Hương bạc hà - Chương 16

Chương 16

Toa ngồi chốc lát lại tròng trành lắc lư theo những tiếng sầm sập mỗi khi con tàu lăn bánh qua một mối nối đường ray. Hứa Tri Mẫn ngạc nhiên cảm thán, hóa ra những gì sách giáo khoa nói đều là sự thật. Quả thực, phải tự mình trải nghiệm mới có thể cảm nhận một cách sâu sắc câu châm ngôn “Đọc vạn quyển sách không bằng đi nghìn dặm đường.”

Lần đầu tiên cô ngồi xe lửa, lầu đầu tiên rời xa quê nhà lâu dài, trong lòng ngập tràn biết bao điều hiếu kì về thế giới rộng lớn ngoài kia. Hai tay chống cằm, khi thì cô nghiêng đầu suy nghĩ, khi thì phấn khích trộm nhìn khắp toa xe. Chuyến tàu mới khởi hành chưa bao lâu, vài hành khách không chịu được sự buồn tẻ bắt đầu sôi nổi thi nhau bày ra đủ thứ “vật báu.” Đó là chai nước ngọt Coca, Sprite to tướng nằm trong túi xáchkhoe màu sắc xanh xanh đỏ đỏ; là mì ăn liền Khang sư phụ ngâm nước sôi tỏa mùi hương thơm phức; là vốc hạt dưa sáng bóng từ trong cái gói lớn đổ rào xuống chiếc bàn vuông. Bên này, ông chú gắp một đũa mì, húp nước xì sụp; bên kia, nhóm bạn trẻ cắn vỏ hạt dưa, cười giỡn huyên náo; gần đó, cậu bé ba tuổi trắng trẻo mũm mĩm ngồi trên đầu gối mẹ, tay ôm bình nước miệng cắn ống hút, hai mắt tròn xoe như hòn bi đảo qua đảo lại xung quanh.

Giữa lúc Hứa Tri Mẫn đang nhìn cuộc sống muôn màu muôn vẻ đến nhập thần, Lương Tuyết ngồi bên cạnh huých huých cô: “Di động của cậu hiệu Motorola à? Cho tớ xem với.”

Chiếc điện thoại di động Motorola này là do chú hai mua cho cô để tiện liên lạc, hàng lỗi thời nên không đắt, giá chỉ khoảng vài trăm tệ. Cô vốn không muốn nhận vì sợ nợ ân nghĩa. Nhưng người cha thật thà ăn nói vụng về của cô từ chối mãi không được, đành phải nhận thay con gái. Sợ làm hư đồ của người ta, cô đã may một cái túi bằng vải bông rồi cho điện thoại vào đó.

Lương Tuyết nhìn cái túi đựng điện thoại “có phong cách riêng” của cô, cười phá lên: “Trời ơi, Hứa Tri Mẫn, muốn chọc tớ cười chết luôn đấy hả? Di động là để xài, cậu lại bịt nó kín mít thành thế này, với lại thời buổi này chẳng có ai bọc điện thoại bằng túi vải như cậu cả đâu. Vứt mau, vứt mau cho tớ nhờ!”

Hứa Tri Mẫn làm mặt giận, lườm cô bạn: “Cái đồ không biết tốt xấu. Cậu có tin không, cái túi của tớ đây mà đem ra ngoài bán ấy hả, đảm bảo người ta sẽ trả giá từ mấy chục đến trên trăm tệ.”

“Thế cơ á, vậy… tớ chờ đây!” Lương Tuyết lại càng không ngừng cười khúc khích.

Nhưng thật không ngờ, bỗng nhiên có một cô gái ăn mặc thời thượng đi tới, vừa thấy cái túi trong tay Hứa Tri Mẫn, cô nàng liền thốt lên kinh ngạc: “Ôi, cái túi của em trông lạ mắt thế, mua ở đâu đấy?”

Lương Tuyết uống ngụm nước bị mắc nghẹn, phun ra hết sạch.

Hứa Tri Mẫn suýt chút cười lạc cả giọng.

Lúc vừa lên xe, hai người đã phát hiện hai ghế phía đối diện trống không. Hứa Tri Mẫn và Lương Tuyết đưa mắt nhìn nhau, Lương Tuyết hắng giọng rồi nói rõ ràng và thẳng thắn: “Ban đầu tụi em tưởng chỗ đó không có người ngồi.”

“Ồ.” Cô gái xa lạ có đôi chân mày lá liễu nhỏ mảnh, cặp mắt long lanh xinh xắn, chỉ là gương mặt trang điểm hơi đậm một chút. Cô nàng gật đầu với hai người bọn họ: “Hai chỗ ngồi này của chị và anh trai, sở dĩ các em không thấy anh em chị tới đây là vì bọn chị đã mua vé giường tầng bên toa nằm rồi. Chuyến tàu này sáng sớm mới đến được trạm cuối là thành phố R. Buổi tối cần nghỉ ngơi, nhưng ban ngày bọn chị muốn gặp gỡ người này người kia nói chuyện cho đỡ chán. Bởi vậy ngoài vé nằm, anh em chị mới mua thêm vé ngồi. Chị tên Mạc Như Yến. Còn hai em?”

Nghe cô nàng họ Mạc nói chuyện với luận điệu “tiêu tiền như nước là chuyện đương nhiên,” Hứa Tri Mẫn và Lương Tuyết bỗng chốc mất hết hứng thú bắt chuyện. Để giữ phép lịch sự, Lương Tuyết vẫn thấp giọng giới thiệu: “Em là Lương Tuyết, còn cậu ấy tên là Hứa Tri Mẫn.”

“Hứa Tri Mẫn?” Mạc Như Yến ồ lên thú vị, “Tên rất đặc biệt.”

“Cám ơn.” Hứa Tri Mẫn trả lời đúng mực rồi ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Rời khỏi thị trấn, đoàn tàu chạy băng qua đồng ruộng núi non xanh rì. Khoảnh khắc mùi bùn đất tản mát trong gió thanh tẩy đi những ồn ã trong lòng, quang cảnh trước mắtngười lữ khách thành thị lập tức sáng ngời. Cô yêu thích thưởng thức sự an bình của thiên nhiên bằng chính tâm hồn không vướng bận như thế này. Ngặt nỗi, con người sống trong xã hội không phải bao giờ cũng được tự do làm bất cứ việc gì theo ý mình muốn, kể cả khi xã hội đó chỉ là một toa xe lửa nho nhỏ.

Quả nhiên, Mạc Như Yến là người đầu tiên lên tiếng “phê bình” cô: “Chị bảo này Lương Tuyết, bạn của em sao không thích nói chuyện gì hết vậy. Như thế không hay đâu nhé! Chị vừa nhìn đã biết cả hai em đều là sinh viên năm nhất. Môi trường đại học là một xã hội thu nhỏ. Hai em vào đó sẽ thấy, chỉ học giỏi thôi thì không được, còn phải giao lưu tạo dựng mối quan hệ với người khác nữa, ấy mới là điều quan trọng.”

Mạc Như Yến vừa ba hoa khoác lác được một lúc thì đã thu hút được không ít người nghe. Một ông chú hăng hái xen vào nói: “Cháu gái này chắc là sinh viên của đại học danh tiếng đây mà.”

Mạc Như Yến nhã nhặn đáp: “Sinh viên năm ba, đại học thương mại XX.”

Lương Tuyết kín đáo kéo tay Hứa Tri Mẫn: “Tớ muốn đi toilet, cùng đi nhé?”

“Ừm, đi.” Hứa Tri Mẫn cười hiểu ý.

Thế là hai người cùng đi tới khoảng trống ngăn cách giữa hai toa sắt. Nhìn quanh thấy bốn phía không người, Lương Tuyết hét “a” thật lớn, vung hai cú đấm vào không khí: “Trời ạ, Hứa Tri Mẫn, cứ nghĩ tới chuyện cô ta là đàn chị cùng trường với tớ là tớ thấy buồn nôn!”

“Người ta nói tớ chứ đâu có nói cậu, có gì đâu mà cậu phải tức giận.” Hứa Tri Mẫn bình tĩnh đáp.

“Gì cơ? Tớ nói này Hứa Tri Mẫn, cậu biết rõ là người ta nói bậy bạ mà chẳng nói lại câu nào, cứ mặc cho người ta khi dễ mình!”

“Tớ có nói để mặc cô ta gièm pha tớ sao?”

Lương Tuyết nháy mắt mấy cái, yên lặng nhìn cô bạn thân: “Cậu có cách gì rồi à?”

“Kề tai lại gần đây.” Hứa Tri Mẫn ngoắc ngoắc ngón tay với vẻ “xấu xa.”

Sau một hồi thì thầm, Lương Tuyết bịt lỗ tai kinh ngạc nhìn bạn thân: “Chiêu này của cậu độc thật!”

“Không phải. Đây gọi là biết sai thì sửa.” Hứa Tri Mẫn cười nhạt. Chẳng phải cô nàng kia phê bình cô không thích nói chuyện hay sao? Cô là học sinh giỏi, hiểu thế nào là “biết sai thì sửa,” được thôi, cô sẽ “nói” cho Mạc Như Yến nghe để cô nàng được toại nguyện.

Hai người trở lại chỗ ngồi.

Sau cả tiếng đồng hồ bô lô ba la, Mạc Như Yến thấy khô miệng khát nước, bèn mở túi da mang theo bên người lấy ra một chai nước khoáng C’estbon. Mới vừa mở nắp và đưa chai nước lên miệng, cô nàng đột nhiên phát hiện hai người đối diện nhìn chằm chặp vào ống tay áo bên trái mình bằng ánh mắt rất kì quặc. Mạc Như Yến buông chai nước, kiểm tra cẩn thận, thấy ống tay áo vẫn sạch trơn, nhưng nhìn bên kia thì thấy Hứa Tri Mẫn và Lương Tuyết chụm đầu vào nhau rồi cứ sau vài giây lại quay qua liếc liếc ống tay áo mình. Không nghe được hai cô nàng kia xì xào chuyện gì, Mạc Như Yến càng nóng ruột hơn nữa. Vốn là người chú trọng chuyện ăn mặc chưng diện, cô nàng lật đật xách túi da đi ra toilet. Qua một hồi xem đi xem lại mấy lần, Mạc Như Yến thấy ống tay áo chẳng có gì bất thường, quần áo từ trên xuống dưới vẫn chỉnh tề. Song khi cô nàng quay về toa xe, hai người kia vẫn đang cười ngặt nghẽo.

Hứa Tri Mẫn đảo mắt qua ống tay áo bên trái đã được cô nàng xắn lên, rồi cười nhìn Lương Tuyết.

Mạc Như Yến quả quyết hai con bé sinh viên năm nhất không biết phải trái này đã lén lút nói xấu mình. Đè nén lửa giận trong lòng, cô nàng cố nặn ra một nụ cười: “Hai đứa em nói chuyện gì mà vui vậy? Nói chị nghe đi.”

Lương Tuyết lắc đầu: “Chú này kể cho tụi em nghe một câu chuyện cười đó mà. Chị hỏi chú đi.”

Ông chú giũ giũ tờ báo trong tay, ngẩng đầu tỏ vẻ không hiểu: “Cháu nói chuyện cười hả? Trong báo có này, cháu muốn xem không?”

Hơi thở Mạc Như Yến nghẹn ứ trong lồng ngực, mặt cô nàng đỏ bừng. Mắt thấy hai con bé sinh viên năm nhất vẫn còn tiếp tục thì thầm, cô nàng quăng mạnh túi da lên bàn một cái rầm. Tiếng động làm kinh động đến tất cả mọi người ngồi chung quanh. Và chỉ trong chớp mắt, hình tượng sinh viên đại học danh tiếng tao nhã thanh lịch của cô nàng mất sạch không còn chút dấu vết.

Lương Tuyết hả hê huýt sáo trong lòng. Hứa Tri Mẫn chau mày: Cô nàng này huênh hoang khoe mình đã lăn lộn trong xã hội nhiều năm, nhưng ngay cả quy tắc cơ bản nhất cũng không biết. Con người, nếu khi ngồi xuống đã dám nói thẳng trước mặt người khác, thì khi đứng lên sẽ không sợ người ta nói xấu sau lưng mình. Cô và Lương Tuyết từ đầu chí cuối không hề nói xấu Mạc Như Yến nửa câu, có chăng chỉ là dàn dựng chút tình huống khiến cô nàng hiểu lầm mà thôi. Chỉ cần là người đã thật sự trải qua thử thách trong cuộc sống, thì tuyệt sẽ không tức giận vì chút chuyện vặt vãnh như vậy. Qua việc này có thể thấy, Mạc Như Yến không hề chín chắn như lời cô nàng nói.

Mạc Như Yến xấu hổ kéo mở túi da, cầm điện thoại nói: “Quách Diệp Nam, anh ngủ gì mà ngủ như heo chết thế. Em sắp chết rồi đây này, anh có biết hay không?!” Nói xong, cô nàng gục xuống bàn, hai tay che kín cả khuôn mặt.

Cả toa xe phút chốc rơi vào im lặng. Ai nấy đều có chung thắc mắc: Quách Diệp Nam là gì của Mạc Như Yến? Nếu là anh trai cùng đi xe lửa với cô nàng, vậy tại sao họ của hai người lại khác nhau? Anh em bà con xa chăng?

Không ai tìm ra đáp án. Mà bất luận Quách Diệp Nam là nhân vật nào, những ai hiểu chuyện sẽ không tọc mạch đến việc riêng của người khác. Mọi người quay đầu lại, ai làm chuyện nấy.

Lương Tuyết và Hứa Tri Mẫn tự nhận mình không làm tổn thương tới ai. Một trò chơi thôi mà, ai bảo Mạc Như Yến không cam lòng chịu thua, làm ầm lên làm chi. Rõ buồn cười. Nghĩ vậy, hai cô gái liền cùng nhau cầm lên quyển “Độc giả,” im lặng giở xem.

Gần một giờ đồng hồ sau, anh chàng Quách Diệp Nam mà mọi người trông đợi cuối cùng cũng rề rà đi tới toa xe. Đó là một chàng trai trẻ đeo mắt kính gọng bạc, mái tóc rối bù và hơi dài giống kiểu tóc của nam diễn viên chính trong bộ phim “Bản tình ca mùa đông.” Anh chàng mặc áo sơ mi sọc đen, nửa bên cổ áo bẻ lên, một tay đút túi quần, một tay gãi đầu – hoàn toàn là bộ dạng vừa tỉnh ngủ.

“Làm sao đấy?” Anh vỗ vỗ vai Mạc Như Yến.

Mạc Như Yến bật người dậy, giữ chặt tay anh: “Anh.”

Anh tránh khỏi bàn tay nắm chặt cứng của Mạc Như Yến, đẩy đẩy mắt kính, đánh giá cô nàng: “Anh thấy em khỏe mạnh lắm mà, đâu có giống sắp chết.”

“Anh!”

“Đừng có gọi anh, anh nói cả rồi, nếu em sắp chết, anh cũng sẽ không làm CPR*cho em đâu.”

*CPR (Thủ thuật hồi sinh tim – phổi)được thực hiện bằng cách liên tục ấn mạnh và nhanh ngay giữa ngực bệnh nhân.

“Anh muốn làm bác sĩ mà nói năng thế á? Coi chừng em mách dì đấy!”

Anh chàng cười phớt tỉnh: “Bác sĩ có bản lĩnh thì sẽ không đợi bệnh nhân sắp chết tới nơi mới làm CPR. Biết cái gì gọi là ‘phòng ngừa tai nạn có thể xảy ra’ không?”

Mạc Như Yến xua xua tay: “Thôi đi, biết nói không lại anh rồi. Mau xem giúp em đi, tay em có sao không?”

Anh nhấc tay Mạc Như Yến lên nhìn trái nhìn phải rồi nói: “Không có gì hết.”

Mạc Như Yến níu cổ áo anh, kéo đầu anh xuống rồi ghé vào lỗ tai anh nói nhỏ vài câu.

Nghe cô nàng kể khổ xong, Quách Diệp Nam ngoáy ngoáy lỗ tai, rồi thình lình quay đầu nhìn hai người đối diện.

Hứa Tri Mẫn cảm thấy khó có thể lấn át ánh mắt sắc bén sau hai tròng mắt kính mỏng tang đó. Tuy nhiên, cô vẫn bình tĩnh, giữ nguyên dáng vẻ chuyên chú đọc sách. Cô không làm việc trái với lương tâm, việc gì phải để ý tới anh ta?

“Anh. Anh nói một câu đi.” Mạc Như Yến kéo tay áo Quách Diệp Nam.

“Hậu sinh khả úy nhỉ.” Quách Diệp Nam thở dài nói một câu, rồi vừa ôm vừa kéo Mạc Như Yến, “Đi thôi, chúng ta đi về toa nằm.”

“Vì sao chứ?!” Mạc Như Yến giậm chân không chịu đi.

“Bởi vì anh không muốn em lại ba lần bảy lượt quấy rầy giấc ngủ của anh, đại tiểu thư à.”

“Nhưng mà…”

“Mạc Như Yến, em muốn tự làm bẽ mặt mình phải không?” Quách Diệp Nam lạnh lùng ném lại câu này, sau đó buông cô nàng ra và bước nhanh rời đi.

Mạc Như Yến giậm chân một cái rồi đuổi theo.

Lương Tuyết túm cổ áo, nói thật nhỏ: “Nhìn anh ta không đơn giản tí nào, may mà anh ta không phát hiện ra.”

Hứa Tri Mẫn không nghĩ như vậy. Ánh mắt anh chàng đó rõ ràng đã lướt qua Lương Tuyết và dừng lại rất lâu trên người cô. Nói cách khác, anh ta đại loại đã đoán được cô là kẻ đầu têu, còn về phần vì sao anh ta không vạch trần mưu kế be bé của cô thì cần phải nghiên cứu thêm.

“Này, anh ta là sinh viên y đúng không? Chẳng lẽ sẽ học cùng trường với cậu?” Cô “học trò nhát gan” Lương Tuyết rụt rụt cổ.

“Không trùng hợp thế đâu. Thành phố R đâu phải chỉ có mỗi đại học M là đại học y.” Hứa Tri Mẫn mở sang một trang “Độc giả” mới.

“Khó nói lắm nha. Cậu có thấy cái cách anh ta nói về bác sĩ không? Nghe oách ra phết. Mà đại học M ở thành phố R là đại học y nổi tiếng cả nước đấy cậu.”

Tay Hứa Tri Mẫn dừng lại giữa không trung, ngón tay rơi hẫng xuống giữa trang sách. Duyên phận thật đúng là chuyện khó đoán trước. Làm sao bây giờ? Thôi thì kí lai chi, tắc an chi* vậy. Cô đập tay cô bạn thân:“Cậu có xem không thì bảo? Không xem tớ xem một mình đây.”

* Chuyện gì đến cũng đã đến, cứ bình tĩnh mà đương đầu với nó.

“Xem!”

Hứa Tri Mẫn phì cười.

Trong suốt hành trình tiếp theo, hai anh em kì quái kia không xuất hiện thêm một lần nào nữa, cả quãng đường dài qua đi trong bình yên.

Tám chín giờ sáng, đoàn tàu tiến vào trạm hành khách phía tây thành phố R. Hai người vẫn ngồi tại chỗ, không muốn tranh xuống xe với người khác. Lương Tuyết vừa gõ nhịp lên bắp đùi vừa gửi tin nhắn, miệng vui mừng hát khe khẽ. Hứa Tri Mẫn nôn nao ngoái đầu ra cửa sổ nhìn về phương xa, hình ảnh đầu tiên in vào mắt cô là bầu trời của thành phố R. Vòm trời rộng lớn ấy nhuộm trong màu xám tro nặng nề, thưa thớt rải rác vài đám mây, chỉ những nơi không bị màu mây u tối che lấp mới rạng lên chút ánh bình minh. Cô hơi nhíu mày, bầu trời như vậy khiến người ta thật khó chịu, vậy mà lại có bao nhiêu con người không màng hiểm nguy khó nhọc, bất chấp tất cả tiến về phía trước, những mong giành được sự sống còn dưới gầm trời này.

Sau khi hành khách trong xe đã đi hết, hai người đeo cặp sách to lên vai, kéo chiếc vali nặng trịch rời khỏi toa xe.

Ngày nay, các trường đại học đều có bộ phận chuyên phụ trách việc đến nhà ga đón tân sinh viên. Lương Tuyết rất nhanh đã nhìn thấy người của đại học thương mại đang huơ huơ lá cờ nhỏ, cô nàng nói với Hứa Tri Mẫn: “Không thì cậu đi với tớ qua bên kia trước đi, sẵn hỏi họ điểm tiếp đón sinh viên của trường cậu ở đâu luôn.”

Hứa Tri Mẫn đang định gật đầu đồng ý thì bỗng một tiếng gọi to vọng đến từ đám đông: “Hứa Tri Mẫn.”

Lương Tuyết nhìn cô thắc mắc. Hứa Tri Mẫn lắc đầu:Mình có nghe nhầm không? Không lí nào lại có người đến đón mình, đã vậy còn là giọng nữ.

“Hứa Tri Mẫn!”

Lần này tiếng gọi rất rõ ràng. Hai người mở mắt thật to, nhìn thấy một cô gái trẻ đang hào hứng phấn chấn chen ra khỏi đám đông và thoáng chốc đã đứng trước mặt họ.

“Chị là…” Lương Tuyết do dự hỏi.

Cô gái quệt quệt mồ hôi trên trán, nụ cười sáng tươi như ánh mặt trời: “Chị là chị dâu của em ấy.”

Hứa Tri Mẫn sực tỉnh ngộ: Đây là cô vợ thành phố của anh họ Kỉ Nguyên Hiên, và không khỏi ngạc nhiên nhìn về cô gái đứng đối diện.

Vóc người Vu Thanh Hoàn rất cao, ít nhất cũng 1m68, trông có vẻ chắc khỏe. Gương mặt hơi tròn hết sức khả ái, đeo mắt kính, tóc ngắn và mảnh như sợi tơ, khi cười có hai lúm đồng tiền phảng phất trên gò má.

Hứa Tri Mẫn thầm giật mình, mọi người ở quê đều bảo vợ Kỉ Nguyên Hiên là con gái thành thị, tám phần là thiên kim đại tiểu thư danh giá. Nhưng trong phút gặp gỡ này, cô thấy không phải như vậy. Vu Thanh Hoàn nói chuyện rất bình dị gần gũi, cô nhiệt tình đón hành lí từ tay Hứa Tri Mẫn: “Mệt không em? Cô bé đi cùng là bạn học của em à?”

Lương Tuyết không ngờ Vu Thanh Hoàn sẽ chủ động hỏi đến cô, lắp bắp trả lời: “Em, em là bạn trung học của Hứa Tri Mẫn ạ.”

Vu Thanh Hoàn ôn hòa hỏi: “Học cùng trường đại học luôn hả em?”

“Đại học thương mại ạ, người đón em ở bên kia.” Lương Tuyết chỉ chỉ lá cờ nhỏ của đại học thương mại.

“Hay là vậy đi, chị và anh họ của Tri Mẫn lái xe đến đây, nếu em không ngại, bọn chị sẵn tiện đường đưa em đến trường luôn. Đằng nào thì xe buýt đón sinh viên của trường cũng phải đợi đủ người mới đi được.”

Lương Tuyết nói cảm ơn không ngớt, lúc sau cô nàng không biết xưng hô với Vu Thanh Hoàn như thế nào nên khi gọi “dì,” khi gọi “chị” loạn cả lên.

Vu Thanh Hoàn vỗ vỗ vai cô: “Không sao đâu mà, gọi chị là chị dâu giống Tri Mẫn là được rồi.”

Trên đường ba người cùng đi ra bãi đỗ xe bên ngoài ga xe lửa, Vu Thanh Hoàn nắn nắncánh tay Hứa Tri Mẫn: “Tri Mẫn, em gầy quá đi à, không giống anh họ em tí xíu nào. Nhưng mà không sao, bây giờ thành sinh viên rồi, không bị áp lực thi đại học nữa, sẽ mập lên ngay thôi.”

Hứa Tri Mẫn và Lương Tuyết chăm chú tiếp thu thông tin về thành phố lớn, hai cô nàng cũng rất tò mò với bộ đồ thể thao xuềnh xoàng của Vu Thanh Hoàn và đều cùng cho rằng, phụ nữ thành phố có chút bản lĩnh đều cải trang tỉ mỉ khi ra khỏi nhà.

Thấy được nghi vấn trong ánh mắt hai cô gái trẻ, Vu Thanh Hoàn cười nói: “Ha ha, cỡ chị thì chỉ là tầng lớp trung bình trong thành phố này thôi.”

Tầng lớp trung bình?! Hứa Tri Mẫn và Lương Tuyết cảm thấy áp lực vô cùng lớn.

Cả đoạn đường nghe chị dâu kể chuyện, Hứa Tri Mẫn phát giác không khí nơi đây làm người ta ngứa mũi khó chịu. Cô vừa lau mũi xong, đúng lúc ngẩng lên thì thấy một chiếc Honda nhỏ màu bạc. Kỉ Nguyên Hiên tựa vào cửa xe, thò tay vào túi áo trên lấy ra một gói “Hồng tháp,” rút một điếu thuốc rồi gõ gõ vào gói thuốc lá.

Hứa Tri Mẫn cảm giác như trái tim mình bị ai đó bóp nghẹt. Nhìn anh thế này sao cô thấy tang thương quá. Trước kia anh là người kiên quyết không hút thuốc lá, mà nay trên người chuẩn bị sẵn cả gói thuốc.

Kỉ Nguyên Hiên vừa thấy các cô lập tức cất lại gói thuốc. Lúc Hứa Tri Mẫn ngồi vào ghế sau, anh xoa xoa đầu cô: “Anh giúp em thu xếp xong xuôi hết rồi. Tối nay tới chỗ anh nghỉ ngơi một đêm cho khỏe, ngày mai hãy đến trường ghi danh.”

Một câu “Anh giúp em thu xếp xong xuôi hết rồi” đó đã khiến hốc mắt Hứa Tri Mẫn cay cay và bao nhiêu bất an dồn nén trong lòng cô từ lúc bắt đầu lên đường đến nay thoáng chốc tan thành mây khói. Cô cúi đầu đáp: “Dạ.”

Tình thân, nếu như dựa theo tỉ lệ trong phép toán thống kê, tuyệt đối đáng tin cậy hơn tình yêu. Nghĩ đến đó, cô lại nhớ mình vẫn lần lữa chưa báo cho Mặc Thâm biết đã thi đỗ vào trường đại học anh mong muốn. Thật ra cũng đâu cần phải báo? Thi đậu hay không là ý nguyện của riêng cô mà thôi.

Lương Tuyết ngồi bên cạnh hưng phấn kéo góc áo cô: “Anh họ cậu đẹp trai thật đấy. Mà này, anh cậu dạy học ở trường sư phạm, trường đó gần trường thương mại của tớ lắm, sau này cậu ghé nhà anh họ chơi có thể tiện đường lượn qua chỗ tớ.”

“Ừa.” Hứa Tri Mẫn đáp lời. Thật không ngờ đại học M và đại học sư phạm của anh, một bên ở khu đông thành phố R, một bên ở khu tây thành phố R, hôm nào không tắt đường cũng phải mất gần hai giờ đi xe. Nói đúng ra cô không sợ tịch mịch, mà là sợ chuyện khác…

“Tít tít tít” Điện thoại di động của Lương Tuyết vang lên tiếng chuông báo tin nhắn. Cô nàng vừa nhìn thấy liền nhíu mày, nhỏ giọng nói với Hứa Tri Mẫn: “Kiều Tường nhắn, nói muốn biết số di dộng của cậu.”

“Cho cậu ta đi.” Hứa Tri Mẫn nói rất thoải mái, giống như đã sớm dự liệu được việc này, “Không phải cậu ta học cùng trường với cậu sao? Cứ cho đi, để cậu ta khỏi suốt ngày lấy chuyện này ra làm phiền cậu.”

Lương Tuyết “a” một tiếng rồi thuần thục bấm tin trả lời. “Tít tít tít,” lại một tin nhắn khác. Cô nàng chán ngán mở máy, lần này thì hoảng hốt ra mặt, sau một thoáng chần chừ, cô nàng dúi di động vào tay Hứa Tri Mẫn: “Tự cậu xem đi này.”

Hứa Tri Mẫn khó hiểu cúi đầu xem,dòng chữ màu xám nhạt nổi bậttrên màn hình nền xanh:Lương Tuyết, nhờ cậu nói cho chị Tri Mẫn biết dãy số này. Trước khi tớ và anh chuyển tới đại học M, nếu chị ấy gặp chuyện gì ở trường, có thể tìm người này nhờ giúp đỡ – 15821944444, Quách Diệp Nam.

Ba chữ cuối cùng giống như một tia sấm sét giáng trúng tay cô, tại sao không phải ai khác mà lại là ông anh họ Quách của Mạc Như Yến kia chứ. Di động cầm trong tay rớt xuống giữa hai chân, cô lầm bầm rủa: “Gặp quỷ rồi.”

Lương Tuyết quay lại nhìn nhìn cô, rốt cuộc nhịn không được ngoác miệng cười nham nhở.