Lỗi lầm ở những vì sao - Chương 01 - Phần 2

Một giờ trôi qua nhanh chóng: Những trận chiến được nhắc lại, chiến thắng vẫn xảy đến trong những cuộc chiến tranh cầm chắc thất bại; niềm hi vọng được níu giữ; những gia đình vừa mừng vừa tủi; những đứa bạn cùng lứa chẳng bao giờ thấu hiểu; những giọt nước mắt bật ra; những lời an ủi gửi tới. Cả Augustus và tôi đều không nói gì cho đến khi anh Patrick nói, “Augustus, có lẽ cậu cũng muốn chia sẻ về những nỗi sợ hãi của cậu tới cả nhóm chứ.”

“Nỗi sợ hãi của em?”

“Ừ.”

“Em sợ sự quên lãng,” cậu ấy trả lời ngay tắp lự. “Em sợ nó như người ta vẫn nói những người mù sợ bóng tối.”

“Chắc chưa,” Isaac nói, bật ra một nụ cười.

“Động chạm gì mày à?” Augustus hỏi lại. “Tao có khi cũng hoàn toàn mù tịt về cảm giác của người khác ấy chứ.”

Isaac vẫn cười, nhưng anh Patrick đưa ngón tay ra dấu trật tự rồi tiếp tục, “Augustus, thôi nào. Ta quay lại với cậu và vấn đề của cậu chứ. Cậu nói cậu sợ sự quên lãng đúng không?”

“Vâng,” Augustus đáp.

Anh Patrick có vẻ hơi bối rối. “Có, ừ, bạn nào muốn chia sẻ thêm điều gì về nỗi sợ này không?”

Tôi không đến trường đúng nghĩa đã ba năm nay. Bố mẹ là hai người bạn thân nhất của tôi. Người bạn thứ ba là một tác giả thậm chí còn không biết tôi có tồn tại trên đời. Tôi khá nhút nhát – không phải kiểu người thích ý kiến.

Tuy nhiên, chỉ lần này thôi, tôi quyết định lên tiếng. Tôi rụt rè giơ cánh tay lên và anh Patrick, vui mừng ra mặt, ngay lập tức gọi, “Hazel!” Tôi đã, tôi chắc anh ấy tưởng thế, cởi mở hơn. Trở Thành Một Phần Của Nhóm.

Tôi đưa mắt nhìn Augustus Waters, cậu ấy cũng đang nhìn tôi. Gần như có thể nhìn xuyên qua được đôi mắt màu xanh biếc ấy. “Sẽ có một lúc nào đó,” tôi cất tiếng, “khi tất cả chúng ta đều đã chết. Tất cả chúng ta. Sẽ có một lúc nào đó mà chẳng còn ai sống sót để nhớ về bất cứ người nào từng tồn tại hay nhớ xem loài người chúng ta đã làm được những gì. Sẽ chẳng còn ai nhớ đến Aristotle hay Cleopatra[7] nữa là bạn. Tất cả mọi thứ chúng ta đã từng làm nên, gây dựng, viết ra, suy tưởng, khám phá sẽ bị lãng quên, và tất cả mọi thứ” – tôi huơ tay – “sẽ đều trở thành con số không tròn trĩnh. Có thể thời điểm đó sắp tới đây, cũng có khi là hàng triệu năm nữa, nhưng kể cả dù có sống sót qua ngày mặt trời tắt lịm, chúng ta cũng không thể tồn tại mãi mãi. Thời gian đã có trước khi chúng ta có được ý thức, và vẫn tồn tại sau đó. Nếu cái sự lãng quên không thể tránh khỏi ấy làm bạn lo lắng, tôi khuyên bạn hãy kệ nó đi thôi. Chúa biết đó là cách người ta vẫn làm.”

[7] Cleopatra VII, Nữ hoàng Ai Cập, thành viên cuối cùng của triều đại Ptolemy, triều đại của người Hy Lạp cuối cùng ở Ai Cập.

Tôi học được điều này từ người bạn thân thứ ba tôi đã kể ở trên, Peter Van Houten, tác giả ẩn dật của Nỗi đau tột cùng, cuốn sách tôi gìn giữ như thể Kinh Thánh. Peter Van Houten dường như là người duy nhất tôi tình cờ biết được (a) hiểu thế nào là đang chết và (b) vẫn chưa chết.

Sau khi dứt lời, không khí trở nên im ắng cho đến khi tôi nhận thấy một nụ cười nở rộng trên khuôn mặt của Augustus – không phải nụ cười khểnh của anh chàng cố tỏ ra quyến rũ khi liếc nhìn tôi, mà là một nụ cười thực sự, quá lớn so với gương mặt cậu ấy. “Chúa ơi,” Augustus khẽ kêu lên. “Cậu là giống gì vậy.”

Không một ai nói gì thêm trong suốt khoảng thời gian còn lại của Nhóm Tương Trợ. Cuối cùng, tất cả chúng tôi cùng nắm tay, cầu nguyện theo anh Patrick. “Lạy Chúa Giê-su, chúng con hôm nay tụ họp ở đây trong trái tim của Người, theo đúng nghĩa đen là ngay trong trái tim Người, những bệnh nhân ung thư còn sống sót. Ngài và chỉ Ngài mới biết rõ chúng con như chính chúng con biết về bản thân mình. Xin hãy dẫn đường và soi rọi Ánh sáng cho chúng con vượt qua thử thách này. Chúng con cầu nguyện cho đôi mắt của Isaac, cho máu của Michael và Jamie, cho xương của Augustus, cho phổi của Hazel và cho vòm họng của James. Chúng con cầu nguyện Ngài có thể chữa lành và cho chúng con cảm nhận được tình yêu của Ngài, bình an của Ngài, những thứ vượt xa khỏi mọi tầm hiểu biết. Và chúng con xin ghi nhớ trong tim những người bạn chúng con hết lòng thương mến, những người bạn đã trở về dưới mái nhà bên Người: Maria và Kade và Joseph và Haley và Abigail và Angelina và Taylor và Gabriel và…”

Danh sách vẫn kéo dài. Thế giới này chứa toàn người chết. Trong khi giọng anh Patrick đều đều cất lên từng người trong danh sách được viết sẵn trên một tờ giấy vì nó quá dài không thể nhớ hết, tôi nhắm đôi mắt lại, cố gắng nghĩ về những lời cầu nguyện nhưng hầu hết chỉ hiện lên hình ảnh cái ngày mà rốt cục tên tôi cũng tìm được đường lên danh sách đó, ở tận cuối khi mọi người chẳng buồn nghe nữa.

Sau khi anh Patrick dứt lời, tất cả chúng tôi đều hô lên một câu thần chú ngớ ngẩn – HÃY SỐNG TỐT NHẤT CHO NGÀY HÔM NAY – và thế là kết thúc. Augustus Waters nhấc mình ra khỏi ghế và bước qua chỗ tôi. Dáng đi của cậu ấy cũng cong cong như nụ cười. Cậu ấy đứng chắn trước mặt tôi, nhưng vẫn giữ khoảng cách để tôi không phải nghển cổ lên mới nhìn được vào mắt cậu ấy. “Cậu tên gì?” cậu ấy hỏi.

“Hazel.”

“Không, tên đầy đủ cơ.”

“Ừm, Hazel Grace Lancaster.” Cậu ấy đang định nói gì đó thì Isaac bước tới. “Chờ nhé,” Augustus nói, giơ một ngón tay lên rồi quay về phía Isaac. “Thật sự là mọi thứ tệ hại hơn mày tưởng đấy.”

“Tao đã bảo nó thật chán mà.”

“Sao mày phải bận tâm thế nhỉ?”

“Tao không biết. Có giúp được gì không?”

Augustus ngả người qua nên nghĩ tôi không nghe thấy gì hết. “Cô ấy là ma cũ à?” Tôi không thể nghe thấy câu trả lời của Isaac, nhưng Augustus đáp lại, “Tao sẽ nói.” Cậu ấy siết chặt hai vai Isaac rồi lùi lại nửa bước. “Kể chuyện ở phòng khám với Hazel đi.”

Isaac chống một tay vào chiếc bàn bày bánh và hướng con mắt khổng lồ về phía tôi. “Được rồi, tớ đã đến phòng khám sáng nay và bảo bác sĩ là cháu thà điếc còn hơn bị mù. Rồi ông ta bảo, ‘Mọi chuyện sẽ không như thế,’ và rồi tớ đáp đại loại, ‘Vâng, cháu biết mọi chuyện sẽ không như thế; cháu chỉ nói là cháu thà bị điếc còn hơn là bị mù nếu cháu có lựa chọn, mà cháu nhận ra là cháu không có lựa chọn nào hết,’ rồi ông ta nói, ‘Chà, tin tốt là cháu sẽ không bị điếc,’ và tớ thì, ‘Cảm ơn bác vì đã giải thích cho cháu biết là ung thư mắt sẽ không làm cháu bị điếc. Cháu cảm thấy thật may mắn khi được cả một bầu trời trí tuệ như bác đây rủ lòng phẫu thuật cho.’”

“Nghe vẻ ông ấy đã thắng thế,” tôi nói. “Tớ phải cố gắng mắc ung thư mắt để làm quen mới được.”

“Chúc cậu may mắn. Được rồi tớ phải đi đã, Monica đang đợi. Tớ phải ngắm cô ấy thật nhiều khi còn có thể.”

“Mai chơi Counterinsurgence không?” Augustus hỏi.

“Tất nhiên.” Isaac vừa ngoái đầu lại vừa chạy lên cầu thang.

Augustus Waters quay sang tôi. “Theo đúng nghĩa đen,” cậu ấy bảo.

“Nghĩa đen gì cơ?” tôi hỏi lại.

“Chúng ta đang ở ngay trái tim của Chúa theo đúng nghĩa đen,” cậu ta đáp. “Tớ đã nghĩ là chúng ta ở dưới tầng hầm của nhà thờ, nhưng thực sự là chúng ta đang ở ngay trong trái tim của Chúa.”

“Ai đó nên nói với Ngài đi,” tôi bảo. “Ý tớ là thật nguy hiểm khi chứa những đứa trẻ bị ung thư ngay trong trái tim mình.”

“Tớ sẽ tự nói với Ngài,” Augustus nói, “nhưng thật không may là tớ đang bị kẹt giữa trái tim Ngài, theo đúng nghĩa đen, thế thì Ngài nghe tớ nói làm sao được,” tôi cười. Cậu ấy lắc đầu nhìn tôi.

“Sao thế?” Tôi hỏi.

“Không có gì,” cậu ấy đáp.

“Thế sao cậu cứ nhìn mình như thế?”

Augustus cười mỉm. “Vì cậu thật đẹp. Tớ thích ngắm nhìn những người xinh đẹp, và tớ vừa quyết định ngay một tích tắc trước rằng không thể từ chối những niềm vui sống giản đơn này được.” Một bầu tĩnh lặng bao trùm sau đó. Augustus phá tan khoảnh khắc khó xử bằng việc giải thích: “Nhất là khi cậu đã xuất sắc chỉ ra rằng, tất cả những việc này và mọi thứ cuối cùng sẽ chìm trong quên lãng.”

Tôi phần thì hơi nghẹn phần thì thở dài phần thì hắt ra một tiếng ho yếu ớt: “Tớ không đẹ...”

“Cậu giống như Natalie Portman phiên bản cuối thế kỷ hai mươi. Natalie Portman trong phim V for Vendetta.”

“Chưa xem bao giờ,” tôi đáp.

“Thật à?” cậu ta hỏi lại. “Một cô nàng cắt tóc kiểu Pixie[8] lộng lẫy chán ghét chính quyền và không thể ngừng đâm đầu vào một anh chàng dù biết là rắc rối to. Như là cuốn tự truyện của cậu ấy, tớ chỉ có thể nói vậy.”

[8] Một kiểu tóc nữ, ngắn.

Mọi âm tiết của cậu ấy đều nghe vẻ đầy tán tỉnh. Thành thực thì cậu ấy cũng làm tôi thấy phấn khích. Tôi thậm chí còn không nghĩ bọn con trai có thể làm tôi thấy phấn khích – không phải trong đời thực này.

Một cô bé trẻ tuổi hơn đi ngang qua chỗ chúng tôi. “Em thế nào Alisa?” cậu ta hỏi. Cô bé mỉm cười và mấp máy, “Chào anh, Augustus.” “Bên viện Memorial,” cậu ấy giải thích. Memorial là một bệnh viện nghiên cứu lớn. “Cậu ở viện nào?”

“Viện Nhi,” tôi lí nhí, giọng nhỏ hơn rất nhiều so với tôi mong đợi. Cậu ấy gật đầu. Câu chuyện có vẻ đến đây là kết thúc. “Ừm,” tôi nói, khẽ hất đầu về phía những bậc cầu thang dẫn ra khỏi Trái Tim Đích Thực Của Chúa. Tôi nghiêng cái giá đứng trên những bánh xe của nó và bắt đầu bước ra. Cậu ấy khập khễnh theo tôi. “Vậy, gặp cậu sau nhé, chắc thế?” Tôi hỏi.

“Cậu nên xem nó,” cậu ấy nói, “V for Vendetta ấy.”

“Được rồi,” tôi đáp. “Tớ sẽ tìm sau.”

“Không. Xem cùng tớ. Ở nhà tớ,” cậu ta bảo. “Bây giờ.”

Tôi đứng ngay lại. “Tớ còn chưa biết gì về cậu, Augustus Waters. Nhỡ cậu là kẻ chuyên giết người bằng rìu thì sao.”

Cậu ấy gật đầu. “Cũng phải, Hazel Grace,” cậu ấy bước qua tôi, đôi vai vừa khít chiếc áo đan polo màu lục, thẳng lưng, từng bước nhịp nhàng hơi nghiêng qua phải khi cậu ấy đi, vững chãi và đầy tự tin trên thứ mà tôi chắc là một cái chân giả. Bệnh u xương ác tính đôi khi lấy mất một chi của bạn để thử thách. Và nếu thích bạn, nó sẽ lấy luôn cả phần còn lại.

Tôi theo cậu ấy lên cầu thang, tuột lại phía sau vì tôi phải đi khá chậm, leo cầu thang không phải lĩnh vực mà hai lá phổi của tôi có thể đảm nhận. Sau đó chúng tôi ra khỏi trái tim của Chúa và đứng lại chỗ bãi đậu xe, tiết xuân se lạnh một cách hoàn hảo, nắng chiều muộn rực rỡ như thiên đường trong cơn đau.

Mẹ vẫn chưa đến, điều này thật lạ vì mọi khi Mẹ đều ở đó đợi tôi. Tôi nhìn xung quanh và bắt gặp một cô gái dong dỏng cao, thân hình quyến rũ với làn da bánh mật bị Isaac ép chặt vào bức tường đá của nhà thờ, đang hôn cậu ấy cuồng nhiệt. Họ đứng gần tôi đến nỗi tôi có thể nghe thấy âm thanh kỳ cục từ hai đôi môi đang quấn lấy nhau, và tôi có thể nghe thấy cậu ấy nói, “Luôn luôn,” và cô gái kia cũng nói, “Luôn luôn,” để đáp lại.

Đột nhiên đứng lại bên cạnh tôi, Augustus nửa thì thầm: “Hai đứa nó rất thích thể hiện tình cảm nơi công cộng[9].”

“‘Luôn luôn’ với cái gì cơ?” Tiếng họ hôn nhau ngày càng lớn.

“Luôn luôn là câu chuyện của chúng nó. Hai người sẽ luôn luôn yêu thương nhau, đại loại thế. Dè dặt mà đoán thì tớ nghĩ chúng đã nhắn cái từ luôn luôn cho nhau khoảng bốn triệu lần trong năm ngoái.”

[9] Nguyên văn: PDA. Public Display of Affection.

Hai chiếc ô tô nữa vừa tới, đón Michael và Alisa đi. Chỉ còn lại Augustus và tôi, đứng nhìn Isaac và Monica càng ngày càng mãnh liệt như thể họ không phải đang dựa vào một chốn linh thiêng. Bàn tay cậu ấy lần xuống ngực Alisa qua lớp vải áo và cứ thế mân mê nó, lòng bàn tay vẫn để nguyên như vậy trong khi các ngón tay bắt đầu lả lướt xung quanh. Tôi chẳng biết chuyện đó có gì thích thú không nữa. Chắc là không, nhưng tôi quyết định tha thứ cho Isaac vì cậu ấy sắp không nhìn thấy gì nữa. Dù gì các giác quan cũng cần được thỏa mãn chừng nào người ta vẫn còn khát khao ham muốn.

“Hãy tưởng tượng như là lần cuối cùng cậu lái xe đến bệnh viện,” tôi lặng lẽ nói. “Lần cuối cùng cậu được cầm lái một chiếc xe.”

Chẳng quay sang nhìn tôi, Augustus đáp, “Cậu đang giết chết sự rung cảm trong tớ đấy, Hazel Grace. Tớ đang cố ngắm nhìn tình yêu tươi trẻ trong vẻ ngượng nghịu đẹp đẽ của nó.”

“Tớ nghĩ cậu ấy đang làm đau ngực cô ấy kia,” tôi bảo.

“Ừ, cũng khó để xác định xem nó đang cố kích thích hay chỉ tiến hành một bài kiểm tra với ngực cô nàng.” Sau đó Augustus Waters lần vào trong túi áo rồi lôi ra trong một đống đủ các thứ một hộp thuốc lá. Cậu ta bật nắp hộp ra và lấy một điếu đặt giữa đôi môi.

“Cậu đùa à?” tôi hỏi. “Cậu nghĩ thế hay lắm sao? Ôi Chúa ơi cậu vừa làm hỏng hết mọi chuyện.”

“Mọi chuyện gì cơ?” cậu ta hỏi, quay người sang tôi. Điếu thuốc chưa châm đung đưa nơi khóe miệng không cười.

“Mọi chuyện bắt đầu từ một anh chàng không phải không hấp dẫn không phải không thông minh không phải không có vẻ bằng một cách nào đấy không thể chấp nhận được nhìn chăm chăm vào tôi chỉ ra cách dùng sai của từ đúng theo nghĩa đen rồi so sánh tôi với diễn viên điện ảnh rồi mời tôi xem phim ở nhà. Rồi thì tất nhiên luôn luôn có cố tật[10] và của cậu là ôi Chúa ơi, cả khi cậu mắc UNG MẸ NÓ THƯ cậu vẫn vung tiền vào mấy cái công ty để đổi lấy cái cơ hội giành THÊM UNG THƯ NỮA. Ôi Chúa ơi. Để tôi nói cho cậu biết không thể nào thở được nhé? TỞM. Hoàn toàn thất vọng. Hoàn toàn.”

[10] Nguyên văn: harmatia.

Cố tật?” cậu ta hỏi, điếu thuốc vẫn ngậm trong miệng. Hai hàm răng cắn chặt. Cậu ta có quai hàm thật nam tính, khổ quá.

“Một thói xấu khủng khiếp,” tôi giải thích, quay lưng đi. Tôi bước về phía lề đường, bỏ lại Augustus Waters lại đằng sau, rồi tôi nghe tiếng ô tô chạy đến. Đó là Mẹ. Có lẽ bà đã chờ để tôi, ừm, kết bạn hay gì đó.

Tôi thấy cảm giác pha trộn kì lạ giữa nỗi thất vọng và sự giận dữ dâng lên trong lòng. Tôi thậm chí không biết chính xác cảm giác đó là gì, thực sự, chỉ biết là nó trào dâng dữ dội, tôi muốn thụi Augustus Waters một cái và thay luôn lá phổi của mình bằng lá phổi không quá tệ để làm phổi. Tôi đứng mấp mé trên lề đường với đôi giày Chuck Taylors của mình, bình ôxy như hình với bóng nằm trên giá đỡ ngay bên cạnh, và ngay khi mẹ rẽ xuống tôi thấy một bàn tay nắm lấy mình.

Tôi giật phắt tay ra nhưng lại quay người về phía cậu ta.

“Chúng không giết chết cậu trừ khi cậu đốt cháy chúng,” cậu ta nói trong khi Mẹ tấp xe vào lề đường, “Và tớ chưa bao giờ châm một điếu nào hết. Đấy chỉ là phép ẩn dụ, thấy không: Cậu đặt cái thứ chết người này vào ngay giữa hai hàm răng, nhưng cậu không cho nó sức mạnh để giết được ai cả.”

“Một phép ẩn dụ,” tôi nói, ngờ vực. Mẹ vẫn để xe nổ máy.

“Một phép ẩn dụ,” cậu ta trả lời.

“Và cậu chọn cách cậu ứng xử dựa trên các ý nghĩa ẩn dụ của chúng…” tôi nói.

“Ồ, đúng thế.” Cậu ta cười. Một nụ cười thực sự, toe toét và ngờ nghệch. “Tớ là một tín đồ lớn của phép ẩn dụ, Hazel Grace.”

Tôi quay ra chiếc xe. Gõ cái cửa sổ. Nó hạ xuống. “Con sẽ đi xem phim với Augustus Waters,” tôi nói. “Mẹ nhớ ghi lại hết các tập của cuộc đua lần sau trong chương trình ANTM cho con nhé.”