Bí mật của Nicholas Flamel bất tử (Phần 3) - Chương 46

Chương bốn mươi sáu

Bàn tay phải của Josh tung ra, những ngón tay khóa cổ tay của Gilgamesh. Cậu siết chặt rồi vặn hết mấy ngón tay cùng một lúc và con dao rơi khỏi tay nhà vua, cắm phập đầu nhọn của nó vào lớp thảm cao-su trải trên sàn xe. Sophie cúi giật nó lên.

“Ê,” Palamedes la lên khi thấy có chấn động bất ngờ. “chuyện gì xảy ra ở đằng sau đó?”

“Không có gì,” Flamel trả lời ngay, trước khi Josh hoặc Sophie kịp nói gì. “Mọi chuyện đang trong tầm kiểm soát.”

Gilgamesh ngồi trở lại vào chỗ, ôm lấy cổ tay đỏ ửng, nhìn trừng trừng Nhà Giả kim. Ông ta nhìn cao dao trong tay Sophie. “Tôi muốn lấy cái đó lại.”

Phớt lờ ông ta, cô bé chuyển con dao qua cho cậu em trai, cậu lại đưa nó cho Nicholas. Toàn thân cô bé run run vì cơn sốc vừa xảy ra... và cũng còn vì điều khác nữa: sợ hãi. Trước nay cô bé chưa hề thấy Josh hành động như thế bao giờ. Thậm chí với các giác quan đã được nâng cao của mình, cô bé chỉ vừa vặn kịp ghi nhận là Gilgamesh có một con dao trong tay, nhưng rồi Josh đã ra tay, tước vũ khí của ông ta gọn ơ mà không hề nói một lời hoặc thậm chí còn không nhổm người ra khỏi chỗ. Co hai chân lên ngực, cô bé vòng hai cánh tay ôm lấy chân và tựa cằm lên đầu gối. “Ông có muốn kể cho chúng tôi nghe tất cả những chuyện ấy là gì không?” Cô bé thản nhiên hỏi.

“Cho tôi một lúc đã,” Gilgamesh nói dứt khoát, nhìn chòng chọc vào Flamel. “Nhưng tôi biết có cái gì đó về các người, cái gì đó rất quen thuộc.” Ông ta nhăn mũi. “Lẽ ra phải nhận ra cái mùi hôi thối khó chịu của ông chứ.” Ông ta hít vào. “Vẫn là mùi bạc hà hay là ông đổi sang một mùi khác thích hợp hơn?”

Cả hai đứa nhỏ sinh đôi tự động hít hít trong không khí nhưng không nghe được gì hết.

“Vẫn là mùi bạc hà,” Nhà Giả kim nói khẽ khàng.

“Tôi thấy hai người biết nhau thì phải,” Josh nói.

“Chúng tôi đã gặp nhau suốt nhiều năm,” Nicholas nhất trí. Ông nhìn nhà vua. “Perenelle nhờ tôi gởi lời chào ông đó.”

Ánh đèn giao thông chảy xuống khuôn mặt của Gilgamesh khi ông ta quay sang nhìn cặp song sinh. “Tôi biết là trước đây tôi đã từng gặp các người,” ông ta cắn cảu.

“Cả đời mình, chúng tôi chưa bao giờ trông thấy ông,” Josh nói một cách chân thành.

“Thật đó, chúng tôi chưa hề,” Sophie tán thành.

Một ánh nhìn bối rối thoáng qua trên gương mặt người bất tử; rồi ông ta lắc đầu. “Không, các người nói dối rồi. Các người là người Mỹ. Chúng ta đã gặp nhau trước đây rồi. Cả hai người.” Ông ta lần lượt chỉ vào từng đứa nhỏ. “Cả hai người đều ủng hộ nhà Flamel. Lúc đó các người đang cố giết chết tôi.”

“Không phải cặp song sinh này,” Nicholas nói tỉnh bơ. “Mà không phải chúng tôi cố giết chết ông. Chúng tôi cố cứu ông thì có.”

“Vậy chắc là tôi không muốn được cứu rồi,” Gilgamesh nói với vẻ dằn dỗi. Ông ta cúi gầm đầu xuống để mái tóc phủ lên trán, che phủ cả hai mắt. Rồi ông ta nhìn săm soi vào hai đứa nhỏ sinh đôi. “Vàng và bạc, hử?”

Hai đứa gật đầu.

“Cặp song sinh huyền thoại?”

“Chúng tôi nghe bảo vậy.” Josh mỉm cười. Cậu liếc xéo qua cô chị gái và thấy cô gật đầu; cô bé biết câu mà cậu bé định hỏi. Cô bé tập trung vào Nhà Giả kim khi Josh nói, quan sát xem phản ứng của ông, nhưng vẻ mặt ông y hệt như một cái mặt nạ, và những đèn đường đang vụt qua biến khuôn mặt ấy thành những nét u ám và đáng sợ. Em trai cô chồm người về phía Gilgamesh. “Ông có nhớ ông đã gặp cặp sinh đôi người Mỹ kia lúc nào không?”

“Đương nhiên.” Nhà vua cau mày. “Sao, chỉ mới hồi tháng trước thôi mà...” Giọng ông ta kéo dài rồi bỏ lửng. Khi ông ta nói trở lại, giọng ông ta chất chứa một nỗi mất mát kinh khủng. “Không. Không phải tháng trước, hay năm trước, hoặc thậm chí là thập kỷ trước. Mà là...” Ánh mắt ông ta để mặc cho nó trôi đi và ông ta quay sang nhìn Nhà Giả kim. “Khi nào vậy?”

Hai đứa nhỏ song sinh cùng quay sang Flamel.

“Năm 1945,” ông nói gọn lỏn.

“Và ở Mỹ chứ?” Gilgamesh hỏi. “Nói tôi nghe xem đúng là ở Mỹ mà.”

“Ở New Mexico.”

Nhà vua vỗ tay. “Ít ra tôi cũng nói đúng. Chuyện gì xảy ra cho cặp cuối cùng đó?” Độtn hiên ông ta hỏi Flamel.

Nhà Giả kim im lặng.

“Cháu nghĩ tụi cháu cũng muốn được nghe câu trả lời,” Sophie nói lạnh băng, đôi mắt lấp loáng bạc. “Tụi cháu biết có cặp song sinh khác nữa mà.”

“Nhiều cặp song sinh khác nữa,” Josh nói thêm.

“Chuyện gì xảy đến với họ?” Sophie hỏi gằn. Đâu đó sâu thẳm trong tâm trí cô bé, cô bé nghĩ mình đã biết câu trả lời rồi, nhưng cô bé muốn nghe chính Flamel nói ra.

“có những cặp song sinh khác trong quá khứ,” cuối cùng Nicholas thừa nhận. “Nhưng họ không phải là cặp song sinh đích thực.”

“Và tất cả họ đều chết cả!” Josh nói, giọng khản đặc vì giận dữ. Hương cam tràn ngập bên trong chiếc taxi, nhưng mùi hương nghe hơi chua chua, đăng đắng.

“Không, không phải tất cả,” Flamel đốp chát. “Một số là thế, nhưng một số vẫn tiếp tục sống cho đến tuổi già. Kể cả cặp song sinh cuối cùng.”

“Và chuyện gì xảy đến cho những người không thể sống sót?” Sophie hỏi liền.

“Một số đã bị tổn hại trong quá trình Đánh thức.”

“Bị tổn hại?” Cô bé chọn đúng từ đó, nhất quyết không để ông xoay sở tránh né.

Nhà Giả kim thở dài. “Bất cứ ai cũng có thể được Đánh thức. Nhưng không có hai người phản ứng với quá trình theo cùng một cách. Một số không đủ mạnh để xử lý sự tràn ngập cảm xúc. Một số rơi vào hôn mê, một số khác trở nên chìm đắm trong những giấc mơ hoặc không thể đương đầu với thế giới thực, hoặc nhân cách bị phân hóa và phải sống những ngày còn lại trong những viện tâm thần.”

Sophie chợt run bắn cả người. Theo tự nhiên, cô bé cảm thấy như muốn phát bệnh vì những gì Flamel đang nói. Thậm chí cả vì cách thức ông thuật lại - lạnh lùng, vô cảm - khiến cô bé thấy kinh hãi. Bây giờ cô bé biết rằng nỗi ngờ vực của Josh là đúng: Nhà Giả kim là người không tin cậy được. Khi Nicholas Flamel mang hai đứa đến để Bà Phù thủy Endor Đánh thức chúng, ông đã hoàn toàn ý thức hậu quả khủng khiếp nếu việc Đánh thức bị thất bại. Nhưng ông vẫn quyết tâm làm đến cùng.

Josh trượt người ra khỏi chỗ, chuyển qua ngồi gần cô chị gái cậu hơn, vòng tay ôm lấy chị, giữ cô thật chặt. Cậu không thể nói gì. Cậu biết rằng cậu sắp sửa, sắp sửa một cách đầy nguy hiểm, nện một cú vào Nhà Giả kim.

“Có bao nhiêu cặp song sinh khác lận, Flamel?” Gilgamesh hỏi. “Ông đã sống trên trái đất này hơn sáu trăm bảy mươi năm. Mỗi thế kỷ có một cặp hả? Hay là hai? Hay là ba? Có bao nhiêu mạng sống ông đã tiêu diệt trong lúc cố tìm ra cặp song sinh huyền thoại?”

“Quá nhiều,” Nhà Giả kim thì thầm. Ông ngồi vào bóng tối trở lại, và những ánh đèn giao thông vẽ phết lên đôi mắt ướt của ông một màu vàng lưu huỳnh. “Tôi đã quên đi khuôn mặt của cha tôi và giọng nói của mẹ tôi, nhưng tôi nhớ tên và nhớ mặt từng cặp song sinh một, và không ngày nào trôi qua mà tôi không nghĩ đến họ và tiếc xót cho những mất mát của họ.” Và rồi bàn tay ông đang cầm con dao lưỡi đen bất thình lình thọc ra khỏi vùng tối tăm u ám chĩa thảng vào Sophie và Josh. “Nhưng mọi lỗi lầm tôi phạm phải, mọi việc Đánh thức bị thất bại, dần dần và kiên vững đã dẫn tôi đến với hai người này, cặp song sinh huyền thoại đích thực. Và lần này, tôi không còn nghi ngờ gì nữa.” Giọng ông cất cao, khàn khàn và thô ráp. “Và nếu hai đứa được huấn luyện các pháp thuật cơ bản, thì chúng có thể chiến đấu chống lại các Elder Đen tối. Chúng sẽ cho thế giới này một cơ hội sống còn trong trận chiến đấu sắp đến. Và rồi tất cả những người đã chết và những cuộc đời phải hy sinh đều sẽ không đến nỗi hoài công vô ích.” Ông nhoài người tới trước, ló ra khỏi vùng bóng và nhìn trừng trừng vào Gilgamesh. “Ông sẽ huấn luyện chúng chứ? Ông có chịu giúp chúng chiến đấu với các Elder Đen tối không? Ông sẽ đồng ý dạy chúng Phát thuật Nước, phải không nào?”

“Tại sao tôi phải làm thế?” Gilgamesh hỏi một cách đơn sơ.

“Ông có thể giúp giải cứu thế giới.”

“Trước đây tôi đã giải cứu thế giới rồi. Không ai biết ơn cả. Và ngày nay dáng dấp của nó còn tệ hại hơn bao giờ hết.”

Nụ cười của Nhà Giả kim trở nên hoang dã. “Hãy huấn luyện chúng đi. Hãy làm cho chúng trở nên mạnh mẽ. Chúng ta sẽ lấy lại cuốn Codex từ tay Dee và các Elder Đen tối của hắn và ghép hai trang cuối vào. Tôi sẽ giao lại Cuốn sách cho hai đứa sinh đôi: ông biết trong Cuốn sách của Abraham có những câu thần chú có thể biến thế giới này thành thiên đường mà.”

Nhà vua chồm đến gần cặp song sinh hơn. “Và trong cuốn Codex cũng có những câu thần chú có thể biến thế giới này thành tro xỉ,” ông ta lơ đãng nói. Ngón tay ông ta bắt đầu chuyển động, vưa lần lượt chỉ vào từng đứa nhỏ, ông ta vừa lặp lại vần thơ cổ. “‘Và người bất tử phải huấn luyện cho người không bất tử và hai mà là một, phải trở thành một là tất cả.’” Ông ta ngồi xuống lại. “Một để giải cứu thế giới, một để hủy diệt. Nhưng đứa nào mới được chứ?”

Ký ức của Bà Phù thủy đập vào suy nghĩ của Sophie, những hình ảnh ngẫu nhiên rỉ qua tâm thức của cô bé.

Một cơn sóng triều dâng lao vọt qua vùng phong cảnh tươi tốt sum sê, đâm sầm sập vào một cánh rừng, cuốn phăng đi mọi thứ trước khi nó...

Một hành núi lửa tiếp nối nhau phun lên, giật xé toang những mảng phong cảnh, biển khơi tung bọt trắng xóa nóng hừng hực kháng cự lại dòng nham thạch mà đen nhuốm đỏ...

Bầu trời sục sôi với những đám mây chất chứa bao cơn bão tố, những giọt nước mưa đen thẫm quyện lẫn với sạn xám, những bông hoa tuyết vấy đầy muội bồ hóng...

“Tôi không có tài nhìn xa thấy trước,” Flamel cáu kỉnh. “Nhưng chuyện này tôi biết chắc chắn là thực: nếu cặp song sinh này không được huấn luyện và không thể tự bảo vệ mình, thì các Elder Đen tối sẽ bắt lấy chúng, biến chúng thành nô lệ và tận dụng những luồng điện mạnh không thể tưởng của chúng để mở cánh cổng dẫn vào các Vương quốc Bóng tối. Các Elder Đen tối chưa có được lời Hiệu triệu Cuối cùng trong cuốn Codex, nhưng một khi đã chiếm lấy những trang sách ấy, thì một lần nữa họ sẽ có thể đòi lại trái đất này.”

“Thậm chí không có cuốn Codex, các Elder Đen tối vẫn có thể khởi sự quá trình này nếu họ có cặp song sinh,” Gilgamesh nói, giọng bình tĩnh và điềm đạm. “Lời Hiệu triệu Cuối cùng được thiết kế để mở toang tất cả các cánh cửa dẫn vào các Vương quốc Bóng tối cùng một lúc.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó ạ?” Josh hỏi, phá vỡ bầu không khí im lặng theo sau. Cậu ấn hai bàn tay vào ngực, sờ vào bên dưới chiếc áo thun, nơi cậu mang hai trang giấy cậu đã xé ra từ Cuốn sách của Abraham.

“Không còn gì sau đó hết, không còn gì đối với hai người hoặc đối với bất kỳ một con người nào.”

Palamedes im lặng lái xe đã gần mười phút, và rồi Gilgamesh đằng hắng và nói, “Tôi sẽ huấn luyện các người Pháp thuật Nước với một điều kiện.”

“Điều ki...” Josh mở lời.

“Nhất trí,” Sophie ngắt ngang. Cô bé quay người nhìn cậu em trai mình. “Bất kể đó alf điều kiện gì.”

“Khi tất cả mọi chuyện này qua đi, và nếu chúng ta còn sống sót, thì tôi muốn hai người hứa rằng các người sẽ trở lại đây trả cho tôi Cuốn sách của Abraham,” nhà vua nói với hai đứa nhỏ.

Josh định hỏi thêm một câu nữa, nhưng Sophie siết các ngón tay cậu chặt hết sức mình. “Chúng tôi sẽ trở lại, nếu chúng tôi có thể.”

“Ở ngay trang đầu của cuốn Codex có một câu thần chú.” Nhà vua nhắm mắt lại và ngửa đầu ra sau. Lời nói của ông ta chính xác đến từng chữ, giọng ông ta chỉ nhỉnh hơn tiếng thì thầm một chút. “Tôi đã dứng bên vai của Abraham và chăm chú nhìn ông ấy chuyển hóa dòng chữ ấy. Đó là công thức bằng lời ban cho người ta sự bất tử. Hãy mang trang đó đến cho tôi.”

“Tại sao vậy à?” Josh hỏi, đầy bối rối. “Ông đã là người bất tử rồi mà.”

Gilgamesh mở choàng mắt nhìn Sophie, và cô bé độ nhiên hiểu ra tại sao ông lại muốn Cuốn sách đó. “Nhà vua muốn tạo ra công thức ngược,” cô bé nói rất nhẹ nhàng. “Ông ta muốn trở lại thành người không bất tử.”

Gilgamesh cúi mình. “Tôi muốn sống nốt cuộc đời mình và thanh thản chết. Tôi muốn được thật sự làm người một lần nữa. Tôi muốn được sống bình thường.”

Ngồi đối diện với ông ta, Sophie Newman gật đầu trong sự im lặng nhất trí hoàn toàn.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/