Ấn tượng sai lầm - Chương 31 - 32

18/9

Chương 31

“Những hành khách đi tiếp…”

“Đó là tất cả những gì mình cần”, Jack nói một mình.

“Ngài cần gì, thưa ngài”, cô chiêu đãi viên hỏi.

“Quá cảnh”.

“Đích đến cuối cùng của ngài là nơi nào, thưa ngài?”

“Tôi cũng không biết nữa”, Jack nói. “Tôi có bao nhiêu lựa chọn?”

Cô chiêu đãi viên cười. “Ngài vẫn muốn đi tiếp về phương đông chứ ạ?”

“Có vẻ hay đấy”.

“Vậy thì có thể là Tokyo, Manila, Sydney hoặc Auckland”.

“Cảm ơn”, Jack vừa nói vừa nghĩ rằng thế thì có gì mà phải cảm ơn, rồi anh nói thêm, “Nếu tôi quyết định ngủ qua đêm ở Hồng Kông, tôi sẽ phải qua cửa kiểm tra hộ chiếu, trong khi nếu tôi muốn quá cảnh…”

Cô chiêu đãi viên tiếp tục trêu anh, “Khi xuống khỏi máy bay, thưa ngài, sẽ có những biển báo rất rõ ràng chỉ đường cho ngài tới nơi lấy hành lý hoặc phòng làm thủ tục quá cảnh. Ngài đã gửi hành lý đi thẳng tới đích, hay ngài phải đi lấy hành lý?”

“Tôi không có hành lý gì”, Jack thừa nhận.

Cô chiêu đãi viên gật đầu, mỉm cười và quay sang giúp đỡ một vài hành khách khác tỉnh táo hơn cái ông khách ngớ ngẩn này.

Jack hiểu rõ rằng khi xuống khỏi máy bay, anh phải ngay lập tức tìm được một chỗ kín đáo và thuận tiện để quan sát Anna mà không để cho người phụ nữ kia quan sát được mình.

Anna lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ trong lúc máy bay từ từ hạ cánh xuống sân bay Chek Lap Kok.

Cô chẳng thể nào quên được lần đầu tiên mình bay tới Hồng Kông cách đây vài năm. Đầu tiên, mọi chuyện có vẻ như bình thường, rồi đến phút cuối, không hề cảnh báo trước, viên phi công cho máy bay nhào xuống và lao thẳng về phía mấy quả đồi. Rồi ông ta cho máy bay hạ cánh giữa những toà nhà chọc trời, làm cho những vị khách lần đầu tiên đi máy bay tới Hồng Kông phải há miệng vì sợ hãi, trước khi chiếc máy bay chạm xuống đường băng ngắn lao thẳng tới khu Kowloon, như thể anh ta đang đóng một cảnh trong một bộ phim về cuộc chiến năm 1944. Khi chiếc máy bay dừng lại, một vài hành khách vỗ tay. Anna vui mừng khi biết rằng Hồng Kông đã có một sân bay mới, và điều đó có nghĩa là cô không phải chứng kiến cảnh hạ cánh rợn tóc gáy kia.

Cô nhìn đồng hồ. Cho dù máy bay chậm hai mươi phút, phải hơn hai giờ nữa cô mới bay tới đích tiếp theo. Trong khoảng thời gian đó, cô sẽ kiếm một cuốn sách hướng dẫn du lịch ở Tokyo, một thành phố mà cô chưa từng đặt chân tới.

Khi máy bay dừng lại, Anna chầm chậm bước dọc theo lối đi, và chờ cho những hành khách khác lấy hành lý từ các ô để hành lý trên đầu. Cô nhìn quanh, băn khoăn không hiểu người đàn ông mà Fenston phái đi có đang quan sát mình hay không. Cô cố giữ bình tĩnh, dù cho mỗi khi có một người đàn ông nào đó nhìn về phía cô, tim cô lại thót lại. Cô tin chắc rằng anh ta đã xuống máy bay và lúc này đang ngồi rình cô ở đâu đó. Thậm chí anh ta đã biết đích đến cuối cùng của cô. Anna đã quyết định cần phải tung tin như thế nào trong cuộc nói chuyện điện thoại sắp tới của cô với Tina để đánh lạc hướng hoàn toàn kẻ được Fenston phái đi.

Anna bước xuống khỏi máy bay và nhìn quanh để tìm biển báo. Ở phía cuối một hành lang dài, một mũi tên hướng dẫn các hành khách quá cảnh đi về phía tay trái. Cô bước đi cùng với một nhóm hành khách khác trong khi phần đông các hành khách đều rẽ phải.

Khi cô bước vào phòng chờ quá cảnh, cô được đón chào bởi một khu vực rực sáng ánh đèn neon như đang rình rập để moi ngoại tệ của các vị khách bị cầm tù. Anna đi từ cửa hiệu này sang cửa hiệu khác, ngắm nghía những mốt thời trang mới nhất, những thiết bị điện tử, điện thoại di động và đồ nữ trang. Cho dù cô trông thấy một vài món mà trong những hoàn cảnh bình thường chắc chắn là cô đã cầm lên xem, điểm duy nhất mà cô bước vào là một cửa hàng bán sách với đủ các loại báo và tạp chí bằng đủ thứ tiếng cùng một số cuốn sách đang bán chạy. Cô bước tới khu sách hướng dẫn du lịch, nơi có đủ các loại sách cung cấp thông tin về tất cả các quốc gia, kể cả những quốc gia xa xôi như Azerbaijan và Zanzibar.

Mắt cô dừng lại ở quầy sách về Nhật Bản, trong đó có một số cuốn về Tokyo. Cô cầm lấy cuốn sách hướng dẫn du lịch Nhật Bản mang tên Lonely Planet, cùng với một cuốn sách hướng dẫn du lịch bỏ túi về Tokyo mang tên Berlitz. Cô bắt đầu đọc lướt qua vài trang trong hai cuốn sách đó.

Jack tạt vào một cửa hàng bán đồ điện tử ở phía bên kia của khu mua sắm, nơi anh có thể nhìn rõ đối tượng của mình. Tất cả những gì anh có thể thấy là cô ta đang đứng dưới một tấm biển lớn nhiều màu sắc có đề dòng chữDu lịch. Giá mà Jack có thể tiến lại đủ gần để nhìn rõ tựa đề của cuốn sách mà cô ta đang đọc, nhưng anh biết mình không được phép liều. Anh bắt đầu đếm các giá sách với hy vọng có thể xác định được quốc gia nào đã thu hút được sự chú ý của Anna.

“Tôi có thể giúp gì không, thưa ngài?”, một cô gái trẻ sau quầy hỏi.

“Không, trừ phi cô có một chiếc ống nhòm”, Jack nói, mắt anh vẫn không rời Anna.

“Rất nhiều, thưa ngài”, cô bán hàng trả lời, “và ngài thấy mô đen này thế nào? Đây là mô đen có giảm giá đặc biệt trong tuần này. Giá cũ là 90 đôla, giá mới là 60 đôla”.

Jack nhìn quanh trong khi cô gái lấy một chiếc ống nhòm từ trên giá xuống và đặt lên mặt quầy.

“Cảm ơn”, Jack nói. Anh cầm chiếc ống nhòm lên và chĩa về phía Anna.

Cô ta vẫn đang lật giở các trang sách của cuốn sách kia, nhưng Jack không nhìn rõ tựa đề của nó.

“Tôi muốn lấy mô đen mới nhất”, anh vừa nói vừa đặt trả chiếc ống nhòm có giảm giá đặc biệt lên mặt quầy. “Loại ống nhòm có thể nhìn rõ biển chỉ đường cách 100 mét”.

Cô gái bán hàng cúi xuống, mở một ngăn tủ rồi lấy ra một chiếc ống nhòm khác.

“Đây là ống nhòm hiệu Leica, tầm xa nhất, cỡ 12x50”, cô ta nói. “Ngài có thể nhìn thấy rõ nhãn hiệu trên những gói cà phê ở quầy cà phê góc kia”.

Jack chỉnh tiêu cự ống nhòm. Anna đang đặt cuốn sách mà cô vừa đọc lên giá, và cầm một cuốn sách cạnh đó lên. Jack phải đồng ý với cô bán hàng, đây đúng là loại ống nhòm rất tốt. Anh có thể nhìn thấy dòng chữ Nhật Bản và thậm chí cả dòng chữ Tokyo ở hàng sách phía trên đó. Anna gập cuốn sách lại, mỉm cười và đi về phía quầy thu ngân. Cô cầm một tờHerald Tribune lên và đứng vào hàng chờ.

“Có tốt không, thưa ngài?”, cô bán hàng hỏi.

“Rất tốt”, Jack vừa nói vừa đặt trả chiếc ống nhòm lên mặt quầy, “nhưng tôi e là tôi không đủ tiền mua. Cảm ơn cô”, anh nói thêm trước khi bước ra khỏi cửa hiệu.

“Lạ thật”, cô bán hàng nói với bạn mình phía sau quầy. “Tớ đã nói giá với ông ta đâu”.

Anna đã đi tới đầu hàng chờ và đang trả tiền cho hai cuốn sách, cùng lúc đó Jack đang đi nhanh về phía đối diện. Anh đứng vào một hàng chờ khác ở phía cuối của đại sảnh.

Khi lên đến đầu hàng, anh hỏi mua một chiếc vé đi Tokyo.

“Vâng, thưa ngài, chuyến bay nào – Cathay Pacific hay Hàng không Nhật Bản?”.

“Khi nào máy bay cất cánh?”, Jack hỏi.

“Hàng không Nhật Bản chuẩn bị mở cửa đón khách, bởi vì máy bay sẽ cất cánh sau bốn mươi phút nữa. Chuyến bay 301 của hãng Cathay phải một tiếng rưỡi nữa mới cất cánh”.

“Cho một vé hạng thương gia”, Jack nói, “của hãng Hàng không Nhật Bản.

“Ngài có hành lý gì không?”.

“Chỉ có hành lý xách tay thôi”.

Cô gái bán vé đưa vé cho anh, kiểm tra hộ chiếu của anh và nói: “Mời ngài đi về phía cửa 71, máy bay sắp mở cửa đón khách ngay bây giờ”.

Jack bước trở lại về phía quán cà phê. Anna đang ngồi ở gần quầy thu ngân, chăm chú vào cuốn sách mà cô vừa mua. Anh cẩn thận tìm chỗ khuất để tránh ánh mắt của cô bởi vì anh biết chắc rằng cô đã nhận ra là mình đang bị theo dõi. Những phút sau đó, Jack đi loanh quanh mua những món đồ tại vài cửa hiệu mà trong những hoàn cảnh bình thường chắc anh chẳng bao giờ đặt chân vào, chỉ là để vừa theo dõi được người phụ nữ đang ngồi trong quán cà phê kia, vừa không để cô theo dõi lại. Cuối cùng anh mua một chiếc túi ngủ mà người ta cho phép mang lên máy bay trong hành lý xách tay, một chiếc quần bò, bốn chiếc áo sơ mi, bốn đôi tất, bốn chiếc quần lót, hai chiếc caravát (loại giảm giá đặc biệt), một gói dao lam, kem cạo râu, xà bông dưỡng da, kem đánh răng và bàn chải đánh răng. Anh cứ đứng mãi trong quầy dược phẩm để chờ xem Anna sắp đứng lên chưa.

“Thông báo cuối cùng cho những hành khách trên chuyến bay 416 của hãng Hàng không Nhật Bản đi Tokyo. Xin mời quý khách tới ngay cổng 71 để làm thủ tục lên máy bay”.

Anna lật một trang sách nữa trong cuốn sách của cô, và điều đó khiến Jack hiểu rằng cô sẽ đi chuyến bay của hãng Cathay Pacific khởi hành một giờ sau đó. Lần này anh sẽ chờ cô. Anh xách gói hành lý của mình và đi về phía cửa 71. Anh là một trong những hành khách cuối cùng lên máy bay.

Anna nhìn đồng hồ, rồi cô gọi thêm một cốc cà phê và lại chăm chú đọc tờHerald Tribute. Các trang báo đầy những câu chuyện về hậu quả của vụ 11/9, cùng một bài viết về lễ tưởng niệm được tổ chức tại Washington DC với sự có mặt của Tổng thống. Gia đình và bạn bè của cô tin rằng cô đã chết, hoặc vẫn còn mất tích? Đã có người nhìn thấy cô tại London, và liệu cái tin ấy đã được truyền tới New York hay chưa? Chắc chắn Fenston muốn mọi người tin rằng cô đã chết, ít nhất là cho tới khi ông ta đã lấy được bức Van Gogh. Tất cả điều đó sẽ thay đổi tại Tokyo, nếu - một cái gì đó đã khiến Anna ngẩng lên và cô phát hiện thấy một anh chàng có mái tóc đen, dầy đang nhìn mình chằm chằm. Anh ta vội quay mặt đi. Cô đứng lên khỏi ghế và bước lại phía anh ta.

“Anh đang theo dõi tôi à?”, cô hỏi.

Anh chàng kia nhìn Anna một cách bối rối. “Non, non, mademoiselle, mais peut-être voulez vous prendre un verre avec mois?”2

“Đây là thông báo đầu tiên cho các hành khách…”.

Có một cặp mắt dõi theo Anna khi cô xin lỗi anh chàng người Pháp kia, thanh toán tiền, và chầm chậm đi về phía cửa 69.

Krantz chỉ rời mắt khỏi Anna khi cô đã lên máy bay.

Krantz là một trong những hành khách cuối cùng lên chuyến bay CX 301. Sau khi bước vào trong máy bay, cô ta rẽ trái và ngồi vào chiếc ghế bên cửa sổ ở hàng ghế đầu như thường lệ. Cô ta biết rằng Anna đang ngồi ở đâu đó cuối các dãy ghế ở hạng tiết kiệm, nhưng cô ta không biết anh chàng người Mỹ kia đã biến đi đâu. Anh ta đã nhỡ chuyến bay, hay anh ta vẫn đang lùng sục ở Hồng Kông để tìm Petrescu?

[2]Tiếng Pháp, có nghĩa là: Không, không, thưa cô, nhưng liệu tôi có thể mời cô cùng uống một ly không? (ND).

18/9

Chương 32

Chuyến bay của Jack hạ cánh xuống sân bay quốc tế Narita của Tokyo chậm bốn mươi phút, nhưng anh không lo, vì anh đến trước cả hai người phụ nữ kia gần một tiếng đồng hồ. Sau khi qua cửa Hải quan, nơi dừng chân đầu tiên của anh là bàn hỏi đáp. Bốn mươi phút nữa thì chuyến bay của hãng Cathay Pacific sẽ hạ cánh.

Anh nhìn khắp một lượt các cửa ra, và cố suy đoán xem Anna sẽ đi theo hướng nào sau khi qua cửa Hải quan. Cô sẽ lựa chọn phương tiện gì để vào thành phố: tắc xi, tàu điện, hay xe buýt? Nếu cô vẫn còn giữ chiếc thùng, chắc chắn cô sẽ chọn tắc xi. Sau khi đã nhìn kỹ các cửa mà Anna có nhiều khả năng lựa chọn nhất, Jack bước tới một quầy của Ngân hàng Tokyo để đổi 500 đôla lấy 53.868 yên. Anh cất những tờ tiền có mệnh giá lớn vào ví rồi quay lại đại sảnh. Anh quan sát những hành khách vừa xuống máy bay. Anh nhìn lên. Trên đầu anh, về phía bên trái, là một gác lửng nhìn xuống đại sảnh. Anh bước lên cầu thang và kiểm tra vị trí đó. Cho dù khu gác lửng ấy đã chật cứng người, nó là một nơi thật lý tưởng. Có hai buồng điện thoại công cộng được gắn chặt vào tường, và nếu anh đứng sau buồng thứ hai, anh có thể quan sát thấy tất cả những ai vừa từ cửa Hải quan bước ra. Jack nhìn lại bảng thông báo. Hai mươi phút nữa, chuyến bay CX 301 sẽ hạ cánh. Có đủ thời gian để anh thực hiện nhiệm vụ cuối cùng của mình.

Anh ra khỏi sân bay và đứng vào hàng chờ xe tắc xi. Tổ chức thu xếp tắc xi cho khách là một người mặc complê màu xanh nhạt; anh ta không chỉ kiểm soát xe tắc xi mà còn hướng dẫn cho khách. Khi Jack lên đến đầu hàng đợi, anh leo lên một chiếc Toyota màu xanh và yêu cầu người tài xế đỗ sang bên kia đường. Người lái xe ngạc nhiên nhìn Jack rồi làm theo chỉ dẫn của anh.

“Đợi đây cho đến khi tôi quay lại”, anh nói thêm và để chiếc túi mới của mình lên ghế sau tắc xi. “Tôi sẽ quay trở lại trong vòng ba mươi phút, bốn mươi phút là cùng”. Anh lấy từ ví ra một tờ 5000 yên. “Và anh có thể để cho đồng hồ chạy”. Người tài xế gật đầu, nhưng có vẻ càng ngạc nhiên hơn.

Jack quay trở lại sân bay vừa lúc chuyến bay CX 301 mới hạ cánh. Anh bước lên gác lửng và đứng nấp vào sau buồng điện thoại thứ hai. Anh chờ để quan sát xem ai là người đầu tiên bước qua cửa với một tấm nhãn màu xanh trắng quen thuộc của hãng hàng không Cathay Pacific đính trên hành lý. Đã lâu lắm rồi anh không phải chờ một người phụ nữ nào ở sân bay, đừng nói đến là phải chờ hai người phụ nữ cùng một lúc. Và liệu anh có thể nhận ra họ không?

Chỉ dẫn trên bảng báo lại nhảy một lần nữa. Các hành khách đi chuyến bay CX 301 đang trong sảnh chờ hành lý. Jack bắt đầu tập trung. Anh không phải đợi lâu. Krantz là người đầu tiên bước ra – cô ta cần phải thế, cô ta có việc phải làm. Cô ta đi về phía đám đông những người đang đứng chờ, những người không cao hơn cô ta là mấy. Cô ta lẩn vào giữa đám đông trước khi mạo hiểm nhìn quanh. Chốc chốc, đám đông kiên nhẫn ấy lại dịch chuyển như một làn sóng, khi có một số người rời đi và một số người khác mới tới. Krantz dịch chuyển theo làn sóng ấy để không ai phát hiện ra cô ta. Nhưng một mái tóc vàng lẫn giữa những mái tóc đen đã làm cho công việc của Jack trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Nếu cô ta theo sát Anna, Jack sẽ biết chính xác mình đang gặp phải đối tượng nào.

Trong khi vừa phải để mắt đến người phụ nữ gầy, lùn, gân guốc, có mái tóc vàng kia, anh vừa phải liên tục ngoảnh lại nhìn dòng người vừa bước ra, trong đó có một số mang theo những hành lý có đính tấm nhãn xanh trắng của Cathay. Jack bước lên một bước, và cầu nguyện để cô ta đừng ngước nhìn lên, nhưng cô ta đang dán mắt vào dòng người vừa bước ra.

Chắc chắn cô ta đã phán đoán rằng Anna chỉ có thể bước ra từ một trong ba cửa, bởi vì cô ta đã chọn một vị trí rất thích hợp để có thể quan sát được cả ba cửa đó.

Jack cho tay vào túi áo trong, rút ra một chiếc điện thoại cầm tay mới hiệu Samsung, mở chiếc điện thoại ra và chĩa thẳng về phía đám đông. Cô ta biến mất trong vài giây, rồi một người đàn ông đứng tuổi bước về phía trước để đón người mà ông ta đang đợi, cô ta lại hiện ra trong tích tắc. Bấm nút, và cô ta lại biến mất. Jack vẫn tiếp tục vừa để mắt đến cô ta, vừa không rời hàng người vẫn đang tuôn ra đại sảnh. Khi anh quay lại, một người phụ nữ cúi xuống để bế con lên, và cô ta lại hiện ra. Bấm nút. Cô ta lại biến mất. Jack quay lại và thấy Anna đang sải những bước dài qua cửa xoay. Anh đóng nắp điện thoại lại, và hy vọng rằng hai ảnh chụp kia đủ để các nhân viên công nghệ xác định nhân thân của cô ta.

Jack không phải là người duy nhất quay đầu lại và chăm chú theo dõi khi Anna bước ra đại sảnh, với một chiếc xe đẩy trên đó có một chiếc vali và một chiếc thùng gỗ. Anh lùi vào chỗ nấp khi Anna dừng lại và ngước nhìn lên. Cô kiểm tra lại xem có thể ra theo lối nào. Cô rẽ phải. Tắc xi.

Jack biết cô còn phải đứng vào một hàng chờ dài trước khi có được tắc xi, vì vậy anh để cho cả hai người phụ nữ rời khỏi sân bay trước khi anh bước xuống khỏi gác lửng. Khi đã xuống đến sảnh, anh chọn lối đi vòng ra chỗ chiếc tắc xi của mình. Anh đi về phía cuối sảnh và bước ra vỉa hè. Anh giấu mình sau một chiếc xe buýt đang chờ khách trên đường tới bãi đỗ xe ngầm, rồi tiếp tục đi dọc theo một hàng xe dài nữa và bước ra từ đầu kia của gara. Anh cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy chiếc tắc xi màu xanh vẫn đang đỗ ở đó, máy đang nổ, và đồng hồ đo đường đang chạy. Anh trèo lên ghế sau và nói với tài xế: “Có thấy người phụ nữ tóc vàng kia không, người thứ bảy trong hàng chờ tắc xi? Tôi muốn anh bám theo cô ta, nhưng đừng để cô ta phát hiện”.

Jack hướng sự chú ý sang Anna, người thứ năm trong hàng chờ tắc xi. Khi lên đến đầu hàng, cô không leo lên tắc xi ngay mà đi vòng lại phía cuối hàng. Cô quá khôn ngoan, Jack nghĩ và quan sát phản ứng của người phụ nữ kia. Anh vỗ nhẹ vào vai người tài xế và nói: “Ngồi yên”, khi cô ta leo lên một chiếc tắc xi. Chiếc tắc xi chở cô chạy đi và biến mất sau một góc tường. Jack biết chắc cô ta sẽ đỗ lại cách chỗ rẽ vài mét và chờ cho Anna xuất hiện. Cuối cùng, Anna lại lên đến đầu hàng chờ tắc xi một lần nữa. Jack vỗ nhẹ lên vai người tài xế và nói: “Bám theo người phụ nữ kia, giữ khoảng cách vừa phải, nhưng đừng để mất dấu cô ta”.

“Nhưng có phải người phụ nữ ấy đâu?”, người tài xế hỏi lại.

“Tôi biết”, Jack nói. “Thay đổi kế hoạch”.

Người tài xế trông có vẻ bối rối. Người Nhật không hiểu cụm từ “Thay đổi kế hoạch”.

Khi chiếc tắc xi của Petrescu chạy qua chỗ anh và rẽ vào đường lớn, Jack thấy một chiếc tắc xi giống hệt như thế rời khỏi đường rẽ và bám theo sau. Cuối cùng thì cũng đến lượt anh là người đuổi theo chứ không phải là người bị theo đuổi.

Lần đầu tiên Jack cảm thấy biết ơn những điểm tắc nghẽn giao thông không bao giờ hết mà những ai thường qua lại trên tuyến đường từ sân bay Narita vào trung tâm thành phố Tokyo đều xem là chuyện bình thường. Anh có thể giữ khoảng cách mà không bao giờ mất dấu đối tượng.

Một giờ sau đó, chiếc xe tắc xi chở Anna dừng lại bên ngoài khách sạn Seiyo ở quận Ginza. Một người trực tầng khách sạn bước tới để giúp cô mang hành lý lên phòng, nhưng khi trông thấy chiếc thùng, anh ta liền vẫy tay gọi thêm một người nữa để giúp mình. Sau khi Petrescu và chiếc thùng đã biến vào trong khách sạn được một lúc, Jack mới tính đến chuyện bước vào trong đó. Rồi anh phát hiện thấy Người Lùn đã ẩn mình ở góc xa của đại sảnh, nơi cô có thể quan sát toàn bộ cầu thang bộ và thang máy mà không bị ai sau quầy tiếp tân để ý.

Ngay khi phát hiện thấy cô ta ngồi đó, Jack lùi lại qua cửa xoay và quay ra sân. Một người trực tầng chạy tới. “Ngài có cần tắc xi không ạ?”.

“Không, cảm ơn”, anh nói rồi chỉ tay về phía một chiếc cánh cửa bằng kính ở phía bên kia sân và hỏi, “Đó là gì thế?”.

“Phòng tập thể dục của khách sạn, thưa ngài”, người trực tầng trả lời.

Jack gật đầu, đi vòng qua sân rồi bước vào toà nhà. Anh bước tới quầy tiếp tân.

“Số phòng, thưa ngài?”, một anh chàng mặc đồng phục của khách sạn hỏi anh.

“Tôi không nhớ”, Jack nói.

“Tên?”.

“Petrescu”.

“A, Tiến sỹ Petrescu”, anh ta nói và nhìn vào màn hình trước mặt mình, “phòng 118. Ngài có cần tủ đựng đồ không?”.

“Để sau đi”, Jack nói. “Đợi vợ tôi đã”.

Anh ngồi xuống một chiếc ghế bên cửa sổ trông ra sân và chờ Anna xuất hiện. Anh nhận thấy lúc nào cũng có hai hay ba chiếc tắc xi xếp hàng chờ, vì vậy việc bám theo cô có vẻ sẽ không thành vấn đề. Nhưng nếu cô xuất hiện mà không có chiếc thùng, anh tin chắc rằng Người Lùn sẽ nghĩ cách để tước đoạt nó khỏi tay “vợ” anh.

Trong khi Jack kiên nhẫn ngồi chờ bên cửa sổ, anh mở nắp máy điện thoại di động và gọi cho Tom ở London. Anh cố không nghĩ đến sự khác biệt về múi giờ.

“Cậu ở đâu?”, Tom hỏi khi trông thấy dòng chữ “Cớm xịn” hiện lên trên màn hình điện thoại.

“Tokyo”.

“Petrescu đang làm gì ở đó?”.

“Tớ không biết chắc, nhưng tớ sẽ không ngạc nhiên nếu thấy cô ta đang tìm cách bán bức tranh quý hiếm ấy cho một nhà sưu tầm nổi tiếng nào đó”.

“Cậu đã biết người phụ nữ đang bám theo cô ta là ai chưa?”

“Chưa”, Jack nói, “nhưng tớ có chụp được hình của cô ta hai lần tại sân bay”.

“Hay lắm”, Tom nói.

“Tớ sẽ gửi hai bức ảnh ấy cho cậu ngay bây giờ”, Jack nói. Anh bấm mã số vào điện thoại của mình và chỉ tích tắc sau đó, hai hình ảnh kia đã xuất hiện trên màn hình điện thoại của Tom.

“Hơi mờ”, Tom nói ngay, “nhưng tớ tin là nhân viên công nghệ sẽ có thể cải thiện chất lượng ảnh đủ để chúng ta nhận diện rõ cô ta. Còn thông tin gì không?”.

“Cô ta cao khoảng năm bộ, gầy, tóc vàng cắt ngắn và có đôi vai của một vận động viên bơi lội”.

“Còn gì nữa không?”.

Tom vừa hỏi vừa ghi chép.

“Còn, sau khi kết thúc vụ bắn nhau của băng nhóm ở Mỹ ấy, cậu hãy tới Đông Âu ngay. Tớ có cảm giác cô ta là người Nga, hoặc có thể là người Ukraina”.

“Thậm chí có thể là người Romania?”, Tom hỏi.

“Ừ nhỉ, tớ đần quá”, Jack nói.

“Cũng đủ thông minh để chụp hai bức ảnh. Chưa có ai làm được chuyện đó, và có thể đây sẽ là bước đột phá lớn nhất của chúng ta trong vụ này”.

“Kể ra được khen thì cũng thích, nhưng tớ phải thú nhận là cả hai người bọn họ bây giờ đã biết về sự có mặt của tớ”, Jack nói.

“Vậy thì tớ phải khẩn trương tìm hiểu xem cô ta là ai. Tớ sẽ liên lạc với cậu ngay sau khi những nhân viên dưới tầng trệt có sản phẩm”.

Tina bật chiếc nút dưới bàn làm việc của chị. Chiếc màn hình nhỏ trên góc bàn sáng lên. Fenston đang nói chuyện điện thoại. Chị bật nút chuyển mạch nối với máy riêng của ông ta, và chăm chú lắng nghe.

“Ông nói đúng”, một giọng nói cất lên, “cô ta đang ở Nhật Bản”.

“Vậy thì có thể cô ta có hẹn với Nakamura. Mọi thông tin về ông ta đều có trong tập hồ sơ mà cô đang cầm. Đừng quên rằng lấy lại bức tranh quan trọng hơn là loại bỏ Petrescu”.

Fenston đặt máy xuống.

Tina tin chắc rằng giọng nói kia là của người phụ nữ mà chị đã trông thấy trong xe của Fenston. Chị cần phải báo cho Anna biết.

Leapman bước vào phòng chị.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor