Sư sĩ truyền thuyết - Chương 384 + 385

Chương 384: Truy kích

Hai người mau lẹ ngồi xổm xuống, cỏ rậm cao nửa người nhanh chóng che dấu bóng dáng hai người, nếu không tới gần xem, tuyệt khó mà phát hiện trong này mai phục hai người.

Mấy mươi người hốt hoảng lướt qua chỗ hai người không xa. Xuyên qua khe hở của bụi cỏ, Diệp Trùng có thể nhìn thấy sự kinh hoảng và không cam lòng của mấy người này.

Là mấy Lược đồng giả đó! Trên người rất nhiều người bọn họ đều mang vết thương, có vài người mặt nạ cũng rơi mất không thấy.

Bị đánh bại thật nhanh! Diệp Trùng và Diệp La nhìn nhau, đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt nhau. Thế công của mấy Lược đồng giả này vừa rồi hung mãnh, hơn nữa nhân số đông đảo, ưu thế rõ ràng phi thường. Không ngờ sự tham gia của đội ngũ đó lại mau chóng lật ngược thế trận như vậy.

Điều này cũng thật là quá nhanh đi, Diệp Trùng nghĩ thầm.

Đám Lược đồng giả bại trận này, mỗi người đều cố sức bỏ chạy, chốc chốc lại có người ngã xuống, nhưng không có một ai nhìn ngó họ. Kẻ ngã xuống muốn bò dậy, gương mặt méo mó đã rất khó phân biệt được biểu tình của họ, chỉ có nét bi ai trong mắt lại càng thêm nồng đậm, giống như mây đen đè lên đầu. Đôi môi mím chặt lại, vì dùng sức quá độ mà trở nên trắng bệch, bọn họ không hề kêu cứu.

Bọn họ biết vận mệnh của mình, cũng biết mấy người bên cạnh lúc này đây không ai sẽ lo tới mình. Nếu như đổi lại là chính bọn họ, bọn họ cũng tuyệt không vì người khác mà dừng bước chút nào.

Rất mau, trừ mấy người bị thương té ngã trong bụi cỏ, mấy người khác đã trốn ra xa.

Phía xa chỉ còn lại một vài điểm đen nhỏ.

Hai người Diệp Trùng và Diệp La đứng dậy.

- Mấy người này bại thật là nhanh! Tinh nhuệ của Hàn gia quả nhiên phi phàm, nếu như chỉ nói tới võ thuật, phỏng chừng không thua kém mấy người trong nhà đó. Đại thế gia chính là đại thế gia, không động thì thôi, vừa động thì như sấm sét. - Diệp La có chút cảm khái.

Mấy người bị thương té ngã trong bụi có đó nhìn thấy Diệp Trùng và Diệp La, lập tức nhận ra hai người bọn họ, sắc mặt không khỏi thay đổi đồng loạt.

Diệp Trùng gật đầu, ra dấu tán đồng.

Hai người đều không để ý tới mấy tên Lược đồng giả bị thương đó, cứ mãi nói chuyện, giống như bọn họ không tồn tại.

- Chúng ta đuổi theo đi. - Diệp La nói, vẻ mặt hắn hưng phấn.

- Tại sao? - Diệp Trùng kỳ quái nhìn Diệp La.

- Trong tình báo điều tra truyền về trong nhà lần trước nói, sau lưng Lược đồng giả rất có khả năng là bộ lạc Hy Phượng, trong nhà hy vọng có thể xác nhận. Thế lực sau lưng Lược đồng giả vẫn luôn rất thần bí. Còn nữa, đám không có tính người đó ta đã sớm không vừa mắt. Hì hì, lần này không phải là cơ hội tới tận cửa sao? - Diệp La xoa tay, trong mắt lấp lánh quang mang nóng bỏng.

Diệp Trùng nghĩ tới Hoàng Bạch Y.

m thanh ầm ầm từ xa truyền tới, mặt đất hơi rung động, mấy Lược đồng giả bị thương đó ai nấy sắc mặt đều kịch biến, thần sắc thê thảm.

- Ta nói mà, đám này làm sao có thể không đuổi tận giết tuyệt. Cũng thật là không giống phong cách của bọn họ. Cuối cùng cũng tới rồi. Hì hì, chúng ta cũng đúng lúc thuận đường đi nhờ xa. - Hai mắt Diệp La phát sáng, nhìn đội ngũ xông tới trước mặt.

Một đội kỵ binh lao tới trước mặt, giống như hồng thuỷ. Cơn hồng thủy màu đen chẳng qua chỉ hơn hai trăm người, thanh thế lại không thua kém thiên quân vạn mã, tiếng đạp chỉnh tề giống như gõ vào trong lòng, mỗi cú đều mang theo áp bức vô cùng, trầm muộn mà cực kỳ mạnh mẽ.

Hai người Diệp Trùng và Diệp La trong thảo nguyên mênh mông quả thật chói mắt vô bì.

Chỉ thấy dưới mệnh lệnh của người dẫn đầu đó, đội kỵ binh này nhẹ nhàng ngoặc lại, lao tới trước mặt hai người.

Tiếng vó thú dày đặc như mưa bão mang theo uy thế lệch trời lao tới trước mặt hai người. Tốc độ không giảm đi chút nào. Bốn chân mạnh khỏe của Mãng Xung thú mỗi lần đều mang tới vô số bùn đất và cỏ vụn, mạnh mẽ cày nên một đường sâu hoắm trong thảo nguyên này.

Cảm giác áp bức mạnh mẽ!

Diệp La kiêu ngạo đứng, vẻ hi ha trên mặt đã sớm thu lại, khôi phục phong độ thong dong khi mới gặp Diệp Trùng. Diệp Trùng yên lặng đứng, vẻ mặt không có biến hóa gì. Tuy cảnh tượng thế này vô cùng chấn nhiếp lòng người, nhưng đối với người đã thấy quen sự mênh mông của vũ trụ, trăm ngàn cái quang giáp chiến đấu kịch liệt trong vũ trụ mà nói, đây chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.

Hai bên mau chóng tới gần. Tốc độ của đội ngũ này vẫn không hề giảm xuống, giống như sắp đạp lên người hai người mà đi qua.

Nhưng vô luận là Diệp Trùng hay là Diệp La đều vẫn bảo trì tư thế ban đầu, không thay đổi chút nào.

Hai bên càng lúc càng gần.

Năm trăm mét… bốn trăm mét… ba trăm mét…

Tay phải của người dẫn đầu ở trước tiên đội ngũ nhẹ nhàng nâng lên.

Một cú dừng gấp hoàn mỹ. Cả đội ngũ đột ngột dừng lại ở chỗ chỉ cách hai người mười mét, Giữa động và tĩnh này, đội hình của cả đội ngũ vẫn giữ được hoàn chỉnh.

Tiếng vó vừa rồi vẫn còn như mưa bão bỗng biến mất, cả thảo nguyên yên lặng như chết.

Mỗi một chiến sĩ trên lưng Mãng Xung thú đều có vẻ lạnh lùng, mặt không chút biểu tình. Còn Mãng Xung thú vẫn luôn cuồng bạo lúc này cũng ôn thuận giống như cừu non.

Hàn Việt đang đứng bên cạnh người đứng đầu đó.

Nhìn thấy Diệp La, mặt Hàn Việt không khỏi lộ ra nụ cười: - Thì ra La huynh ở chỗ này a, vừa rồi vẫn phải cám ơn La huynh ra tay tương trợ. - Hắn vừa rồi nhìn thấy rõ ràng, chính là La Thập quấn lấy một phần lực lượng trong đó mới làm cho bọn họ có thể chống đỡ lực lượng chi viện tới.

Hàn Việt lại giới thiệu kỵ sĩ dẫn đầu đó: - Vị này chính là cao thủ La Thập trong lứa tuổi trẻ, nghĩ chắc là Ca Hoành nhất định từng nghe tên của hắn rồi nhỉ.

Gã được gọi là Ca Hoành đó không khỏi biến sắc: - La Thập! Thì ra là cao thủ Tông hội, thất kính thất kính!

Diệp La cười nhẹ: - Khách khí rồi. Không biết vị đại ca này xưng hô thế nào? - Nhìn Diệp La nho nhã lễ phép trước mắt này, Diệp Trùng thế nào cũng không sao liên hệ hắn với Diệp La giống như đứa trẻ vừa rồi. Thay đổi trước sau này cũng thật sự là quá lớn, rõ ràng là giống như đổi một người khác.

- Tại hạ Hàn Ca Hoành! - Giọng nói khàn khàn trầm thấp chọc vào tai. Gương mặt lạnh lùng làm người ta có cảm giác khó mà tới gần, sát khí không tự giác lộ ra càng làm cho người mẫn cảm giống như Diệp Trùng, Diệp La thầm kinh ngạc.

Đây là một cái tên rất xa lạ, Diệp La không khỏi nhìn về phía Hàn Việt, Hàn Việt giải thích: - Ca Hoành vẫn luôn theo bên cạnh tộc trưởng, rất ít lộ mặt ra ngoài. - Diệp La lúc này mới lộ ra chút vẻ hiểu ra, nhưng Diệp Trùng ở bên cạnh nhìn thấy rõ ràng chút cảnh giác trong mắt Diệp La.

- Vị này là? - Giọng nói khàn khàn lại vang lên lần nữa, ánh mắt Hàn Ca Hoành rơi trên người Diệp Trùng, cặp mắt lạnh lùng lấp lánh chút ngạc nhiên. Dáng vẻ Diệp Trùng lúc này cực kỳ quái dị, trên tay nhấc một cái mâu gỗ, còn cạnh chân đặt một cái rương gỗ. Khi ánh mắt của Hàn Ca Hoành rơi trên mũi mâu màu đen sẫm của mâu gỗ, đồng tử bỗng nhiên co lại, lộ ra một đốm quang mang như lưỡi đao lóe lên.

Diệp Trùng giữ yên lặng.

Hàn Việt bị hù doạ, đây chính là một người không đắc tội được a, vội vàng nhẹ giọng bên tai Hàn Ca Hoành: - Hắn chính là vị điều bồi sư đó.

Hàn Ca Hoành không khỏi nhìn Diệp Trùng thêm lần nữa.

Sự yên lặng do Diệp Trùng yên lặng mang lại cực kỳ kiềm nén, Hàn Việt vội vàng mở miệng: - Chúng tôi đang muốn truy kích Lược đồng giả bỏ trốn, không biết hai vị định thế nào?

Vẻ mặt Diệp La chính khí bừng bừng, nói: - Lời này của Hàn huynh thật quá khách sáo rồi. Đừng nói tới tình nghĩa của ta và Hàn huynh, tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn. Hơn nữa, Lược đồng giả trước giờ thanh danh xấu xa, việc đã làm không cái nào không làm người ta vô cùng phẫn nộ. Chúng tôi trước chỉ cố hết sức sức nhỏ nhoi, chỉ là vẫn xin Hàn huynh cho mượn hai con Mãng Xung thú dùng, đến lúc đó tự nhiên sẽ trả lại. - Câu cuối cùng, Diệp La nói thật hào hùng, không hề có chút xấu hổ nào.

Hàn Việt ngạc nhiên liếc Diệp Trùng, La Thập bằng lòng đã sớm nằm trong ý liệu của hắn, nhưng không ngờ Diệp Trùng cũng đi. Ngoài ra, từ ngữ khí của La Thập, hai người hình như quan hệ có đột phá, trong câu này của La Thập dùng từ “chúng tôi”, với lại còn cần hai con Mãng Xung thú, Hàn Việt không khỏi xoay chuyển các loại suy nghĩ trong lòng.

- Được. - Hàn Ca Hùng hào phóng đồng ý, giọng nói khàn khàn vẫn đâm chọc vào tai: - Có hai vị cao thủ hỗ trợ, phần thắng của chúng ta lại nhiều thêm vài phần.

Hai kỵ sĩ ngồi sau lưng đồng bọn, để trống hai con Mãng Xung thú.

Diệp La xoay người ngồi trên lưng Mãng Xung thú, động tác như nước chảy mây trôi, tiêu sái tự nhiên.

- Kỵ thuật khá thật! - Hàn Ca Hùng la lên.

Diệp Trùng nhìn Mãng Xung thú trước mắt, không khỏi có chút khó khăn, đây vẫn là lần đầu tiên hắn cưỡi Mãng Xung thú, dùng lời của năm thiên hà lớn mà nói, hắn hoàn toàn không có bất cứ kinh nghiệm điều khiển gì, càng đừng nói tới bằng lái gì đó.

Mãng Xung thú to cỡ tê giác, bốn chân mạnh khỏe, toàn thân đầy lông màu xám đen, cổ to ngắn. Trong hai con mắt to cỡ chuông đồng lộ ra sự ngang ngược, sừng màu đen trên trán, Diệp Trùng vừa nhìn liền biết nhất định là cực kỳ cứng rắn. Cố định trên lưng rộng bản của Mãng Xung thú là một bộ yên màu đen.

Từ góc độ chuyên nghiệp của Diệp Trùng mà nói, đây chỉ sợ chỉ được coi là công cụ giao thông thô sơ nhất, nguyên thủy nhất.

Không hề do dự, Diệp Trùng xoay người ngồi lên Mãng Xung thú. Mãng Xung thú hơi nhấp nhỏm, Diệp Trùng chỉ cảm thấy hơi lắc lư, nhưng trong mắt người ngoài, nửa thân trên của hắn lại không hề động đậy.

Cặp mắt nửa đóng nửa mở của Hàn Ca Hoành lập lòe tinh mang, trong lòng hắn lại không khỏi vô cùng tò mò vị điều bồi sư này. Từ động tác của hắn mà xét, rõ ràng là lần đầu tiên cưỡi Mãng Xung thú, nhưng cú vừa rồi đó lại có thể nhìn ra lực eo khá bất phàm của vị điều bồi sư đó.

Ánh mắt lại một lần nữa rơi trên cây mâu gỗ trên tay Diệp Trùng đó, trong lòng Hàn Ca Hoành đầy nghi hoặc.

Điều bồi sư? Hắn thật sự là một điều bồi sư ư?

Nhưng lúc này đã không có thời gian để họ dây dưa thêm nữa, tay phải Hàn Ca Hoành phẩy xuống, trầm giọng nói: - Đi!

Lập tức toàn bộ Mãng Xung thú đều cử động. Diệp Trùng chỉ cảm thấy Mãng Xung thú ở dưới xông tới trước, người hắn suýt nữa thì ngã ra sau. Nhưng lực eo của hắn mạnh mẽ, cứng rắn giữ được tư thế.

Chỉ là tư thế giống như khúc gỗ của hắn trong mắt đám kỵ sĩ rõ ràng là cứng nhắc vô cùng.

- Thả lỏng chút, ngươi chỉ cần để mình không rơi xuống là được. Mấy con Mãng Xung thú này huấn luyện kỹ càng, tự mình sẽ đi theo đội ngũ. - Diệp La ở một bên vội vàng nhẹ giọng truyền thụ kinh nghiệm.

Một đoàn người, cưỡi Mãng Xung thú, thuận theo dấu vết Lược đồng giả để lại mà đuổi về phía trước.

Chương 385: Nguyệt Phục Vương

Ai cũng không ngờ cuộc truy đuổi này liền năm ngày. Năng lượng bộc phát giữa sống và chết quả thật làm người ta kinh ngạc, Lược đồng giả bỏ trốn tuy dọc đường không ngừng có người ngã xuống nhưng vẫn có một vài kẻ nghị lực kiên cường ra sức bỏ chạy. Mấy ngày gần đây, ngay cả đáy lòng của Diệp Trùng cũng không khỏi vô cùng khâm phục mấy Lược đồng giả này.

Trong đội ngũ, mỗi người đều thu lại ánh mắt coi thường, mọi người đều biểu thị ra sự tôn kính của mình đối với mấy kẻ địch có ý chí ngoan cường này.

Hàn Ca Hoành không ra lệnh đội ngũ tăng tốc, mà lại không nhanh không chạm theo sát sau lưng mấy người này.

Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra.

Nhìn khu rừng rậm trước mắt, Hàn Ca Hoành không khỏi nhíu cặp lông mày to như hai cái bàn chải thép. Mọi người đều biết, Lược đồng giả sở trường trốn tránh trong rừng rậm, mỗi người bọn họ đều là cao thủ chiến đấu trong rừng rậm.

Trận chiến này, gần như đã tiêu diệt tất cả lực lượng của Lược đồng giả ở hành tinh Thoát Mộc. Mấy tên dư nghiệt đã bỏ trốn này ngược lại là việc phiền phức. Chỉ là nếu như thật sự đuổi theo vào, một mặt không nhất định có thể tìm thấy, một mặt khác, sự phản kháng trước lúc chết của mấy Lược đồng giả này nhất định hung mãnh dị thường, hơn nữa lại còn ở trong rừng rậm, cực kỳ bất lợi với phe mình.

Mấy ngày gần đây, hắn không nhanh không chậm theo sát mấy kẻ địch bỏ chạy này, chính là hy vọng tiêu diệt từng chút ý chí cầu sinh của mấy người này, từ đó giảm bớt thương vong của bộ hạ. Hắn đối với bộ hạ yêu quý như con, tự nhiên không muốn bởi vì truy bắt mà dẫn tới tổn thất nhân thủ. Ai cũng không chú ý tới nơi này lại có rừng rậm.

Chẳng lẽ là ý trời?

Nhưng chỉ chút người này cũng không gây nên sóng gió gì, hắn thầm nghĩ trong lòng.

Thương lượng với Hàn Việt một hồi, hai người này mau chóng có được nhận thức chung về vấn đề này. Lục thành vẫn có rất nhiều việc cần xử lý, nơi này không thể lỡ quá nhiều thời gian.

- Không ngờ nơi này lại là rừng rậm, lần này chúng ta tính sai rồi. Trong thành vẫn còn một số việc cần xử lý, chúng tôi sẽ lập tức trở về. - Ngồi trên Mãng Xung thú, Hàn Việt nói với hai người: - Không biết hai vị định đi đâu?

- À, đây có lẽ là người tính không bằng trời tính. Có lẽ cũng là mạng của bọn họ chưa tuyệt, Hàn huynh đừng quá để ý. Chúng tôi định quẹo về phía đông từ chỗ này, tiến về Vu Uyên Châu. Không thể theo Hàn huynh trở về Lục thành, quả thật làm người ta tiếc nuối a! - Diệp La mặt đầy tiếc nuối.

- La Thập huynh nói đi đâu thế. Lần này nếu như không phải hai vị ra tay giúp đỡ, chỉ sợ Hàn gia lần này sẽ thất bại. Tình nghĩa cao cả của hai vị, Hàn gia nhất định sẽ không quên. Lúc nào có chỗ gì cần tới tệ gia, phái người tới nhắn lời, tệ gia nhất định sẽ làm hết sức mình! - Hàn Việt nghiêm túc nói.

Dừng một lát, Hàn Việt nói: - Chỗ này cách Vu Uyên thành có chút xa, hai con Mãng Xung thú này cho hai vị mượn đi, mong có thể giảm sự cực khổ bôn ba của hai vị.

Diệp La lắc đầu, uyển chuyển từ chối ý tốt của Hàn Việt: - Loại Mãng Xung thú chiến đấu có phẩm chất tốt thế này huấn luyện không dễ, dùng để đi lại quả thật có chút lãng phí. Ý tốt của Hàn huynh hai người chúng tôi ghi vào lòng. Chỉ là chúng tôi đang định đi bộ, cũng thưởng thức được phong cảnh dọc đường.

- Đã như vậy, vậy thì chúng ta phải từ biệt rồi! Hai vị đi đường bình yên! - Hàn Việt hành lễ với hai người, tiếp đó cũng hành lễ với Hàn Ca Hoành.

Diệp La vội vàng trả lễ: - Các vị đi đường bình yên! - Diệp Trùng không nói gì, chỉ trả lễ.

Đoàn người Hàn Việt và Hàn Ca Hoành giống như một cơn gió, biến mất ở phía xa.

- Tên Hàn Ca Hoành đó rất lợi hại. - Diệp La nhìn phương hướng mọi người biết mất, khoan thai nói.

- Ừm, rất lợi hại. - Diệp Trùng tán đồng.

Diệp La vẻ mặt mong mỏi: - Cao thủ trên đời này quả thật nhiều không kể xiết, vốn dĩ ta vẫn cho rằng đã tới cảnh giới này, chắc là gần như tới được đỉnh cao của võ thuật. Về sau ta tới tinh khu tự do thì mới biết, trên đời này lại có nhiều cao thủ như vậy! Có nổi tiếng, có vô danh, có trẻ tuổi, có già, có nam, có nữ… quá nhiều, quá nhiều rồi! Từ đó về sau ta liền không muốn trở về nữa. Biết không? Nguyện vọng từ nhỏ của ta chính là trở thành võ thuật gia lợi hại nhất, mà không phải là sư sĩ.

- Ta phải ở lại chỗ này tìm kiếm chân lý của võ thuật!

Trên thảo nguyên mênh mông, vang vọng âm thanh kiên định như sắt đá của một người trẻ tuổi.

Nhìn Diệp La, Diệp Trùng đột nhiên có chút xúc động. Diệp La đã đưa ra một mục tiêu xác định như vậy đối với cuộc đời mình, nhưng mình thì sao? Dường như mình trước giờ chưa từng nghĩ qua.

Sống sót? Tìm kiếm Mục Thương? Sau khi tìm thấy Mục Thương thì sao?

Diệp La đột nhiên cắt ngang suy nghĩ của Diệp Trùng: - Hì hì, bất quá. Muốn ở lại chỗ này, vậy thì phải giúp trong nhà làm tốt việc bên này. Như vậy ta mới có thể tranh thủ càng nhiều tự do hơn. Đi, chúng ta đi tìm đám tiểu cường (gián) chạy không chết đó đi!

- Ngươi có thể tìm thấy bọn họ? - Diệp Trùng hỏi Diệp La. Sự quen thuộc của Lược đồng giả đối với rừng rậm có thể nói là có cảm giác sâu sắc. Muốn tìm thấy bọn họ trong rừng rậm, Diệp Trùng tự nhận làm không được, chẳng lẽ Diệp La có cao chiêu gì?

Diệp La dùng một loại ánh mắt nhìn tên ngốc nhìn Diệp Trùng, cả nửa ngày mới mở miệng: - Huynh đệ, chẳng lẽ không biết trên thế giới này còn có một thứ gọi là quang giáp?

Toàn thân đen thui, toàn bộ đã trải qua xử lý công nghệ mài giũa, chỉ có vảy chỗ khớp ngẫu nhiên phản xạ ra một hai tia lạnh lẽo đột ngột. Thân hình thon dài, độ cao quang giáp tiêu chuẩn mười hai mét. Chỉnh thể không có bất cứ cảm giác to phồng nào, vô luận là thiết kế khớp, tứ chi đều không có chỗ nào chê.

Lưỡi đao cong hai bên cổ tay tạo thành hai mặt trăng cong, mặt trong cánh tay khảm một cái gai cận chiến. Trên lưng treo một cái khiên đen giống như bánh răng, đường cong hơi gồ lên của cái khiên đen, Diệp Trùng vừa nhìn liền nhìn ra nó có thể quăng đi như vũ khí, tuyệt đối phù hợp với không khí động lực học. Bánh răng sắc bén ở mép làm Diệp Trùng nhớ tới loại sinh vật năm sừng kỳ quái ở gặp được trong khe núi đó.

Không giống hai chân to dày của quang giáp thông thường, hai chân cái quang giáp này thon dài giống như chân phụ nữ. Vảy ở khớp gối vẫn mang theo phong cách nhất quán của Hắc giác, nhưng phía trước hai chân thanh tú lại phân biệt có một lưỡi đao ngoài hình mặt trong cong. Diệp Trùng cũng có thể tưởng tượng ra tình cảnh nếu như bị cái chân thế này đạp trúng thì sẽ có một quang cảnh thế nào.

Hơn nữa, Diệp Trùng còn phát hiện, hợp kim của cái quang giáp này, tuyệt không phải là bất cứ loại hợp kim quang giáp Hắc giác nào từng thấy trước đây.

- Không tệ nhỉ. - Đứng ở trước mặt cái quang giáp của mình, Diệp La đắc ý nói: - Đây chính là hàng cao cấp. Loại quang giáp cấp bậc giống thế này trong nhà tuyệt không vượt quá năm mươi cái. Tuy thực lực sư sĩ của ta quá tệ, nhưng, ai bảo cha ta là gia trưởng, hì hì, ta cũng nhân tiện hưởng sái chút. - Diệp La lúc này giống như một công tử cao sang quyền quý.

Diệp Trùng giống như không nghe thấy, vẻ mặt hắn mê đắm nhìn cái quang giáp trước mắt này.

Phương diện quang giáp của ba đại thế gia, vô nghi là ở hàng đầu trên thế giới này. Tuyết Lai tộc ưu nhã, Diệp gia súc tích, bộ lạc Hy Phượng tự nhiên. Ba nhà đi con đường hoàn toàn khác nhau, bọn họ đều kiên trì phong cách của mình, nhưng có điểm bọn họ lại giống nhau, đó chính là chặt chẽ, cẩn thận.

Phương diện chế tạo quang giáp lớn, vô luận bất cứ chi tiết cho dù nhỏ thế nào cũng đều lộ ra sự chặt chẽ, không cái nào không trải qua vô số tính toán chu đáo, tôi luyện trăm bề rồi cuối cùng mới có được thiết kế hoàn mỹ nhất. Đây là một điểm sâu sắc nhất mà Diệp Trùng thể hội được khi nghiên cứu quang giáp của ba đại thế gia.

Cái quang giáp trước mắt này, vô nghi chính là thuyết minh tốt nhất.

Vô luận là tỉ lệ kết cấu mỗi bộ phận của cả quang giáp, hay là mỗi một vị trí bố trí động cơ mi ni, thậm chí đường cong bó sát chân quang giáp, trong mắt Diệp Trùng đều hoàn mỹ vô cùng! Phong cách súc tích được thể hiện hoàn mỹ nhất trên cái quang giáp này, trừ gai cận chiến và khiên bánh răng trên lưng ra, nó không hề có bất cứ vũ khí nào khác. Nhưng cũng có thể nói, trên dưới toàn thân nó đều là vũ khí. Có lẽ sẽ có người cảm thấy nó thô sơ, nhưng chỉ có người có thành tựu thâm hậu đối với quang giáp giống như Diệp Trùng thế này mới có thể nhìn ra tâm huyết và trí tuệ của người thiết kế bao hàm bên trong mỗi chi tiết của nó. Sự nâng cao của mỗi một chi tiết đối với tính năng của cả cái quang giáp có lẽ nhỏ nhoi vô cùng, nhưng sau khi vô số chi tiết trùng điệp hiệu ứng, sự nâng cao tính năng đạt tới một độ cao đáng sợ.

Diệp Trùng đã bị cái quang giáp này làm chấn động. Cái quang giáp loại hình này không có bất cứ tư liệu liên quan nào trong kho tư liệu của Mục Thương.

Cái quang giáp gần như có thể đại biểu cho trình độ cao nhất của Hắc giác này làm Diệp Trùng không khỏi nhớ tới Mục Thương. Tuy từ trên đánh giá chỉnh thể, nó và Mục Thương hoàn chỉnh vẫn có chút khoảng cách. Nhưng đây lại là quang giáp cách gần Mục Thương nhất mà hắn thấy được cho tới tận bây giờ, cho dù nó và Mục Thương hoàn toàn là hai loại phong cách.

Trước mặt cái quang giáp này, Diệp Trùng mới phát hiện, học thức của mình ở phương diện thiết kế quang giáp lại nông cạn đến thế này.

Nhìn biểu tình ngây ngốc của Diệp Trùng, trong lòng Diệp La dâng lên biết bao sự đắc ý.

- Thế nào? Cái quang giáp này. - Diệp La cố ý hỏi.

- Tốt! Cực kỳ tốt! Không, là hoàn mỹ! - Diệp Trùng lẩm bẩm trong miệng, hoàn toàn là trả lời theo bản năng, chỉ sợ hắn bây giờ cũng không biết mình nói cái gì.

- Thích không? - Diệp La cười híp mắt hỏi.

- Đương nhiên. - Diệp Trùng trả lời như chém đinh chặt sắt, hắn thậm chí còn cảm thấy vấn đề này Diệp La hỏi cực kỳ kỳ quái, trong mắt hắn, lại có người không thích một cái quang giáp thế này sao?

- Vậy thì tặng ngươi đó. - Một câu nhẹ hẫng của Diệp La làm Diệp Trùng đột ngột quay mặt lại.

- Thế nào? Không muốn sao? - Diệp La ranh mãnh nhướn mày.

- Tại sao? - Diệp Trùng hỏi thẳng thừng vô cùng.

Diệp La nhún nhún vai, không để ý nói: - Ta đối với quang giáp không có chút hứng thú nào. Hì hì, ngươi không phát hiện nó rất mới sao? Thật ra nó chẳng qua dùng chưa tới ba lần, hơn nữa mỗi lần ta đều dùng nó làm máy quét hình. Ngươi khoan hãy nói, hệ thống quét hình của nó cũng thật không tệ. Diệp La chặc lưỡi, hời hợt đánh giá.

Diệp Trùng phát hiện mình lần đầu tiên có xung động muốn chửi người khác! Mang cái quang giáp thế này làm máy quét hình, trừ phung phí của trời, chà đạp đồ đạc ra, hắn quả thật nghĩ không ra từ nào khác.

- Cho nên a, cứ tặng cho ngươi đi. Dù sao đều là người nhà. - Biểu tình của Diệp La giống như tặng một miếng vải vụn: - Bỏ trên tay của ta cũng là lãng phí, hơn nữa thực lực của ngươi cũng đủ để điều khiển cái quang giáp này.

- Cho nên, cứ tặng cho ngươi đi. Nhớ đó, nó tên là Nguyệt Phục Vương.