Sư sĩ truyền thuyết - Chương 390 + 391

Chương 390: Nghị quyết

Hai người Diệp Trùng và Diệp La trói hai người của Vương gia, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi được gì từ miệng bọn họ. Lời nói của hai người bị trói cực kỳ nhất trí, đại ý là hôm đó đám người đó đột nhiên biến mất trong nước, về sau cũng không có thêm tin tức gì nữa.

Diệp Trùng thậm chí còn điều khiển Nguyệt Phục Vương thâm nhập xuống đáy biển, tới gần tàu Nham thạch. Nhưng tàu nham thạch hoàn hảo không hư hại gì, mọi cửa khoang đều đóng chặt, không có bất cứ dấu vết phá hoại nào. Diệp Trùng không dám tuỳ tiện mở khoang tàu nham thạch, nếu không, nước biển tràn vào, áp lực nước khổng lồ sẽ ép mọi người trong tàu thành tương thịt trong nháy mắt.

Cực kỳ kiên nhẫn, Diệp Trùng điều khiển Nguyệt Phục Vương men theo tàu nham thạch xem xét một lượt, nhưng vẫn không có bất ức phản hồi nào, lần này thật sự làm hắn nản lòng rồi, xem ra bọn họ thật sự không ở bên trong, phỏng chừng đã rời khỏi tàu nham thạch rồi.

Nhưng, bọn họ đi đâu chứ? Vấn đề này làm Diệp Trùng cực kỳ đau đầu.

So với mức độ trung bình của hành tinh có người sinh sống của năm thiên hà lớn, hành tinh Thoát Mộc không hề xem là lớn, dân số cũng không xem là nhiều, nhưng muốn từ trong này tìm được vài người, lại cũng không khác gì mò kim đáy biển, hơn nữa điều quan trọng nhất hiện giờ là Diệp Trùng hoàn toàn không có bất cứ manh mối nào.

Diệp gia lúc này loạn cào cào cả lên. Đám tiểu bối tò mò nhìn đám trưởng bối tranh cãi kịch liệt, bọn họ trước giờ chưa từng nghĩ mấy trưởng bối bình thường trông ra nghiêm túc, không tuỳ tiện nói cười này lại mặc kệ phong độ, lớn tiếng mắng chửi thế này. Diệp gia đã không biết bao lâu rồi không náo nhiệt như vậy, mà tất cả điều này, toàn bộ đều là vì một báo cáo, một báo cáo của Diệp La.

Trong báo cáo của Diệp La chủ yếu nói hai việc, một là liên quan tới kết quả kiểm chứng huyết mạch của Diệp Trùng, việc còn lại chính là hợp tác giữa bộ lạc Hy Phượng và Lược đồng giả.

Chuyện hợp tác giữa bộ lạc Hy Phượng và Lược đồng giả vốn dĩ nên chịu sự chú ý nghiêm trọng hiện giờ lại bị quăng sang một bên, sự chú ý của mọi người đều đặt trên việc đầu tiên.

- Ta phản đối! Hắn căn bản không thể nào là người của Diệp gia. Bên trong ghi chép trong tộc căn bản không có bất cứ tin tức gì, năm mươi năm trở lại đây, trong tộc đã không có nam nữ dòng chính đi ra đồng thời. Cho một người không rõ không ràng thế nào vào trong tộc, đây tuyệt đối là một họa ngầm. Ta kiên quyết phản đối! - Người nói là Diệp Cư Hành, địa vị của người Diệp gia này chỉ thua tộc trưởng.

Diệp Cư Hành mặt trắng không râu, làn da bảo dưỡng cực kỳ tốt, xem ra lịch sự nho nhã. Nhưng không có ai dám xem thường lão, Diệp Cư Hành năm đó cũng là cao thủ danh chấn nhất thời, gia chủ hiện giờ có thể ngồi lên vị trí này, có quan hệ cực lớn với sự nỗ lực năm đó của lão. Lão lúc còn trẻ từng có cơ hội cực lớn vượt qua cao thủ đệ nhất Diệp Lạc lúc đó, nhưng biết sao được, trời ghét anh tài, lão vì tình mà bị thương tổn, nản lòng thoái chí, liền lui về trong tộc chuyên môn giúp đỡ gia chủ quản lý một vài sự vụ trong tộc.

Sau này Diệp Lạc đột nhiên mất tích, gia chủ cũng từng khuyên nhủ lão xuất sơn nhưng lại bị lão kiên quyết từ chối. Cao thủ đệ nhất hiện giờ của Diệp gia, Diệp Nhân, ở trên ý nghĩa nào đó có thể coi như là đệ tử của lão, từ nhỏ thì đã lớn lên dưới sự bồi dưỡng của lão.

Diệp Cư Hành tác phong nghiêm cẩn, chưa từng thiên vị việc tư, thanh danh trong tộc cực cao, cũng cực kỳ được gia chủ tín nhiệm. Mấy năm gần đây, quản lý phương diện sinh sôi của Diệp gia, lão chính là người phụ trách chủ yếu trong đó, lời nói ra tự nhiên cực kỳ có trọng lượng.

- Ta không tán đồng cách nói của Cư Hành. Người nói là Diệp Quảng Hành, biểu tình nói cười ngày thường trên gương mặt phúng phính lúc này đã hoàn toàn thu lại, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh nghiêm túc. Diệp Quảng Hành là nhân viên phi chiến đấu hiếm thấy trong tộc, từ nhỏ thì đã mắc phải quái bệnh, không cách nào tham gia huấn luyện trong tộc. Nhưng hắn ở phương diện chính vụ lại cực kỳ tinh thông, mấy năm trở lại đây, Diệp gia có thể có được địa vị thế này, trong đó công lao của hắn rất lớn.

Liếc nhìn xung quanh, Diệp Quảng Hành nghiêm giọng nói: - Mấy năm gần đây, tỉ lệ sinh của dòng chính Diệp gia càng lúc càng thấp, nếu như cứ giảm xuống như vậy, chỉ sợ chẳng bao lâu nữa, dòng chính Diệp gia sẽ vì vậy mà mai một.

Cả đại đường yên ắng không tiếng động, trên mặt mỗi người đều xuất hiện vẻ lo lắng, tình huống mà Diệp Quảng Hành nói mỗi người đều biết rõ trong lòng, nhưng lại vô kế khả thi. Mặc dù bọn họ đã nghĩ cách thực hiện quản lý nghiêm khắc, nhưng tình hình vẫn đang trở xấu hơn.

- Tình huống Cư Hành nói hoàn toàn chính xác, ta cũng từng tra tư liệu phương diện này trong tộc, dường như từ điểm này mà nói, người thanh niên này không thể nào là người của Diệp gia chúng ta. Nhưng báo cáo của Diệp La, mọi người đều xem rồi, biểu hiện của người thanh niên tên Diệp Trùng này hoàn toàn phù hợp với đặc trưng của huyết mạch họ Diệp chúng ta, hơn nữa là đặc trưng dòng chính thuần chính nhất. Nếu như như vậy, vậy thì chúng ta có thể suy đoán hay không, trên đời này tồn tại một loại phương pháp khác có thể bảo trì sự thuần chính của huyết mạch họ Diệp?

Lời của Diệp Quảng Hành không khác gì quăng vào trong đại đường một quả bom nặng ký!

- Càng huống chi, nếu như hắn thật sự tiến vào Diệp gia, mọi thứ đều ở dưới sự giám sát, hắn lại có thể làm ra trò gì chứ?

Tiếng nghị luận ông ông lập tức không ngừng vang bên tai. Diệp Quảng Hành lại thần sắc tự nhiên ngồi xuống.

Cuối cùng, không có bất cứ nhấp nhỏm gì, mọi người đều đồng ý với đề nghị lập tức yêu cầu Diệp Trùng tiến vào Diệp gia.

- Ngươi nói, Diệp Trùng đó rốt cuộc là có dáng vẻ gì?

- Ai biết! Nhưng nghe nói hắn là một sư sĩ rất lợi hại đó. Cũng không biết gia chủ sẽ trang bị cho hắn quang giáp gì.

- Hắn thật sự rất lợi hại sao?

- Đợi hắn tới thì biết thôi.

Thảo luận giống như thế trong Diệp gia đâu đâu cũng có. Mỗi khi nghe thấy thảo luận thế này, Diệp Nhân thường là mặt không biểu tình, xoay người bỏ đi. Thảo luận liên quan tới hắn và Diệp Trùng rốt cuộc ai mới là cao thủ đệ nhất cũng được đề cập tới suốt, Diệp Trùng, sư sĩ trước giờ chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người, tràn đầy thần bí, thực lực của hắn cũng được thần bí hóa giống như vậy.

Đợi khi mọi người tản đi, Diệp Cư Hành và Diệp Quảng Hành nhìn nhau, khóe miệng mỗi người đều lộ ra nụ cười nhẹ, nhưng lại không tới một giây liền kề vai nhau lướt qua, chi tiết ngắn ngủi tới mức có thể bỏ qua này không có ai chú ý.

Diệp Trùng không hề biết Diệp gia đang xảy ra một màn này, hắn lúc này đang cùng với Diệp La, hai người đi tới Vu Uyên thành.

Diệp La nói ở chỗ này có một cao thủ võ thuật vô cùng lợi hại, rồi sống chết đòi kéo Diệp Trùng cùng tới. Trong lòng Diệp Trùng gấp tìm kiếm mấy người Nhuế Băng, đáng tiếc trên tay không có bất cứ đầu mối nào, mù mịt không rõ, không biết bắt đầu từ đâu, liền dứt khoát cùng Diệp La tới Vu Uyên thành.

Diệp La dẫn theo Diệp Trùng giống như hai con ruồi không đầu đi loạn khắp nơi.

- Cao thủ ngươi nói rốt cuộc là ở đâu? Diệp Trùng hỏi.

Diệp La nhún vai, không chịu trách nhiệm nói: - Ta không phải đang tìm sao?

- Cũng tức là nói, người không biết hắn rốt cuộc là ở đâu? - Câu hỏi ngược của Diệp Trùng chỉ thẳng vào trọng tâm vấn đề.

- Hì hì. - Mặt Diệp La dày tới bất ngờ, không đỏ mặt chút nào: - Ta cũng chỉ nghe nói mà thôi. Nghe nói, ha ha, chỉ là nghe nói! Diệp La cười ha hả.

- Nghe nói? Cũng tức là nói, nguồn gốc tin tức không có tính chuẩn xác. Kiến nghị của ta là bỏ qua tìm kiếm. Ngoài ra, nếu như ngươi không thể đưa ra phương án tìm kiếm có tính khả thi, ta từ chối đi cùng.

Giọng nói bình tĩnh của Diệp Trùng giống như Mục Thương.

- Ta nói này A Trùng, không phải như vậy chứ…

- Diệp tử! Gọi ta là Diệp tử! Ta lại một lần nữa chỉnh sửa sai sót của ngươi.

- Cái tên Diệp tử này quả thật là quá tràn lan rồi, A Trùng tốt hơn a…

Hai người ở trên đường lớn chính là ngươi một câu, ta một câu như thế mà tranh biện.

Quảng Vệ không có tinh thần loanh quanh trên đường. Lần đại chiến hôm đó hắn có thể nói là may mắn cùng cực, thoát được một mạng, nhưng từ hưng phấn cực độ gặp được tiền bối trong phái tới thất vọng bỏ mất dịp may lúc sau, loại khác biệt tâm lý này làm hắn gần đây vẫn luôn ở trong trạng thái ủ rũ.

Nếu như không phải trận chiến giống như ác mộng đó để lại trong lòng hắn dấu vết không thể nào xóa nhoà, hắn nhất định sẽ cho rằng mình chẳng qua chỉ nằm mơ.

Phi tuyến ngân liên a! Chính là Phi tuyến ngân liên trong phái thất lạc nhiều năm! Điều bồi sư thần bí đó nhất định là vị tiền bối ẩn tu nào đó trong phái.

Nhưng điều hắn có thể làm hiện giờ chỉ có than thở mà thôi.

Chính ngay lúc này, tiếng tranh cãi bên người cắt ngang suy nghĩ của hắn. Vốn dĩ tâm tình buồn chán, Quảng Vệ không khỏi càng thêm buồn bực, quay mặt nhìn, lại chỉ thấy hai gã không biết đang tranh cãi cái gì, nhưng khi ánh mắt hắn rơi trên trước ngực một gã trong đó, giống như bị sét đánh!

Đầu óc trống rỗng, cả người như con tò he!

Khi hai người sắp đi xa, Quảng Vệ lúc này mới bỗng nhiên hoàn hồn lại.

- Đợi một lát! - Quảng Vệ kích động hét lớn lên, luýnh quýnh xông về phía hai người.

Diệp Trùng và Diệp La hoàn toàn không ngờ ở chỗ này lại có người biết bọn họ, tự nhiên cho rằng tiếng kêu phía sau là gọi người khác, không để ý tới.

Đợi khi Quảng Vệ xông tới trước mặt bọn họ, giang đôi tay chặn hai người, hai người ai nấy vẻ mặt đều nghi hoặc.

Quảng Vệ thở ồ ồ, thân thể điều bồi sư trước giờ yếu ớt có tiếng, một phen chạy nhanh như vậy, Quảng Vệ cảm thấy lồng ngực mình sôi trào, thêm vào kích động, hắn ngay cả một câu cũng nói không ra. Gương mặt đỏ lựng lên, chỉ có thể trố to mắt nhìn Diệp Trùng.

Diệp Trùng và Diệp La nhìn nhau.

Bộp bộp.

Oa, Quảng Vệ khóc chạy tới đôi chân Diệp Trùng.

Xuất phát từ bản năng, không biết nguyên cớ, Diệp Trùng nhẹ nhàng lùi ra sau một bước, Quảng Vệ chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, trước mắt liền mất đi bóng dáng Diệp Trùng, lập tức té ngã miệng gặm bùn. Một cú này của hắn dùng sức cực lớn, cú này cũng ngã cực nặng, mặt đầy đất, khóe miệng cũng bị xé rách.

Nhưng hắn trở mình bò dậy, xoay người lạy trên mặt đất, miệng nghẹn ngào nói: - Tiền bối, đệ tử cuối cùng gặp được tiền bối rồi…- Cay đắng ngày trước thoáng cái bộc phát ra, hắn cũng không khống chế được tâm tình, lập tức gào khóc sướt mướt!

- Người quen biết? Diệp La yếu ớt dùng tay chỉ Quảng Vệ đang bái trên mặt đất, thất thanh khóc khổ sở, quay mặt sang bên nhìn Diệp Trùng.

- Không quen! - Diệp Trùng lắc đầu, trả lời cực kỳ khẳng định.

- Vậy hắn tại sao…

- Không biết!

Hai người một hỏi một đáp, không để ý tới Quảng Vệ quỳ trên mặt đất, khổ sở khóc ròng.

Chương 391: Yên Lưu hệ

- Này, anh to con, đừng khóc thảm như thế! Nói nghe này, đàn ông giống cô nương nhà người ta. - Diệp La nhìn thấy Quảng Vệ khóc thương tâm như vậy, còn Diệp Trùng lại có dáng vẻ lòng dạ sắt đá, lập tức có lòng tốt nhắc nhở.

Quảng Vệ thu tiếng khóc lại, ngẩng gương mặt dính đầy bùn đất, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Phi tuyến ngân liên trước ngực Diệp Trùng.

Cảm nhận được ánh mắt của Quảng Vệ, Diệp Trùng không khỏi sờ Phi tuyến ngân liên trên cổ, trong lòng lập tức hiểu rõ xảy ra chuyện gì.

- Nhẫn Hắc Yên! - Khi nhìn thấy cái nhẫn Hắc ngọc hồn trên tay Diệp Trùng, Quảng Vệ không khỏi thất thanh kêu lên. Trái tim vừa mới bình tĩnh lại một lần nữa dao động kịch liệt, hắn đã tin tưởng người trước mặt thật sự là tiền bối phái mình không còn gì nghi ngờ! Nếu như nói Phi tuyến ngân liên đại biểu cho truyền thừa của Yên lưu phái, vậy nhẫn Hắc Yên chính là đại biểu cho địa vị tôn quý nhất của Lưu Yên hệ.

Người trước mặt này là người chấp chưởng môn phái mình!

Trời ạ! Mình cuối cùng đã tìm thấy tổ chức rồi! Quảng Vệ cảm thấy mình giống như bị hạnh phúc vô tận nhấn chìm. Không phải mình đang nằm mơ chứ, biểu tình trên gương mặt dính đầy bùn đất cổ quái, hắn bỗng nhiên cắn mạnh tay mình một cái.

A! Một tiếng kêu thảm! Hắn cắn cái này cực kỳ cố sức, đau đớn kịch liệt, nhịn không được kêu thảm, nhưng trong lòng lại vui mừng nói không ra lời!

Mình không phải đang nằm mộng!

Ánh mắt Diệp La nhìn Quảng Vệ đầy sự đồng tình.

Diệp Trùng lấy Phi tuyến ngân liên từ trên cổ xuống, treo trên tay, hỏi Quảng Vệ: - Ngươi biết thứ này?

Quảng Vệ vội vàng liều mạng gật đầu. nhưng hắn rất mau liền phản ứng lại, binh binh binh, dập đầu ba cái, thần tình vô cùng cung kính: - Đệ tử Yên Lưu hệ Quảng Vệ bái kiến người chấp chưởng! - Ba cái dập đầu này cũng dùng sức vô cùng.

Diệp Trùng lắc đầu: - Ta không phải người chấp chưởng của Lưu Yên hệ. - Hắn thế nào cũng không ngờ cái Phi tuyến ngân liên và nhẫn Hắc Yên này lại là chứng minh thân phận của người chấp chưởng Lưu Yên hệ.

Quảng Vệ lạy trên đất, giọng nói lại vô cùng kiên quyết: - Ngài là người chấp chưởng! Đệ tử tuy ngu ngốc nhưng sẽ không ngay cả Phi tuyến ngân liên và nhẫn Hắc Yên của phái mình cũng nhận không ra. - Càng nói, giọng của hắn liền trở nên nghẹn ngào.

Diệp La kéo ống tay áo của Diệp Trùng, ra dấu đám người vây xem xung quanh.

- Đi theo ta! - Giọng nói lạnh nhạt của Diệp Trùng đối với Quảng Vệ giống như tiếng sáo trời.

Mấy ngày này tuy Diệp La không dẫn Diệp Trùng tìm thấy vị cao thủ thần bí trong truyền thuyết đó, nhưng cũng đi chơi gần như cả Vu Uyên thành, tự nhiên rất dễ dàng tìm thấy một chỗ yên tĩnh.

- Cho ngươi. - Diệp Trùng đưa Phi tuyến ngân liên tới tay Quảng Vệ.

Quảng Vệ ngơ ngác nhìn Diệp Trùng, không hiểu. Diệp La cũng không ngờ Diệp Trùng lại dễ dàng giao thứ quý trọng thế này cho một người vẫn không quen biết.

Phi tuyến ngân liên chỉ riêng chất liệu đã rất hiếm có, giá trị liên thành. Càng huống chi là tín vật của một môn phái, giá trị của bản thân nó càng khó mà ước tính.

- Người là đệ tử của Yên Lưu hệ mà. - Giọng nói của Diệp Trùng bình đạm như nước, dưới ánh nắng chiều hoàng hôn, thân hình gầy ốm, thon dài lại thong dong như vậy.

Tinh thần Quảng Vệ chấn động, câu nói này hắn nghe rất rõ ràng, mau chóng gật đầu.

- Ta không phải Lưu Yên hệ các người, cái Phi tuyến ngân liên và Hắc Yên châu này cũng là vô tình có được. Cái Phi tuyến ngân liên này tặng trả lại ngươi, nhưng cái Hắc Yên châu này đối với ta lại cực kỳ có ích, không thể cho ngươi.

Trầm ngâm một lúc, Diệp Trùng tiếp tục nói: - Tuy vấn đề quyền sở hữu của hai món này khá phức tạp, nhưng ta dùng năm công thức điều bồi để đền bù cho nó. - Câu nói này của Diệp Trùng lại nói khá kiên quyết. Hắc Yên châu đối với hắn cực kỳ có ích, hắn tự nhiên sẽ không buông tay.

Ánh mắt Quảng Vệ lại mù mờ, hắn vốn dĩ chỉ là một nhân vật nhỏ, mấy năm nay cụp đuôi làm người quá lâu, vừa gặp được việc lớn thế này liền lập tức tay chân luống cuống.

Liếc nhìn Quảng Vệ, mắt Diệp Trùng sâu như trời đêm, không nói lời nào. Hắn nhặt một cây gậy trên đất, rồi viết lên mặt đất.

Công thức điều bồi trong con chip của Quản phong tử cực nhiều, với hắn mà nói, đây là một việc cực kỳ dễ dàng.

Diệp Trùng đối với mấy công thức này không cái nào không thuộc nằm lòng, viết ra tự nhiên cũng cực nhanh. Hắn tuỳ ý chọn ra năm loại công thức điều bồi, nhưng toàn bộ đều không phải công thức bản thân Yên Lưu hệ có. Mấy công thức này so với Thoát thủy xích sa nổi tiếng nhất của Yên Lưu hệ cũng không thua kém chút nào.

Diệp Trùng đứng thẳng eo, quăng cây gậy trên tay, nói với Quảng Vệ: - Năm loại công thức này cho ngươi. - Nói xong hắn nhìn Diệp La, muốn xoay người bỏ đi. Diệp La vội vàng đi theo.

- Ngươi, ngươi… - Bên trong Phi tuyến ngân liên có tất cả công thức của Yên Lưu hệ! Quảng Vệ đột nhiên quỷ thần sai khiến gào lên nói ra một câu thế này, nhưng lời vừa thốt ra, sắc mặt hắn liền không khỏi thay đổi, trong lòng thầm mắng mình ngu ngốc, trái tim lập tức lên tới cổ họng.

Diệp Trùng nhìn Quảng Vệ một cách sâu sắc.

Sắc mặt Quảng Vệ trắng bệch, hắn lúc này mới nghĩ tới đối phương chính là điều bồi sư hung danh vang dội, giết mình còn không giống như giết một con vịt sao? Hơn nữa bên ngoài rao ầm lên là mấy điều bồi sư này giết người không hề nháy mắt.

Hết rồi! Hết rồi! Mình tại sao lại phạm vào hồ đồ như vậy chứ? Quảng Vệ nhắm mắt, trái tim đập binh binh không ngừng.

Nhưng đợi cả nửa ngày, sự đau đớn dữ dội trong tưởng tượng lại không thấy tới, nhưng nghe thấy giọng nói lạnh lùng đó: - Đây là Thoát thủy xích sa của lưu phái các người, hai thứ còn lại là thuốc mê huyễn, tặng ngươi!

Đợi khi Quảng Vệ mở mắt, trước mắt đã sớm không còn một ai, trên đất đặt chỉnh tề ba lọ điều bồi.

- Nhìn không ra, ngươi vẫn thật sự là không tệ! Chậc chậc, khá là lương thiện a! - Diệp La chế giễu nói, nhưng trong mắt vẫn nhịn không được thoáng qua một tia tán thưởng, không phải ai cũng đều có thể mang mấy thứ quý giá như vậy tặng trả cho người khác.

Diệp Trùng không để ý tới hắn. Ai cũng không ngờ, cử động này của hắn, trực tiếp thay đổi bố cục giới điều bồi của hành tinh Thoát Mộc. Mười năm sau, Yên Lưu hệ đã trở thành lưu phái điều bồi mạnh mẽ nhất của hành tinh Thoát Mộc, mà trong lòng Quảng Vệ vẫn luôn cảm kích vạn phần đối với vị điều bồi sư thần bí này, trong lòng hận Phỉ Lý Độ ngày đó đánh lén Diệp Trùng, Dạ Hương Lưu sau này vẫn luôn bị Yên Lưu cực kỳ đè nén. Đây là chuyện về sau, tự nhiên không đề cập tới.

Diệp Nhân một mình đứng trước cửa sổ mạn tàu của tàu vũ trụ, nhìn vô số vì sao bên ngoài cửa sổ, trên gương mặt lạnh lùng giống như tượng băng. Nói thật, Diệp Nhân đẹp trai hơn Diệp Trùng nhiều. Chiều cao của hắn cao hơn Diệp Trùng một chút, còn thể hình cũng tráng kiện hơn Diệp Trùng, cho nên xem ra càng thêm cân xứng mà lại tràn đầy sức mạnh. Nhưng khí chất của hắn càng lạnh hơn Diệp Trùng, đứng ở đó, cả người liền giống như một khối băng lạnh ngàn năm, làm người ta không dám tới gần.

Tóc dài ngang vai, mày kiếm thon dài, sống mũi cao dài, vô luận nhìn từ góc độ nào đều là một người đẹp trai. Nhưng cặp mắt hẹp dài, nửa khép bức người giống như lưỡi đao, một làn hơi lạnh không tự chủ được lộ ra từ khóe miệng của hắn.

Khi người xung quanh lướt qua bên người hắn, không ai không cẩn thận vô cùng, chỉ sợ kinh động tới hắn.

Diệp Nhân lần này dẫn đội đón tiếp Diệp Trùng về nhà. Đối với nhiệm vụ lần này, trong lòng hắn hiểu rất rõ, nói là đón tiếp, thật ra không khác biệt gì hộ tống. Trong tộc chỉ yêu cầu kết quả là Diệp Trùng về nhà, đối với hắn làm sao về nhà, vậy thì bọn họ không có chút hứng thú nào.

- Đang nghĩ gì đó? - Một giọng nữ ngọt ngào vang lên bên tai Diệp Nhân. Diệp Trân Ni có lẽ là người duy nhất không sợ Diệp Nhân trong đám người này. Hai người Diệp Nhân và Diệp Trân Ni từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cảm tình cực tốt. Cả Diệp gia đều biết, ở trong tộc, người có thể ảnh hưởng Diệp Nhân chỉ có ba người, gia chủ, Diệp Cư Hành và Diệp Trân Ni.

Xoay mặt qua, ánh mắt rơi trên gương mặt quen thuộc đó, ánh mắt Diệp Nhân không khỏi nhu hòa vài phần.

Diệp Trân Ni không hề coi như là vô cùng xinh đẹp, trong vòng mỹ nữ xuất hiện với tần suất cực cao này của ba đại thế gia, nàng chỉ có thể coi như thượng trung đẳng trở xuống. Nhưng ở Diệp gia, nàng lại được hoan nghênh vô cùng. Tình tình nàng dịu dàng hòa nhã, hơn nữa tâm địa lương thiện, mọi người đều cực kỳ yêu thích nàng.

Đáng tiếc, Diệp Trân Ni và Diệp Nhân không thể nào kết hợp. Diệp gia đối với việc kết hợp giữa nam nữ dòng chính cực kỳ nghiêm khắc, cho dù Diệp Nhân đội lên vòng sáng cao thủ đệ nhất Diệp gia cũng vẫn không sao giãy thoát khỏi điều tộc quy gần như là nghiêm khắc nhất Diệp gia này.

Nhưng dưới sự uy hiếp của Diệp Nhân, ngược lại thật sự vẫn không có ai dám có chủ ý với Diệp Trân Ni. Diệp Trân Ni vì có thể đủ để xuất hiện bên cạnh Diệp Nhân, liều mạng nâng cao thực lực bản thân. Nàng cũng là một sư sĩ cực kỳ ưu tú, tuy thiếu rèn giũa thực chiến, nhưng may mà vô luận là gia chủ hay là Diệp Cư Hành, đối với Diệp Nhân đều vô cùng yêu quý, thường có ý, vô tình an bài hai người cùng làm nhiệm vụ.

- Đây là lần thứ năm chúng ta cùng ra ngoài làm nhiệm vụ. - Diệp Nhân nhẹ giọng nói. Nếu như lúc này có người ở bên cạnh, nhất định con ngươi sẽ rơi đầy đất. Diệp Nhân máu lạnh giống như máy móc lại cũng sẽ dùng giọng nói nhẹ nhàng thế này để nói với người khác.

- Đúng vậy. - Diệp Trân Ni cười ngọt ngào, dung nhan không hề xem như là xinh đẹp lại làm cho Diệp Nhân vẫn luôn bình tĩnh hơi thất thần.

Hai người lập tức đều bảo trì trầm mặc, kề vai đứng trước cửa sổ mạn tàu, yên tĩnh nhìn tinh không sâu thẳm ngoài cửa sổ.

- Đội trưởng, đã tới tinh khu tự do. - Sư sĩ tới thông báo trong lòng thở dài, hình như mình tới thật không đúng lúc rồi a.

- Ừ. - Diệp Nhân lạnh nhạt ừ một tiếng, giọng nói lại khôi phục sự lạnh lùng ngày thường. Không xoay người lại, chỉ lạnh lùng buông xuống một câu: - Ra lệnh mọi người chuẩn bị, kiểm tra tất cả trang bị!

- Vâng!

Diệp Trân Ni ngây ngốc nhìn chằm chằm đường nét rắn rỏi một bên mặt Diệp Nhân, vẫn cứ xuất thần.

Công tắc không gian của Nguyệt Phục Vương trên cổ tay đột nhiên dao động, phát ra tiếng ông ông.

Biến cố đột nhiên này làm Diệp Trùng dừng bước.

- Sao thế? - Diệp La thấy Diệp Trùng đột nhiên đứng lại, không khỏi kỳ quái hỏi.

Diệp Trùng nhấc tay phải, vòng tay màu đen sáng bóng thường có thể hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Đây chính là công tắc không gian của Nguyệt Phục Vương, thủ công tinh xảo, bề mặt điêu khắc từng chiếc lá cây, mấy lá cây này ngay cả gân lá cũng thấy được rõ ràng, vô cùng chân thật. Mấy lá cây quấn lấy lẫn nhau, tràn đầy mỹ cảm. Nhưng Diệp La ghét đàn ông đeo vòng tay quả thật quá khó xem, nên thường đem nó đeo trước ngực. Diệp Trùng vẫn cảm thấy đeo trên cổ tay thì tiện lợi hơn, hắn không quan tâm dễ nhìn hay không.

- Nó đang rung động! - Diệp Trùng nói dứt khoát, ngắn gọn.

- Ý, vậy là trong tộc có tin tức truyền tới. Xem xem, lúc này lại có tin tức gì? Chẳng lẽ là bởi vì việc của bộ lạc Hy Phượng và Lược đồng giả? - Diệp La vô cùng tò mò, bên trong báo cáo của hắn nói tới hai việc, với cái nhìn của hắn, việc của Diệp Trùng đã kết thúc rồi, còn lại đều là vài vấn đề nhỏ. Ngược lại, quan hệ ám muội giữa bộ lạc Hy Phượng và Lược đồng giả mới càng có giá trị nghiên cứu sâu.