Đừng vội nói lời yêu - Chương 10 - Phần 1

Chương 10

Một ngày nào đó, nếu trở thành người yêu

Tô Lạc mới chợp mắt chưa được bao lâu thì đã bị tiếng trêu đùa ồn ào của bọn trẻ ở bên ngoài đánh thức. Cô mở mắt, liền nhìn thấy vài tia nắng lọt qua trần gỗ, chiếu lên cái màn mắc trên giường. Cái màn này đã được sử dụng lâu năm, biến thành màu đen sì, không còn nhìn ra màu trắng ban đầu. Trên màn thủng vài chỗ, được vá lại bằng những mảnh vải nhỏ.

Đây là chỗ ở của Dương Nhuệ, tuy cũ kĩ nhưng rất sạch sẽ và yên tĩnh. Tủ quần áo mất một cánh cửa, có thể nhìn thấy quần áo xếp ngăn nắp ở bên trong. Bàn học được đóng thành từ mấy miếng gỗ, cạnh bàn là chiếc ghế dài nhưng gãy một chân, bên dưới kê hai hòn gạch. Cái ba lô rách của Dương Nhuệ nằm ở góc phòng, bên cạnh là chiếc ba lô màu đỏ thẫm của Tô Lạc.

Cô hồi tưởng lại buổi tối hôm qua. Thật ra, chiếc xe ôm chỉ chở cô đến rìa làng, còn cách hai ngọn núi nữa mới đến trường tiểu học. Người đàn ông bị tiếng chó sủa đánh thức, có lòng tốt đốt đuốc, dẫn Tô Lạc đi bộ vào làng tìm Dương Nhuệ. Đường núi trơn ướt khiến Tô Lạc trượt ngã không biết bao nhiêu lần. Buổi tối không nhìn rõ dốc núi ở bên cạnh sâu đến mức nào nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng đá ở bên đường rơi xuống, lập tức mất hút.

Tô Lạc vẫn nhớ, khi người đàn ông gõ cửa ký túc, nhìn thấy cô, Dương Nhuệ vô cùng kinh ngạc.

“Tô Lạc, sao em lại đến đây?” Anh hỏi.

“Vâng, em đến rồi.” Cô ra sức gật đầu, mặt nhem nhuốc dính đầy bùn đất.

Dương Nhuệ vội vàng đưa Tô Lạc vào phòng rồi cảm ơn người đàn ông tốt bụng. Sau đó, anh không hỏi nhiều mà chỉ đi lấy nước để cô rửa ráy rồi nhường chiếc giường của mình cho cô nghỉ ngơi.

Bây giờ, Tô Lạc đang nằm trên giường của anh, đắp tấm chăn mỏng của anh. Mấy quyển sách để ở đầu giường chạm vào trán cô, có cảm giác man mát.

Cô điên cuồng đến đây tìm anh nhưng khi gặp mặt cũng không xuất hiện cảnh ôm nhau khóc lóc. Anh không hỏi, cô cũng chẳng nhiều lời, hai người vẫn ngầm hiểu ý đối phương như trước đây.

Bên ngoài, bọn trẻ trò chuyện bằng tiếng địa phương, tiếng bóng đập thình thình xuống nền đất. Tô Lạc xuống giường, khoác thêm áo rồi đi ra ngoài.

Ánh nắng ở vùng núi đặc biệt chói chang, thậm chí hơi nhức mắt. Tô Lạc ngồi dưới mái hiên, nheo mắt quan sát sân thể dục nho nhỏ ở phía trước. Trên sân cắm cái bảng bóng rổ mới tinh, Dương Nhuệ đang cùng bọn trẻ chơi đùa. Một đứa bé tầm sáu, bảy tuổi hưng phấn đoạt trái bóng ném về phía cái rổ nhưng không đủ sức, quả bóng chỉ chạm vào thành rổ rồi rơi xuống đất. Dương Nhuệ mỉm cười, đưa quả bóng cho cậu bé, bế nó lên cao, để nó gần cái rổ một chút. Đứa trẻ vui mừng reo lên. Những đứa bé khác bắt đầu bám lên người Dương Nhuệ khiến anh không chịu nổi, ngồi phịch xuống đất.

Chứng kiến cảnh tượng này, Tô Lạc nở nụ cười vui vẻ. Dương Nhuệ đứng dậy, chỉ huy bọn trẻ chạy bộ quanh sân, sau đó, anh đi đến bên Tô Lạc ngồi xuống.

“Sao em dậy sớm thế?” Anh hỏi.

“Vâng.” Đột nhiên nhớ ra mình vừa thức dậy, còn chưa rửa mặt, Tô Lạc hơi ngượng ngùng.

“Bọn trẻ ồn ào quá, đánh thức em phải không? Lát nữa chúng vào tiết học, em có thể ngủ tiếp.”

“Không sao đâu, em không ngủ được nữa rồi.” Tô Lạc đáp.

“Điều kiện ở nông thôn tương đối kém, em phải cố gắng khắc phục.”

“Có gì đâu, em cảm thấy rất tốt mà.”

Dương Nhuệ cười cười, không tiếp lời.

Tô Lạc vội tìm đề tài nói chuyện: “Lần em đến đây vẫn chưa có bảng bóng rổ kia.”

“Một nhà hảo tâm quyên tặng, trước Tết năm vừa rồi anh nhờ chuyển về đây.”

“Ở nơi này, khâu vận chuyển không dễ dàng.” Tô Lạc dõi mắt về phía xa xa, bốn bề đều là rừng núi, cô hoàn toàn không biết mình đến từ hướng nào.

Dương Nhuệ gật đầu. “Đúng vậy. Do đó, chi phí xây dựng trường học cao hơn chỗ khác rất nhiều.”

Nghe anh nói vậy, Tô Lạc bất chợt nhớ tới chuyện mình đã làm hỏng vụ quyên góp của Tiêu Kiến Thành. Cô nhất thời không biết giải thích thế nào với anh.

May mà Dương Nhuệ đứng dậy, vỗ nhẹ lên gáy cô. “Mặt đất ẩm ướt, em mau đứng lên đi, anh dẫn em đi rửa mặt.”

Tô Lạc ngồi xổm cạnh cái cống nhỏ sau nhà bếp đánh răng. Một bé gái đứng bên cạnh quan sát cô từ đầu đến cuối.

Súc miệng xong, Tô Lạc mỉm cười hỏi cô bé: “Chào cháu, cháu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Sáu tuổi ạ.” Bé gái cười híp mắt, khóe miệng hiện lên lúm đồng tiền xinh đẹp.

“Cháu đã đi học chưa?”

“Chưa ạ.”

“Tại sao cháu không đi học?”

“Chú Dương không cho cháu học.” Bé gái đáp.

Tô Lạc chưa kịp hỏi kĩ thì đằng sau đã vang lên tiếng một người phụ nữ mang âm điệu miền Tây: “Mãn Muội, không được nói lung tung, mắt Mãn Muội không tốt, phải chữa khỏi mới có thể đi học.”

Tô Lạc quay đầu, nhìn thấy một cô gái trẻ đang đứng bên bàn bếp thái thức ăn. Cô mỉm cười với Tô Lạc, khóe miệng cũng ẩn hiện lúm đồng tiền. “Chị ăn bát cháo khoai lang nhé!” Nói xong, người phụ nữ múc cháo ra bát, mùi thơm dịu của khoai lang và gạo mới khiến bụng Tô Lạc đói cồn cào.

Cô đứng trong bếp, thưởng thức từng miếng cháo khoai lang nóng hổi. Dương Nhuệ đi vào, nói với người phụ nữ kia: “Đến giờ lên lớp rồi.”

Người phụ nữ “vâng” một tiếng, lau tay rồi đi về phía lớp học.

Tô Lạc có chút hiếu kỳ, Dương Nhuệ lập tức giới thiệu: “Cô ấy là giáo viên của làng này, họ Mãn, dạy môn Ngữ văn và Toán.”

“Anh thì sao?”

“Anh dạy tiếng Anh, Mỹ thuật, Âm nhạc và Thể dục.” Dương Nhuệ nói đến đây, bé gái đi đến ôm chân anh. “Cháu muốn đi học.”

“Khi nào chữa khỏi mắt, cháu sẽ được đi học ngay.” Dương Nhuệ cúi đầu, cất giọng vô cùng dịu dàng.

“Mãn Muội có quan hệ thế nào với cô giáo Mãn?” Tô Lạc hỏi.

“Là con gái của cô giáo Mãn, mắt nó không bình thường nên anh muốn đưa nó về thành phố khám.”

“Tại sao anh còn chưa đưa bé đi?”

“Bây giờ ở đây chỉ có anh và cô giáo Mãn nên không đi được, đợi đến kỳ nghỉ hè rồi tính sau.”

“Bố bé Mãn Muội đâu rồi?”

“Đi làm thuê ở tỉnh khác. Đàn ông ở đây đều ra ngoài làm thuê, rất hiếm khi về nhà.”

“Cô giáo Mãn cũng sống luôn trong trường phải không?” Tô Lạc lại hỏi.

“Đúng vậy, một bộ phận học sinh ở lại trường nên cần có người chăm sóc.”

Tô Lạc nhấm nháp cháo khoai lang, cùng Dương Nhuệ đứng trong căn bếp tối mờ mờ, tán gẫu hết chuyện này đến chuyện khác. Ở vùng núi xa xôi này, thời gian trôi thật chậm khiến lòng người cũng lắng đọng.

Nói chuyện một lúc, Dương Nhuệ nhìn đồng hồ rồi đi lấy cái búa gõ mạnh vào quả chuông đồng nhỏ treo trên mái hiên. Bọn trẻ từ trong phòng học ùa ra sân như ong vỡ tổ, có hai đứa lao thẳng vào người anh.

Một cậu bé cất cao giọng: “Thầy Dương, các bạn nói bạn gái của thầy đến đây, có phải không ạ?”

“Đừng nói lung tung, cô ấy là đồng nghiệp của thầy.” Dương Nhuệ lập tức phủ nhận.

“Các bạn nói cô ấy sống trong nhà thầy.”

“Cô ấy là con gái nên thầy nhường phòng cho cô ấy nghỉ ngơi.” Dương Nhuệ giải thích.

“Thế thì đúng là bạn gái rồi, là bạn gái rồi!” Cậu bé hét to. Dương Nhuệ lập tức xách nó đi ra sân bóng.

Tô Lạc đỏ mặt, trong lòng rất vui sướng. Cô đi đến bên giếng nước rửa bát. Mãn Muội đi theo, vừa vỗ tay vừa hát: “Bạn gái! Bạn gái...”

Tô Lạc cười tủm tỉm, đầu càng cúi thấp.

“Mãn Muội chẳng lễ phép gì cả.” Cô giáo Mãn đi vào, mắng yêu con gái.

Tô Lạc đứng dậy, đưa cái bát vừa rửa sạch cho cô.

“Có ngon không ạ?” Cô giáo Mãn hỏi.

“Rất ngon.”

“Người thành phố quen ăn thịt cá, thỉnh thoảng đổi khẩu vị thì cảm thấy ngon. Học sinh ở chỗ bọn em đều không thích ăn.”

“Bọn trẻ thích ăn gì hả cô?”

“Chúng thèm những món xuất hiện trên ti vi như hamburger, Coca-cola, khoai tây chiên...”

“Những thứ đó đều là đồ ăn “rác”.”

“Bọn trẻ chưa thấy bao giờ nên rất hiếu kỳ. Thật ra, những thứ đó cũng chẳng ngon gì cả.”

“Cô giáo Mãn đã ăn rồi à?”

“Vâng, hồi trước vào thành phố, em cũng nếm thử rồi.” Giọng cô giáo Mãn rất dịu dàng, gương mặt luôn thấp thoáng nụ cười, lúm đồng tiền ẩn hiện bên khóe miệng.

“Là Dương Nhuệ dẫn cô đi phải không?”

“Không ạ, lúc đó em tham gia khóa bồi dưỡng, sống ở thành phố hai tháng.”

“Cô dạy học ở đây suốt sao?”

“Không phải, trước kia em dạy ở trường khác, sau này mới được điều đến nơi này.”

“Đúng rồi, lần trước chúng tôi đến đây chưa thấy cô.”

“Thầy giáo trước đó bỏ về thành phố nên lãnh đạo điều em đến đây. May mà có anh Dương Nhuệ, bằng không trường học này không thể tiếp tục duy trì.” Nhắc đến chuyện này, sắc mặt cô giáo Mãn trở nên u tối trong giây lát.

“Tôi cũng đến đây để giúp mọi người.” Tô Lạc lập tức mở miệng.

“Ở đây rất vất vả, người thành phố các chị không quen đâu.”

“Dương Nhuệ có thể ở lâu như vậy, tôi cũng có thể.”

Cô giáo Mãn đột nhiên thu lại nụ cười. “Thật ra, chị cũng nên khuyên anh Dương Nhuệ quay về thành phố. Anh ấy ở đây bọn trẻ rất vui, nhưng chẳng có tiền đồ gì cả.”

“Có thể giúp bọn trẻ, thay đổi số phận của chúng cũng được coi là một việc làm tốt đẹp.” Tô Lạc nói.

Ánh mắt của cô giáo Mãn dừng lại ở Dương Nhuệ đang hướng dẫn bọn trẻ tập thể dục, cô nói nhỏ: “Số phận ư? Trẻ con ở đây phần lớn học hết tiểu học là đi làm thuê kiếm tiền. Số phận của chúng đã được định đoạt từ lâu, không có cách nào thay đổi.”

Tô Lạc nhìn cô giáo Mãn, mãi không thốt nên lời.

Mãn Muội chẳng may bị ngã ở ngoài sân, òa khóc nức nở. Cô giáo Mãn liền đi đỡ con bé. Tô Lạc bước theo ra ngoài, nhìn thấy Dương Nhuệ đang hô khẩu lệnh, chỉ huy lũ trẻ nhem nhuốc giơ tay lên trời: “Các em ngẩng đầu, tay giơ thẳng vào, đầu cao hơn một chút...”

Bọn trẻ cười hì hì, động tác lộn xộn, có đứa còn quay ra trêu nhau. Tô Lạc vội chạy tới sửa lại động tác cho bọn trẻ. Nhìn thấy cô, Dương Nhuệ liền nở nụ cười cảm ơn.

Sau bữa trưa, bọn trẻ vào lớp học nghỉ ngơi. Dương Nhuệ ở trên bục giảng đọc truyện, lũ trẻ nằm bò xuống bàn chăm chú lắng nghe. Tô Lạc đến bên cửa sổ, không ngờ anh lại đọc tiểu thuyết võ hiệp Lộc đỉnh ký của Kim Dung. Nhân vật Vi Tiểu Bảo trong tác phẩm nói dối như cuội, dễ dàng ứng phó với mọi tình huống khó khăn. Bọn trẻ nghe rất say mê, thỉnh thoảng còn cười khanh khách.

Tô Lạc cũng cười, chăm chú nghe Dương Nhuệ đọc truyện. Tại phòng học cũ kĩ với bức tường tróc xi măng loang lổ, anh chầm chậm đọc câu chuyện thú vị trong tiếng cười của bọn trẻ, sắc mặt anh rất khoan thai và điềm tĩnh.

Một đứa trẻ ngồi gần cửa sổ chợt phát hiện ra Tô Lạc, hét lớn: “Thầy Dương, bạn gái thầy đang nhìn thầy kìa!”

Cả phòng học sôi sục, bọn trẻ đều đứng dậy, nghển cổ nhìn ra bên ngoài.

Tô Lạc vội vàng bỏ chạy về phòng ở của Dương Nhuệ. Một lúc sau, Dương Nhuệ đẩy cửa đi vào, thái độ vẫn bình thản như thường khiến Tô Lạc càng đỏ mặt.

Cô lập tức chủ động lên tiếng: “Bọn trẻ ngủ rồi à?”

“Sao có chuyện ngủ nhanh thế? Mặc kệ chúng thôi.” Dương Nhuệ vừa nói vừa thu dọn đồ lặt vặt trong phòng.

“Tại sao anh lại đọc Lộc đỉnh ký cho chúng nghe? Không sợ dạy hư bọn trẻ à?”

“Ở đây anh có rất ít sách, những quyển khác đều đọc rồi. Hơn nữa, học tập Vi Tiểu Bảo càng có thể thích ứng với xã hội.”

“Nhưng ông ta có tới bảy người vợ đấy.” Tô Lạc bất mãn nhấn mạnh.

Dương Nhuệ cười, nhặt một thanh gỗ, nói: “Đi thôi, chúng ta lên núi.”

“Làm gì vậy?”

“Lẽ nào em không định gọi điện về nhà báo bình an hay sao?”

“Có chứ.” Lúc này, Tô Lạc mới nhớ ra chuyện đó, cô vội lấy điện thoại trong ba lô rồi theo anh đi ra ngoài.

Hai người đi men theo một lối nhỏ lên núi, hai bên đường đều là cây cối rậm rạp, cao hơn đầu người. Dương Nhuệ đi trước mở đường, không ngừng dùng thanh gỗ gạt cành cây, dọa thú hoang. Tô Lạc đi đằng sau, cố gắng theo sát từng bước chân của anh, thỉnh thoảng, cành lá và gai nhọn sượt qua cánh tay và mặt cô khiến cô đau nhói.

Cuối cùng cũng leo lên đỉnh núi, Dương Nhuệ tìm một nơi bằng phẳng để cô ngồi xuống nghỉ ngơi. Tô Lạc thở hồng hộc, gần như không thể thốt ra lời.

“Đã thấy vất vả chưa?” Dương Nhuệ hỏi.

“... Cao nữa... là em chịu chết.” Tô Lạc xua tay.

“Vùng núi đều như vậy cả. Có em học sinh mỗi ngày phải đi đường núi hơn một tiếng đồng hồ mới đến trường học.”

“Tại sao... chúng không... ở nội trú?”

“Chỗ bọn anh phòng ốc có hạn. Hơn nữa, ở nội trú phải nộp ít chi phí sinh hoạt, bố mẹ chúng không có tiền.” Dương Nhuệ vừa nói vừa ngồi xuống cạnh Tô Lạc.

Đây là cảnh tượng Tô Lạc mơ ước từ lâu. Buổi trưa nắng vàng rực rỡ, xung quanh là một màu xanh mát mắt, dưới chân núi là dòng suối nhỏ uốn lượn, những ngôi nhà gỗ màu cam hay đen điểm xuyết trong bức tranh đó, xung quanh chỉ có tiếng gió thổi xào xạc và tiếng chim hót líu lo. Nơi này không có ai khác ngoài một người ngồi yên lặng bên cạnh cô, cô và anh cứ ngồi như vậy, liệu có biến thành hóa thạch hay không?

Tô Lạc chìm trong suy tư, đến mức thất thần.

Bắt gặp vẻ ngẩn ngơ của cô, Dương Nhuệ liền nhắc nhở: “Em mau mở điện thoại đi, nơi này tín hiệu khá tốt.”

Bị anh đánh thức, đầu óc Tô Lạc không kịp xoay chuyển, cô buột miệng nói với anh: “Em rất thích anh, anh có biết không?” Nói xong, đầu óc cô trống rỗng, trong lòng vô cùng hối hận.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Thêm 'Gác Sách' khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn bạn nhé <3