Ấn tượng sai lầm - Chương 29 - 30

Chương 29

Jack làm thủ tục vào một khách sạn có cái tên rất kêu trên tấm biển nê ông là Bucharesti International. Suốt cả buổi tối, anh hết bật máy sưởi lên vì trời quá lạnh, rồi lại tắt máy sưởi đi vì không chịu được tiếng ồn. Anh thức dậy lúc 6 giờ, bỏ ăn sáng vì sợ bữa sáng cũng bất ổn như chiếc máy sưởi.

Từ lúc bước lên máy bay, anh đã bị mất dấu cô gái kia, như thế có nghĩa rằng hoặc là anh đã mắc sai lầm, hoặc là cô ta quá cao tay. Nhưng anh đã giải toả được một mối nghi ngờ của mình. Chắc chắn Anna hoạt động độc lập và điều đó có nghĩa là Fenston sắp phái người tới đây để săn lùng cô ta. Nhưng Petrescu đang có mưu đồ gì và cô ta có nhận thức được những nguy hiểm đang chờ mình không? Jack nhận định rằng chỗ thích hợp nhất để phục kích Anna là tại nhà mẹ của cô ta. Lần này anh sẽ không bám theo mà ngồi chờ đối tượng. Anh băn khoăn không hiểu người phụ nữ mà anh đã phát hiện ra khi đang đứng xếp hàng chờ lên máy bay có nghĩ giống anh không, nếu thế cô ta có phải là tay chân của Fenston không, hay cô ta làm việc cho một ai khác?

Người khuân vác hành lý ở khách sạn đưa cho anh mượn một tấm bản đồ, nhưng chỉ có khu trung tâm là được mô tả chi tiết, còn khu ngoại ô thì hầu như chỉ là vài đường phác qua, vì vậy anh bước tới ki ốt bên kia đường và mua một cuốn sách hướng dẫn du lịch có tựa đềNhững điều cần biết về Bucharest. Không có một dòng nào nói về quận Berceni nơi mẹ Anna sinh sống, cho dù khu Piazza Resitei cũng được đưa vào một tấm bản đồ khổ lớn được gấp lại đính kèm trong cuốn sách. Với sự trợ giúp của một que diêm và tỉ lệ xích ghi ở góc dưới bên trái tấm bản đồ, Jack đi đến kết luận là nơi đó cách chỗ anh đang ở khoảng 6 dặm về phía Bắc.

Anh quyết định là sẽ đi bộ trong ba dặm đầu, không chỉ vì anh cần tập thể dục, mà còn vì anh muốn biết mình có bị kẻ nào theo dõi hay không.

Jack rời khách sạn International vào lúc 7:30, và bắt đầu sải những bước dài trên phố.

***

Anna cũng trải qua một đêm thao thức, bởi vì cô khó có thể ngủ được khi dưới gầm giường là một chiếc thùng màu đỏ. Cô bắt đầu nghi ngờ về việc Anton sẽ chấp nhận một sự mạo hiểm không cần thiết đối với anh để giúp đỡ cô thực hiện kế hoạch của mình. Hai người đã hẹn gặp nhau vào lúc 6 giờ sáng tại Học viện, một cái giờ mà không một sinh viên tự trọng nào có thể đưa ra.

Khi bước ra khỏi khách sạn, người đầu tiên Anna trông thấy là Sergei. Ông ta đang đứng bên chiếc xe Mercedes già nua của mình đỗ ở lối vào. Cô băn khoăn không biết ông ta đã đứng ở đó từ khi nào.

“Chào cô”, ông ta nói rồi đỡ lấy chiếc thùng màu đỏ và cho vào cốp sau xe.

“Chào bác Sergei”, Anna đáp. “Cháu muốn quay trở lại Học viện, nơi cháu sẽ để chiếc thùng này lại”. Sergei gật đầu và mở cửa sau xe cho cô.

Trên đường tới Piata Universitatii, Anna được biết rằng Sergei có một bà vợ, rằng họ đã sống với nhau được ba mươi năm và có một người con trai đang phục vụ trong quân đội. Anna vừa định hỏi xem ông ta đã bao giờ gặp mẹ mình chưa thì cô trông thấy Anton đang đứng ở bậc thềm dưới cùng của Học viện. Trông anh có vẻ lo lắng và bồn chồn.

Sergei cho xe dừng lại, xuống xe và lấy chiếc thùng ra khỏi cốp.

“Nó đấy hả”, Anton hỏi rồi nhìn chiếc thùng đầy vẻ ngờ vực. Anna gật đầu. Anton đi theo Sergei khi ông ta bê chiếc thùng và bước lên các bậc thềm. Anton mở cửa trước cho ông ta rồi cả hai cùng biến vào trong.

Anna chốc chốc lại ngó đồng hồ và sốt ruột nhìn về phía cổng ra vào. Họ chỉ đi có vài phút, nhưng cô cảm thấy hình như mình đang bị những con mắt theo dõi. Phải chăng tay chân của Fenston ngay lúc này đây đang bám theo cô? Phải chăng ông ta đã đoán được chỗ cô cất dấu bức tranh? Rồi cuối cùng Anton với Sergei cũng hiện ra trên bậc thềm, cả hai cùng khiêng một chiếc thùng gỗ khác. Dù kích thước vẫn thế, trên chiếc thùng này không có kí hiệu gì. Sergei cho chiếc thùng mới vào cốp sau xe, đóng nắp cốp lại rồi lên xe và ngồi vào sau vô lăng.

“Cảm ơn”, Anna nói rồi hôn vào hai bên má Anton.

“Khi em đi vắng, chắc anh cũng mất ăn mất ngủ”, Anton nói khẽ.

“Em sẽ trở về, sau ba hoặc bốn ngày là cùng”, Anna hứa, “và em sẽ lấy bức tranh đi, lúc ấy anh sẽ không phải lo gì nữa”. Cô trèo lên ghế sau xe.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, và Anna nhìn qua kính hậu. Anton vẫn đứng đó, một bóng hình lẻ loi. Trông anh có vẻ lo lắng. Liệu anh có đáng phải mạo hiểm không? Anna tự hỏi.

***

Jack không ngoái nhìn lại, nhưng khi đi hết dặm đường đầu tiên, anh rẽ vào một siêu thị và nấp sau một chiếc cột lớn. Anh chờ cho người phụ nữ kia bước qua. Không thấy cô ta đâu. Một kẻ nghiệp dư sẽ bước qua và sẽ không cưỡng lại được mong muốn liếc nhìn vào chỗ khuất sau chiếc cột, thậm chí là rẽ vào siêu thị theo con mồi. Anh không đứng ở đó lâu, vì biết rằng làm thế sẽ khiến cô ta nghi ngờ. Anh mua một ít thịt muối với bánh mỳ và bước trở ra đường. Vừa nhai bữa sáng của mình, anh vừa cố nghĩ xem tại sao mình lại bị theo dõi. Cô ta làm việc cho ai? Mục đích của cô ta là gì? Phải chăng cô ta hy vọng rằng anh sẽ dẫn cô ta tới chỗ Anna? Phải chăng anh là đối tượng của một chiến dịch phản gián? Hay chỉ là hoang tưởng?

Sau khi ra khỏi trung tâm thành phố, anh dừng lại để nhìn bản đồ. Anh quyết định vẫy một chiếc tắc xi, bởi vì anh sợ là sẽ khó kiếm tắc xi ở khu Berceni, khi anh cần phải cơ động. Một chiếc tắc xi cũng sẽ giúp anh cắt đuôi dễ dàng hơn, bởi vì nếu có một chiếc tắc xi nào đó đuổi theo anh, nó phải có màu vàng, và sẽ không thể lẫn vào đâu được một khi ra đến vùng ngoại ô. Anh xem kỹ bản đồ một lần nữa, rẽ trái ở góc phố tiếp theo, không ngoảnh nhìn lại, thậm chí cũng chẳng liếc nhìn vào các cửa hiệu hai bên đường. Nếu cô ta là một kẻ chuyên nghiệp, việc anh ngoảnh nhìn lại phía sau sẽ là một sai lầm nghiêm trọng, bởi vì nó báo cho cô ta biết rằng anh đã đề phòng. Anh vẫy một chiếc tắc xi.

Anna yêu cầu người tài xế của mình – bây giờ cô đã xem ông ta là tài xế riêng của cô – đưa cô trở lại toà nhà mà họ đã tới hôm trước. Tất nhiên là Anna muốn gọi điện cho mẹ mình để báo cho bà biết trước khi nào thì cô tới, nhưng mẹ cô là người không chấp nhận điện thoại. Mẹ cô đã nói với cô rằng điện thoại cũng giống như thang máy, nếu đã hỏng thì chẳng bao giờ có ai đến sửa, mà lại vẫn phải mất tiền phí. Anna biết mẹ mình chắc chắn đã dậy từ lúc sáu giờ sáng để đảm bảo rằng mọi thứ trong căn hộ sạch đến mức không có một hạt bụi nào của bà, đã được lau chùi đến lần thứ ba trước khi Anna tới.

Khi Sergei cho xe dừng lại ở đầu lối đi đầy cỏ dại dẫn vào toà nhà Piazza Resitei, Anna nói với ông ta rằng cô sẽ trở lại trong vòng một giờ, và sau đó sẽ tới sân bay Otopeni. Sergei gật đầu.

***

Một chiếc tắc xi dừng lại bên cạnh anh. Jack bước vòng qua phía người tài xế, và ra hiệu cho anh ta hạ cánh cửa sổ xuống.

“Anh có biết tiếng Anh không?”.

“Một chút”, người tài xế ngập ngừng nói.

Jack mở tấm bản đồ ra và chỉ tay vào địa chỉ Piazza Resitei, trước khi anh ngồi vào chiếc ghế sau lưng tài xế. Người lái xe tắc xi nhăn mặt, và ngoái nhìn Jack như muốn đảm bảo rằng anh không lầm. Jack gật đầu. Anh ta nhún vai rồi cho xe chạy tới cái địa chỉ mà chưa một du khách nào yêu cầu anh ta đưa tới đó.

Chiếc tắc xi len vào làn đường giữa và cả hai cùng nhìn vào gương chiếu hậu. Một chiếc tắc xi khác đang bám theo họ. Không thấy có khách ngồi trên xe, nhưng rất có thể cô ta ngồi lọt ở ghế sau. Anh đã mất dấu cô ta, hay cô ta đang ngồi trên một trong ba chiếc tắc xi mà anh thấy trong gương chiếu hậu? Cô ta là một kẻ chuyên nghiệp, cô ta đang ngồi trên một trong những chiếc tắc xi kia và Jack có cảm giác là cô ta biết anh đang tới đâu.

Jack biết thành phố nào cũng có những khu đổ nát, những toà nhà xuống cấp, nhưng anh chưa từng trông thấy một cái gì đó giống như khu Berrceni, một khu vực chỉ gồm toàn những khối bê tông ghớm ghiếc mọc lên giữa một bãi đất hoang tàn. Thậm chí gọi khu này là ổ chuột cũng không xứng.

Khi chiếc tắc xi bắt đầu chạy chậm lại, Jack phát hiện thấy một chiếc Mercedes cũ đang đỗ bên vệ đường cách họ chừng 200 thước, trên một con phố chắc chưa từng in dấu bánh xe tắc xi.

“Đi tiếp đi”, anh giục, nhưng người tài xế vẫn cho xe chạy chậm dần. Jack đập mạnh vào vai anh ta và ra hiệu để anh ta cho xe chạy tiếp.

“Nhưng đây là địa chỉ ông muốn tới”, người tài xế tắc xi khăng khăng nói.

“Đi tiếp đi”, Jack gắt.

Người lái xe có vẻ ngạc nhiên, anh ta nhún vai và tăng tốc cho xe chạy qua chỗ chiếc Mercedes đang đỗ.

“Quặt vào lối rẽ tiếp theo”, Jack vừa nói vừa chỉ về chỗ rẽ phía trước bên trái. Người tài xế gật đầu, và trông anh ta lại càng có vẻ bối rối. Anh ta chờ chỉ dẫn tiếp theo. “Quay vòng trở lại”, Jack nói một cách chậm rãi, “và dừng lại ở cuối đường”.

Người tài xế làm theo chỉ dẫn mới của anh, và liên tục ngoái nhìn ra sau lưng với một khuôn mặt đầy vẻ hoang mang.

Ngay khi chiếc xe vừa đỗ lại, Jack bước ra khỏi xe và chầm chậm đi về phía góc đường, vừa đi vừa tự nguyền rủa mình về sai lầm ngớ ngẩn này của anh. Anh băn khoăn không hiểu người phụ nữ kia đang ở đâu, bởi vì rõ ràng là cô ta đã không mắc phải sai lầm như anh. Nhẽ ra anh phải nghĩ đến chuyện Anna có thể đã tới đó trước mình, và phương tiện mà cô ta sử dụng chắc chắn phải là một chiếc tắc xi.

Jack nhìn lên khối bê tông màu xám, và thề rằng từ giờ trở đi, anh sẽ không bao giờ phàn nàn về căn hộ một phòng ngủ của mình ở West Side nữa. Anh phải đợi bốn mươi phút trước khi Anna ra khỏi toà nhà đó. Anh đứng yên không động đậy trong khi Anna bước về phía chiếc Mercedes màu vàng kia.

Jack nhảy vào chiếc tắc xi của mình và vừa chỉ về phía trước vừa nói nhanh, “Đuổi theo họ, nhưng đừng tiến lại gần, đợi cho đến khi lên đường lớn đã”. Anh cũng không biết chắc người tài xế tắc xi có hiểu mình nói gì hay không. Anh ta đánh xe khỏi vệ đường, và dù Jack liên tục vỗ vào vai anh ta và nhắc, “Đi chậm lại”, hai chiếc tắc xi vẫn bám sát nhau giống như hai con lạc đà giữa sa mạc khi họ chạy qua những con đường vắng. Jack lại chửi thề, anh biết là mình đã bị lột da. Bây giờ thì một kẻ nghiệp dư cũng có thể phát hiện ra anh.

***

“Cô có nhận ra là có người đang theo dõi cô không?” Sergei hỏi sau khi xe đã lăn bánh.

“Không, nhưng cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên nếu có ai đó theo dõi cháu”, Anna đáp và thấy ớn lạnh vì Sergei đã nhắc đến nỗi sợ hãi lớn nhất của cô. “Bác có nhìn thấy họ không?” cô hỏi.

“Chỉ thoáng qua thôi”, Sergei đáp. “Một người đàn ông, khoảng trên ba mươi tuổi, dáng thể thao, tóc đen, e là tôi chỉ nhìn thấy có ngần ấy”. Vậy là Tina đã sai khi nghĩ rằng kẻ đang săn lùng cô là một phụ nữ, đó là ý nghĩ đầu tiên của Anna. “Và đó là một kẻ chuyên nghiệp”, Sergei nói thêm.

“Sao bác biết”, Anna hỏi bằng một giọng lo lắng.

“Khi chiếc tắc xi chạy qua chỗ tôi, anh ta không nhìn lại”, Sergei nói. “Tôi cũng không dám chắc anh ta ở về phía nào của luật pháp”.

Anna rùng mình, còn Sergei thì liếc nhìn vào gương chiếu hậu. “Và tôi khẳng định rằng anh ta đang bám theo chúng ta, nhưng đừng có ngoái lại làm gì”, Sergei nói nhanh, “bởi vì nếu cô làm thế, anh ta sẽ biết là cô đã phát hiện ra anh ta”.

“Cảm ơn bác”, Anna nói.

“Cô vẫn muốn tôi đưa cô ra sân bay chứ?”

“Cháu không còn lựa chọn nào khác”, Anna đáp.

“Tôi có thể cắt đuôi anh ta”, Sergei nói, “nhưng như thế thì anh ta sẽ biết rằng cô đã phát hiện ra anh ta”.

“Cũng chẳng giúp ích được gì”. Anna nói. “Anh ta đã biết cháu sẽ đi đâu”.

***

Jack lúc nào cũng mang theo hộ chiếu, ví và thẻ tín dụng trong mình, để đề phòng trường hợp khẩn cấp. “Chết tiệt thật”, anh nói khi trông thấy tấm biển chỉ đường tới sân bay và chợt nhớ tới chiếc vali của anh trong phòng khách sạn.

Có ba hay bốn chiếc tắc xi khác cũng đang chạy về hướng sân bay Otopeni, và Jack băn khoăn không hiểu người phụ nữ kia đang ngồi trong chiếc xe nào, liệu cô ta có mua vé lên cùng chuyến bay với Anna Petrescu hay không.

***

Anna đưa cho Sergei một tờ 20 đôla, từ rất lâu trước khi xe tới sân bay, và nói cho ông ta biết cô đã đặt chỗ trên chuyến bay nào khi trở về.

“Bác có thể đón cháu được không?” cô hỏi.

“Tất nhiên là được”, Sergei nói và cho xe dừng lại bên ngoài cổng Quốc tế.

“Anh ta có còn bám theo chúng ta không?” Anna hỏi.

“Còn”, Sergei nói và nhảy ra khỏi xe.

Một nhân viên khuân vác xuất hiện, giúp cô cho chiếc thùng và chiếc vali lên xe đẩy.

“Tôi sẽ có mặt ở đây để đón cô khi cô trở về”, Sergei hứa với Anna trước khi cô biến vào trong đám đông.

Chiếc xe tắc xi của Jack phanh két lại phía sau chiếc Mercedes màu vàng. Anh nhảy xuống và chạy lại chỗ người tài xế, rồi nhìn qua cửa sổ và vẫy vẫy một tờ 10 đôla. Sergei hạ cửa kính xuống rồi đưa tay cầm lấy tờ tiền. Jack mỉm cười.

“Người phụ nữ trong xe của ông, ông có biết cô ta đi đâu không?”

“Có chứ”, Sergei vừa nói vừa vân vê ria mép.

Jack lại rút ra một tờ mười đôla nữa, và Sergei vui vẻ đón nhận món quà trời cho ấy.

“Này, thế cô ta đi đâu?” Jack hỏi.

“Đi nước ngoài”, Sergei trả lời rồi gài số và phóng xe đi.

Jack chửi thề, và chạy vội về chỗ chiếc tắc xi của mình, trả tiền phí – ba đôla – rồi bước nhanh vào sân bay. Anh đứng yên một chỗ và nhìn quanh. Ít giây sau, anh đã phát hiện thấy Anna đang rời khỏi quầy làm thủ tục và đi về phía cầu thang cuốn. Anh chờ cho đến khi Anna đã đi khuất mới bước theo. Khi anh đến đỉnh của chiếc cầu thang cuốn, Anna đã ở trong quán cà phê. Cô chọn một chỗ ngồi ở góc phía xa, nơi cô có thể quan sát được mọi chuyện và quan trọng hơn nữa là quan sát được mọi người. Ngoài việc anh đang là mục tiêu theo dõi của một người phụ nữ, người phụ nữ mà anh theo dõi cũng đã phát hiện ra anh và đã đề phòng. Jack sợ rằng chuyện này sẽ kết thúc giống như một bài thảo luận trong lớp ở Quantico về những sai lầm dẫn đến thất bại trong việc theo dõi kẻ tình nghi.

Anh quay trở xuống tầng một và nhìn lên bảng điện tử thông báo các chuyến bay. Chỉ có năm chuyến bay quốc tế khởi hành từ Bucharest trong ngày hôm đó: Moscow, Hồng Kông, New Delhi, London và Berlin.

Jack loại bỏ Moscow, bởi vì bốn mươi phút nữa máy bay sẽ cất cánh, mà Anna vẫn còn ngồi trong quán cà phê. Máy bay đi New Delhi và Berlin thì đến chiều tối mới cất cánh. Ít có khả năng là Hồng Kông, dù máy bay tới đó sẽ cất cánh sau hai giờ nữa. Hai mươi phút sau chuyến bay tới Hồng Kông sẽ là chuyến bay tới London. Chắc chắn là London, anh suy luận, nhưng anh không thể liều. Anh sẽ mua hai vé, một vé đi Hồng Kông và một vé đi London. Nếu cô ta không xuất hiện ở cổng khởi hành đi Hồng Kông, anh sẽ lên chiếc máy bay đi London. Anh băn khoăn không biết người phụ nữ đang theo dõi Anna có tính toán giống anh không, cho dù anh có cảm giác là cô ta đã biết Anna sẽ đi đâu.

Sau khi mua hai vé, và giải thích hai lần rằng anh không mang theo hành lý gì, Jack đi về phía cửa 33 để thực hiện việc quan sát. Anh chọn một chỗ ngồi giữa những hành khách đang chờ ở cửa 31 để lên chuyến bay đi Moscow. Jack thậm chí còn nghĩ đến chuyện quay trở về khách sạn để lấy chiếc vali, thanh toán tiền rồi trở lại sân bay, nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua, bởi vì nếu phải lựa chọn giữa việc mất hành lý và mất dấu đối tượng, anh sẽ không có nhiều thời gian để tính toán.

Jack gọi điện cho viên quản lý ở khách sạn Bucharesti International bằng điện thoại di động của mình, và không giải thích gì, anh yêu cầu ông ta cho người thu dọn phòng và cho tất cả đồ đạc của anh vào chiếc vali rồi mang xuống dưới phòng tiếp tân, Anh có thể hình dung ra khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên của ông ta. Tuy nhiên, khi anh đề nghị ông ta cộng thêm 20 đôla vào hoá đơn khách sạn, anh nhận được ngay câu trả lời, “Tôi sẽ đích thân làm điều đó, thưa ngài”.

Jack bắt đầu băn khoăn rằng biết đâu Anna đang tìm cách đánh lạc hướng kẻ theo dõi mình. Cô ta vờ như sắp bay ra nước ngoài, nhưng thực tế thì cô ta sẽ quay trở về Bucharest và lấy bức tranh. Không có gì nghiệp dư hơn cái cách mà anh bám theo xe cô ta. Nhưng nếu cô ta đã biết rằng có người đang theo dõi mình, giống như mọi kẻ nghiệp dư khác, cô ta sẽ cố tìm cách cắt đuôi càng nhanh càng tốt. Chỉ có những cao thủ trong nghề mới có thể nghĩ ra được cái kế hoạch quái quỷ kia để rũ bỏ kẻ đang đeo bám mình. Liệu có khả năng Anna là một kẻ chuyên nghiệp và vẫn đang làm việc cho Fenston? Lý do gì khiến anh bị theo dõi?

Chuyến bay 3211 đi Moscow đã bắt đầu nhận hành khách lên máy bay khi Anna bước qua chỗ Jack. Trông cô có vẻ bình thản. Cô ngồi xuống giữa những hành khách đang chờ để lên chuyến bay 017 của hãng Cathay Pacific đi Hồng Kông. Jack đi xuống đại sảnh, tránh xa tầm quan sát của Anna và chờ thông báo mở cửa đón khách cho chuyến bay 017. Bốn mươi phút sau, anh lại đi lên thang cuốn, lần này là lần thứ ba.

Cả ba người cùng lên chiếc Boing 747 đi Hồng Kông, vào ba thời điểm khác nhau. Một người ngồi ghế hạng sang, một người ngồi ghế hạng thương gia và người còn lại ngồi hàng ghế tiết kiệm.

17/9

Chương 30

“Tôi xin lỗi vì đã làm phiền Phu nhân, nhưng hãng Simpson & Simpson vừa chuyển tới một thùng lớn đựng tài liệu, và tôi không biết để chiếc thùng đó ở đâu”.

Arabella đặt cây bút xuống và ngước nhìn lên. “Andrews, ông có còn nhớ hồi tôi còn bé và ông còn là người hầu không?”

“Có, thưa Phu nhân”, Andrews trả lời bằng một giọng bối rối.

“Và mỗi kỳ Giáng sinh chúng ta đều chơi trò Săn tìm Gói quà?”

“Đúng thế, thưa Phu nhân”.

“Và có một lần, ông đã dấu một hộp sôcôla. Victoria và tôi đã tìm suốt cả một buổi chiều, nhưng vẫn không tìm thấy”.

“Vâng, thưa Phu nhân. Phu nhân Victoria cho rằng tôi đã ăn mất hộp sôcôla đó và đã oà khóc”.

“Nhưng ông vẫn không chịu nói cho chị ấy biết ông đã dấu chiếc hộp ở đâu”.

“Đúng thế, thưa Phu nhân, nhưng tôi phải thú thực là cha của Phu nhân đã hứa sẽ cho tôi sáu xu nếu tôi không nói ra chỗ dấu”.

“Tại sao cha tôi lại làm thế?” Arabella hỏi.

“Bởi vì ngài hy vọng sẽ có được một buổi chiều Giáng sinh yên ả, để uống một ly poóctô, hút một điếu xì gà, trong khi cả hai cô con gái của ngài đều đang bận rộn”.

“Nhưng chúng tôi chẳng bao giờ tìm thấy chiếc hộp đó”, Arabella nói.

“Và tôi cũng chẳng bao giờ nhận được món tiền thưởng ấy”, Andrews nói.

“Ông có còn nhớ là mình đã dấu nó ở đâu không?”

Andrews suy nghĩ một lát, rồi một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt ông ta.

“Có, thưa Phu nhân”, ông ta nói, “và tôi tin chắc rằng nó vẫn còn ở đó”.

“Tốt, bởi vì tôi muốn ông để chiếc thùng mà Simpson & Simpson vừa chuyển đến vào đúng chỗ đó”.

“Vâng, thưa Phu nhân”, Andrews nói bằng một giọng cố tỏ ra là mình hiểu ý của chủ.

“Và kỳ Giáng sinh tiếp theo, Andrews ạ, nếu tôi muốn tìm lại nó, ông phải nhớ là không bao giờ được chỉ chỗ cho tôi”.

“Và lần này tôi có được nhận sáu xu không, thưa Phu nhân?”

“Sáu xilinh, với điều kiện là không ai khác ngoài ông biết được chỗ đó”.

Anna cựa quậy trên chiếc ghế hạng tiết kiệm ở sát bên cửa sổ máy bay. Nếu người đàn ông mà Fenston phái đi để truy lùng cô có mặt trên chuyến bay này, mà gần như chắc chắn là như vậy, thì ít nhất Anna cũng biết bây giờ cô đang phải đối mặt với những chuyện gì. Cô bắt đầu nghĩ về anh ta, và bằng cách nào mà anh biết cô đang ở Bucharest. Bằng cách nào mà anh ta biết địa chỉ của mẹ cô và liệu anh ta đã biết đích đến tiếp theo của cô là Tokyo hay chưa?”

Người đã chạy đến bên chiếc tắc xi của Sergei và đập đập vào cửa kính khi cô đang quan sát anh ta từ phía quầy làm thủ tục có vẻ như không ngờ rằng mình sẽ phải lên máy bay. Anna băn khoăn không hiểu có phải những cú điện thoại của cô gọi cho Tina đã khiến cô bị lộ hay không. Anna hoàn toàn tin tưởng ở sự trung thành của bạn mình, vì vậy nếu cô bị lộ vì những cú điện thoại ấy thì cũng là ngoài ý muốn của Tina. Leapman là một kẻ xảo quyệt, ông ta chẳng ngại gì mà không đặt máy nghe trộm điện thoại của Tina, và làm những chuyện tồi tệ hơn thế.

Trong hai cuộc nói chuyện vừa qua với Tina, Anna đã cố tình tung ra một vài thông tin để kiểm tra xem các cuộc nói chuyện của họ có bị nghe trộm hay không. Rõ ràng những thông tin đó đã có người khác biết được:Đi,Chỗ mình sắp tới có rất nhiều người như thế.Lần sau, cô sẽ tung ra những tin tức khiến cho kẻ đang theo dõi cô kia hoàn toàn lạc lối.

Jack ngồi trên một chiếc ghế hạng thương gia, vừa uống Coke vừa cố gắng xâu chuỗi các sự việc diễn ra trong hai ngày qua. Nếu chỉ có một mình tác chiến, hãy đón chờ những kịch bản tồi tệ nhất, thầy giáo huấn luyện của anh nhắc đi nhắc lại câu nói đó với tất cả các lính mới.

Anh cố gắng để tìm ra sợi chỉ xuyên suốt tất cả các sự việc. Anh đang bám theo một người phụ nữ có ý định đánh cắp một bức tranh trị giá 60 triệu đôla, nhưng cô ta đã để bức tranh lại Bucharest, hay cô ta đã chuyển nó sang một chiếc thùng khác và sẽ bán cho ai đó ở Hồng Kông? Rồi anh lại nghĩ tới người phụ nữ cũng đang bám theo Anna. Chuyện này thì dễ giải thích hơn. Nếu Petrescu đã đánh cắp bức tranh, thì người phụ nữ kia rõ ràng là người được Fenston thuê để theo dõi cô ta cho đến khi tìm ra nơi cất dấu bức tranh. Nhưng tại sao cô ta luôn biết trước những bước đi tiếp theo của Anna, và liệu cô ta đã phát hiện ra rằng anh cũng đang theo dõi Anna hay chưa? Và cô ta sẽ làm gì khi đã tìm được bức Van Gogh? Jack nghĩ chỉ có một cách duy nhất để giải thoát cho chính mình là đi trước hai người kia một bước và phải tìm cách để lái họ theo mình.

Anh thấy mình đã rơi vào một chiếc bẫy mà anh luôn căn dặn người của mình phải đề phòng. Đừng bao giờ nghĩ rằng kẻ tình nghi là một người vô tội. Chuyện đó là việc của bồi thẩm đoàn. Còn anh thì luôn luôn phải nghĩ rằng họ là những kẻ có tội, và đừng bao giờ ngạc nhiên trước bất cứ điều gì. Anh nhớ là các thầy giáo của mình chưa bao giờ nhắc đến chuyện anh phải làm gì nếu kẻ tình nghi là một phụ nữ hấp dẫn, dù trong tài liệu đào tạo của FBI có một chỉ dẫn về trường hợp này: “Trong bất kỳ trường hợp nào, đặc vụ viên không được phép có quan hệ riêng tư với bất kỳ một đối tượng điều tra nào”. Vào năm 1999, cuốn tài liệu này đã được cập nhật theo sự chỉ đạo của Quốc hội và cụm từ “dù là nam hay nữ” đã được bổ sung sau cụm từ “bất kỳ đối tượng điều tra nào”.

Nhưng Jack vẫn băn khoăn không hiểu Anna định làm gì với bức Van Gogh. Nếu cô ta tìm cách bán bức tranh ở Hồng Kông, cô ta sẽ gửi khoản tiền khổng lồ thu được ở đâu, và cô ta sẽ tiêu khoản tiền đó bằng cách nào? Jack không nghĩ rằng cô ta định sống ở Bucharest trong suốt phần đời còn lại của mình.

Và rồi anh nhớ ra rằng cô ta đã tới Lâu đài Wentworth.

Krantz ngồi một mình trên một chiếc ghế hạng sang. Cô ta bao giờ cũng mua vé hạng sang, bởi vì nó cho phép cô ta lên máy bay sau cùng, và rời khỏi máy bay đầu tiên, trong bất kỳ chuyến bay nào, đặc biệt là khi cô ta biết chính xác nạn nhân của mình đang đi tới đâu.

Nhưng lúc này cô ta đã nhận ra rằng còn một người khác nữa cũng đang theo dõi Petrescu, và cô ta phải thận trọng hơn. Suy cho cùng, cô ta không thể giết Petrescu trước con mắt chứng kiến của bất kỳ ai đó.

Krantz băn khoăn không hiểu người đàn ông tóc đen cao ráo kia là ai, và anh ta sẽ báo cáo với ai. Phải chăng Fenston đã phái anh ta đi để kiểm tra cô ta, hay là anh ta làm việc cho một chính phủ nước ngoài? Nếu thế thì là chính phủ nào? Chắc chắn phải là chính phủ Mỹ hoặc là chính phủ Romania. Hẳn anh ta là một người chuyên nghiệp bởi vì trước đó cô ta chưa từng phát hiện ra anh ta. Cô ta đoán rằng anh ta là người Mỹ. Cô ta hy vọng mình đoán đúng, bởi vì nếu cô ta phải giết anh ta, thì đó sẽ là một phần thưởng.

Krantz không hề nghỉ ngơi trên chuyến bay dài tới Hồng Kông. Huấn luyện viên của cô ta ở Mosscow luôn nhắc đi nhắc lại rằng việc tập trung thường bị mất đi vào ngày thứ tư. Ngày mai.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor