Nói yêu em bảy lần - Chương 3 - Phần 1

Chương 3: Hại người hại mình

Tùng Linh tức giận nhìn Tuấn Anh từ tốn ăn sáng chung bàn với nhỏ sau khi vệ sinh và thay đồng phục xong đi xuống lầu. Ánh mắt nhỏ cứ như là muốn ăn tươi nuốt sống kẻ trước mặt mình vậy. Thông thường trước ánh mắt này của nhỏ, tụi bạn thường cảm thấy ớn lạnh, ít nhất là chẳng thể nào nuốt được thứ gì. Vậy mà cái tên này nhìn thấy nhỏ còn cười cười nháy mắt, sau đó bình thản ăn như không có gì xảy ra.

- Ăn đi…ăn đi…ăn cho mắc ghẹn chết luôn đi. – Nhỏ nhìn Tuấn Anh âm thầm nguyền rủa.

Sau cùng nhỏ thấy Tuấn Anh không thèm đếm xỉa gì mình, đành hậm hực ăn phần ăn sáng của mình, bánh mì với trứng ốp la. Tùng Linh nhìn phần ăn của mình rồi nhìn lại phần ăn của Tuân Anh, rõ ràng có sự khác biệt quá chừng đi. Vì sao dĩa của nhỏ chỉ có một cái trứng ốp la, hai cái xúc xích. Còn dĩa của Tuấn Anh, lại có đến tận 2 cái trứng, 4 cây xúc xích, đã vậy cả dưa leo nhỏ cũng không bằng một góc của hắn ta.

- Mẹ. – Tùng Linh nhẫn nhịn không được bèn quay đầu nhìn sang mẹ hỏi – Vì sao con chỉ có một cái trứng thế. Rốt cuộc con có phải con đẻ của mẹ hay không?

- Hỏi hay nhỉ. Con không phải con mẹ mà mẹ phải tốn tiền nuôi con à. Con đó, so với con Kitty cũng không bằng, mẹ thà nhận nó làm con còn hơn đẻ ra con. – Mẹ nhỏ phũ phàng đáp, không cho nhỏ một chút cơ hội vùng vẫy nào, sau đó mẹ nhỏ lại nói tiếp, đã thương tinh thần quật khởi của nhỏ luôn, dập tắt không thương tiếc – Con là con gái, ăn nhiều quá làm gì. Đã ham ngủ còn ăn nhiều, lại lười tập thể dục, không khéo bụng bự ra, lại phải tốn tiền mua quần áo mới.

Trời ơi, có người mẹ nào như mẹ nhỏ không cơ chứ? Sao lại ở trước mặt người khác mà chê con gái mình thậm tệ như thế. Chả bì với mẹ của nhỏ Phương và Chi. Mẹ của người ta, thì che che dấu dấu khuyết điểm của con gái trước mặt người lạ, thậm chí chuyển khuyết điểm thành ưu điểm. Mẹ của nhỏ thì ngược lại, có bao nhiêu tật xấu nói ra một lần.

- Mẹ, con kể mẹ nghe câu chuyện hài này nhé. – Tùng Linh đang ăn bỗng dừng lại nói.

- Ăn nhanh lên còn đi học, nói nhiều nữa là trễ bây giờ. – Mẹ nhỏ liền lập tức cằn nhằn.

- Chỉ một phút thôi mà mẹ, hôm nay con quá giang anh Tuấn Anh đi học, sẽ không trễ đâu. – Nhỏ cố tình kéo dài từ quá giang rồi liếc nhìn Tuấn Anh một cái, coi như một công hai chuyện. Thứ nhất, chắc chắn nể mặt ba mẹ nhỏ, tên này không thể từ chối chở nhỏ, nhỏ khỏi phải mất công đi bộ đến trường. Thứ hai, nhỏ muốn nhắc khéo mẹ một chút kẻo sau này mẹ nhỏ lại đi rêu rao tật xấu của nhỏ.

- Tuấn Anh, lát nữa con cho bé Linh quá giang đến trường dùm cô nha.

Tuấn Anh bèn gật đầu. Tùng Linh vui mừng xuýt nhảy lên, nhưng đành nhảy trong lòng vậy.

- Được rồi, kể mau đi.

- Dạ. Chuyện là thế này ạ. – Nhỏ hắn giọng bắt đầu kể – Có một chàng rể vừa cưới một cô dâu, lúc yêu nhau, anh luôn nghĩ cô hoàn hảo, mỗi khi đến nhà cô, anh nghe mẹ cô khen cô hết lời và cô rất xinh đẹp. Và anh nghĩ, mình đã tìm được một cô vợ hoàn hảo cho nửa đời còn lại. Nhưng ở với nhau được ít lâu thì anh phát hiện ra không phải như thế. Đầu tiên, anh phát hiện vợ mình không biết nấu cơm, giặt đồ, rửa chén, tối ngày chỉ lo sửa soạn…..anh bèn phàn nàn với mẹ vợ.

- Mẹ vợ liền mĩm cười nói: “Con gái mẹ không nấu cơm, giặt đồ, rửa chén vì nghĩ cho con đấy.

Chàng rể ngạc nhiên vô cùng, vợ mình không chịu làm gì cả vì nghĩ cho mình, có chuyện như thế sao? Anh liền hỏi mẹ vợ lí do.

Mẹ vợ liềm đáp: “Con nghĩ xem, một người đàn ông có thành đạt hay không phải nhìn vào nhà anh ấy đang ở, có xe hơi, có nhà lầu, có người giúp việc nấu cơm giặt đồ rửa chén hay không? Nhà lầu con đã có rồi, xe hơi cũng đã có rồi, nhưng người giúp việc lại không có. Nếu vợ con làm như thế, hóa ra nhà con chẳng có người giúp việc. Mà không có người giúp việc, cho thấy con chẳng phải là người đàn ông thành đạt giỏi giang gì. Người ta sẽ khinh rẻ xem thường con, cho nên vợ con làm thế là vì muốn giúp con, lo nghĩ cho con mà thôi, để con không bị người ta xem thường nữa. Còn nữa, vợ con sửa soạn làm đẹp để cho con có thể hạnh diện với người, không làm việc để giữ bàn tay luôn mếm mại, để mỗi khi con nắm đều cảm giác có sự thích thú”.

Anh ta ngơ ngẩng hỏi: “Chẳng phải vợ là phải như thế sao?”

Bà mẹ liền đáp:”Vợ ngày xưa khác vợ thời nay, thời nay vợ phải làm những thứ đó thì vợ chẳng khác người giúp việc cả. Mẹ gả con gái mẹ cho con để làm vợ chứ không phải để làm osin. Trừ khi nào đến việc đẻ mà con gái mẹ vẫn không biết, con hãy sang phàn nàn với mẹ. Còn giờ thì mau mướn người giúp việc ngay”

Anh chàng rể suy ngẫm thấy mẹ vợ nói cũng đúng. Anh đi ăn tiệc thấy vợ của nhiều người làm cao đều xinh đẹp, tay chân mềm mại, nhà ai cũng có người giúp việc. Cho nên quyết chí nghe lời mẹ vợ, về mướn ngay người giúp việc. Quả nhiên cuộc sống anh ta tốt hơn hẳn trước đây, thăng chức đều đều.

Tuấn Anh nghe xong thì không khỏi bật cười. Mẹ nhỏ liềm lườm nhỏ một cái hỏi mĩa mai rằng:

- Thế con là cô gái thời đại nào? Chắc không phải là cô gái của thời đại tương lai đâu nhỉ, hai cái kia càng không cần nói. Cô gái kia ít nhất cũng xinh đẹp. Chứ chẳng ai vừa nhai vừa nói như con, thật là mất nết.

Tuấn Anh mím môi cười khúc khích khiến Tùng Linh tức anh ách, nhưng nhỏ cố mè nheo bảo:

- Chẳng phải mọi người thường bảo con xinh đẹp giống mẹ hay sao? Phải không ba?

- Ờ…phải. – Ba nhỏ đang nhai đành gật đầu.

- Sao mẹ chẳng thấy mình đẹp nhỉ? – mẹ nhỏ chợt lên tiếng.

Tùng Linh suýt mắc ghẹn vì miếng bánh mì mắc trong cổ họng, đúng là khóc không ra tiếng. Chẳng lẽ nhỏ phải khen mẹ nhỏ là người thật thà nhất thế gian hay sao. Đến cả chiêu mà người phụ nào cũng thích là “Được khen đẹp” mà mẹ nhỏ cũng không nhận, đúng thật là.

Tùng Linh không còn gì để nói nữa, nhỏ nghẹn ngào tiếp tục ăn bánh mì của mình. Vốn nhỏ chỉ muốn nói mẹ nhỏ nên giống người mẹ kia, khen con gái mình một tí để con gái có được tấm chồng tốt, sung sướng về sau, nào ngờ...haiz

- Tuấn Anh, cô nghe nói con học rất giỏi đúng không?

- Dạ, cũng tàm tạm thôi cô. – Tuấn Anh khiêm tốn đáp.

Tùng Linh bĩu môi không tin, nếu hắn ta học tàm tạm làm gì mà mấy đứa con gái phát cuồng lên như thế.

- À, cô có chuyện này muốn nhờ con giúp. – Mẹ nhỏ nhìn Tuấn Anh vẻ mặt đầy lưỡng lự .

- Cô có chuyện gì cứ nói với con đi ạ, nếu giúp được, con sẽ giúp. – Tuấn Anh thấy vậy bèn nói.

- À, là vầy, cô định nhờ con phụ đạo cho bé Linh dùm cô. – Mẹ nhỏ lập tức vui vẻ nói.

Tùng Linh đang uống ly sữa tươi liền lập tức phun ra, ho sặc sụa, Tuấn Anh cũng ho khan vài cái.

Sau đó cả hai cùng nhìn mẹ Tùng Linh kêu:

- Cái gì?

Sau đó liền quay mặt nhìn nhau, gương mặt cực kì không thể tin được.

- Haiz, con gái cô vốn đầu óc không được tốt. Người ta nói xấu mặt tốt đầu hay ngược lại. Con gái cô xấu cả hai luôn – Mẹ Tùng Linh thở dài nói.

- Khụ …khụ….– Tùng Linh ho tập hai, lần này ho dữ dội hơn lần trước nữa, thật tình thì nhỏ chỉ muốn cắn lưỡi chết quách đi cho xong. Không ngờ câu chuyện nhỏ vừa kể, mẹ nhỏ chẳng chút tiếp thu nào cả, còn công khai sỉ nhục nhỏ trước bàn dân thiên hạ. Ý lộn, trước một cái tên đáng ghét như Tuấn Anh. Cái tên này còn hơn cả bàn dân thiên hạ ấy, bị bàn dân thiên hạ cười, nhỏ nhục một, bị tên này cười nhỏ nhục 1000 lần.

Cũng may Tuấn Anh không cười, chứ nếu không, nhỏ nhất định giết người diệt khẩu cho khỏi nhục.

- Người ta nói cần cù bù thông minh, con gái cô không thông mình mà còn lười biếng nữa. Cho nên chuyện học của nó khiến cô rất đau đầu. Trước đây có anh hai của nó kèm cặp cho, miễn cưỡng lắm mới lên được lớp 10. Bây giờ anh hai nó đi học đại học, ở trọ lại, không có ai kèm cho nó học nữa. Mà con cũng biết đó, năm lớp 10 so với năm 11 và 12 thì quan trọng hơn nhiều. Kiến thức lớp 10 coi như là nền tảng cho lớp 11 và 12. Nếu không nắm vững kiến thức lớp 10 thì xem như không học nổi cấp 3 rồi, không thể thi tốt nghiệp được chứ đừng mong đậu đại học.

- Mẹ à, con sẽ cố gắng học chăm chỉ, con thề đó. Chỉ cần cho con đi học thêm là được rồi.

- Lần nào con cũng thề thốt hết trơn á, nhưng con thực hiện lời thề được bao nhiêu lần. Cũng may là ông trời không nghe thấy, chứ nếu không cho sét đánh xuống, bây giờ mẹ khỏe rồi, may cho con cái áo quan là xong.

- Mẹ, con có thật là con của mẹ hay không? – Tùng Linh nhịn không được quay sang mẹ mếu máo hỏi.

- Sao con không hỏi mẹ có hối hận khi sinh con ra hay không? – Mẹ nhỏ cười cười bảo.

- Vậy mẹ có bao giờ chưa từng hối hận vì đã sinh ra con hay không? – Tùng Linh lém lỉnh hỏi ngược lời yêu cầu của mẹ.

- Có.

- Lúc nào thế mẹ? – Tùng Linh sáng mắt mừng rỡ hỏi dồn.

- Hôm nay, bây giờ. Mẹ chưa từng “hối hận” bởi vì mẹ “rất hối hận” vì đã sinh ra con. – Mẹ Tùng Linh vui vẻ đáp.

Tùng Linh không còn ăn nổi nữa rồi. Nhỏ âm thầm ca bài ca “tạm biệt”

“ Tạm biệt bánh mì thân yêu.

Tạm biệt trứng ốp la nhé.

Nay tao chẳng thể ăn được nữa rồi.

Nhớ lắm. Nhớ lắm….khi cái bụng cứ sôi”

Tùng Linh ráng chút sức tàng lực kiệt của mình nói lời cuối cùng:

- Mẹ à, anh Tuấn Anh năm nay 12 rồi, bài học rất là nhiều. Mẹ nhờ anh ấy như vậy, lỡ anh ấy ngại không dám từ chối. Vậy thì bài vở của anh ấy sẽ thế nào đây. Mẹ làm vậy là hại anh ấy đó.

Mẹ Tùng Linh nghe vậy thì cuối đầu nghĩ ngợi. Haha, đừng tưởng nhỏ không có cách nào từ chối chứ, muốn từ chối cái gì, có vô vàn cách, áp lực càng lớn, sự từ chối càng dân cao nha. Bây giờ chỉ cần chờ Tuấn Anh gật đầu tán đồng ý nhỏ nữa là xong.

Tuấn Anh cuối cùng cũng gật đầu, nhưng không phải tán đồng ý nhỏ mà là đồng ý với mẹ nhỏ sẽ làm gia sư cho nhỏ.

- Không thành vấn đề đâu cô. Con có thể giúp cô kèm em ấy.

- Nhưng còn việc học của con. – Mẹ nhỏ e ngại nhìn Tuấn Anh. Quả thật không thề vì nhỏ mà làm chậm trễ việc học hành của Tuấn Anh được. Nếu cậu nhóc vì chuyện này mà học hành sa sút, mẹ nhỏ khó lòng ăn nói với ba mẹ Tuấn Anh.

- Không sao đâu cô ạ. Con vừa học bài vừa kèm em ấy được. Chỉ cần cô cho con toàn quyền dạy bảo là được. – Tuấn Anh nhấn mạnh hai từ “ dạy bảo” rồi đưa mắt nhìn Tùng Linh, nhỏ đang run run người trừng mắt nhìn cậu đầy oán hận. – Con cũng phải cám ơn cô vì đã cho con ăn uống miễn phí thế này.

Rõ ràng là Tuấn Anh cố trêu chọc Tùng Linh mới nói bằng giọng như thế. Tùng Linh nghe xong thật muốn lao đến cấu xé Tuấn Anh ra làm ba, mắng **** thậm tệ. Nếu hắn được toàn quyền dạy dỗ nhỏ, không phải là nhỏ sẽ rất thê thảm hay sao chứ. Hồi nãy mà hắn đã dạy nhỏ một bài học đau thương rồi, nếu còn rơi vào tay hắn nữa, chỉ e nhỏ chỉ còn da bọc xương mà thôi.

- Vậy thì tốt, thôi hai đứa ăn đi kẻo trễ giờ học. – Mẹ nhỏ vui vẻ đáp – Cô sẽ nấu thật nhiều đồ ăn ngon để bồi bổ cho con.

Tùng Linh mắt ươn ướt đâu khổ nói:

- Mẹ, con cũng học hành chăm chỉ mà, chẳng lẽ không được bồi bổ hay sao.

- Yên tâm đi, mẹ sẽ nấu luôn phần con.

Nói như vậy chẳng khác nào là nhỏ ăn ké của tên này. Không được, nhỏ nhất định phải tìm cách để tên này thấy khó mà cáo lui mới được. Như vậy đời nhỏ mới có thể quẫy vùng được chứ.

Buổi sáng đã đi học rồi, về nhà con phải học thêm với hắn ta nữa. Vậy thì thời gian vui chơi của nhỏ ở đâu chứ? Trời ơi, đúng là “Học, học nữa, hộc máu.” Mà. Huhu.

Được rồi cái tên Tuấn Anh kia, ngươi hãy chống mắt xem ta hạ bệ ngươi thế nào.

Ăn cơm xong, trước mặt mẹ mình, nhỏ không ngoan tỏ vẻ ngoan ngoãn, thưa ba mẹ đi học xong thì giả vờ quay sang Tuấn Anh cười cười bảo:

- Anh Tuấn Anh, nhờ anh chở em đi đến trường nha.

Tất nhiên trước nụ cười có 100% là giả dối của nó, Tuấn Anh nhận ra ngay, nhưng cậu vẫn vui vẻ nhận lời:

- Không có chi. Chỉ cần em ngoan ngõan ngồi yên ở sau lưng anh là được rồi.

Sau đó cậu kề tai Tùng Linh nói nhỏ:

- Nếu em muốn giở trò, nhớ thông báo cho anh một tiếng nha.

- Haha…anh yên tâm. – Tùng Linh phá ra cười – Em nhất định sẽ thông báo cho anh biết, bởi vì như vậy mới thú vị chứ. – Nhưng nhỏ cũng nói nhỏ bên tai Tuấn Anh là – Dù anh có biết trước thì sao, vẫn là không đỡ nổi đâu.

- Vậy tụi con đi học đây cô. – Tuấn Anh nhìn mẹ nhỏ chào lễ phép rồi quay lưng nhìn nhỏ cười nói nhỏ – Chờ xem sao đã.

- Thưa mẹ con đi học. – Tùng Linh cũng nói nhanh rồi ngồi lên xe của Tuấn Anh đáp – Cứ chống mắt lên đi, bởi trời cao lắm.

- Tụi con định khi nào bắt đầu học, để cô chuẩn bị ít bánh trái cho ăn. – Mẹ nhỏ thấy hai đứa đã ngồi yên trên xe liền gọi hỏi theo.

- Dạ tối nay đi cô. – Tuấn Anh cười gian đáp.

- Cái gì? – Tùng Linh khẽ kêu lên.

- Củ mì chứ cái gì. – Tuấn Anh cười châm chọc – Sợ rồi chứ gì. Anh sẽ không cho em thời gian để nghĩ cách hại anh đâu. Anh sẽ từ từ hành hạ em. Giống như méo vờn chuột ấy.

- Được lắm. Anh cứ chờ xem đi, xem anh là mèo hay tôi là mèo. – Tùng Linh ghiến răng nói, bụng nhỏ mang một cục tức không nói thành lời, cái tên quyết ép nhỏ chết vì học mà. Vì sao không để nhỏ thở thêm vài ba hôm mà đã bắt nhỏ lao đầu vào học liền như thế. Nhỏ hận, nhỏ hận. Nhất định phải khiến tên này thối chí rút lui trả lại cho nhỏ những giây phút tự do hiếm hoi mới được.

Nghĩ xong, nhỏ liền mở cặp ra lấy giấy bút và …..nở một nụ cười gian trên miệng.

Vừa đến trước cổng trường, nhỏ đã đập vào lưng Tuấn Anh cái bốp rồi nhảy xuống xe nói:

- Bắt đầu từ bây giờ chiến tranh giữa hai chúng ta đã xảy ra.

Nói xong, Tùng Linh chạy thẳng vào trong trường, Tuấn Anh nhìn theo nhỏ nhún vai lắc đầu. Xem ra cậu sắp phải đối phó với một trận đại hồng thủy rồi đây.

Quả nhiên màn khởi đầu rất ấn tượng khi Tuấn Anh bước vào lớp thì tụi bạn đã bật cười khúc khích trêu.

- Oa, tui biết vì sao ông lại phải chuyển trường đến đây rồi. Ở trường cũ không chịu nổi ánh mắt mọi người chứ gì? Yên tâm, chuyện gì chứ, chuyện này trường chúng ta rất thoáng. – Một cậu bạn lên tiếng trêu.

Lập tức cả nam lẫn nữ đều phá ra cười, dù cho mấy cô bạn gái kia rất thích Tuấn Anh những vẫn không thể không phá ra cười. Nhưng vẫn tốt bụng chỉ chỉ ra sau lưng của Tuấn Anh, Tuấn Anh bị các bạn cười thì bối rối chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra. Khi hiểu ra lập tức với tay ra sau lưng mò mẫm. Quả nhiên sau lưng cậu có dán một mảnh giấy, cậu giật mạnh tờ giấy ra nhìn thì xám cả mặt với hàng chữ:” DON’T BOY & LOVE BOY”

- Này ông đắc tội với mỹ nữ nào thế. – Cậu bạn vừa trêu Tuấn Anh đến vỗ vai cười hỏi.

Tuấn Anh vò nát tờ giấy trong tay mình rồi đáp:

- Nữ Tarzan……

“Mười tật xấu của con trai”

- Tham ăn là nhất

- Lất khất là hai

- Nói dai là ba

- La cà là bốn

- Lộn xộn là năm

- “Ba lăm” là sáu

- Nhốn nháo là bảy

- Lải nhải là tám

- Chín là ăn bám,

- Thích tám là mười.

- Đó…chính là mười tật xấu của bọn đàn ông đó. – Tùng Linh liệt kê ra những tính xấu thường gặp phải ở bọn con trai khi hai nhỏ Phương và Chi nghe nhỏ kể chuyện được chính Tuấn Anh kèm cho thì nhìn nhỏ bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ – Cái tên đó dù ít dù nhiều cũng dính vào một trong mười tật xấu đó. Thứ nhất, vào nhà tui ăn hết tận 2 cái trứng ốp la, 4 cây xúc xích…..đúng là cái đồ tham ăn.

- Người ta là con trai, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn như vậy mới đủ no chứ. – Nhỏ Phương bèn thay mặt Tuấn Anh bào chữa – Ăn ít quá thì làm sao lớn nổi. Mà như vậy thì nhà bà lại mang tiếng bạc đãi khách thì sao.

- Bà là bạn ai vậy. – Tùng Linh tức tối lườm đứa bạn thân của mình đang bênh vực cho người khác.

- Tui là người giúp lý không giúp tình. Người theo đuổi chủ nghĩa ngay thẳng, bà không biết hay sao? – Nhỏ Phương tủm tĩm cười đáp.

- Hắn ta có mỗi một chuyện tui đã trốn ra khỏi nhà mà thù vặt rồi nói hoài thành ra nói dai. Rồi cứ lải nhải bên tai tui hoài giống như mấy bà tám khiến tui phát bực mình. Đó còn chưa nói đến việc hắn có máu ba lăm, dám nhìn trộm tui như thế. Một người con trai không hoàn mỹ như vậy, có gì mà mấy bà mê dữ vậy.

- Đúng, có gì mà phải mê chứ. Người con trai tốt hơn anh ta gấp trăm lần đang đứng ở đây vì sao mấy bà không chịu mê – Thằng nguyên từ đâu chõ mỏ xen vào tự tân bóc bản thân lên.

Cả ba nhỏ: Tùng Linh, Phương, Chi liền ngẩng đầu lên trên tìm kiếm, sau đó Tùng Linh đưa tay lên trời phẩy phẩy vài cái rồi nói:

- Nguyên!Có gì từ từ nói, xuống đây đi mà. Leo cao quá té cao chết đó.

- Có ba bà té chết thì có. Nói cho ba bà biết, tại mấy bà quen tui lâu nên không cảm thấy gì, chứ tui mà ra đường, nhiều đứa con gái xin chết vì tui lắm đó.

- Đứa nào có mắt mà như mù vậy Nguyên. – Nhỏ Chi trêu.

- Người ta là tìm thấy được nét đẹp tiềm ẩn của tui, chứ không có mắt lé như mấy bà đâu. – Thằng Nguyên hừ mũi nói.

- Vâng, nét đẹp tìm ẩn. Tìm hoài ẩn hoài. Haha…– Tùng Linh bèn đáp, còn giả bộ xoi mói người thằng Nguyên lắc đầu chép miệng khiến nhỏ Chi và nhỏ Phương cười nghiêng ngả.

Thằng Nguyên mặt không biến sắc, mức độ chai mặt thuộc loại gan thép được tôi luyện bởi ba đứa bạn quỷ quái của nó, khiến nó vênh mặt nói tiếp:

- Nói cho mấy bà biết nha, tui nè vai năm tất rộng thân mười thước cao, mặt mày tuấn tú bảnh bao, trí tệ cũng không thuộc hạng tầm thường. So với con trai trong lớp, tui đây có thể tự hào nói, tui cao nhất lớp, so với bên ngoài, tui có thể tự tin nói tui không thua ai cả. Nhưng mà ở trong lớp, tui chẳng bao giờ nói ra mất công tụi nó bảo tui tự cao, ra bên ngòai, tui càng khiêm tốn hơn, mất công bọn họ nói tui tự đại. Một thằng con trai hoàn mỹ như tui, mấy bà tìm đâu ra.

- Ông nói đúng. Nhìn ông nhiều lúc nhìn ông khiến tụi tui rất tự ti. Nhưng có nhiều người thua ông giống như tui nên khiến tui rất tự tin, mà ông lại là bạn tui khiến tui rất tự hào. Nhưng ông nói còn thiếu đó Nguyên. – Tùng Linh liền lên tiếng.

- Thiếu cái gì? – Thằng Nguyên nghe khen thì khoái, bèn hỏi ngay.

- Nổ quá thì tự tử. – Tùng Linh đáp tỉnh bơ.

Mặt thằng nguyên đần ngay ra lập tức. mấy đứa bạn xung quanh không kể nhỏ Phương và nhỏ Chi đều đập bàn cười rầm rầm, khiến thằng Nguyên quê độ một cục.

- Mấy bà bày đặt đặt ra mười điều chê con trai tụi tui, vậy còn đám con gái mấy bà thì sao, tưởng mình hay lắm à.

- Sao lại không hay chứ. Nói cho ông biết, con gái tụi tui có mười đừa tính, mà đức tính nào cũng đều tốt hết đó nhá – Nhỏ Chi cong môi đáp trả.

- Đọc cho thằng chả nghe coi Linh, cho thằng chả thua tâm phục khẩu phục luôn. – Nhỏ Phương huých vai Tùng Linh bảo.

Tùng Linh bèn hắng giọng hất mặt nhìn thằng Nguyên bảo: - Nghe nè:

“10 đức tính tốt của con gái” là:

- Thủy chung là nhất,

- Chân thật là hai,

- Công khai là ba,

- Ga lăng là bốn,

- Từ tốn là năm,

- Chăm làm là sáu,

- Thông thái là bảy,

- Rộng rãi là tám,

- Dám nói là chín,

- Dám làm là mười.

- Thế nào, đã rõ chưa hả. – Tùng Linh đọc xong hất mặt nhìn thằng Nguyên hỏi.

- Đúng đúng…nói hay lắm. Con gái chúng ta đúng là cái gì cũng tốt cả. – Cả đám con gái nhất loạt vỗ tay hoan hô Tùng Linh, nhỏ cũng chấp hai tay giơ cao tỏ ý cảm tạ lời tán thưởng của mọi người.

Thằng thông manh như thằng Nguyên lẽ nào lại ngu dại đối đầu với con gái trong lớp chứ. Cho nên nó đành im lặng lủi về chỗ ngồi. Con gái xem như chiến thắng oanh liệt trước tụi con trai và chờ ngày phụ thù của con trai.

Tuy ở trường vui là thế, nhưng về nhà Tùng Linh vẫn không thoát được thảm cảnh đau buồn, học cùng với Tuấn Anh. Mà vì trò chơi xỏ của nhỏ với Tuấn Anh mà hậu quả là nhỏ tự về nhà một mình.

Nằm ở nhà lăn qua lộn lại, nghĩ cách làm sao để cho Tuấn Anh thấy khó mà lui, vậy thì nhỏ đỡ phải bó gối ngồi ở nhà mãi với tên này.

Tôn Tẫn đã nghĩ ra 36 kế, vậy nhỏ cũng nghĩ ra 36 kế đối phó với Tuấn Anh. Hehe….kế thứ nhất là giả vờ oan khuất.

Năm giờ chiều, mẹ nhỏ về đến nhà. Đợi mẹ về, nhỏ trước mặt mẹ rót hai ly sữa tươi cho vào hai cái ly thủy tinh trắng trong, rồi cẩn thận đặt vào tủ lạnh, nhỏ giả vời bảo mẹ:

- Mẹ, lát nữa nó lạnh rồi mẹ bê lên giúp con nha.

Sau đó nhỏ chuẩn bị tập vở ngoan ngoãn ngồi đợi Tuấn Anh đến. Nhỏ lôi cái bàn ngồi ra sắp đặt hết mọi thứ xong xuôi, kể cả tấm lót nệm ngồi để sẵn, trong có vẻ rất trang trọng và nghiêm túc.

Quả nhiên một lát sau Tuấn Anh sang nhà nhỏ, tay xách theo cái túi nhỏ vẫn hay thấy Tuấn Anh đeo đi học, Tuấn Anh nhìn nhỏ nghiêm mặt hỏi:

- Học bài được chưa?

- Được rồi. Hí hí hí. – Nhỏ đáp mà lén lút nhìn Tuấn Anh cười gian, nhỏ nghĩ đến tình cảnh của Tuấn Anh khi phát hiện ra tờ giấy nhỏ gián, nghĩ thôi cũng đủ khiến nhỏ cười khúc khích. Chờ đi, kịch hay vẫn còn ở phía sau.

Tuấn Anh thấy nhỏ cười thì càng tức cái vụ ban sáng, biết Tùng Linh cười đểu mình, thì mím môi rồi bảo:

- Hôm nay chúng ta học môn lý trước. Em hãy làm ba bài tập này cho anh.

Tuấn Anh lấy trong cái túi xách của mình ra một tờ giấy ghi bài tập đặt lên bàn cho nhỏ. Tùng Linh vừa nhìn một cái đã thấy choáng voáng rồi. Các số liệu tính toán chỉ cho đúng một hàng, nhưng mà câu hỏi thì những 10 hàng.

Tùng Linh xém chút nữa là ngất đi rồi, nhỏ chưa bao giờ thấy một cái đề bài nào mà nó ngắn ngủn và tràn đầy câu hỏi như thế cả.

- Toàn là căn bản không đó, rất đơn giản. Em chỉ cần áp dụng công thức là ra thôi. Công thức trong sách có sẵn, cứ nhìn vào đó mà làm, đừng nói là em không làm bài này được nha. Ngay cả học sinh lớp tám cũng có thể làm được, em không làm được thì xuống bảo lớp 8 chỉ cho. – Tuấn Anh nhìn vẻ mặt nhắn nhó muốn phản kháng của nhỏ liền nói để đã kích tinh thần nhỏ.

Đúng như Tuấn Anh nghĩ, nhỏ nghe xong thì máu nóng chảy rần rần bèn đáp:

- Làm thì làm chứ, căn bản thôi mà, đầu này không được mười cũng được chín chất xám chứ bộ.

Nói xong nhỏ lấy bút ra bắt đầu ngồi làm, Tuấn Anh nhún vai cũng lấy tập ra ngồi làm bài của mình.

Tùng Linh thỉnh thoảng liếc nhìn Tuấn Anh đang nghiêm túc làm bài của mình rồi hứ một cái, sau đó nghoe ngẩy hát nghêu ngao:

- Chiều chiều ra đứng tây lầu tây…thấy em tang tình đang tắm……

- Để thời gian vào học bài đi, toàn là nghĩ bậy nghĩ bạ không hà. – Tuấn anh nghe nhỏ hát vậy bèn mắng.