Dục vọng chiếm hữu - Chương 54 - 55

Chương 54

Mới đi ra khỏi cửa được vài bước, có một cô y tá chợt nhìn thấy cô, lập tức tiến đến đỡ, kinh ngạc hỏi: “Sao cô lại ra đây?… Có phải muốn sang thăm đứa bé không?”
Hứa Triển hơi do dự rồi mới gật đầu.
Y tá đẩy xe lăn ra, để Hứa Triển ngồi xuống rồi đưa cô đến phòng chăm sóc trẻ sơ sinh đặc biệt.
Qua tấm thủy tinh, Hứa Triển nhìn thấy một đứa bé mũm mĩm nằm trong lồng ấm.
“Là con trai, cơ quan hô hấp rất khỏe, cho nên không cần ống thở.” Cô y tá đứng bên cạnh giải thích.
Thằng bé đang ngủ nhưng vẫn đút ngón tay vào miệng theo thói quen. Đây là tật xấu của thằng bé lúc còn nằm trong bụng mẹ. Trước đây, khi đi siêu âm bốn chiều, hai người đã nhìn thấy hành động mút tay của nó. Khi ấy, Uông Nhất Sơn cười như nhặt được vàng, xem mãi không chán, còn cô thì chẳng thấy hứng thú gì, thậm chí còn không buồn liếc một cái.
Dường như thằng bé có thể cảm nhận được mẹ đến thăm nên thả ngón tay ra, cái mũi nhỏ hơi nhăn lại, oe oe kêu như con mèo. Dù sao thì thằng bé cũng sinh non gần hai tháng, tiếng khóc không được to như đứa trẻ bình thường. Hứa Triển cảm thấy tim mình thắt lại, cũng không biết nguyên nhân do đâu.
Nhưng thật ra, cô y tá đứng bên cạnh lại hiểu ngay, nhìn vẻ mặt đau khổ của Hứa Triển, cô ấy liền an ủi: “Đừng lo, thằng bé hơi yếu nhưng sau này sẽ khỏe lên nhanh thôi.”
Môi Hứa Triển khẽ mấp máy, miệng cứ mở lại ngậm, mãi sau mới hỏi: “Người… người đàn ông vào đây cùng tôi… thế nào rồi?”
Cô y tá có vẻ bối rối, cuối cùng cũng chịu nói: “Vẫn chưa qua cơn nguy kịch… Cô muốn đi thăm anh ta không? Anh ta đang ở phòng chăm sóc đặc biệt số hai…
Ngoài dự liệu của cô y tá, Hứa Triển không còn vẻ khổ sở lo lắng nữa, chỉ tỏ ra mệt mỏi: “Phiền cô đưa tôi về phòng, tôi hơi mệt.”
Khi cô về đến phòng thì Quách Lâm Lâm cũng đã mua cơm xong. Hứa Triển nhìn bát cháo móng giò, đúng tiêu chuẩn bữa ăn khi ở cữ, chẳng hứng thú gì, chỉ kêu mệt rồi nằm xuống giường. Quách Lâm Lâm nghĩ cô muốn nghỉ ngơi nên nhẹ nhàng mở cửa và ra ngoài.
Hứa Triển nằm trên giường, trong đầu trống rỗng, ý nghĩ cứ lặp đi lặp lại là - có thể, Uông Nhất Sơn sẽ chết.
Chuyện này đáng ra nên mừng, nhưng không hiểu vì sao lại khiến tâm trí cô rối loạn. Vị máu tanh nồng trong cổ họng lại trào lên.
Cơ thể suy nhược do sinh non, chỉ hơi động đậy đã khiến cô váng đầu, xoay người mấy lần vẫn không ngủ được. Cứ trằn trọc như vậy một lúc, cuối cùng, cô ngồi hẳn dậy.
Quách Lâm Lâm nghe thấy tiếng động liền tiến vào: “Cậu dậy rồi à? Muốn ăn gì không?”
Hứa Triển khẽ hỏi cô ấy: “Cậu… đã sang phòng Uông Nhất Sơn chưa?”
Quách Lâm Lâm vừa nghe thấy thế đã không giấu được, nói với cô bằng giọng chua xót: “Hứa Triển, Uông Nhất Sơn… Anh ta… Có lẽ là không qua được đợt này đâu.”
Hứa Triển run lên, sau đó bình tĩnh lại: “Anh ta có tiền, mời bác sĩ tốt nhất cũng không được sao?”
“Đây không phải vấn đề bác sĩ! Mà là, nhóm máu của Uông Nhất Sơn rất hiếm! Cậu biết không, bụng anh ta bị trúng đạn, đạn xuyên thủng ruột, nhưng mà bác sĩ phát hiện ra là anh ta mang nhóm máu gấu trúc*, nhóm máu cực kì hiếm, tìm trong kho máu của mấy bệnh viện lớn cũng không kiếm được máu thích hợp!”
* Baike giải thích: Đây là nhóm máu RH âm tính, cực kì hiếm, nên được gọi là nhóm máu gấu trúc.
Máu gấu trúc? Hứa Triển nghe thấy mà sửng sốt. Trong kết quả ADN có ghi rõ, cô và Uông Dương đều có nhóm máu AB. Chẳng nhẽ, Uông Nhất Sơn cùng nhóm máu với mẹ?
Quách Lâm Lâm có buồn rầu đến đâu cũng không đánh mất đi bản tính bà tám, nhất quyết phải mò cho ra chân lí mới thôi.
“Cậu biết không, Lý Phong như phát rồ lên ý, đầu tiên là gọi điện thoại cho bố Uông Nhất Sơn, nhưng mà, bố anh ta có nhóm máu AB. Sau đó, Lý Phong lại gọi điện sang nhà ngoại của Uông Nhất Sơn, nhưng cả nhà đều mang nhóm máu thông thường, ngay cả mẹ anh ta cũng là máu O! Cậu biết thế nào không, lúc đấy, tớ thấy mặt bố Uông Nhất Sơn xanh như tàu lá chuối, Uông Nhất Sơn còn chưa ra khỏi phòng cấp cứu thì ông ta đã đá văng ghế ở hành lang, sau đó đùng đùng đi về… Hứa Triển này, tớ hơi dốt, ngày xưa học sinh học không giỏi, cậu thử nói xem, người nhóm máu AB với người nhóm máu O có đẻ được con nhóm máu gấu trúc không?”
Hứa Triển cảm thấy tất cả máu dồn lên đầu, hai lỗ tai ong ong, một lúc lâu sau mới cầm hai tay Quách Lâm Lâm: “Cậu chắc chắn là Uông Nhất Sơn không có cùng nhóm máu với Uông Dương và mẹ anh ta chứ?”
Nghe Hứa Triển tổng kết lại như vậy, Quách Lâm Lâm vỗ đùi, như đã giác ngộ: “À… tớ biết rồi! Có lẽ nào là Uông Nhất Sơn bị bế nhầm lúc mới sinh không? Anh ta không phải là con nhà họ Uông?”
Uông Nhất Sơn bị bế nhầm hay Uông Dương bị cắm sừng, Hứa Triển không thể nào kiểm chứng được. Nhưng, có một điều không thể nghi ngờ, đó là anh và cô không có quan hệ huyết thống. Nghĩ đến đứa bé còn đang nằm trong lồng kính, biết rằng nó không gánh tội trên vai, Hứa Triển thở phào nhẹ nhõm.
“Thế… Uông Nhất Sơn không được truyền máu thích hợp… làm thế nào mà qua được ca phẫu thuật?”
Nghe Hứa Triển hỏi thế, hai mắt Quách Lâm Lâm sáng lên: “Đã bảo là thời khắc quan trọng phải dựa vào bạn thân mà! Lý Phong như thần ý, thông qua cục cảnh sát tìm được ba người có nhóm máu đấy, chưa đến nửa tiếng! Anh í lên máy bay ngay, vừa quỳ vừa dập đầu cầu xin người ta mới đưa được người ta đến, cho nên ca mổ mới thành công… Nhưng mà nhóm máu này có tỉ lệ bài xích cao, bây giờ, Uông Nhất Sơn vẫn chưa qua giai đoạn nguy hiểm!”
Nghe được tin ca mổ thành công, Hứa Triển chợt thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù cô muốn đi xem anh thế nào, nhưng vẫn không gạt được chướng ngại tâm lí. Sau khi cô ăn xong nửa bát cháo thì Lý Phong đến đón Quách Lâm Lâm và nói với Hứa Triển là chị Nguyệt và cô y tá mà Uông Nhất Sơn đã thuê ở ngay phòng bên cạnh, chỉ cần ấn chuông là họ sẽ sang.
Khi họ đã đi, Hứa Triển liền gọi y tá đưa mình sang phòng Uông Nhất Sơn.
Người đàn ông vẫn luôn ngang ngược giờ lại hoàn toàn ngoan ngoãn. Hứa Triển ngồi cạnh giường, lần đầu tiên trong đời ngắm người đàn ông mà cô đã sinh cốt nhục cho anh.
Lúc này, do thiếu máu và mới mổ, da dẻ anh tái nhợt như bị quỷ hút máu, cái miệng luôn nở nụ cười nham hiểm giờ lại mím chặt, đôi mắt khép lại, hàng mi vẫn dài như trước. Trên người anh cắm đầy dây dợ, màn hình của chiếc máy bên cạnh chứng minh anh vẫn tồn tại trên đời này.
Hứa Triển phát hiện, vì thiếu nước nên môi anh khô nẻ. Cô vội gọi y tá lấy cái khăn bông, nhúng chút nước ấm rồi thấm lên môi anh.
Dần dần, tay Hứa Triển đã lau xuống xương quai xanh của anh, xốc cổ áo bệnh nhân ra, cô có thể thấy rõ vết thương trên đầu vai.
Trước kia cô vẫn nghĩ, tại sao lúc bé mình chỉ cắn có một cái mà lại thành vết sẹo kinh khủng như thế, giờ thì đã rõ ràng.
Trên đời này, người thật lòng với Hứa Triển không nhiều. Còn nhớ, trước đây, mỗi khi thuê ngôn tình về đọc, thấy cảnh nam chính sống chết vì nữ chính, cô chỉ cười nhạt. Bây giờ, thật sự có một người đàn ông như vậy, anh có thể vì cô mà hy sinh tính mạng, nhưng… người đàn ông này lại hành hạ cô, khiến nỗi hận của cô không tan đi được.
Mối nợ này thật khó tính toán, cũng giống như vết sẹo kia, ghi nhớ không được, xóa bỏ không xong, muốn quên nhưng lại khắc tận xương tủy…
Mấy ngày nay, cứ ăn cơm xong là Hứa Triển lại nhờ y tá đưa mình sang ngắm con. Chị Nguyệt giúp cô vắt sữa vào bình rồi đút cho thằng bé bú.
Dạ dày của đứa trẻ sinh non không được tốt như đứa trẻ đủ tháng, chỉ hơi nhiều là sẽ bị sặc, cho nó ăn sữa mà phải cẩn thận như truyền thuốc vậy. Sau khi ăn no, thằng bé có vẻ tỉnh hẳn, lúc đó Hứa Triển mới có thể bế nó.
Tiếng khóc của thằng bé chỉ như mèo kêu, lúc cười rộ lên lại rất đáng yêu. Có lẽ là do tình cảm mẹ con, mỗi lần Hứa Triển bế, nó luôn mở cái miệng chưa mọc răng ra, thỉnh thoảng lại phì phì nước bọt.
Mặc dù Hứa Triển vẫn chưa quen với vai trò làm mẹ, nhưng khi bế đứa bé mềm mại vào lòng, nhìn nó cười, cô lại không nhịn được mà hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó qua lớp khẩu trang.
Tính từ sau khi phẫu thuật, Uông Nhất Sơn đã hôn mê được ba ngày. Bác sĩ nói rằng đây là di chứng do mất máu quá nhiều, cũng không loại trừ khả năng, anh sẽ hôn mê mãi mãi, trở thành người thực vật.
Khi nghe thấy tin này, thậm chí cô đã nghĩ, như vậy cũng không sao, cô… sẽ chăm sóc người đàn ông này cả đời.
Đêm nay, Hứa Triển ngủ không được ngon. Cô mơ hồ cảm thấy mình đang trong căn nhà có tường màu trắng ở huyện. Không gian quen thuộc, vẫn là bầu không khí ngột ngạt quen thuộc, có tiếng mắng chửi của Trương Đại Hiền truyền ra từ phòng ngủ, có tiếng khóc đứt quãng của mẹ… Những âm thanh ấy xuyên qua màng nhĩ của cô đến mức đau buốt…
Cô muốn lao ra khỏi căn nhà này, nhưng ngoài cửa đầy những bóng ma chập chờn, dường như có vô số móng vuốt đang cào vào cánh cửa sắt tồi tàn.
Làm sao đây? Hứa Triển cảm thấy những con quái thú ngoài cửa đang muốn ăn thịt người, cô hốt hoảng, không tìm ra phương hướng, quay cuồng như con ruồi mất đầu trong căn phòng.
Bất chợt, có một bàn tay tóm lấy cô: “Đi! Cùng anh nhảy qua cửa sổ!” Nhìn xuống dưới, đó là một vực sâu thăm thẳm, Hứa Triển quay đầu nhìn cậu bé đứng bên cạnh… Đó là Uông Nhất Sơn khi mười hai tuổi.
“Nhảy được không? Chúng ta sẽ chết mất!” Uông Nhất Sơn không nói gì, chỉ nắm chặt tay cô.
Cô không biết mình bị làm sao, lại giống như đang bị thôi miên, chầm chậm bước lên bậc cửa sổ. Cô nhắm hai mắt, thả người, lao thẳng xuống dưới. Đây giống như ảo giác, Hứa Triển đang nằm trên giường chợt run mạnh lên. Khi vừa mở to mắt, cô vẫn tưởng mình đang rơi xuống dưới, thịt nát xương tan trong tích tắc…
Trán cô đổ đầy mồ hôi, sau khi tỉnh táo, cô mới phát hiện ra, tay cô đang được một bàn tay to lớn khác nắm chặt. Mấy vệt sáng từ ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, cô nhìn thấy chủ nhân của bàn tay ấy đang nhìn mình chằm chằm bằng đôi mắt mệt mỏi nhưng sáng trong.

Chương 55

Hứa Triển hoảng hốt, ngỡ như mình còn đang trong mơ, nếu không thì tại sao Uông Nhất Sơn đang hôn mê bất tỉnh lại ngồi cạnh giường cô?
Nhưng, độ ấm trong lòng bàn tay rất chân thực, nhắc cô biết rằng đây không phải mơ!
“Anh… Anh tỉnh rồi?” Hứa Triển ngồi dậy đột ngột, máu dồn thẳng lên đầu nên hơi choáng.
Uông Nhất Sơn muốn đỡ cô nhưng chỉ mới hơi nhúc nhích thì đã lảo đảo như người giấy, thành ra Hứa Triển lại phải đỡ lấy anh.
Uông Nhất Sơn ngã vào người Hứa Triển, đầu đổ đầy mồ hôi, miệng thở phì phò. Hứa Triển muốn đẩy anh ra theo phản xạ, nhưng nhìn đến thân thể gầy gò của anh nên lại không đành, chỉ có thể đỡ anh dựa vào đầu giường, rồi đắp chăn cho anh.
“Anh tỉnh lại lúc nào thế, sao lại một mình chạy đến đây?”
Mặc dù cơ thể Uông Nhất Sơn vô cùng suy nhược nhưng đôi mắt vẫn tham lam nhìn cô gái bên cạnh.
Dù mới sinh nhưng cô không béo lên như những người phụ nữ khác mà vẫn rất thon thả, mái tóc rối do mới dậy, khuôn mặt có vẻ nhỏ hơn, chỉ có ngực là to hơn do căng sữa. Thằng bé không bú mấy, vì thế sữa chảy ra không ít từ lúc cô còn đang ngủ, thấm ướt cả vạt áo trước ngực, tản ra mùi sữa thơm.
Có lẽ là do nằm mê man một thời gian dài, Uông Nhất Sơn mím môi, lại đột nhiên thấy khát, không nhịn được mà tiến lại gần ngực Hứa Triển.
Bà mẹ trẻ Hứa Triển không biết được sự tính toán của Uông Nhất Sơn, còn tưởng anh đang khó chịu trong người nên vội vàng nhích lại gần. Đột nhiên Uông Nhất Sơn thấy Hứa Triển có chút thay đổi, phải biết rằng cô gái này chưa bao giờ chủ động lại gần anh, trừ khi là muốn gài bẫy anh.
Nhưng dù chỉ là một hành động nhỏ cũng khiến anh vui mừng cách lạ lùng, anh cọ cằm lún phún râu lên má Hứa Triển, cảm nhận được làn da mềm mại của cô rồi lại cọ vài cái nữa.
“Tỉnh lại lúc chiều, nằm nhiều quá nên không dậy ngay nổi, đến khi dậy được thì sang đây ngay.” Cho dù trong lòng đang sung sướng nhưng Uông Nhất Sơn vẫn tỏ vẻ thản nhiên.
Nói thì nhẹ tênh chứ thật ra việc anh rời giường và đi được vài bước không phải là chuyện đơn giản. Anh thật sự đã buộc mình phải cố gắng, rồi lại ngồi bất động như tượng, gò ép đến mức không thở nổi.
Anh nói tiếp: “Có thể sống lại để ôm em… thật tốt…”
Giấc mơ vốn chưa bay sạch ra khỏi đầu, giờ lại nghe thấy tiếng nói khàn khàn của Uông Nhất Sơn, hai mắt Hứa Triển ngân ngấn, nước mắt từ từ lăn dài.
Nếu như anh là anh Tiểu Uông mà cô biết lúc nhỏ, hẳn là cô sẽ ôm chặt lấy anh và khóc òa lên.
Khi hai người gặp lại nhau lần đầu tiên, Hứa Triển đã thắc mắc tại sao giọng Uông Nhất Sơn lại trầm khàn đến thế. Đến giờ cô mới hiểu, tai nạn trong hầm năm ấy đã khiến cho thanh quản của Uông Nhất Sơn bị tổn thương, cho nên giọng nói của anh mới trầm khàn như vậy.
Hai người họ đã bắt đầu như thế nào?
Cô của lúc đó thật ra không hiểu nhiều về thứ tình cảm mơ hồ ấy, nhưng khi có một cậu bé muốn cô làm bạn gái cậu ta, cô không giấu nổi vẻ mặt thẹn thùng, và trong lòng cô cũng chớm nở sự rung động không nói rõ được thành lời.
Nhiều cô bạn trong trường được nhiều cậu học sinh nhờ gửi giấy cho một cô bé xinh đẹp trong khối, có cô bạn đã từng cho cô đọc. Trên tờ giấy là những câu không biết chép ở đâu: “Gửi Tiên Hoa, người tớ yêu nhất, tớ muốn cậu làm người phụ nữ của tớ…” Vừa đọc đã thấy mùi lưu manh.
Nhưng Uông Nhất Sơn thì không như vậy. Lá thư tình anh gửi cho cô là một bức thư rất dài, trên trang giấy tràn ngập những con chữ màu đỏ. Sau này, Hứa Triển mới biết, đó là bức thư Uông Nhất Sơn viết bằng máu cắt từ ngón tay.
Kiểu thư tình hoành tráng này đương nhiên là ăn đứt mấy câu ngây ngô đi chép lại rồi. Thế giới của trẻ con không giống thế giới của người lớn, loại người điên cuồng như vậy sẽ khiến cho một cô gái trưởng thành sợ chạy mất dép, nhưng lại khiến những cô bé mười tuổi cực kì hâm mộ. Sau này, cả hội đều đồng tình rằng bức thư máu đó là tấm chân tình, người viết nhất định có trái tim chung thủy.
Vì vậy, một Hứa Triển chưa bao giờ được khoe váy áo xúng xính với bạn bè thì nay lại có một anh bạn trai khiến cô được hãnh diện.
Khi đó, tác dụng của việc có bạn trai chỉ đơn giản là có người để sai khiến.
Đối với một cậu bé có túi tiền lép mà nói, có bạn gái đồng nghĩa với việc phải san tiền tiêu vặt của mình để mua đồ ăn!
Cậu bé mua về một đống đồ ăn vặt, nhiệm vụ của cô bé là sau khi ăn xong que kem, liếm môi và nở nụ cười tươi rói với cậu, hoặc nhân lúc không có ai thì nắm tay nhau. Cả hai không liếc nhìn nhau, chỉ im lặng bước đi mà hai bàn tay nhỏ bé đầy mồ hôi vẫn nắm chặt không rời.
Còn nhớ, khi đó, giọng nói của Uông Nhất Sơn rất êm tai. Lúc hai người ở cạnh nhau, Uông Nhất Sơn rất hay hát.
Cậu bé mười hai tuổi, đứng trên đỉnh núi, học dáng vẻ của người lớn, vừa nhìn Hứa Triển vừa cất cao giọng hát ca khúc “Muốn gió thổi đi cùng em” của Trương Học Hữu. Cô còn nhớ, giọng hát ấy rất tuyệt, màu xanh dưới chân càng tôn lên vẻ đẹp trai của cậu bé Uông Nhất Sơn.
Bất chợt, tiếng hát ấy lại vang vọng bên tai - “Muốn gió thổi đi cùng em, dù em có ở một chốn khác, thì vẫn có thể đón gió, và nói lên giấc mộng trong lòng…”
Nhưng khoảnh khắc tốt đẹp đó chỉ là quá khứ xa xôi, giống như lời bài hát, tiêu tan khi người không còn. Tiếng nói trong trẻo giờ đã khàn, giọng nói của bây giờ chỉ để uy hiếp cô, khiêu khích cô lúc trên giường, và nó đã nhắc Hứa Triển rằng: Anh ta - đã không còn là anh Tiểu Sơn nở nụ cười tươi rói trên đỉnh núi năm ấy nữa!
Có vài thứ bị gió thổi đi sẽ biến mất, muốn tìm lại cũng không thể…
Có lẽ là do ghét bộ dạng yếu ớt này của mình, sau khi tỉnh lại, Uông Nhất Sơn không có một chút tự giác của người bệnh. Bác sĩ dặn anh phải chú ý cẩn thận vết mổ, tốt nhất là nên để y tá giúp anh đi tiểu. Kết quả là Uông Nhất Sơn mắng ba cô y tá đến mức khóc sưng mắt và hậu quả của việc không nghe lời bác sĩ là vết thương nứt ra.
Nhìn vết thương toét máu, Hứa Triển không nhịn được, chỉ vào mặt Uông Nhất Sơn và quát mắng như với trẻ con. Không ngờ, ông chủ vẫn hay ngang ngược thì giờ lại ngoan ngoãn ngồi nghe, sau một tràng giáo huấn của Hứa Triển đã chịu để cô cầm bô và xử lí phía dưới.
Lúc Hứa Triển cầm thứ đó trong tay thì hai mắt cùng sòng sọc vẻ tức giận, phải kiềm chế lắm mới không đổ cả bô nước tiểu lên đầu anh. Uông Nhất Sơn phát hiện, sau khi anh bị thương, thái độ của Hứa Triển mềm mỏng hẳn, cho nên tự muốn vết thương của mình càng nặng thêm, ngay cả việc uống nước cũng phải nhờ bà xã.
Sự thật chứng minh, quái vật nghìn nằm cũng thành yêu tinh nghìn năm. Quái vật Uông trông còn tiều tụy nhưng vết thương hồi phục rất mau chóng, chưa đến một tháng đã lành bảy tám phần.
Hơn một tháng nằm viện cũng không mấy yên ổn. Từ khi phất tay bỏ đi, Uông Dương không còn xuất hiện nữa. Luật sư của nhà họ Uông đến đây năm lần bảy lượt, đều là để làm thủ tục xóa bỏ quan hệ bố con trên mặt pháp lí giữa Uông Nhất Sơn và Uông Dương, đồng thời muốn đòi mẹ Uông Nhất Sơn khoản tiền bồi thường kếch xù mà bà ta đã được nhận.
Xét nghiệm đã chứng minh rõ ràng, Uông Nhất Sơn không phải là con trai Uông Dương, hơn nữa, Uông Nhất Sơn đã trưởng thành nên quyền pháp lí không cần thông qua Uông Dương.
Về phần tiền bồi thường kia, Uông Nhất Sơn chủ động gánh chịu. Anh chỉ đưa ra điều kiện duy nhất với tay luật sư là không được quấy rầy ông ngoại anh, dù sao thì ông cũng đã lớn tuổi, không chịu nổi chuyện con gái đã làm.
Hứa Triển ngồi bên cạnh đều đã nghe được tất cả. Trước đây, Uông Nhất Sơn có tiền trên danh nghĩa của tập đoàn, nhưng thân là cậu chủ mà những khoản chi tiêu vẫn ghi trên sổ sách. Tiền tiết kiệm hay bất động sản chỉ là phần nhỏ, người làm ăn thường sẽ không để nó nằm yên trong ngân hàng. Sau khi luật sư đi, cô mới hỏi Uông Nhất Sơn, liệu tiền của anh có đủ để bồi thường hay không.
Uông Nhất Sơn không phải là không bận tâm. Anh gọi điện cho Lý Phong, nhờ bán căn biệt thự ở lưng chừng núi, thêm cả một ít lãi do chơi cổ phiếu và mấy chiếc xe, cũng xem như lấp được lòng tham của Uông Dương.
Có điều, Hứa Triển thầm cười lạnh trong lòng, Địch Diễm Thu tính toán đâu ra đấy, nhưng lại chẳng ngờ rằng Uông Nhất Sơn không phải con cháu họ Uông, nói cách khác, cô ta đâu cần màn “cuồng sát nửa đêm”. Không biết bây giờ cô ta có đang đấm ngực giậm chân hay không, có đang nghĩ xem làm thế nào để bình an sau sự việc tàn ác vừa qua hay không?
“Em đừng lo, căn hộ mua ở trung tâm thành phố đứng tên em, sau khi ra viện, chúng ta sẽ ở đó.”
Môi Hứa Triển mấp máy, cuối cùng cô cũng thông suốt, cứ để sau khi Uông Nhất Sơn ra viện rồi tính.
Uông Nhất Sơn chính thức bị tước quyền thừa kế nhà họ Uông, hơn nữa, 40% cổ phần ban đầu của anh đã chuyển sang tên Hứa Triển, trong tay không có ít cổ phần nào, anh hoàn toàn không còn lí do làm chủ tịch tập đoàn. Sau khi bàn giao công việc, Uông Nhất Sơn chính thức trở thành người “ba không”: không nhà, không xe, không công việc.
Đứa bé đúng là giống bố nó, mới sinh ra đã gặp phải cảnh khó khăn, nhưng chưa đến hai tháng đã được sáu cân, bác sĩ nói nó có thể ra viện. Lý Phong lái xe đưa ba người họ về căn hộ trong thành phố.
Khi ra viện, thằng bé đã được vào hộ khẩu. Uông Nhất Sơn đặt cho nó một cái tên dễ nghe - Hứa Nặc!
Ra quyết định như vậy, ai cũng thầm hiểu. Nếu đã muốn ân đoạn nghĩa tuyệt với nhà họ Uông, đương nhiên là đứa bé không thể tiếp tục mang họ Uông, đành phải mang họ mẹ.
Sau khi về nhà, dù thay đổi hoàn cảnh nhưng Nặc Nặc rất khỏe mạnh, khi ăn no sữa là ngoẹo cổ sang một bên, phưỡn bụng lên rồi ngủ say tít. Kể cả trong lúc sung sướng “xuất xưởng” một bãi “vàng mềm” trong bỉm, nó cũng chỉ chẹp chẹp miệng chứ không mở mắt.
Lúc chăm con, những tính xấu trước đây của Uông Nhất Sơn đều bay sạch. Anh ngồi xổm trước giường trẻ con, chùi bỏ đống bốc mùi mới “ra lò”, cởi bỏ tất chân của con, lấy khăn ướt lau sạch cái mông dính bẩn rồi thay cho nó một cái bỉm khác.
Sau khi làm xong hết việc, anh lại như một đứa trẻ bắt được món đồ chơi mới, cẩn thận nắn chân nắn tay thằng bé, vân vê từng đầu ngón chân, ngắm mãi không chán.
Hứa Triển đứng bên cạnh, từ từ rót cho mình một cốc nước rồi liếc mắt nhìn người đàn ông đang mỉm cười ngắm con trai.
Chờ Uông Nhất Sơn đã ngắm đủ rồi, khi anh chuẩn bị ra ôm mình, Hứa Triển mới quyết tâm mở miệng: “Uông Nhất Sơn, chúng ta li hôn đi!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Thêm 'Gác Sách' khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn bạn nhé <3