Nói yêu em bảy lần - Chương 2 - Phần 2

Tùng Linh chết đứng như Từ Hải luôn. Không ngờ thầy của nhỏ cũng có khả năng nói móc người khác một cách điêu luyện như thế. Nhưng vì sự nghiệp sống thoải mái không gò bó tinh thần. Tùng Linh quyết định nói:

- Thầy ơi, người ta cũng có câu này ạ: “Học hành như cá kho tiêu. Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu”. Đã vậy người ta còn kèm theo một câu tương tự nữa ạ.

“Học mà không chơi đánh rơi tuổi trẻ.

Chơi mà không học bán rẻ tương lai.

Thôi thì ta chọn cả hai.

Vừa chơi vừa học tương lai huy hoàng”

- Đó, thầy nói xem, không phải là tại em lười biếng. Mà là tại vì cài gì làm quá cũng phản tác dụng hết thầy à. Cho nên em chọn cách học từ từ không vội vã, vừa dễ tiếp thu, vừa không cần mới nhiêu đây tuổi phải gắn cặp *** chai như thầy sau này mới có thể huy hoàng nhìn lại quá khư chứ thầy. Thầy bắt em làm nhiều như vậy thật sự là không tốt. mặc dù em biết thầy làm vậy là vì muốn tốt cho em mà thôi. Hay là thầy giảm bớt số trang lẫn số bài cho em đi thầy.

- Thôi được rồi. Thấy em cũng miệng lưỡi lắm cho nên thầy quyết định giảm số lượng bài tập cho em từ 15 bài xuống còn 10 bài.

- 2 bài.

- 9 bài.

- 3 bài.

- 7 bài.

- Thôi vầy đi thầy em đưa ra một giá chót vậy. 4 bài.

- Em tưởng đây là cái chợ cho em trả giá hay sao? – Thầy lý lừ mắt nhìn nhỏ – Giá chót 5 bài.

- OK thành giá. – Nhỏ đập bàn đáp, cả lớp nhịn không được phá ra cười trước cảnh thầy và trò đấu giá bài tập với nhau.

- Tùng Linh, thầy đã nhân nhượng hết mức rồi, nếu lần sau em còn không hoàn thành thì đừng trách thầy khó khăn nha.

- Em biết rồi thưa thầy. Thầy có biết rong cuộc sống có 2 việc khó khăn nhất:

- 1/ là nhồi nhét tư tưởng của mình vào đầu người khác

- 2/ là làm cho người khác tự nhét tiền vào túi của mình hay không?

- Chuyện này với việc học của em có liên quan gì không hả?

- Bởi vì người làm được việc đầu tiên: Người ta gọi là “Thầy”. Người làm được việc thứ 2: người ta gọi là Sếp và người duy nhất làm được cả 2 việc, người ta gọi là..VỢ! Em nói thật thầy rất thành công trong việc nhồi nhét vào đầu người khác tư tưởng của mình. Hehe…

- Mau học bài thôi, ở đó mà nói bậy bạ hoài.

Giờ ra chơi, thấy nhỏ nằm than ngắn thở dài trách móc kẻ đem lại cho mình xui xẻo, thằng Nguyên lại gần bàn của nhỏ cười trêu chọc:

- Cho đáng đời bà, ai bảo dám chơi xỏ tui làm chi, khiến tui mất mặt với tất cả mọi người. Giờ lo mà cắm đầu cắm cổ làm bài tập đi nha.

- Hứ…chuyện tương lai cứ để tương lai tính, không mượn ông nhiều chuyện.

- Vậy sao? Mấy bài tập này đi học thêm tui đã giải hết rồi, đang định cho bà mượn nhưng nghĩ lại nên thôi, mà mất công mang tiếng nhiều chuyện.

Tùng Linh tức ói máu với thằng bạn, sao cái số nhỏ đi tới đâu cũng gặp toàn hạng bất lương không vậy nữa. Nhỏ giơ tay vươn tới định chộp lấy cuốn tập trong tay thằng Nguyên.

- Á…bà muốn dê tôi rõ ràng nha. – Thằng nguyên tỏ vẻ uất ức kêu lên.

Tùng Linh trợn mắt nhìn cái thằng bẻn mép này, xoắn tay áo lên quyết định chôm cho bằng được cuốn tập của thằng Nguyên. Nhưng thằng Nguyên nhổm chân lên nhất quyết không đưa. Đột nhiên Tùng Linh nhìn chầm chầm thằng nguyên rồi lấy ta che mắt la lên:

- Á, ông chưa kéo khóa quần kìa.

Thằng Nguyên bị mắc bẫy một lần rồi cho nên không muốn mắc bẫy lần thừ hai nhưng mà thấy Tùng Linh đưa tay che mắt thì trong lòng cũng chột dạ, biết đâu lần này là thật. Thằng Nguyên vừa cúi đầu thì Tùng Linh đã đưa tay chộp lấy cuốn tập giải của thằng Nguyên thuận miệng nhăn răng cười bảo:

- Cám ơn nhiều nha, làm phúc chắc chắn sẽ được phúc.

Sau đó nhỏ cắm cúi lật vở ra chép lại bài giải của thằng Nguyên. Thằng Nguyên tức anh ách nhưng nó hiểu đạo lí trong tay bà là của bà của Tùng Linh bèn tức tối giậm chân nói:

- Chép đi, tui cầu cho bà chép đến lòi con mắt ra luôn đi.

Tùng Linh cặm cụi vừa chép vừa bảo:

- “Dù ai nói ngã nói nghiêng. Nàng lười vẫn cứ triền miên chép bài”

Hai nhỏ Chi và phương từ bên ngoài đột nhiên chạy vào hớn hở vui mừng nói:

- Nè, nhỏ Diệp Hân mới cho tụi mình 3 vé đi xem ca nhạc nè, nhìn số ghế đi, víp đó nha. Hehe, sướng quá đi mất.

- Thật hả? – Tùng Linh buông bút nhảy người reo lên rồi giật lấy tấm vé trên tay nhỏ Chi nhìn kỹ rồi phấn khích nói – Tuyệt quá, tuyệt quá đi mất.

- Khoan đã, làm sao bà đi được chứ hả, ba mẹ bà chắc chắc sẽ không cho bà đi đâu, về tối quá mà. – Nhỏ Phương chợt trầm mặt suy nghĩ.

- Thì cứ theo cách cũ là được mà. – Tùng Linh mân mê tơ vé trên tay đáp.

- Bà quên rồi hả, giờ nhà chú bà có người ở rồi, làm sao mà đi được chứ. – Nhỏ Phương nhắc nhỏ nhỏ.

Nụ cười trên mặt của Tùng Linh vụt tắt, nhỏ há miệng đáp:

- Ờ ha, chết rồi làm sao đây.

- Đơn giản thôi. Bà còn thiếu tui một cái vé xem ca nhạc mà, đưa cái vé của bà đây, tui cùng bạn trai sẽ đi xem. – Nhỏ Phương ranh ma đáp.

- Đừng hòng. Cứ hẹn ở chỗ cũ đi, tui nhất định sẽ đến. – Nhỏ bĩu môi đáp, ánh mắt long lanh lên, vẻ mặt đắc ý vô cùng. Tuấn Anh ở thì sao, chỉ cần anh ta im miệng là được thôi mà. Nhưng để anh ta im miệng phải giả vờ kết thân với anh ta mới được.

Ra về, nhỏ liền chờ Tuấn Anh ngoài cổng, vừa thấy Tuấn Anh, nhỏ liền mĩm cười nói:

- Anh. Dù sao cũng về chung, anh cho em quá giang với nha.

Tuấn Anh nhìn thái độ nhỏ có chút khác lạ với ban sáng, nhưng cậu cũng không suy nghĩ nhiều liền gật đầu cho nhỏ ngồi lên xe chở về. Trên đường về, Tùng Linh hết lời ca tụng Tuấn Anh.

- Trời ơi, em không ngờ anh lại giỏi đến thế nha. Nếu tụi bạn thân không nói, có lẽ em sẽ không biết anh giỏi đến như thế.

Tuấn Anh cứ nghĩ, cô nhóc này cũng giống như mấy cô gái cứ thấy trai đẹp học giỏi là sáp vào nịnh nọt nên chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Tùng Linh thấy mình tâng bốc Tuấn Anh đủ rồi bèn chuyển sang hước khác.

- Anh biết ba mẹ em rất khó đúng hay không. Lần đó em phải làm như vậy mới đi xem ca nhạc được, vậy mà lại không được xem, em tiếc vô cùng. Hôm nay em được tặng vé đi xem, có lẽ phài bắc qua bang công phòng chú nữa, anh đừng kể với ba má em có được hay không.

- Ừ….Yên tâm đi, anh không có hứng đi thọc gậy người khác như thế đâu.

- Yeah! Cám ơn anh rất nhiều, anh thật là tốt bụng.

Tuấn Anh nhếch miệng cười bí ẩn không đáp.

Tùng Linh cuối cùng êm xuôi coi ca nhạc trở về, điện thoại cả buổi cũng không reo, có nghĩa là ba mẹ nhỏ không hề biết chuyện nhỏ bỏ trốn, tức là Tuấn Anh rất giữ lời. Tùng Linh hớn hở mở cửa nhà chú rồi đi lên căn phòng có ban công gần với ban công phòng nhỏ, định bụng từ đó đi qua về phòng ngủ ma không biết quỷ không hay là xong. Nào ngờ….

Trên đời không ai học được chữ ngờ cả. Cái tên khôn đó không nói ba mẹ nhỏ, nhưng lại chơi khâm nhỏ bằng cách khác. Hắn đóng kín cửa phòng lại không cho nhỏ vô. Dù nhỏ có kêu thế nào Tuấn Anh cũng ngủ không đáp, mà nhỏ cũng không dám la lớn. huhu, đúng là khổ mà. Ngày mai ba mẹ sẽ biết được chuyện nhỏ trốn nhà đi chơi cho mà coi:

Tùng Linh thấy mình đang đứng giữa một nơi kì lạ, mặc trên mình bộ váy màu xanh phía trước váy có màu trắng, tóc nhỏ dài xõa xuống vai có màu vàng rực rất đẹp, còn cài một cái dây nơ điệu đàng. Khoan, sao trông nhỏ lúc này chẳng khác nào cô bé Alice lạc vào xứ thần tiên vậy nè.

Đã vậy bên tai còn nghe nhiều âm thanh ầm ĩ, giống như đội quân lá bài của nữ hoàng độc ác đang đánh trống hành quân vậy. Mà sao hành quân lại nghe như ở phía dưới bụng nhỏ vậy ta, chẳng lẽ nhỏ đã ăn phải bánh biến hình khổng lồ rồi hay sao. Ôi cha mẹ ơi, hình như nhỏ bị bọn lính này tập kích thì phải, bởi vì bụng nhỏ thấy khó chịu vô cùng, chắc lại bọn lính này phóng lao vào bụng đây. Đúng là khiến người ta nổi giận mà, coi bà đây dẫm đạp tụi bây thế nào nhé.

Nhỏ cúi đầu nhìn xuống, hoàn toàn không có quân lính nào hết, mà người nhỏ dường như còn thấp hơn cả ngọn cỏ. Hóa ra tiếng trống kia chính là tiếng cái bụng của nhỏ đang réo rắc biểu tình. Rồi Tùng Linh nhìn thấy từ xa, có một bàn bày đầy thức ăn, còn có một con thỏ có cái đồng hồ ngối đó. Bụng đói khiến nhỏ mừng rỡ vội vàng lao ngay đến chiếc bàn, nhưng rồi nhỏ phát hiện nhỏ quá thấp bé so với cái bàn bèn cố gắng sức trèo lên, khi trèo lên được thì nhỏ thở không ra hơi luôn. Nhưng nghĩ đến con gà đang nằm bóc khói trên bàn, Tùng Linh bèn cô sức đi đến. Vậy mà khi nhỏ vừa chạm vào con gà lập tức đứng dậy bỏ chạy. Miếng ăn đã dâng tới miệng rồi mà không ăn được khiến nhỏ không cam tâm quyết chỉ đuổi theo cho bằng được. Đang lúc sắp chụp được con gà thì một con mèo bỗng nhiên xuất hiện, đây đúng là xứ sở thần tiên mà, nhưng nhỏ không quan tâm, quyết tâm phải ăn bàng được cái đùi gà, mặc dù cái đùi bự gấp mấy lần nhỏ lúc này. Con mèo bỗng nhìn nhỏ cười gian xảo một cái rồi búng tay một cái, Tùng Linh bị văng ra xa, có cái gì cứ chọt chọt vào mông của nhỏ rất khó chịu.

- Này, mau dậy đi. Trời sáng rồi.

Giọng ai nghe quen quá vậy trời, Tùng Linh cố mở mắt ra, gương mặt của Tuấn Anh xuất hiện trước tầm mắt nhỏ khiến nhỏ giật cả, trợn mắt kêu lên:

- Đồ biến thái, ông dám xông vào phòng tôi.

- Bé cái miệng lại đi. Nhìn lại xem đây là nơi nào. – Tuấn Anh lấy khăn lau lau mồ hôi đáp.

Tùng Linh nhìn xung quanh rồi nhớ lại, đêm qua nhỏ vào được nhà chú nhưng không vào được phòng Tuấn Anh thì làm sao mà trèo vô phòng của mình được. Phòng của chú thì khỏi nói rồi, cửa bị khóa là cái chắc, vì chú đề phòng nhỏ vào phòng nghịch phá làm hư máy móc của chú. Căn phòng lớn giống phòng của anh trai nhỏ thì tên Tuấn Anh ở, còn căn phòng nhỏ này, nhỏ đành vào ngủ tạm còn hơn là nằm ở ngoài so fa lạnh lẽo. Nhưng trong đây có giường mà không niệm hay bất cứ cái gì khiến nhỏ ngủ chẳng ngon chút nào hết, khắp người nhức mỏi vô cùng.

Tùng Linh ném ngay ánh mắt giết người về phía Tuấn Anh, thấy hắn ta bận áo thun, quần thể thao, mang giày bata trắng, giống như vừa đi tập thể dục sáng trở về, nhỏ nhớ lại cái mông bị ai đó đạp đạp, thì nhìn trên đôi giày trắng kia, tuy rằng sáng bóng, nhưng đế giày rõ ràng có vệt đen. Vậy mà cái tên này dám cả gan dám dùng nó đạp nhỏ. Tùng Linh tức giận bắt đầu hoạt động cái miệng của mình:

- Này cái tên khốn kia, tại sao tối hôm qua lại đóng cửa chứ hả, báo hại tôi không thể trở về phòng mình được, anh có biết hay không hả? Phải nằm ngủ cực khổ ở trên cái giường cứng hơn đá này, đã vậy còn không có mùng mền gối chiếu gì, mà trời thì lạnh lại nhiều muỗi. Tôi nói cho anh biết, nếu chẳng may tôi bị cảm lạnh hay bị sốt rét gì đó, tôi nhất định sẽ không tha cho anh đâu.

- Còn gào thét được như thế thì chắc chắn là không sao đâu, đừng lo. – Tuấn Anh cười nhạt nói – Nếu anh mà là em, anh không có tâm trạng mắng người đâu, bởi vì đã tới giờ đi học rồi.

Tuấn Anh nhắc nhỏ mới nhớ, giờ trời đã sáng rồi nếu nhỏ còn không mau về phòng nữa thì mẹ nhỏ chắc chắn sẽ biết đêm qua nhỏ không ngủ trong phòng. Cũng tại cái tội lười của nhỏ mà thôi, huhu, phá nát hết mấy chục cái đồng hồ rồi. Ngày nào nhỏ cũng ca bài hát: “Một chút nữa thôi” và tắt đồng hồ báo thức để tiếp tục nướng.

Cho nên sau khi n lần đồng hồ hư và n triệu lần một chút nữa thôi, mẹ nhỏ quyết định tự mình đích thân kêu gọi đứa con gái nhớt thây của mình dậy.

- Mấy giờ rồi. – Nhỏ hốt hoảng kêu lên rồi ngó dáo dát xung quanh.

- 6 giờ 10 phút. – Tuấn Anh bình thản đưa tay nhìn đồng hồ mình đáp.

Trời ơi, nhỏ sắp tiêu tùng rồi, giờ này chắc chắn mẹ nhỏ đã phát hiện ra sự mất tích bí ẩn của con gái mình và chắc chắn đang dán lệnh truy nã rồi. Nhỏ phải mau chóng trèo qua ban công đi về phòng mình thôi. Nghĩ là làm liền, Tùng Linh liền lao ra ban công, nhưng vừa lao ra nhỏ đã lập tức ngồi thụp xuống rồi từ từ bò vào trong phòng Tuấn Anh. Bò vào trong phòng, nhỏ lấy tay vỗ vỗ ngực ra chiều vừa trải qua một cơn đau tim.

Tùng Linh mếu máo nghĩ, giờ nhỏ phải làm sao đây cơ chứ. Ba nhỏ đang tập thể dục ở bên dưới, nều bây giờ mà bắc ván đi sang, chắc chắn ba nhỏ sẽ phát hiện ra ngay.

Không đi cũng chết, đi cũng chết. Tùng Linh cắn răng cắn lợi liếc Tuấn Anh một cái rồi lao ra khỏi phòng, đi ra ngoài bằng cửa chính. Thà mang tội chết, chứ nhất quyết bảo vệ cái bí mật nhỏ nhoi của mình để sau này còn có cơ hội chuồn ra ngoài chơi nữa chứ.

Nhỏ vừa đi ra, thì thấy ba mẹ nhỏ đang nói chuyện với nhau.

- Tối qua con ăn xong, anh đã đi khóa cửa nhà rồi mà. Chìa khóa đặt trong phòng mình làm sao con đi ra ngoài được chứ. - Ba Tùng Linh ngạc nhiên nói.

Ba nhỏ vừa nói xong thì đã thấy nhỏ lao ra ngoài rồi, mẹ nhỏ thấy nhỏ lập tức quát lên:

- Con đã đi đâu hả.

- Dạ con. – Tùng Linh tái mặt, tim nhỏ đập liên hồi. Coi như kiếp này đã tận rồi, cam tâm sống trong lao tù vậy, đành đợi kiếp sau mới quẫy vùng tiếp được. Tất cả cũng tại vì cái tên khốn kia.

- Nói mau, hôm qua con đã ở đâu? Sao sáng nay mẹ vào phòng không thấy con, tìm khắp nhà cũng không thấy. – Nhìn sắc mặt chẳng khác nào hỏa diệm sơn của mẹ nhỏ, không phải nói là, sư tử hà đông và bà la sát còn kém xa, Tùng Linh biết cuộc đời mình sắp chấm dứt.

Đầu óc nhỏ cũng vì quá sợ hãi nhất thời chẳng tìm ra được lí do gì để bịa, giải thích cho lí do vắng mặt của mình. Đang khấn trời phật cho mẹ nhỏ xử tội nhẹ nhẹ thôi thì Tuấn Anh đã lên tiếng:

- Là con nhờ em ấy đưa con đi đến chỗ mọi người thường tập thể dục buổi sáng ạ. Tại con thấy chú sáng nào cũng tập thể dục hết, con thấy rất khâm phục và ngưỡng mộ chứ. Con thấy thanh niên như con cần phải học hỏi và thường xuyên luyện tập thể thao để có sức khỏe tốt hơn.

Nghe cái tên khốn này ca tụng ba nhỏ, khiến ba nhỏ khoái trí cười sảng khoái, nhỏ thật là nhức lỗ tai dễ sợ luôn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù sao hắn ta cũng là đang giúp mình nên nhỏ đành nín nhịn vậy. Bèn hùa theo bảo:

- Phải đó ba mẹ. Sáng nay con dạy sớm, thấy ba mở cửa ra ngoài, con cũng ra theo. Con dẫn anh ấy đi đến công viên để tập thể dục ạ.

Cũng may mắn là nhỏ ăn bận đơn giản vô cùng, nhìn vào thì đúng là bộ dạng thể thao. Cũng tại vì lần trước mắc váy đi trên tấm vàn bị cái tên này thấy, nên nhỏ cạch tới già, không dám ăn bận dễ bị chú ý nữa.

Cũng may, mẹ nhỏ không nghi ngờ, chỉ khẽ nhắc nhỏ:

- Con xem mà học hỏi theo anh Tuấn Anh kìa, xuyên năng tập thể dục để cơ thể khỏe mạnh.

- Dạ. – Nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

- Thôi vào nhà ăn sáng đi rồi đi học kẻo trễ. – Đương nhiên là mẹ nhỏ không nói với nhỏ mà là nói với cái tên khốn kia rồi. Vì hắn ta ở một mình cho nên mẹ nhỏ bèn bảo hắn ngày ngày qua nhà nhỏ ăn cơm ké.

Vừa thấy ba mẹ vào nhà, Tuấn Anh cũng chậm rãi bước theo sau, Tùng Linh đã kêu lên:

- Này!

- Anh!

- Kêu chó kêu mèo bằng anh, cũng đừng hòng tôi kêu anh bằng “anh”.

- Vậy thì đành chịu thôi, chứ tất cả mọi người gặp anh đều phải kêu anh bằng anh cả…. – Tuấn Anh cười bí hiểm ngừng lại vài giây rồi mới nói tiếp đầy thích thú – Bởi vì anh tên Tuấn Anh.

- Khụ khụ khụ…– Tùng Linh bị sặc vài cái, đúng là như vậy rồi, khốn khiếp thật – Tôi sẽ không cám ơn anh đã giúp đỡ đâu. Bởi vì chính anh đã hại tôi vào cảnh này. Anh là đồ thất hứa.

Tuấn Anh đang đi bỗng quay lại, nghiêng đầu hỏi:

- Anh thất hứa cái gì? Anh đã hứa sẽ không nói cho ba mẹ em hay chuyện em trốn nhà đi chơi bằng đường ban công mà.

- Vậy sao anh còn đóng cửa nữa chứ? Như vậy chẳng khác nào muốn hại tôi.

- Em đó, em là con gái mà trốn nhà đi chơi lại còn đi quá 10 giờ như thế. Có biết buổi tối ra đường rất nguy hiểm hay không hả, lỡ em có chuyện gì rồi thì sao, ba mẹ em sẽ buồn thế nào. Lần này anh còn giúp em che giấu, nhưng nếu em còn lén lút đi chơi quá giờ như thế, anh nhất định sẽ không giúp em nữa đâu. Tốt nhất là em nên từ bỏ cái trò trốn đi chơi như thế nữa đi.

Tuấn Anh nói một hơi dài dạy đời rồi đi thẳng vào nhà nhỏ khiến Tùng Linh nghẹn lời luôn. Tùng Linh nhìn theo bóng dáng của Tuấn Anh, nhỏ thề nhất định sẽ khiến tên này trả giả, bắt hắn phải hối hận vì đã làm nhỏ sống dở chết dỡ như thế này.