Pendragon (Tập 8) - Chương 46 - 47 - 48 (Hết)

NHẬT KÍ #32

(Tiếp theo)

IBARA

Mình đang viết nhật kí này trong một phòng nằm sâu trong Núi Hội Đồng. Căn phòng này đã trở thành nhà của mình. Courtney, mình hi vọng những gì đã xảy ra không làm bạn choáng váng. Đã khá lâu rồi, kể từ khi mình phá hủy ống dẫn, nên mình có thời gian suy nghĩ về việc đó. Bây giờ cảm xúc và mọi kích động đã lắng xuống, mình vẫn tin là đã làm một việc đúng.

Mình đã hi sinh tất cả những gì mình có trong trận chiến. Mình đã phạm nhiều sai lầm, nhưng mình chỉ là con người. Ít ra, mình nghĩ mình là một con người. Thật ra, mình nghĩ mình chẳng có gì là người cả, nhưng bạn hiểu ý mình mà. Từ khi mất Quillan đã lấy của mình nhiều thứ. Từ khởi đầu, mình luôn cảm giác như sẽ có hồi kết cho cuộc tìm kiếm này. Nhất là từ khi có vẻ như Lữ khách chúng mình hạ được Saint Dane trên hầu hết các lãnh địa. Quillan đã làm mình thay đổi. Mình bắt đầu cảm thấy như cuộc chiến này sẽ kéo dài bất tận. Ai nói mỗi lãnh địa chỉ có một bước ngoặt? Điều gì ngăn cản Saint Dane trở lại bất kì lãnh địa nào để cố gắng xoay chuyển sự việc theo đường lối của hắn? Trên Ibara, hắn đã thuyết phục những kẻ Đào tẩu tấn công người hành hương xứ Rayne, đó là đặc trưng của Saint Dane. Nhưng còn dado? Không liên quan gì tới bước ngoặt trong vụ này. Một trận chiến tốc lực. Điều gì ngăn cản nổi Saint Dane không tái diễn trò đó trên lãnh địa khác? Có thể hắn lại tập hợp đoàn quân dado khác trên Quillan, hoặc diễu hành ngay trên đại lộ Stony Brook.

Đó là nguyên nhân mình đã tiến hành bước quyết liệt này. Ống dẫn trên Ibara đã đi vào lịch sử, Saint Dane đã bị mắc bẫy. Nếu đem lại kết thúc chiến tranh, việc làm này cũng xứng đáng. Từ khi làm nổ tung ống dẫn, mình vẫn chưa hề thấy dấu vết nào của Saint Dane. Nhưng mình sẽ tìm ra. Mình tin chắc như vậy.

Tất nhiên, phá hủy ống dẫn cũng có nghĩa là mình bị kẹt lại đây cùng với hắn. Thật khó thú thật điều này, nhất là với bạn, nhưng mình cảm thấy đây cũng là một điều hay. Courtney, vì thật ra… mình đã tiêu rồi. Cảm giác như mình đã mất khái niệm về những giá trị mà cậu Press cho là rất quan trọng. Nhìn cảnh điêu tàn của làng Rayne thật khổ tâm. Đúng là chúng mình đã ngăn chặn được đội quân dado, nhưng cũng đã lấy đi trái tim của lãnh địa này khi tiến hành việc đó. Mình đã mất tự chủ. Ám ảnh đánh gục Saint Dane là tất cả những gì mình quan tâm, trong khi đáng lẽ mình phải băn khoăn tới hạnh phúc của lãnh địa. Saint Dane điều khiển để con người gây ra tai hại cho chính họ. Mình sợ, kẻ bị hắn điều khiển trên Ibara chính là mình. Mình đã quyết định. Mình đã thay đổi số phận Ibara bằng cách xáo trộn các lãnh địa.

Cả mình và hắn đều không thể làm điều đó nữa.

Thay vì chiến đấu một cuộc chiến kéo dài vô tận để tránh hỗn loạn, mình muốn được tích cực. Muốn háo hức chờ đợi. Muốn phát triển một thứ gì đó. Mình thấy cơ hội đó trên Ibara này. Làng đã bị phá hủy. Nhiều người đã bị chết. Cần nhiều thập niên để tái thiết. Mình muốn là một phần tử trong việc đó. Và những kẻ Đào tẩu vẫn còn ngoài kia. Xung đột chưa hết. Phòng thủ tại đây yếu kém. Nếu chúng ta quyết định tấn công, dân làng Rayne không đủ ngăn chặn. Đó là một lí do nữa khiến mình thấy hạnh phúc khi lưu lại đây. Mình muốn bảo vệ những con người này hiệu quả hơn những gì mình đã làm trước đây. Thậm chí họ còn mời mình vào hội đồng. Tin nổi không? Mình tự hỏi, liệu họ có ban cho mình tước vị hay không? Sự ủy thác dành cho mình sẽ thực hiện được mộng tưởng của Aja Killian. Có thể đó là luôn… chuyện phải thế thôi.

Telleo đã trở thành bạn thân của mình. Courtney, cô ấy làm mình nhớ tới bạn thật nhiều. Mạnh mẽ, có quan điểm. Không gợi cho mình những nổi buồn phiền. Có lẽ vì vậy mà mình mến cô ấy. Ban đêm, chúng mình bàn bạc về quá khứ của Veelox và tương lai Ibara hàng mấy tiếng đồng hồ. Mình sẽ không nói gì với cô ấy về Lữ khách. Tại đây chuyện đó không quan trọng. Không còn quan trọng nữa. Nhất là từ khi mình không còn là Lữ khách.

Mình nhớ Siry. Nhiều chuyện làm mình nghĩ, nó nên ở đây với mình, cùng đồng bào của nó. Chắc chắn nó muốn tiếp tay với họ xây dựng những cuộc đời mới. Đó chính xác là những gì Jakill dự định làm. Nhưng mình không muốn hai Lữ khách cùng kẹt lại đây. Hi vọng của mình là nó sẽ ở bên Alder, hay kết hợp với Loor. Cùng nhau có thể họ tìm hiểu sự thật về Lữ khách và cuộc đời của họ. Họ xứng đáng được biết. Tất cả chúng mình xứng đáng được biết điều đó.

Không biết có khi nào bạn sẽ gặp Siry không, nhưng nếu gặp, làm ơn giúp mình nói với cậu ấy vài chuyện. Mấy ngày sau trận chiến với dado, mình ngồi một mình trên bờ, nhìn biển bên ngoài vịnh, không nghĩ ngợi gì. Cảm giác thật dễ chịu. Rồi mình thấy một chấm nhỏ nơi chân trời. Một thuyền trượt, phóng rất nhanh, hướng vào cửa vịnh. Bản năng đầu tiên của mình là nghĩ ngay đến một nhóm dado, hoặc Đào tẩu. Mình vừa định tập hợp lực lượng an ninh, nhưng khi thuyền trượt tới gần hơn, mình thấy đó không là dado. Trên thuyền có bốn người. Mình tưởng là đã gặp ma.

Đang lướt qua mặt mình là bốn Jakill. Một trong số đó chính là cậu bé mắt chuột – cho đến lúc này mình cũng vẫn chưa biết tên nó. Ba người còn lại là một chàng trai và hai cô gái. Cô gái đang cầm lái là Twig. Họ đã ẩn trốn trong thành phố Rubic, tìm cách lấy trộm một trong số mấy thuyền trượt dado không sử dụng để tấn công làng Rayne. Mình cứ đứng yên trên bãi cát mà cười. Đây là dấu hiệu thật sự có hi vọng về một tương lai của Ibara.

Trong tất cả những khó khăn mình nhắc tới trong nhật kì này, điều mình sắp viết sau đây là khó khăn nhất. Nhưng thật lòng, Courtney ơi, mình nghĩ là sẽ chẳng bao giờ gặp lại bạn hay Mark nữa. Hai người bạn thân thiết nhất của mình. Và mãi là như vậy. Ngoài những gì mình đã làm, điều ân hận lớn nhất của mình là không biết liệu Mark có an toàn hay không. Mình nghĩ, điều này sẽ ám ảnh mình suốt đời. Nhưng mình tự an ủi rằng bằng cách làm những gì mình đã làm, mình đã cứu được Halla. Nhưng những gì Saint Dane nói làm mình lo lắng. Ý nghĩ Halla chỉ là khởi đầu cho một mưu đồ quỷ quái lớn hơn là quá khả năng chấp nhận của mình. Đó là giọt nước làm tràn li dẫn đến quyết định của mình. Saint Dane đã tiêu rồi.

Bobby Pendragon cũng tiêu luôn.

Mình vẫn sẽ thường xuyên viết, để bạn biết mọi việc ở đây ra sao. Mong là không làm phiền bạn. Đó là cách duy nhất mình còn có thể níu giữ một chút đời sống cũ của mình. Mình nghĩ đến bạn và Mark mỗi ngày. Mình nhớ chúng ta đã cùng nhau vui đùa trước khi tất cả chuyện này bắt đầu xảy ra. Không bao giờ mình quên được, dù tiếc nhớ chỉ làm mình thêm buồn. Nhưng, may mà mình không đến nỗi cô đơn. Ở đây, mình còn có Telleo và cha cô ấy. Đã tới lúc bắt đầu một cuộc đời mới và giúp những con người này tìm lại cuộc đời của họ.

Không biết đây có phải là đường hướng của chuyện phải thế thôi không, nhưng mọi chuyện sẽ xảy ra theo hướng đó.

Mình nhớ hai bạn. Mình yêu hai bạn.

Đừng quên mình.

CHẤM DỨT NHẬT KÍ #32

TRÁI ĐẤT THỨ NHẤT

(Tiếp theo)

Courtney phải đọc nhật kí cuối cùng của Bobby Pendragon trong “xà lim” của cô, sau khi biệt lập trên tàu Queen Mary. Dodger cũng ở trong “xà lim” bên kia hành lang. Cho đến khi được thả ra và gặp lại Mark và Dodger, cô sẽ vẫn phải tự giải quyết những thông tin mới. Thuật ngữ “khu biệt lập” quá thích hợp với hoàn cảnh của cô lúc này.

Không khóc lóc vì mất bạn. Không phấn chấn vì một lãnh địa nữa được cứu. Không nguôi ngoai trước sự việc Saint Dane đã có thể hoàn toàn thất bại. Cô cảm thấy tê dại. Trống rỗng. Là Courtney, tâm trí cô đương nhiên nghĩ ngay tới sự thách thức tiếp theo. Nhiệm vụ trong cuộc chạy đua vượt chướng ngại vật sắp tới sẽ là gì? Thực tế lạ lùng là không còn cuộc đua vượt rào nào nữa. Không còn gì để làm. Nhưng còn đó hững câu hỏi. Vì sao dado không bị xóa sạch ngay sau khi Mark Mitchell tiêu hủy Lò Rèn? Nếu Mark bị mắc bẫy tại Veelox, điều đó có nghĩa là gì với Andy Mitchell? Nó đã biến đi? Hay chẳng có gì thay đổi, vì Trái Đất Thứ Nhất tồn tại trong một thời gian khác với Veelox. Hay có thể Andy bị kẹt lại đây, vì nếu nó du hành tới nơi khác sẽ tạo ra một thời gian nghịch lí. Hoặc có thể… có thể…

Courtney cố ngừng suy nghĩ. Không có lời giải đáp. Dù sao không còn quan trọng nữa. Chỉ còn một cảm giác trống rỗng vì biết Bobby đã rời xa cuộc đời cô mãi mãi và nhiệm vụ của cô và các bạn đã kết thúc rồi. Đáng lẽ cô phải mừng rỡ đến run người, vì điều đó có nghĩa là Halla đã an toàn, quê nhà cô trên Trái Đất Thứ Hai an toàn. Nhưng cô không run rẩy vì vui mừng. Cô chìm ngập trong buồn rầu.

Suốt ba ngày sau đó cô ở trong phòng giam một mình. Không liên lạc được với bất cứ người quen biết nào. Đúng là một cực hình. Căn phòng khá thoải mái và họ cho cô ăn uống đầy đủ, nhưng cô gần như mất vị trí vì bị cô lập. Cô chỉ nhìn thế giới bên ngoài qua ô cửa nhỏ. Chẳng thấy gì ngoài biển, nhưng nó giữ cho cô khỏi hoàn toàn mất trí.

Ngày thứ tư, tiếng gõ cửa vào giờ điểm tâm thường lệ. Khi mở cửa, thay vì nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn sáng. Mark Diamond bước vào phòng.

- Chúc mừng. Bạn đã chính thức được tự do và là một hành khách có trả tiền. Muốn chơi trượt ván không?

Courtney vòng tay ôm bạn. Rồi… cô khóc. Tất cả tuôn trào cùng nước mắt. Tất cả cảm xúc cô đã phải kềm nén trong suốt mấy ngày qua. Mark ôm cô dỗ dành.

- Ổn rồi. Mọi chuyện đã qua rồi.

Cô nức nở:

- Bạn không biết sự thật như thế nào đâu.

Mark để cô khóc.

Sau đó, Mark và Courtney ngồi trong căn hộ của Mark, nơi vài hôm trước Mark đã tiêu hủy phát minh của cậu ấy. Đó là hành động mà đôi bạn tưởng sẽ làm thay đổi lịch sử. Nhưng không. Mark và cha mẹ đã thu xếp trả tiền chuyến đi cho Courtney và Dodger. Là một luật sư, ông Diamond đã cố thuyết phục để họ rút lại sự buộc tội lậu vé tàu của Dodger và Courtney. Ông bà để đôi bạn ở lại một mình, vì biết Courtney và Mark có nhiều điều muốn nói với nhau. Dodger cũng tránh mặt.

Courtney nói là chính. Cô tóm tắt thật nhanh những gì xảy ra trên Quillan. Cô nói với Mark về dado, giải thích Saint Dane đã đem kĩ thuật vỏ nhựa tiên tiến của Trái Đất Thứ Ba tới như thế nào. Tóm lại Andy Mitchell không hề là một thiên tài. Mà là một tên trộm cắp. Đó là cách lịch sự nhất Courtney có thể nói về nó. Nó chính là Saint Dane. Courtney cho Mark thấy tương lai phát minh của cậu ấy đã thay đổi kĩ thuật trên nền Trái Đất Thứ Hai như thế nào và liên quan tới dado-như-người trên Trái Đất Thứ Ba… giống hệt Mark ra sao. Cô nói về kĩ thuật đã được đưa tới Quillan, nơi dado trở thành lính và tôi tớ. Sau cùng cô nói về việc Saint Dane tạo ra một đoàn quân dado làm động cơ để hắn tiêu diệt Ibara và toàn thể Halla ra sao.

Cô trầm ngâm tiếp:

- Tuy nhiên, mình không hiểu sao, sau khi bạn tiêu hủy Lò Rèn tất cả những chuyện đó lại không thay đổi.

Mark gục đầu nói:

- Mình biết vì sao. Sau khi bạn và Dodger bị bắt lại, mình đã điện cho công ty KEM để chấm dứt giao dịch. Vì tất cả nguyên nhân tới Anh là để chuyển giao mẫu mã và kí hợp đồng chính thức sáng lập Diamond Alpha Digital Organization.

Mark cười cay đắng:

- Mình đã nghĩ ra cái tên đó. Tưởng nghe có vẻ quan trọng. Khôi hài thật há?

- Họ trả lời sao?

- Họ điện lại là quá muộn rồi. Mình giải thích: giấy tờ kí kết chỉ là thủ tục. Gia đình mình đã nhận tiền của họ. Chết tiệt, chính họ trả tiền cho chuyến đi này. Dù không kí hợp đồng, nhận tiền rồi coi như việc giao dịch hoàn tất. Họ tiếp tục tiến hành như nhà mình đã đồng ý.

- Nhưng bằng cách nào? Không có mẫu, sao họ có thể tiến hành?

- Nhớ cuộc thi khoa học chứ? Tụi mình không chỉ trưng bày mẫu mã Lò Rèn. Tụi mình đã làm bản thiết kế coi chi tiết để giải thích nó hoạt động như thế nào. Andy phụ trách những bản thiết kế này và…

- Và gửi nó cho KEM.

Mark gật.

- Ý bạn là một đề án khoa học là thứ suýt gây sự sụp đổ của Halla?

- Nó cũng được viết rất hay. Đầy màu sắc. Phông chữ rất đẹp.

Courtney nhăn mặt:

- Chẳng có gì là khôi hài cả.

- Mình biết.

- Vì vậy tụi mình đã không có cơ hội ngăn chặn bạn. Ống dẫn đã không đưa tụi mình tới nơi, tới thời điểm cận có mặt.

- Hoặc có thể còn lí do khác bạn cần có mặt tại đây mà chúng ta không biết.

Courtney la lên:

- Phải, như giết cậu chẳng hạn! Ít ra mình đã ngăn chặn được chuyện đó.

- Đúng, mình rất mừng.

Cả hai im lặng, nhớ lại khoảng khắc kinh khủng đó. Sau cùng Mark nói:

- Dù sao chúng ta cũng đã biến đổi.

- Ai?

- Andy và Nevva. Họ lục tung khắp tàu từ trong ra ngoài để tìm chúng, nhưng mình biết là chúng biến rồi.

- Có thể đó là một điều tốt. Có thể điều đó vô nghĩa Saint Dane đã thực sự bị kẹt lại trên Ibara.

Mark đứng dậy, bước tới lui, cao giọng:

- Mình quá ngu. Tất cả tại mình. Tất cả. Mình suýt gây ra sự sụp đổ của Halla.

- Không nên nhìn sự việc như thế. Bạn không tạo ra một đội quân, bạn chỉ phát minh ra một đồ chơi. Một đồ chơi lạ thường. Mọi chuyện khác là do Saint Dane.

- Nhưng đáng lẽ mình phải thấy chuyện đó. Mình tin tất cả những gì hắn nói, vì hắn nói toàn những điều mình thích nghe.

Courtney kêu lên:

- Chính xác! Bạn không là người đầu tiên. Hi vọng bạn là người cuối cùng.

Courtney không chịu đựng bị giam chân trong phòng hơn được nữa, cô và Mark ra ngoài Boong Mặt Trời, hưởng thụ chút không khí trong lành cần thiết. Đây là phút giây đầu tiên Courtney thích thú được ở trên tàu, không phải liếc ra sau để xem có ai săn đuổi mình không. Đây là lúc hàn gắn. Gặp Mark và được an toàn là cảm giác tuyệt vời, mặc dù cô biết sự việc không bao giờ giống như trước nữa. Mark đã thay đổi. Đã trưởng thành. Không còn là một cậu bé nhút nhát nữa. Cả hai đều đã thay đổi. Cả hai đều trải qua quá nhiều chuyện để không thể vận động như những con người trước đây. Courtney cảm thấy điều đó cũng bình thường thôi, nhưng buồn. Cảm giác như tuổi thơ ngày nào mấy phút trước không còn nữa.

Tản bộ tới mũi tàu, đôi bạn đứng cạnh lan can nhìn ra phía trước. Mark nói:

- Bạn nghĩ thật sự kết thúc chưa? Ý mình là chúng mình đã an toàn chưa?

- Mình đoán rất có thể. Nhưng làm sao mọi chuyện có thể bình thường nếu chẳng bao giờ chúng ta gặp lại Bobby nữa.

- Mình nhớ cậu ấy quá.

Courtney gật rồi dựa vào Mark.

Phía sau một tiếng nói vang lên:

- Làm sao biết hai người ở đây mà tìm chứ?

Dodger đang khệnh khạng bước tới, miệng cười rạng rỡ:

- Đây là tin giật gân rất thú vị hai người cần biết. Khi cảm ơn ông Diamond vì đã giúp chúng mình khỏi bị giam, mình nói là ông cực kì lỗi lạc mới tránh cho mình khỏi bị kết tội tấn công tay sĩ quan đó.

Mark nói:

- Cha tôi giỏi lắm.

- Ồ, ông ấy không giỏi đến thế đâu. Ông không biết mình nói chuyện quái quỷ gì. Ông bảo, làm gì có chuyện tấn công sĩ quan nào. Mình đoán gã bị mình đánh đã bỏ qua lỗi cho mình. Vì vậy mình đi tìm sĩ quan bậc sáu Hantin để xin lỗi. Biết sao không? Chẳng có sĩ quan bậc sáu Hantin nào hết. Thậm chí tàu này không có sĩ quan bậc sáu. Hai người nghĩ sao?

Courtney nhớ lại mọi sự kiện, rồi kêu lên:

- Khẩu súng của hắn! Mark, lịch sử nói là bạn bị bắn. Hai đứa mình đã lấy khẩu súng của gã sĩ quan ma đó! Bạn có nghĩ là…

Mark thở hổn hển:

- Có. Mình nghĩ đó là Saint Dane.

- Hắn muốn bạn chết và hắn muốn mình giết bạn.

Dodger nói thêm:

- Nhưng sự việc không diễn ra theo mưu đồ sắp đặt của hắn.

Mark hỏi:

- Như vậy có nghĩa kế hoạch của hắn còn nhiều điều hơn chúng ta tưởng.

Không ai có câu trả lời. Cả ba lặng lẽ nhìn vạch xám đang hình thành phía chân trời. Tàu đang tiến tới Anh quốc.

VEELOX

Cao cao trên thành phố Rubic cổ, một bóng hình đơn độc đang đứng trên đỉnh kim tự tháp Nguồn Sáng Đời Sống, quan sát cảnh điêu tàn bên dưới. Bộ quần áo đen phần phật trong gió. Đây là điểm cao nhất của thành phố. Chỉ những kim tự tháp khác, ở xa xa, mới vươn tới tầm cao như thế. Đó là một vị trí không cách gì có thể leo lên. Cách duy nhất lên tới đó chỉ là bay.

Một con quạ đen to lớn bay vút qua mây, lao xuống kim tự tháp, rồi hạ cánh bên hình dáng đơn độc. Hình dáng đó không nhúc nhích hoặc không hay biết có kẻ mới tới. Sau một thoáng thay hình đổi dạng, hai cái bóng đứng bên nhau trên thành phố.

Kẻ mới tới hỏi:

- Ông hài lòng chứ?

Saint Dane bình thản:

- Có vài bất ngờ, nhưng không sao. Kết quả cuối cùng cũng thế thôi. Pendragon không còn là một nhân tố nữa.

Vị khách nói:

- Xin tha lỗi vì tôi hỏi câu này: chúng ta có thể tin chắc vậy không?

Saint Dane mệt mỏi thở dài:

- Nó và đồng loại của nó đã kiệt sức vì niềm tin phải chiến đấu chống lại sự độc ác của ta, vì một giá trị cao cả hơn của Halla. Bây giờ nó hiểu không có định nghĩa rõ ràng về sự độc ác. Nó đã gây ra cảnh tàn phá và đau khổ. Nó đã lèo lái con người trên các lãnh địa như ta. Qua nhiều trận đánh nó mới hiểu được điều đó. Bây giờ nó biết, nó chẳng khác gì ta. Nhận thức đó đã bóp nát khao khát tiến bước của nó. Nó tiêu rồi.

- Điều đó có đủ giữ chân nó không?

Saint Dane trừng trừng nhìn khách của hắn với ánh mắt lạnh như băng:

- Mi chất vấn ta?

Người khách rùng mình nhưng cố tỏ ra không yếu đuối:

- Đương nhiên là không. Tôi không bao giờ hỏi về dự định của ông. Nhưng nó rất mạnh.

Những vết sẹo trên đầu Saint Dane đỏ rực vì tức giận:

- Không mạnh quá đâu. Nếu đủ mạnh, nó đã không bị điều khiển dễ dàng như thế.

- Ông nghĩ nó có hiểu những gì đã làm không?

- Không hiểu thì nó cũng sẽ sớm hiểu ra. Từ lâu ta đã nói với nó, Denduron sẽ là con đô-mi-nô đầu tiên bị xô đổ. Với việc khai thác tak, nó đã đảm bảo cho điều đó. Chính Pendragon đã tạo chiến thắng cho chúng ta. Ta chờ đợi giây phút nó nhận ra điều đó.

- Và ông tin điều đó sẽ bóp nát tinh thần nó?

Saint Dane ngó xuống người khách với ánh mắt của tình phụ tử. Hắn vươn tay vò mái tóc đen của khách:

- Hỏi quá nhiều rồi đó.

Tàn bạo túm đầy nắm tóc, giật mạnh làm người khách bật kêu vì đau đớn, hắn quát lên:

- Lo việc của mi đi. Làm cho nó yêu quý Ibara. Làm cho nó không muốn gì hơn là được sống tại đó và giúp tạo nên thế giới hoàn hảo của nó. Biết đâu, có thể nó sẽ si tình. Lúc đó quá muộn để nó có thể đánh trả.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Đẩy người người khách ra xa, hắn lấy lại bình tĩnh:

- Ta chờ đợi khoảnh khắc nó hiểu bản chất thật của sự xung đột giữa ta và nó. Sẽ hiểu nhiệm vụ của nó phù phiếm như thế nào ngay từ đầu. Chúng ta – ta và nó – sẽ đứng bên nhau. Một trong vinh quang, một trong nhục nhã. Chỉ lúc đó ta mới thật sự làm chủ Halla.

Hắn nhếch mép nở nụ cười tự thuyết phục:

- Khi hiểu ra chính nó đã trao quyền uy cho ta, giây phút mặc khải đó ngọt ngào hấp dẫn làm sao chứ.

Khách gật đầu, không dám nhìn vào mắt tên quỷ sứ. Hắn dịu dàng nói:

- Ta xin lỗi, Nevva. Ta là nạn nhân vì nỗi đam mê của chính mình.

Nevva Winter lau giọt nước mắt, trả lời:

- Đó là lí do tôi đặt niềm tin vào ông. Đam mê đó là những gì sẽ bảo đảm cho chiến thắng vinh vang của ông.

- Chiến thắng của chúng ta.

- Nhưng xin đừng gọi tôi là Nevva trên lãnh địa này.

- Ta rất cảm kích mi đã hòa mình hoàn toàn vào vai trò mi đóng.

- Tôi cũng rất đam mê trong cuộc chinh phục của chúng ta.

- Niềm đam mê của mi sẽ được tưởng thưởng. Ngay khi ta nắm quyền cai trị Halla, chúng ta sẽ thật sự… bên nhau.

Lùi khỏi Nevva Winter một bước, vừa bắt đầu biến dạng, Saint Dane vừa nói:

- Hãy chờ đến lúc đó. Bây giờ… tạm biệt Telleo.

Đám mây đen là Saint Dane tạo ra một con quạ. Phóng khỏi chỗ đậu, con chim lao xuống những tòa nhà đổ nát của thành phố Rubic, trước khi biến vào những đám mây…

Và vào Hội Tụ.

* * *

Hết.

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách:

Ariko Yuta – Bupbecaumua Tiểu Bảo Bình

(Tìm - Chỉnh sửa – Đăng)

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này