Đừng vội nói lời yêu - Chương 03 - Phần 2

Từ xa xa, cô đã nhìn thấy ông Tô đang ngồi bên một chiếc bàn nhỏ, viết lách gì đó. Cửa kính ở đại sảnh đã đóng kín, chỉ mở một cánh cửa nhỏ ở bên cạnh cho người ra vào. Tô Lạc đi vào trong mà bố cô không hề hay biết.

“Bố viết gì vậy?” Tô Lạc đứng trước bàn, lên tiếng hỏi.

“Tiểu Lạc đấy à?” Ông Tô ngẩng đầu, mừng rỡ khi nhìn thấy con gái. Ông đưa quyển sổ cho cô xem. “Bố đang viết nhật ký trực ban.”

Tô Lạc liếc qua, thấy chữ của bố cô xiêu vẹo. Có lẽ do tuổi tác đã cao nên ông cầm bút không chắc.

“Bố phải trực đến bao giờ?” Cô hỏi.

“Từ bảy giờ tối hôm nay đến bảy giờ sáng mai.”

“Lâu vậy sao? Bố ngủ ở đâu ạ?”

Ông Tô xua tay. “Làm gì có chỗ ngủ. Bố ngồi trực ở đây, thỉnh thoảng còn phải đi tuần một vòng nữa.”

“Thế sao được? Bố đã nhiều tuổi, làm sao có thể thức thâu đêm?” Tô Lạc chau mày.

Ông Tô cười, đứng dậy vươn vai. “Không sao, ban ngày bố có thể ngủ bù.”

“Họ trả bố bao nhiêu một tháng?”

“Một nghìn hai.”

“Thấp quá, bố đừng làm nữa.” Tô Lạc xót xa trong lòng.

“Bố ở nhà một mình cũng chẳng có việc gì, ra ngoài làm thuê cũng tốt, ngày tháng sẽ trôi qua nhanh hơn.” Ngữ khí của ông Tô có chút thê lương.

Nghe bố nói vậy, trong lòng Tô Lạc nhói đau, cô không biết phải tiếp lời thế nào.

Nhìn thấy hộp cơm trong tay con gái, ông Tô hỏi: “Con gái ngoan mang cơm cho bố đấy à?”

Tô Lạc rất áy náy. “Hôm nay con ăn tối ở ngoài, ăn không hết nên đóng hộp đem về.”

“Cơm gì thế?” “Cơm niêu ạ.”

Ông Tô giơ tay sờ hộp cơm. “Vẫn còn ấm này.”

“Vâng, con cũng vừa ăn xong, bố có ăn không ạ?” Nhìn ra ý tứ của ông, Tô Lạc chủ động hỏi.

“Có, dù sao bây giờ cũng chẳng bận việc gì.” Ông Tô đáp, cầm hộp cơm, lấy đôi đũa từ trong ngăn kéo, và từng miếng lớn.

“Bố chưa ăn tối sao?” Tô Lạc hỏi.

Ông Tô hàm hồ đáp: “Chiều nay bố mải chơi bài quên cả thời gian, đến giờ phải đi làm nên không kịp ăn.”

“Bố sống một mình càng cần chú ý chăm sóc bản thân.” Tô Lạc không nhịn được, cằn nhằn một câu.

Ông Tô gật đầu, loáng một cái đã ăn hết hộp cơm. Tô Lạc lục ví, rút năm trăm tệ nhét vào tay ông. “Lần trước bố kêu đau đầu, có thời gian nhớ đi bệnh viện khám.” Ông Tô gật đầu, bỏ tiền vào túi quần.

“Con về đây, có chuyện gì bố hãy gọi điện cho con, đừng gọi về nhà.” Tô Lạc dặn ông.

“Thật ra, bố muốn về thăm cả nhà.” Ông Tô tiễn con gái ra cửa, lên tiếng giải thích.

“Chẳng có gì đáng thăm, ngày nào mà chẳng như vậy.”

“Chuyện riêng của con thế nào rồi?” Ông hỏi bằng giọng điệu quan tâm.

“Vẫn vậy ạ.”

“Con cũng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi rồi, phải chú ý mới được. Bố thấy tòa nhà này không ít thanh niên có tiền, hôm khác bố sẽ tìm hiểu xem sao.”

Tô Lạc lập tức cắt lời: “Đừng, bố cứ mặc kệ con, bố đừng làm vậy.”

“Được rồi, con không muốn thì thôi.” Ông Tô nói.

Hai bố con đứng ở cửa ra vào, Tô Lạc chào ra về: “Bố, con đi trước đây.”

Ông Tô đột nhiên hỏi: “Bố nghe nói chỗ ở của ba mẹ con sắp bị di dời, chuyện đó có thật không?”

“Con cũng nghe Tiểu Kiệt nói vậy nhưng không rõ lắm.”

“Ờ...” Ông Tô định tiếp tục lên tiếng thì có người từ đại sảnh đi đến, nói: “Phiền hai người nhường lối!”

Hai bố con Tô Lạc vội đứng tránh sang một bên. Hai người đàn ông đi ra ngoài, một người tình cờ chạm mắt Tô Lạc. Ánh mắt anh ta vụt qua một tia ngạc nhiên, sau đó để lộ nụ cười đắc ý.

Tô Lạc nghĩ thầm, đúng là gặp ma giữa ban ngày.

Người đàn ông quay sang ông Tô, gật đầu tán thưởng: “Chú làm rất tốt, tôi sẽ bảo công ty cung cấp dịch vụ biểu dương chú.”

“Cảm ơn, cảm ơn cậu!” Tuy không hiểu đầu cua tai nheo nhưng ông Tô vẫn nhiệt tình cảm ơn.

“Tòa văn phòng của chúng ta đúng là cần tăng cường công tác quản lý, nhất là ngoài giờ làm việc, không được tùy tiện cho người không liên quan vào trong.” Tiêu Kiến Thành nhấn mạnh. Anh ta vốn tưởng Tô Lạc đến tìm mình, bị bảo vệ chặn ở ngoài cửa.

“Anh nói thế là có ý gì?” Tô Lạc chau mày.

Tiêu Kiến Thành liếc cô một cái, thản nhiên đáp: “Có chuyện gì cần gặp thì cô hãy hẹn với thư ký của tôi vào giờ làm việc.”

“Tôi đâu phải đến tìm anh.” Tô Lạc lập tức phản bác.

Tiêu Kiến Thành tất nhiên không tin, lại nói tiếp: “Có điều, về chuyện đồ quyên tặng, chúng ta giải quyết theo trình tự pháp luật thì thích hợp hơn.”

“Đúng vậy, chúng tôi sẽ làm theo trình tự pháp luật. Với loại người như anh, chẳng có gì để nói cả.” Bây giờ, thái độ của Tô Lạc thay đổi hoàn toàn, ngữ khí cũng cứng rắn hơn.

Tiêu Kiến Thành tưởng có thể bắt thóp cô, lập tức hỏi lại: “Nếu đã không có gì để nói với tôi, thế thì cô đến đây làm gì?”

“Ai mà biết anh ở đây chứ. Tôi đến đây là để - tìm - bố - tôi.” Tô Lạc nói rành rọt từng từ, sau đó khoác tay ông Tô.

Tình thế hoàn toàn xoay chuyển, ánh mắt Tiêu Kiến Thành lộ vẻ lúng túng, trong khi Tô Lạc hết sức đắc ý.

Ông Tô vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra nên hơi cúi người, tỏ thái độ cung kính.

Tiêu Kiến Thành ho khan hai tiếng, nhân cơ hội điều chỉnh tâm trạng, nghiêm mặt chỉ tay ra đằng sau. “Được thôi, sau này có chuyện gì, cô hãy trực tiếp liên hệ với luật sư Châu.”

Bây giờ Tô Lạc mới chú ý, người đi cùng Tiêu Kiến Thành chính là luật sư Châu. Luật sư Châu mỉm cười, gật đầu với cô. Tô Lạc cũng đáp lại bằng một nụ cười. Sau đó, cô quay sang Tiêu Kiến Thành, nói: “Không thành vấn đề, tôi cũng không muốn làm phiền đến Tiêu Tổng.”

Tiêu Kiến Thành đi xuống bậc thang, luật sư Châu lập tức đi theo anh ta. Tô Lạc vẫn khoác tay bố, dõi theo bóng “kẻ chiến bại”, trong lòng hớn hở.

“Tiểu Lạc, sao con lại quen cậu ta?” Ông Tô hỏi.

“Con và anh ta tiếp xúc qua công việc ấy mà.”

“Con nói chuyện chẳng lịch sự gì cả.” Ông Tô là người theo lề lối xưa, rất chú ý vấn đề phép tắc.

“Anh ta có lịch sự với con đâu?”

“Nhưng cậu ta có tiền, tòa nhà này là của cậu ta.” Ông Tô chỉ tay lên trần nhà, gương mặt lộ vẻ kính nể.

“Thế thì có gì ghê gớm, người có tiền chẳng ai tốt đẹp cả.” Tô Lạc thản nhiên như không. Cô buông tay bố, ngáp dài. “Buồn ngủ quá, con về trước đây, tạm biệt bố.”

“Đi đường cẩn thận, con nhớ đi chỗ sáng ấy.” Ông Tô dặn dò.

“Vâng ạ.” Tô Lạc vừa trả lời vừa nhảy hai, ba bước xuống bậc thang, đi bộ về nhà mình. Nhưng mới đi một đoạn, dưới chân đột nhiên sáng loáng, bóng cô đổ dài về phía trước.

Tô Lạc quay đầu, ánh đèn pha ô tô chói mắt ở ngay sau lưng. Cô hơi căng thẳng, nơi này đều là tòa nhà văn phòng, buổi tối rất vắng vẻ. Cô lập tức đi lên vỉa hè, tay nắm chặt túi xách. Nhưng chiếc ô tô đó không có dấu hiệu phóng đi, mà ngược lại, từ từ dừng ở bên cạnh cô.

Tô Lạc giật mình, ngó nghiêng xung quanh, chuẩn bị bỏ chạy. Đúng lúc đó, cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống. “Tiểu Tô!”

Tô Lạc đưa mắt nhìn, thì ra là luật sư Châu, người vừa gặp ở cửa tòa nhà.

“Luật sư Châu, chào anh!” Tô Lạc thở phào nhẹ nhõm.

“Cô về nhà phải không? Để tôi tiễn cô.” Luật sư Châu chủ động đề nghị.

“Không cần đâu, nhà tôi cách đây không xa.”

“Lên xe đi, con gái buổi tối đi một mình không an toàn.”

Anh ta đã nói vậy, Tô Lạc cũng không khách sáo, liền lên xe rồi chỉ đường về nhà mình.

Luật sư Châu vừa lái xe vừa hỏi: “Cô và Tiêu Tổng có vẻ thân quen đúng không?”

“Anh nhầm đấy, chúng tôi chẳng quen biết gì cả.”

“Cô đừng khiêm tốn nữa, nghe hai người nói chuyện là biết ngay.” Luật sư Châu cười. Thái độ của anh ta rất hòa nhã, khác hẳn buổi sáng.

Tô Lạc không biết giải thích thế nào, đành nhấn mạnh một lần nữa: “Tôi thật sự không quen anh ta.”

Luật sư Châu đi thẳng vào vấn đề: “Thật ra, tôi thấy quỹ từ thiện của các cô nên thương lượng về vụ đồ quyên tặng vừa rồi.”

“Thương lượng thế nào? Tiêu Kiến Thành chẳng nói lý lẽ gì cả.” Tô Lạc đáp.

“Khụ khụ...” Luật sư Châu cười. “Cô đừng so đo, tính tình của Tiêu Tổng hơi công tử một chút.”

“Tôi có so đo gì đâu. Nhưng đây là làm từ thiện chứ không phải chúng tôi đi ăn xin.”

“Tiêu Tổng có suy nghĩ của anh ta.”

“Suy nghĩ gì?”

“Nói ra thì dài lắm, nhưng nếu có thể thương lượng, chúng ta hãy hẹn một buổi nào đó nói chuyện tử tế. Dù thế nào, tình trạng của ông già chắc cô cũng rõ, bây giờ mọi việc đều do Tiêu Tổng quyết định.”

Nghe anh ta nói vậy, Tô Lạc đành gật đầu.

Xe ô tô nhanh chóng đến nhà Tô Lạc, luật sư Châu dừng xe, hỏi: “Cô sống ở đây à?”

“Đúng vậy.”

“Chỗ này có hàng phở rất ngon.”

“Anh từng đến đây ăn à?”

“Tôi sống ở khu chung cư bên cạnh.”

“Lần sau anh tới, tôi sẽ mời anh ăn tô lớn.”

“Được, nhất định tôi sẽ đến thưởng thức.”

Tô Lạc xuống xe, chào tạm biệt luật sư Châu.

Về đến nhà, Tô Lạc nhìn thấy một cô gái ngồi xổm trước cửa, vùi đầu vào cánh tay. Cô dừng bước, thở dài. “Chuyện gì nữa đây? Hai đứa lại cãi nhau à?”

Cô gái ngẩng đầu nhìn Tô Lạc, đồng thời cất giọng khẩn cầu: “Chị, chị hãy nói với Tiểu Kiệt đừng lạnh nhạt với em.”

“Hai đứa hục hặc bao nhiêu lần, tôi nói bấy nhiêu lần, bây giờ chẳng có tác dụng nữa.”

“Vậy chị cho em vào nhà để em nói rõ với anh ấy.”

“Mỹ Huệ, cô cứ về trước đi. Hơn mười giờ rồi, Tiểu Kiệt chắc đã đi ngủ rồi.”

“Anh ấy chưa ngủ đâu, vừa rồi còn nghe điện thoại của em mà.”

“Nó không chịu gặp cô à?” Mỹ Huệ gật đầu.

“Không gặp thì bỏ đi, việc gì cô cứ phải tìm nó. Trên đời này chẳng thiếu đàn ông tốt hơn.”

Mỹ Huệ lại năn nỉ: “Chị cho em vào nhà đi mà, em chỉ nói hai câu rồi đi ngay.”

Tô Lạc xua tay. “Tôi chịu, cô cũng biết tính em trai tôi rồi đấy.” Nói xong, cô đi vào trong nhà, đồng thời khép cửa lại.

Tô Kiệt đang ngồi trước máy tính chơi điện tử. Nhìn thấy Tô Lạc, cậu hỏi ngay: “Con bé đó vẫn chưa đi à?”

“Chưa, còn ngồi ở cửa kia kìa.”

“Không phải em nói, nhưng chị thấy nó có phiền không?” Tô Kiệt ngửa đầu thở dài.

“Đàn ông các cậu còn phiền hơn.” Tô Lạc phản bác. “Lăng nhăng, giả dối, đùa giỡn phụ nữ.”

Tô Kiệt thản nhiên đáp: “Chị, đàn ông đều như nhau, trừ khi chị không lấy đàn ông.”

Tô Lạc đẩy người cậu. “Mau đi giải quyết con bé đó đi. Để một cô gái ngồi trước cửa nhà còn ra thể thống gì. Mẹ đi đánh bài về mà bắt gặp chắc sẽ mắng cậu chết thôi.”

“Em không muốn để ý đến nó nữa.”

“Cậu không muốn để ý cũng phải nói cho rõ ràng, đừng rầy rà mãi.”

Tô Kiệt rất miễn cưỡng nhưng cũng đứng dậy đi ra ngoài. Tiếp theo, ngoài cửa vang lên tiếng mắng nhiếc của Tô Kiệt và tiếng nấc nghẹn của Mỹ Huệ.

Lại một lúc sau, tiếng bước chân của hai người mỗi lúc một xa.

Tô Lạc định nhắn tin cho Dương Nhuệ nhưng nhìn đồng hồ đã mười một giờ đêm nên cô lại thôi. Đúng lúc này, điện thoại bất chợt đổ chuông, là Tiêu Kiến Thành gọi tới.

“Tô Lạc, ra ngoài uống rượu đi, chúng ta tiếp tục đọ sức...” Giọng anh ta lè nhè, đầu kia truyền đến tiếng nhạc và tiếng cười nói ồn ào.

“Gì cơ?” Tô Lạc không khỏi ngạc nhiên.

“Tối qua cô thắng, tôi không phục, hôm nay uống tiếp đi.”

“Anh điên à? Tôi không uống.”

“Không uống cũng phải uống. Tôi nói cho cô biết, tôi chưa say, tôi thật sự... chưa say!” Qua điện thoại, Tô Lạc cũng có thể nghe ra anh ta sắp gục đến nơi. Cô còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã tắt máy.

Tên họ Tiêu quả nhiên không xong rồi, xem ra, cuộc sống của anh ta rất thối nát. Tô Lạc thầm khinh thường, tắm rửa rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau, Tô Lạc đi làm sớm hai mươi phút. Cô định đến nhà nghỉ tìm Dương Nhuệ để cùng ăn sáng nhưng nhân viên quầy lễ tân nói cho cô biết, anh đã trả phòng.

Tô Lạc vội đến cơ quan, văn phòng không một bóng người. Cô lấy di động định gọi cho Dương Nhuệ, nghĩ thế nào lại buông xuống, bởi cô không biết nói gì bây giờ, lẽ nào bảo muốn tìm anh cùng ăn sáng?

Một lúc sau, Tiểu Tần đến. Thấy Tô Lạc thẫn thờ trong văn phòng, chị liền đi vào, quan sát gương mặt cô rồi hỏi: “Tối qua thế nào?”

“Gì cơ?”

“Chẳng phải cô ở cùng Dương Nhuệ sao? Đã thành “liệt sĩ” chưa?”

“Liệt sĩ?”

“Chính là hiến thân một cách vinh quang ấy.”

Tô Lạc đấm đối phương một cái. “Chị nói linh tinh gì thế?”

Tiểu Tần kêu đau, sau đó bày ra vẻ mặt nghiêm túc, cảnh cáo cô: “Cô phải nắm chắc cơ hội, cô và cậu ta mỗi người một nơi, muốn gặp nhau cũng chẳng dễ dàng. Lúc cần ra tay thì hãy ra tay. Tôi nghe nói, mấy cô gái nông thôn như hoa như ngọc ở chỗ cậu ấy đang xếp hàng tranh làm “liệt sĩ” kia kìa.”

“Ai muốn thì cứ làm đi.” Tô Lạc cất giọng thản nhiên.

“Cô còn cứng miệng?” Tiểu Tần chỉ tay vào trán cô.

Lúc này, Thư ký Dụ xuất hiện ở cửa, lớn tiếng hỏi: “Tô Lạc, sao cô còn ở đây, chẳng phải hôm nay cô cần đi gặp Tiêu Tổng hay sao?”

Nhìn thấy lãnh đạo, Tiểu Tần lủi rất nhanh.

“Cháu không muốn đi.” Tô Lạc đáp.

“Tại sao?”

“Chúng ta làm từ thiện chứ không phải ăn mày.” Tô Lạc lặp lại lý luận của Dương Nhuệ.

Tuy nhiên, chiêu này không ăn thua với Thư ký Dụ, ông ta trách móc: “Cô lấy đâu ra nhiều đạo lý thế? Nếu không đi, chuyện này giải quyết thế nào?”

“Luật sư Châu đề xuất chúng ta có thể thương lượng.”

“Vậy thì cô mau đi thương lượng cho tôi!” Thư ký Dụ lập tức chỉ tay ra cửa, như một vị lãnh tụ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Thêm 'Gác Sách' khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn bạn nhé <3