Điều Bí Mật - Chương 02

Chương 2:

Những đứa con trai

Thấy con trai ăn sáng mà mặt mũi cứ hằm hằm, bà Nguyệt ân cần hỏi:

- Sao thế con?

Minh nghĩ tới cảnh mới xảy ra, tự nhiên mặt mũi lại đỏ ửng lên, vội cúi gằm mặt đáp:

- Dạ không có gì đâu mẹ.

Ăn vội thêm vài miếng, Minh xô ghế đứng dậy:

- Con lên phòng đây ạ!

Nhưng ông Phương đã nói vọng vào từ phòng khách:

- Đàn ông gì mà suốt ngày ru rú ở trên phòng, được ngày nghỉ thì bắc máy bơm ra tưới vườn cây giúp bố, không thì phóng xe qua thăm cô chú có phải hơn không.

- Thôi, cả tuần nó học hành mệt rồi, cho nó ngủ thêm đi ông. Lên phòng đi con, chừng nào hai anh về thì xuống cũng được.

Bà Nguyệt đáp thay con rồi đưa mắt ra hiệu cho Minh lên phòng. Bà biết ông thỉnh thoảng vẫn đem chuyện bực bội hai đứa con trai lớn sang cả đứa con út này. Bà luôn nghĩ trong lòng, con trai hơn hai mươi tuổi đầu mà không ra ngoài phá phách, chơi bời là tốt lắm rồi, ông ấy lại còn cố tình muốn tống nó ra đường làm gì nữa. Vừa dỗ thằng cháu ngoại ăn bà vừa nghĩ đến việc sẽ làm mai cho thằng Đại với con bé Huyền. Hai nhà lâu nay vẫn qua lại với nhau, lại ở cùng một khu phố nên rất gần gũi. Bà cũng chẳng lạ gì con bé Huyền kia, cao ráo, xinh xắn, nghề nghiệp đàng hoàng, ổn định mà lại rất ngoan ngoãn. Con bé vừa mới ra trường được mấy tháng mà đã có không biết bao nhiêu người ngấp nghé. Bà nghe ông bà Học nói nó vẫn chưa ưng ai nên mừng lắm, vội vàng đánh tiếng cho con trai mình. Ông bà Học nghe xong ý định của bà thì cũng gật gù đồng ý, chỉ cần đợi hai đứa trẻ gặp nhau rồi phát triển thêm tình cảm là xong.

Ở tuổi đầu hai thứ tóc rồi nên lúc nào bà cũng chỉ mong mấy đứa con sớm thành gia thất cho thêm vui cửa vui nhà. Hơn nữa ông Phương lại là con trưởng nên bà muốn sớm có cháu nội để lỡ có mệnh hệ nào mà đi sớm cũng dễ ăn nói với tổ tiên ở trên trời. Vậy mà hai thằng con lớn của bà cứ nói tới chuyện lấy vợ thì lắc đầu nguây nguẩy. Đứa nào cũng nói còn phải gây dựng sự nghiệp, ba mươi tuổi mới tính chuyện vợ con.

Không tính cô con gái đã đi lấy chồng, trong ba đứa con trai thì thằng Đại là người bà hiểu rõ nhất. Cậu con cả này của ông bà tính tình bướng bỉnh lại có chí tiến thủ hơn người. Chưa đầy ba mươi tuổi mà nó đã có một sự nghiệp vững vàng, hiện tại đang là chủ của một nhà hàng năm sao trong thành phố, rất có tiếng tăm. Đại không thiếu bạn gái, thậm chí có thể nói là rất nhiều, nhưng chưa một lần nào nó chính thức đưa người yêu về ra mắt ông bà. Mỗi lần bà gợi ý thì nó đều nói khi nào quyết định lấy vợ thì mới đưa về. Có hôm bà tới nhà hàng của nó, nghe mấy đứa nhân viên nói rằng giám đốc Đại được nhiều cô theo đuổi lắm, cô nào cũng đẹp, cũng cao ráo, có cô còn là diễn viên điện ảnh hay ca sĩ gì đó, cô nào cũng quan tâm yêu chiều nó. Bà thấy vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì rõ ràng con trai của mình không đến nỗi mải mê làm ăn mà không đi kiếm bạn gái, nhưng lo nhiều hơn vì chỉ sợ con trai mình sẽ trở thành người đàn ông không đứng đắn trong mắt người khác. Lần này nó về, bà thử ướm hỏi xem ý nó có ưng con bé Huyền hay không? Hai đứa này cũng từng học chung trường thời cấp một, cấp hai nên không phải không biết nhau.

Thằng Lâm thì đã có bạn gái. Bạn gái Lâm chính là quản lý của con trai bà luôn. Cô gái này tên Trang, hầu như mỗi lần Lâm về nhà đều dẫn Trang về theo. Mỗi lần ông bà đả động tới chuyện đám cưới thì hai đứa đều nói chưa phải lúc này. Bà cũng lo về nghề nghiệp của Lâm, không biết sau này nếu nghỉ hát thì con ông bà sẽ sống bằng nghề gì?

Thằng Minh thì sống tình cảm và gần gũi với mẹ nhất, có lẽ do nó là con út. Thằng Đại vừa vào đầu năm thứ hai đại học đã xin dọn ra ở riêng, mình nó tự thuê một phòng trọ rồi tự kiếm tiền sinh sống và ăn học, một đồng ông bà đưa cho cũng không cầm. Thằng Lâm thì còn ra đời sớm hơn, tốt nghiệp cấp ba là đã đi hát rồi, họa hoằn lắm một tháng mới về thăm bố mẹ được một, hai lần. Chỉ có thằng Minh vẫn còn ở với bố mẹ, và cũng không có ý định sẽ ra ngoài ở. Đó cũng là ý của ông bà. Chẳng lẽ nhà có bốn đứa con mà đứa nào cũng đi hết!?

* * *

Linh đi chợ về rồi vào bếp sơ chế thực phẩm dưới sự hướng dẫn của bà Nguyệt. Mấy hôm nay cu Tin mọc răng nên quấy khóc, chẳng khi nào rời bà ngoại nửa bước. Bà Nguyệt chỉ còn cách chỉ cho Linh cách nấu mấy món mà các con bà thích ăn. Mặc dù những món này khá bình dân, nhưng các con bà đều vô cùng cầu kì và khó tính trong việc ăn uống, nhất là thằng Đại. Bản thân là ông chủ nhà hàng nên Đại rất khắt khe trong việc nấu nướng, chỉ cần không đúng mùi vị thì nhất định sẽ không ăn.

Linh sơ chế thực phẩm xong thì ông Phương nhắc cô tưới cây rồi đạp xe sang nhà mấy ông bạn già chơi.

Vườn cây cảnh của ông Phương không lớn lắm nhưng có đủ các loại cây. Được ông kỳ công sưu tầm về nên mỗi cây đều có dáng vẻ khác nhau, không cây nào giống cây nào. Cỏ trong vườn một cọng cũng không có. Một tuần ông dành ra một ngày để tỉ mẩn nhổ từng cọng cỏ.

Linh vừa tưới cây vừa nghĩ tới cảnh xấu hổ diễn ra buổi sáng, bất giác mặt cô lại đỏ lên. Cô nhanh chóng để những ý nghĩ khác thay thế vào đó. Cô nghĩ tới cuộc sống trước đây của mình, nghĩ tới Thiên Ý, nghĩ tới những dự định cho tương lai. Không biết quyết định này có đúng hay không, nhưng cô biết cô không thể rút lui được nữa. Cô có thể làm tất cả vì Thiên Ý.

Vừa làm vừa nghĩ nên Linh không để ý một chiếc ô tô dừng trước cổng nhà. Có tiếng bước chân đi tới, tiếng mở cổng, sau đó là tiếng kêu thất thanh:

- Bố ơi… Á…

Tiếng hét làm Linh giật nảy người. Thì ra khi người đó bước vào cổng cũng là lúc vòi nước trong tay Linh hướng về phía đó. Người kia xui xẻo hứng trọn dòng nước ấy.

Đó là một thanh niên cao chừng 1 mét 75, thân hình cân đối, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, mặc một chiếc áo sát nách trắng và quần lửng ống rộng. Lúc này cái miệng đang tươi cười của anh chàng đã méo xệch. Người này cúi nhìn mình rồi ngẩng đầu lên nhìn Linh, trong mắt hiện lên một vẻ ngạc nhiên không thể che giấu:

- Ủa, em là ai thế?

Linh sững cả người, lóng ngóng không biết phải làm thế nào. Nhưng thấy anh chàng này không có vẻ gì là bực mình, lại hỏi một câu như thế, cô ấp úng đáp:

- Dạ, em mới tới đây làm ạ!

- Ồ, thế bác Hiền đâu?

- Bác Hiền về quê rồi ạ!

- Vậy à? Lâu chưa? Sao anh không biết nhỉ?

- Dạ mới hôm qua! Anh bị ướt rồi, em xin lỗi. Em sơ ý quá!

- Thôi không sao - Anh chàng mỉm cười rồi bước đi - Anh vào thay quần áo đã. Mà em tên gì nhỉ?

- Linh ạ!

- Ừm... Anh là Đại. Thôi làm việc đi nhé!

Linh ngoái đầu nhìn theo anh, không nghĩ con trai lớn của ông bà Phương lại dễ gần như vậy. Cũng không giống miêu tả của bác Hiền lắm, ít ra thì không khó tính như cô nghĩ.

Một lúc sau, Đại lại bước ra sân. Linh vẫn đang tưới cây ở một góc vườn. Anh đứng từ xa nhìn cô, đôi lông mày chau lại trong chốc lát, sau đó mới giãn ra. Anh tiến về phía cô, tươi cười nói:

- Để anh giúp em nhé?

- Không cần đâu anh! Em làm cũng sắp xong rồi! - Linh lắc đầu bối rối, cô không quen với thái độ niềm nở đó từ một người khác giới xa lạ.

- Anh nghe mẹ anh nói em cùng quê với bác Hiền à?

- Vâng, ở quê nhà em và nhà bác ấy gần nhau anh ạ!

- Ồ, vậy chắc em biết Nhật Lệ chứ?

- Chị Nhật Lệ ạ? - Linh hơi khựng lại trong giây lát, sau đó vẫn bình tĩnh đáp - Có anh ạ, nhưng chị ấy chuyển lên thành phố sống lâu lắm rồi, giờ em cũng chẳng nhớ mặt chị ấy thế nào nữa.

- Nghĩa là bây giờ cô ấy không ở quê à?

- Không anh ạ! Chị em chị Lệ lên thành phố, thỉnh thoảng mới về thăm quê thôi. Ở quê các chị ấy cũng chỉ có họ hàng, bố mẹ đều mất cả rồi mà.

- Em cũng biết em gái Nhật Lệ à? Cô ấy giờ có ở quê không?

- Không ạ! Hình như chị ấy ra nước ngoài rồi.

- Ừ… - Đại khẽ đáp, cũng không rõ trong lòng anh đang nghĩ gì, chỉ thấy gương mặt anh thất thần một lúc lâu.

Lát sau, anh lại hỏi:

- Em biết nấu ăn chứ?

- Dạ? Biết chứ anh. Con gái ở quê mà không biết nấu ăn thì bố mẹ sẽ mắng chết, thế thì làm sao lấy được chồng. Hơn nữa ở quê mà được ở nhà nấu ăn thế này thì sướng quá rồi - Linh đáp một hơi, cô không hiểu tại sao mình lại có thể nói nhiều đến thế với người đàn ông xa lạ này.

- Ừ. Ý anh là em nấu có ngon không ấy?

- Em cũng không biết nữa. Bác Nguyệt nói là cũng được. Nhưng có mấy món, em phải nhờ bác hướng dẫn cho thì mới biết làm.

- Xin lỗi em nhé, thói quen nghề nghiệp của anh thôi - Đại cười bối rối.

- Dạ…

Hai người nói tới đây thì ngoài cổng lại có tiếng xe ô tô dừng lại, tiếp sau đó là tiếng nói chuyện ríu rít của một cô gái. Linh tò mò nhìn ra, còn Đại thì coi như không vì anh đã quá quen với tiếng nói này rồi.

Quả nhiên, sau đó là một nam một nữ đang sóng bước bên nhau xuất hiện. Hai người nhìn khá đẹp đôi. Cô gái cao, da trắng, tóc uốn buông xõa trên vai, sóng mũi cao, môi đỏ, đôi mắt to tròn. Chàng trai thì cao hơn cô hơn một cái đầu, cao hơn cả Đại, nhìn rất đẹp trai và thư sinh. Anh chàng ăn mặc lịch lãm khiến người đối diện có một chút cảm giác khó gần.

Người đầu tiên họ nhìn thấy là Đại. Cô gái cất tiếng chào. Chàng trai nhìn cô gái lạ, trên mặt cũng có chút ngạc nhiên. Nhưng sau đó dường như không để ý nữa, anh ta hướng về phía Đại hỏi:

- Xe của anh bị sao thế?

- Mấy hôm trước uống rượu say quá, lái xe đâm vào gốc cây, mới sửa tạm vì chưa có thời gian.

- Bố mà nhìn thấy thì kiểu gì cũng cằn nhằn - Anh chàng nhíu hai hàng lông mày lại.

- Không sao đâu. Hai đứa vào chào mẹ đi đã.

- Vậy bọn em vào trước đã nha - Cô gái nhanh nhảu cất lời rồi kéo tay chàng trai đi vào.

Chàng trai đó chính là Lâm, em trai của Đại, một ca sĩ trẻ rất có triển vọng. Cô gái đi bên cạnh Lâm, hiển nhiên chính là Trang, quản lý kiêm người yêu hiện tại của anh.

- Đó là em trai anh - Đại giải thích khi hai người kia đã đi vào trong nhà.

- Dạ… - Linh quay về với công việc nhưng trong đầu không khỏi nhớ tới ánh mắt của Lâm nhìn mình khi nãy.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này