Sư sĩ truyền thuyết - Chương 396 + 397

Chương 396: Phế vật nguy hiểm

Ánh mắt Vi Du nhìn về phía Luân Chiết Dịch đang hôn mê không tránh khỏi mang theo vài phần đáng thương và đồng tình.

Nhưng rất rõ ràng, Diệp Trùng sẽ không có bất cứ sự đồng tình nào. Chính là gã trên đất này, vừa rồi hãy còn không ngừng xúi giục cô gái đó giết chết mình. Nhưng Diệp Trùng vẫn không hy vọng tên trên đấy này toi đời, nếu như thế, cũng là một việc rất phiền phức. Diệp Trùng thò tay ấn một cái vào chỗ lõm dưới xương sườn Luân Chiết Dịch.

Vi Du đứng một bên nhìn không khỏi giật mí mắt một cái.

Luân Chiết Dịch lập tức đau đớn tỉnh lại, nhịn không được hét thảm một tiếng.

- Nếu như không muốn chết, ngậm miệng lại. - Giọng nói lạnh lùng của Diệp Trùng giống như hơi lạnh trong gió thu, lập tức làm Luân Chiết Dịch hiểu được hoàn cảnh của mình.

Hoảng sợ nhìn thiếu niên trông có vẻ yếu ớt trước mắt này, mặt Luân Chiết Dịch xám ngoét. Cơn đau dữ dội dưới sườn nói cho hắn biết, sức mạnh vừa rồi của vị thiếu niên này đáng sợ đến bực nào! Điều buồn cười là, mình lại còn cho rằng hắn chẳng qua chỉ là một phế vật!

Hắn rất thành thật lựa chọn ngậm miệng, hắn vẫn không muốn chết, nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của đối phương, hắn không hề cho rằng đối phương có gì kiêng kỵ đối với việc giết chết mình.

Thiếu niên này là ai? Người trong tộc? Chưa từng nghe trong tộc có cao thủ thế này a! Tuy thực lực bản thân Luân Chiết Dịch không tới mức độ đó, nhưng ánh mắt của hắn vẫn cực kỳ độc đáo.

- Ngươi là thuyền trưởng của con tàu vũ trụ này? - Diệp Trùng hỏi.

Luân Chiết Dịch vội vàng gật đầu: - Đúng! - Hắn rất biết thời vụ, biết tính mạng của mình hoàn toàn nắm trên tay đối phương. Sức mạnh của hai bên hoàn toàn không tương xứng, thân thủ cao siêu của đối phương đã tới mức kinh thế hãi tục. Trong hoàn cảnh đóng kín giống như vậy, một mình hắn hoàn toàn có năng lực giết chết toàn bộ người của cả con tàu vũ trụ.

Nhưng hắn tin đối phương nhất định không điên cuồng, bệnh hoạn như vậy. Từ ánh mắt đối phương có thể nhìn ra, thiếu niên này có sự bình bĩnh vượt xa người thường, người thế này phần lớn đều cực kỳ đáng sợ, bọn họ thường có thể tính toán chính xác các loại nhân tố, bọn họ sẽ không vì tâm tình mà phạm sai lầm. Nói thật, loại bình tĩnh này cũng chính là mục tiêu Luân Chiết Dịch vẫn luôn theo đuổi. Đáng tiếc, hắn biết, so với thiếu niên này, hắn còn kém xa.

Nếu như hắn giết mọi người trên tàu, vậy hắn cũng chỉ có ở trong vũ trụ mênh mông, Luân Chiết Dịch tin đối phương sẽ không ngay cả điều này cũng nhìn không thấy.

Cho nên, mọi thứ hắn làm hiện giờ chính là phối hợp với đối phương, chỉ có như vậy, hắn mới có thể bảo đảm an toàn của mình với mức lớn nhất, cho dù quyền quyết định cuối cùng không hề ở trên tay mình.

- Mục tiêu bay tới là chỗ nào? - Vấn đề này rất quan trọng, cũng là vấn đề Diệp Trùng quan tâm nhất.

- Hành tinh Quang Hoa. - Luân Chiết Dịch thành thật trả lời.

- Hành tinh Quang Hoa? - Diệp Trùng không khỏi hơi nhíu mày, lộ ra chút vẻ suy tư. Hành tinh Quang Hoa, cái tên này nghe có chút quen tai, mình hình như từng nghe qua ở đâu đó, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra.

Nhưng trí nhớ của hắn trước giờ cực tốt. Hắn rất mau liền nhớ ra đã nghe qua ở đâu. Trong con chip Quản phong tử cho hắn, Quản phong tử từng nói với hắn, nếu như hắn học xong tất cả chương trình thì đi tới quê nhà nàng ta một chuyến. Quê nhà của Quản phong tử chính là một nơi gọi là Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh của thành phố Thiên Trục, hành tinh Quang Hoa. Chỉ là không biết hành tinh Quang Hoa Luân Chiết Dịch nói và hành tinh Quang Hoa mà Quản phong tử nói có phải là cùng một hành tinh.

- Hành tinh Quang Hoa có phải là có một thành phố gọi là thành phố Thiên Trục? - Diệp Trùng hỏi Luân Chiết Dịch.

- Thành phố Thiên Trục? - Luân Chiết Dịch lộ ra ra vẻ mờ mịt, hắn lắc đầu: - Tôi cũng không biết. Thời gian mỗi lần dừng lại ở hành tinh Quang Hoa của chúng tôi đều rất ngắn. Nếu như ngài muốn đi địa phương nào đó của hành tinh Quang Hoa, chỉ cần sau khi tới hành tinh Quang Hoa, tôi có thể thay ngài tìm một người dân bản địa làm hướng dẫn.

Vi Du nhìn Luân Chiết Dịch hiện giờ, cảm thấy rất bất ngờ, giống như vừa rồi mình nằm mộng vậy. Luân Chiết Dịch bình tĩnh, lý trí và vừa rồi hoàn toàn giống như hai người. Sự lãnh khốc và điên cuồng làm người ta hoảng sợ đó tìm không thấy chút dấu vết nào trên người hắn.

- Còn cần mấy ngày? - Diệp Trùng lại mở miệng lần nữa.

Nghe thấy ngữ âm của đối phương trở nên hòa hoãn, Luân Chiết Dịch biết cái mạng nhỏ của mình đã an toàn hơn nhiều, giọng nói càng thêm cung kính: - Hành trình còn cần hai mươi ngày.

Diệp Trùng không khỏi tính toán trong lòng, đúng lúc này, nghe thấy Luân Chiết Dịch hỏi: - Xin hỏi, tôi có thể xử lý vết thương một chút không?

Diệp Trùng ngược lại đối với người này không khỏi có vài phần thay đổi cách nhìn, gật đầu, ra dấu đồng ý.

Luân Chiết Dịch quay về phía Vi Du, thần tình thản nhiên, chân thành: - Bác sĩ Vi Du, vẫn phải phiền cô rồi!

Không biết tại sao, nhìn thấy Luân Chiết Dịch thế này, chỗ sâu nhất trong đáy lòng Vi Du không khỏi dâng lên một luồng hơi lạnh. Từ bên ngoài mà xem, vị thiếu niên đó vẫn luôn mặt lạnh, ánh mắt nhìn người ta cũng lạnh lẽo vô bì, nhưng Vi Du lại cảm thấy hắn an toàn hơn Luân Chiết Dịch trông có vẻ nho nhã lễ độ rất nhiều.

Liếc nhìn Vi Du, Diệp Trùng lạnh nhạt nói với Luân Chiết Dịch: - Ngươi tốt nhất không nên có chủ ý gì khác, nếu không, ta sẽ giết ngươi. - Lời Diệp Trùng bình đạm như nước, không lên xuống chút nào, nhưng lại toát ra mùi vị rét lạnh trần trụi.

- Xin ngài yên tâm, ta sẽ không lấy tính mạng mình ra đùa! - Vào lúc này, Luân Chiết Dịch vẫn có thể cực kỳ tự nhiên cười nói. Chỉ là nụ cười này của hắn, làm động tới vết thương dưới sườn, gương mặt lập tức có chút nhăn nhó.

Vi Du sợ sệt đi tới trước mặt Luân Chiết Dịch. Sự việc xảy ra hôm nay quả thật quá nhiều, nàng chỉ là một bác sĩ, nào từng trải qua tình cảnh thế này, trong lòng đã loạn thành một mớ bòng bong. Sự lão luyện trong ngày thường đã sớm không cánh mà bay, nàng hiện giờ giống như một tiểu cô nương bị khiếp sợ.

Luân Chiết Dịch cười nhẹ nhàng: - Bác sĩ Vi Du, xin đừng sợ hãi, ta sẽ không gây thương hại cho cô, hơn nữa ta hiện giờ cũng không có bất cứ năng lực làm thương hại cho cô!

Vi Du lúc này mới cẩn thận sấn tới trước người Luân Chiết Dịch.

Mọi thứ trên người Luân Chiết Dịch gần như đã bị Diệp Trùng lột xuống. Diệp Trùng làm vậy chỉ vì đề phòng vạn nhất, cũng là vì cắt đứt bất cứ khả năng liên hệ với người khác nào của Luân Chiết Dịch.

Có lẽ là vì bước vào lĩnh vực chuyên nghiệp của mình, sự hoảng sợ của Vi Du rất mau liền biến mất, nàng tập trung kiểm tra vết thương của Luân Chiết Dịch.

Sức mạnh thật khủng bố! Trong lòng Vi Du đang kiểm tra chấn động vô bì, chỉ nhìn từ vẻ ngoài, rất khó tưởng tượng đây lại là do một người cây gậy gây ra. Chỉ sợ bị cái chuỳ sắt vung vẩy đánh trúng vào chính diện cũng sẽ không thảm hơn thế này!

Tổng cộng gẫy ba cái xương sườn, trong đó cái bị đánh trúng chính diện gẫy nát thành mảnh vụn, hai cái còn lại cũng gẫy thành mấy đoạn. Vi Du cũng hoài nghi mấy cái xương xung quanh ba cái xương sườn này rất có khả năng cũng xuất hiện vết nứt. Nhưng điều đó cần thiết bị chuyên nghiệp để kiểm tra.

May mà thuốc men trong phòng Vi Du thật sự không thiếu, hơn nữa động tác của Vi Du cũng cực kỳ cẩn thận, nhẹ nhàng. Nhưng cho dù như vậy, Luân Chiết Dịch đau tới mức sắc mặt trắng bệch, mồ hôi như mưa, lâu lâu lại phát ra vài tiếng hừ hừ trầm muộn.

Rất mau, Vi Du làm xong mọi thứ, Luân Chiết Dịch lúc này cũng sắp hư thoát rồi, nhưng hắn vẫn giữ được sự trấn định của mình.

Không tự giác, giúp Luân Chiết Dịch xử lý xong vết thương, Vi Du theo bản năng tránh sau lưng Diệp Trùng. Động tác này của Vi Du cũng kêu Diệp Trùng đang suy nghĩ vấn đề tỉnh lại.

- Ta đã hôn mê mấy ngày?

- Năm ngày. - Vi Du trả lời theo bản năng.

Diệp Trùng nhìn chằm chằm Vi Du: - Là cô đã cứu ta? - Đây là lần thứ hai hắn hỏi vấn đề này.

- Ừm. - Vi Du ừ một tiếng nhỏ đến mức khó nghe rõ.

Diệp Trùng xoay mặt nhìn Luân Chiết Dịch.

Luân Chiết Dịch tuy trên người đau đớn vô bì, nhưng chú ý của hắn toàn bộ đặt trên người Diệp Trùng. Sát cơ lóe lên rồi mất trong mắt Diệp Trùng, hắn nhìn thấy rõ rành rành. Trong lòng phát lạnh, chẳng lẽ đối phương muốn giết mình?

Nhưng hắn là người thông minh, rất mau liền nghĩ biết được sát cơ trong mắt Diệp Trùng từ đâu mà tới.

Cuộc nói chuyện lúc trước của hai người, Diệp Trùng nghe rõ rành rành. Cô gái trước mắt này đã cứu tính mạng của mình, vậy thì giết Luân Chiết Dịch sẽ có thể giải quyết triệt để nguy cơ của nàng. Chỉ là một khi như vậy, mình sẽ để lại dấu vết. Luân Lạc tộc có thể sẽ không tra ra mình, nhưng nếu như Diệp gia biết, vậy nhất định sẽ tra ra mình.

Đây mới là điều Diệp Trùng không muốn.

Biết Diệp Trùng đang nghĩ cái gì, Luân Chiết Dịch vội vàng thề: - Xin ngài yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không gây thêm bất cứ uy hiếp nào đối với tiểu thư Vi Du, tôi lấy tên của bà nội tôi thề!

Khối đá lớn nhất trong lòng Vi Du cuối cùng đã bỏ xuống. Ở tinh khu tự do, lấy tên bà nội thề là không cho phép làm trái, cũng không có ai lại làm trái.

Nhưng, Diệp Trùng trước giờ không tin thề thốt gì đó, hắn tin thực lực hơn. Hắn quyết định dùng phương thức của mình.

Nhớ tới lúc ở hành tinh Lam Hải, Thương từng dạy hắn một chiêu uy hiếp, có lẽ lúc này có thể dùng được. Điều bất đồng là, lúc đó Thương đã biết mọi tình huống của đối phương.

- Gia đình người sống ở chỗ nào? Có mấy người? Bọn họ là ai?... - Diệp Trùng hỏi một loạt vấn đề, trên mặt của Luân Chiết Dịch đã không còn chút huyết sắc nào. Hắn biết Diệp Trùng có ý gì, nhưng hắn lại không dám nói bậy. Mỗi khi nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh tới mức đáng sợ của đối phương, trong lòng hắn liền phát run.

Diệp Trùng hỏi cực kỳ chi tiết, do không có trải qua huấn luyện chuyên nghiệp ở phương diện này, Diệp Trùng chỉ có thể căn cứ theo hiểu biết của mình mà hỏi. Tất cả tin tức như tên tuổi, địa chỉ… của người thân Luân Chiết Dịch đều trút ra như trút đậu dưới sự bức cung của Diệp Trùng, chút nữa thì ngay cả hắn mấy tuổi không tè ra giường cũng nói ra.

Xác định lại mình không có bỏ sót, Diệp Trùng lại cho hai người đối chất, mang toàn bộ tin tức mà Luân Chiết Dịch vừa nói giữ nguyên không đổi nói lại một lượt. Luân Chiết Dịch không còn cách nào giữ được sự trấn định tự nhiên, ánh mắt nhìn về phía Diệp Trùng giống như nhìn thấy ma quỷ. - Ta sẽ xác nhận! - Lời nói lạnh nhạt của Diệp Trùng đánh tan chút may mắn cuối cùng trong lòng Luân Chiết Dịch, hắn hiện giờ không khỏi thầm chúc mừng mình vừa rồi không hề nói giả. Trong mấy tin tức này có rất nhiều thuyền viên đều biết, chính là xuất phát từ suy nghĩ điểm này, hắn mới không dám nói láo. Càng huống chi, bên người còn có một Vi Du biết rõ gốc rễ đang nghe.

Hắn lần này thật sự triệt để chết ý báo thù Vi Du.

Chương 397: Nan đề

Hành trình hai mươi ngày không hề coi là dài, đối với người đã quen du hành trong vũ trụ như Diệp Trùng mà nói, chỉ có thể coi như trò con nít. Chỉ là con tàu vũ trụ này quả thật quá cổ xưa, lạc hậu, rất nhiều chỗ làm hắn có chút không thích ứng. Mấy ngày này, hắn đều ở trong phòng của Vi Du, không rời nửa bước. Thuyền viên khác trên tàu đều vẫn mê muội như ở trong trống, không hề biết trên tàu còn có một cao thủ khủng bố ở xung quanh bọn họ. Đương nhiên, điều này không tách rời sự phối hợp của Luân Chiết Dịch.

Thời gian làm việc mấy ngày này của Luân Chiết Dịch co lại tới mức lớn nhất, thuyền viên khác chỉ thấy hắn thường chạy tới phòng của Vi Du.

Xem ra quan hệ giữa thuyền trưởng và Vi Du tiến triển mau chóng a! Suy đoán thế này tự nhiên là có vài người vui mừng, vài người buồn bã rồi, nhưng cũng có không ít người rất ngạc nhiên, thuyền trưởng trước giờ tinh tế thế nào lại vì tình yêu mà ngay cả công việc cũng lười biếng chứ? Đây không phải là phong cách của hắn!

Nhưng, ngược lại cũng không có ai vì vậy mà bất mãn. Tuyến đường này, bọn họ đã đi qua rất nhiều lần, cực kỳ an toàn. Công tác của bọn họ cũng cực kỳ thoải mái, trừ cẩn thận né tránh nham thạch có khả năng xuất hiện trong vũ trụ, mấy thứ khác ngược lại không có cái gì đáng để lo lắng.

Luân Chiết Dịch rất thành thật, không dám giở bất cứ trò gì. Mỗi lần, khi hắn đối mặt ánh mắt bình tĩnh đến mức đáng sợ đó của đối phương, bất cứ mánh khóe gì trong lòng hắn đều tan thành mây khói trong nháy mắt. Trước mặt thực lực tuyệt đối, hắn không hề có bao nhiêu không gian xoay trở.

Cao thủ siêu cấp thế này, vô luận đặt ở đâu đều làm người ta sợ hãi, càng huống chi trực tiếp đối mặt? Hắn quả thật nghĩ không rõ một cao thủ thế này, mình tại sao lại một chút ấn tượng cũng không có. Tất cả cao thủ trong đầu đều không phù hợp với hình tượng của vị thiếu niên trước mắt này. Người trẻ thế này mà thân thủ lại cao như vậy, e rằng chỉ có cao thủ La Thập của Tông hội. Nhưng La Thập hắn từng gặp, hoàn toàn bất đồng với khí chất, tướng mạo của người trước mắt này.

Nhưng, mấy thứ này đều không quan trọng, điều quan trọng là cái mạng nhỏ của mình.

Phi thuyền cuối cùng bình ổn đáp xuống hành tinh Quang Hoa, tất cả thuyền viên không khỏi đồng thanh hoan hô. Sau khi dỡ xong toàn bộ hàng hoá, bọn họ có được thời gian ba ngày hoạt động tự do, đám thuyền viên rất hứng chí, tụ năm tụ ba đi vui chơi.

Ba người Luân Chiết Dịch, Vi Du và Diệp Trùng xuống tàu cuối cùng.

- Cô có yêu cầu gì? - Nhìn Vi Du, Diệp Trùng bình tĩnh hỏi: - Chỉ cần trong phạm vi năng lực của ta, là thù lao cô cứu ta một mạng.

Vẻ mặt Vi Du vừa kính vừa sợ, cung kính nói: - Tôi không có yêu cầu gì khác, chỉ là hy vọng người nhà ta có thể bình bình an an. - Mấy ngày này, nàng đã biết thiếu niên xem ra yếu đuối vô bì trước mắt này có sức mạnh tới bực nào!

- Ừm, yêu cầu này không hề quá đáng! - Ánh mắt Diệp Trùng lại rơi trên người Luân Chiết Dịch, Luân Chiết Dịch không khỏi lại phát tê da đầu một trận.

- Nuốt nó. - Diệp Trùng lấy từ túi đeo hông ra một viên thuốc màu đỏ. Hắn không hề xác định phương sách trước đó của mình có thể có hiệu quả hay không, kinh nghiệm của hắn ở phương diện này quả thật ít tới mức đáng thương. Hắn cảm thấy tất yếu phải dùng biện pháp càng đáng tin hơn.

Nhận lấy viên thuốc, tay Luân Chiết Dịch không khỏi hơi run, nhưng hắn cũng biết mình không có bất cứ chỗ nào để phản kháng, rất dứt khoát nuốt xuống.

- Cô qua đây. - Diệp Trùng ngoắc tay với Vi Du.

Vi Du vội vàng đi tới bên cạnh Diệp Trùng, Diệp Trùng cúi người nói nhẹ vài câu bên tai Vi Du.

Trái tim Luân Chiết Dịch giống như đeo theo thùng nước hỗn loạn, bất an, hắn đương nhiên sẽ không cho rằng viên thuốc này chỉ là một viên kẹo. Hắn gần như có thể đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Quả nhiên, Diệp Trùng nói với hắn: - Thứ người vừa uống là một loại thuốc độc mạn tính, nó không hề gây chết người, nhưng cần dùng thuốc giải đúng giờ, ta đã nói công thức cho nàng ta. Nàng ta cứ mỗi nửa năm sẽ cung cấp cho ngươi một lần thuốc giải. Khi ta trở lại hành tinh Thoát Mộc lần sau, sẽ viếng thăm hai vị. Nếu như nàng ta xảy ra vấn đề gì, một tộc các người sẽ gánh chịu sự phẫn nộ của ta.

Mí mắt Luân Chiết Dịch giật một cái, vội vàng nói không dám.

Câu cuối cùng của Diệp Trùng nghe ra vô nghi là sự uy hiếp trắng trợn. Nhưng bản thân hắn lại biết đây chẳng qua chỉ là mở mắt nói nhảm mà thôi. Trở lại hành tinh Thoát Mộc? Ai biết là năm nào tháng nào chứ? Không ai hiểu rõ hơn hắn vận mạng phiêu bạt của mình! Nhưng xuất phát từ sự uy hiếp đối với Luân Chiết Dịch, hắn vẫn cứ nói. Hắn tin rằng, dưới hai loại uy hiếp, xác suất Luân Chiết Dịch vẫn dám làm ra hành động bất lợi đối với Vi Du là cực kỳ nhỏ.

Vi Du cũng cực kỳ vừa ý với điều này.

Cuộc đời sau này của mình u ám a! Mặt Luân Chiết Dịch xám xịt, lại không biết làm sao!

- Hai vị, tạm biệt! - Thân hình Diệp Trùng biến mất như quỷ mỵ lại một lần nữa làm cho sắc mặt Luân Chiết Dịch biến đổi.

Diệp Trùng không hề tiến vào thành phố gần nhất này, mà điều khiển Nguyệt Phục Vương bay mấy trăm km mới đáp xuống một thành phố khác gần đó.

Trong bóng tối, Nguyệt Phục Vương yên lặng đáp xuống một khu hoang dã ngoài thành phố tám mươi km. Trên màn hình hiển thị xung quanh ba mươi km không có một ai, Diệp Trùng cũng không cần lo lắng bị người khác nhìn thấy.

Hắn dự định ngày hôm sau mới tiến vào thành phố này.

Trong bóng đêm, một người cô đơn lầm lũi ngồi nơi hoang dã, Diệp Trùng lúc này cô tịch nói không ra lời. Cười khổ một tiếng, đối với sự cô độc thế này, hắn đã sớm quen rồi. Nhưng cho dù là vậy, mỗi khi tới giờ phút này trong lòng hắn đều có chút dị dạng.

Nhưng mấy thứ tâm tình này rất mau liền bị hắn đè xuống, hầu hết thời gian, hắn đều quen dùng suy nghĩ lý trí để thay thế thương cảm.

Chẳng lẽ lần bị bệnh này làm thần kinh mình cũng trở nên yếu ớt sao?

Trong lòng tự chế giễu hai câu, Diệp Trùng rất mau liền quăng vấn đề này đi, hay là nghĩ một vài vấn đề thực tế hơn đi. Nhưng hắn rất mau phát hiện, tương lai giống như một mớ bí ẩn mù mờ chưa biết, hắn không có được bất cứ tin tức có ích nào.

Vô luận là tìm kiếm Mục Thương hay là tìm kiếm Nhuế Băng, hắn đều không có chút manh mối nào. Hắn thậm chí ngay cả làm sao trở về thiên hà Hà Việt cũng không biết, còn năm thiên hà lớn, vậy thì càng đừng nghĩ tới.

Mình trước tiên sống cho tốt đã! Đây là mục tiêu duy nhất hiện giờ hắn có thể vạch ra với lại có khả năng thực hiện, cũng là sự việc hắn hiện giờ phải làm. Hắn không biết Diệp gia tại sao phải đối phó thế này với hắn, nhưng hắn tuyệt không thể cho phép người khác điều khiển vận mệnh của mình, cho dù là Diệp gia, cho dù Diệp gia rất có khả năng có quan hệ dây mơ rễ má với hắn!

Vận mệnh của mình vĩnh viễn chỉ có thể chính mình nắm lấy!

Bóc ra từng chút một, tuy tương lai vẫn mù mờ không rõ, nhưng Diệp Trùng đã cực kỳ rõ ràng điều mình phải làm trước mắt.

Rất đơn giản! Chính là phải ứng phó đội ngũ Diệp gia có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, chiến đấu vì vận mệnh của mình!

Nhưng điều Diệp Trùng không nghĩ tới là Diệp gia lúc này cũng đối mặt với nan đề. Thật ra, nan đề này không hề chỉ là nan đề của một nhà Diệp gia, ba đại thế gia đều đang đau đầu.

Trong thư phòng của gia chủ Diệp gia, toàn bộ mấy thành viên gia tộc chủ yếu nhất đều ở đây, Diệp Cư Hành, Diệp Quảng Hành hiển nhiên cũng trong số đó, chỉ là thần tình trên mặt mỗi người đều ngưng trọng vô bì.

- Nghĩ chắc là tình huống mọi người đều đã biết rồi. Mấy lời dư thừa khác cũng không cần nói nhiều, lần này triệu tập mọi người tới, là để thảo luận vấn đề từng phái lực lượng tới Hắc giác. - Gia chủ hiện giờ của Diệp gia nhìn quanh, nói thẳng trực tiếp vào vấn đề.

Từ lúc bắt đầu xây dựng Hắc giác, Diệp gia chưa từng phái lực lượng chiến đấu quy mô lớn tới. Không chỉ là Diệp gia, hai đại thế gia còn lại cũng như vậy, mọi người đều tuân thủ giao ước ngầm này.

Tăng phái lực lực chiến đấu quy mô tới năm thiên hà lớn, chính là việc trước giờ chưa từng có. Hơn nữa, điều quan trọng nhất là điều này sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới bố trí chiến lược trong thời gian khá dài từ nay về sau của Diệp gia, có ảnh hưởng không thể đo lường tới tương lai của Diệp gia. Cho nên, gia chủ đối với vấn đề này cũng thận trọng vô cùng.

- Hắc giác vẫn không tra rõ nguyên nhân sao? - Một người trong đó mở miệng hỏi.

Gia chủ lắc đầu: - Không có, bọn họ ở trong này đã hao tổn kha khá lực lượng, nhưng vẫn không thu được gì. Năm thiên hà lớn vẫn luôn là trọng điểm chiến lược của chúng ta, dứt khoát không thể buông bỏ được. - Câu này của gia chủ cũng tương đương xác định một tư tưởng chính, vô luận thế nào, không thể buông bỏ năm thiên hà lớn!

Nhưng không có ai có bất cứ ý kiến gì với điều này, địa vị chiến lược của năm thiên hà lớn ở rất nhiều năm trước đã định vậy rồi, sớm bền chắc không thể phá vỡ trong lòng mọi người.

Mọi người đều yên lặng, đối mặt vấn đề hóc búa này, ai cũng không biết làm sao mở miệng.

Việc rút và điều lực lượng chiến đấu này xem ra không hề là một việc rất lớn, thật ra liên đới lại cực kỳ rộng. Thiên hà Hà Việt, có thể nói, trải qua nhiều năm kinh doanh như vậy, gần như mỗi hành tinh, thậm chí mỗi thành thị, thế lực các phương diện đều đạt tới một sự cân bằng vi diệu.

Mặc kệ rút và điều nhân thủ từ chỗ nào đều tạo ra ảnh hưởng sâu rộng tới sự cân bằng chỗ đó. Vấn đề không chỉ như vậy, một số thế gia, lấy Thạch gia đứng đầu, tình huống gần đây khá căng, lúc này nếu cân bằng bị phá vỡ thì sẽ tạo nên ảnh hưởng gì, mọi người đều biết rõ trong lòng.

Chỉ sợ thiên hà Hà Việt sắp lâm vào trong sự hỗn loạn mới!

Đối với ba đại thế gia mà nói, ổn định mới là điều bọn họ muốn nhất. Sự hỗn loạn của thiên hà Hà Việt đối với bọn họ không có bất cứ chỗ tốt nào, trái lại, lực lượng của bọn họ ngược lại sẽ bị tiêu hao lượng lớn trong loại hỗn loạn này, đây là điều bọn họ không muốn nhìn thấy nhất.

- Hay là, ra lệnh Diệp Nhân trở về? - Một người trong đó kiến nghị.

Diệp Cư Hành lắc đầu, phản bác nói: - Diệp Nhân trở về cũng không có tạo được tác dụng lớn. Điều chúng ta cần hiện giờ là một lực lượng chiến đấu có quy mô. Sư sĩ chúng ta hiện giờ có thể rút và điều chỉ có khoảng mười lăm ngàn.

Trừ gia chủ, Diệp Cư Hành, mọi người còn lại không ai không thở gấp một hơi khí lạnh. Mười lăm ngàn sư sĩ, đây tuyệt đối là một lực lượng chiến đấu cường đại, nhưng nhìn ý tứ của gia chủ, loại lực lượng mức độ này vẫn không đủ.

Chẳng lẽ nguy cơ của năm thiên hà lớn thật sự đã tới mức độ gay gắt như vậy sao?