Sư sĩ truyền thuyết - Chương 428 + 429

Chương 428: Tụ họp

Trong tất cả thi thể, hai thi thể sinh vật bất minh bị xúc tu của Hàm gia đâm xuyên tim bảo tồn hoàn chỉnh nhất. Diệp Trùng chỉ đành mang hai thi thể của sinh vật bất minh trở về. Loại sinh vật này mọi người vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên rất cần thiết phải nghiên cứu.

- Chỉ mong loại sinh vật bất minh này và mấy sinh vật mà mấy người Diệp Nhân gặp phải đó có quan hệ gì đó, nếu giữa hai thứ là cùng một quần thể sinh vật, vậy chúng ta phiền phức rồi! - Sắc mặt Diệp Bàng ngưng trọng bất ngờ, mang theo nụ cười khổ.

Diệp La hỏi: - Tại sao?

- Chỉ có thể có hai loại tình huống, một là phạm vi hoạt động của loại sinh vật bất minh này rộng lớn vô cùng, một loại khả năng khác chính là bọn chúng cách chúng ta rất gần! Hai loại, người chọn loại nào? - Diệp Bàng không vui khinh thường nhìn Diệp La.

- Hai loại đều không muốn! - Diệp La rất thành thật lắc đầu.

Diệp Trùng không để ý tới bọn họ, mà phủ phục xuống, quan sát tỉ mỉ hai cái thi thể này. Lúc đầu, vì để hiểu một vài vấn đề khá xấu hổ, Diệp Trùng đặc biệt cố ý học tập sinh lý học một khoảng thời gian. Nhưng cho dù như vậy, một vài tri thức khá nông cạn này không thể nào cho hắn sự giúp đỡ quá nhiều, thứ chân chính có thể giúp đỡ hắn là kinh nghiệm của hắn.

Độ cứng của mai màu tím đen cực cao, nhưng không hề dày, nếu không, Diệp Trùng rất khó xác định gai xương của Diệp Trùng có thể xuyên qua nó hay không. Phần bụng của nó cực kỳ mềm mại, không có mai bao phủ, lưỡi đao hai bên ngược lại hơi có lực sát thương. Mỗi con mắt của mai phần lưng bây giờ đã mất đi thần thái. Diệp Trùng hiện giờ bắt đầu có chút tin tưởng suy đoán mà Diệp Bàng nói rằng mấy sinh vật bất minh trước mắt này có khả năng là trinh thám.

Từ biểu hiện chiến đấu vừa rồi mà xét, tốc độ loại sinh vật này cực kỳ nhanh, nhưng lực công kích và năng lực phòng ngự đều rất yếu, chắc là sinh vật loại trinh thám điển hình.

Diệp Bàng không muốn gây nên sự khủng hoảng của thuyền viên khác, cho nên mọi người thảo luận đều ở trong phòng y tế. Thứ khác đều giao cho y sư chuyên chức trên tàu nghiên cứu, xem có thể thu được vài tin tức có ích hay không.

Mọi người đi ra phòng y tế, dọc đường nhìn thấy thuyền viên ai nấy đều vui mừng khôn xiết, cao hứng đàm luận trận chiến vừa rồi. Khi nhìn thấy Diệp Trùng, sự cuồng nhiệt trong mắt bọn họ giống như đám người theo đuổi siêu sao nhìn thấy thần tượng của mình. Ngược lại mấy người Diệp Bàng, Diệp La thẳng thừng bị coi như không, điều này làm Diệp La ghen tị không thôi. Đối với Phượng Túc, ánh mắt của hắn lại phức tạp hơn nhiều, dù sao nàng xuất thân từ bộ lạc Hy Phượng.

Nhuế Băng theo sát bên cạnh Diệp Trùng, không rời khoảnh khắc nào.

Sau bữa tối, Diệp Bàng lôi Diệp La tới phòng.

- Bọn họ rốt cuộc là người gì? - Diệp Bàng nhỏ giọng hỏi.

Diệp La vò đầu: - À, vấn đề này có chút phức tạp.

Diệp Bàng khịt mũi coi thường: - Có gì phức tạp chứ? Ngươi không nói ta cũng biết, người đó có phải là người trong tộc muốn tìm về không?

Diệp La ngớ ra: - Ý, ngươi làm sao biết?

- Suy luận đơn giản thế này có gì khó đoán chứ? Xem dáng vẻ ngươi tín nhiệm hắn như thế. Ta còn không rõ ngươi sao? Không biết gốc biết rễ, ngươi sẽ mang hắn tới chỗ này sao? Chúng ta đi đâu? Là về thiên hà Hà Việt. Nếu như là bạn của ngươi ở tinh khu tự do, ngươi sẽ dẫn người ta về thiên hà Hà Việt sao? À, đương nhiên, gái ngươi cưa ngược lại có khả năng. - Câu nói cuối cùng của Diệp Bàng làm Diệp La đỏ cả mặt.

- Quang giáp tên đó lấy ra vừa nhìn thì biết là hàng cao cấp, toàn cốt quang giáp! Ta ở hậu cần lăn lộn lâu như vậy, chút nhãn quang này vẫn có chứ. Thực lực của hắn rất mạnh, phỏng chừng cho dù ở trong tộc cũng có thể xếp hạng đầu. Ta không nhớ sai, gã nghi là tộc nhân của chúng ta đó cũng là một sư sĩ có thực lực mạnh mẽ. Cho nên, ta đoán. Nhưng ngươi cũng thật dễ gạt quá, vừa gạt liền lộ ra. Thật vô dụng! - Diệp Bàng đưa ra một dáng vẻ cực kỳ coi thường.

Diệp La xấu hổ quá hóa giận, nắn nắn nắm đấm kêu lách cách, hù dọa Diệp Bàng: - Bàng tử yêu dấu, ta cho ngươi biết, đừng ở trước mặt ta khoe khoang, hì hì, ta nhường ngươi một tay vẫn có thể đánh ngã ngươi.

Diệp Bàng không chút xao động, chỉ sâu sắc nhìn Diệp La, than thở xa xăm: - La ngỗ ngược, ta nghĩ không ra, ngươi tại sao giúp hắn thế này? Cẩn thận bị ông già ngươi biết thì ngươi thảm đó!

Biểu tình của Diệp La có chút mơ hồ: - Ta cũng không biết, nhưng ta nghĩ hắn khẳng định không muốn trở về Diệp gia. Diệp gia, cái nơi đó, ngay cả ta cũng chán ghét. Còn nữa, dựa vào gì để hắn trở về chứ. Ta ghét nhất đám người thích mang ý chí của mình áp đặt lên thân người khác đó. Lại nói thêm, ta cũng rất có duyên với hắn. Nếu sớm biết thế này, lúc đầu ta đã không giao báo cáo lên rồi.

- Ài, La ngỗ ngược, nhận rõ hiện thực đi. Một mình hắn làm sao có thể đấu được với Diệp gia, tới lúc đó vẫn khó thoát số mệnh bị bắt mang về. - Diệp Bàng không khỏi thở dài một tiếng.

- Tiểu Bàng tử, ngươi ở điểm này không có tinh thần nhất! Hiện thực? Con mẹ hiện thực cái lỗ đ…! Ngươi xem ta này, hì hì, trong nhà không phải cũng hối thúc ta về sao? Hừ hừ, ta cứ không trở về. Ngươi xem, bọn họ cũng không phải không có cách gì với ta sao. Lại nói nữa, ta làm việc ta cần làm, không hổ với lương tâm! Trong nhà thì thế nào, ta còn không rõ ràng sao? Tiểu Bàng tử, với trình độ của ngươi, căn bản không nên tới cái chỗ khỉ ho cò gáy này làm chức tổng lĩnh hậu cần cái rắm gì. - Diệp La phẫn hận bất bình.

Diệp Bàng chỉ có cười khổ: - Hậu cần cũng là công việc béo bở không phải sao, rất thích hợp với loại người lười như tay đây!

- Ngươi đó! Ài… - Dường như nghĩ tới cái gì, Diệp La vừa rồi hãy còn mãnh liệt, hùng hồn mất đi hứng thú, ngồi phịch xuống, qua cả nửa ngày mới mở miệng hỏi: - Việc của hắn ngươi định làm thế nào?

- Làm? Ta mới lười lo tới, liên quan gì tới ta! - Diệp Bàng lại hồi phục dáng vẻ lười biếng, nhưng hắn nhịn không được hỏi tiếp: - Lai lịch tên đó ta có thể đoán được đại khái, chỉ là cô gái đó là ai? Người của bộ lạc Hy Phượng? Bọn họ có quan hệ gì? Còn có người khác nữa?

Diệp La nhún nhún vai, không chịu trách nhiệm nói: - Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai?

Diệp Bàng lập tức cứng miệng.

Trong thời gian kế tiếp, cũng không có gặp thêm loại sinh vật bất minh này, điều này cũng làm cho tất cả thuyền viên đều thở phào. Mà một tin tức tốt khác là, bọn họ gặp phải một tàu vận tải khác, hai tàu vận tải tụ họp làm vang dậy tiếng hoan hô trong tàu vũ trụ.

Trong vũ trụ mênh mông, sự cô độc của con người dễ làm người ta sinh ra tâm lý hoảng sợ nhất. Cho nên trong khi du hành trong vũ trụ, có thể gặp được một người đồng hành, vô nghi là việc hạnh phúc nhất rồi.

Càng tới gần điểm tụ họp, tàu vận tải gặp được càng nhiều. Mà về sau, gần như qua mỗi giờ đồng hồ thì sẽ gặp được một tàu vũ trụ của Diệp gia. Điều này cũng làm cho trái tim hồi hộp của mọi người cuối cùng cũng ổn định lại.

Điểm tụ họp là trên một tinh thể nhỏ không xa lối vào thông đạo.

Tinh thể này không hề lớn, hiện giờ trên bề mặt đã đỗ đầy đủ hình đủ kiểu tàu vũ trụ, không ngừng có quang giáp từ trong mấy tàu vũ trụ này bay vào bay ra. Nơi này phảng phất như trong chốc lát đã trở thành căn cứ quân sự bận rộn nhất.

Dưới sự điều độ thống nhất, tàu Darvill cũng đáp trên tinh thể nhỏ này. Nơi này hiện giờ đã tụ tập tất cả lực lượng chiến đấu ở tinh khu tự do của Diệp gia. Sau khi nhận được lệnh cứu viện khẩn cấp, tất cả đơn vị tác chiến đều dùng tốc độ nhanh nhất tụ tập ở nơi này.

Diệp Bàng không hề được mời đi tham gia hội nghị tác chiến, trên con tàu này, người có tư cách đi chỉ có một mình Diệp La, nhưng Diệp La tự nhiên lười đi lo mấy việc này, từ chối thẳng thừng.

Nhưng Diệp Bàng vẫn từ một vài con đường khác biết được một vài tin tức.

Trong phòng điều khiển chính, chỉ có Diệp La, Diệp Bàng, Diệp Trùng, Nhuế Băng, còn có Phượng Túc, năm người.

Sắc mặt mọi người đều không tốt.

Tình báo liên quan tới việc tàu Darvill gặp phải sinh vật bất minh đã đưa tới tay Diệp Nhân, mà hai cái xác đó cũng bị đưa đi rồi. Hơn nữa đã chứng thực, loại sinh vật bất minh này chính là một loại sinh vật trong đám sinh vật bất minh tấn công thông đạo tự do.

Tình thế gay gắt hơn tưởng tượng của mọi người rất nhiều.

Khi cứu viện của mấy người Diệp Nhân tới thì đã muộn rồi. Trong cả thông đạo tự do hiện giờ khắp nơi bay lượn mấy loại sinh vật chưa từng thấy qua.

Đây là kết quả mọi người không muốn nhìn thấy nhất! Thông đạo tự do một khi thất thủ, cũng tức là có nghĩa mọi người muốn trở về thì không thể không đả thông thông đạo này một lần nữa.

Trải qua tiếp xúc nhiều ngày như vậy, hiện giờ bọn họ đối với mấy sinh vật bất minh này đã có một chút hiểu biết đại khái.

Mấy sinh vật này tuy tương mạo khác nhau nhưng bọn chúng có một vài đặc điểm chung, đều có tính công kích mạnh mẽ. Đối với vật chất kim loại và năng lượng có khát khao cực kỳ mãnh liệt.

Mảnh vỡ quang giáp bị phá hủy trong đợt công kích đầu tiên không lưu lại một món nào, bọn chúng giống như kiến vậy, điên cuồng mang mấy mảnh vỡ kim loại này nuốt chửng sạch trơn.

Cảnh tượng đó, chỉ nghĩ thôi thì đã làm người ta sởn tóc gáy.

Đánh thông thông đạo lần nữa, đây là nan đề lớn nhất bày trước mặt mọi người.

- Tiểu Bàng tử, ngươi có biện pháp tốt nào không? - Diệp La nhìn Diệp Bàng.

Diệp Bàng lắc đầu: - Không có. Nhưng trước mắt điều quan trọng nhất của chúng ta là mò rõ đặc điểm của mấy sinh vật bất minh này trước, điều chúng ta tạm thời có thể làm chính là những điều này. Chúng ta đối với mấy sinh vật bất minh này không biết tí gì, càng đừng nói nhược điểm của chúng.

Diệp La nghe thấy Diệp Bàng cũng không có chủ ý gì, không khỏi lộ ra vẻ thất vọng. Ba người Diệp Trùng, Nhuế Băng, Phượng Túc lúc này giống như ba người ngồi nghe bên cạnh, không nói lời nào.

Diệp Trùng vẫn luôn cực ít phát ngôn trong loại trường hợp này đột nhiên mở miệng hỏi: - Tuyết Lai tộc và bộ lạc Hy Phượng thế nào rồi?

Mọi người không khỏi ngớ ra.

- Đúng a! Hai nhà khác cũng không biết thế nào rồi! - Diệp Bàng lộ ra dáng vẻ suy tư. Nếu như sinh vật bất minh mà bọn họ gặp phải và của chỗ này thuộc cùng một loại sinh vật, phỏng chừng cũng không tốt hơn bao nhiêu. Nghĩ tới ba đại cao thủ đều bị vây khốn ở tinh khu tự do, Diệp Bàng không khỏi sinh ra cảm giác hoang đường.

Nhưng bọn họ đã rất mau không có thời gian đi lo tình hình hai nhà còn lại.

Quân đội chiến đấu có bổ sung đầy đủ của Diệp gia lập tức bắt đầu hành động.

Chương 429: Bối thủy nhất chiến

Hầu hết thời gian mỗi ngày của Diệp Trùng hiện giờ đều là ngồi trong tàu vũ trụ, thông qua màn hình quan sát từng trận, từng trận chiến bên ngoài. Ở tinh khu tự do, chỗ cần dùng quang giáp và tàu vũ trụ không hề nhiều, cho nên dự trữ tấm năng lượng không hề nhiều. Diệp Bàng đã mang toàn bộ tất cả tấm năng lượng của hành tinh Rees De tới đây, cho nên điều bọn họ có thể làm hiện giờ chỉ có xem trận chiến thôi.

Chiến đấu kịch liệt tới mức làm mọi người hoảng sợ!

Lối vào thông đạo tự do nhỏ hẹp phi thường, là yếu địa phòng thủ chiến lược thiên nhiên. Cũng chính là dựa vào lối vào này, bọn họ mới có thể cực khổ chống đỡ tới hiện giờ.

Lối vào nhỏ hẹp này liên tục bay ra nhóm nhỏ sinh vật bất minh, tuy số lượng mỗi lần không nhiều, nhưng lại giống như vô cùng vô tận. Từ khi bắt đầu tới giờ, số lượng và tần suất sinh vật bất minh lao ra khỏi lối vào không hề giảm bớt, không có chút dấu hiệu suy yếu nào. Điều này mang lại cho mọi người áp lực khổng lồ, trong lòng mỗi người đều phủ lên một lớp ám ảnh.

Mà lực lượng của phe mình lại không ngừng tiêu hao, mỗi lần tiêu diệt sinh vật bất minh bay ra đều sẽ bỏ ra sự tiêu hao khá lớn. Nhưng lại không có ai dám lui ra sau một bước. Trong lòng mọi người đều rõ ràng, nếu như không phải dựa vào yếu địa phòng ngự thiên nhiên này, chỉ sợ toàn bộ mọi người hiện giờ đều bỏ thây trong bụng mấy sinh vật bất minh này.

Hiện giờ đã không có chỗ nào khác có thể suy nghĩ, chỉ có thể cắn răng kiên trì. Sắc mặt Diệp Nhân âm trầm tới mức đáng sợ, hắn đối với cục thế trước mắt cũng vô kế khả thi.

Diệp Trân Ni đau lòng nhìn gương mặt giăng đầy mây đen dưới mái tóc dài của Diệp Nhân, không khỏi mềm giọng an ủi: - Anh xem anh kìa, mặt đen tới mức sắp nhỏ ra mực rồi. Đừng quá nóng vội, ừm, uống nó đi. - Nàng đưa cho Diệp Nhân hộp giữ nhiệt trên tay.

Diệp Nhân nhìn thấy là Diệp Trân Ni, trong mắt lóe lên một tia dịu dàng, ừm một tiếng. Nhận lấy hộp giữ nhiệt trên tay Diệp Trân Ni, uống không chừa một giọt canh bên trong.

Diệp Trân Ni si mê nhìn biểu tình chuyên tâm khi Diệp Nhân uống canh, trong lòng lại đau đớn vô bì. Người đàn ông mình yêu này, trên người gánh quá nhiều thứ hắn không muốn a! Trái tim dưới gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng đó thật ra cũng không hề khác biệt gì với người bình thường.

- Đang nghĩ cái gì? - Diệp Nhân đột nhiên mở miệng, hắn uống canh xong nhìn chằm chằm nàng.

Mặt Diệp Trân Ni hơi đỏ, cướp lấy hộp giữ nhiệt trên tay Diệp Nhân, như không có việc gì nói: - Cái gì cũng không nghĩ. A Nhân, đừng cho mình quá nhiều áp lực! Cố hết sức thì được rồi, ai cũng sẽ không trách anh đâu.

Diệp Nhân không nói gì, yên lặng nhìn Diệp Trân Ni.

- Sao rồi? - Diệp Trân Ni nhìn thấy biểu tình có chút phát ngốc của Diệp Nhân, thò ngón tay nhỏ huơ huơ trước mắt hắn, giận hờn nói: - Nghĩ gì vậy? Nói chuyện với em cũng phân tâm!

- Ừm, anh đang nghĩ, anh nhất định sẽ dẫn em ra đi! Nhất định! - Diệp Nhân nói như chém đinh chặt sắt.

Bất cứ ai cũng nhìn ra được, trận chiến này đối với Diệp gia càng lúc càng bất lợi. Sức chiến đấu không ngừng tiêu hao, mỗi lần xuất kích gần như đều có người chết. Nhìn thấy tộc nhân của mình từng người từng người một chết ở trước mặt mình, đả kích của loại việc này đối với sĩ khí là trí mạng. Lúc nửa đêm, thường sẽ nghe thấy tiếng khóc rấm rức, sĩ khí hiện giờ đã thấp tới đáy.

Nhưng một vấn đề cực kỳ hiện thực bày ra trước mặt mọi người, đó chính là tấm năng lượng! Tinh khu tự do không hề có căn cứ sản xuất tấm năng lượng, tấm năng lượng trên tay bọn họ hiện giờ là dùng một chút ít một chút. Một khi toàn bộ tấm năng lượng tiêu hao hết, tất cả quang giáp và tàu vũ trụ sẽ thành một cục sắt không thể cử động, lúc đó trận chiến này cũng kết thúc rồi.

Chỗ lối vào lại bay ra mấy mươi con sinh vật bất minh.

Quang giáp đã sớm đứng chờ đợi một bên lập tức lao lên.

Ba mươi cái quang giáp tạo thành một tiểu đội chiến đấu tiêu chuẩn. Năm cái quang giáp đột nhiên tăng tốc, rời khỏi trận hình, lao về phía những sinh vật bất minh này. Khi sắp tới gần mấy sinh vật này, đột nhiên đổi hướng, năm cái quang giáp hướng năm phía bay đi.

Mấy mươi con sinh vật bất minh lập tức như nhìn thấy đồ ăn ngon, lao về phía năm cái quang giáp này, bọn chúng bị chia thành năm nhóm. Mấy cái quang giáp phụ trách dẫn dụ này đều là do sư sĩ có kỹ thuật điều khiển xuất chúng điều khiển, chỉ thấy trong bầu trời sao vạch ra năm đường cong ưu mỹ, giống như nhị hoa mỏng mảnh của hoa tươi. Tiếp đó giao thoa lướt qua với năm cái quang giáp bay tới trước mặt khác, mấy sinh vật bất minh đó liền chui vào vòng vây do năm cái quang giáp này hình thành.

Trận chiến xáp lá cà kịch liệt lập tức triển khai!

Năng lực cận chiến cường đại của sư sĩ Diệp gia vào giờ phút này thể hiện ra hoành tráng tột cùng. Hai bên giống như kỵ sĩ cổ đại va chạm đối diện, nhưng chính trong khoảnh khắc va chạm này, sư sĩ Diệp gia thường có thể né tránh chính xác, rồi có thể cho mấy sinh vật bất minh này một cú trí mạng.

Nhưng trả đòn mạnh mẽ của mấy sinh vật bất minh này, cho dù đã nhìn thấy vô số lần, Diệp Trùng vẫn rất hoảng sợ. Phần đầu của chúng vô cùng linh hoạt, thêm vào răng lưỡi kiếm cực kỳ phát triển, chỉ cần bị cắn một cái, bề mặt quang giáp nhất định sẽ để lại vết cắn sâu hoắm.

Loại sinh vật được gọi là giáp xác ngạc trùng (Sâu có răng lưỡi kiếm, mai giáp xác) này, vỏ ngoài cực kỳ cứng rắn, mai màu tím đen ửng lên ánh sáng kim loại dữ dội. Bọn chúng có sáu đôi cánh, thân thể thô lùn dẹp lép, dài chừng ba mét, phần đầu cực kỳ linh hoạt, răng lưỡi kiếm chính cực kỳ phát triển, có thể dễ dàng cắn đứt một số kim loại. Nó đối với kim loại thể hiện ra sự khao khát cực kỳ mãnh liệt, căn cứ kết quả hóa nghiệm, hàm lượng kim loại trong mai của nó cực cao, điều này cũng làm cho độ cứng mai nó cực cao, có tính phòng hộ cực tốt. Mai của chúng còn vì nuốt kim loại khác nhau mà xảy ra dị biến, thậm chí là tiến hoá.

Tốc độ bay của Giáp xác ngạc trùng lớn vào khoảng mười hai Hz, đạt tới cùng một mức độ với tốc độ bay của quang giáp chủ lực Diệp gia. Thêm vào bay lượn linh hoạt, cho nên cực kỳ khó dây.

Hiện giờ, từ lối vào thông đạo bay ra gần như toàn bộ đều là loại sinh vật này, loại sinh vật mà mấy người Diệp Trùng gặp được lần trước lại không nhìn thấy.

Quang giáp Diệp gia thiếu thủ đoạn tấn công tầm xa hữu hiệu, điều này cũng làm cho bọn họ không thể không tiếp xúc gần với mấy con Giáp xác ngạc trùng này.

Diệp Trùng suy tính, trong ba nhà, có lẽ Tuyết Lai tộc đối phó mấy con Giáp xác ngạc trùng này là tùy ý nhất.

Nhuế Băng yên lặng ngồi bên cạnh Diệp Trùng. Nàng mỗi ngày đều cùng Diệp Trùng quan sát chiến đấu trên màn hình. Nàng không hề nói gì, chỉ yên lặng ngồi, bộ đồ luyện công màu trắng như tuyết vẫn phiêu dật như thế, trong mắt thiếu nữ là sự kiên định nhàn nhạt.

- Cái gì? Ba nhà chuẩn bị liên hợp? - Diệp Bàng thất thanh hỏi.

Diệp La gật đầu trả lời: - Đúng đó. Ta vừa nhận được tin tức. Hai nhà khác nghe nói tổn thất cũng rất nặng nề, cho nên bọn họ hy vọng có thể kết thành liên minh. Ừm, đúng rồi, Diệp Nhân đã đồng ý.

Diệp Bàng sờ cằm, trầm ngâm nói: - Ba nhà liên minh. Đây là một chủ ý không tồi. Không ngờ ba nhà chúng ta đối địch nhiều năm như vậy, bây giờ lại phải kết minh cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn. Ha ha, điều này thật là thú vị. - Đột nhiên hắn nghĩ tới một vấn đề: - Vậy chỗ này làm thế nào?

- Chôn vùi lối vào, Diệp Nhân quyết định niêm phong lối vào này. - Diệp La trả lời.

Không gian xung quanh thông đạo tự do cực kỳ không ổn định, giăng đầy tinh vân màu vàng nhạt, mật độ các loại tia điện từ khác nhau trong tinh vân cực cao, từ trường của nó cũng biến hóa không ngừng, điều này làm nó đầy nguy hiểm. Chính mấy sinh vật cường hãn này, đối với không gian phụ cận thông đạo cũng sợ hãi phi thường.

Ba trăm tấm năng lượng bó lại với nhau, trôi nổi ở lối vào thông đạo.

Tất cả phi thuyền của Diệp gia đều đã rời ra xa.

Mỗi người tên tàu Darvill đều nhìn chăm chú màn hình.

Mấy mươi con Giáp xác ngạc trùng khí thế hung hãn bay ra từ lối vào thông đạo, bọn chúng rất tự nhiên nhìn thấy tấm năng lượng, vui mừng lao vào tấm năng lượng.

Chính ngay lúc này, một chùm sáng đỏ chính xác bắn vào tấm năng lượng!

Mắt mọi người bỗng đau nhói, màn hình sáng tới mức chóa mắt. Đợi tầm nhìn mọi người khôi phục bình thường, lối vào thông đạo trên màn hình đó đã biến mất không thấy, thứ chui vào trong mắt là tinh vân màu vàng nhạt không thấy bến bờ.

Hạm đội khổng lồ mang theo hy vọng sống của mọi người, bay hết tốc lực về phía lối vào thông đạo của Tuyết Lai tộc.

Nhìn tàu vũ trụ kín mít ngoài cửa sổ, Diệp Bàng cười nói: - Tình cảnh thế này có lẽ khó gặp lại được nữa, thật là hoành tráng a! - Sau khi tụ họp, chiến hạm của ba đại thế gia tổ hợp lại với nhau, bên cạnh tàu Darvill chính là có một tàu vũ trụ của bộ lạc Hy Phượng.

- Ta phải về đội. - Phượng Túc nhìn chằm chằm Diệp Trùng, nói từng chữ một. Hiện giờ, mỗi một chút sức chiến đấu đều cực kỳ đáng quý.

Diệp Trùng nghĩ đi nghĩ lại, gật đầu đồng ý: - Được.

Quét nhìn xung quanh, Phượng Túc hướng về phía mọi người gật đầu: - Các vị may mắn! Tạm biệt! - Mọi người yên lặng nhìn Phượng Túc rời đi. Dưới tình huống thế này, các loại ân oán cá nhân lúc trước hoàn toàn nhỏ không đủ để nói, càng huống chi Diệp Trùng và nàng ta không hề có ân oán thật sự gì.

Ba đại cao thủ của ba đại thế gia tề tựu cùng nhau.

- Ha ha. Duyên phận thật là kỳ diệu a, chúng ta lại cũng có một ngày kề vai tác chiến. - Hoàng Cực Minh cười ôn hoà.

Diệp Nhân không để ý tới hắn, mà mở miệng nói với Phạn Vẫn: - Ngươi giới thiệu tình hình một chút đi.

Trong phòng tác chiến, hai người và một cái quang giáp, cảnh tượng này ngụy dị vô bì.

Mắt điện tử của Phạn Vẫn nhấp nháy: - Thời gian đầu chúng tôi tác chiến thuận lợi, Giáp xác ngạc trùng không thể nào tạo thành uy hiếp đối với chúng tôi. Nhưng sau khi chúng tôi tiến vào thông đạo, tổn thất thê thảm.

Trên màn hình trong phòng tác chiến xuất hiện một bức hình. Vật to lớn khổng lồ trên tấm hình làm hai người khác không khỏi hít một hơi khí lạnh.

- Đây là một loại sinh vật bất minh mới xuất hiện, chúng tôi đặt tên nó là Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng (sâu lông gai nhọn thân mềm). Thân nó dài từ bốn mươi tới sáu mươi mét, đường kính khoảng sáu mét. Toàn thân phân bố gai nhọn. Theo quan sát, Giáp xác ngạc trùng bình thường chính là treo ngược trên mấy gai nhọn này.

Bức hình được phóng lớn, Diệp Nhân và Hoàng Cực Minh có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng. Chúng xem ra giống phiên bản phóng lớn của sâu xanh, chỗ bất đồng duy nhất chính là trên người có đầy gai nhọn, mỗi cây gai nhọn này đều dài bảy, tám mét, phía trên treo đầy Giáp xác ngạc trùng.

Tiếng điện tử của Phạn Vẫn vang vọng trong phòng tác chiến: - Đặc điểm lớn nhất của Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng là có thể hấp thu công kích có tính năng lượng, cơ chế khác chưa biết. Tốc độ của nó chậm rãi, nhanh nhất có thể đạt tới sáu Hz. Lỗ chân lông phân bố toàn thân, có thể phun ra khói màu xanh xám. Khói này đã chứng minh sẽ sinh ra hiệu ứng tan chảy đối với kim loại. Thông qua tính toán, tập hợp thể trên bức hình này là do khoảng sáu ngàn năm trăm con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng hợp thành.

Con số này lại một lần nữa làm hai người Diệp Nhân và Hoàng Cực Minh biến sắc. Hơn sáu ngàn năm trăm con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu sắc hoặc đậm hoặc nhạt tụ tập thành một con rồng khổng lồ sặc sỡ, xem ra hãi nhân tột độ.

- Chúng tôi đã thăm dò rõ ràng, trong cả thông đạo, chỉ có hơn sáu ngàn năm trăm con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này. Giáp xác ngạc trùng, phe tôi đã tiêu diệt bộ phận khá lớn. Giáp xác ngạc trùng còn lại, chúng tôi cũng có năng lực giải quyết, thứ hai vị phải phụ trách là mấy Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này. Ngoài ra, năng lượng chúng tôi còn dư lại hiện giờ chỉ đủ cho chúng ta hoàn thành một lần công kích!

Tiếng điện tử của Phạn Vẫn không có chút dao động nào.

Chú thích: Bối thủy nhất chiến: ví von ở trong tuyệt cảnh, vì cầu đường sống mà quyết trận tử chiến: Hán Cao Tổ năm thứ 3 (năm 204 trước CN), Hán tướng quân Hàn Tín dẫn quân đánh Triệu, xuyên ra khỏi Tỉnh Hình khẩu, ra lệnh tướng sĩ lưng dựa vào dòng sông, bày ra thế trận, giao chiến với kẻ địch. Hàn Tín dùng hoàn cảnh trước có kẻ địch, lưng không đường lui, kiên định quyết tâm liều chết cầu thắng của tướng sĩ, kết quả đại phá quân Triệu.