Cao Thủ Học Đường - Chương 44

Chương 44

Cát Anh khẽ nở một nụ cười, từ trên tầng ba của dãy nhà A2 có hai ánh nhìn đang dõi xuống, Nam hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái không khí trong lành của sân trường vào sáng sớm, cậu nhìn Cát Anh một chút, miệng vui vẻ lên tiếng:
- Nếu như không có những chuyện này, đâu phải là thời học sinh nhỉ?
- Ừ, không chỉ có lớp mình, bất cứ ở đâu cũng tồn tại thứ tình cảm thiêng liêng này hết, lớp mười Toán và ngay cả lớp Anh, nếu các cậu ấy không đoàn kết, không yêu thương nhau thì làm sao mà kết hợp đấu đá lại lớp mình được chứ, chẳng qua là mỗi người có một cách thể hiện khác nhau thôi.
Đưa mắt nhìn sang chỗ bạn, Cát Anh khẽ nở một nụ cười, Nam vi vu huýt gió, nhìn ánh mặt trời lấp ló xuyên qua những tầng mây. Cậu cảm nhận được một niềm hạnh phúc đang len lỏi.
- Thế giữa tớ và cậu?
Câu hỏi ấy làm Cát Anh rơi vào im lặng, nhỏ chỉ cười buồn, thả nhẹ một cánh hoa hồng xuống sân.
- Vẫn vậy, mãi mãi là như vậy.
Mắt Nam lóe qua vài tia cảm xúc, cậu nhăn mặt:
- Chỉ có vậy thôi sao? Không thể hơn được sao?
- Cậu…
Bất bình trước câu nói của bạn, Cát Anh nhăn mặt, Nam phì cười, cậu véo nhẹ mũi nhỏ rồi nhìn bâng quơ.
- Đùa cậu thôi, chỉ cần nhìn thấy cậu mỗi ngày là đủ.
- Lãng mạn quá ta?
Ngọc Vi vắt tay sau lưng, lảo đảo bước tới, Hà Mi bên cạnh đã khúc khích cười, Thái Huy e hèm một tiếng để lấy lại không khí.
- Hai người này sao cứ thích đánh lẻ vậy nhỉ?
Thế Bảo nhảy xộc ra, khịt mũi phán một câu, Nhật Nam đá thẳng cho bạn một cái không quên khuyến mãi cho một cái cốc đầu.
- Hay quá ha, mày hay lắm á.
Bảo mếu mặt, cậu lè lưỡi chọc quê cậu bạn bí thư “ác bá” của mình, bàn chân cũng lập tức chạy vào lớp tìm chỗ trốn, Cát Anh thở dài, mong là các bạn sẽ mãi được như thế, ngay cả lúc… nhỏ rời đi.

- Tức quá, tức quá đi mất.
Bảo Ngọc cầm lấy cốc nước Đạt Khoa đưa cho tu liền một hơi, tay phất qua phất lại hạ hỏa, Anh Thư khẽ cười, trông bộ dạng của Ngọc lúc này khác xa với nét thánh thiện nhu mì mỗi lúc gặp người khác. Đặt cốc nước qua một bên, Ngọc hét lên giận giữ, đá thật mạnh vào chiếc ghế giáo viên, cú va chạm ấy khiến nhỏ nhảy cẫng lên vì đau nhưng ngay lập tức phải cất đi bộ mặt nhăn nhó vì nhìn thấy một người.
- Cô Thu.
- Bảo Ngọc, em đang làm cái gì vậy?
Dường như cô Hải Thu không dám tin vào mắt mình, tiến tới bàn giáo viên, nhìn cái ghế chỏng chơ giữa bục, cô Thu lắc đầu:
- Cô không nhìn lầm đấy chứ Ngọc?
- Em…
Trấn tĩnh lại, cô ngồi xuống ghế mới được Khoa dựng lên, hít một hơi dài.
- Thôi không nói nhiều nữa, các em ngồi vào đi.
Ngó mắt ra ngoài cửa, cô sốt ruột nhìn đồng hồ:
- Sao quá năm phút rồi mà bảo vệ không đánh trống nhỉ?
- Chắc bảo vệ quên để em xuống ạ.
Đạt Khoa nhanh nhảu chạy ra, khi cậu vừa bước tới cửa thì… Reng. Chuông vào tiết, cô Thu nở một nụ cười mãn nguyện, phẩy tay ra hiệu cho Khoa vào lớp. Vuốt lại tà áo dài, cô đặt nhẹ cuốn giáo án lên bàn nói:
- Như các em đã biết, tuần sau nhà trường sẽ tổ chức kì thi chọn học sinh giỏi. Gần đây học viện xảy ra nhiều chuyện không hay, đồng thời lại xuất hiện những nhân vật… kì lạ. Vì thế cô muốn trong kì thi này, các em cố gắng đạt thành tích thật cao, để cho mọi người thấy lớp mười một Anh của chúng ta luôn xứng đáng với danh hiệu nhất toàn trường, đồng thời… loại bỏ triệt để lớp mười một Toán.
Cô nhìn các học viên, các học viên lại nhìn nhau, trong đáy mắt hiện ra vài tia nhìn thích thú. Đúng là “thần giao cách cảm.”
...
Hắt xì.
Hà Mi lắc đầu, nhỏ thở hắt ra bồn chồn hỏi Thái Huy:
- Ai nhắc mà tớ nãy giờ cứ hắt xì hoài vậy nhỉ?
Huy vẽ vẽ vào cuốn sổ tay ngúc ngúc đầu:
- Chắc là ai đó lại khen Mi Khờ ngây thơ đó mà.
Hà Mi cười tít, nhỏ khẩy khẩy tay Huy, nói bằng cái giọng thánh thót như chim sơn ca:
- Thật hả Huy, cậu nói thật không.
- Thật, cậu thấy tớ có bao giờ lừa ai không, nhất là cậu.
Quay qua nhìn cái má phúng phính của Mi, Huy nhăn răng cười khì, Thế Bảo bĩu môi, cậu quay xuống thở dài:
- Đừng tin nó Mi Khờ à, cậu mà tin nó chỉ có chết, cậu hắt xì là tại vì ai đó đang nói xấu cậu, chê cậu béo hoặc là… nói cậu không xinh.
- Không xinh nè.
Ngọc Vi búng mạnh lên trán Bảo, nhỏ giậm một phát thật mạnh vào chân cậu, lần thứ hai trong ngày Bảo phải rú lên. Hà Mi ỉu xìu, nhỏ úp mặt xuống bàn, chừa hai con mắt ngước lên trên, nhìn tấm bảng đen:
- Thế Bảo nói cũng có lí.
- Đừng có tin hắn, hắn là cái đồ…
- Lẻo mép phải không?
Giọng nói thanh thoát trên bục làm cả đám giật mình, Hà Mi vứt ngay cái tâm trạng không vui, reo lên như thấy quà:
- A, lão bà bà.
Lớp Toán mặt mày vui như trẩy hội, tụi nó thi nhau hỏi han rối rít, khiến cô Thủy chóng mặt xoay vòng vòng không kịp trả lời, cô nheo mắt nhìn các học trò, lắc đầu:
- Mấy cái đứa tiểu quỷ này, từ từ coi, làm cô rối lên cả rồi này
Cả lớp cười khì, gãi gãi đầu hối lỗi, Thế Bảo nhảy tót lên ngồi trên ghế như Tôn Ngộ Không, đôi mắt gian manh nhìn lão bà bà:
- Thế lúc nào cô đưa cho tụi em cái thiệp đỏ chói chang như nắng vàng mùa hạ đây ạ.
Câu nói của Bảo khiến cô Thủy đỏ mặt, cô khoát tay, mắt cố lơ đi chỗ khác để kiềm chế cảm xúc.
- Thôi, cho cô xin nhà cô nghèo nhé không có thiệp đỏ thiệp xanh gì hết.
Miệng Bảo cong cớn đáp lại:
- Hứ, thầy Vinh giàu thấy mồ.
Cô Thủy xua xua tay, mấy cái đứa tiểu quỷ này, chỉ có chọc cô là giỏi.
- Được rồi, trật tự nào thầy giám thị mà lên thì chết cả lũ đấy.
Nghe thấy ba chữ “thầy giám thị” ba mươi mốt đứa nín thin thít, đứa nào cũng khoanh tay lên bàn, mắt nhìn lên bảng rất lễ phép. Cô Thủy bật cười.
- Mấy cái đứa này thật là, cô đùa thôi mà này tuần sau thi rồi đấy, các em nhớ ôn tập cho kĩ nghe chưa?
- Thì ngày nào chả bị nhét một đống thứ vào đầu hả cô.
Hai tay Thế Bảo chống cằm, mắt mơ màng nhìn cô Hàn Thủy, Nhật Nam bặm mối dúi liền cho Bảo một cái trên trán:
- Tài lanh vừa thôi mày.
- Thì ngày nào ở vườn hồng chúng ta chẳng…
- Thế Bảo trật tự đi em.
Phóng ra vài tia nhìn ái ngại về phía Khánh Đăng, Anh Kiệt và Hàn Tuyết cô Thủy nở một nụ cười gượng gạo. Gõ nhẹ lên chiếc máy tính trên bàn cô nhẹ giọng:
- Đây là đề cương ôn tập.
- Đề cương ôn tập ạ? Lão bà bà có nhầm không, từ khi nào bọn em học thêm môn Anh Văn đấy ạ?
Hà Mi tròn mắt nhìn đống chữ trên màn hình máy chiếu, nhỏ cầm lấy hai bím tóc văn nhẹ, thắc mắc. Cả lớp Toán đồng loạt gật đầu, cô Thủy mỉm cười, dịu dàng nhìn các học viên.
- Các em sẽ thi thêm môn Anh Văn.
- Hả?
Hành lang của mỗi dãy nhộn nhịp học sinh, tà áo dài thanh thiên tung bay giữa sân trường. Học Viện Angle sáng sớm đã được trang hoàng một màu cờ hoa lộng lẫy để chào đón các thí sinh trường khác tới tham dự kì thi học sinh giỏi. Thầy Bình đứng trên phòng làm việc nhìn xuống, đôi mắt già nhăn nheo ánh lên niềm hạnh phúc rạng ngời, qua hôm nay nữa thôi mọi thứ sẽ trở về vị trí vốn có của nó, công sức thầy gây dựng suốt mấy năm qua sẽ hái quả, và thầy… sẽ phải ra đi. Nghĩ tới chuyện đó, một nỗi buồn mênh mang lại dâng lên trong lòng thầy, gắn bó với học viện đã hơn hai mươi năm, buồn có vui có, đắng cay nhiều mà hạnh phúc cũng rất nhiều. Vậy mà…
- Thưa thầy.
Giọng nói nhẹ nhàng ngoài cửa đánh thức mọi suy nghĩ của thầy, khẽ nở một nụ cười, thầy nhìn cô học trò xinh xắn, đôi mắt đen tuyền với một ánh mắt trìu mến.
- Cát Anh đấy à, sắp vào thi rồi, em có chuyện gì muốn nói với thầy sao?
Vén nhẹ tà áo dài qua một bên, Cát Anh mím môi như đang phải kìm nén một thứ cảm xúc nào đó, nhỏ gật nhẹ:
- Vâng ạ, còn tầm mười lăm phút nữa thôi, em có chuyện này muốn nói…
Sự ngập ngừng trong giọng nói khiến thầy không khỏi tò mò:
- Có chuyện gì em cứ nói đi, thầy cũng không bận gì mà.
Mùi trà thoang thoang bay trong phòng tạo nên sự ấm cúng thân tình giữa cô học trò nhỏ và thầy hiệu trưởng. Cát Anh đưa hộp quà đặt sau lưng ra phía trước để trước mặt bàn. Thấy sự khó hiểu trong mắt thầy Bình, nhỏ cười nhẹ:
- Cảm ơn thầy trong suốt hai năm qua đã luôn tin tưởng chúng em, yêu thương chúng em hết mực. Dù em biết áp lực đối với thầy rất lớn, nhưng thầy đã không quản ngại khó khăn chăm lo và dạy dỗ chúng em nên người. Em biết, bây giờ nói những lời này đối với thầy có lẽ đã muộn, nhưng rất xin lỗi thầy vì sự nghịch ngợm của lớp Toán đã làm thầy phải bận tâm, xin lỗi thầy vì đã làm cho mái tóc thầy có thêm nhiều sợi bạc, xin lỗi thầy vì tất cả.
Đuôi mắt nhiều nếp nhăn nheo lại, thầy chớp con mắt cố ngăn những giọt nước mắt già nua không rơi xuống.
- Cát Anh à, em đừng nói thế, chính các em mới là những người đã tiếp thêm động lực sống cho thầy. Sau này và mãi mãi, các em luôn là các học trò ngoan của thầy, nhớ không?
- Vâng ạ.
Nụ cười đẹp đẽ nơi khóe môi thay cho lời cảm ơn chân thành nhất.
- Em hứa, chúng em sẽ mãi là trò ngoan của thầy, mãi mãi là như vậy. Thầy… cho em gửi lời cảm ơn và xin lỗi tới các thầy cô khác, cảm ơn vì các thầy cô đã cáu gắt, cũng đã mỉm cười với chúng em. Xin lỗi vì đã làm các thầy cô buồn rất nhiều.
- Thầy biết rồi.
Thầy Bình cười đôn hậu nhìn nhỏ, nụ cười của một nhà giáo có tâm với nghề. Cát Anh bước ra ngoài, ánh mắt lưu luyến nhìn lại toàn cảnh căn phòng Hiệu trưởng, nhìn lại con người mái tóc đã bạc màu theo năm tháng. Bước chân nhẹ nhàng, hôm nay sân trường buồn hơn.
...
Reng. Hồi chuông ngân dài báo hiệu giờ làm bài bắt đầu. Sự ngột ngạt, căng thẳng len lỏi qua từng khung cửa sổ. Khò khò khò… Tiếng ngáy đều đều của một cậu học sinh làm cho giám thị chú ý, thầy Vinh bước xuống bàn thứ tư, mắt quét qua cậu học sinh đang ngủ gục một lượt, chợt thấy người quen, thầy bật cười, gõ gõ vào đầu cậu bé vài ba cái:
- Này, dậy đi.
Thế Bảo quơ tay loạn xạ, mắt nhắm tịt.
- Aizzz… để người ta ngủ tiếp coi, làm phiền hoài.
- Trời, thằng nhỏ này, thi với cử thế đấy, dậy đi, Thế Bảo.
- Dạ…
Loạng choạng ngước mặt lên, bộ dạng của cậu chẳng khác nào tên trộm bị chủ nhà bắt gặp, làm các thí sinh khác không nhịn nổi cười. Bảo gãi gãi đầu, nhìn thầy Vinh mếu mặt:
- Thầy ơi em buồn ngủ.
Thầy Vinh nhăn mặt, gõ thêm một cái lên đầu cậu:
- Em không định là bài thi nữa hả?
- Em làm xong lâu rồi mà, mới ngủ được có chú xíu thầy đã gọi dậy.
Như không tin nổi tai mình thầy Vinh há to miệng:
- Mới có hơn hai mươi phút đấy ông nội.
- Xong thật rồi mà thầy, em buồn ngủ quá à.
Lấy tay che miệng, Bảo ngáp một cái rõ to, nhìn thầy Vinh trân trối. Thầy Vinh thở dài, lấy bài kiểm tra của cậu nhìn qua một lượt rồi gật đầu.
- Thôi được rồi, em ra đi, xong rồi thì nộp.
Cả phòng thi tròn mắt nhìn cậu bạn đẹp trai của lớp mười một Toán ủ rũ ra khỏi phòng với một tư thế rất chi kì cục. Đúng năm phút sau, cả lớp Toán tập trung ngay dưới gốc bàng ngoài sân, ảo não nhìn nhau.
- Giờ sao?
- Sao nữa, đi chơi thôi.
Thái Huy hồ hởi ra ý kiến, lập tức được sự đồng ý của tất cả mọi người trừ một tên đang ngái ngủ dựa đầu trên ghế đá.
- Thế Bảo, mày có đi với tao không, nhanh nhanh lên nào.
- Ờ có, đi chứ, tao cũng đang mắc nè.
Bảo giật mình, cố mở hai mí mắt đang dính chặt vào nhau, Huy nghiêng đầu, vỗ vai Bảo hỏi lại:
- Ý mày là đi đâu.
- Đi vệ sinh chứ đi đâu, sao mày hỏi kì cục thế.
Cả lớp lăn đùng ra cười, Huy lấy liền mấy viên sỏi ném vào người Bảo làm cậu tỉnh hẳn luôn. Không khí im lặng của phòng thi khác hẳn với sự náo nhiệt sôi động của lớp Toán bây giờ. Hà Mi nhảy chân sáo kéo theo Ngọc Vi làm cho hai tà áo dài trắng bay lên, Cát Anh cười nhẹ bước theo sau, hai tay lúc lắc bám nhẹ vào bàn tay ai đó.
...
Đường Sài Gòn đông vui nhộn nhịp, xe cộ qua lại rất đông, tụi nó vào trung tâm thương mại lượn một vòng qua các khu vui chơi, hết đua xe lại qua quầy câu cá. Ngọc Vi cười gian nhìn đống cá nhựa đầy sắc màu trong tủ kính, lại ngó sang chỗ Nhật Nam:
- Thế nào bí thư, muốn thử nữa không?
Vuốt lại hồ hôi hột rớt trên trán, Nam nổi da gà lắc đầu.
- Thôi, cho tôi xin đi các cô nương, câu tiếp chắc tới mai không đủ quá, lần trước có ba người, lần này những mười một lận.
Đám con gái bĩu môi, hai mắt nheo lại hình thành sự giận dữ, ba giây sau, đôi mắt giận giữ của Hà Mi trở nên trong veo, thuần khiết đến lạ lùng, nhỏ chỉ tay về phía trước, reo lên:
- A, bắn súng kìa, bắn súng kìa, vô chơi đi, tớ muốn bắn.
Ba mươi học viên lớp mười một Toán đang trong trạng thái đơ toàn tập, tụi nó nhìn cô bạn gái dễ thương đeo cái dây nơ hình chú mèo kitty bàng hoàng. Hà Mi đưa mắt sát tận nơi, nhìn qua từng đứa bạn một.
- Sao thế?
- Ê, sau này cậu định làm mafia sao?
Anh Kiệt đưa mắt sát trở lại làm Hà Mi phải lách ra đằng sau:
- Đâu có, tớ thích bắn súng thật mà, hồi bữa á tớ đi chung với hội Cát Anh á, tớ bắn giỏi lắm nha.
- Phải rồi, phải rồi.
Thế Bảo nhảy cẫng lên, cậu sung sướng kéo tuột Hà Mi vào buồng chơi súng để lại ánh mắt thần thờ của những đứa con lại. Lúc tất cả mệt nhoài thở không ra hơi cũng là lúc trời bắt đầu xẩm tối, Ngọc Vi vừa thở dốc vừa nhìn lại tà áo dài mặc trên người nhăn mặt:
- Chẳng lẽ lại mặc thế này mãi.
Hà Mi vuốt mồ hôi, ỉu xìu:
- Đúng đấy, tớ nóng lắm rồi.
- Vậy làm sao?
Quỳnh Chi phẩy phẩy cái tay thay cho quạt, miệng thở phù cho đỡ nóng, Cát Anh khẽ cười, nhỏ chỉ tay về hướng bên phải:
- Vào đó thay đồ rồi chơi tiếp.
Đám con gái mắt sáng như sao sa, tụi con trai mếu mặt ngồi sụp xuống.
- Lại đi nữa sao?
Tà áo dài trắng tinh khôi được thay bằng những bộ váy thướt tha mềm mại, tụi con trai gật đầu cái rụp, Cát Anh buộc tóc lên cao, đặt nhẹ thẻ ATM trước quầy thu ngân:
- Chị tính tiền dùm em, nhờ chị chuyển số áo quần kia về kí túc xá học viện Ban Mai nhé.
Sự khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt, chị thu ngân cong cái miệng đỏ chót lên, đanh đá đáp lại.
- Em thông cảm, chỗ chị không có dịch vụ chuyển đồ.
Cát Anh trầm ngâm một lúc, sau đó lại cười nhẹ:
- Em nhớ là có mà, chị hỏi giám đốc đi.
- Giám đốc… cô em à.
Nụ cười mỉa mai hiện rõ trên khuôn mặt được trang điểm đậm, cái nhìn khinh bỉ rõ ràng. Chị thu ngân lắc đầu từ chối, nhưng chuông điện thoại lại reo lên, nghe thấy nó Cát Anh lại cười, đôi mắt đen tuyền trong veo ấm áp nhìn lại một lần nữa và bước vội đi, để lại sự hững hờ và trống rỗng trong lòng người ở lại.
“Hãy nghe theo mọi sự sắp đặt của cô bé ấy.” - Đó là lời của tổng giám đốc chứ không phải là giám đốc nữa, rốt cuộc cô bé ấy là ai mà khi nhắc tới giọng tổng giám đốc cũng phải run đến thế?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor