04. Chợt nhận ra…

Chợt nhận ra…

Chợt nhận ra rằng tình cảm không phải là thứ dễ dàng có được hay dễ dàng mất đi. Chợt nhận ra rằng mọi thứ khi mất đi mới biết nó quan trọng và cần thiết đối với bản thân ta thế nào. Chợt nhận ra những gì không phải là của mình thì dù níu giữ cũng vô ích, tất cả đều sẽ ra đi.

Chợt nhận ra rằng trong mọi lĩnh vực, mọi thứ đều cần phải cố gắng nhưng không phải chỉ riêng bản thân ta, trên đó là của tập thể. Nếu chỉ mình ta cố gắng mà đối phương không có sự cố gắng ấy liệu có thành công không? Có được kết quả tốt đẹp nhất như ta mong đợi không?

Chợt nhận ra đôi khi con người ta muốn chối bỏ một điều gì đó, đơn giản là chạy trốn hay đơn giản hơn nữa là không thể đối mặt với nó nhưng chẳng thể chối bỏ được mãi. Mọi thứ đều cần phải đối mặt trực tiếp, chỉ điều đó mới cho ta hiểu sự thật đằng sau.

Chợt nhận ra điều gì đó thật xa xôi cũng thật gần gũi, thật mờ ảo mà lại là sự thật không thể giấu kín. Chợt nhận ra những thứ ta nghĩ ta không cần đến nó rồi cũng có lúc nó quan trọng với ta hơn chính bản thân ta, để có lại được nó ta cần phải hy sinh nhiều hơn, hơn những gì ta nghĩ nhưng chẳng thể tìm lại được, vì không biết trân trọng và giữ gìn, một ngày nào đó ta đã đánh mất nó...

‐ Đối với ta thế giới thật to lớn, chẳng thể với xa hơn nữa bởi giới hạn dành cho mỗi người chỉ có vậy, một giới hạn riêng, giới hạn không thể phá vỡ.

‐ Đối với ta người thật vô tình, cuộc sống thật nhạt nhẽo chẳng phải vì bản chất của nó như thế mà đơn giản vì trong con mắt của ta, ta cảm nhận nó như thế, đón nhận nó như thế.

‐ Đối với ta chẳng có ai quan trọng, chẳng có ai cần quan tâm. Không phải vì sự trống rỗng mà vì ta không biết cảm thông, không biết chia sẻ, vì ta vô tâm và ích kỷ.

Ai cũng có giới hạn cho riêng mình, đó là sự thật nhưng ta hiểu chỉ cần biết được giới hạn đó thì mọi thứ xung quanh ta đều yên bình, mọi người đều hạnh phúc, ta cũng hạnh phúc. Vậy ta nghĩ xem ta biết giới hạn của ta ở đâu, giới hạn của người ở đâu và phải dừng lại ở đâu...

Thế giới đẹp và có nhiều điều kỳ diệu, cuộc sống khắc nghiệt nhưng là trường học lớn nhất cho mọi công dân trên thế giới. Vì sao ta nhìn nó nhạt nhẽo, vì sao ta cảm nhận người vô tình. Vì ta vốn vô tình và thờ ơ với tất cả, vì ta không mở lòng mình rộng hơn để biết rằng cuộc sống đẹp và còn đẹp hơn thế nữa...

Cuộc sống hối hả và nhộn nhịp, nhịp sống ấy đẩy mọi người đến gần nhau hơn, thân thiết nhau hơn nhưng ta lại thấy ta đơn độc. Vì sao? Vì ta không chịu đón nhận nhịp sống mới đó, vì ta không chịu nhìn nhận mọi thứ quanh ta với ánh mắt xa hơn, rộng hơn, vì ta ích kỷ nên đã khép chặt tâm hồn mình...

...Đừng vội nói rằng tất cả chỉ có thế và ta không thể làm gì hơn khi bản thân ta chưa hề làm gì...

...Đừng vội nói rằng phía trước là con đường tối không có ánh sáng khi bản thân ta chưa bước đi...

...Đừng vội nói rằng tất cả đều chỉ một mình khi bản thân ta chỉ muốn thấy mình ta..