Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta - Chương 10 phần 2 (Hết)

"Nếu như là một nam một nữ thì anh và Cẩm Ngôn đã là vợ chồng?" Mật Điềm nghe xong chuyện của hai nhà, chớp mắt hỏi.

"Không có nếu, hai bọn anh đều là nam!" Kỷ Ngôn cười tươi, Mật Điềm trong đầu nghĩ gì, anh đều biết rõ.

Mật Điềm chớp mắt, nhìn Kỷ Ngôn nói: "Em thật sự muốn biết, anh trước đây có phải Gay không?" Cô luôn cảm thấy quan hệ giữa Kỷ Ngôn và Cẩm Ngôn có hơi quá!

Được rồi, Mật Điềm thừa nhận cô có chút ghen!

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

"Em yêu, em đến giờ vẫn nghi ngờ anh là Gay?" Kỷ Ngôn bặm môi có vẻ không hài lòng.

"Không nghi ngờ, em chỉ tiện hỏi thôi!" Mật Điềm cười cầu hòa, đồng thời cũng không quên nói: "Gay là anh tự nói, em tin lời của anh, cho nên có chút nghi vấn..."

"Em yêu đã nghi ngờ, vậy anh sẽ dùng hết sức mình để giúp em giải tỏa nghi ngờ!" Kỷ Ngôn cười to rồi nói: "Xem ra, tối nay, anh phải dùng hết sức rồi..."

"Đáng ghét!" Mật Điềm chu môi, đánh nhẹ Kỷ Ngôn.

"Anh đáng ghét?" Ôn Kỷ Ngôn rụt cổ lại, tránh cú đánh của Mật Điềm nhưng không phản kháng, cô vốn mảnh mai, cú đánh của cô như muỗi đốt vậy, cơ bản không đủ ngứa để gãi, "Anh chưa có làm gì, mà em đã ghét anh rồi, nếu làm gì, vậy em ghét anh chết mất!" Nói rồi đè mạnh Mật Điềm xuống salon. Không khí trở nên ấm áp, không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng thở của hai người, Kỷ Ngôn thở hổn hển, nhẹ nhàng hạ người xuống chuẩn bị hôn vào đôi môi mọng của Mật Điềm.

"Ôn Kỷ Ngôn, đằng sau có người..." Mật Điềm vội đẩy đầu Kỷ Ngôn ra, sợ hãi nhìn trong phòng không biết từ lúc nào xuất hiện một hàng người mặc áo đen.

Trị an khu này không tồi tệ như thế chứ? Ban ngày lại có người dám vào phòng ăn trộm? Hơn nữa còn là một, hai, Mật Điềm đếm, một hàng ít nhất phải có bảy, tám người. Nhưng, cho dù đột nhập vào nhà ăn trộm, thì cũng phải phá khóa, nhưng, sao họ đi vào mà không có tiếng động gì? Mật Điềm sợ hãi toàn thân run rẩy.

"Điềm Điềm, em đùa hả?" Kỷ Ngôn cười đùa với Mật Điềm, "Anh còn chưa làm gì, mà em đã kích động run người thế này!"

"Không phải, Ôn Kỷ Ngôn, thật sự có người... anh nhìn kìa..." Mật Điềm sợ đến nỗi nói không được liền mạch, nhìn hàng người mặc áo đen mặt không biểu cảm, cô có cảm giác có phải mình bị hoang tưởng không.

Kỷ Ngôn quay mặt lại, thì bị đánh một nhát vào cổ, anh chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, rồi ngất đi.

"Vác đi!" từ cửa chính bước vào một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, phong thái đĩnh đạc, giọng nói đầy quyền uy, dặn dò những người mặc áo đen.

Mật Điềm kinh ngạc nhìn đám người áo đen đánh ngất Kỷ Ngôn, sợ hãi đến nỗi không biết gì nữa, nhưng khi cô nhìn thấy họ nghe lời người đàn ông kia, nhấc Kỷ Ngôn lên, cô vội chồm người che chở cho Kỷ Ngôn, bấn loạn hỏi: "Các người muốn làm gì?"

Người đàn ông kia cau mày, nói lại lần nữa với đám người áo đen: "Mang đi!" Hai người áo đen không do dự giữ Mật Điềm lại, rồi nhấc Kỷ Ngôn lên.

Mật Điềm giãy giụa, nhưng bị giữ chặt, phải nhìn Kỷ Ngôn bị đám người áo đen mang đi, cô thở sâu, định thần lại, nhìn người đàn ông kia hỏi: "Ông là ai?"

"Tôi là bố của nó." Ôn Cường trả lời Mật Điềm.

Nhìn kĩ, khuôn mặt, lông mày có phần giống với Kỷ Ngôn.

Không biết nói gì, ông ấy là hình ảnh lúc Kỷ Ngôn về già, hay là, Kỷ Ngôn là hình ảnh lúc ông còn trẻ, tóm lại, đúng là hai cha con rồi!

Những lời mắng chửi Mật Điềm định nói ra chợt khựng lại, cô kinh ngạc há mồm, vì quá kinh ngạc nên không khép lại được, một lúc lâu, cô mới lắp bắp nói, "Bác sao lại đánh ngất Kỷ Ngôn?". Rốt cuộc bố của Kỷ Ngôn có ý gì?

"Vì nó rất biết chạy trốn!" Ôn Cường nói thẳng, tháng này, vì tìm Kỷ Ngôn, mà Ôn Cường suýt chút nữa lật tung cả thành phố B lên, ai ngờ, tên nhóc này lại có thể chạy đến thành phố S, nếu như không phải ông tìm được manh mối từ Trần Cẩm Ngôn, trả tiền cao thuê thám tử theo dõi, thì thật sự không tìm ra, tên nhóc này quả là biết trốn!

"Hả?!" Mật Điềm ngạc nhiên nhìn Ôn Cường, "Bác đánh ngất Kỷ Ngôn vì anh ấy biết chạy trốn?" rồi nói: "Nhưng đánh như vậy, có làm anh ấy bị thương không?"

"Không, nó bị đánh từ bé đến lớn rồi, da dày lắm, đánh không bị thương!"

Ôn Cường chăm chú nhìn Mật Điềm, dịu giọng hỏi: "Cô là ai?"

"Chào bác, cháu là Đường Mật Điềm." Mật Điềm ngoan ngoãn nói cười tươi: "Cháu là bạn gái của Ôn Kỷ Ngôn."

"Bạn gái?" Ôn Cường nhìn từ đầu đến chân Mật Điềm: "Thằng ranh kia bỏ trốn là vì cô?"

"Không ạ." Mật Điềm lắc đầu nhìn Ôn Cường "Kỷ Ngôn sau khi bỏ trốn mới gặp cháu."

"Hai người phát triển đến đâu rồi?" Ôn Cường dò xét nhìn Mật Điềm một lúc, rồi mới hỏi.

Mật Điềm chợt đỏ mặt, ngại ngùng khó nói.

"Nói đi, ta là người lớn, không phải ngại gì." Ôn Cường hiền từ nhìn Mật Điềm.

"Dạ, đã trao thân rồi ạ." Mật Điềm cúi đầu xuống xấu hổ nói, hai má đỏ ửng. Mật Điềm vốn kính trọng vị trưởng bối như Ôn Cường, lúc này nhìn thấy ông mặt lạnh đánh ngất Ôn Kỷ Ngôn rồi mang đi, càng khiến cho Mật Điềm vừa sợ vừa kinh ngạc, nhưng, cô là một người thành thật, nên nói lời thành thật.

"Vậy được, ta sẽ làm đám cưới cho hai đứa." Ôn Cường quả quyết nói.

"Hả?" Mật Điềm ngạc nhiên, "Bác nói làm đám cưới cho chúng cháu, có phải là nhanh quá không?" Mật Điềm còn chưa chuẩn bị tâm lí để cưới Kỷ Ngôn.

Tình yêu của họ mới chỉ bắt đầu thôi!

"Ừ!" Ôn Cường gật đầu: "Cháu về thành phố B với ta!"

"Bác Cường, thế thì nhanh quá, cháu phải nghĩ..." Mật Điềm mở mồm, lời từ chối còn chưa nói hết, đã bị Ôn Cường cắt ngang. "Đã trao thân rồi, không chừng trong bụng cháu đã có cháu của ta, không nhanh chút nào! Đi thôi."

Đôi chân của Mật Điềm tạm thời như mọc rễ vậy, không muốn di chuyển, sao cô cảm giác Ôn Cường làm như vậy giống như bắt cô làm Sơn trại phu nhân, làm gì có cách cưới con dâu như vậy.

Ôn Kỷ Ngôn còn chưa chuẩn bị nhẫn cầu hôn cô cơ mà!

"Sao cháu không đi?" Ôn Cường bước đến cửa, quay đầu nhìn Mật Điềm, không ngại giục cô.

"Bác Cường, cháu cần suy nghĩ chút..." Mật Điềm do dự trả lời, dù sao, kết hôn là chuyện trọng đại cả đời của người con gái.

"Cháu đừng trách ta không nhắc nhở cháu, nếu cháu không đi, ta sẽ sắp xếp tổ chức hôn lễ cho Kỷ Ngôn và Diêu Dao! Họ kết hôn rồi, thì hết phần cháu." Ôn Cường nhìn Mật Điềm, bình thản nói: "Nếu cháu đi theo ta, cô dâu trong lễ cưới chính là cháu!"

"Vâng, cháu sẽ đi theo bác." Mật Điềm nghe vậy, cuống lên, Diêu Dao vốn muốn ép kết hôn, ngộ nhỡ cô ấy và bố Kỷ Ngôn hợp tác, vậy chuyện đó sẽ thành sự thật.

"Ta thích cháu nghe lời như vậy." Ôn Cường cười hiền từ.

Nhưng trong mắt Mật Điềm, nụ cười ấy là nụ cười ác ý, xem ra, bố Kỷ Ngôn bị anh làm cho tức phát điên rồi, chắc tâm trạng cũng giống Diêu Dao, phải hành hạ Kỷ Ngôn...

Mật Điềm lên chiếc "xe ăn cắp" của ông thì sẽ không xuống được, chỉ có thể hỏi: "Bác Ôn, khi nào bác chuẩn bị tổ chức hôn lễ ạ?" Cô kết hôn, tốt xấu gì cũng phải thông báo cho mẹ cô biết, nếu không mẹ cô chắc chắn sẽ đau lòng.

"Cháu vội lắm à?" Ôn Cường cười như không cười quay mặt lại nhìn Mật Điềm.

"Cháu không vội!" Mật Điềm lắc đầu, "Cháu chỉ muốn thông báo cho mẹ cháu thôi, dù sao cũng phải để mẹ chuẩn bị tâm lí!"

"Được, vậy thì đưa cả mẹ cháu đến thành phố B!" Ôn Cường quyết định, sau đó nhìn Mật Điềm: "Cháu kết hôn còn muốn thông báo với ai nữa, nói hết với ta, ta sẽ đưa toàn bộ đi."

"Hả?" Mật Điềm kinh ngạc há to mồm đến nỗi có thể nhét quả trứng vịt vào: "Bác, vậy bao giờ cháu và Kỷ Ngôn kết hôn?"

Nghe lời ông nói, đưa tất cả mọi người đi, đơn giản như chuyển phát nhanh vậy!

"Nếu cháu vội, thì là tối nay, nếu cháu không vội thì ngày mai." Ôn Cường nhìn Mật Điềm: "Hôn lễ gia đình ta đã sắp xếp từ lâu rồi, vì tên ranh con kia chạy mất, nên ta không sắp xếp lại, các con cứ dùng luôn đi."

"Ý bác là, đính hôn chuyển thành kết hôn?" Mật Điềm dò hỏi.

"Ừ, đúng vậy." Ôn Cường gật đầu: "Cháu đừng cảm thấy quá long trọng, ta sẽ cho cháu một niềm vui bất ngờ."

"Không, cháu không có ý đó." Mật Điềm vội xua tay, giải thích: "Cháu chỉ cảm thấy, sự việc diễn ra nhanh quá!"

Mật Điềm lễ phép nhìn Ôn Cường: "Trước đây, cháu vẫn cho rằng, bác sẽ ghét bỏ cháu, nhưng, bác thúc giục cháu kết hôn thế này, khiến cháu bất ngờ có chút không quen!"

Ôn Cường cười: "Cháu đúng là cô gái thực tế!" Lần này Kỷ Ngôn bỏ trốn thật sự đã tìm được báu vật, cô nhóc này, thật đơn thuần, lương thiện.

Nhưng đối với việc Kỷ Ngôn chạy trốn khỏi lễ đính hôn, khiến Ôn Cường mất mặt ở thành phố B, ông rất giận, hậu quả rất nghiêm trọng, cho nên, đừng trách ông ra tay mạnh với con trai của mình, ông phải chỉnh đốn con trai, để Kỷ Ngôn biết rằng, không thể đùa với quyền uy của ông! Nếu không, hậu quả sẽ nghiêm trọng.

Mật Điềm cười tươi với Ôn Cường: "Bác Ôn, cháu có thể hỏi bác một câu cuối không?"

"Hỏi đi." Ôn Cường nhẫn nại gật đầu.

"Sao mọi người lại có thể vào nhà cháu?" Khi đi ra khỏi nhà, Mật Điềm phát hiện khóa không hỏng, cơ bản là không bị phá. "Dùng khóa mở cửa." Ôn Cường lấy khóa từ trong túi ra đưa cho Mật Điềm rồi dặn dò: "Khóa nhà cháu đây, giữ cẩn thận, đừng vứt linh tinh."

"Nhà cháu có hai chìa!" Mật Điềm chớp mắt, cô và Kỷ Ngôn mỗi người một chiếc, đây là chìa dự phòng, chiếc chìa khóa mới không phải hai chiếc mà cô và Kỷ Ngôn giữ! Khi cô muốn hỏi tiếp Ôn Cường thì ông đã nhắm mắt thư giãn, không để ý đến Mật Điềm nữa.

Đương nhiên Ôn Cường không ngốc nghếch thừa nhận, ông tìm thám tử tư làm lại chìa khóa nhà Mật Điềm...

Mật Điềm khó hiểu nhìn chiếc chìa khóa mới suốt cả chặng đường từ thành phố S, đến sân bay thành phố W, về đến thành phố B, khi máy bay hạ cánh, cô lại bất ngờ thêm lần nữa.

Cô và Ôn Cường ngồi ở khoang hạng nhất, khi các hành khách đi xuống, người đầu tiên cô nhìn thấy là mẹ, dì, Tào Ái Ái và họ hàng, khi người cuối cùng xuống là Mễ Tu Dương, cô thật không biết nói gì, nhìn bố Kỷ Ngôn: "Bác Cường, chuyện này là thế nào?"

"Cháu kết hôn, đương nhiên phải mời họ hàng đến." Ôn Cường nhìn Mật Điềm đang kinh ngạc, bình tĩnh nói: "Bác đã thuê cả máy bay, cháu yên tâm, khách sạn tối nay bác cũng đã sắp xếp rồi, hôn lễ của cháu ngày mai sẽ hoàn thành."

Mật Điềm muốn nói với mẹ vài câu, nhưng trợ lí riêng của Ôn Cường, lịch sự mời cô đi, sau đó, cả tối bị nhốt ở đó để làm người mẫu cho nhà thiết kế thời trang, cho đến khi gần sáng, khi váy cưới cấp tốc may xong, mới cho cô đi ngủ. Mật Điềm gục vào gối, không còn sức nghĩ đến chuyện linh tinh nữa, ngủ một giấc sâu. Dù sao, từ lúc gặp Kỷ Ngôn, những người mà cô gặp đều không bình thường, Mễ Tu Dương nhiều mưu mô, Diêu Dao ghê gớm, còn bố Kỷ Ngôn quyết đoán.

Những người này, người này ghê gớm hơn người kia.

Khi Ôn Kỷ Ngôn tỉnh giấc, thấy mình bị trói ở trên giường trong phòng của mình, liền cau mày, suy nghĩ, anh chắc bị bố bắt về, chết tiệt, Mật Điềm sao rồi? Cô ấy không bị hành động của bố làm cho sợ hãi chứ? Nghĩ đến đây trong lòng anh bỗng lo lắng, anh gào to: "Bố... bố..."

"Ranh con muốn làm gì?" Ôn Cường mở mạnh cửa, trừng mắt nhìn Kỷ Ngôn: "Bố nói cho con biết, hôm nay là hôn lễ của con và tiểu thư nhà họ Đường! Phóng viên các báo đều đến rồi, hôn lễ còn mười phút nữa! Con nhanh chóng sửa soạn, nếu con còn chạy trốn, ta sẽ chặt chân con." Nói rồi, không do dự ném bộ trang phục chú rể cho anh.

Kỷ Ngôn nghe bố nghiêm khắc nói, liền cau mày phản kháng: "Bố, bố đừng làm thế nữa, con sẽ không kết hôn với tiểu thư nhà họ Đường!" rồi thở sâu nói: "Con có người yêu rồi, trong bụng cô ấy, có con của con rồi!" Nhìn bố lần này bất ngờ lại bá quyền bắt anh về, hơn nữa lại còn khủng khiếp hơn lần trước, lần trước chỉ là đính hôn, lần này lại là kết hôn, Ôn Kỷ Ngôn chỉ có thể nói dối, hi vọng bố không bắt anh kết hôn.

Ôn Cường lạnh lùng liếc nhìn Kỷ Ngôn: "Người mà con thích, không phải là Đường Mật Điềm sao? Bố đã dẫn cô ấy đi kiểm tra rồi, không có thai!"

"Bố, cô ấy giờ chưa có thai, không có nghĩa sau này không có thai." Kỷ Ngôn nhanh chóng đổi chủ đề: "Con cũng không kết hôn với con gái nhà họ Đường, muốn cưới thì bố cưới đi." Nói rồi xé mạnh bộ lễ phục chú rể, thể hiện sự phản đối.

"Tên chết tiệt, con đừng hối hận đấy!" Ôn Cường tức giận đẩy cửa đi ra, hiển nhiên là ông bị làm cho quá tức giận, "Cho con mười phút, con không đi, bố sẽ trói con lại."

"Con mới không hối hận, bố trói con, con cũng không đi." Ôn Kỷ Ngôn gào to sau lưng Ôn Cường, nói rồi, anh bắt đầu nhìn vào dây trói mình, sau đó nhìn khắp nơi, tìm vật để cởi trói.

Khi anh cởi được dây liền nhìn vào đống dây anh vừa cởi, trong lòng chợt thấy vui mừng, nhanh chóng tìm khắp nhà, rồi nhìn về phía cửa sổ, không do dự tìm trong ngăn kéo, cuộn dây lần trước dùng để chạy trốn, khéo léo bám vào dây trốn ra từ cửa sổ.

Ôn Cường quan sát từng hành động của Kỷ Ngôn từ camera, thấy anh an toàn chạy thoát, vội ra lệnh cho vệ sĩ: "Bắt cậu chủ lại!"

Đám vệ sĩ đứng cạnh đã sẵn sàng nhận lệnh, vội đuổi theo, Ôn Kỷ Ngôn còn chưa kịp phủi bụi trên người, đã bị bao vây, anh liền phát huy tốc độ chạy một trăm mét, nhanh chóng chạy ra cổng...

Ôn Kỷ Ngôn thuộc đường thuộc lối trốn vòng vây của đám vệ sĩ, chạy thật nhanh.

Nhưng, đám vệ sĩ lần trước để Kỷ Ngôn chạy thoát cũng đang hết sức đuổi theo, cậu chủ nhà họ Ngôn đã thoát khỏi tay họ một lần, nhưng không thể có lần thứ hai, lần nữa thì họ phải cuốn gói về nhà.

"Bác Cường, Kỷ Ngôn lần này không chạy mất chứ?" Cẩm Ngôn lau mồ hôi trên trán, nhìn vào màn hình camera giám sát, hỏi nhỏ, trong lòng không ngừng cầu nguyện, Kỷ Ngôn ơi, lần này đừng chạy mất, nếu không, cô gái cậu yêu sẽ hận cậu cả đời, chú rể chạy trốn vào ngày kết hôn, còn nữa, mẹ vợ ghê gớm của cậu, chắc cũng sẽ không tha cho cậu. Đương nhiên đáng thương nhất chính là cậu, cậu bị bố cậu lột sạch, chạy trốn trên đường...

"Bác Cường, nếu lần này Kỷ Ngôn trốn mất, vậy bác đồng ý với cháu một chuyện, có thể đừng quá đáng như thế không ạ!" Diêu Dao cười nhìn Ôn Cường.

"Bác đồng ý với chuyện của cháu, sao lại có thể là quá đáng?" Ôn Cường gật đầu: "Lần này nó còn chạy trốn thật, bác sẽ lột sạch nó treo giữa đường."

Diêu Dao cười tươi như hoa, sau khi cô được Cẩm Ngôn khuyên trở về, đánh cược cùng Ôn Cường, cho dù cô dâu mới là ai, chỉ cần Ôn Cường sắp xếp, Kỷ Ngôn sẽ chạy trốn, nếu anh ta ngoan ngoãn nghe lời, sẽ lột sạch anh treo giữa đường, để cô thỏa cơn giận.

"Trần Cẩm Ngôn, tôi cảnh cáo anh, không được thông báo cho Kỷ Ngôn!"

Diêu Dao trừng mắt nhìn Cẩm Ngôn cảnh cáo.

"Tôi sẽ không làm, em yên tâm." Cẩm Ngôn cười nhìn Diêu Dao "nhưng anh có thể khẳng định, nếu Kỷ Ngôn biết cô dâu là Mật Điềm, cậu ấy sẽ chạy về, cho dù là hôn nhân là bố sắp đặt, anh ấy cũng sẽ chấp nhận."

"Hứ..." Diêu Dao tức giận quay mặt.

Ôn Cường nhìn Cẩm Ngôn và Diêu Dao với ý sâu xa, cười.

Xem ra, tiếp sau lễ cưới của Kỷ Ngôn, ông và ông Trần lại có thể thương lượng, tổ chức lễ cưới nữa... nhân vật chính, là hai người ở trước mặt!

Ôn Kỷ Ngôn chạy hộc tốc nhìn đám vệ sĩ phía sau, xua tay nhận thua: "Được rồi, được rồi, tôi không chạy nữa, các anh cũng đừng đuổi nữa!" Nói như vậy, nhưng mắt anh đảo liên tục, lần trước, cũng tại chỗ này anh đã thoát khỏi đám vệ sĩ, trước là gọi taxi, sau đó đi xe buýt, rồi đi tàu điện ngầm, sau đó chạy trốn, lần này anh cũng theo tuyến đường như trước, còn nghĩ, thử lần nữa, nhưng mục đích của anh lần này là thành phố S, anh không có hứng chơi trò mèo vờn chuột với đám vệ sĩ nữa.

"Cậu chủ, đừng chạy nữa, ông chủ nói, cậu chạy ba mươi phút, thì cho cậu nghe điện thoại." Vệ sĩ đưa tay nhìn đồng hồ "Cậu có muốn nghe điện thoại không? Là cậu Cẩm Ngôn."

Kỷ Ngôn đề phòng nhìn bảo vệ: "Anh bỏ điện thoại xuống, lùi xuống 50 mét, tôi sẽ nghe.". Vệ sĩ buông điện thoại xuống, ra hiệu cho các vệ sĩ khác: "Lùi xuống 50 mét." Đám vệ sĩ đều lùi xuống.

Ôn Kỷ Ngôn thấy tình hình như vậy, trong lòng cảm thấy nghi ngờ, cầm lấy chiếc Nokia xem, thật sự là điện thoại của Cẩm Ngôn, anh vội nghe máy: "Alô!"

"Kỷ Ngôn, sao cậu còn chưa đến? Ở đây sắp có chuyện rồi!" Nghe thấy giọng Kỷ Ngôn, Cẩm Ngôn liền gào lớn: "Không phải cậu nói với mình là cậu lại bỏ trốn đấy chứ?"

"Ừ, bỏ trốn!" Kỷ Ngôn thành thật: "Mình không kết hôn với con gái nhà họ Đường mà mình không quen biết?"

"Đường tiểu thư mà cậu không biết hả?" Cẩm Ngôn có chút lo lắng: "Anh hai à, cậu có chắc cậu thật sự không quen không?" Anh vốn muốn nói, cậu có chắc không quen tiểu thư nhà họ Đường không nhưng lại bị Diêu Dao lườm, anh đành phải sửa lại, yêu cầu thông báo trong ba mươi phút là do anh khẩn thiết cầu xin, xin rất nhiều lần, mới được đồng ý, hi vọng Kỷ Ngôn thời khắc quyết định có thể hiểu, anh đặc biệt nói to câu Đường đó!

"Đương nhiên không quen." Ôn Kỷ Ngôn không do dự trả lời: "Đều là do bố sắp đặt, sao mình có thể quen! Mình trước hôn lễ mười phút mới biết tin, lần này bố làm quá, bất ngờ bày tiệc kết hôn!" Ôn Kỷ Ngôn không hài lòng nói: "Nếu kết hôn, để bố mình kết hôn đi!"

"Ôn Kỷ Ngôn, trong vòng mười phút nếu con không quay lại, Mật Điềm sẽ kết hôn với Mễ Tu Dương!" Ôn Cường giành lấy điện thoại của Cẩm Ngôn, tức giận hét lên với Kỷ Ngôn.

"Sao?" Kỷ Ngôn dường như bị sét đánh ngang tại vậy, "Bố, bố nói gì, cô dâu là Đường Mật Điềm?"

"Đúng vậy, cô dâu Đường Mật Điềm, chú rể Mễ Tu Dương." Ôn Cường nói rõ ràng: "Ranh con, không cần về nữa, hôn lễ bắt đầu rồi!"

Nói xong, dập mạnh điện thoại.

Diêu Dao không đồng ý nói: "Bác Cường, bác không giữ lời!"

"Bác già rồi, bị kích động nên không nhịn được hét lên rồi, Diêu Dao, xin lỗi cháu." Ôn Cường xin lỗi Diêu Dao: "Ta đồng ý với cháu, sau sự việc lần này, ta sẽ để Kỷ Ngôn trịnh trọng xin lỗi cháu trên truyền thông cả nước."

Diêu Dao mấp máy môi nói: "Được ạ, cháu không những yêu cầu anh ấy xin lỗi, mà còn bắt anh ấy phải chịu phạt!"

"OK!" Ôn Cường đưa tay ra làm hiệu không vấn đề gì, nhìn Diêu Dao bị ông thuyết phục, trong lòng ông cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều, cười nói với Cẩm Ngôn: "Đi, chúng ta đi xem kịch nào!"

Cẩm Ngôn không nói gì nhìn Ôn Cường đang vui mừng, "Bác Cường, lần này bác làm như vậy, Kỷ Ngôn chạy rất mệt, chắc động phòng tối nay có thể miễn được..."

Xem ra, không được đắc tội với phụ nữ và người già, nếu không, bị chơi cho chết mà không biết!

"Không sao, thời gian còn dài. Kết hôn rồi, hai đứa nó, tối nào cũng động phòng được." Ôn Cường cười nói.

Diêu Dao mấp máy môi đi sau họ.

"Bố, khách sạn nào?" Kỷ Ngôn vội gào lên, trả lời anh chỉ là tiếng điện thoại tút tút.

Kỷ Ngôn vội gọi số của Cẩm Ngôn, nhưng vẫn là trạng thái không ai nghe, anh giống như chú kiến trên nồi lẩu, quay đi quay lại, ngước mắt nhìn đám vệ sĩ đứng bên đang thông cảm cho anh, vội khẩn cấp hỏi: "Hôn lễ ở đâu?"

Đám vệ sĩ nhìn nhau lắc đầu.

Kỷ Ngôn chợt thất vọng, người vệ sĩ chỉ huy nói: "Cậu chủ, hôn lễ chúng tôi không biết ở đâu, nhưng ông chủ nói, chúng tôi phải đưa cậu đến nơi cậu chạy trốn lễ đính hôn lần trước."

"Nơi đính hôn là nơi kết hôn." Ôn Kỷ Ngôn không đợi vệ sĩ nói xong, vội vỗ vào đầu, "Vội chết mất!" Anh thậm chí không đợi taxi, nhanh chóng chạy đi.

Ôn Kỷ Ngôn lúc này biết rõ ràng, bố anh cố ý chơi anh, để trả thù lần trước anh bỏ trốn, khiến ông mất mặt trước nhà họ Diêu và truyền thông.

Lễ đường hoa lệ đã được bố trí từ sớm tại khách sạn VIP, màu sắc sặc sỡ, vừa bước vào cánh cửa xoay được thiết kế đặc biệt, là tấm thảm màu đỏ tươi dẫn đến phòng tiệc xa hoa, khách khứa tập trung ở đại sảnh, nam thanh nữ tú đều mặc những bộ lễ phục xa hoa, tay cầm li rượu, đi đi lại lại chúc rượu, nói chuyện, cười vui.

Kỷ Ngôn người đầy mồ hôi, chạy thẳng đến hội trường chính, nhìn thấy chú rể Mễ Tu Dương đang đứng cạnh Đường Mật Điềm, anh ta bất ngờ nhìn Kỷ Ngôn hộc tốc chạy vào, liền ghé vào tai cô nói nhỏ: "Điềm Điềm, chú rể của em dù đến muộn nhưng lần này không bỏ trốn!"

Mật Điềm đang thất vọng bỗng trở nên vui mừng, nhìn thấy Kỷ Ngôn vội vã chạy đến, liền cười tươi.

Ôn Kỷ Ngôn chạy thẳng vào trong, không đợi Điềm Điềm dang tay ôm anh, anh bế thốc cô lên, chạy nhanh ra ngoài.

"Ôn Kỷ Ngôn, anh làm gì đấy?" Mật Điềm ngạc nhiên hỏi.

"Anh không đồng ý cho em lấy Mễ Tu Dương, em là của anh." Ôn Kỷ Ngôn kiên quyết nói: "Anh phải cướp cô dâu."

"Gì? Mễ Tu Dương là phù rể." Mật Điềm tay ôm vào cổ Kỷ Ngôn, khúc khích cười nói: "Hôn lễ này là bố anh sắp xếp cho chúng ta."

"Anh biết." Kỷ Ngôn nói: "Nhưng bố cố ý không nói cho anh, cô dâu là em, làm anh chạy mất mấy con đường, chân anh giờ đang mỏi đây..." Kỷ Ngôn nói đến đây trách móc đưa mắt nhìn bố đang vui vẻ đắc ý trên lễ đài, rồi nói Mật Điềm: "Điềm Điềm, tối nay động phòng, anh sợ không còn sức..."

Mật Điềm mấp máy môi nói: "Không sao, không vội, sau này chúng ta còn thời gian..."

"Ừ, yên tâm, sau này, mỗi tối, anh sẽ đền gấp đôi cho em..."

Kỷ Ngôn tình cảm nhìn Mật Điềm nói, cúi người nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn hạnh phúc!

Câu chuyện kết thúc hoàn mĩ, hạnh phúc!

Cuộc sống khi mới bắt đầu kích thích thú vị!

Một đời nguyện bên nhau, nắm tay cho đến lúc già.

HẾT

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – Phục Sinh – tuongmy
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3