Sư sĩ truyền thuyết - Chương 248 + 249

Chương 248: Truy sát (1)

Diệp Trùng bắt đầu tiến hành tổng kết, không thể không thừa nhận, muốn thâm nhập từ bên trong là phương pháp có độ khó rất cao. Diệp Trùng hiểu tính cách của mình, hắn đi làm việc này không hề là một lựa chọn tốt. Giữa ba người mình, Mục và Thương, kẻ thích hợp làm việc này e rằng cũng chỉ có Thương. Đáng tiếc, hiện giờ căn bản không có cách nào thực hiện giao lưu với Thương giống lúc trước. Hơn nữa, tác dụng của Mục lúc này mới càng quan trọng hơn, nếu như không có Mục tọa trấn, vị hôi vực lĩnh giả siêu cấp đó của đối phương làm Diệp Trùng không dám có bất cứ động tác gì.

Một thích khách ẩn mình trong bóng tối, có thể cho ngươi một kích trí mạng bất cứ lúc nào, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể có một cặp mắt đang nhòm ngó, mọi hành động của ngươi đều có khả năng bộc lộ dưới mắt đối phương, loại áp lực lớn này trước giờ chưa từng có.

Trước giờ, có sự tồn tại của Mục Thương, Diệp Trùng căn bản chưa từng vì việc này mà lo lắng, mà điều này trước giờ cũng là vũ khí sắc bén trên tay của Diệp Trùng. Diệp Trùng bây giờ mới cảm thụ sâu sắc được sự cường đại của Mục Thương, Diệp Trùng lúc này mới thật sự thể hội được sự đáng sợ của một hôi vực lĩnh giả siêu cấp. Nhưng cũng may mà có Mục, thêm vào tiểu Thạch đầu, cho dù ở thế dưới, tin chắc rằng sự an toàn của mình cũng vẫn được bảo đảm, đối với thực lực của Mục, Diệp Trùng có lòng tin cực lớn. Nếu như không có Mục, đánh chết hắn cũng không tới hành tinh Minh Hồng.

Bất quá, mấy hôm nay Diệp Trùng cũng không phải là chút thu hoạch cũng không có, mỗi một góc trong sở nghiên cứu, hắn đều ngó qua một lượt, thậm chí có vài lần hắn còn mạo hiểm do thám ban đêm, lật cả sở nghiên cứu lên cũng tìm không thấy bất cứ thông tin có giá trị nào. Với Diệp Trùng, thứ duy nhất có giá trị chính là động cơ loại mới vẫn chưa hoàn thành đó của lão già Donald.

Khoảng thời gian này, sự phát triển của động cơ kiểu mới của lão già Donald rõ ràng đã tới trạng thái bình cảnh.

Với trình độ của Diệp Trùng, vẫn không thể hoàn toàn hiểu được ý nghĩa hàm chứa trong mỗi chi tiết của cái động cơ kiểu mới này, nhưng điều này không hề ngăn cản hắn phán đoán giá trị của cái động cơ này. Giống như một tên trộm, hắn chẳng cần có thể hiểu được tất cả chỗ đặc sắc trong bức danh họa, nhưng ánh mắt của hắn đủ làm hắn đưa ra một phán đoán chính xác giá trị của bức tranh này.

Công tác bảo hộ của sở nghiên cứu này không giống vẻ ngoài, Diệp Trùng chẳng tốn bao công sức liền thành công lẻn vào, mà nghiên cứu của lão già Donald rõ ràng cũng không được coi trọng, hoàn toàn không có bất cứ biện pháp bảo vệ nào. Điều này có lợi rất lớn với Diệp Trùng, mọi tư liệu của cái động cơ này đều bị hắn phục chế lại. Nếu như giao cho Liên Nguyệt, Diệp Trùng tin rằng, chẳng mất bao lâu, một động cơ mới sẽ xuất hiện trên thế giới này. Bỏ không trọng dụng một nhân vật cấp đại sư thế này, điều này với Diệp Trùng mà nói, rõ ràng là khó mà tưởng tượng được.

Đáng tiếc, mục đích tới đây của Diệp Trùng lại không phải là vì cái động cơ vẫn chưa hoàn thành này, nếu không, hắn tuyệt đối sẽ không ở lại chút nào, trực tiếp rời khỏi hành tinh nguy hiểm này.

Tin tức liên quan tới cha tới giờ vẫn không có bất cứ manh mối nào. Thâm nhập từ bên trong hiện giờ xem ra không hề hiện thực, cường công? Không thể nào!

Không có bất cứ manh mối nào, hơn nữa còn là việc hai mươi năm trước, điều này làm Diệp Trùng cảm thấy mờ mịt.

Diệp Trùng đột nhiên đứng dậy, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén, nghiêng tai lắng nghe. Hiện giờ không có Mục ở bên cạnh, quét hình siêu mạnh có trước đây không còn, chỉ dựa vào bản thân, may mà mình không hề buông lơi.

Vị trí hiện tại của Diệp Trùng là một khu dân cư. Trên thực tế, vô luận là ở hành tinh nào, khu dân cư đều cực kỳ hỗn loạn. Tuy con người đã sớm sống không lo toan, tất cả nhà ở ở đây đều là chính phủ địa phương cung cấp miễn phí, mỗi một công dân đều hưởng được quyền lợi cơ bản nhất, nhưng vô luận là ai, nếu như có nhiều tiền tài hơn, nhất định sẽ rời khỏi chỗ này. Trị an ở đây hỗn loạn, các loại thiết bị dịch vụ lạc hậu, mức độ cân bằng cuộc sống chẳng khác mấy mức độ thấp nhất.

Nguyện vọng lớn nhất của mỗi người ở đây chính là có thể rời khỏi nơi này.

Nhưng địa phương thế này lại thích hợp cho Diệp Trùng lẩn trốn. Hôm nay mình đã làm gẫy tay Thu Mạn, nếu như không có hành động gì tiếp theo, Diệp Trùng mới không tin, cho nên hắn vẫn luôn ở trong trạng thái cảnh giác cao độ.

Thứ nên tới cuối cùng sẽ tới.

Đối với việc đã làm, Diệp Trùng không hề có tâm tình hối hận gì đó. Tuy hành vi của mình hôm nay làm mình lâm vào thế bị động nhưng hối hận đối với tình huống hiện giờ không hề có bất cứ tác dụng trợ giúp nào, nghĩ cách vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt, sau đó lại tổng kết, tránh lần sau lại phạm sai lầm giống vậy, cái này mới là phương pháp Diệp Trùng cho rằng chính xác nhất. Nhưng lần sau mình thật sự không thể tái phạm? Trong lòng Diệp Trùng cũng chỉ cười khổ không thôi.

Vô thanh vô tức, Diệp Trùng cũng gọi Thủ hộ ra.

Trong đám kiến trúc tập trung thế này, Thủ hộ càng phát huy tác dụng hơn Hàm gia, tầm nhìn trắng đen quen thuộc làm Diệp Trùng cảm thấy thân thiết.

Oành, bức tường vỡ tan bắn tung tóe, bụi bặm dày đặc.

Tài liệu mà phòng ốc trong khu dân cư sử dụng vô cùng tệ, nhưng đám bụi bặm dày đặc này lại cho Diệp Trùng sự che giấu tốt nhất.

Chuỷ thủ đã sớm được Diệp Trùng lấy ra trên tay, tới hiện giờ, chuỷ thủ trang bị cho Thủ hộ trong mắt Diệp Trùng vẫn là một câu đố. Nó rốt cuộc là chế tạo dựa trên cơ chế nào? Thật ra, trên Thủ Hộ có rất nhiều chỗ làm Diệp Trùng cảm thấy không thể tưởng tượng được, tài hoa của Cố Thiếu Trạch làm Diệp Trùng kinh ngạc rất nhiều lần.

Sự sắc bén của hai thanh chuỷ thủ này là cường hãn nhất trong số tất cả vũ khí Diệp Trùng từng thấy qua.

Không đợi bụi bặm rơi xuống, Diệp Trùng đã động rồi!

Vô luận là đối với hệ thống quét hình nào, hoàn cảnh càng phức tạp, độ chính xác quét hình nó có thể đạt tới càng thấp.

Trong hoàn cảnh nhỏ hẹp thế này, hệ thống quét hình không hề đáng tin cậy hơn giác quan con người có. Huống chi lục thức của bản thân Diệp Trùng lại mẫn cảm kinh người.

Mũi chân Diệp Trùng điểm một cái, biên độ động tác tuy nhỏ, nhưng lực bạo phát đột ngột làm hắn giống như một viên pháo màu vàng kim, lao thẳng vào trong bụi đất dày đặc không thấy bến bờ.

Hoàn cảnh phức tạp cũng là trí mạng đối với Thủ hộ, cả tầm nhìn trắng đen liền trở nên hỗn loạn, mà tốc độ số liệu biến đổi bên cạnh đã hoàn toàn vượt ra khỏi năng lực phân tích của Diệp Trùng, xem giống như một ngọn thác màu trắng.

Diệp Trung dứt khoát nhắm mắt lại, không chút hoảng loạn, bình tĩnh như băng tuyết, hô hấp của Diệp Trùng nhẹ gần như không nghe được, hắn mang tất cả sự chú ý đặt trên đôi tai.

Thính lực Diệp Trùng vô cùng kinh người, sau khi luyện tập minh tức liền trở nên linh mẫn dị thường. Trong con chip Lam Dị Hành cho hắn, ứng dụng liên quan tới thính lực trong cận chiến cũng có giảng giải rất chi tiết. Truyền thuyết có vài võ thuật gia, thính lực có thể đạt tới một trình độ kinh người, bọn họ thậm chí có thể nhắm mắt mà giao đấu với người khác, chỉ dựa vào sự lưu động của không khí mà có thể đưa ra phán đoán chính xác.

Đối với loại cảnh giới cấp bậc truyền thuyết này, Diệp Trùng cũng chỉ biết đỏ mắt. Nhưng hắn vẫn lựa chọn phương pháp này, thấy thì lỗ mãng nhưng thật ra đã trải qua tính toán một phen. Thính lực của mình không đủ để đạt tới mức độ chiến đấu với người khác, nhưng cận chiến quang giáp cũng không phải là đánh nhau tay không. Động tĩnh của quang giáp trong hoàn cảnh này vượt xa âm thanh con người phát ra, đủ để mình đưa ra phán đoán chính xác.

Tiếng mảnh vỡ rơi xuống, tiếng hô hấp của mình, tiếng lưu động của không khí...

Binh, một âm thanh không lớn nhưng trầm muộn vang lên bên trái phía trước của Diệp Trùng. Hai mươi mét!

Đôi tay đặt hờ trên bàn điều khiển của Diệp Trùng bỗng nhiên cử động!

Chương 249: Truy sát (2)

Thủ Hộ giống như một làn khói nhẹ, im hơi lặng tiếng lao về chỗ phát ra tiếng động, cánh tay phải hơi căng lên, đột nhiên phát lực, vung thành một hình tròn hoàn chỉnh. Sức mạnh cú vung này của Diệp Trùng cực lớn, không khí xung quanh điên cuồng chảy vào chính giữa hình tròn này, hình thành một lốc xoáy xoay chuyển tốc độ cao. Sức mạnh đột nhiên này cũng làm cho bụi bặm trong phạm vi nhỏ chung quanh xuất hiện một khoảng không tạm thời cực ngắn. Mà tầm nhìn trước mắt Diệp Trùng cũng xuất hiện một sự rõ ràng tạm thời cực ngắn.

Tầm nhìn trắng đen lại trở nên đơn giản hơn, mấy đường kẻ trắng đan xen ngang dọc, trong mắt Diệp Trùng biến thành nổi bật vô cùng.

Nhân lúc bụi đất xung quanh vẫn chưa che lấp khu vực trống không vừa hình thành này một lần nữa, tay trái Diệp Trùng đã động rồi. Tập trung tinh thần, tay trái lần này chính xác dị thường, không có bất cứ động tác dư thừa nào. Động tác này lại đánh tan lốc xoáy vừa mới hình thành, không khí mạnh mẽ rách toạc nhiễm đầy bụi bặm bắn ra xung quanh, trước mắt Diệp Trùng lại trở lại mù mịt như vừa rồi.

Một đòn này của Diệp Trùng cũng đến từ cận chiến tay không. Trong lúc luyện võ, Diệp Trùng từng phát hiện động tác thế này có tác dụng tập trung không khí mạnh mẽ. Nhưng hắn cũng không ngờ điều khiển Thủ Hộ sử dụng lại có thể đạt tới mức độ kinh người như vậy.

Diệp Trùng đã không có thời gian để nghĩ mấy thứ này, mũi chân nhấn một cái trên thân quang giáp đối phương, cả người liền giống như mũi tên rời cung, bắn đi, hoàn toàn mặc kệ trước mắt rốt cuộc là tường hay là cái gì. Chỉ liếc một cái, Diệp Trùng liền biết đối phương tiêu rồi. Chỗ mình vừa đánh trúng vừa may chính là động cơ của đối phương!

Giống như có thứ gì ở sau đuổi theo, Diệp Trùng liều mạng bay ra ngoài. Chỉ là địa hình vẫn luôn hỗ trợ Diệp Trùng lúc này lại trở thành yếu tố quan trọng nhất ngăn cản Diệp Trùng rời đi.

Oành! Tiếng nổ dữ dội vang lên sau lưng Diệp Trùng. Sóng không khí do vụ nổ hình thành quét qua Diệp Trùng vẫn chưa thoát ra khu vực an toàn. Thể hình Thủ Hộ nhỏ bé, trọng lượng lại nhẹ, trước sóng xung kích thế này không có tí sức đề kháng nào. Diệp Trùng cảm thấy một sức mạnh to lớn sau lưng đẩy tới, không tự chủ được bay lên không, mạnh mẽ ngã ở chỗ xa xa.

Cũng may có Thủ Hộ bảo vệ, cú té này tuy nặng, nhưng Diệp Trùng lại không hề bị thương. Trong lòng Diệp Trùng thầm líu lưỡi, sóng xung kích của tên này nổ cũng thật sự có chút khủng bố.

Từ trên mặt đất bò dậy, vẫn còn kinh hãi nhưng trong lòng Diệp Trùng lại có chút thất vọng, xem ra trình độ khoa học kỹ thuật ở phương diện ổn định năng lượng của quang giáp Liên minh tự do này quả nhiên vẫn không bằng ba thế lực lớn kia a. Quang giáp của ba thế lực lớn cho dù động cơ bị đánh trúng cũng sẽ không hình thành vụ nổ mức độ này. Diệp Trùng từ vị trí một chuyên gia về quang giáp đưa ra đánh giá như vậy.

Nhưng khi Diệp Trùng đứng lên lại có chút ngớ người. Vụ nổ hình thành một hố sâu cực lớn, cư dân xung quanh cũng bị quét sạch trơn. Nhưng điều làm Diệp Trùng kinh ngạc lại không phải điều này, mà là mười mấy cái quang giáp khác ở bên cạnh cái hố này.

Mười chín cái! Thêm một cái mình vừa mới tiêu diệt vừa tròn hai mươi cái.

Lại phái hai mươi cái quang giáp tới đối phó mình, điều này cũng quá khoa trương rồi nha. Chẳng lẽ đối phương phát hiện thân phận thật sự của mình? Hay là quang giáp này quả thật tới mức không cần tiền rồi?

Cái quang giáp này, Diệp Trùng đã từng thấy qua ở hành tinh nguyên sinh, thân súng to đùng, trên người còn trang bị đủ loại vũ khí, có trường thương kiểu cổ, có đao từ trường, còn có rất nhiều các loại vũ khí quái lạ khác, rất nhiều thứ Diệp Trùng dù nhìn cũng chưa nhìn thấy qua.

Nhưng mấy cái quang giáp này giờ đây cũng chật vật dị thường. Vụ nổ vừa rồi quá đột ngột, hoàn toàn không có dấu hiệu nào, bọn họ tới giờ vẫn không rõ chuyện gì xảy ra. Hệ thống chống quét hình của Thủ Hộ cũng vô cùng xuất sắc, xem hình dáng của bọn họ hiện giờ, Diệp Trùng đoán rằng bọn họ vẫn chưa phát hiện ra mình.

Đây là lần đầu tiên Diệp Trùng và Liên minh tự do gặp gỡ, đối phương rõ ràng thiếu kinh nghiệm tác chiến với loại quang giáp có năng lực chống quét hình như Thủ Hộ, Hàm gia này. Nếu như đổi lại là ba thế lực lớn, Diệp Trùng đoán rằng bọn họ đã sớm chuyển sang phương thức quang học rồi.

Thủ Hộ cao không quá hai mét, ở địa hình phức tạp thế này, hơn nữa năng lực chống quét hình xuất sắc của bản thân nó, xác suất bị phát hiện cực nhỏ.

Nhưng Diệp Trùng không có ý nhắc nhở bọn họ, lúc này không chạy còn chờ tới lúc nào?

Diệp Trùng mượn sự che chở của nhà cửa, mau chóng lủi khỏi khu vực này.

Nhưng rất hiển nhiên, Diệp Trùng lần này chắc chắn là đụng phải tổ ong rồi, vừa mới chạy ra khỏi khu dân cư, Diệp Trùng rất mau liền phát hiện sự khác thường ở xung quanh. Khắp nơi trên không đều là quang giáp Diệp Trùng vừa nhìn thấy đó, đây chắc là quang giáp chiến đấu tiêu chuẩn của Liên minh tự do. Nhưng số lượng nhiều thế này cũng làm Diệp Trùng cả kinh. Diệp Trùng hiện giờ có chút hiểu tại sao Liên minh tự do có thể đối mặt ba thế lực lớn mà không rơi vào thế hạ phong, chẳng lẽ con đường của bọn họ là con đường dùng số lượng để thắng này? Nhưng bọn họ lấy đâu ra nhiều sư sĩ như vậy? Quang giáp dễ làm, sư sĩ khó cầu a. Diệp Trùng đối với một điểm này hiểu rõ vô cùng.

Còn thân phận của Thu Mạn ở Liên minh tự do là gì? Diệp Trùng không tin một nhân vật nhỏ bị thương mà gây ra cục diện lớn thế này.

Nhưng, trước mắt lại không phải là lúc suy nghĩ mấy việc này.

Diệp Trùng đưa ra phán đoán đối với cục thế trước mắt, mình nếu như bây giờ xông ra, cuối cùng khẳng định là rơi vào kết cục bị vây công, vậy thì cho dù mình có lợi hại hơn cũng chỉ có một con đường chết.

Diệp Trùng dùng tốc độ nhanh nhất kết nối máy liên lạc đặc chế.

- Diệp tử, ngươi hình như gặp phiền phức lớn rồi. - Trong giọng nói bình đạm của Mục lúc này lại có chút chế giễu, nhưng trái tim Diệp Trùng lúc này lại ổn định lại. Loại ngữ khí này của Mục cũng nói rõ hiện giờ không hề không có bất cứ sinh cơ nào.

- Đúng vậy, người phụ nữ đó quá nguy hiểm. - Diệp Trùng nói thẳng thừng, biểu tình lại ít nhiều có chút bất lực. Nếu như là Thương ở đây, tin rằng hắn nhất định sẽ rất khoái trá, trong đầu Diệp Trùng không biết tại sao đột nhiên lại nảy ra suy nghĩ như vậy.

- Theo tư liệu cho biết, chỉ số nguy hiểm của phụ nữ đích xác quá cao, có lẽ chỉ có Thương mới cảm thấy hứng thú với loại việc này. Ừ, Diệp tử, đây là tuyến đường chạy trốn tối ưu. Ngươi chỉ có nhiều nhất mười phút, khả năng xung mạch liên lạc mã hoá của chúng ta bị đối phương phá giải rất lớn. - Mục nhắc nhở nói.

Diệp Trùng dùng tốc độ nhanh nhất ghi nhớ tuyến đường chạy trốn, cả quá trình chỉ tốn mười giây. Điều này hoàn toàn được lợi từ việc hắn thăm dò địa hình cả thành phố đầu tiên, mỗi một con đường, mỗi một giao lộ đều đã sớm ghi lại trong đầu hắn. Bởi vì biết đối phương có sự tồn tại của một vị hôi vực lĩnh giả siêu cấp, dưới áp lực nặng, công tác chuẩn bị của Diệp Trùng cũng làm vô cùng đầy đủ. Nhưng điều không ngờ là thật sự có lúc phải dùng tới.

Lại là bỏ chạy, chẳng lẽ mình thật sự là có số bỏ chạy sao? Diệp Trùng rên rỉ trong lòng, nhưng đã ở trong tư thế chuẩn bị bỏ chạy.