Sư sĩ truyền thuyết - Chương 426 + 427

Chương 426: Xuất kích

Năm tiếng đồng hồ, phi thuyền đúng giờ cất cánh. Tàu mấy người Diệp Trùng ngồi là Darvill, cũng là tàu Diệp Bàng ngồi. Tàu Darvill chở lượng lớn vật tư chiến đấu như tấm năng lượng.

Diệp Bàng mời mọi người tới phòng điều khiển chính, bởi vì là tàu vận tải, không gian phòng điểu khiển chính trên tàu khá lớn. Phi thuyền hiện đang tiến vào trạng thái bay bình ổn, phần lớn đều đã có thể nghỉ ngơi, chỉ cần để lại một ít người ở chỗ này trực ban. Nhưng hiện giờ lại có ai có thể ngủ được, nhận được lệnh cứu viện khẩn cấp, từ lúc mở thông đạo ra tới giờ, đây vẫn là lần đầu tiên. Mọi người đều thấp thỏm trong lòng, cho nên khắp nơi trên tàu đều có thể thấy vài người tập trung với nhau, gương mặt sầu não thảo luận việc này.

Diệp Bàng hiện giờ hoàn toàn không giống như vừa rồi, cả người chỉnh tề bộ đồng phục màu đen, cổ tay, cổ áo đều thêu một cái lá cây. Mũ đồng phục trên đầu làm hắn hiện giờ trông ra càng giống một quân nhân hơn.

- Ngươi tại sao mặc thứ này vậy? - Diệp La nhìn thấy Diệp Bàng lập tức nhịn không được hỏi, lập tức đánh giá một câu: - Rất khó xem!

Diệp Bàng lấy mũ đồng phục xuống, ném lên trên bàn, không hài lòng liếc Diệp La một cái: - Ngươi quả nhiên vẫn vô học y chang lúc trước. Trong tộc quy định, vô luận đơn vị nào nhận được lệnh cứu viện khẩn cấp, bắt buộc phải lập tức tiến vào trạng thái thời chiến. Bây giờ là trạng thái thời chiến! Hiểu không? Nhưng nói với ngươi cũng uổng công, phỏng chừng tộc quy ngươi đều không nhớ tí gì.

Diệp La lập tức á khẩu, ngượng nghịu không thôi.

- Các vị muốn dùng chút gì không? - Diệp Bàng mỉm cười với mọi người nói: - Không cần khách khí, tốt xấu gì ta cũng là ban hậu cần, thứ tốt vẫn có một chút.

Diệp La cười hì hì với Diệp Trùng: - Tên này béo bở lắm, ngươi muốn ăn cái gì, uống cái gì, cứ việc nói.

Nhưng lúc này mọi người nào có tâm tình thảo luận vấn đề ăn uống, nhao nhao nói tùy tiện.

Diệp Bàng thấy vậy liền gọi thủ hạ tới, thấp giọng dặn dò vài câu. Thủ hạ mau chóng lui xuống. Chẳng bao lâu sau, mang đến mấy cái ly trắng như tuyết, chất lỏng màu vàng kim trong ly tỏa ra mùi thơm cực kỳ ngào ngạt, mọi người không khỏi phấn chấn tinh thần.

- Kim Ô Vân Thang! Tiểu tử ngươi vẫn thật là biết hưởng thụ! - Diệp La không chút khách khí lấy một ly một hơi uống cạn.

Nhìn thấy cách uống của Diệp La, Diệp Bàng không khỏi đau lòng vô cùng: - Ngươi uống chậm chút. Nó lại đâu phải là nước lã! Cho ngươi uống thứ này thật là chà đạp đồ đạc!

Diệp Trùng nhẹ nhàng nhấc một ly lên, nhấp một ngụm, mùi thơm ngào ngạt lập tức tràn đầy mỗi góc trong miệng hắn. Vị giác mang theo chút đắng, cay làm tinh thần hắn không khỏi phấn chấn, trong bụng dâng lên một luồng hơi ấm, cả người giống như lỗ chân lông toàn thân đều mở ra, thoải mái tới mức làm người ta muốn rên rỉ.

Kim Ô Vân Thang là đặc sản của hành tinh Rees De, nhưng sản lượng cực ít, chỉ có đại gia tộc giống như Ngôn gia, Hoàng gia mỗi năm mới có khả năng có một ít, cũng không biết Diệp Bàng có được từ chỗ nào.

Nhất thời, mọi người đều tỉ mỉ thưởng thức Kim Ô Vân Thang, không có ai nói chuyện, phòng điều khiển chính yên tĩnh lại.

Hai tay Diệp Bàng giao thao loại với nhau chống cằm, cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì.

- Hành trình của chúng ta có lẽ cần thời gian sáu ngày. Nhưng ta nghĩ quân đội chiến đấu phía trước chắc là sẽ tới chỗ cửa thông đạo trước chúng ta ba ngày. Cũng tức là nói, chúng ta có lẽ sẽ có thể nhận được tình báo tiền tuyến chuyển tới vào ba ngày sau. Tin rằng lúc đó chúng ta sẽ có thể có hiểu biết khá rõ ràng đối với tình huống ở tiền tuyến. - Diệp Bàng từ từ mở miệng.

Sự thật chứng minh suy đoán của Diệp Bàng cực kỳ chính xác.

Ngày thứ 3, quả nhiên nhận được tin tức tiền tuyến truyền về.

Nhưng sắc mặt mỗi người đều mờ mịt giống như trong màu đông. Chính xác mà nói, đây là một mệnh lệnh, yêu cầu tất cả tàu vận tải tới địa điểm chỉ định tập hợp. Nhưng bên trong vẫn mang tình hình chiến sự mấy ngày này nói sơ một chút, đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất mà mọi người lo lắng.

Mấy người Diệp Nhân trong đợt tấn công đầu tiên bại trận lui về! Kết quả này làm mọi người đều ngây ngốc ra. Diệp Nhân ở trong lòng hầu hết mọi người Diệp gia đều là tồn tại giống như chiến thần, trước giờ chưa có ai nghĩ qua hắn sẽ bại!

Mà kẻ tập kích tấn công thông đạo cũng bị vén tầm màn che mặt lên.

Đây là một loại sinh vật bất minh, số lượng bọn chúng đông đảo, công kích cực kỳ mãnh liệt, có tính công kích mạnh mẽ phi thường. Từ trong tình báo, vẫn rất khó biết tình huống cụ thể của mấy sinh vật này.

Lần đầu tiên tiếp xúc, công kích của mấy sinh vật bất minh này làm mọi người kinh ngạc vô cùng. Nếu như không phải Diệp Nhân thấy cơ hội nhanh, mau chóng rút về, thương vong tuyệt không chỉ là con số hiện giờ này. Mà cho dù là vậy, trong đợt tiếp xúc đầu tiên ngắn ngủi này, Diệp gia đã tổn thất trọn vẹn ba trăm cái quang giáp, ba trăm sư sĩ.

Trong mắt mỗi người Diệp gia trên tàu vận tải đều lập lòe vẻ kinh hoảng và lo lắng. Diệp gia nào từng bị không có chút lực đánh trả thế này? Thương vong thế này, Diệp gia có bao nhiêu năm không có gặp phải rồi? Ba trăm sư sĩ biên chế, vô luận đặt ở đâu đều là một lực lượng khá kinh người.

Diệp Nhân quyết định tạm thời rút lui, tập kết tất cả sức chiến đấu, rồi phát động công kích lần hai. Cho nên hắn yêu cầu tất cả nhân viên chiến đấu và toàn bộ tàu vận tải đều tới địa điểm chỉ định tập kết.

- Diệp Nhân, cái thùng cơm này! - Diệp La tức tới mức lớn tiếng chửi toáng lên. Ba trăm con em Diệp gia cứ như vậy mà đã chết đi, là người Diệp gia, hắn làm sao có thể không đau lòng?

Diệp Bàng thở ra một hơi dài, mở bừng mắt, lắc đầu không tán đồng lời của Diệp La: - Diệp Nhân làm thế này là lựa chọn chính xác. Nghĩ chắc là loại sinh vật bất minh này cường đại phi thường mới làm cho Diệp Nhân bị động như vậy.

Chính ngay lúc này, trên tàu đột nhiên vang lên tiếng cảnh báo inh tai!

- Mời tất cả nhân viên lập tức về vị trí, mời tất cả nhân viên lập tức về vị trí! Phát hiện sinh vật bất minh đang tiếp cận phi thuyền với tốc độ cao! Phát hiện sinh vật bất minh đang tiếp cận phi thuyền với tốc độ cao! - Giọng nói quan sát viên lộ ra vẻ kinh hoảng sâu sắc.

Mọi người ngớ ra, trong phi thuyền lập tức giống như vỡ tổ.

Diệp Bàng bỗng đứng dậy, lập tức chạy về phòng điều khiển chính. Mấy người Diệp Trùng vội vàng theo sau lưng hắn.

Tiến vào phòng điều khiển chính, sắc mặt Diệp Bàng bình tĩnh, nhìn không ra bất cứ sự kinh hoảng nào, điều này cũng làm cho tâm tình kinh hoảng tràn ngập trong phòng điều khiển chính thuyên giảm khá lớn.

- Chuyện gì thế? - Diệp Bàng trầm giọng hỏi.

- Thuyền trưởng, ngài… ngày xem! - Quan sát viên truyền hình ảnh tới màn hình lớn nhất trong phòng điều khiển chính.

Trên màn hình, trong vũ trụ tối đen, rõ ràng có một tiểu đội sinh vật bất minh đang bay về phía bên này.

Loại sinh vật này Diệp Trùng chưa từng thấy qua, con nào cũng có hình dáng như quả cầu, toàn thân bọn chúng đều bao trong mai màu tím đen, trên mỗi mảnh mai đều có một con mắt, xem ra quái dị nói không nên lời. Tám (1) hình tròn màu tím đen xếp thành một đường thẳng, nhanh chóng qua lại như con thoi trong vũ trụ.

Chú thích: 1)Nguyên văn là tám, nhưng về sau chỉ nói tới bảy, chắc có sai sót, nhưng vẫn cứ giữ đúng nguyên văn vậy.

Chính ngay lúc này, mấy sinh vật bất minh này dường như cũng đã phát hiện tàu vũ trụ. Trên màn hình chỉ nhìn thấy mấy thân thể hình cầu cuộn tròn thành một khối mở rộng ra, hai đầu thân thể dẹt mọc ra hai lưỡi đao xem ra cực kỳ dọa người. Trên đỉnh đầu phân bố hai cái sừng to cứng.

Mấy sinh vật này bay thẳng tới tàu vũ trụ.

Diệp Bàng đột nhiên nhíu mày một cái: - Ước lượng tốc độ của chúng!

- Tốc độ… tốc độ là mười lăm Hz! - Quan sát viên lắp ba lắp bắp báo cáo. Trên mặt Diệp Bàng lập tức lộ ra vẻ ngưng trọng, còn mấy người còn lại, ai nấy có chút trố mắt ra.

Mười lăm Hz là khái niệm gì? Đây là một tốc độ khá khủng bố! Sự thật là, rất nhiều quang giáp đều không cách nào đạt tới tốc độ cao thế này. Đối với tàu vũ trụ, vậy thì đừng nghĩ tới nữa, càng đừng nói con tàu vận tải này của bọn họ.

Những sinh vật bất minh này mau chóng tới gần tàu vũ trụ này.

Trên màn hình, mọi người thậm chí có thể nhìn thấy hai cái sừng trên trán trước mặt những sinh vật này rung động nhè nhẹ.

- Chẳng lẽ? - Diệp Bàng tự nói với mình.

Bảy con sinh vật này tới chỗ cách tàu Darvill hai mươi km thì không tới gần hơn nữa, mà bay quanh tàu vũ trụ.

Diệp Bàng lần này cũng nhịn không được, sắc mặt kịch biến: - Không hay! Chúng có khả năng là chủng loại trinh thám!

- Vậy làm sao đây? - Diệp La ở một bên đã sớm gấp muốn chết.

- Ài, hết cách rồi. Chúng ta hiện giờ căn bản không có nhân viên chiến đấu, toàn bộ tất cả nhân viên chiến đấu đã trực tiếp theo Diệp Nhân đi rồi. Tàu vũ trụ này cũng không phải chiến hạm, ta cũng không có cách nào a! - Trong giọng nói của Diệp Bàng lộ ra sự bất lực sâu sắc.

- Cần tiêu diệt bọn chúng à? - Diệp Trùng vẫn luôn trầm mặc đột nhiên mở miệng.

Liếc nhìn Diệp Trùng, Diệp Bàng gật đầu: - Nếu như chúng là chủng loại sinh vật trinh thám trong quần thể sinh vật nào đó, chúng ta không tiêu diệt chúng, chúng ta sẽ phiền phức lớn! Chỉ e đội quân lớn sẽ sắp đến rồi!

- Ừm! Vậy ta xuất chiến vậy!

Diệp Trùng lại lấy ra công tắc không gian của Phượng Túc từ trong túi đeo hông, quăng cho Phượng Túc, dùng một loại ngữ khí không cho phép nghi ngờ nói: - Ngươi và ta cùng xuất chiến.

Phượng Túc nhận lấy công tắc không gian, yên lặng đồng ý. Nàng thế nào lại không biết người có sức chiến đấu thật sự hiện giờ của cả con tàu này cũng chỉ có hai người là nàng và thiếu niên lạnh lùng này. Quang giáp Thủ hộ tuy cường đại, nhưng tác chiến trong vũ trụ lại một bước cũng khó đi.

Trước mắt Diệp Bàng sáng lên, nhưng lập tức có chút lo lắng: - Sự nguy hiểm của mấy sinh vật này chưa biết, các người…

- Chúng ta đi chuẩn bị. - Diệp Trùng cắt ngang lời hắn, xoay người rồi đi ra ngoài phòng điều khiển chính. Phượng Túc vội vàng theo sau lưng hắn.

Nhuế Băng cắn môi, nhìn Diệp Trùng, nhưng lại không lên tiếng ngăn cản. Nàng cũng biết, quang giáp Thủ hộ ở trong vũ trụ chỉ sẽ trở thành gánh nặng của Diệp Trùng.

Diệp Trùng và Phượng Túc đều là người thân kinh bách chiến, rất nhanh thì chuẩn bị sẵn sàng.

- Quang giáp Thanh Hoàng! - Mọi người trong phòng điều khiển chính đều không khỏi ngẩn người ra, ai cũng không ngờ người đẹp xem ra yếu ớt vô bì này lại là cao thủ của bộ lạc Hy Phượng đối đầu! Ngược lại Diệp Bàng vẻ mặt bình tĩnh, dường như đã sớm có liệu trước.

Khi Hàm gia xuất hiện trước mắt mọi người, mọi người lại không nhịn được mà trầm trồ! Sự mỹ lệ của Hàm gia cũng làm người ta không cách nào nhìn thẳng!

- Thiết lập tần số liên lạc!

- Thiết lập hoàn thành!

- Mời tiến hành quang giáp tự kiểm tra!

- Quang giáp tự kiểm tra hoàn thành!

- Chúc ngươi may mắn, mong chuẩn bị sẵn sàng xuất kích, đếm ngược, năm, bốn, ba, hai, một. Xuất kích!

Hai cánh cửa khoang soạt cái mở ra.

Dưới tất cả cái nhìn chăm chú khẩn trương, hai cái quang giáp đã khởi động động cơ giống như hai luồng sáng rực rỡ, tiến vào trong vũ trụ mênh mông!

Chương 427: Hoàn mỹ kích sát

Bảy con sinh vật bất minh xếp thành một đường thẳng, giống như một con rắn nhỏ, không ngừng bay vây quanh tàu vũ trụ. Tàu vận tải ở trước mặt mấy thứ nhỏ bé linh hoạt này giống như một con trâu già chậm chạp, ngu ngốc.

Trên màn hình Hàm gia, bảy con sinh vật bất minh, con nào cũng rõ ràng vô cùng. Thật linh hoạt! Trong lòng Diệp Trùng thầm kinh hãi. Mấy sinh vật bất minh này trong vũ trụ rẽ ngoặt tự do, đổi hướng lưu loát tự nhiên, làm người ta phải khen ngợi hết lời. Diệp Trùng tin rằng, cho dù là quang giáp linh hoạt nhất cũng không cách nào làm được tới mức thế này.

Đáng tiếc mình không hề sở trường xạ kích, nếu như có một cao thủ bắn tỉa giống như Mục Thương, chỉ cần bảy phát thì có thể giải quyết trận đấu. Là một cái quang giáp loại cận chiến, phạm vi công kích của Hàm gia vô nghi là nhỏ hơn nhiều. Thứ duy nhất Diệp Trùng hiện giờ có thể dựa vào chính là tốc độ của Hàm gia.

Tốc độ của Hàm gia có thể đạt tới mức độ khủng bố hai mươi Hz!

Càng huống chi, sau lưng hắn còn có Phượng Túc. Tuy không biết Phương Túc điều khiển quang giáp Thanh Hoàng có thể phát huy uy lực bao lớn, nhưng sự cường đại khi Phượng Túc điều khiển Niết Vũ năm đó để lại cho hắn ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Thực lực sư sĩ cao cấp của ba đại thế gia, Diệp Trùng trước giờ chưa từng hoài nghi. Đương nhiên, ngoại lệ giống như thứ gỗ mục là Diệp La thế này mà lại có Nguyệt Phục Vương, Diệp Trùng phỏng chừng sẽ không xuất hiện lại lần hai.

Giữa Diệp Trùng và Phượng Túc không hề nói một câu nào, nhưng Diệp Trùng tin rằng, Phượng Túc nhất định biết nên làm thế nào. Đây là thỏa thuận ngầm giữa cao thủ!

Hai tay Diệp Trùng giống như một làn gió nhẹ lướt qua trên bàn điều khiển chính của Hàm gia.

Hàm gia đột ngột tăng tốc!

Vô luận ở đâu, vô luận lúc nào, xung kích mà tốc độ mang lại cho người ta thường có thể làm người ta máu nóng sục sôi.

Nhân viên công tác trên tàu Darvill, tuy bọn họ không hề là nhân viên tác chiến, nhưng trong thời đại sư sĩ trên hết này, ai lại không biết chút ít nào chứ?

- Oa! - Tiếng hô kinh ngạc cùng lúc phát ra làm nhiệt độ trong tàu vũ trụ đột nhiên tăng cao. Màn hình giống như có ma lực, không ai nguyện ý để ánh mắt của mình rời khỏi dù chỉ nửa giây. Mỗi công tác trên tay đều dừng lại, ngay cả Diệp Bàng cũng ngơ ngác nhìn màn hình, vẻ mặt ngạc nhiên. Lúc mới bắt đầu, hệ thống quét hình của tàu vũ trụ không tìm thấy hai cái quang giáp, chỉ tới sau khi mở kiểu quang học, mọi người mới có thể nhìn thấy hai cái quang giáp trên màn hình. Hệ thống chống quét hình của cái cái quang giáp xuất sắc thế này cũng làm mọi người đối với biểu hiện của hai cái quang giáp tràn đầy kỳ vọng.

Tuy vẫn chưa nhìn thấy biểu hiện của quang giáp Thanh Hoàng, nhưng cái quang giáp thần bí mà xinh đẹp này lại làm mọi người bắt đầu trở nên hưng phấn.

Tốc độ hai mươi Hz! Động cơ trải qua sự thiết kế, cải tạo của Liên Nguyệt, phối hợp Lệ thạch làm tốc độ của Hàm gia đạt tới một mức độ cực kỳ khủng bố.

Tốc độ của Hàm gia cũng làm cho mồ hôi lạnh trên trán Phượng Túc túa ra, nàng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy tốc độ khủng bố thế này! Hàm gia đột nhiên tăng tốc cũng làm loạn tiết tấu của nàng. Nhưng rốt cuộc nàng thực lực mạnh mẽ, kinh nghiệm thực chiến phong phú, lập tức điểu chỉnh lại. Toàn bộ tất cả khoang xạ kích ngầm đều lộ ra.

Hệ thống khóa chốt chiến đấu trên màn hình kích hoạt. Vì bảo đảm mức chính xác của phát đầu tiên, nàng không hề khóa chốt tất cả mục tiêu, mà chỉ lựa chọn hai con. Loại sinh vật bất minh này nàng chưa từng gặp qua, cũng không biết năng lực phòng hộ của nó rốt cuộc ra sao.

Không lập tức khai hoả, nàng bình tĩnh chờ đợi. Chờ đợi thời cơ tốt nhất.

Dưới tốc độ hai mươi Hz, hai mươi km chẳng qua chỉ trong chớp mắt.

Trong tàu vũ trụ, mỗi người đều nhìn chằm chằm màn hình. Dưới tốc độ hai mươi Hz, gánh nặng đối với thân thể con người sẽ đạt tới một chỉ số cực kỳ khủng bố, độ khó trong điều khiển của nó sẽ tăng lên mấy con số. Dưới tốc độ thế này, thời gian suy nghĩ dành cho sư sĩ trong quang giáp sẽ rút ngắn với mức độ lớn.

Diệp Trùng nhìn dán vào mấy sinh vật bất minh này. Nhìn chúng mau chóng phóng lớn trên màn hình, trong lòng hắn không chút kích động. Không giống sư sĩ khác, hắn từng ở trong Thiên vực trì, các loại sinh vật kỳ lạ quái gở không biết từng thấy bao nhiêu, hắn không hề vì mục tiêu là sinh vật bất minh mà có bất cứ sự bất an nào.

Dưới tốc độ hai mươi Hz, hắn đã không có chút thời gian nào để suy nghĩ mấy thứ này. Sự chú ý của hắn được tập trung cao độ, đôi tay đặt hờ trên bàn điều khiển chính, chuẩn bị phát động bất cứ lúc nào.

Sự cảnh giác của sinh vật bất minh cao tới bất ngờ. Cái sừng trên trán mau chóng rung động, bọn chúng muốn rời khỏi! Tốc độ của con quái vật to lớn Hàm gia này làm chúng có chút kinh hoảng.

Chính ngay lúc bọn chúng chuẩn bị quay đầu bỏ chạy, đột nhiên mười mấy chùm sáng màu tím rạch nát vũ trụ tối đen yên lặng!

Mười mấy chùm sáng chính xác bắn trúng hai con sinh vật bất minh! Không có một chùm sáng nào bắn hụt. Hai con sinh vật bất minh hoàn toàn không có chút thấp thỏm nào thì đã bị bắn thành cái rây.

Nhân viên công tác đang nhìn dán vào màn hình trong tàu vũ trụ lập tức hoan hô ầm lên!

Công kích bỗng nhiên mà tới làm bất minh sinh vật vốn dĩ có chút kinh hoảng lập tức trở nên hoảng loạn!

Đám sinh vật bất minh đang chuẩn bị rời khỏi xuất hiện một sự ngừng trệ cực kỳ ngắn ngủi. Mà điều then chốt nhất là trận hình của chúng hỗn loạn, hơn nữa tập trung khá dày đặc.

Mười hai xúc tu tấn công trên hai cánh của Hàm gia đột nhiên rơi ra, hai thanh chủy thủ xuất hiện trong tay nó.

Hàm gia giống như một cái cầu vồng, một đầu chui vào trong đám sinh vật hoảng loạn này.

Trong buồng lái quang giáp, đồng tử Diệp Trùng bỗng nhiên mở to, đôi tay đang đặt hờ trên bàn điều khiển chính đã cử động rồi!

Tốc độ cao nhất của tay mình là bao nhiêu, Diệp Trùng không biết, nhưng hắn biết, hiện giờ hắn gần như ngay cả sức lực uống sữa cũng lấy ra rồi. Bởi vì hắn biết, thời gian dành cho hắn cực kỳ ngắn ngủi, tốc độ hai mươi Hz, xuyên qua trận địa đám sinh vật này, ngay cả 0,01 giây cũng không cần, mà hắn phải hoàn thành công kích trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Đây có phải là cực hạn của con người?

Hắn cũng không biết, nhưng hắn biết đây là cơ hội tuyệt vời!

Xúc tu tấn công hơi gập bỗng nhiên vọt ra, giống như rắn độc cuộn mình bỗng nhiên lao bổ vào con mồi! Chủy thủ màu xám gỗ ở trong vũ trụ đen tối khó mà phân biệt, chỉ có Diệp Trùng trong quang giáp mới có thể nắm bắt được bóng xám lóe lên rồi mất đó.

Hai con sinh vật bất minh bị mấy cái xúc tu tấn công đâm xuyên tim, dưới tốc độ hai mươi Hz, ngay cả lực tấn công của một cục đá nhỏ cũng sẽ cực kỳ đáng sợ, càng đừng nói mấy xúc tu tấn công cường hãn này!

Hàm gia chính diện tông vào một con sinh vật bất minh.

Cú đánh sấm sét! Con sinh vật này giống như bị lưỡi đao khổng lồ tông vào chính diện, hai mảnh thân thể phun ra vô số chất lỏng màu đen, dùng tốc độ kinh người bay nghiêng qua hai bên. Trong con mắt bình tĩnh của Diệp Trùng thiêu đốt sự cao trào của chiến đấu. Hắn vẫn luôn chờ đợi giờ phút này, trong khoảnh khắc va chạm, đôi tay hắn lại một lần nữa cử động trên bàn điều khiển.

Trong ánh mắt không thể tin được của mọi người, cái quang giáp thần bí mà mỹ lệ kinh người này lại có một sự dịch chuyển với góc độ cực nhỏ! Giống như một chùm sáng, gặp phải bề mặt gương hơi nghiêng, xảy ra sự khúc xạ gần như nhỏ không thể phát giác.

Dưới tốc độ hai mươi Hz, độ lớn của gánh nặng mà đổi hướng không có bất cứ hòa hoãn nào giống thế này đối với thân thể vượt xa tưởng tượng của Diệp Trùng. Ngay cả thân thể cường hãn thế này của Diệp Trùng, đầu óc cũng bị choáng váng, lồng ngực nhộn nhạo quay cuồng.

Góc độ đổi hướng cực nhỏ, nhỏ tới mức làm người ta khó mà phát giác.

Nhưng đối với Diệp Trùng mà nói, đã đủ rồi.

Đè nén cảm giác choáng váng, Diệp Trùng ấn chỉ lệnh tấn công cuối cùng đã sớm thiết lập.

Một cái xúc tu tấn công mạnh mẽ móc vào một con sinh vật bất minh ở bên cạnh, gai xương sắc bén với tốc độ hai mươi Hz men theo phần bụng mềm mại của con sinh vật bất minh này, rạch ra một vết thương hình chữ nhất hoàn chỉnh, vô số nội tạng và máu màu đen phun ra ngoài. Mà Hàm gia lúc này đã bay ra xa.

Hàm gia giống như một mũi lợi tiễn, không phí sức chút nào mà xuyên qua trận hình mỏng manh của sinh vật bất minh, mà khoảnh khắc ngắn ngủi này, hắn đã hoàn thành mục tiêu lớn nhất mà hắn có thể hoàn thành.

Giết chết bốn con sinh vật bất minh, mà con sinh vật bất minh bị Hàm gia tông vào chính diện đó, thật ra là ngay trước khi tông phải thì đã bị chủy thủ của Hàm gia chia một thành hai.

Lực phá hoại kinh người của Diệp Trùng và Hàm gia trong khoảnh khắc ngắn ngủi không thể ngắn ngủi hơn này đã biểu hiện ra rực rỡ tột cùng!

Chiến đấu tiếp theo, Diệp Trùng tin rằng Phượng Túc nhất đinh có thể giải quyết hoàn mỹ. Sự vi diệu của việc nắm bắt thời cơ khai hỏa lần đầu tiên của Phượng Túc, cho dù sư sĩ có hà khắc hơn cũng không cách nào chỉ trích. Cũng chính một kích hoàn mỹ đó của nàng mới làm cho Diệp Trùng có khả năng hoàn thành chiến tích huy hoàng như vậy. Việc nắm bắt thời cơ trước giờ của sư sĩ bộ lạc Hy Phượng trước giờ là điểm mạnh của bọn họ.

Từ từ giảm bớt tốc độ của Hàm gia, cố gắng bình phục sự sôi sục trong lòng, cảm giác choáng váng làm Diệp Trùng hiện giờ ở trong trạng thái cực kỳ yếu ớt.

Tác dụng phụ của tốc độ hai mươi Hz quả nhiên kinh người a! Diệp Trùng cười khổ trong lòng, nếu như đấu với quang giáp khác, loại tình huống trước mắt này cực kỳ nguy hiểm.

Hàm gia lúc này giống như một viên vẫn thạch mất đi khống chế, dưới tác dụng của quán tính trôi về phía trước.

Dự liệu của Diệp Trùng quả nhiên không có sai lầm, con sinh vật bất minh cuối cùng còn lại cũng bị Phượng Túc tiêu diệt, ngay cả con bị cái xúc tu tấn công Diệp Trùng dùng cuối cùng rạch bụng đó, Phượng Túc cũng bổ thêm một phát.

Diệp Trùng cuối cùng khôi phục bình thường, điều khiển Hàm gia từ từ bay về phía phi thuyền.

Khi Diệp Trùng và Phượng Túc quay trở lại tàu Darvill thì giống như anh hùng trở về vậy, nhận được sự hoan nghênh vô cùng nhiệt liệt.

Ánh mắt mọi người nhìn về phía hai người đầy nóng bỏng. Thời đại này, sư sĩ cường đại dễ nhận được sự sùng bái của mọi người nhất. Mọi người đều đang hồi tưởng lại sự hoa lệ và hoàn mỹ của trận chiến vừa rồi đó. Người xuất từ Diệp gia tự nhiên là mắt cao, không phải sư sĩ bình thường có thể so sánh được, nhưng với cái nhìn của bọn họ, đây vẫn có thể coi là một trận chiến kinh điển.

Nắm bắt đối với thời cơ vi diệu tới mức tột cùng của Phượng Túc, lực chiến đấu cá nhân cường đại vô bì của Diệp Trùng, còn có tốc độ hai mươi Hz kinh người của Hàm gia đều để lại ký ức không thể xóa nhòa cho mỗi người.

Mà trận chiến này, cũng làm cho sĩ khí vốn dĩ suy sụp trong tàu vũ trụ lập tức dâng cao lên.

Nhưng Diệp Trùng đối với ánh mắt sùng bái của mấy người này không có bất cứ cảm giác gì, tất cả sự chú ý hiện giờ của hắn đều ở trên thi thể hai con sinh vật bất minh mang về.