Cao Thủ Học Đường - Chương 39

Chương 39

Hà Mi đứng trầm ngâm một lát trước chiếc gương lớn, sau đó xoay nhẹ một vòng khiến cho vạt váy xòe ra, nhỏ nghiêng đầu, mỉm cười thật tươi:
- Cậu thấy tớ thế nào?
Nhỏ nhìn Cát Anh đầy mong chờ, nhưng trước khi cô bạn lớp trưởng kịp lên tiếng thì Ngọc Vi đã chép miệng lắc đầu:
- Không được, cậu thay bộ khác cho tớ.
- Sao vậy Vi?
Hà Mi phụng phịu, nhỏ giậm giậm cái chân ra chiều không đồng ý.
- Quá trẻ con.
Ngọc Vi nguýt dài một cái rồi cho thêm một tép cam nữa vào miệng. Mặt Hà Mi méo xệch, nhỏ cúi đầu, hai tay nắm chặt lấy vạt váy, Cát Anh liếc Ngọc Vi một cái, rồi cười nhẹ:
- Tớ thấy nó đáng yêu mà.
Mắt Hà Mi sáng bừng lên, nhỏ chắp hai tay phía trước, long lanh nhìn Cát Anh:
- Thật hả lớp trưởng?
- Ừ.
Cát Anh gật nhẹ, nhưng ngay bên cạnh Ngọc Vi bĩu môi, nhỏ ngó qua chỗ Hà Mi, điệu bộ hết sức nghiêm trọng:
- Đáng yêu thì đáng yêu thật, nhưng mà…
- Ngọc Vi.
Cát Anh nheo mắt, khẽ cốc lên trán Vi một cái, Vi nhăn mặt, nhìn bạn cười hề hề.
- Tớ đùa Hà Mi một chút thôi mà, Mi khờ nhỉ?
Chun mũi nhìn cô bạn thân, Hà Mi ngúng nguẩy bỏ ra ngoài phòng, không thèm liếc qua chỗ Vi lấy một giây, Ngọc Vi vuốt cằm, vẻ đăm chiêu một lúc rồi tự cười một mình. Đúng là Mi khờ, nhỏ vẫn mãi là một thiên thần ngây thơ đến ngốc nghếch, chẳng thể nào mà lớn được.
o0o
Chân Vi bước đi chầm chậm, nhỏ đưa mắt lên nhìn bầu trời, hôm nay có rất nhiều sao, trước lúc tới vườn hồng, nhỏ phải gặp một người. Nén một tiếng thở dài, Vi bặm môi, hai bàn tay xoa xoa vào nhau cố xua đi cái không khí se lạnh.
- Con đợi lâu chưa?
Bà Ngân nhìn con gái thật trìu mến, bộ váy kim sa trên người tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo đến kì dị, một nụ cười thoáng qua, Vi lắc đầu:
- Con mới tới, có chuyện gì… mẹ nói nhanh đi.
Trong bóng tối Vi vẫn nhìn thấy một cái nhếch mép lạnh lùng còn vương trên môi của mẹ. Bà khoanh hai tay trước ngực, ngồi xuống chiếc ghế đá rồi khoan thai lên tiếng:
- Có vẻ như con quan tâm đến cô Thủy hơn mẹ nhỉ?
Vi nhíu mày, nhỏ nhìn mẹ chằm chặp, khuôn mặt đông cứng lại:
- Mẹ định làm gì cô ấy, nếu như…
- Con không phải lo, chủ tịch sẽ không cho mẹ làm việc gì khiến cho tiểu thư phải buồn.
Thở hắt ra nhìn đứa con gái, bà Ngân ý tứ liếc mắt về phía vườn hồng, nụ cười nhạt thếch trên môi vẫn đọng lại:
- Chỗ đấy… đang rất vui phải không?
Giọng nói dịu đi, Vi im lặng, nhỏ không biết trả lời bà ra sao. Vẫn không để ý đến thái độ của con gái, bà vẫn chăm chăm nhìn về hướng ấy, đáy mắt hiện ra một thứ cảm xúc lạ lùng, khó tả.
- Mấy ngày hôm nay, mẹ thấy con khóc rất nhiều và cười cũng rất nhiều.
Ngọc Vi giật mình, nhỏ cắn môi, cổ họng bỏng rát nghẹn lại:
- Phải, chỉ có bên các bạn con mới được như thế.
- Vi, con không thể từ bỏ nơi này được sao?
Quay lại nhìn con, người phụ nữ ấy đang cố tìm thấy trong mắt Vi một thứ cảm xúc khác, nhưng trái lại, ánh mắt ấy vẫn như vậy, lạnh lùng đến vô cảm hoặc giả chỉ là một thứ cảm xúc nghẹn ngào đau đớn, nó không tinh nghịch, nó không đẹp đẽ và ngây thơ như những gì nhỏ thể hiện khi ở cạnh lớp Toán.
- Không mẹ ạ.
Giọng nói vang lên, tan nhanh trong không gian, hờ hững. Hai bàn tay của người phụ nữ buông xuống như mất hết sức lực, một giọt nước mắt lăn dài trên má:
- Mẹ phải làm gì để con quay trở về đây?
- Thật tiếc là những thứ con muốn mẹ đều không có.
Vi cười nhạt, mắt hướng về khoảng không vô định phía trước, trái tim bà Ngân như bị ai bóp nghẹn, bà nhìn con gái, đáy mắt mờ đục. Thứ tình cảm thiêng liêng ấy đã bị bà chà đạp. Đúng, bà không phải là một người mẹ tốt, bà không mang tới cho nhỏ được một hạnh phúc gia đình thật sự, không cho nhỏ được một cảm giác ấm áp mỗi lúc bên mình. Nếu như trên thương trường bà thành công bao nhiêu thì bà lại là một người mẹ tồi bấy nhiều.
Im lặng. Bà không dám đối mặt với con gái nữa, bà sợ… sợ ánh mắt nhỏ nhìn bà sẽ lạnh nhạt hơn, rồi đau đớn nhận ra rằng nhỏ đang dần buông tay.
- Nhưng con yêu mẹ…
Đôi mắt ầng ậng nước quay qua chỗ bà, thổn thức.
- Ngọc Vi.
Cảm xúc dâng trào, bốn chữ phát ra từ miệng nhỏ khiến bà chết sững, Vi gạt nước mắt, nhỏ cười nhẹ, nụ cười trong vắt, thánh thiện vô cùng:
- Con đã từng giận mẹ rất nhiều, đã từng hận mẹ rất nhiều, nhưng… mẹ vẫn là mẹ của con, mãi mãi không thể nào thay đổi, dù… ngoài việc đã sinh con ra, mẹ chưa từng dành riêng cho con một lần chăm sóc ân cần nào cả.
Vi chạm nhẹ vào một cây hoa gần đó, hai vai run run như thể đang kìm thứ một thứ cảm xúc dạt dào, người phụ nữ ấy ôm chầm lấy nhỏ, bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc của con gái, ân cần:
- Mẹ hứa, mẹ sẽ tìm lại nụ cười cho con.
Vi gật đầu, áp vào lòng mẹ như những ngày còn thơ bé, ước mơ viễn tưởng ngày ấy vẫn còn vẫn rất đầy, nhỏ đã chờ câu nói này của mẹ hơn mười năm. Rồi sẽ đến lúc, mọi thứ trở về như xưa.
o0o
- Cậu đi đâu mà lâu dữ vậy Vi?
Vừa nhác thấy bóng dáng Ngọc Vi, Quỳnh Chi đã vội hớt hải chạy lại, nhỏ nhăn mặt nhìn bạn dò xét.
- Tớ đi ra đấy một chút thôi. - Vi cười nhẹ, nụ cười long lanh như những giọt sương đêm trong vắt.
- Ừ, thôi nhanh ra đi cô Thủy tới rồi kìa.
Chi kéo tay bạn đi thật nhanh tới giữa vườn hồng. Ngọc Vi thoáng thấy Cát Anh đang ưu tư ngồi cạnh khóm cây hồng bạch, nhỏ nhướn mày nghi ngại. Bước tới gần bạn, Vi gọi khẽ:
- Cát Anh!
Cát Anh quay đầu lại, mỉm cười nhìn bạn, nhưng rõ ràng đôi mắt nhỏ đã mờ đi, hai bàn tay đan chéo vào nhau. Vi nhìn bạn thật kĩ, nhỏ cắn nhẹ môi, từ tốn ngồi xuống.
- Lại là chuyện của mẹ cậu đúng không.
Dường như là một câu khẳng định thì đúng hơn, Vi thừa biết, người làm cho Cát Anh trăn trở nhất chỉ có thể là phu nhân Ellen Trịnh cao quý kia - người gián tiếp tác động tới cuộc đời thiếu tình thương của nhỏ. Cát Anh vẫn im lặng, mải miết thả hồn và mặt sông phẳng lặng phía xa. Nhìn sâu vào đáy mắt bạn, Vi gật nhẹ đầu trấn an.
- Cậu còn có chúng tớ và… cậu ấy mà.
Phóng tầm nhìn ra xa, đồng tử Vi ánh lên một vài tia ấm áp. Nhật Nam đang cùng các bạn đùa giỡn bên cạnh cô Thủy, có ai biết rằng… trái tim cậu đang rất đau.
Chiếc xe đen đỗ phịch xuống cổng trường thu hút ánh mắt tò mò của các học viên, từ trong xe một người phụ nữ bước ra, có vài học viên nữ lấy tay che miệng.
Nhìn từ xa bà giống như một nữ quan âm bồ tát, một vẻ đẹp hiền từ, không quá đài các nhưng lại gây ấn tượng mạnh mẽ đối với những người xung quanh.
Quét mắt qua một lượt, bà nhìn xung quanh khuôn viên trường rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấm áp và cho người ta cảm giác được che chở. Từng bước một, khoan thai và rất nhẹ nhàng. Nụ cười trên môi không bao giờ tắt, một nét đẹp Tây phương pha lẫn với chút Đông phương kì bí, khác hẳn với sự sang trọng và lạnh lùng ăn mòn trên khuôn mặt của người phụ nữ phía sau.
- Phu nhân, người muốn tới đó luôn không vậy?
Trợ lí Kim nhìn người phụ nữ ấy dò xét, bà lắc đầu, mái tóc bối nhẹ phía sau khẽ rung lên.
- Không, ta chưa muốn gặp, cứ để con bé chuẩn bị tâm lí đã.
Gật đầu, khuôn mặt của trợ lí Kim hơi cúi xuống, khõe miệng nhếch lên nhạt nhẽo “Phu nhân đúng là rất yêu thương con gái mình.”
Tiếng chuông vang lên cũng là lúc các học viên bỏ đi cái sự tò mò của mình mà trở về lớp học. Gót dày nện lộp cộp trên sàn nhà, hai người phụ nữ quyền quý ấy đang bước vào phòng Hiệu trưởng.
Đôi mắt thầy Bình thất sắc thấy rõ, dù đã được báo trước, nhưng khi tận mắt nhìn thấy con người này thầy không khỏi run sợ.
- Phu… phu nhân, người đến rồi ạ?
- Cứ thoải mái đi, cảm phiền thầy quá, gần hai năm rồi, thầy chăm sóc con bé rất tốt.
Nụ cười nhẹ tan trong hư không, trả lại sự bình yên cho tâm hồn thầy Hiệu trưởng.
- Vâng, thưa phu nhân. Tiểu thư ở dãy bên kia ạ.
Đôi bàn tay của thầy chỉ về hướng ấy, người phụ nữ ấy khẽ gật đầu.
- Ta nghe trợ lí Kim báo lại, con bé…r ất bướng.
Nhịp độ chậm rãi trong giọng nói của phu nhân Ellen Trịnh làm thầy Bình có chút giật mình, thầy nuốt khan, ròi khẽ cau mày.
- Ý phu nhân là sao ạ?
- Ồ, ta không có ý gì hết, chẳng qua ta muốn xem lời nói của trợ lí Kim có chính xác hay không thôi.
Bà đưa mắt nhìn về phía bà Thùy Ngân đang cúi gằm mặt bên cạnh, rõ ràng đang cố cảnh báo. Hai bàn chân không trụ nổi nữa rồi, thầy Hiệu trưởng khúm núm, tưởng chừng như có thể ngã thì một nụ cười nhẹ vang lên.
- Đấy là ta chỉ hỏi vậy thôi, vì thực sự lúc ở bên cạnh ta, con bé cũng đã rất khó bảo.
Một tia nhìn sắc lẻm nhanh chóng thu về, bà Ellen đưa mắt nhìn xung quanh, chớp nhẹ mắt.
- Bây giờ ta sẽ đến gặp con bé, chào thầy.
- Vâng thưa phu nhân
Bóng dáng hai người phụ nữ ấy vừa khuất thầy Bình đã ngồi sụp xuống chiếc ghế Hiệu trưởng. Quả đúng như lời đồn, một khuôn mặt thánh thiện tựa bồ Tát, một nụ cười ấm áp đủ làm tan đi sương mù, nhưng đằng sau đó lại là một con người tàn nhẫn, tàn nhẫn gấp trăm lần người phụ nữ vốn dĩ lạnh lùng, độc đoán bên cạnh bà ta.

Hít thở không khí trong lành của sân trường vào sáng sớm, không quên đưa mắt nhìn về phía dãy nhà A1 nơi có đứa con gái thân yêu của bà đang ở đấy, phu nhân Ellen khẽ lên tiếng:
- Trợ lí Kim.
- Vâng, thưa phu nhân.
- Có thể… thầy Hiệu trưởng cần nghỉ hưu.
Ánh mắt sắc lạnh quét ngang, khác xa một trời một vực so với sự hiền dịu ban đầu. Trợ lí Kim bặm môi, bà hơi nhíu mày, nhưng miệng vẫn từ tốn đáp:
- Vâng thưa phu nhân.
Bà Ellen xoay nhẹ người ra phía sau, khóe miệng khẽ cong lên, một nụ cười nhàn nhạt và hờ hững.
- Người không hỏi ta tại sao sao?
Ánh mắt ấy làm trợ lí Kim có chút giật mình, khuôn mặt bà vẫn cúi gằm, chỉ dám ngước lên một chút rồi trở lại vị trí ban đầu.
- Nếu như phu nhân muốn nói, tự khắc người sẽ nói.
Khóe miệng vẫn cong, ánh mắt có vẻ như đã lạnh hơn nhiều, hai người bước dần về phía dãy nhà A1. Gió lặng. Những đóa hoa mười giờ gượng gạo nở sớm hơn, mùi hương nhè nhẹ từ vườn hồng bay tới làm những bước chân trở nên vội vã hơn.
….
Reng.
Đôi lông mi cong vút khẽ chớp, Cát Anh quay đầu nhìn xuống sân, tim đập mạnh, cảm tưởng như dòng máu chảy trong người nhỏ đang tắc nghẽn, mọi giác quan tê liệt, đến nỗi giọng nói lanh lảnh của Ngọc Vi vang bên tai cũng chẳng biết.
- Cát Anh, Cát Anh, cậu sao thế.
Ngọc Vi cắn môi nhẹ, nhỏ cầm lấy hai bả vai bạn lắc thật mạnh.
- Này, Vũ Cát Anh, cậu có nghe tớ gọi không hả?
- Ơ…
Nhìn thấy đôi mắt ngơ ngác của bạn, Vi không nhịn nổi cười, nhỏ lém lỉnh chọc:
- Hôm nay lớp trưởng lại tương tư anh nào vậy.
Cát Anh cười nhẹ.
- Cậu chỉ giỏi nói bừa.
- Có chuyện gì vui thế.
Nhật Nam phóng ào đến, cậu khịt mũi, nhìn hai cô nàng trước mặt vẻ nghi ngờ. Ngọc Vi nghiêng đầu, nhỏ phát mạnh một cái lên vai Nhật Nam chống chế:
- Tớ nói bừa đâu, Nam lúc nãy Cát Anh thơ thẩn…
Cát Anh nheo mắt, nhỏ kí nhẹ lên đầu bạn:
- Thơ thẩn cái đầu cậu ý, rốt cuộc là có chuyện gì?
Ngọc Vi xoa xoa, phủi phủi cái móng tay, rồi đưa bàn tay ra xa ngắm thật kĩ.
- Tại tớ thấy mới vào học có hai mươi phút đã có chuông reo, tớ muốn hỏi…
Đột nhiên Vi dừng lại, nhỏ nhìn Nhật Nam, rồi lại quay qua nhìn Cát Anh. Chạy thật nhanh ra chỗ hành lang, các nhóm học sinh lại tụ tập lại và nhỏ nhìn thấy…
Thở dốc, Vi tu cạn cốc nước trong tay, nhỏ nhìn tụi bạn rồi lại nhìn Cát Anh, có vẻ như đứa nào cũng đang lo lắng và bất an.
- Làm sao đây? Họ sắp lên tới nơi rồi.
Hà Mi giậm chân, nhỏ thụt lùi khi nghe thấy tiếng dày lộp cộp mỗi lúc một gần hơn. Cả lớp nháo nhào lên, vài đứa con gái nắm chặt tay.
- Không thể gặp họ lúc này.
Nhật Nam đưa mắt nhìn về phía Khánh Đăng, Đăng nhăn mày, thật sự lúc này cậu rất bối rối, rốt cuộc là học trong cái lớp này đã gần hai năm nhưng cậu cũng chả biết cái gì cả. Đánh mắt sang chỗ Hàn Tuyết và Anh Kiệt, đáp án vẫn là con số không tròn trĩnh.
- Bây giờ chúng ta làm sao, nếu gặp phu nhân lúc này mọi việc sẽ… aizzz.
- Chúng ta… chạy.
- Hả?
Ba mươi cặp mắt đổ dồn nhìn về phía Cát Anh, rồi gật gù nhanh chóng.
- Khánh Đăng nhanh chóng gọi cho tớ một xe khách, đảm bảo năm phút sau phải có mặt trước cổng trường. Bây giờ thu dọn đồ đạc.
Những cuốn sách vội vàng cho vào cặp sau “mệnh lệnh” của Nhật Nam, điệu bộ ai cũng sốt sắng. Khánh Đăng gọi điện thoại xong cũng là lúc mọi người tiếp tục nhìn nhau.
- Nhưng mà chạy đường nào đây, phu nhân có lẽ lên tới hành lang tầng hai rồi.
Quỳnh Chi vò tóc, nếu như chạy theo đường bình thường thì chắc chắn sẽ chạm mặt, nhưng… đôi mắt nhỏ đột nhiên sáng lên.
- Phải rồi, dãy hành lang bên trái.
Nhỏ vừa dứt lời, ba mươi mốt bước chân bắt đầu chạy, bắt đầu hành trình cho một cuộc chạy trốn. Tiếng bước chân vồn vã từ hai dãy hành lang. Học viên lớp Anh trố mắt nhìn lớp Toán đang đi về phía dãy hành lang bên lớp mình, càng ngạc nhiên hơn khi một đám đông học viên khác lại tụ tập lên tới tầng ba này và hai người phụ nữ bước đi trước. Không kiềm chế nổi, Anh Thư bất giác đưa tay lên che miệng, bà ấy… chẳng phải là…?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor