Cho Thuê Người Yêu - Chương 10 - Phần 2 (Hết)

Sau khi hạ quyết tâm, cô liền bắt tay vào làm, vất vả đưa người đến bên giường, vội vã cởi áo ra, trông cô ta lúc này đúng là một sắc nữ. Vội ngồi lên người anh, cởi thắt lưng anh ra, xé toang áo anh ra, đương lúc cởi quần anh ra thì đột nhiên một tiếng cười khẽ truyền đến, La Toa cực kì hoảng sợ.

“Ai!” Cô quát hỏi, cửa đột nhiên bị đẩy ra, người bước vào không phải là ai khác mà chính là Yamada Sadako, đi theo sau cô ta là vài tên thuộc hạ.

La Toa tái mét, vội cầm lấy áo quần ở trên mặt đất, cuống quýt mặc lên người hòng che đậy chứng cứ.

“Đường đường là người phụ trách xí nghiệp La Thị, thì ra lại là một nữ sắc lang giậu đổ bìm leo, nếu việc này truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ là đầu đề tít báo trên các tạp chí.”

Yamada Sadako cười mỉa nói.
“Cô vào đây làm gì!”

“Chỗ này không phải là chỗ ở của cô, dựa vào cái gì mà tôi không thể tới đây?”

Đáng chết! Nhất định là do người hầu Mạnh gia để cô ta vào, biết thế trước đó dặn dò bọn họ đừng cho kẻ nào vào để khỏi phá hỏng chuyện tốt của cô.

“Tôi và Hiên Ngang lưỡng tình tương duyệt, cô không cần phải nói như vậy!” Thôi thì liều chết luôn, dù sao cũng chẳng ai trông thấy.

“À, quên nói cho cô mất rồi, mỗi gian phòng ở đây tôi đều có gắn máy ảnh mini, vừa rồi tất cả những việc cô làm từ đầu tới đuôi đã bị người của tôi chụp lại hết rồi, quá trình thật là bóng bẩy kích thích đi thôi. Tôi thật sự rất muốn biết, sau khi Hiên Ngang thấy cô đã làm những chuyện như vậy với anh ấy, liệu sẽ phản ứng sao đây?”

La Toa nghe thấy thế mà mặt trắng bệch, chợt hiểu ra, vốn là Yamada Sadako đã tới từ sớm, nhưng lại trốn ở một nơi bí mật nào gần đấy để đợi mình rơi vào bẫy, thật đúng là một mụ đàn bà ghê tởm! Nhưng… làm sao cô ả biết được mình sẽ làm những việc này?

Yamada Sadako nhếch môi: “Nếu để cho Hiên Ngang biết được Tạ Thái Dao bỏ đi là do trò quỷ của cô thì, nhất định sẽ rất hay đây.”

Vừa nghe xong, cô ta lập tức kinh hoàng, nhận rõ tất cả những việc này đều là do mưu kế của Yamada Sadako.

“Cô đã sớm biết là tôi sẽ phái người tới chỗ cô lấy tư liệu về Tạ Thái Dao?… Không đúng! Là cô cố ý đem những tư liệu đó tiết lộ cho người của tôi!”

“Xem ra cô cũng không ngốc nhỉ.” Yamada Sadako không phủ nhận, thậm chí còn thừa nhận.

“Cô thật hèn hạ!”

“Hừ, hèn hạ là sao tôi đã quên mất rồi. Đừng quên, người cởi quần áo Hiên Ngang chính là cô! Nếu cô không làm những chuyện hạ đẳng này, làm sao tôi có cơ hội để chụp lại chứ?”

“Cô muốn gì!”

“Đương nhiên là uy hiếp cô rồi, chúng ta đã đấu đá nhau nhiều năm như vậy, cũng nên phân rõ thắng thua mới phải, Hiên Ngang là của tôi, mời cô đi ra xa, bằng không những tấm ảnh này tôi sẽ công bố hết!

“Cô… cô… đồ hạ lưu! Vô sỉ!” La Toa đột nhiên tiến lên đánh cô, cơn điên bùng phát của cô ta khiến Yamada Sadako bất ngờ, cũng bởi vậy mà không kịp né tránh, bị cô ta hung hăng tát cho một cái.

“Đồ con điên! Cô dám đánh tôi ư!”

“Đánh cô thì đã sao, tôi còn đá cô đấy!” Một cước tiếp tục bay tới.

Hai người lập tức bay vào oánh nhau, ngay cả thuộc hạ của Yamada Sadako cũng không kịp ngăn cản.

“Hừ! Tôi đánh với cô!”

“Đồ xấu xí, khuôn mặt quỷ ấy tôi chỉ muốn rạch cho vài đường!”

“Phải là tôi hủy dung nhan của cô mới đúng, đồ quỷ Nhật Bản thối tha!”

Hai người hết kéo tóc thì lại xé quần áo. Lúc trước đã chẳng có hình tượng thục nữ rồi, bây giờ nói bọn họ là điên tuyệt đối không nói quá.

Yamada Sadako thở hổn hển, thuộc hạ dưới tay cô chỉ biết trơ mắt nhìn chứ chẳng chịu giúp đỡ, nuôi bọn chúng thật đúng là phí cơm phí gạo, xem ra nuôi chó còn hữu dụng hơn bọn hắn, định mở miệng ra mắng, đột nhiên cổ bị một ai đó siết chặt.

Tiếng chửi nhau đột nhiên ngừng lại, cô và La Toa đều hoảng sợ nhìn kĩ lại, bởi vì cả hai bọn họ đều bị một bàn tay nào đó bóp chặt cổ, cũng dần bị nâng phải ngước lên, lực đủ để cho hai người tách nhau ra.

“Hiên…”
“Ngang…?”

Cổ bị bóp chặt, âm thanh phát ra cơ hồ có phần bị biến đổi, vẻ mặt của bọn họ là sợ hãi hơn là kinh ngạc, không thể tin mở to mắt nhìn người đàn ông bóp cổ hai người như đang bóp cổ gà - Mạnh Hiên Ngang!

Con mắt lạnh lẽo của Mạnh Hiên Ngang liếc hai người, giọng nói lạnh lùng phát ra giữa hai hàm răng.

“Thì ra là do các người giở trò quỷ!”

Anh không uống rượu sao?

“Làm cho Thái Dao của tôi phải lái xe bỏ đi!”

Trời ơi! Sức của anh lại lớn đến vậy ư?

“Hại cô ấy bỏ tôi!”

Woa! Vẻ mặt thật là dữ tợn!

“Mất cô ấy, làm sao tôi sống tiếp đây?”

Lúc tức giận anh ấy đáng sợ vậy ư?

“Không có cô ấy, cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Quả thật như biến thành một con người khác.

“Đều là do hai người gây ra hết!”

Không giống với Mạnh Hiên Ngang bình thường.

“Tôi giết các người!”

Cái gì?

“Đừng…”

“Cứu…”

Hai người sợ hãi giãy giụa, đau đớn phát không ra tiếng, chỉ biết bất lực, khuôn mặt trắng bệch, cảm giác bàn tay bóp chặt cổ đang dần dần siết lại.

Anh không phải nói giỡn! Một Hiên Ngang dịu dàng thành thật đã chạy đi đâu rồi? Bây giờ chẳng khác gì hóa thân của ác ma, khiến hai người bọn họ thực sự rất sợ hãi, cả người rùng mình run rẩy không thôi.

Xong rồi xong rồi, đi đời nhà ma bọn họ rồi! Cứu!

“Anh!”

Vừa bước vào cửa Mạnh Hiên Triệt đã gặp ngay cảnh này, lập tức tiến lên phía trước.

“Anh! Dừng tay! Anh sẽ giết họ mất!”

“Chết thì tốt…” Khóe miệng nhếch lên vẽ thành một nụ cười tà ý.

“Thảm rồi! Bệnh cũ của anh tái phát rồi, dù ai khuyên cũng chẳng nghe đâu. Chị dâu, chị mau tới ngăn lại đi!” Cậu quay về phía cửa hét to tên Tạ Thái Dao.

Tạ Thái Dao ngây người đứng ở cửa, nếu không tận mắt nhìn thấy thì nàng không thể tin được, vốn đang nghĩ rằng Hiên Triệt chỉ nói hơi quá, không ngờ… đến ngay cả bọn họ xem mà cũng sửng sốt.

“Chị dâu, chị còn đứng đấy làm gì? Mau tới đây ngăn anh ấy lại đi!”

“Anh ấy… sức lực đúng là mạnh…” Thái Dao thở dài nói.

“Em đã nói với chị rồi mà, anh ấy mà bị trêu tức nhổ hết lông là mất hết tính người, cho nên ba mới luôn nhắc anh ấy cấm không được sử dụng bạo lực, cũng không cho phép anh ấy tùy tiện phát cáu, vì sợ lúc anh ấy đang lên cơn điên thì không cứu vãn được sự việc. Sau khi chị bỏ đi thì anh ấy hầu như thay tính đổi nết, bây giờ thì lại càng điên cuồng! Chỉ có chị mới giúp anh ấy quay lại như trước thôi!”

“Đúng là lợi hại nha, giống như người khổng lồ xanh vậy, bình thường thì lịch sự yếu đuối, vừa mới nổi đóa lên thì như biến thành người khác, ngay cả chị cũng không thể tin được đây là anh ấy…”

“Trời ơi, chị dâu! Bây giờ không phải là lúc để mà than thở đâu! Có tai nạn chết người đấy!”

“Haha… Hai người cũng có dịp như bây giờ sao?” Cô nhịn không được mà cảm thấy sung sướng khi người khác gặp họa.

“Chị dâu!”

“Được rồi được rồi, đừng có như gọi hồn thế chứ, chị tới giúp là được chứ gì.” Cô đi đến trước mặt Hiên Ngang, khẽ húng hắng, nói: “Này, tên kia, em về rồi đây, thả bọn họ ra đi.”

Không phản ứng.

“Hử? Không lẽ anh ấy bị điếc?” Cô nghi hoặc hỏi Hiên Triệt đang bận rộn chạy vòng vòng bên cạnh, thoáng cái thấy cậu gỡ tay trái của anh trai ra, rồi thoáng cái lại thấy tách tay phải kia ra, đều không biết nên cứu người nào trước.

“Cứ hét lớn lên đi, lần này anh ấy bị tức giận làm cho hôn mê đầu óc rồi, thần trí chẳng kịp quay về đâu!”

Ra là thế à, được rồi.

Tạ Thái Dao lại hét lớn kêu lên vài lần, nhưng Mạnh Hiên Ngang chẳng có phản ứng gì cả, cứ như là đã đi vào thế giới bên kia, không nghe thấy cô nói, hại cô vô cùng buồn rầu, xem ra anh đã bị đả kích rất lớn rồi!

Chợt con mắt lóe sáng, có cách rồi!

Cô bước về phía phòng ăn, mang cái ghế dựa ra, ngồi lên trên ghế, hít thở thật sâu, sau đó đưa miệng kề sát bên tai Mạnh Hiên Ngang, nhẹ giọng nói.

“Chồng ơi em yêu anh.”

Mạnh Hiên Ngang chấn động toàn thân, bừng tỉnh lại như bức tượng đá được sống dậy, anh lúng túng quay đầu lại, nhìn chăm chú vào khuôn mặt cô.

“Thái Dao?”

“Ừm! Cuối cùng anh cũng phản ứng lại rồi! Có phải tần suất của lỗ tai anh không giống người bình thường không, hét to thì không được, vậy mà ngược lại nhẹ giọng thì được, thật là phục anh đấy. Còn không mau thả người ra, bằng không em sẽ chẳng để ý đến anh nữa!”

Mạnh Hiêng Ngang lập tức buông nhẹ hai tay, xấu hổ thả bọn họ ra, đồng thời kích động ôm chầm lấy Tạ Thái Dao.

“Em đã trở lại? Thật là em đã trở lại sao? Anh còn nghĩ sẽ chẳng bao giờ được gặp lại em nữa!”

“Rốt cuộc anh là đồ đần hay là trình độ ngữ văn kém quá thế? Em đã viết rõ trên giấy là có việc cần giải quyết không cần phải tìm em cơ mà, anh xem mà không hiểu à!”

“Anh cứ nghĩ là em không từ mà biệt… Ba tháng rồi không thấy tin tức gì của em.”

Không còn thấy biểu hiện của người khổng lồ xanh đâu nữa, anh lại khôi phục thành dáng vẻ thành thật yếu đuối dễ bị bắt nạt như trước đây, lại còn nói một cách rất đáng thương.

“Vì em đang bận mà, em đi xử lí một việc rất quan trọng, vì phải giải quyết người ba xấu xí kia, em phải chuẩn bị rất nhiều thời gian, cần phải lên kế hoạch trước, sau đó lại bố trí đâu vào đấy, còn rất nhiều rất nhiều quá trình phiền toái cần xử lí, anh không biết em vất vả thế nào đâu… Ai, nhất thời không nói rõ được, dù sao thì sau này từ từ em sẽ nói cho anh biết, còn bây giờ em bảo này, sao anh cứ bóp chặt cổ bọn họ thế? Còn nữa sao quần áo lại xộc xệch thế này?” Cô chỉ ngón tay trên mặt đất, La Toa và Yamada Sadako đang được Mạnh Hiên Triệt luân phiên cấp cứu.

Vợ hỏi những gì, anh tự động ngoan ngoãn thuật lại những chuyện xảy ra vừa nãy. Hóa ra sau khi uống rượu xong, anh chẳng muốn cử động, cũng chẳng thèm để ý đến ai, mặc dù biết là La Toa và Yamada Sadako đều ở trong phòng anh, nhưng dù chỉ là một chút anh cũng không muốn biết, cho đến lúc vô tình nghe thấy âm mưu hãm hại của bọn họ, anh mới bắt đầu nổi giận không khống chế được. Kì thật tửu lượng của anh rất tốt, căn bản là ngàn chén không say, chỉ là vì sợ uống rượu vào thì sẽ rất dễ bị kích động, cho nên anh chưa bao giờ uống rượu trước mặt người khác, khiến người ta tưởng lầm rằng là tửu lượng của anh kém nên không muốn uống.

“Đồ đần! Em có phải là người dễ bị người khác hãm hại không? Đó chỉ là lừa hai người họ thôi có hiểu không? Đỡ phải cho bọn họ uy hiếp anh với người nhà anh, cùng lúc cũng là cho em có thời gian xử lí chuyện của ba mình. Em đây mười ba tuổi đã bước vào xã hội phức tạp, lại một tay thành lập nên công ty cố vấn tình yêu hôn nhân, là một nữ cường nhân đích thực đấy nhé! Từ trước đến nay chỉ có em sắp đặt phân bố người ta, làm sao lại đến lượt họ sắp đặt em chứ, đúng là đồ ngốc!”

Nghe thấy cô mắng như vậy, anh lại có cảm giác cực kì thân thiết, chỉ cần cô chịu trở về, thì tùy cô muốn đánh đấm sao cũng được cả.

“Em sẽ không bỏ anh đi nữa chứ?”

“Nói xàm! Đừng có quên là chúng ta đã kí hợp đồng rồi, nếu anh muốn vi ước (làm trái với hợp đồng), cẩn thận em cho anh phải trả giá đấy!”

Anh mừng như điên, hai tay ôm cô lại càng chặt, kề sát mặt cô, ánh mắt thâm thúy kia lại lóe lên một ánh nhìn giảo hoạt.

“Cái đó… anh nghĩ nên sửa lại một chút, thời gian là cả đời, nội dung là có thể ôm hôn, còn nữa, tùy thời gian tùy chỗ mà có thể làm chuyện ấy…”

“Cái gì? Muốn thừa cơ vơ vét tài sản hả!” Cô lớn tiếng, dáng vẻ hung hăng kiêu ngạo chất vấn anh.

Trán anh đè lên cô, lại bắt đầu bày ra cái chiêu làm nũng kia, lần nào cũng là diễn cảm đáng yêu điềm đạm, bắt đầu làm nũng với cô.

“Có được không vậy… vợ à… anh biết như thế là đem lại cho em thêm nhiều phiền toái, cũng khiến em chịu nhiều oan ức, nhưng mà người ta không thể không có em được… Vừa rồi lại bị hai ma nữ kia sắp đặt chuyện với “cậu em nhỏ,” xém chút nữa là bị…”

“Anh đang nói em à sao?” Mạnh hiên Triệt hỏi.

Rầm!
Một cước đã đá bay cậu em, đỡ phải để cậu ta phá hỏng chuyện tốt của anh.

Nhìn thấy vẻ mặt đau buồn vô địch, đáng thương có thừa, tuy rằng biết rõ là giả, nhưng cô lại không thể chống cự được.

Trời ạ, người này chắc chắn sinh ra là khắc tinh của cô mà. Ai dà, thôi được rồi! Dù sao thì cô cũng không kém cỏi gì, muốn tìm một người đánh không đánh trả, mắng không mắng lại, tùy ý lăng nhục chồng cũng chẳng dễ dàng gì, huống chi nếu không ở bên cạnh anh, sợ ngày nào đó người này lại đem tới phiền toái cho cô, vậy thì cứ thà trông giữ trước cho đỡ phiền toái.

“Thôi được rồi, nhìn anh đáng thương thế này, thế thì đáp ứng vậy.”

“Haha! Vạn tuế! Chỉ có em là tốt với anh nhất! Bây giờ chúng ta đi xác nhận trước được không?” Ôm chặt cô vợ chưa cưới, làm nghề rèn phải biết dịp cho thêm lửa, anh phải nhanh chóng có một thân phận mới yên tâm được.

“Vội như vậy làm gì chứ? Em muốn nghỉ ngơi.” Cô hạ lệnh.

“Được được, “làm việc” trước cũng không tồi.”

“Đầu heo này! Ai nói với anh là thế hả!” Mặt cô đỏ rần.

“Hay là để anh nấu cơm cho em ăn nhé?”

Oa… nghe cảm động quá.

“Sau đó thì em cởi sạch, đến lượt anh ăn nhé.”

“…”

Nghe cũng không tệ… Quên đi, phải theo anh.

Dọc đường cứ vang lên tiếng thét chói tai liên tục, cô gái cất bước bỏ chạy.
Giờ đây, anh nhìn thấy phụ nữ liếc mắt đưa tình với anh đã muốn đánh, gặp con gái tỏ tình với anh đã muốn đạp. Không bao giờ treo cái biển ngoan ngoãn lên đầu nữa.

Dám phát xuân với anh, anh sẽ làm cho đối phương “tàn hoa bại liễu!”
Dám phóng điện anh, anh sẽ xuyên thủng hai mắt đối phương!

Một khi đã chọc giận anh, muốn bỏ mạng thì chẳng khác gì nơi chân trời, ví dụ như hiện tại.

“Cứu… cứu mạng…” Một cô gái áo quần xộc xệch ôm lấy người hoảng sợ chạy trốn, lại bị đẩy vào ngõ cụt, tiến thoái lưỡng nan.

“Dám mò lên giường tôi? Cô chán sống rồi hay sao?” Trước mặt lộ rõ gân xanh vô cùng đáng sợ, nói anh là hóa thành ma quỷ quả không ngoa.

“Em, em sai lầm rồi… Em cũng không biết sao lại như vậy, vừa thấy anh là nhịn không được mà câu dẫn… Nhưng em có lần sau cũng không dám nữa… Mong anh… tha thứ cho em đi.”

“Hừ. Những lời này xuống địa phủ gặp Diêm Vương mà nói nhé.” Anh như bị ma nhập vào người. “Không thấy máu quyết không bỏ qua.”

“Không! Không cần… cứu mạng.”

“Mạnh Hiên Ngang, anh lại bị quỷ ám à? Đừng đùa nữa! Cút theo em trở về!” Phía sau một tiếng nói vọng đến, trong nháy mắt hắn hoàn toàn mất hết sức lực.

Anh ngơ ngác trừng mắt nhìn cô gái bị mình bóp chặt, hoàn toàn không có ấn tượng mình đã làm chuyện gì.

“Này, sao tôi lại cứ nắm lấy cô thế?” Anh hỏi.

Cô gái bị dọa đến mức sắc mặt tái nhợt, ngập ngừng ấp úng nói “Anh nói… Nếu không thấy máu… Nhất quyết không bỏ qua.”

Anh nhíu mày, nhìn xem cô gái tươi trẻ trước mặt mình, quả nhiên bị anh dọa đến không còn giọt máu nào.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

“Quỷ sứ, anh còn nấp đó làm cái gì? Mau tới giúp em dọn bồn cầu!”

Nhẹ buông tay, cô gái rơi trên mặt đất, anh thì quay người chạy đi, trưng ra khuôn mặt tuấn tú với nụ cười tươi, vô tội đến hồn nhiên.

“Vợ yêu… Anh tới đây…”
HẾT

***

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác sách:

Xù Risan - Lam Sa - Tiểu Bảo Bình

(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)