Án mạng đêm động phòng - Chương 29 - 30

Chương 29

Tiểu Chúc đang định nói thêm điều gì đó, lại thấy có người đi vào nên vội ngậm miệng lại, nhìn kỹ hóa ra lại là Tiêu Thần Tức. Bây giờ mỗi khi gặp Tiêu Thần Tức, Tiểu Chúc đã không còn ghét bỏ như trước, nhưng cứ thấy hắn, lại nhớ tới nụ hôn của hắn và Tiêu Ngân Đông… cảm thấy vô cùng buồn cười.

Bởi vậy, khi nhìn thấy hắn, nàng vất vả lắm mới nhịn được cười: “Ủa… Tiêu đại công tử?”

Tiêu Ngân Đông quay đầu lại, cũng nhìn thấy Tiêu Thần Tức: “Đại ca? Sao huynh lại tới đây?”

Tiêu Thần Tức: “Ta tới mua đồ.”

“Mua đồ?” Tiểu Chúc trợn mắt, quan sát cửa hàng một lượt, sau đó theo thói quen hỏi: “Công tử cần mua gì? Phấn son à? Mua cho mình dùng hay tặng người khác?”

Tiêu Thần Tức: “…”

Tiểu Chúc biết mình nói hớ, vội lấp liếm: “À, không phải, ý tôi là… công tử muốn mua gì?”

Tiêu Thần Tức: “… Gì cũng được, phấn son cũng được, đồ mà phái nữ thích là được.”

Tiểu Chúc tò mò: “Phái nữ?”

Hỏi xong lại phát hiện ra mình nhiều chuyện, nhưng Tiêu Thần Tức cũng không lườm nàng, còn gật đầu nói: “Mẹ ta muốn ta gặp mặt một cô gái, ta phải mua ít đồ gặp mặt mới phải chứ, nếu không thì không hay lắm.”

Tiêu Ngân Đông rất ngạc nhiên: phải làm thế thật à? Thảo nào lần trước Thường Như Tinh lại tức giận như thế, vẫn là Tiểu Chúc tốt nhất, nàng đã tự mở cửa hàng, mình không cần mua gì tặng nàng cả... Không thể không nói, cái gã ngốc Tiêu Ngân Đông này nghĩ cũng rất nhiều đấy chứ.

Tiểu Chúc đứng dậy, đi tới quầy phấn son: “Nếu công tử muốn gặp cô gái kia, vậy chắc cũng là tiểu thư con nhà quyền quý, chắc hẳn sẽ không thích mùi hương quá nồng, thử cái này xem sao.”

Nàng lựa một hộp sáp hương mùi hương thanh nhã đưa cho hắn, Thần Tức ngửi thử, rồi kinh ngạc nói: “Được lắm, mùi rất dễ chịu, cô chế ra đó à?”

Tiểu Chúc lắc đầu: “Không phải… Đây là một người bạn của tôi chế ra, nhưng loại này vốn không được những người ở đây ưa thích, cho nên mới còn lại một hộp, những thứ khác do cô ấy chế ra đã sớm bán hết rồi… Còn tôi làm thì… Hầy.”

Tiêu Thần Tức cười cười: “Cái này bao nhiêu tiền?”

“Nể ngài là người quen, năm lượng vàng đi.” Tiểu Chúc ra vẻ nuối tiếc.

Đến khi Tiêu Thần Tức nói câu “cảm ơn” rồi đưa tiền, Tiểu Chúc vất vả lắm mới nhịn được nụ cười lấp ló bên môi… Loại sáp này bình thường chỉ bán một lượng vàng, nếu là người biết mặc cả, thì chỉ còn khoảng mấy lượng bạc là cùng…

Hầy, bán giá cắt cổ chính là thế này đây… Nhưng có bán đắt hơn nữa với anh em nhà họ Tiêu thì Tiểu Chúc cũng không cảm thấy áy náy, trong lòng còn cầu mong hai người thường xuyên ghé thăm.

Tiêu Ngân Đông ngồi bên cạnh hỏi: “Đại ca, huynh cũng có thể mua một chuỗi ngọc hương cho mẹ đối phương. Đúng rồi, mẹ sắp xếp cho anh gặp con gái nhà ai thế?”

“Nhà họ Thường.” Tiêu Thần Tức trả lời.

Tiêu Ngân Đông: “…”

“Sao thế?” Nhìn sắc mặt của Tiêu Ngân Đông, Tiêu Thần Tức buột miệng hỏi.

Tiêu Ngân Đông: “Lần trước mẹ cũng sắp xếp cho đệ gặp cô ấy…”

Tiêu Thần Tức lại không tỏ vẻ bất ngờ, chỉ cười cười: “Thế à?”

“Đúng thế, cô ấy chắc là Thường Như Tinh rồi, tính tình cũng không dễ chịu cho lắm, đại ca phải cẩn thận đấy.” Tiêu Ngân Đông tốt bụng nhắc nhở.

Tiểu Chúc rất muốn cười to, nhưng lại phải cố nhịn: “Huynh yên tâm đi, người ta chỉ không tốt tính với huynh thôi, chứ với đại ca nhà huynh ấy à, chắc chắn sẽ dịu dàng săn sóc đó.”

Tiêu Ngân Đông: “…”

Tiêu Thần Tức cũng không để ý tới lời trêu chọc của Tiểu Chúc, nói: “Nhắc mới nhớ, Lâm cô nương, chuyện ở trên núi lần trước, mẹ ta đã trách oan cô, nói cô hạ dược, ta biết rõ là Hầu Mai làm, nhưng lại không nói giúp cô, thật sự rất xin lỗi.”

Tiểu Chúc nghi ngờ: “Công tử có biết là cô ấy làm? Thôi kệ, dù sao chuyện cũng đã qua rồi, không sao cả. Cô ấy cũng khổ quá nhiều rồi. À mà, em gái cô ấy thế nào rồi?”

“Sức khỏe của Hầu Mạn cũng đang có tiển triển tốt, ít nhiều gì cũng nhờ Liễu thái y…”

Tiểu Chúc sa sầm nét mặt.

Tiêu Thần Tức không biết gì, vẫn cứ bô bô: “Đấy, nhắc mới nhớ, tháng sau là đại hôn của Liễu thái y, ta cũng phải chuẩn bị quà mừng…”

Tiểu Chúc: “…”

Tiêu Thần Tức nói: “Ngân Đông à, quà mừng của chúng ta đương nhiên không thể quá đơn giản, nhưng mẹ nói có thể mua cho Quách tiểu thư một ít đồ son phấn, vậy thì cứ mua luôn ở chỗ Lâm cô nương.”

Tiêu Ngân Đông nhìn thoáng qua Tiểu Chúc, cũng không dám nói gì.

Tiểu Chúc ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Đúng thế, thật sự cảm ơn hai vị công tử đã chú ý tới việc buôn bán của tôi… để tôi giúp công tử chọn.”

Tiểu Chúc theo trí nhớ, chọn vài hộp sáp hương, phấn son, hương bánh, lại cầm vài chiếc khăn tay, vải vóc, đồ trang sức, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Thần Tức, đem toàn bộ chất thành một đống trên bàn nói: “Ừm, nể tình quen biết giữa chúng ta, bán giá hữu nghị, chỗ này năm mươi lượng vàng.”

Tiêu Thần Tức: “…”

Đến mức này mà không nhìn ra được thì Tiêu Thần Tức đúng là đồ ngốc. Hắn ấp úng: “Lâm cô nương, không biết có phải ta vừa mới nói điều gì không nên nói?”

Tiểu Chúc lạnh lùng đáp: “Đâu có, tôi chỉ cảm thấy, nếu là hôn sự của Liễu thái y thì các vị nên tặng nhiều đồ một chút.”

Nàng nghiến răng nghiến lợi nhắc đến ba chữ Liễu thái y, Tiêu Thần Tức liền hiểu ra chuyện này có liên quan tới Liễu thái y, nhưng hắn lại không rõ, Liễu thái y thì có quan hệ gì với Lâm Tiểu Chúc?

Nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: “Nếu đã như thế… thì ta mua hết vậy.” Dứt lời, còn bỏ ra năm mươi lượng vàng thật.

Tiểu Chúc trợn mắt… người này mang nhiều tiền bên người như thế, không sợ bị cướp à? Trước kia nàng mở cửa hàng này, còn chưa tiêu hết năm mươi lượng vàng…

Tiêu Thần Tức lại nói: “Không sao, coi như ta bồi thường cho Lâm cô nương.”

Tiểu Chúc thấy hắn đã đặt năm mươi lượng vàng trên bàn, cũng không có ý thu lại, nên nàng cũng đành phải giúp hắn gói ghém những món đồ.

Thần Tức khẽ cười, cầm túi đồ nói: “Vậy ta đi trước, sau này có chuyện gì cần ta giúp một tay thì cứ bảo Ngân Đông đến tìm ta.”

Tiểu Chúc nhếch môi, nhìn Tiêu Thần Tức rời đi, lại thấy Tiêu Ngân Đông vẫn còn ngồi nguyên vị trí cũ, nàng nạt: “Này, sao huynh không đi cùng hắn luôn?”

Tiêu Ngân Đông lắc đầu: “Không được, ta đã nói chuyện với nàng xong đâu.”

Tiểu Chúc: “Hả? Vừa rồi không phải đã nhắc đến chuyện kiếp trước của huynh… Ây da, có thể gọi là kiếp trước không nhỉ? Đơn giản khái quát một lần là xong rồi đấy thôi?”

“Nhưng… nàng thì chưa xong.” Tiêu Ngân Đông thật thà nói. “Nàng mới chỉ nói tới ý nghĩa cái tên của nàng.”

Tiểu Chúc mỉm cười: “À… thật ra cuộc sống của ta cũng rất đơn giản. Từ nhỏ ta đã không có cha, chỉ có mẹ ở bên chăm sóc, sau này vì quá vất vả mà bà sinh bệnh rồi qua đời… Khi đó ta cũng chỉ mới có mấy tuổi thôi, thật ra ta cũng không còn nhớ nhiều lắm…”

Tiểu Chúc chống cằm nghĩ: “Cũng may mẹ ta còn có một người em gái, dì ấy tốt lắm, dì và dượng không có em bé, nên coi ta như con, nuôi dưỡng ta trưởng thành… Tiếc rằng đến lúc ta mười ba tuổi, thì bà cũng nhắm mắt xuôi tay… Hầy, nói ra thì, ta đúng là một kẻ xui xẻo, hại chết những người xung quanh…”

Nàng khẽ thở dài: “Nhưng sau mười ba tuổi, ta cũng có thể tự mình đi làm thuê, chẳng hạn như thêu hoa, nên cũng không bị đói chết. Đến khi ta mười bốn tuổi, thì Liễu Hà An đến, bọn ta rất tò mò hắn đến từ đâu, lại tới đây làm gì, nhưng hắn không hề nói gì cả. Ấy thế mà hắn lại tới ở sát vách nhà ta, nên cũng tiếp xúc với ta nhiều nhất, thấy ta tuổi còn nhỏ lại sống một mình nên cũng có chút tò mò, ta kể cho hắn nghe. Lúc đó chắc hắn cảm thấy thương hại một đứa trẻ như ta, nên dạy ta rất nhiều thứ lặt vặt, hắn không ghê gớm như thầy giáo, lại biết rất nhiều, cũng không keo kẹt mà dạy dỗ ta. Thỉnh thoảng khi ta bị ốm, cũng là hắn chăm sóc cho ta. Từ đó tới nay, cũng đã hai năm rồi.”

Tuy bây giờ nàng vẫn còn rất giận Liễu Hà An, nhưng mỗi khi nhắc tới hắn, vẫn rất dịu dàng, ánh mắt vẫn tràn ngập hoài niệm, chẳng biết vì sao, Tiêu Ngân Đông cảm giác trong lòng hơi khó chịu, nói: “Vậy ta… ta dạy võ cho nàng nhé…”

Tiểu Chúc: “?” Cái gì thế? Nàng chỉ là đang nhớ tới chuyện quá khứ, sao Tiêu Ngân Đông bỗng nhiên lại muốn dạy võ cho nàng…

Dạy võ cho nàng để làm gì, để đến đánh cho Liễu Hà An một trận ư?

Nàng thắc mắc, nên cứ nhìn hắn chằm chằm. Tiêu Ngân Đông lúng túng giải thích: “Tuy ta không biết nhiều thứ này nọ, nhưng có thể dạy nàng tập võ…”

Giờ thì Tiểu Chúc đã hiểu, Tiêu Ngân Đông nghe thấy nàng cứ ca ngợi Liễu Hà An đã dạy nàng nhiều thế nào, cho nên hắn cũng muốn dạy nàng điều gì đó, nhưng hắn là người thô kệch, chỉ biết dạy võ mà thôi.

Tuy hắn rất ngốc, nhưng nàng vẫn không nhịn được cười trêu: “Ta tập võ để làm gì chứ, huynh ngốc quá.”

Tiêu Ngân Đông buồn bã nói: “Vậy à…”

Tiểu Chúc lại nói tiếp: “Chuyện sau đó thì huynh biết rồi đấy, hắn đột nhiên bỏ đi nên ta tới kinh thành tìm hắn…”

Tiêu Ngân Đông gật đầu: “Giờ hắn muốn thành thân với người khác, nàng cũng nên quên hắn đi, thành thân với ta.”

Cái chuyện “nên” kia cũng thật quá cứng nhắc, Tiểu Chúc mấp máy môi: “Huynh để ta suy nghĩ thêm vài ngày đã, dù sao đây cũng không phải trò đùa. Ta… Ta cần suy nghĩ cẩn thận.”

Tiêu Ngân Đông thấy nàng không từ chối nữa, vui vẻ gật đầu, ánh mắt sáng lấp lánh, còn không nhịn được mỉm cười.

Tiểu Chúc nói: “Được rồi, thế huynh còn định ở đây làm gì nữa? Ta còn phải bán hàng…”

Tiêu Ngân Đông đứng dậy, nhìn trái nhìn phải, sau đó chọn một cái khăn nói: “Ta muốn mua cái này.”

Tiểu Chúc ù ù cạc cạc, không hiểu vì sao hắn lại đột nhiên muốn mua, nhưng vẫn nói: “Một lượng vàng.”

Tiêu Ngân Đông thanh toán tiền xong, sau đó đưa luôn chiếc khăn cho nàng: “Đây, tặng nàng đó.”

Tiểu Chúc: “…”

“Vừa rồi đại ca ta mới nói, ta mới biết là phải tặng quà cho phái nữ. Ta nghĩ nếu ta tới cửa hàng khác mua đồ rồi tặng nàng, chắc chắn nàng sẽ thấy ta rất ngốc, cho nên ta mua luôn ở đây rồi tặng cho nàng.” Tiêu Ngân Đông dùng vẻ mặt “thế nào, thấy ta thông minh chưa” nhìn nàng.

Tiểu Chúc dở khóc dở cười, cầm khăn tay, trong lòng cũng cảm giác ấm áp hơn, “Thế thì thà huynh cứ đưa tiền trực tiếp cho ta là được rồi.”

Ai ngờ Tiêu Ngân Đông gật đầu nói: “Ừ, cũng có thể…”

Tiểu Chúc cười đẩy hắn ra: “Được rồi, được rồi, huynh mau đi đi.”

Tiêu Ngân Đông ngây ngô mỉm cười: “Ừ.”

Khó khăn lắm mới đuổi được Tiêu Ngân Đông về, Tiểu Chúc thở phào một hơi.

Đồ ngốc này…

Nàng nhìn chiếc khăn trong tay, vốn định ném nó về chỗ cũ tiếp tục bán, nhưng nghĩ thế nào, lại cầm lấy, bỏ vào ngăn kéo nhỏ của mình.

Cứ cất đi đã, dù sao bên kia cũng không thiếu khăn…

Chương 30

Tiêu Thần Tức từ Lan Cao Minh Chúc về phủ, trong tay vẫn còn cầm túi đồ mới mua về, đúng lúc lại gặp Trịnh Thấm vừa từ bên ngoài trở về, không ngờ lại còn có cả Bạch Mai đi cùng.

Thật ra vốn Trịnh Thấm định đi cùng mấy phu nhân khác đi đánh mạt chược, nhưng thấy Bạch Mai không có việc gì làm, lại cứ mong được ra ngoài cùng bà, nên Trịnh Thấm mềm lòng, đành phải đưa Bạch Mai đi cùng. Thế cũng tốt, Bạch Mai đi cùng, hôm nay vận may của Trịnh Thấm cũng không tệ, bà thắng cũng không ít, vì thế tâm tình rất dễ chịu, còn nói muốn dạy Bạch Mai chơi mạt chược, sau này sẽ cho nàng đi theo.

Bạch Mai rất vui vẻ, nhưng vẫn ra vẻ ngượng ngùng nói mình ngốc nghếch, có lẽ cũng không học được, hai người vừa cười nói vừa bước xuống xe, lại gặp Tiêu Thần Tức.

Trịnh Thấm nhìn một gói đồ lớn trên tay Thần Tức, hơi giật mình, vội hỏi: “Thần Tức, con mua những thứ này làm gì?”

Thần Tức cười khổ: “À, con mua ở chỗ Lâm cô nương.”

Trịnh Thấm bĩu môi: “Em con cũng ở đó chứ gì? Hai thằng ngốc này đang yên đang lành lại chạy tới đó làm chi?”

Tiêu Thần Tức lắc đầu: “Tháng sau Liễu thái y sẽ thành thân với Quách tiểu thư, con nghĩ mẹ cũng cần một số quà tặng nhỏ, nên đã nhờ Lâm cô nương chọn hộ một ít... Ừm, hơi nhiều một chút, lát nữa mẹ cứ từ từ chọn.”

“Con bé Tiểu Chúc này… chỉ biết moi tiền các con…” Trán Trịnh Thấm nổi đầy gân xanh. “Thôi được rồi, coi như con có lòng vậy, để ta nhìn thử xem.”

Rồi bà sai người hầu xách đồ đi vào, Thần Tức lại cố tình giữ một hộp sáp hương lại, Trịnh Thấm tò mò hỏi: “Con giữ lại làm gì?”

Thần Tức: “… Đương nhiên không phải để con dùng, không phải ngày mai con sẽ đi gặp Thường tiểu thư hay sao? Con định đến lúc đó sẽ tặng cho cô ấy.”

Bạch Mai ngẩn người, liếc nhìn Tiêu Thần Tức. Mà Trịnh Thấm lại rất vui vẻ, nói: “Đúng thế, xem ra con cũng rất để tâm, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Hơn nữa…” Bà cười cười. “Con gái nhà họ Thường, hình như rất thích con, dù con có không tặng quà thì chắc con bé cũng rất vui thôi.”

Bạch Mai nhanh mồm nhanh miệng xen vào: “Thường gia tiểu thư?... Có phải chính là cô gái mặc xiêm y màu vàng lần trước?”

Trịnh Thấm ngạc nhiên, quay đầu lại nói: “Ồ, cháu cũng nhớ rõ nhỉ? Đúng thế, chính là cô bé ấy. Thế nào, nhìn rất xinh xắn, khí chất cũng không tệ phải không? Hơn nữa còn là con gái của Thường thị lang, cũng môn đăng hộ đối với Thần Tức nhà ta.”

Bạch Mai ngắc ngứ gật đầu: “Vâng… đúng ạ.”

Thần Tức liếc nhìn Bạch Mai, cũng không nói lời nào.

Trịnh Thấm rất vui vẻ, hài lòng đi vào trước. Tiêu Thần Tức cũng xoay người chuẩn bị đi vào, Bạch Mai nghĩ nghĩ, rồi lấy hết can đảm gọi: “Tiêu đại công tử…”

Thần Tức dừng bước, quay đầu nhìn nàng: “Có chuyện gì không?”

Bạch Mai cắn môi, trong lòng lo lắng. Cô gái mặc y phục màu vàng nhạt ấy chắc chắn rất thích Tiêu Thần Tức, dù trước kia nàng là người chẳng chú ý đến điều gì, nhưng giờ chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra được.

Trong lúc nàng và Tiêu Thần Tức nói chuyện, cô gái đó ở bên cạnh nghe, sự khó chịu và buồn bã hiện rõ trên nét mặt không thể che giấu kia, chắc chắn là đang ghen. Nhưng lúc ấy Bạch Mai cũng không để ý tới cô ta, mà cũng không ngờ Tiêu Thần Tức lại đồng ý đi xem mắt với cô ấy.

Khi nàng trốn ở ngoài cửa nghe lén Tiêu Thần Tức và Trịnh Thấm nói chuyện, biết trước kia Tiêu Thần Tức từng nói đã có người trong lòng, nàng gần như có thể khẳng định, người đó chính là mình. Khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy rất vui, nàng nghĩ, rốt cuộc trái tim hắn cũng là của nàng, hơn nữa còn nhiều năm như thế.

Nhưng chỉ vì chuyện của Vi Nhi mới khiến hắn không hài lòng với nàng sao? Yêu càng nhiều, càng đòi hỏi cao, chắc là như thế.

Bạch Mai cảm thấy vui vẻ với suy nghĩ của mình, nhưng không ngờ, sau đó Tiêu Thần Tức lại đồng ý gặp gỡ Thường Như Tinh. Nàng còn chưa vui được bao lâu, nay bị tin này đả kích nặng nề, nàng thật sự không hiểu vì sao Tiêu Thần Tức lại đồng ý chuyện đó.

Nhưng nàng vẫn tự an ủi bản thân… dù sao Thường Như Tinh cũng là con gái nhà họ Thường, lại do đích thân Trịnh Thấm giới thiệu nên Thần Tức mới không tiện từ chối, chuyện này cũng chẳng chứng minh được điều gì. Lần trước Thần Tức còn giữ mình lại, chẳng thèm liếc mắt nhìn Thường Như Tinh một lần, đây chính là đáp án tốt nhất cho vấn đề này.

Ấy thế mà khi nãy, Thần Tức lại để lại một hộp sáp hương, nói muốn tặng Thường Như Tinh, trong nháy mắt, Bạch Mai cảm thấy vô cùng ghen tị. Vì sao Thường Như Tinh lại được Thần Tức tự mình chọn sáp hương, còn bản thân lại chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đi gặp gỡ người khác?

Mà gần đây hắn lại đối xử lạnh nhạt với nàng như vậy… Nàng không cam lòng, biết rõ như thế này là không hay, nhưng nàng vẫn không kìm được, cất tiếng gọi hắn lại.

Nghe thấy Tiêu Thần Tức nói: “Có chuyện gì không?” Bạch Mai lại càng cảm nhận rõ thái độ lạnh lùng của hắn với mình, vì thế đành nói: “Không có gì, ta chỉ muốn hỏi chàng… Chàng, chàng thật sự thích Thường tiểu thư ư?”

Thần Tức thản nhiên nói: “Không có gì đặc biệt là thích hay không thích. Mới gặp mặt một hai lần thôi.”

Bạch Mai: “Vậy gì sao chàng lại đồng ý đi gặp cô ấy…”

“Cũng vì do gặp quá ít, nên mới cần phải tăng cường gặp để hai bên hiểu nhau.” Thần Tức nói. “Nàng hỏi chuyện này làm gì?”

Bạch Mai xấu hổ trả lời: “Không có gì… Chàng đi gặp ai, là quyền tự do của chàng, ta chỉ là…” Nàng do dự hồi lâu, lại không nói được gì, cuối cùng đành buồn bã nói: “Thôi, quên đi, dù sao thân phận của ta thấp kém, không có tư cách nói chuyện này với chàng.”

Thần Tức nhìn nàng: “Rốt cuộc nàng muốn nói gì?”

Bạch Mai lắc lắc đầu: “Không có gì… Thường Như Tinh là đại tiểu thư Thường gia, môn đăng hộ đối với chàng, hai người nếu có thể ở cùng nhau là do ông trời tác hợp… Thân phận như ta, chỉ có thể chúc phúc cho hai người.”

Tiêu Thần Tức liếc mắt một cái đã thấy đôi mắt nàng rưng rưng lệ, lại giống như thật lòng thật dạ nói ra mấy lời như vậy, hắn cũng cảm thấy hối hận, vốn định không để ý, nhưng cuối cùng lại thở dài nói: “Sao nàng phải nói mình như vậy, ta đã nói rồi, địa vị không quá quan trọng, nếu không vì sao trước giờ ta vẫn cố tình không chịu thành thân…”

“Vậy… vì sao… bây giờ chàng…” Bạch Mai nhìn hắn, cảm thấy tình hình có thể xoay chuyển.

Tiêu Thần Tức lắc đầu: “Có một số chuyện ta có nói thì nàng cũng không hiểu, nhưng nàng lại cứ hay hỏi nhiều, ta sẽ nói suy nghĩ của ta cho nàng biết vậy… trước kia ta không định thành thân, đúng là có liên quan tới nàng, ta vẫn còn nhớ Hầu Mai. Nhưng đến khi thấy nàng, ta lại phát hiện hóa ra mọi chuyện đã không còn như trước kia, cho nên vẫn còn chưa có ý định.”

“Còn chưa có ý định?” Bạch Mai bất ngờ, giọng cũng cao hơn: “Thế nào gọi là ‘còn chưa có ý định’… Giờ chàng vẫn giận ta chuyện của Vi Nhi hay sao?”

Thần Tức nhìn nàng, giống như vô cùng thất vọng: “Nàng vẫn chưa hiểu ư? Chuyện này không liên quan tới những người khác.”

Bạch Mai nói: “Ta biết, tất cả là lỗi của ta.”

Thần Tức nhìn Bạch Mai rơi lệ, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cũng không dỗ dành nàng, dứt khoát xoay người rời đi, để lại Bạch Mai kinh ngạc đứng nguyên tại chỗ.

Hắn... thật sự không còn tình cảm với nàng ư?

***

Thường Như Tinh rất căng thẳng, lại càng hồi hộp.

Không ngờ sau khi gặp Tiêu Ngân Đông rồi chịu đủ loại bức xúc, nay nàng lại có thể gặp Tiêu Thần Tức, đúng là một chuyện đáng mừng.

Thường Như Tinh càng thêm chú ý hơn, nàng dậy sớm trang điểm, lựa chọn y phục, thay ra thay vào tới mấy bộ, nhưng vẫn không hài lòng, cuối cùng thấy sắp tới giờ hẹn, đành phải chọn lấy bộ đồ đầu tiên ướm thử để mặc.

Địa điểm vẫn giống như lần trước, hẹn gặp ở Thường gia, nhưng Thường Như Tinh cảm thấy phong cảnh khác hẳn… hoa nở tươi đẹp, trời càng thêm xanh, tóm lại nhìn từ hướng nào cũng thấy mọi thứ đều rất tuyệt. Mà nhìn thấy Tiêu Thần Tức tuấn tú phong nhã đi về phía mình, Thường Như Tinh lại càng thêm yêu đời.

Tiêu Thần Tức mỉm cười với nàng, rồi đưa cho nàng hộp sáp hương đã chuẩn bị trước: “Thường cô nương, ta đi ngang qua một cửa hàng, nghĩ có lẽ nàng cũng cần một ít hương phấn nên đã lựa một món, hi vọng nàng không chê.”

Được Thần Tức tặng quà, làm gì có chuyện Thường Như Tinh ghét bỏ, nàng ngượng ngùng nhận lấy, sau đó nhẹ mở nắp ra ngửi thử, quả nhiên một mùi hương thơm ngát dìu dịu xông vào mũi, Thường Như Tinh mỉm cười: “Rất dễ chịu, ta rất thích, cảm ơn chàng.”

“Vậy là tốt rồi.” Tiêu Thần Tức mỉm cười.

Nụ cười ấy càng khiến Thường Như Tinh thêm ấm lòng, mà ở phía xa Mạnh Yến và Trịnh Thấm vẫn giống như lần trước ngồi trong đình nghỉ, hai người nhìn mấy lần, đều thấy Thường Như Tinh cười ngọt ngào hạnh phúc như thế, đều cảm thấy lần xem mắt này tốt hơn lần trước rất nhiều.

Trịnh Thấm cười cười: “Xem ra cuối cùng chúng ta có thể thành thông gia rồi.”

Mạnh Yến cười đến không khép miệng lại được: “Chỉ mong là vậy, nhưng chúng vẫn còn quá trẻ, chỉ e lại có sự thay đổi.”

Nói như thế, là muốn nhắc chuyện xấu có thể xuất phát từ phía Tiêu Thần Tức, điểm này cả hai người đều hiểu rõ, Trịnh Thấm thở dài: “Hầy, cũng không biết bao giờ Ngân Đông nhà tôi mới có thể…”

Mạnh Yến vội nói: “Tiêu nhị thiếu gia lại vừa ý cô bé… Lâm cô nương kia, cũng không tồi mà, mới nhìn thấy rất nhanh nhẹn, đáng yêu.”

Trịnh Thấm khinh thường: “Nhanh nhẹn cái gì, cứ lấm la lấm lét, trong đầu toàn ý nghĩ xấu xa.”

Mạnh Yến nghe thấy giọng điệu Trịnh Thấm như vậy, cũng không giống như hoàn toàn ghét bỏ, vì thế nói: “Làm gì có, không phải cô bé ấy còn mở cửa hàng sao? Tuổi còn nhỏ mà đã có thể mở cửa hàng, thật sự không tệ mà.”

Trịnh Thấm đang định nói, thì lại nghe Mạnh Yến thắc mắc: “À mà, cô bé đó lấy tiền đâu ra để mở cửa hàng nhỉ…”

Trịnh Thấm đang bưng chén nhấp một ngụm trà, nghe thế suýt chút nữa thì phun ra, bà giật giật khóe môi, nói lảng sang chuyện khác: “Cửa hàng của cô ta… có lẽ cũng chẳng phải chỗ tốt đẹp gì, không có gì hay ho cả, huống chi lại còn tự xuất đầu lộ diện, hừ.”

Mạnh Yến nói: “Tuy tự xuất đầu lộ diện có chỗ không hay, nhưng dù sao cũng chứng tỏ cô bé biết tự lực cánh sinh đấy mà.”

Nói đến chuyện tự lực cánh sinh, Trịnh Thấm lại nghĩ ra một vấn đề khác, vội hỏi: “À mà, Thường phu nhân, bà có biết công tử nhà nào muốn thành thân không?”

Mạnh Yến vui vẻ: “Sao nào, có phải bà muốn giới thiệu cho cô bé họ Lâm kia không?”

“Tôi quan tâm tới cô ta làm gì?” Trịnh Thấm bĩu môi. “Tôi là muốn giúp… giúp cho Hầu cô nương đang ở trong phủ nhà tôi một chỗ ổn định.”

Mạnh Yến cũng có mặt ở trên núi lần trước, nên cũng biết trước đây Hầu Mai từng làm gì, bà nói: “Có đấy, tôi nghe Tưởng phu nhân nói, Tôn phu nhân đang có định tìm mối cho con trai út nhà bà ấy, lần trước còn từng hỏi qua Như Tinh nhà tôi, nhưng tôi đã từ chối rồi.”

Tôn phu nhân chính là vợ của Hồng Lư Tự Khanh Tôn Hạo, dù sao Hồng Lư Tự Khanh cũng chỉ là một chức quan tứ phẩm, công việc cũng rất nhàn hạ, trước kia là hộ vệ của hai vị đại tướng Phiêu Kỵ tướng quân và Trấn Viễn tướng quân. Giờ đất nước thái bình, ngoài biên ải cũng yên ổn, đám người du mục an phận thủ thường không gây chuyện, nước khác không dòm ngó. Tuy hai vị tướng quân đều đã chết, nhưng uy lực vẫn còn đó, hơn nữa rồi sẽ lại mới có thêm một vị tướng được bổ nhiệm…

Tóm lại, Hồng Lư Tự Khanh Tôn Hạo chỉ là một viên quan phụ trách ngoại giao, trên thực tế thì hắn chẳng phải làm gì.

Một chức quan nhỏ như thế, đương nhiên Mạnh Yến không để vào mắt, huống hồ thanh danh Tôn Trường Hưng cũng không có gì nổi bật, quần áo lụa là bình thường, sao so được với Tiêu Thần Tức.

Nhưng Trịnh Thấm lại cảm thấy không tồi, tuy địa vị của Tôn gia không bằng Tiêu gia, nhưng nếu mình ra mặt, muốn giới thiệu Bạch Mai cho Tôn Trường Hưng… Hơn nữa lại cho Bạch Mai thân phận con gái nuôi nhà họ Tiêu, nhà họ Tôn kia chắc chắn sẽ vui vẻ đón nhận rồi.

Trịnh Thấm càng nghĩ càng thấy khả thi, chờ đến lúc về Tiêu phủ, liền đi nói chuyện với Tiêu Minh Duệ. Tiêu Minh Duệ cũng cảm thấy không tệ nên để Trịnh Thấm toàn quyền quyết định.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor