã lấy chồng.” Đào Đào nhìn dòng người đi lại vội vã trên đường và than thở.

“Cậu và Trương Hòa làm sao vậy? Đang yên đang lành tại sao tự nhiên lại chia tay?” Vân Hạ Sơ nhướn mày lên ngạc nhiên.

Đào Đào và Trương Hòa là bạn cùng học đại học. Gia đình Trương Hòa sống ở một thành phố nhỏ ở miền nam, kinh tế rất khó khăn. Để kiếm tiền đóng học phí và tiền chi tiêu cho Trương Hòa, Đào Đào đã phải cùng người yêu chen chân lên xe buýt đến trung tâm trương mại Thiên Ý để mua buôn các món đồ nhỏ. Sau đó họ phải đến từng phòng trong ký túc xá để rao bán, tan học liền đến chợ đêm làm thêm. Đến năm thứ tư đại học, hai người mang số vốn liếng có trong tay, tranh thủ cơ hội mở một cửa hàng bán sách ở khu chợ sách, không ngờ sách bán rất chạy, vì thế tốt nghiệp chưa đầy hai năm, họ đã mua trả góp một căn hộ nhỏ chuẩn bị làm đám cưới.

Khi Đào Đào gửi tin nhắn thông báo cho Hạ Sơ biết mình sắp cưới. Hạ Sơ thầm nghĩ, cuối cùng thì mối tình chung lưng đấu cật này đã tìm được một kết thúc có hậu, cô hi vọng họ sẽ hạnh phúc bền lâu.

Vân Hạ Sơ vẫn chưa chọn được váy áo của phù dâu thì Đào Đào đã đến tìm cô với vẻ mặt hậm hực: “Bản cô nương thất tình rồi.”

Hạ Sơ vô cùng sửng sốt: “Sao vậy, không phải cậu đang chuẩn bị làm đám cưới rồi đó sao?”

“Ai thích cưới cứ việc cưới. Đi thôi, tớ trúng quả lớn, khao cậu một bữa.”

Và thế là Hạ Sơ liền đi ăn với Đào Đào một bữa cực kỳ sang trọng, nhìn Đào Đào quẹt thẻ hết hơn ba nghìn tệ mà không hề luyến tiếc.

Lúc đó, Hạ Sơ cố kìm chế không hỏi gì thêm. Không ai hiểu cô hơn Đào Đào, càng buồn thì cô nàng càng vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Thoáng một cái mà hơn ba năm đã trôi qua, nhắc lại chuyện này, Đào Đào buồn bã kể: “Đúng là nằm mơ, một tuần trước khi làm đám cưới, Trương Hòa có nhắc đến chuyện hồi cấp ba anh ta đã từng yêu thầm một cô gái, đó có lẽ là mối tình đầu của anh ta. Và thế là anh ta nói muốn đăng một bài viết lên trang web dành cho học sinh của trường cũ, anh ta muốn cô bé đó biết mình đang chuẩn bị tổ chức đám cưới. Ai ngờ một ngày trước khi tổ chức đám cưới, cô bé đó liền kéo va li đến tìm.” Nét mặt Đào Đào tỏ rõ vẻ phẫn nộ: “Kết quả là Trương Hòa đã quỳ xuống trước mặt tớ và xin lỗi, nước mắt lưng tròng nói rằng tình cảm mà anh ta dành cho cô bé kia mới là tình yêu. Thật hài hước!”

Hạ Sơ trố mắt: “Thế là hai người chia tay nhau ư?!”

“Không thế thì đòi tự tử à? Tớ không làm được chuyện đó. Thôi! Coi như gặp phải sở khanh. Việc gì tớ phải tìm đến cái chết vì hắn ta?” Đào Đào tỏ vẻ không thèm quan tâm: “Chính vì thế tớ mới nói đàn ông là loại động vật thay đổi thất thường nhất. Nhất định phụ nữ phải đối xử tốt với mình.” Đào Đào kéo Vân Hạ Sơ ngồi xuống hàng ghế bên đường: “Tuy nhiên, tớ cũng không thể để mình chịu thua thiệt quá nhiều. Không có đàn ông mình vẫn phải sống. Hắn ta cần tình yêu đích thực của mình thì tớ phải cần tiền. Và thế là bọn tớ liền ký một bản giao kèo, hắn ta là kẻ phản bội thì hắn sẽ mất trắng. Quyền sở hữu căn hộ nhỏ đó thuộc về tớ. Tớ đã mang giấy ủy quyền của phòng công chứng đi tìm một trung tâm môi giới và bán đi rồi.”

“Chết mất! Lúc ấy mà đầu óc cậu còn tính toán được như vậy à?” Vân Hạ Sơ thốt lên.

“Đúng vậy. Bản cô nương học về tài chính nên mới có năng khiếu bẩm sinh nhạy bén như thế. Phản ứng tự vệ đầu tiên khi bị tấn công là phải tìm mọi cách để giảm mức thiệt hại của mình xuống mức thấp nhất. Hồi đó tớ nghĩ, không còn hy vọng gì về anh chàng đó nữa, tuổi xuân cũng đã lỡ dở hết rồi, cái duy nhất có thể níu kéo lại là tài sản chung của hai người. Và thế là trong lúc đầu óc anh ta còn đang u mê, tớ đã nhanh tay soạn ngay một bản thỏa thuận khi chia tay. Với gương mặt đầm đìa nước mắt, anh ta thấy áy náy, chỉ xem lướt một lần rồi đồng ý ký tên.”

Vân Hạ Sơ bật cười: “Cậu không đi làm diễn viên thì thật là phí!”

“Haizz!” Đào Đào thở dài: "Đừng nói nữa, lúc đó khóc thật chứ đâu phải đóng kịch, dù gì thì cũng là thất tình mà! Yêu nhau bốn năm, đã đến lúc tính chuyện trăm năm thì bị kẻ khác "nẫng" mất chồng sắp cưới. Nhưng hồi đó tớ chỉ nghĩ cho dù có khóc ngất thì cũng không được để mất hình ảnh của mình trước kẻ phản bội.”

“Ừ.” Hạ Sơ gật đầu hưởng ứng, cô đưa mắt nhìn ra phía xa, ánh nắng trải rộng như những hạt vàng vung vãi. Bầu trời của Hạ Sơ lúc này có nét gì đó khiến người ta cảm thấy buồn buồn mênh mang.

“Nhưng mà thực ra thì thất tình giống như bị cảm cúm vậy, có thể che giấu được. Một ngày nào đó cậu sẽ phát hiện ra rằng các triệu chứng của cảm cúm biến mất lúc nào không hay, lúc ấy cậu sẽ thấy người vô cùng nhẹ nhõm. Có một ngày khi xem lại những tấm ảnh cũ, lúc ấy cậu mới sực nhớ ra có một người đã từng làm cậu vô cùng tuyệt vọng. Điều này chứng tỏ rằng cậu đã quên hắn ta từ lâu lắm rồi.” Đào Đào vừa nói vừa quay đầu sang nhìn Vân Hạ Sơ cười duyên dáng. Nụ cười mang theo vẻ khích lệ.

Vân Hạ Sơ liền mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lại: “Cảm ơn cậu, Đào Đào!”

Hai người đã ăn một bữa cơm thịnh soạn, sau đó Đào Đào lại trang điểm rất cẩn thận rồi đến quán bar làm. Một mình Vân Hạ Sơ ở nhà xem ti vi, đó là bộ phim tình yêu dài lê thê. Thấy không thể xem tiếp được nữa, cô bèn đứng dậy thay quần áo, định đến một nơi nào đó ồn ào, đông người như siêu thị để xả stress.

Đèn thang máy báo hiệu đang dừng ở tầng một, hồi lâu không có động tĩnh gì. Vân Hạ Sơ khó chịu, lẩm bẩm: “Thang máy như dở hơi, dăm ba hôm lại bãi công.” Phàn nàn xong, cô lại chán nản quay ra đi cầu thang bộ. Đúng hôm đèn cầu thang tầng sáu bị hỏng, cô đi rất rón rén, chỉ sợ vấp ngã, nhưng xui xẻo thế nào mà chiếc điện thoại di động cầm trong tay lại lăn mấy vòng xuống dưới theo bậc cầu thang. Cô đứng ở trên, thẫn thờ một hồi không kìm chế nổi chán chường trong lòng liền ngồi phịch xuống bậc cầu thang, gục đầu xuống gối, nước mắt lăn dài. Tình yêu và hôn nhân đối với cô thật hư vô biết bao!

Có người đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng vỗ vai cô và đưa cho cô chiếc điện thoại vừa rơi.

Cô liền ngẩng đầu lên, chỉ thấy trước mắt lờ mờ, nhạt nhòa. Cô không nhìn rõ người đó, chỉ nói đúng hai tiếng: “Cảm ơn!”

Người đó lắc đầu, nói nhỏ: “Không có gì.” Im lặng một lát, người đó liền lấy ra một gói giấy ăn đưa cho cô rồi đi lên tầng.

Tầng bảy vang lên tiếng tra chìa khóa vào ổ để mở cửa, Vân Hạ Sơ luống cuống lau nước mắt, cô cũng đứng dậy lên tầng đi về nhà. Cứ vậy thôi, cũng chỉ là kết thúc một mối tình, có gì to tát đâu?

Về cơ bản, chuyện tình cảm của Vân Hạ Sơ đã yên ổn. Tạp chí cử một nhân viên khác thay Triệu Trí Hàm đến liên hệ công việc với Hạ Sơ. Cậu ấy là người đông bắc có bộ lông mày sâu róm, toát lên một vẻ phóng khoáng vốn chỉ thấy ở người của địa phương này. Cậu ta đang đứng giới thiệu về mình trước quầy, giọng nói sang sảng vang khắp tầng một. Vân Hạ Sơ cười thầm rồi thở dài, đưa tay gõ cửa phòng làm việc của tổng giám đốc.

An Hinh đã kết thúc tuần trăng mật và quay về. Lúc này cô gái mạnh mẽ ấy đang ngồi trên bàn làm việc, hai chân vắt chéo lên nhau, đôi dép lắc lư trên mũi bàn chân, cô đang hào hứng kể cho trợ lý Tiền nghe chuyện cô bị ong đuổi trong vườn hoa oải hương ở Provence.

Vân Hạ Sơ mỉm cười, cô nàng An Hinh này lấy chồng rồi mà vẫn không sửa cái tính ăn to nói lớn.

“Hạ Sơ, nhớ cậu chết đi được!” An Hinh đang ngồi trên bàn liền nhảy phịch xuống, lao vào Vân Hạ Sơ, rồi lại rơm rớm nước mắt, thò cánh tay ra: “Nhìn xem tớ có tội nghiệp không, bị ong mật ở Provence đốt đấy, sau này ai mà còn nhắc đến vườn hoa oải hương lãng mạn thì tớ sẽ cho người đó biết tay!”

Nghe thấy vậy, trợ lý Tiền liền phá lên cười thích thú.

“Cũng không trách được đám ong mật, ai bảo cậu đẹp như hoa vậy?” Vân Hạ Sơ nhìn hai vết sưng đỏ ửng trên cánh tay An Hinh giọng dí dỏm.

An Hinh bĩu môi, xoa xoa cánh tay rồi đột nhiên chuyển sang chủ đề khác: “Hạ Sơ, tớ đi nghỉ tuần trăng mật có mấy hôm, thế mà nghe nói suýt nữa cậu đã lấy con sói già Triệu Chí Hàm đó hả? Mẹ kiếp, tớ đã nói với cậu thế nào? Hắn là kẻ bất tài và còn thực dụng. Nếu anh ta mà là người đáng tin cậy thì lợn phải chuyển chuồng lên cây mất.”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor