Cao Thủ Học Đường - Chương 47

Chương 47

Khánh Đăng vỗ nhẹ lên vai Trúc Ly, cô bạn một thời đã từng rất yêu cậu. Cô bạn ấy có đôi mắt long lanh biết nói, nụ cười ngọt ngào và ấm áp. Cô bạn ấy cũng chỉ vì cuộc đời xô đẩy mới thành ra như thế, nhưng… không ai đánh kẻ chạy lại. Ly cúi gằm mặt, giọt nước mắt hối lỗi rơi xuống lúc nào không hay, Anh Kiệt cười lớn, cậu véo nhẹ lên má Ly, trách với cái giọng dễ thương.
- Cậu có nhớ lần đầu tiên bị phạt chung với lớp Toán tớ đã nói gì không?
Ly ngước khuôn mặt đẫm nước lên, lắc đầu. Anh Kiệt ngắc tay ra đằng sau làm ra vẻ thích chí.
- Thật ra cái lần đó, tớ ngán cái lớp Anh tới tận cổ nên mới chịu phạt cùng lớp Toán đấy.
Lời thú tội của cậu bạn đẹp trai làm Ngọc Vi tức giận, nhỏ vứt nhẹ một bông hồng lên trán bạn, cánh hoa rơi xuống. Kiệt nhảy lên như cóc, ôm đầu tránh vật thứ hai rơi xuống đầu, không khéo cô bạn đanh đá ấy phang luôn chiếc li cũng nên, ai chứ Ngọc Vi là dám lắm à.
- Thì ra là thế. Hối hận quá, hối hận quá đi mất.
- Sao hối hận thế?
Thế Bảo ngang qua, miệng ngồm ngoàm nhai táo vẫn cố gắng cười toe toét:
- Hối hận vì để táo trước mặt khỉ đấy.
Hàn Tuyết liếc cậu bạn một lượt từ đầu tới chân, khúc khích cười. Nụ cười ấy chạm vào cái nhìn hờ hững của ai kia, Đăng quay mặt đi thật nhanh, trước khi bị bà chằn Ngọc Vi phát hiện ra thì khổ. Nhưng… Vi lém lỉnh, chặn đầu Đăng, tay ngoắc ngoắc.
- Đưa đây?
- Đưa gì cơ?
Đăng khó khăn hỏi lại, tay gãi gãi đầu khó hiểu.
- Tiền hối lộ để giữ bí mật.
Vi ranh mãnh trả lời, miệng nguýt dài. Mặt Khánh Đăng đỏ bừng lên, cậu ái ngại nhìn về phía Hàn Tuyết vẫn đang hồn nhiên cười nói, Vi nghiêng đầu, chép miệng ra vẻ ta đây.
- Á à, trước kia thì thích lớp trưởng xinh đẹp của người ta, bây giờ lại thích nữ hoàng băng giá của người ta, trả tiền phí đi hotboy ơi.
Vi hét lớn làm Đăng vô thức phải bịt miệng nhỏ lại, khiến nhỏ giãy lên. Bầu trời trong xanh gợn một vài đám mây trắng xóa, nắng nhẹ nhàng buông lên những cánh hoa.
- Cát Anh.
Có tiếng ai đó gọi, quen thuộc đến mức trái tim nhỏ hẫng đi một nhịp rồi đập loạn xạ, hình ảnh dội về trong kí ức. Quay đầu, và nhỏ nhìn thấy ông, một phút nghẹn ngào làm nhỏ trơ ra như một bức tượng.
- Ba…
Tiếng "ba" dài, vang vọng giữa cả cánh đồng hoa, đồng loạt tất cả mọi người quay đầu. Trong phút chốc, ba mươi học viên của lớp mười một Toán chìm trong một giấc mơ, giấc mơ có thật. Những người đứng phía trước, những người ấy - những người tụi nó thầm gọi tên từng đêm.
- Ba…
- Mẹ…
Cảm xúc khó tả, tiếng gọi thân thương ấy, hằng đêm tụi nó vẫn ao ước được gọi, giờ đây họ đang đứng trước mặt, đang mỉm cười dịu hiền nhìn tụi nó. Chạy thật nhanh, tất cả chạy thật nhanh, chạy từ hai phía, chạy giữa cánh đồng hoa khoe sắc, giữa ánh mặt trời long lanh, giữa bầu trời xanh thẳm, hai từ ba mẹ vang dài.
Niềm hạnh phúc hiện diện trên khuôn mặt, tụi nó dụi mặt vào lòng ba mẹ, như những ngày đầu, cái ngày mà ba mẹ còn tập cho tụi nó những bước đi đầu tiên. Hoa lá reo vui, trên từng ngọn cỏ cánh chuồn chuồn kim xoay nhẹ tạo thành những vòng tròn đẹp đẽ.
Có ai đó hỏi hạnh phúc là gì?
Hạnh phúc đơn giản lắm, hạnh phúc là nghe thấy tiếng nói thân thương ấy mỗi ngày, hạnh phúc là bật cười thích thú khi nghe con kể về một ngày trên lớp của con, hạnh phúc là bữa cơm gia đình đầm ấm, có ba, có mẹ có một chút ngọt ngào đong đầy. Hạnh phúc là khi đông về mẹ quàng nhẹ chiếc khăn do chính tay mẹ đan qua cổ con trước khi con ra khỏi cửa. Hạnh phúc là mỗi đêm con ngủ say, ba vén chăn lên cao rồi hôn nhẹ lên trán con, chúc con ngủ ngon trong im lặng.
Hạnh phúc đơn giản lắm, nhưng sao khó quá.
Nhưng giờ đây.
Hạnh phúc của chúng con là thấy ba mẹ, được ba mẹ ôm vào lòng và thủ thỉ. Được ba mẹ vuốt nhẹ lên mái tóc mềm âu yếm, chứ không phải khô khan qua những cuộc điện thoại ngắn ngủi.
Như vậy là đủ.
- Phu nhân, cảm ơn người.
Trợ lí Kim lau vội những giọt nước mắt xúc động, khẽ cúi đầu. Bà Ellen khoát tay, lắc đầu nhẹ.
- Không, là tại ta đã sai, ta đã không để ý đến cảm giác của những đứa trẻ ngây thơ này, chúng cần ba mẹ chúng hơn tất cả.
Nắng vàng quá!
Thái Huy xoay người, cậu nhìn qua chỗ Thế Bảo, liếc vội.
- Thằng quỷ, ba ****** gần đây, gì mà khóc dữ vậy?
- Chi nhánh Việt Nam cũng có lúc đi công tác mà mày. Với lại, tại tao thấy tụi bay khóc, tao cũng khóc theo.
Bảo sụt sịt, ba Bảo xoa đầu con trai, giọng trầm ấm.
- Cứ khóc đi con trai, khóc rồi phải mạnh mẽ lên. Mạnh mẽ để chiến đấu, mạnh mẽ để bảo vệ các bạn, để yêu thương các bạn nhiều hơn nhé.
- Vâng ạ.
Trời cao, trong xanh vời vợi, hạ sang thật rồi bản hòa tấu của đất trời vang lên rộn rã, tiếng nhạc cũng vang lên …
Màu váy cưới tinh khôi, nụ cười rạng rỡ của cô Hàn Thủy làm trái tim tụi nó ấm lại. Cô bước đi thật nhẹ, khoác lấy bàn tay rắn chắc của ba Hàn Tuyết, ông mỉm cười hiền hậu, trấn an cô con gái bé nhỏ bằng những lời nói ấm áp. Bản nhạc vang lên. Một chút căng thẳng, một chút vấn vương, nhưng tất cả đã được xoa dịu. Cô nhìn thấy thầy Vinh đứng đằng kia, thầy nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng như ngày đầu gặp nhau, ánh nhìn tha thiết và ngập tràn yêu thương. Còn có đám tiểu quỷ luôn nghĩ cho cô đây nữa, hoa được rải từ hai bên đường đi, từ bàn tay của những thiên thần nhỏ.
Hạnh phúc hiện diện trên môi.
“Mẹ, mẹ có nhìn thấy không? Con gái mẹ đã trưởng thành rồi đấy. Con sẽ bước tiếp con đường của mẹ, nhưng… con sẽ sống tốt hơn mẹ. Yêu thương chân thành, trao đi và nhận lại mẹ nhỉ. Mẹ nhớ chúc phúc cho con nhé.”
Cát Anh nâng nhẹ tà váy cưới, đi chậm sau cô Thủy. Hôm nay, nhỏ là phù dâu của cô. Hôm nay nhỏ mặc trên mình chiếc váy thật xinh đẹp. Hôm nay, nhỏ hạnh phúc hơn bao giờ hết.
- Hoàng Gia Vinh, con đồng ý lấy Vương Hàn Thủy, suốt đời yêu thương chăm sóc cô ấy chứ?
- Con đồng ý.
- Vương Hàn Thủy con đồng ý lấy Hoàng Gia Vinh, suốt đời yêu thương chăm sóc anh ấy chứ?
Cô Thủy nhìn nhẹ qua chỗ thầy Vinh, gật nhẹ.
- Con đồng ý.
- Ta tuyên bố, từ nay trở đi hai con là vợ chồng.
Tiếng reo hò khắp hơn, ba mươi học viên lớp Toán ôm chầm lấy nhau, cười rạng rỡ. Cả vườn hồng dậy lên màu hạnh phúc. Ừ, là hạnh phúc thật sự.
...
Dòng sông trôi nhẹ nhàng, Cát Anh vứt một bông hoa cúc dại xuống cho nước cuốn đi. Nhật Nam mỉm cười, cậu ngồi xuống cạnh nhỏ, tiện tay vứt luôn một bông hoa khác xuống sông. Cát Anh quay quay đầu, lườm nhẹ Nam một cái rồi chống cằm nhìn chằm chằm xuống đáy sông.
- Cậu còn giận tớ sao?
- Tớ đâu dám.
Nam nheo mắt, rõ ràng cái giọng điệu này là đang giận mà còn chối, lay nhẹ vào vai nhỏ, cậu cố trưng ra một khuôn mặt tươi tắn nhất, nhưng Cát Anh vẫn chẳng thèm để ý, nhỏ lạnh nhạt thả chân xuống dòng nước mát lạnh.
- Thôi được rồi cho tớ xin lỗi mà.
Nam lay vai nhỏ mạnh hơn, cậu làm bộ năn nỉ ỉ ôi.
- Thôi mà, cho tớ xin lỗi, Cát Anh xin xắn đáng yêu của tớ.
- Của cậu hồi nào?
Mặt Cát Anh giả bộ nghiêm túc, Nam cười:
- Thôi được, cậu không phải là của tớ, nhưng Vũ Cát Anh, cháu gái của chủ tịch tập đoàn EW là của Nhật Nam được chưa.
- Cậu…
Cát Anh khoát nước làm ướt hết bộ vest trên người Nam, cậu phản ứng ngay lập tức, Nam chạm vào dòng nước mát lạnh, khoát mạnh lên người nhỏ, Cát Anh xua xua tay, nhỏ nhăn mặt.
- Thôi được rồi, tớ thua.
Nam cười khì khì, Cát Anh lườm cậu thêm một lần nữa rồi chuyển hướng nhìn ra xa hơn, cái nhìn mông lung về phía chân trời, nơi có những đàn chung đang tung cánh.
- Chỉ cần… cậu luôn ở bên cạnh tớ là được.
Nam hôn nhẹ lên trán nhỏ, nhẹ thôi và bầu trời vẽ ra hai chữ yêu thương.
...
Khánh Đăng nhìn thật lâu cặp đôi đang ngồi bên kia dòng sông, cậu ngắt một nhành hồng, khẽ hít hà cái mùi hương quyến rũ ấy, tâm hồn cũng trở nên thư thái hơn nhiều. Ngọc Vi vỗ nhẹ lên vai bạn, nhỏ đang cố xem xét suy nghĩ của cậu bạn từ đôi mắt kia.
- Thất tình hả?
- Không.
Đăng lắc đầu, cậu cười nhẹ, nhưng rõ ràng trong trái tim cậu vẫn có chút gì đó… buồn buồn. Đặt nhẹ cành hồng lên bàn, Đăng chớp mắt. Ngọc Vi phóng tầm nhìn về phía Nhật Nam và Cát Anh, nhỏ trầm ngâm một lúc, rồi cười:
- Họ là thanh mai trúc mã, từ lúc sinh ra định mệnh đã cho họ ở bên nhau, hơn nữa họ đều là người thừa kế của những tập đoàn lớn.
Đáy mắt Đăng dao động, cậu lắc đầu khó hiểu:
- Tớ không hiểu ý cậu? Chẳng phải bố mẹ Nam là chính trị gia sao?
Ngọc Vi gật nhẹ, nhỏ thổi nhẹ qua vòng tròn hình trái tim, tạo ra một khoảng không có bong bóng bay lượn.
- Ông nội cậu ấy là chủ tịch tập đoàn FFT, cậu biết FFT chứ?
Có đôi chút ngạc nhiên, nói đúng hơn là bất ngờ, nhưng Đăng vẫn im lặng, cậu biết chứ, vì công ty ba cậu là công ti con của FFT mà. Nhưng có một điều khiến cậu khó hiểu hơn, tại sao lớp Toán lại cho cậu và Anh Kiệt vào?
- Tớ muốn hỏi…?
- Đấy là bởi vì bố các cậu đã nhờ Nhật Nam, cũng vì thế mà phu nhân Ellen Trịnh không biết chuyện các cậu chuyển vào.
Khánh Đăng chưa dứt lời, Ngọc Vi đã chen vào, nhỏ hiểu ý cậu bạn muốn nói. Đăng gật gù, tất cả mọi thứ đã rõ ràng, tất cả mọi bí mật đã được bật mí, và có lẽ… con tim cậu cũng đã có câu trả lời. Ngọc Vi nhìn vào cành hồng trên bàn, khẽ cong miệng:
- Hoa hồng đẹp, hoa hồng có gai, Hàn Tuyết là một cô gái tốt.
Đăng cười nhẹ, ừ có lẽ yêu thương là phải học cách cho đi. Đang mải mê chìm trong mớ suy nghĩ bòng bong thì Hà Mi hớt hải chạy lại. Nhỏ lau lại mồ hôi trên trán, vịn tay vào người Vi rồi hớt hải thông báo:
- Lớp Anh tới.
Nghe có vẻ như công công đang đi truyền thánh chỉ ấy, khuôn mặt Hà Mi đỏ bừng lên, trông đáng yêu vô cùng. Cả đám quay đầu lại, Cát Anh bước ra phía trước, lớp mười một Toán và lớp mười một Anh, hai lớp gặp nhau giữa vườn hồng. Anh Thư chớp nhẹ mắt, hiện tại bộ dạng của nhỏ đang khiến tất cả các học viên lớp Toán ngạc nhiên, chẳng còn vẻ dữ dằn như mọi hôm nữa, nhỏ dịu dàng, nhỏ đằm thắm. Trong nắng chiều khuôn mặt thanh tú càng nổi bật hơn với bộ váy chấm bi.
- Tôi tới đưa cho cậu cái này.
Thư chìa bức thư ra trước, Cát Anh nửa muốn nhận, nửa lại không. Nhưng Thư đã nhánh chóng dúi mạnh nó vào tay cô bạn đối thủ kèm theo một nụ cười thân thiện.
- Thứ nhất, tôi với cậu chưa có tạm biệt nhau, thứ hai tôi đã xem bảng điểm học sinh giỏi, lớp cậu đậu tuyệt đối với điểm số tuyệt đối, nghĩa là giữa lớp Toán và lớp Anh chưa thể dừng lại ở đây. Chúng ta vẫn tiếp tục là đối thủ chứ nhỉ?
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại http://www.gacsach.com/ - gác nhỏ cho người yêu sách]

Cái nháy mắt khiến cho Ngọc Vi suýt ngã ngửa, nhỏ đang cố trấn an lại xem mình có nằm mơ hay không. Khác xa với tâm trạng của tất cả các học viên, Anh Thư và Cát Anh đều rất bình thản. Ừ, cuộc sống này là những cuộc đua và trên cuộc đua ấy, lớp Anh và lớp Toán đã gặp nhau.

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác sách:

Xù Risan – Pô Pô – tuongmy

(Tìm – Chỉnh sửa – Đăng)

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor