Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta - Chương 01 phần 1

Chương 1 Bạn Cùng Phòng

"Cốc, cốc"...

"Đợi chút, ra ngay đây" một giọng nữ thanh, ngọt lịm, dịu dàng cất lên sau cánh cửa, Ôn Kỷ Ngôn hít thở sâu một lần nữa, lấy lại tinh thần khi đợi cửa mở, thấy một cô gái xinh xắn, trang điểm nhẹ nhàng, mặc váy dài và tối, in những cánh hoa lấm tấm, mái tóc cột vội bằng dải ruy băng, thò đầu ra, làm anh có chút bối rối.

"Xin hỏi, anh tìm ai?" khuôn mặt trái xoan thanh tú với làn da trắng mịn, cặp lông mày hơi nhíu lại, đôi mắt to, cặp mi dài chớp chớp, lịch sự hỏi Ôn Kỷ Ngôn với vẻ nghi ngờ.

Ôn Kỷ Ngôn lập tức nhìn cô gái từ đầu đến chân, nở một nụ cười thật tươi: "Xin hỏi, cô có phải là Đường tiểu thư?"

Đường Mật Điềm ngỡ ngàng gật đầu, rồi ngẩng nhìn khách hỏi: "Vâng, anh là...?"

"Tôi là người xin ở ghép với cô." Ôn Kỷ Ngôn đi thẳng vào chủ đề, đồng thời giơ chiếc điện thoại trong tay: "Cô gửi tin nhắn cho tôi mà."

"Ở ghép?" Đường Mật Điềm bối rối nhìn Ôn Kỷ Ngôn: "Nhưng, người tôi hẹn là cô Trần, không phải là anh" dường như nghĩ đến việc gì đó, lại lập tức hỏi: "Trừ phi, anh là bạn của cô Trần." Ôn Kỷ Ngôn do dự không biết nên trả lời thế nào.

Đường Mật Điềm nhìn kĩ vị khách một lần nữa, lịch sự nói: "Xin lỗi, trời tối rồi, anh vào nhà cũng không tiện lắm, nếu cô Trần muốn thuê phòng, tôi thấy vẫn nên đợi khi nào cô ấy rảnh tự đến xem" nói xong, rất nhã nhặn chuẩn bị đóng cửa.

Ôn Kỷ Ngôn vội bước tới bám tay vào mép cửa, cười nói: "Đường tiểu thư, tôi không phải là cô Trần, nhưng tôi cần thuê nhà, còn cô, thật khéo lại gửi tin nhắn cho tôi, nên tôi cảm thấy chúng ta rất có duyên."

"Có phải tôi gửi nhầm tin nhắn cho anh?" Đường Mật Điềm nghi ngại, khi thấy vị khách thật thà gật đầu, lại nói tiếp: "Còn anh, cũng vừa khéo đang cần thuê nhà, cho nên mới đến đây?"

Ôn Kỷ Ngôn vội rối rít gật đầu: "Đúng thế, đúng thế, cho nên nói chúng ta rất có duyên."

"Cho dù tôi gửi nhầm tin nhắn, nhưng kì khôi nhất là anh lại đến đây, còn điềm nhiên nói thật khéo anh đang muốn thuê phòng!" Đường Mật Điềm bối rối nhìn vị khách trước mặt nói: "Anh à, rất xin lỗi, đây là sự hiểu lầm, phiền anh, tôi xin lỗi, nhưng nhà thì tôi không thể cho anh thuê được."

"Tại sao chứ?" Ôn Kỷ Ngôn chùng vai xuống, cặp mày cau có, nhìn Đường Mật Điềm vẻ đáng thương "Đường tiểu thư, không phải cô đang muốn tìm người ở ghép sao? Còn tôi, thực sự rất cần một nơi để ở, nếu không tôi đành phải ở ngoài đường mất, sao không cho tôi thuê?" Nói xong, càng tỏ vẻ tội nghiệp bổ sung: "Để đến được chỗ cô, tôi phải đi bộ, đi xe buýt, rồi tàu điện ngầm, vất vả mấy tiếng đồng hồ, hai bàn chân tôi phồng rộp lên rồi, tôi có thành ý như thế, tại sao lại không cho tôi thuê?"

Nhìn người đàn ông rất mực tuấn tú trước mặt, dù quần áo trên người không thuận mắt chút nào, nhưng khuôn mặt trái xoan và cả khí chất toát ra từ con người anh ta, khiến Đường Mật Điềm cảm thấy áy náy vì sự bất cẩn của mình khiến anh ta hiểu lầm, mất công mất sức đến đây, cô nhìn vào đôi mắt đen sâu sáng như sao của anh ta, khiêm ý nói: "Xin lỗi anh, tôi thấy rất có lỗi vì đã gây phiền phức cho anh, tôi sẽ đền bù cho anh."

Nói rồi quay người, lấy ví tiền để trên tủ giày, rút vài tờ một trăm tệ, hơi cúi người nói: "Xin lỗi, đây là tiền để anh gọi xe về."

Ôn Kỷ Ngôn nhìn lướt số tiền Đường Mật Điềm đưa, nhưng không nhận, anh nhăn mày khó chịu, nhưng lập tức trấn tĩnh, dịu dàng nhìn cô: "Đường tiểu thư, có thể cho tôi một lí do vì sao không thể ở ghép được không?" Nhìn vẻ mặt bối rối của cô gái, anh không khó để nhận ra, cô rất lương thiện.

"Bởi vì anh là đàn ông." Đường Mật Điềm ngại ngùng mỉm cười, giải thích đơn giản: "Tôi không ở ghép với đàn ông."

Ôn Kỷ Ngôn nhanh chóng hiểu ra, cô gái này có thành kiến với chuyện hai người khác giới ở chung, rốt cuộc, một nam một nữ, sống cùng một nhà, sẽ có một mối quan hệ không rõ ràng, nhưng bây giờ anh đang cần gấp chỗ ở, liền nở nụ cười đầy mê hoặc nói: "Tôi cho là tôi biết vì sao cô từ chối ở ghép với đàn ông rồi." Đường Mật Điềm không trả lời, chỉ cảm thấy choáng vì hào quang từ nụ cười của Ôn Kỷ Ngôn, mà lại còn thấp thoáng hai lúm đồng tiền nữa chứ.

"Cô sợ nam nữ ở chung, sẽ có nhiều rắc rối phải không?"

Ôn Kỷ Ngôn hỏi dò, thấy Đường Mật Điềm gật đầu, lập tức đã nghĩ ra cách đối phó. Để khỏi phải ở ngoài đường, để có thể ở ghép cùng với cô gái lương thiện này, anh chỉ có thể chịu thiệt thòi biến mình thành Gay, bèn hắng giọng nói: "Đường tiểu thư, điều này, cô khỏi cần đắn đo, cứ yên tâm cho tôi thuê nhà đi."

Đường Mật Điềm chớp đôi mắt đen, có vẻ không hiểu ý Ôn Kỷ Ngôn, lại nhấn mạnh nói: "Anh à, không phải chuyện đắn đo, mà là tôi không thể cho đàn ông thuê phòng, đây là vấn đề nguyên tắc."

"Tôi biết!" Ánh mắt rạng ngời, Ôn Kỷ Ngôn nhìn cô gật đầu. "Cô đừng coi tôi là đàn ông, là có thể cho tôi thuê nhà!"

"Nhưng, thực tế anh là đàn ông mà!" Đường Mật Điềm ngoan cố nói.

"Đường tiểu thư, thực tế, mặc dù tôi thân xác là đàn ông, nhưng mọi tập tính của tôi đều là phụ nữ!" Để lừa Đường Mật Điềm, Ôn Kỷ Ngôn đành trắng trợn nói dối, anh dịu dàng nhìn cô, khuôn mặt đẹp thậm chí hơi ngượng nghịu, khẽ cúi đầu, cụp hàng mi cong, hạ giọng nói nhỏ: "Tôi đã có thành ý đến ở ghép, nên cũng không ngại nói cho cô biết sự thật, thực ra tôi là Gay, tôi thích đàn ông, cô có thể hoàn toàn xem tôi như chị em!"

"A!" Đường Mật Điềm giật nảy mình vì tin đó, không kịp nuốt nước bọt, cho nên bị sặc. Ôn Kỷ Ngôn vội giơ tay, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, vẻ thông cảm: "Đường tiểu thư, tôi xin cô, cho tôi thuê nhà đi, chúng ta sẽ thành chị em tốt!"

Đường Mật Điềm không biết nên thể hiện thái độ như thế nào, mặc dù, đã từng nghe về Gay, nhưng thực tế, đây là lần đầu cô gặp một người tự nhận là Gay, hơn nữa, còn muốn trở thành chị em của cô, khiến cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cho nên càng bối rối, không biết nên thế nào.

"Đường tiểu thư, có lẽ cô không thành kiến với dân Gay, vì thế cho tôi thuê phòng nhé?" Khuôn mặt đẹp đẽ của Ôn Kỷ Ngôn đầy đau khổ: "Tôi biết, tôi nói ra sự thật, cô sẽ coi thường tôi! Kì thị tôi! Tôi đã tự làm khó mình rồi." Nghe Ôn Kỷ Ngôn than thở, Đường Mật Điềm càng áy náy, vội giải thích: "Xin lỗi, tôi không coi thường, không kì thị anh, nhưng lần đâu tôi gặp người như anh..." Đường Mật Điềm đắn đo lựa chọn từ ngữ sao cho uyển chuyển, hàm súc một chút, nhưng không tìm được từ thích hợp, đành nói: "Tôi không biết nói sao, đằng nào thì tôi cũng không coi thường anh."

"Cô đã không coi thường, không kì thị tôi, vậy cho tôi thuê nhà đi!" Ôn Kỷ Ngôn nghiêm trang nhìn Đường Mật Điềm nói: "Nếu, cô vẫn không muốn cho tôi thuê, tức là thâm tâm cô đang kì thị tôi, kì thị những người như tôi!"

Bị chụp mũ rồi! Không cho thuê, có vẻ như kì thị giới Gay, nếu cho thuê, rốt cuộc anh ta vẫn là một người đàn ông!

Đường Mật Điềm ngẫm nghĩ, do dự, rốt cuộc, có cho thuê không?

"Đường tiểu thư, xin cô cho tôi thuê đi, tôi đảm bảo, không gây phiền phức cho cô, tôi cũng hứa không làm bất cứ điều gì ảnh hưởng đến cuộc sống của cô, xin cô đừng từ chối được không?" Ôn Kỷ Ngôn đăm đắm nhìn Đường Mật Điềm vẻ rất tội nghiệp, giơ tay làm động tác thề.

Đường Mật Điềm không biết nên làm gì với anh ta, chỉ lắp bắp: "Tôi... tôi..." - "Cô đừng tôi tôi nữa, đừng coi tôi là đàn ông, hãy coi như là chị em, chúng ta ở cùng nhau, nhất định sẽ rất vui vẻ!" Ôn Kỷ Ngôn nở nụ cười sáng lạn nhìn Đường Mật Điềm, tiện thể cong ngón tay út, trông điệu đà như một cô gái: "Đường tiểu thư, tôi là Ôn Kỷ Ngôn, cô có thể gọi là Ngôn Ngôn, hoặc gọi là chị Ngôn cũng được!"

"Đường Đường, Điềm Điềm, tôi nên gọi cô thế nào nhỉ?" Ôn Kỷ Ngôn kéo tay Đường Mật Điềm nói rất tự nhiên, như quen biết từ lâu, nụ cười rất hồn nhiên nở trên khuôn mặt đẹp trai của anh ta, điệu bộ ấy thật sự rất giống một cặp chị em thân thiết.

Đường Mật Điềm muốn rút tay khỏi bàn tay Ôn Kỷ Ngôn, nhưng mắt liếc thấy anh ta vẫn nhìn mình bộ dạng cầu khẩn rất đáng thương, nên đành thôi, nhếch mép thăm dò: "Tiền thuê nhà này không rẻ đâu, anh có chắc muốn ở ghép không?"

"Tiền không thành vấn đề, tôi ở ghép, cũng chủ yếu là xem người ở ghép với mình." Ôn Kỷ Ngôn chăm chú nhìn Đường Mật Điềm: "Cô rất lương thiện, lại không kì thị Gay, cho nên tôi cảm thấy chúng ta có thể trở thành chị em thân thiết, Đường tiểu thư à."

"Vậy... vậy thì được rồi, anh vào nhà đi, chúng ta sẽ bàn kĩ về những nguyên tắc khi ở chung!" Đường Mật Điềm vụng về gãi đầu, mở cửa, mời Ôn Kỷ Ngôn vào nhà, ngần ngại nói: "Xin lỗi, không có dép dành cho đàn ông!"

Ôn Kỷ Ngôn cởi giày, để chân không bước theo Đường Mật Điềm, ngồi xuống salon phòng khách, nhanh chóng quan sát căn nhà, đây là căn hộ hai phòng khoảng hơn sáu mươi mét vuông, hai cửa quay hướng Nam Bắc, bên cạnh phòng khách là nhà tắm, từ cửa chính đi vào, sát phòng tắm là nhà bếp, nhà không to, nhìn lướt một vòng là hết, nhưng bài trí rất ngăn nắp, nhất là nhà vệ sinh được lau dọn rất sạch sẽ, nền nhà bóng đến mức có thể soi gương.

"Ôn tiên sinh, xin giới thiệu lại lần nữa, tôi là Đường Mật Điềm, nhà thiết kế thực tập tại công ty DADA, rất vui được biết anh." Giới thiệu xong, cô chủ động bắt tay Ôn Kỷ Ngôn một cách lịch thiệp.

"Thiết kế của DADA rất nổi tiếng, Điềm Điềm, tiền đồ của cô rất xán lạn!"

Ôn Kỷ Ngôn chủ động gọi mỗi tên của Đường Mật Điềm, sau đó không đợi cô phản ứng: "Sau này chúng ta ở chung, cứ gọi tiểu thư với tiên sinh thì xa cách quá, gọi tôi là Ngôn Ngôn, hoặc Tiểu Ngôn là được."

"Được rồi, Tiểu Ngôn!" Đường Mật Điềm gượng gạo nói, rồi cười cười, tay vô tình nghịch những lọn tóc, nhìn Ôn Kỷ Ngôn nghiêm túc nói: "Mặc dù cuộc sống của anh có chút khác biệt, nhưng tôi phải nói trước, nhà này cho anh thuê, chỉ mình anh ở, khi chưa được tôi cho phép, anh không được đưa những người vớ vẩn đến đây! Nếu không tôi có thể đuổi anh đi bất cứ lúc nào!"

Ôn Kỷ Ngôn vội gật đầu rối rít: "Cô yên tâm, chỉ một mình tôi ở, tôi sẽ không đưa bất kì ai đến đây." Ở thành phố này, anh không quen ai, muốn đưa đến cũng chẳng có người mà đưa.

"Vậy thì được!" Đường Mật Điềm lặng lẽ thở dài, cuộc sống của cô xưa nay rất đơn giản, cho nên, hi vọng mối quan hệ với người ở ghép cũng đơn giản, đương nhiên, cô ghét nhất là loại người vớ vẩn, liền rút hai bản hợp đồng trong ngăn kéo bàn trà, đưa cho Ôn Kỷ Ngôn: "Đây là hợp đồng thuê chung, còn có một số quy tắc trong sinh hoạt, anh xem kĩ đi, có ý kiến gì cứ nêu ra."

"Ồ, được!" Ôn Kỷ Ngôn trước nay chưa từng đi thuê nhà, nên cũng không quan tâm những chi tiết trong hợp đồng, hơn nữa, anh tin tưởng sự lương thiện của Đường Mật Điềm, sẽ không lừa anh, cho nên, xem qua một lần, đã gật đầu: "Hợp đồng không vấn đề gì, những quy tắc sống chung, tôi sẽ dần dần rút kinh nghiệm, cô yên tâm, tôi tuyệt đối không gây bất cứ phiền hà gì cho cô."

Thấy anh thẳng thắn nói vậy, Đường Mật Điềm cũng không còn gì để nói nữa, chỉ có thể hỏi: "Vậy khi nào thì anh định chuyển đến đây?"

"Tối nay!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn cô, nói ngay.

"Hả?" Đường Mật Điềm ngẩn ra: "Sao gấp vậy? Anh còn chưa mang đồ đạc, thì chuyển cái gì?"

"Không cần, tôi không cần đồ đạc gì hết. Quản lí tốt bản thân là được rồi!"

Ôn Kỷ Ngôn nhìn Đường Mật Điềm, rồi chỉ tay vào phần cuối hợp đồng, tiền thuê nhà ghi rõ, nộp ba tháng một lần, còn lúc này anh không có đủ năm mươi tệ, lúng túng nói: "Điềm Điềm, về việc nộp một lần ba tháng tiền nhà, có thể cho tôi nộp muộn vài hôm không?"

"Sao?" Đường Mật Điềm kinh ngạc nhìn Ôn Kỷ Ngôn, tưởng mình nghe nhầm, chính cô cũng không nhiệt tình như lúc trước, ánh mắt hơi tối lại, cô muốn giải quyết khó khăn về tài chính, mới tìm người ở ghép, còn theo cách nói của gã này, cô vẫn chưa thể giải quyết vấn đề kia.

Hơn nữa, đẹp trai cũng không phải bánh mì, không thể mang ra ăn lúc đói, ngộ nhỡ gã này là dân chơi chỉ có cái mã bề ngoài, đến lừa để có chỗ ở, thì sao? Đường Mật Điềm thầm nghĩ, không khỏi lo lắng, ánh mắt nhìn Ôn Kỷ Ngôn cũng trở nên phức tạp, lời từ chối đuổi khách đã sẵn sàng, chuẩn bị lập tức đuổi anh ta.

"Đúng vậy!" Ôn Kỷ Ngôn kiên định gật đầu: "Tôi đã nói thẳng với cô tôi là dân Gay, thì cũng không ngại tiết lộ thêm, thực ra tôi bị người nhà ép kết hôn, lúc vội vàng bỏ trốn, quên mang ví tiền!" Nói đến đây, Ôn Kỷ Ngôn thấy Đường Mật Điềm há to miệng, liền đoán, cô chuẩn bị lịch sự mời mình ra ngoài, liền nói ngay để chặn họng cô: "Nhưng, tôi có thể viết giấy ghi nợ, sau vài ngày, tôi nhất định trả cô cả vốn lẫn lãi."

"Tôi sao biết được giấy ghi nợ của anh có giá trị không?" Đường Mật Điềm bĩu môi: "Hơn nữa, làm gì có chuyện ở trước, trả tiền sau?

Ngộ nhỡ là người xấu, cứ ở lì đây, đuổi không đi, thì Đường Mật Điềm này gay to."

"Giấy bảo đảm của tôi đương nhiên là có giá trị, cô nhìn vào mắt tôi xem, toàn sự chân thành!" Ôn Kỷ Ngôn kéo tay Đường Mật Điềm, ánh mắt dịu dàng, da diết nhìn vào đôi mắt đen huyền long lanh của cô, "Tôi không phải là người xấu, thật sự không phải, cô phải tin tôi, nếu không bị ép đến nước này, tôi cũng không phải mặt dày, tiết lộ sự thật với cô!" Anh hít sâu: "Nên biết đó là những bí mật rất quan trọng đối với tôi!"

Đường Mật Điềm chăm chú nhìn Ôn Kỷ Ngôn, thấy anh ta nói thành thật như vậy, nếu từ chối, có vẻ hơi máu lạnh, nhưng nếu giữ một người lạ không rõ tung tích trong nhà, cô lại rất phân vân.

"Điềm Điềm, cô xem như thế này được không?" Ôn Kỷ Ngôn hắng giọng: "Ngoài tuân thủ hợp đồng, tôi sẽ viết cho cô một giấy bảo đảm, trong một vài ngày tới tôi nhất định trả cô cả gốc lẫn lãi ba tháng tiền nhà, nếu không trả, cô có thể tìm bảo vệ, cảnh sát đuổi tôi đi, hoặc ghê hơn có thể bắt tôi vì tội đột nhập tư gia người khác, có được không?"

"Điều này..." Đường Mật Điềm lại do dự.

"Ngoài ra, trong mấy ngày này, để chứng minh thành ý của tôi, tôi sẽ lấy thân gán nợ!" Ôn Kỷ Ngôn tiếp tục nhìn Đường Mật Điềm nghiêm túc nói.

"Lấy... thân... gán nợ?" Đường Mật Điềm ngạc nhiên một lúc mới có thể tìm thấy cái lưỡi của mình, lặp lại câu nói của Ôn Kỷ Ngôn, thấy anh ta vô cùng nghiêm túc gật đầu, giải thích: "Ý tôi là tôi sẽ làm hết việc nhà, đến khi tôi có thể kiếm được tiền trong thời gian ngắn nhất, sẽ tính tiền công với cô, cô cứ dùng tôi như bảo mẫu miễn phí là được."

"Bảo mẫu miễn phí?"

Ôn Kỷ Ngôn gật đầu, tự tin vỗ ngực: "Rửa bát, nấu cơm, lau nhà, giặt quần áo, tôi đều làm được!"

"Thật à?" Đường Mật Điềm vô cùng ngạc nhiên, đảo mắt, cô vốn dĩ không thích làm việc nhà, nếu có người tự nguyện làm việc nhà miễn phí, thì thoải mái dễ chịu quá, hơn nữa Ôn Kỷ Ngôn cam đoan như vậy, mình vẫn lấy được tiền thuê nhà, mà còn được món hời đó nữa, xem ra chuyện này cũng không tồi.

Ôn Kỷ Ngôn tự tin gật đầu: "Đương nhiên là thật, thật hơn cả sự thật!"

"Vậy thì được”, Đường Mật Điềm cuối cùng lên tiếng, ngước nhìn Ôn Kỷ Ngôn, giơ tay chỉ vào hợp đồng: "Ờ, vậy anh kí tên trước đi, tôi đi tìm tờ giấy trắng, để anh viết giấy bảo đảm."

Ôn Kỷ Ngôn đón tờ giấy trắng Đường Mật Điềm đưa cho, chuyên tâm viết giấy bảo đảm, cung kính đưa cho cô, sau đó cười tươi nói: "Xong rồi, mời cô duyệt!"

Đường Mật Điềm cầm giấy bảo đảm, chìa tay trước mặt Ôn Kỷ Ngôn: "Không vấn đề gì, anh đưa chứng minh thư cho tôi xem!"

Nụ cười của Ôn Kỷ Ngôn tức thì rắn đanh, hai tay vô thức buông thõng, ấp úng nói: "Vừa rồi, hình như tôi đã giải thích với cô, tôi đi quá vội nên không kịp mang ví tiền và bất cứ giấy tờ gì..."

"Chứng minh thư cũng không có?" Đường Mật Điềm cau mày. Ôn Kỷ Ngôn gật đầu: "Tôi thật sự là người tốt! Cô phải tin tôi!"

"Ôn tiên sinh, anh nói, anh là Gay, có thể coi như chị em của tôi, cho nên tôi đồng ý cho anh thuê nhà; Anh nói, anh đi vội, không mang theo tiền, tiền nhà chậm vài ngày, tôi cũng tin anh, để cho anh ở cùng, nhưng ngay cả chứng minh thư anh cũng không có, anh nói anh là người tốt, nhưng người xấu trên mặt cũng đâu có khắc chữ xấu!" Đường Mật Điềm chăm chú nhìn mặt Ôn Kỷ Ngôn nói tiếp: "Anh không có chứng minh thư, nhỡ anh là người xấu hoặc làm chuyện xấu xa, mà lại ở cùng nhà với tôi, an toàn của tôi không đảm bảo tẹo nào, không được, tôi không cho anh thuê nhà nữa, hợp đồng này hủy đi!"

"Điềm Điềm, cô nhìn xem, tôi có giống người làm việc xấu không?" Ôn Kỷ Ngôn chỉ vào khuôn mặt đẹp trai của mình, nhìn Đường Mật Điềm với vẻ tội nghiệp: "Nhìn xem, khuôn mặt trái xoan, thân hình nhỏ bé của tôi còn yếu đuối hơn phụ nữ, làm sao có thể làm chuyện xấu, hoặc có thể là người xấu được? Tôi thật sự lâm vào đường cùng, bị ép không còn cách nào khác, mới bỏ trốn, lúc đó, vội quá không mang theo gì hết!" Thở dài một tiếng, Ôn Kỷ Ngôn giả bộ đau buồn: "Điềm Điềm, như cô biết đấy, tôi thích đàn ông, nhưng gia đình bắt tôi lấy một cô rất ghê gớm, xấu hơn Như Hoa, béo hơn lợn, nếu tôi không bỏ trốn, họ sẽ nhốt chúng tôi với nhau, cô ta cưỡng bức tôi, đợi khi có thai mới thả tôi ra..." mũi sụt sịt, anh nói tiếp: "Điềm Điềm, tôi biết cô thông cảm với tôi, cho nên, xin cô, rủ lòng cho tôi ở lại! Tôi thật sự không phải là người xấu, tôi chỉ là kẻ đáng thương có nhà mà không được ở, nếu cô không cho tôi ở lại, thì hôm nay thực tình tôi phải lang thang ngoài đường." Nói xong chớp mắt nhìn Đường Mật Điềm: "Không chỉ lang thang đêm nay, mà tất cả những ngày chạy trốn sau này cũng lang thang, trở thành kẻ lang thang đáng thương."

"Mặc dù nghe anh nói rất đáng thương, nhưng, xin lỗi, chỗ tôi không phải là nhà từ thiện, tôi không thể giữ anh lại, mời anh đi cho!" Đường Mật Điềm thay đổi thái độ, tỏ ra lạnh lùng đuổi khách, suy cho cùng, trai đẹp chẳng là gì so với sự an toàn của bản thân, nhất là trai đẹp thích đàn ông.

"Nhưng cô, vừa rồi cô đã nhận lời, tôi chẳng qua chỉ không mang chứng minh thư thôi! Mấy ngày nữa, tôi sẽ cho bổ sung!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn thấy Đường Mật Điềm đứng dậy, đi thẳng ra phía cửa, mở toang cửa, như muốn mời anh ra ngoài, bỗng lo lắng nói, nhưng vẫn ngồi bất động trên salon, rõ ràng không muốn đi.

"Ôn tiên sinh, mời anh đi cho!" Đường Mật Điềm không muốn đấu khẩu lằng nhằng với anh ta.

"Tôi không đi, tôi đã kí tên vào hợp đồng rồi, cô đã đồng ý cho tôi thuê nhà!" Ôn Kỷ Ngôn tỏ ra lì lợm, so với lang thang ngoài đường, anh thà ngồi lì ở đây thử thách bản lĩnh của cô chủ nhà, "Điềm Điềm, mặc dù tôi thừa nhận, trong chuyện chưa nộp tiền nhà và không mang chứng minh thư, đúng là tôi sai, tôi đuối lí, nhưng cô đã đồng ý cho tôi thuê, cô cũng không nên nuốt lời đuổi tôi đi! Cô lương thiện như vậy, nhất định không làm chuyện vô lí đó, đúng không?"

"Mặc dù anh nịnh hay lắm, nhưng xin lỗi, vẫn phải mời anh đi cho, nếu anh không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ!" Đường Mật Điềm không động lòng trước lời nịnh bợ của Ôn Kỷ Ngôn.

"Điềm Điềm, cô sẽ không gọi bảo vệ chứ?" Ôn Kỷ Ngôn không nản chí.

"Xin chào, yêu cầu cho trực ban bảo vệ lên lầu X, căn hộ Y!" Đường Mật Điềm không nói thêm với anh ta nữa, lấy điện thoại trực tiếp gọi cho ban phụ trách hành chính khu chung cư.

"Đừng!" Ôn Kỷ Ngôn lập tức rời khỏi salon, giằng điện thoại di động của Mật Điềm, nhanh tay tắt máy, lạnh mặt tiến lại gần cô.

"Anh, anh định làm gì?" Đường Mật Điềm hơi sợ, miệng lắp bắp nói, chân lùi ra sau.

"Cô nói xem tôi có thể làm gì?" Ôn Kỷ Ngôn nhếch mép, mặt không biểu cảm.

"Anh đừng lại đây, bảo vệ lên ngay giờ!" Đường Mật Điềm lo lắng nhìn Ôn Kỷ Ngôn, cố làm bộ trấn tĩnh nói.

"Điềm Điềm, nếu tôi là người xấu, muốn làm hại cô, cô gọi bảo vệ, báo cảnh sát, đều không kịp!" Ôn Kỷ Ngôn thở mạnh, đưa điện thoại cho Đường Mật Điềm, mặt buồn rầu: "Tôi thật tình lâm vào đường cùng mới phải hạ giọng cầu xin cô giúp đỡ, cô thực bụng không muốn thì thôi, coi như tôi làm phiền cô! Xin lỗi! Tạm biệt!" Nói xong thận trọng nhét di động của Đường Mật Điềm vào tay cô, lộ nụ cười đau khổ rồi quay lưng định đi.

Có thể biểu hiện của anh ta quả thực rất buồn bã, thẫn thờ giống một vị hoàng tử lâm nạn, nhưng vẫn mang cốt cách cao quý, cũng có thể do câu nói cuối cùng của anh ta thật buồn, cũng có thể do ánh mắt anh ta đầy bất lực, cũng có thể do... không biết cái gì đã chạm đến sợi dây tơ ở góc mềm yếu trong lòng Đường Mật Điềm, bản thân cô cũng không biết vì sao đầu mình lại nóng như vậy: "Được rồi, tạm thời cho anh ở vài ngày!"

Câu này giống lời của thiên thần lọt vào tai Ôn Kỷ Ngôn, anh ta mừng quýnh quay phắt người, ngỡ ngàng nhìn cô hỏi: "Cô nói cho tôi ở lại?"

Mật Điềm gật đầu: "Ờ!"

"Tôi hiện chưa trả tiền nhà, không có chứng minh thư, cô cũng bằng lòng cho tôi ở lại?"

Đường Mật Điềm lơ đãng nói: "Anh nói anh sẽ làm việc nhà, nếu không muốn làm thì thôi, anh đi đi!"

"Làm, làm chứ, việc gì tôi cũng làm!" Ôn Kỷ Ngôn phấn khởi gật đầu: "Điềm Điềm, cô thật quá lương thiện, tôi thật sự cám ơn cô lắm lắm, sau này, tôi nhất định lấy thân báo đáp, báo đáp cô thật hậu!"

"Đúng thế, lấy thân báo đáp, lấy thân gán nợ, giúp tôi lau dọn nhà thật sạch, thử việc anh một tuần, nếu anh không làm được, lại không trả tiền nhà, cũng không đưa chứng minh thư, vậy thì lúc đó mời anh tự giác đi cho, ok?" Đường Mật Điềm làm ra vẻ "bề trên" đàm phán với Ôn Kỷ Ngôn.

Ôn Kỷ Ngôn thành thật gật đầu: "Không cần đến một tuần, cho tôi ba ngày, nếu tôi không làm được việc nhà, hoặc không trả tiền cho cô thì không cần cô nói, tôi sẽ tự biến!" Ba ngày! Chỉ cần mình liên lạc được với Trần Cẩm Ngôn, bảo anh ta nghĩ cách, số tiền nhỏ này, hoàn toàn không thành vấn đề.

"Ok, hi vọng anh là người giữ lời." Đường Mật Điềm hài lòng gật đầu, hất cằm về phía Ôn Kỷ Ngôn: "Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Vào đi!"

"Chào cô, có phải cô gọi chúng tôi đến? Xin hỏi có gì cần giúp đỡ?" Ôn Kỷ Ngôn vừa bước vào nhà, Đường Mật Điềm còn chưa kịp đóng cửa, hai bảo vệ của khu chung cư nhanh nhẹn chạy tới lễ phép hỏi.

Đôi mắt đen long lanh của Đường Mật Điềm tinh quái liếc đảo, miệng nở nụ cười lịch thiệp, giơ tay ra chỉ vào đèn cảm ứng ở hành lang: "Bóng này hỏng rồi, bao giờ các anh thay cho tôi?"

Hai bảo vệ nhìn nhau: "Cô gọi chúng tôi đến chỉ để thông báo bóng đèn bị hỏng sao?"

"Đúng vậy, tôi nói mấy lần, yêu cầu các anh sửa, các anh không đến, đương nhiên muốn các anh đến nhìn tận mắt." Đường Mật Điềm nghiêm túc nói: "Mặc dù biết các anh rất bận, nhưng các anh cũng đừng quên những việc nhỏ này, nếu không buổi tối về nhà, không có điện, sẽ rất bất tiện và cũng không an toàn!"

"Được rồi, chúng tôi sẽ nhanh chóng cử người đến sửa! Nếu không có việc gì nữa, chúng tôi đi đây, tạm biệt!"

Đường Mật Điềm nhún vai, khách sáo chào: "Tạm biệt" rồi đóng cửa đi vào nhà, lập tức nhìn Ôn Kỷ Ngôn đã cởi giày, tay ôm cái gối tựa, nằm cuộn tròn trên salon, ngáy đều đều, ngủ như vậy chắc là rất say.

"Sao? Vừa mới rồi đã ngủ nhanh như vậy?" Đường Mật Điềm nhón chân đi tới, nhìn kĩ khuôn mặt rất đẹp của Ôn Kỷ Ngôn, quanh mắt có quầng thâm nhẹ, dưới cằm chân râu lún phún, giống như người ngủ không ngon hoặc thiếu ngủ, Đường Mật Điềm do dự một lúc, vẫn lấy tấm chăn mỏng ở góc salon nhẹ nhàng đắp lên người anh ta, rồi đi vào bếp, tiếp tục nấu bữa tối.

Ôn Kỷ Ngôn ranh ma hé mắt, nhìn theo Đường Mật Điềm đi vào bếp, lòng thầm bái phục sự nhanh trí của bản thân đã nghĩ ra chiêu nói dối cuối cùng mới có được chỗ ở.

Nghĩ lại, quãng đường chạy trốn, sao mà gian nan, nguy hiểm, nhớ lại chỉ muốn chảy nước mắt, hành trình tàu hỏa mười mấy tiếng đồng hồ, khiến Ôn Kỷ Ngôn vốn quen ngồi máy bay, xe hơi hoặc tàu thủy hạng nhất như một chuyến rong ruổi thư giãn cảm thấy cực kì khổ sở, toa tàu ồn ào khỏi nói, còn đủ loại mùi, khiến thính giác và khứu giác của anh không chịu nổi, khó chịu nhất là cái giường vừa hẹp vừa cứng, lại còn kẹp ở giữa, không gian nhỏ như vậy, khiến người cao như anh, sơ ý một chút là cộc đầu, lúc thì va người, muốn trở mình cũng không được, chỉ có thể nằm co như con ốc sên, cảm giác chân tay cứng như gỗ, khi nghe thông báo ga tiếp theo là thành phố S, anh đã mừng suýt trào nước mắt, vội vàng vừa lăn vừa trườn khỏi cái giường cứng như đá, làm vài động tác vươn vai, cảm giác toàn thân tự do chút ít, hít thở sâu mấy hơi, rồi mới vào buồng vệ sinh rửa mặt, súc miệng qua loa. Ôn Kỷ Ngôn hòa vào dòng người ra khỏi nhà ga, tìm nơi yên tĩnh, gọi điện cho anh em Trần Cẩm Ngôn xin cầu viện: "Alo, tôi đây, ông bạn!" Cuối cùng, sau khi mua vé tàu, trên người anh chỉ vẻn vẹn còn năm mươi tệ, anh cần ông bạn Trần Cẩm Ngôn mang đến cho ít tiền, nếu không ở thành phố S này, năm mươi tệ không đủ tiền thuê khách sạn, chỉ có nước ngủ ngoài đường.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor