Sư sĩ truyền thuyết - Chương 481 + 482

Chương 481: Huấn luyện điên cuồng (3)

Giáo quan tự mình hướng dẫn mà Tây Thanh mong ngóng đã lâu cuối cùng đã tới rồi, vì lần đối luyện này, hắn đã chuẩn bị rất chu đáo.

Hai cái quang giáp đứng đối mặt, một cái là D-6 của Tây Thanh, cái còn lại chính là Diệp Trùng. Tất cả học viên đều dừng huấn luyện của mình, sấn tới bên cạnh coi náo nhiệt. Trình độ điều khiển quang giáp của giáo quan ở trong lòng bọn họ vẫn luôn là một câu đố, bây giờ có thể chính mắt nhìn thấy, bọn họ tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

- Ngươi tấn công đi. - Diệp Trùng thốt ra một câu đơn giản.

- Vâng. - Tây Thanh mừng thầm, hưng phấn nói, lời nói vừa dứt thì hắn đã động rồi.

D-6 đột nhiên rùng người, gối gập lại phát lực, động cơ mở hết ra, song đao đã cầm trong tay đối diện cái quang giáp cồng kềnh vô bì dùng tốc độ kinh người phóng lớn trong mắt mình đó, Tây Thanh cảm thấy mình bình tĩnh vô cùng.

Nó dường như nhìn mà không thấy đối với hành động của mình, lù lù bất động. Tây Thanh làm người trầm tĩnh, không hề vì vậy mà tâm tình bị dao động.

Khoảng cách, vị trí, khóa chặt mục tiêu!

Tây Thanh gạt bỏ tạp niệm trong đầu, đôi tay mau chóng nhập lệnh. Song đao trong tay D-6 đột nhiên xoay ngược, đôi tay ngược lại cầm cán đao.

Binh! Đôi chân nặng nề đạp một cái lên mặt đất, đồng thời động cơ đột nhiên đổi hướng, thân hình D-6 lập tức trở nên mơ hồ.

Đổi hướng hình ong bất quy tắc!

Tốc độ D-6 đột nhiên tăng tới tối đa, trong lúc im hơi lặng tiếng, lưỡi đao tay trái lật ra ngoài, nhắm thẳng cổ họng của Mãnh nam. Đao tay phải giống như một con rắn độc dòm ngó trong bóng tối, tiềm phục dưới sườn, bất cứ lúc nào cũng có thể phát ra một kích trí mạng.

Học viên đứng xem lập tức hô rần rần lên. Một loạt động tác này giống như chớp giật làm người ta không kịp nhìn, cực kỳ ra ngoài ý liệu của mọi người. Một vài học viên tự cho mình cao thậm chí nghiền ngẫm trong lòng xem mình có thể tránh được một cú này hay không, nhưng bọn họ rất mau liền có được kết luận: nếu như là bọn họ, tuyệt khó mà tiếp được một chiêu này. Điều này làm sắc mặt mấy học viên tự cho mình cao này càng khó coi thêm vài phần.

Một chiêu này, Tây Thanh đã tốn thời gian rất dài để suy nghĩ. Hắn là người thông minh, đương nhiên biết giáo quan chắc hẳn là sẽ không ra tay trước, vậy thì mình có thể chiếm được lợi thế ra tay trước. Vì vậy mà đã vạch ra một chuỗi chiến thuật này! Hắn tự tin động tác chiến thuật này, cho dù không thể đánh bại giáo quan thì cũng có thể làm hắn luống cuống tay chân một phen.

Về mặt chiến thuật, điều này gọi là lấy có chuẩn bị đánh không có chuẩn bị.

Thân thể to lớn của Mãnh nam trong mắt hắn cấp tốc biến lớn, D-6 đã hoàn thành khóa mục tiêu, nhưng cái Mãnh nam đó vẫn không hề cử động giống như cũ, chẳng lẽ giáo quan không có cách nào đối phó? Không thể nào! Tây Thanh lập tức phủ định suy nghĩ này, bất quá thời gian đã không cho phép hắn suy nghĩ lung tung. Hắn không thể nào vì nghĩ không ra ý đồ chiến đấu của đối phương mà làm loạn tiết tấu tấn công của mình.

Chính là lúc này! Ánh sáng trong mắt Tây Thanh bùng cháy, dùng tốc độ nhanh nhất nhập câu lệnh tấn công đã sớm tạo sẵn.

Nhưng chính ngay lúc này, Mãnh nam vẫn luôn yên lặng lại cử động!

Gập gối, phát lực, xông tới! Mãnh nam kềnh càng vô bì lúc này lại giống như một võ thuật gia, mỗi động tác tràn đầy mùi vị linh hoạt, nhưng thân thể to lớn của hắn và tứ chi to lớn vô bì hình thành sự đối nghịch rõ ràng, sự kết hợp mâu thuẫn thế này, mang lại cho người ta cảm giác quái dị phi thường.

Mãnh nam đột ngột dùng tốc độ cao xông về góc ba mươi độ bên phải D-6, chân trái đồng thời quét ngang.

Tây Thanh mừng rỡ trong lòng. Trong suy diễn của hắn, cử động trước mắt của Mãnh nam là một trong mấy loại ứng biến có khả năng, đối phương có thể mau chóng thoát khỏi phạm vi khống chế của quang giáp mình, làm cho cục diện lại một lần nữa tiến vào trạng thái đối đầu mới.

Nhưng, Tây Thanh đã liệu tới một bước này thế nào lại không có thủ đoạn ứng phó?

Đao tay phải của D-6 đột nhiên thò ngang ra, chân phải lùi ra sau. Đao tay trái đã từ phía dưới bên trái hất lên trên.

Tốc độ hai bên cực nhanh, đao tay phải của D-6 đã hung hăng vạch tới cổ họng của Mãnh nam, còn đao tay trái hất lên trên lại làm cho tất cả đường lui của quang giáp giáo quan đều bị khóa chặt. Giáo quan sắp bại rồi! Học viên đứng xem ở một bên ai nấy vẻ mặt hơi thay đổi, giáo quan thua trận ngược lại cũng không là gì, một chuỗi công kích này của Tây Thanh quả thật quá sắc bén. Hơn nữa còn quá chu đáo, chặt chẽ! Cứ cho là giáo quan thua trận, bọn họ cũng không kinh ngạc.

Tên Tây Thanh này, quả nhiên không phải nhân vật đơn giản! Ánh mắt mỗi người nhìn về phía cái D-6 đó lại khác nữa rồi.

Nhưng chính trong lúc mọi người cho rằng trận tỉ thí này đã được định đoạt, Mãnh nam vẫn luôn bị động đã làm một động tác làm mọi người không sao quên được!

Chân trái đá hụt của Mãnh nam vẫn chưa thu về, nhưng chân phải lại bỗng nhiên bắn ra, đánh thẳng vào sườn trái của D-6. Nửa thân trên của Mãnh nam với đôi chân ở trên không gập lại một cách ngụy dị, đao tay phải chém ngang của D-6 lướt qua sát rạt phần mặt lạnh như băng của Mãnh nam.

Động tác này của đối phương vượt xa dự liệu của Tây Thanh, nhưng hắn không hề hoảng loạn, tới tận bây giờ, hắn đã chiếm ưu thế tuyệt đối, chỉ cần không phạm sai sót gì, thắng lợi của trận chiến này chắc sẽ thuộc về hắn.

Thân thể D-6 nghiêng một cái, tránh chân phải của Mãnh nam, còn đao tay trái ổn định như thường, mang theo khí tức lạnh lẽo trực chỉ Mãnh nam. Cho dù vỏ giáp Mãnh nam dày cộm, nhưng nếu như bị một đao suy tính đã lâu này của Tây Thanh đánh trúng, vậy thì cũng tuyệt không dễ chịu.

Động tác của Mãnh nam với đôi chân quét trên không lại một lần nữa ra ngoài ý liệu của mọi người, thân thể kềnh càng của Mãnh nam nằm ngang trên không, xoay chuyển giống như một con quay! Tất cả học viên không thể tin được nhìn Mãnh nam gần như hóa thành một hư ảnh trên không, trong đầu không tự chủ được vọt ra một vấn đề, hắn làm sao mà làm được?

Binh, một tiếng kim loại va chạm chói tai, chỉ thấy đao tay trái của D-6 vừa chạm phải hư ảnh xoay chuyển với tốc độ cao này liền giống như bị một cái trọng chùy đánh trúng, văng ra xa!

Tây Thanh nguy hiểm rồi! Người nhìn thấy một màn này lập tức không khỏi cả kinh. Khoảng trống trước mặt D-6 có đao tay trái bị dạt ra mở rộng, trong nháy mắt, tình thế liền dùng một loại phương thức kinh người bị nghịch chuyển.

Mãnh nam đột nhiên thò tay nắm lấy tay trái D-6, trọng lượng bản thân Mãnh nam đã cực kỳ kinh người, lại thêm xoay chuyển với tốc độ cao, hai luồng lực lượng cộng vào nhau, D-6 lập tức mất đi cân bằng.

Tung! Hai cái chân máy to lớn của Mãnh nam mạnh mẽ đạp lên mặt đất, phát ra thanh thế dọa người.

Tông vai, lên gối…

D-6 căn bản không có cơ hội rơi xuống đất, một loạt đả kích lập tức đánh cho D-6 không có sức đánh trả. Đám học viên từ nhỏ đã học viễn chiến nào đã thấy qua cảnh tượng dữ dội thế này, hai cái quang giáp cao mười mấy mét dán vào nhau xáp lá cà, sức mạnh mỗi một cú đều làm trong lòng người ta không kìm chế được mà co rút, cả mặt đất dường như cũng rung chuyển, bọn họ trông thấy ai nấy đều nhiệt huyết sôi trào.

Bụi đất tung mù bao lấy hai cái quang giáp, nhưng tiếng va chạm trầm muộn mà có sức liên tục truyền ra từ bên trong.

Rất mau, trong bụi đất màu vàng khôi phục lại yên lặng.

Bóng dáng hai cái quang giáp cuối cùng xuất hiện rõ ràng trong mắt đám học viên, một cái gai cận chiến sắc bén cách cổ họng D-6 chỉ không tới năm cm, vẻ sắc lạnh của mũi gai cận chiến mang theo sự lạnh lẽo đặc hữu của kim loại. Một đầu khác của gai cận chiến lại nằm trong một bàn tay máy thô to xem ra vụng về vô bì.

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt bỗng vang lên, tất cả học viên ngừng hô hấp, sự kích thích cố sức khắc chế cuối cùng đã tuôn ra. Bọn họ dùng hết sức lực lớn nhất của toàn thân mà hoan hô, mặt mỗi người đều đỏ lựng lên, liều mạng vỗ tay.

Chỗ khuyết của tường bao, trong mắt Thân Như Tuyết lấp lánh sự chấn kinh không tên.

Huấn luyện thực chiến lần này đã kích thích nhiệt tình huấn luyện của tất cả học viên, mỗi người bọn họ đều không thể chờ đợi được, muốn tiếp nhận sự hướng dẫn của giáo quan. Nhưng giáo quan đã nói trước, chỉ có học viên hoàn thành tất cả tham số chỉ tiêu huấn luyện, hắn mới tự mình hướng dẫn. Chỉ thấy trong sân huấn luyện một ngọn lửa nóng xông lên tận trời, mỗi học viên đều sợ tụt hậu, tranh tới trước, chỉ sợ ở sau người khác.

Trong cả sân huấn luyện, người được người ta ngưỡng mộ nhất chính là Tây Thanh, giáo quan gần như tốn tất cả thời gian vào việc đối luyện với hắn. Nhưng người buồn bực nhất cũng không ngoài Tây Thanh, giao thủ chẳng mấy lần, trình độ của hắn liền bị giáo quan nắm rõ. Do đó, hoàn cảnh của nó cũng trở nên thê thảm, mỗi lần đối luyện, hắn gần như đều vừa giáp mặt liền bị đánh bò càng. Hơn nữa, mỗi lần đối luyện, hắn đều phải dùng 120% tinh thần. Mỗi lần chỉ cần hắn vừa đứng đối mặt với giáo quan, hắn liền cảm thấy sát khí mãnh liệt lao bổ vào mặt. Sát khí của giáo quan dường như cũng càng lúc càng nặng, mỗi lúc thế này, hắn đều cảm thấy toàn thân nhúng vào trong hố băng. Một lần đáng sợ nhất, đầu óc hắn cũng đờ ra, mãi tới khi quang giáp của giáo quan dùng gai cận chiến chỉ về phía hắn, hắn mới có phản ứng lại.

Giáo quan nhất định đã từng giết người! Hơn nữa, người bị giết khẳng định không ít! Tây Thanh suy đoán trong lòng, bất quá hắn không có dũng khí mở miệng hỏi giáo quan.

Nhưng tiến bộ của bản thân mấy ngày này, hắn lại cảm nhận một cách rõ ràng. Hắn đối với sát khí của giáo quan cũng không còn sợ hãi giống như lúc trước. Hắn hiện giờ đã biết giáo quan tại sao lại yêu cầu bọn họ huấn luyện động tác cơ bản khô khan như thế, dưới công kích dữ dội của giáo quan, hắn hoàn toàn không có thời gian sử dụng một vài kỹ xảo phức tạp, hoa hòe. Với lại, vốn tỉ mỉ, Tây Thanh còn phát hiện, động tác chiến thuật của giáo quan dường như tất cả cũng đều do mấy động tác cơ bản đó tạo thành, nhưng lại nhanh hơn! Mấy công kích do động tác cơ bản tạo thành này ở trong tay giáo quan lại có uy lực to lớn không gì sánh được, lần nào cũng đều đánh cho hắn kêu khổ không thôi, không sao chống trả.

Nhưng chỉ sợ là sau này không thể nào giống mấy ngày hôm nay, giáo quan cả ngày đối luyện với hắn. Học viên còn lại đã bắt đầu có người hoàn thành tham số chỉ tiêu của động tác cơ bản.

Do kích thích của lần đối luyện với Tây Thanh hôm đó của Diệp Trùng, mỗi học viên đều tập trung hết sức, muốn sớm một chút có thể cùng giáo quan đối luyện. Sau năm ngày, toàn bộ tất cả học viên đều đã hoàn thành huấn luyện động tác cơ bản.

Đối luyện với đám học viên, Diệp Trùng không hề nới tay, ngược lại, hắn vẫn cố ý thả sát khí ra, kích thích mấy học viên này. Hắn không hề có sở trường dạy dỗ học viên, chỉ đành dùng loại hình thức này, may mà mấy học viên này ai nấy đều thông minh. Hơn nữa, đối luyện thực chiến mấy ngày này cũng làm cho sự kết hợp giữa hắn và Mãnh nam tăng nhanh hơn nhiều. Cho nên Diệp Trùng dứt khoát mang đối luyện thực chiến làm nhiệm vụ huấn luyện trong khoảng thời gian này của mình, mỗi ngày đánh từ sáng tới tối.

Diệp Trùng không ngờ cử động này lại làm cho sự kính phục của đám học viên đối với hắn lại tăng thêm một phần, với bọn họ, giáo quan cực kỳ có trách nhiệm, mỗi ngày đều kiên trì đối luyện cả ngày, mỗi một học viên đều không bỏ sót. Đồng thời, bọn họ còn vô cùng kinh ngạc với thể lực của giáo quan, chiến đấu thời gian dài thế này, cần phải có bao nhiêu thể lực chứ!

Trong lúc bất tri bất giác, địa vị của Diệp Trùng ở trong lòng mấy học viên này bỗng xảy ra thay đổi.

Chương 482: Tình hình

- Diệp tử, tình hình không ổn a. - Thương đầy lo lắng nói, trên màn hình trước mặt Diệp Trùng là bản đồ hành tinh của cả Hôi cốc, trên bản đồ bên ngoài tinh vực này khắp nơi đầy khu vực màu đỏ. Hôi cốc hiện giờ giống như một người bệnh trên người mọc đầy đốm màu đỏ, xem ra rất nguy kịch. Mấy khu vực màu đỏ nối liền liên tiếp nhau này chính là khu vực đã phát hiện Xích vĩ thú.

Dưới sự hợp tác của Mục và Thương, cuối cùng đã hoàn thành phá giải thuật toán của mạng mô phỏng Hôi cốc. Sau khi hoàn thành một bước khó khăn nhất này, Thương liền bắt đầu im lặng dò xét tình báo có giá trị lợi dụng trong mạng mô phỏng.

Gần đây, tin tức liên quan tới Xích vĩ thú đột nhiên thoáng cái tăng mạnh, áp lực của các thành thị cũng theo đó tăng mạnh, số lượng thương vong của nhân viên mỗi ngày đều đang dùng tốc độ điên cuồng mà thay đổi. Ngay cả bầu không khí trong doanh trại huấn luyện cũng thoáng cái bỗng trở nên khẩn trương, nụ cười trên mặt mọi người bình thương bây giờ đã rất khó mà nhìn thấy lại, mỗi người đều liều mạng huấn luyện.

Trước giờ, mỗi người Hôi cốc đều ôm niềm tin tuyệt đối với thắng lợi của trận chiến này, nhưng tình hình hiện giờ lại càng lúc càng xấu.

Nhìn bản đồ tinh vực đầy lốm đốm này, Diệp Trùng có chút trầm mặc, nghĩ đi nghĩ lại, hắn hỏi: - Lực lượng phòng thủ thông đạo thông tới thiên hà Hà Việt hiện giờ thế nào rồi?

- Ừm, từ tình báo ta sưu tập được mà xét, lực lượng phòng thủ tuy có giảm xuống nhưng khẳng định không phải thứ mà ngươi hiện giờ có thể thông qua. - Thương nói.

Thương ở phương diện phân tích tình báo nếu so với Mục thì càng thêm ưu tú. Đây là thứ Diệp Trùng chưa từng đụng tới, trải qua sự giải thích của Thương hắn mới biết được. Thương tinh thông tâm lý học, thường có thể từ trong một số tình báo xem ra vô dụng mà suy đoán ra tin tức có ích, một điểm này Mục không có.

Đối với bọn họ hiện giờ mà nói, tiền bạc không thể nào trở thành chướng ngại để hắn rời khỏi, nhưng bọn họ vẫn lựa chọn ở lại chỗ này. Dọc đường có thể xuất hiện Xích vĩ thú bất cứ lúc nào, làm bay trong vũ trụ ngập tràn nguy hiểm. Lúc này rời khỏi hành tinh Heiner, ngược lại càng thêm nguy hiểm. Cho dù thực lực Diệp Trùng xuất chúng, nhưng vào lúc hỗn loạn thế này vẫn không thể không cẩn thận từng li.

Sức lực một người ở trong loạn thế, quả thật nhỏ tới mức đáng thương. Cho nên sau khi Diệp Trùng và Thương thảo luận, đã quyết định ở lại chỗ này, xem bước phát triển tiếp theo của cục thế.

Mỗi ngày huấn luyện, mỗi ngày đối luyện, đám học viên này ai nấy đều giống như đỏ cả mắt, cách đánh càng lúc càng hung hãn, ngay cả Tây Thanh vẫn luôn trầm tĩnh cũng trở thành như vậy. Diệp Trùng cũng biết tâm lý mấy người này, ra tay cũng không nương tình, sau đó dứt khoát để bọn họ năm cái quang giáp thành một tiểu đội, hắn lấy một địch năm. Thế này vừa có thể để bọn họ huấn luyện phối hợp đoàn đội một chút, vừa có thể để Diệp Trùng cảm thấy có chút khó khăn.

Nhưng điều làm Diệp Trùng không ngờ là mấy người này căn bản không hiểu phối hợp chiến thuật, hắn lại không thể không bắt đầu dạy bọn họ phối hợp thế nào, vị trí thế nào.

Nếu như có một người Tang tộc ở bên mình thì tốt, nếu nói tới phối hợp chiến thuật, Tang tộc là hoàn toàn xứng đáng là số một. Bộ lạc Hy Phượng có thể xếp thứ hai.

Không ngờ, Thương lại đối với công tác này có hứng thú khác thường. Hắn từ trên mạng mô phỏng sưu tầm được lượng lớn ghi hình phối hợp chiến thuật kinh điển, rồi thực hiện phân tích, cuối cùng đưa ra một bộ lý luận chiến thuật nhà họ Thương. Điều càng làm Diệp Trùng cảm thấy kinh ngạc là, bộ lý luận này của Thương lại hữu hiệu phi thường.

Có được sự khẳng định của Diệp Trùng, Thương hoàn toàn ở trong một loại trạng thái hưng phấn tới mức tìm không bến bờ, gần như ngay cả nói chuyện cũng lộ ra vài phần cuồng nhiệt. Loại trạng thái dị thường này duy trì một mạch mấy ngày.

Diệp Trùng liền lấy bộ lý luận chiến thuật này của Thương bắt đầu huấn luyện đám học viên này. Không giống phong cách chính xác, nghiêm mật của Mục, hệ thống của Thương hoàn toàn là một loại phong cách khác. Đơn giản mà đầy không gian co dãn. Thí dụ phối hợp chiến thuật tiểu tổ năm người mà Thương chuyên môn thiết kế, hắn không cần yêu cầu mỗi thành viên mỗi bước đều phải làm thế nào. Nhưng mỗi thành viên một khi làm ra cử động gì, vậy thì tất cả các thành viên khác đều phải theo đó mà đưa ra điều chỉnh tương ứng. Nhưng vô luận điều chỉnh thế nào, hành vi của cả tiểu tổ đều cần phù hợp với vài nguyên tắc chiến thuật mà hắn định ra.

Diệp Trùng chưa từng nghiên cứu lý luận ở phương diện này, cho nên khi mới bắt đầu hướng dẫn mấy học viên này phối hợp chiến thuật, tiến bộ của bọn họ cực kỳ chậm chạp. Nhưng dựa vào mấy nguyên tắc chiến thuật này, thêm vào kinh nghiệm thực chiến phong phú của Diệp Trùng, mức độ ăn ý của phối hợp chiến thuật của mấy học viên này tiến bộ một ngày ngàn dặm.

Bây giờ Diệp Trùng dùng một đấu năm, cũng không còn thoải mái như lúc trước nữa. Mà mấy học viên này đối với thực lực của giáo quan càng khâm phục tới mức bò sát đất. Bọn họ đã bắt đầu hình thành sự ăn ý, sức chiến đấu năm người phối hợp có thể tạo ra, bọn họ rất rõ ràng, nhưng chính như vậy, đối mặt một mình giáo quan vẫn bị đánh cho nước chảy hoa rơi giống như trước. Tới tận trước mắt, bọn họ đối mặt giáo quan vẫn không có một lần thắng lợi nào.

Thực lực của giáo quan có bao nhiêu? Không ai biết, nhưng Diệp Trùng trong mắt họ càng thêm sâu không thể dò.

Điều làm Diệp Trùng kỳ quái là, mấy ngày trở lại đây, nhân viên công tác ở chỗ này dường như không lo không nghĩ tới chỗ này, nhân viên công tác vốn dĩ ngày ngày vẫn tới, bây giờ lại không thấy bóng dáng. Đối luyện gióng trống khua chiêng to lớn thế này, bây giờ lại không ai tới hỏi, giống như muốn để bọn họ tự sinh tự diệt. Chẳng lẽ đã xảy ra biến cố gì?

Diệp Trùng cũng lười để ý, mỗi ngày chỉ chuyên tâm huấn luyện. Hắn là người đối luyện của đám học viên, đám học viên thế nào lại không đối luyện với hắn? Lúc trước, hắn nào có cơ hội thực hiện huấn luyện thực chiến quần chiến, với lại, trình độ hiện giờ của mấy học viên này tuy không hề cao nhưng trên người bọn họ mang theo phong cách chiến đấu của Diệp Trùng một cách sâu sắc, đơn giản mà hữu hiệu. Đối mặt vây công của mấy tên gần như là tiểu Diệp Trùng này, Diệp Trùng cũng đã cảm thấy có áp lực.

Năm cái D-6 ở trong sân huấn luyện di động với tốc độ cao, trông thì lộn xộn, lung tung, nhưng dường như đã ngấm ngầm bao vây Diệp Trùng. Bên cạnh mỗi cái quang giáp đều có đồng bạn bảo vệ hai cánh của mình, mà chỉ cần Mãnh nam bị bất cứ một cái quang giáp nào trong đó quấn lấy, mấy quang giáp còn lại đó liền nhân cơ hội mà tiến lên.

Trong buồng lái, cặp mắt bất động bấy lâu của Diệp Trùng cuối cùng đã xuất hiện một tia dao động.

Mấy học viên này đối với phối hợp chiến thuật càng lúc càng ra tay như ý, vị trí xem ra hình như đơn giản này đã để lại cho mình ba chỗ cạm bẫy. Mấy học viên này tuy sức chiến đấu cá nhân so với mấy sư sĩ cận chiến đã trưởng thành đó còn thua kém rất nhiều, nhưng là do thời gian bọn họ tiếp xúc với quang giáp cận chiến quá ngắn, không hề hình thành thói quen không thể thay đổi, có thể điều chỉnh thói quen của mình bất cứ lúc nào, cố gắng thích hợp với phối hợp đoàn đội. Với lại, bọn họ đang ở trong độ tuổi năng lực học tập mạnh nhất, mỗi người lại không sợ cực khổ, như vậy mới có thể làm cho bọn họ trong khoảng thời gian ngắn thế này hình thành nên một hình thức ban đầu của đội ngũ có sức chiến đấu như vậy. Có thể làm cho Diệp Trùng cảm thấy có chút gai góc, điều đó đã nói rõ thực lực của bọn họ đã khá là khả quan. Tuy Diệp Trùng hiện giờ đối với thù lao của công việc này đã không hề quá để ý, nhưng hắn tin rằng, nếu như lúc này tiến hành kiểm tra, mấy học viên này tuyệt đối có thể lấy được thành tích cực kỳ không tồi.

Nhưng hiện giờ…

Quét nhìn năm cái D-6, Diệp Trùng lại không hề định có bất cứ hành vi nương tay nào, mỗi lần chiến đấu, đều là toàn lực mà đánh, đây là bí quyết trưởng thành quan trọng của Diệp Trùng. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng mà mấy học viên này có thể mau chóng trưởng thành trong khoảng thời gian này như vậy.

Đối với lý giải về bộ phối hợp chiến thuật này, lý giải của Diệp Trùng so với mấy học viên này thì thâm hậu hơn nhiều. Mà phối hợp giữa mấy học viên này tuy khá là quen thuộc nhưng còn lâu mới tới mức độ không thể phá được.

Đầu tiên là đánh nghi binh cái quang giáp ở phía trước đó, lập tức đột nhiên đổi hướng quay người, lợi dụng cử động đột nhiên này mà tạo thành một kẽ hở phối hợp giữa năm cái quang giáp. Kế tiếp đó, cứng rắn đánh vào kẽ hở này, hành động này của Diệp Trùng lập tức tạo thành từng điểm hỗn loạn một của năm cái D-6.

Hỗn loạn cực kỳ ngắn ngủi, chỉ không tới hai giây, nhưng đối với Diệp Trùng mà nói, đã đủ rồi.

Đổi hướng, rẽ ngoặc phiêu hốt, xông tới sắc bén, tấn công nửa thật nửa giả…

Trận thế của năm cái D-6 lập tức bị kéo cho thất điên bát đảo, không thành đội ngũ. Có hai cái quang giáp liều mạng lao vào Mãnh nam, muốn cho đồng bạn của mình cơ hội điều chỉnh một lần nữa, nhưng Diệp Trùng thế nào lại cho bọn họ cơ hội này?

Một động tác giả như thật, ba lần đổi hướng hoa cả mắt thì đã thoát khỏi phạm vi khống chế của hai cái D-6. Kế tiếp là một cái xông tới xoay người ngược hướng linh hoạt mà đầy sức mạnh, mạnh mẽ tiến vào giữa hai cái D-6 ở phía sau.

Mãnh nam dùng một vung ngược tay ra sau lưng thường thấy trong đánh nhau tay không đánh vào dưới sườn, tuyên bố bắt đầu tấn công.

Mãnh nam giống như một con dã thú đã tích luỹ sức lực quá lâu, bỗng nhiên bộc phát ra. Công kích như cuồng phong bạo vũ, mặt đất rên rỉ, rung động dưới mỗi cú đạp chân đầy sức lực của đôi chân hạng nặng của Mãnh nam. Tung tung tung tung! Giống như trống trận, mỗi cú đều đánh cho khí huyết đám học viên vây xem sôi sục. Trong bụi đất đầy trời quấn lấy, từng cái D-6 bị quăng ra ngoài.

Đám học viên đứng bên cạnh xem nhốn nháo thảo luận được mất trong trận chiến này, mà năm cái D-6 đó bò dậy, học viên bên trong nhảy ra khỏi buồng lái, tập hợp lại giao lưu. Trên mặt mỗi người đều nhìn không thấy cảm giác bại trận, ngược lại, chiến ý của bọn họ dâng cao.

Diệp Trùng một mực không sử dụng vũ khí có tính công kích của Mãnh nam, không phải là muốn nương tay với mấy học viên này hoặc là nói cho mình khiêu chiến gì đó. Hắn rất rõ ràng, một khi dùng mấy vũ khí này, mấy cái D-6 này khẳng định sẽ bị thương, vậy thì phải cần vấn đề tu sửa, điều này sẽ chiếm rất nhiều thời gian.

Nhưng hắn đã cảm thấy càng lúc càng tốn sức. Tốc độ tiến bộ của đám học viên này thật làm người ta kinh ngạc a. Bọn họ hoàn toàn vùi đầu vào trong huấn luyện mà không hề chú ý tới một số thay đổi ngoài sân. Có lẽ, cục thế của cả Hôi cốc trở xấu, đối với bọn họ cũng có tác dụng kích thích kha khá nha.

- Diệp tử, xảy ra chuyện rồi. - Thương cắt ngang huấn luyện của Diệp Trùng, trong giọng nói lộ ra chút khẩn cấp.

Màn hình của Mãnh nam đột nhiên bắn ra một tin tức.

- Liên minh tiền tuyến toàn bộ các tuyến đã thất bại! - Chữ lớn màu đỏ tươi giống như máu làm người ta nhìn mà hoảng sợ.

Nhìn kỹ, sắc mặt Diệp Trùng trở nên càng lúc càng âm trầm.

Mấy ngày trước, Thương đã phát hiện tiền tuyến dường như sắp có một lần hoạt động quân sự lớn, Diệp Trùng nhìn thấy tin tức này lập tức liên tưởng tới tình báo mà Thương từng nói này. Tin tức này có được là từ trong miệng một số sư sĩ sống sót. Liên quan tiền tuyến muốn tập trung tất cả lực lượng, muốn một lần tiêu diệt toàn bộ Xích vĩ thú trong sương tím đã đối mặt rất lâu nhưng đại bại trở về. Nghe nói, sư sĩ sống sót không tới một phần mười. Với lại, điều trí mạng là, có lượng lớn Xích vĩ thú đang đuổi đánh phía sau! Chúng đang theo phía sau mấy đội ngũ bại trận này tiến vào bên trong Hôi cốc với quy mô lớn.

Diệp Trùng lập tức trầm giọng nói: - Thương, mở bản đồ tinh vực của Hôi cốc.

Một tấm bản đồ tinh vực của Hôi cốc bắn lên từ màn hình của Mãnh nam, xem xét tỉ mỉ bản đồ tinh vực, trái tim của Diệp Trùng lại không ngừng trầm xuống.

Trên bản đồ tinh vực, hành tinh Heiner là hành tinh gần tiền tuyến thứ hai, ở giữa chỉ ngăn cách một hành tinh Đông Minh.