Cao Thủ Học Đường - Chương 38

Chương 38

Đêm.
Đêm mùa đông lặng lẽ, chỉ có tiếng mưa rả rích ngoài kia cộng vào một chút lạnh của trời đông.
Cô Hàn Thủy ngồi co người vào một góc phòng, cuốn sổ nhật kí của bà chủ tịch trên tay cô đã vơi dần. Những giọt nước mắt rớt xuống làm nhòe đi những dòng chữ vốn đã mất màu bởi những giọt nước mắt của một con người khác.
“Ngày… tháng… năm…
Sáng nay tỉnh dậy nhìn thấy Hàn Tuyết mẹ lại nhớ con cồn cào Thủy ạ, chẳng biết làm sao, đứng từ ngoài đường nhìn vào trong, thấy bóng dáng nhỏ nhắn của con mẹ lại không kìm được nước mắt, ngày thứ ba mẹ xa con nhỉ? Ước gì bây giờ mẹ có thể chạy đến ôm con vào lòng và thủ thỉ kể cho con những câu chuyện cổ tích.
Mẹ nhớ con lắm.”
“Ngày… tháng… năm…
Hôm nay ngang qua cổng trường, mẹ thấy con ăn rất ít, căn teen trường nấu không ngon hả con? Mẹ xin lỗi, đáng nhẽ mẹ phải là người chăm chút cho con từng bữa cơm mới phải.”
“Ngày… tháng… năm…
Vậy là con mẹ đã thành thiếu nữ rồi, tuổi mười tám con đã có thể tự đi trên đôi chân của mình, đáng nhẽ bây giờ mẹ phải là người chỉ dạy cho con những hành trang để bước vào đời, vậy mà, mẹ lại là một người mẹ vô dụng, chỉ biết đứng nhìn con từ xa, nhớ con lắm, mẹ nhớ con da diết. Con gần đó, mà sao xa quá Thủy ơi, mẹ không với tới nữa rồi, trái tim mẹ đang rất đau con hiểu không, rất đau.”
“Ngày… tháng… năm…
Sân bay đông nghẹt người, dáng con khuất dần, vậy là con xa mẹ thật rồi. Nước Anh xa xôi quá, biết bao giờ mẹ mới co thể gặp lại con đây, mẹ chỉ biết ngồi đây, cầu bình an cho con thôi, con gái yêu của mẹ, mẹ rất yêu con.”
“Ngày… tháng… năm…
Mẹ xin lỗi Thủy ơi, gặp con trong phòng giám thị, mẹ đã muốn lao ngay tới mà ôm chầm lấy con, nhưng lí trí không cho mẹ làm thế, mẹ đã bỏ rơi con hai mươi năm nay, mẹ không đủ tư cách để làm chuyện đó, cũng chẳng dám ôm con, mẹ sắp đi xa rồi, đôi mắt này không thể dõi theo con được nữa, nói lời yêu thương làm gì nữa chứ, con hận mẹ lắm phải không? Thủy, hai mươi năm qua chẳng đêm nào mẹ ngủ được, mẹ nhớ con, nhớ cả cái bàn tay bé xíu của con buông dần vạt áo mẹ. Nếu ngày đó mẹ chịu đựng thêm một chút, nếu ngày đó mẹ không dại dột làm theo lời thách đố của mẹ Hàn Tuyết thì bây giờ mẹ đã không phải đau khổ thế này.
Tại sao con lại khóc, con phải mạnh mẽ lên, sau này mẹ không còn bước theo con, chăm sóc cho con được nữa.”
“Ngày… tháng… năm…
Cuối cùng thì mẹ cũng làm được rồi, nhưng Thủy ơi, sao mắt con nhắm nghiền thế, mẹ sắp đi rồi con biết không, mẹ sẽ không còn được nhìn thấy con nữa, mở mắt ra nhìn mẹ đi con, xin con đấy. Mẹ kiệt sức rồi, mẹ sợ, sợ lắm, sợ rằng con sẽ không tỉnh lại và mẹ sẽ không thể nói với con những lời yêu thương cuối cùng.”
Cuốn nhật kí gấp lại, mắt cô Thủy đã mờ đi vì nước mắt. Bầu trời sáng lên trong phút chốc rồi lại chìm vào khoảng không của bóng tối.
Mưa.
Phong bì thư vẫn đặt trên bàn, cô Thủy quẹt ngang dòng nước mắt, với tay lấy nó, cẩn thận mở ra như sợ rằng chỉ một chút nữa, chỉ một chút sơ sẩy thôi, nó sẽ bay đi mất.
Bức thư ấy không có nhiều chữ, chỉ vỏn vẹn một câu nhưng lại khiến trái tim cô nghẹn lại
“Hãy luôn nhớ rằng, mẹ… chưa bao giờ hết yêu thương con.”
Hướng đôi mắt về phía cửa sổ, cảm giác lạnh lẽo ban đầu đã thay vào chút ấm áp. Rồi ngày mai sẽ ổn thôi, nhất định lại như thế. Cô Thủy khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng đầy tin tưởng. “Con sẽ giấu nước mắt đi mẹ ạ, con biết mẹ sẽ luôn dõi theo con mà, phải không. Ngày mai nắng sẽ ấm.”
o0o
Mặt trời lấp ló, xuyên qua tán cây, len lỏi giữa sân trường. Cát Anh mơ màng nhắm nghiền mắt, cuốn tiểu thuyết trên tay vẫn chưa đọc hết, nhỏ đang thả hồn mình vào một thế giới khác. Có vẻ như vẫn chưa muốn trở về thực tại, Ngọc Vi tới ngay bên cạnh bạn, nhỏ chép miệng:
- Lớp trưởng, đáng nhẽ cậu nên vào lớp chuyên văn mới đúng.
Vẫn không mở mắt, nhưng giọng nói Cát Anh đã đều đều vang lên:
- Cậu đến lớp sớm thế?
- Không sớm làm sao nhìn thấy được cảnh tượng này.
Ngọc Vi khẽ liếc qua chọc bạn, nụ cười trên môi vẫn không dứt. Cát Anh ngồi hẳn dạy, nhỏ vươn người qua bên kia, lấy ra một hộp quà nhỏ.
- Tặng cậu.
Vi nhíu mày, nhỏ nhìn chăm chăm vào hộp quà, khó hiểu:
- Nhân dịp gì?
- Chả dịp gì cả, thấy đẹp thì mua tặng cậu thôi.
Cát Anh trả lời bâng quơ, mắt nhanh chóng hướng ra ngoài cửa lớp. Vi kéo bạn quay trở lại nhìn chính diện vào mắt mình:
- Cậu nói đi, có chuyện gì xảy ra rồi phải không.
Một nụ cười thoáng qua, vương lại chút buồn trên khuôn mặt vốn bình lặng như hồ nước mùa thu. Cát Anh nhìn bạn, lắc đầu nhẹ. Nhỏ gấp cuốn tiểu thuyết lại đặt ngay ngắn lên bàn, từ từ lên tiếng:
- Tớ đã bảo là không có chuyện gì rồi mà, cậu thấy không, mọi thứ rất ổn.
Vi nhíu mày, định hỏi bạn cho cặn kẽ thì đúng lúc các học viên khác cũng tới. Thế Bảo cười tươi rói, cậu vỗ vỗ cái tay tạo sự chú ý cho các bạn:
- Đố mọi người mai là ngày gì?
- Ngu thế mà cũng hỏi, mai là ngày mai.
Thái Huy tỏ thái độ bức xúc, cậu chống lưng đứng thẳng nhìn bạn, mặt vênh lên. Thế Bảo bĩu môi, cậu xua xua cái tay, rồi chép miệng:
- Nông cạn.
- Á, cái thằng này, mày nói ai nông cạn hửm?
- Thì tao nói là nói vậy.
Thấy sự mất bình tĩnh của Huy, Bảo dịu gọng, cậu cười xuề xòa, Cát Anh ngồi vào chỗ, nhỏ đưa mắt lên:
- Sinh nhật cô Thủy phải không?
Mắt Thế Bảo chớp chớp, cậu nhìn Cát Anh như vừa thấy một viên ngọc quý:
- Lớp trưởng, cậu đúng là số một.
Ngọc Vi nheo mắt lại, nhỏ tặng luôn cho bạn một cái đau điếng, hùng dũng tiến lại gần Bảo, xách ngược cái tai cậu lên một cách bạo lực nhất. Mặc kệ hình ảnh cô bạn lớp phó học tập đang đè đầu cưỡi cổ cậu bạn, hai mươi chín học viên còn lại vẫn đứng đó lắc đầu. Cát Anh bật cười, nhỏ nhìn các bạn khẽ hỏi:
- Thế nào rồi, các cậu đã chuẩn bị xong chưa?
- Xong hết rồi lớp trưởng ạ. - Quỳnh Chi phấn khởi lên tiếng, nhỏ chớp chớp con mắt trông thật đáng yêu.
- Vậy ngày mai chúng ta đến đó sớm hơn một tí
- Được.
Anh Kiệt hồ hởi lên tiếng, mắt không quên ngó qua chỗ Khánh Đăng, nhưng có lẽ cái thu hút ánh nhìn của cậu nhất vẫn là cậu bạn bí thư “ác bá” ngồi im lặng trên kia. Dạo gần đây Nam ít nói hơn, cũng chẳng thấy cậu “làm khó” tụi nó nữa, cứ im lặng như vậy, cũng đơn giản để biết, có chuyện gì đó bất thường đã xảy ra.
Hướng tia nhìn về phía Nam, Cát Anh cắn nhẹ môi, một nỗi buồn vô tận nào đó đang ẩn lấp đằng sau đôi mắt kia. Và nhỏ là người hiểu rõ nhất. Ngọn gió mùa đông khẽ lướt qua, trái tim thắt lại. Mười bảy năm… quá dài, nhưng cũng không phải là tất cả. Nhỏ ước một lần có thể như cánh chim trên bầu trời kia, tự do bây tới những chân trời mà mình thích. nhắm nghiền đôi mắt một lần nữa, để mặc tâm hồn lạc vào cõi hư vô nào đó. Nhỏ nén một tiếng thở dài, lại đưa mắt nhìn Nam, ánh nhìn cũng đang chứa đựng một nỗi buồn không tên thăm thẳm.
Trời Sài Gòn quang đãng, những đám mây trắng xóa bồng bềnh trôi, Anh Thư ngồi trầm ngâm bên khung cửa sổ kí túc xá. Lặng mình trước vẻ đẹp ôn hòa của mùa đông, nhỏ thực sự cảm thấy mệt mỏi và chán nản, đã từ lâu rồi, nhỏ chẳng biết đánh vần trọn vẹn hai chữ niềm vui, chỉ có một thứ cảm giác ghen tị cứ lớn dần, lớn dần, ăn mòn trái tim và tâm hồn nhỏ. Đưa hai mắt nhìn về phía trước, nhỏ nhìn chằm chặp vào hàng hoa sữa trong sân, mơ hồ.
Bảo Ngọc bước tới gần, nhỏ đứng yên một lát, khóe miệng khẽ cong lên, nụ cười mỉa mai tỏa ra từ khuôn mặt xinh đẹp:
- Mày làm gì mà ngồi thẫn thờ vậy?
Có chút giật mình, Thư quay lại nhìn Ngọc, mắt chớp liên tục:
- Không có gì!
Hơi nghiêng đầu, Ngọc cố rướn người về phía trước:
- Mày khóc hả Thư?
- Đừng có điên như vậy, mày nghĩ tao là ai…
Quẹt ngang dòng nước mắt chưa kịp rơi xuống má,Thư cố trơ ra một bộ mặt cứng rắn nhìn bạn, dù hai mắt nhỏ đã đỏ hoe. Bảo Ngọc tiến tới gần hơn, nhỏ ngồi lên chiếc ghế gỗ gần đó, cau mày:
- Nói đi, có chuyện gì vậy, đã có chuyện gì xảy ra?
Mặc đi cái giọng điệu quan tâm của Ngọc, Thư nghiến răng quát nặng:
- Tao đã bảo là không có gì rồi mà, sao mày lắm chuyện thế.
Nhưng bảo Ngọc vẫn không chịu bỏ qua, nhỏ vẫn cố gặng hỏi cho bằng được:
- Nói đi, nếu không có chuyện gì sao mày lại như thế chứ?
Anh Thư đứng phắt dậy, nhỏ nhìn bạn trừng trừng, đáy mắt khẽ lay động, một dòng nước chảy dài ra từ khóe mi:
- Không có chuyện gì hết, mày thỏa mãn chưa?
Ngồi phịch xuống, Thư ôm mặt khóc tức tưởi, những giọt nước mắt chứa đựng cả một tâm hồn chai sạn, cứ thế Thư khóc, khóc cho những ngày tháng tăm tối nhỏ đã trải qua, khóc cho trái tim mới lớn phải nhận một cú sốc của những rung động ban đầu. Bảo Ngọc từ từ ôm chầm lấy nhỏ, vỗ vỗ vào vai, gật nhẹ đầu:
- Khóc đi, mày cứ khóc đi, khóc đến lúc nào mày không thể khóc được nữa ấy.
- Tao khổ lắm Ngọc ơi, chưa bao giờ tao cảm thấy đau đớn đến mức này
Đôi mắt lướt qua bầu trời xanh thẳm, một tâm hồn vấy bẩn thốt lên bi thương và chua chát. Ngọc ôm Thư chặt hơn, giống như đang phải gồng mình trốn chạy một thứ gì đó ghê tởm lắm.
- Tao biết.
- Mày biết sao? Cuộc sống của mày quá đầy đủ, mọi thứ đối với mày đều hoàn hảo
Thư ngước mặt lên, nhìn Ngọc một hồi thật lâu sau đó lại gục mặt khóc. Bảo Ngọc khẽ nở một nụ cười nhạt thếch, đôi mắt vô hồn chợt trở nên buồn bã:
- Bố mẹ tao li dị tuần trước rồi.
Đôi lông mày anh tú nhíu lại, khuôn mặt sa sầm đi vì ngạc nhiên, Thư ngồi hẳn dậy, nhìn thẳng vào mắt Ngọc:
- Mày nói láo.
- Thật, tại họ sợ thiên hạ dị nghị nên chưa công bố thôi.
Buông tay ra khỏi người Thư, Ngọc hờ hững cười trong vô thức:
- Mày nghĩ tao không biết đau sao? Từ lúc mười tuổi tao đã biết sự ghẻ lạnh là gì, đã bao giờ mày biết cái cảm giác đau đớn, muốn dụi cho hai con mắt mù hẳn đi khi nhìn thấy cảnh cả bốn người cùng ngồi trong phòng khách, trong khi đó hai người lạ chính là bồ của ba và người tình của mẹ chưa?
Anh Thư giật mình, nhỏ nhìn kĩ Ngọc, cô bạn ấy, với một vỏ bọc hoàn hảo, chẳng lẽ lại có cả một quá khứ nhiều nước mắt vậy sao? Thế mà Thư vẫn không biết đấy, dù nhỏ và Ngọc đã chơi chung với nhau hơn mười năm trời. Thật đáng hổ thẹn.
Ngước khuôn mắt lên cao, như cố ngăn dòng nước cay xè từ đôi mắt, Ngọc lại cười, nụ cười đau đớn đến xé lòng:
- Mày nghĩ tao muốn tỏ ra mạnh mẽ, lúc nào cũng giả tạo vậy sao? Từ nhỏ tao đã được ba mẹ dạy cho cách sống giả dối ấy rồi đấy, ha ha, mày đừng có nhìn tao như vậy, chả phải lúc nào mày cũng thắc mắc, tại vì sao trước mặt lớp Toán tao luôn tỏ ra nhu mì sao? Là vì tao đã sợ, tao căm ghét những ai có hạnh phúc, tao muốn chà đạp lên thứ tình cảm xa hoa đó mày hiểu không, tao căm ghét thứ tình cảm ấy, ha ha.”
Ngọc ngưng lại, nụ cười đóng băng. Nhỏ lướt ánh mắt vô cảm nhìn Thư, miệng nhếch lên xảo trá:
- Vì vậy mới có Bảo Ngọc của ngày hôm nay.
Anh Thư rợn người, đã tự bao giờ trong trí óc Ngọc hình thành những khối âm mưu ghê rợn ấy. Đã từ bao giờ nhỏ trở nên quỷ quyệt như vậy, vì ai?
o0o
Cát Anh dừng một lúc, vì chạy quá nhanh nên nhịp tim nhỏ vẫn chưa ổn định lại, chiều nay lớp Toán học thể dục, giữa cái trời nắng chang chang thế này mà ông thầy thể dục lại bảo tụi nó tập chạy nhanh. Thế Bảo thầm ôm đầu cảm thán, nếu như thầy Vinh không xin nghỉ để chăm sóc cô Thủy thì tụi nó đâu có phải khổ thế này.
Vuốt lại mồ hôi trên trán, Hà Mi ngước mắt lên trời rên rỉ:
- Tớ ứ chịu nổi nữa, tớ không chạy nữa đâu.
- Cố lên Mi khờ, còn năm vòng sân nữa thôi.
Thái Huy cười khanh khách, cậu nhìn Vi lém lỉnh hỏi:
- Bà lạc quan thật đấy, thầy kêu chạy sáu vòng, thế mà bà còn bảo chỉ cần chạy năm vòng nữa. Thiện tai.
Huy giả vờ chắp hai tay như các hòa thượng, rồi nháy mắt với Ngọc Vi, nhỏ giậm mạnh hai chân, lừ lừ nhìn cậu như muốn ăn tươi nuốt sống:
- Ông muốn chết phải không?
- Đâu dám. - Huy co giò chạy thật nhanh, để mặc Vi đuổi theo phía sau la inh ỏi.
Tiếng reo hò, kêu hét của tụi nó khiến cả một góc trường rộn ràng hẳn lên. Thế Bảo vừa chạy vừa hát một bài hát nào đó, Anh Kiệt tới gần vỗ vỗ vào vai cậu, hiền lành hỏi:
- Đang tương tư em nào mà tình củm dữ vậy?
- Ngọc Vi á.
Bảo trả lời thẳng thắn chẳng dám giả dối nửa câu, Anh Kiệt trừng mắt:
- Vậy cậu định tỏ tình bằng bài hát này sao?
- Ối dào, tôi tỏ tình cả ngàn lần rồi ý chứ, nhưng mà bả ngó lơ à.
Bảo xụ mặt, vế sau nói lí nhí trong cổ họng, Kiệt bật cười, cậu lắc nhẹ đầu:
- Cậu không nên tỏ tình ở chỗ đông người mà nên… tìm một nơi thật lãng mạn.
Quay qua nhìn Kiệt khó hiểu, Bảo đang cố phân tích cho kĩ những gì cậu bạn này vừa nói, lãng mạn sao? Người ta hay bảo con gái thích vậy, nhưng làm thế nào nhỉ? Trong khi cậu chưa nảy sinh ra ý tưởng nào thì Anh Kiệt đã thì thầm bên tai.
- Tôi sẽ giúp cậu. Tối mai bảy giờ, chúng ta họp bàn. Ok.
Thế Bảo nghiêng đầu, cậu nhìn Anh Kiệt chằm chặp:
- Sao không phải là tối nay?
Kiệt há hốc mồm nhìn bạn, hai tay đưa lên trán rồi khẽ kêu lên:
- Không sốt.
- Ế cậu đừng có mà bắt chước Ngọc Vi nhá.
Thế Bảo gạt phăng tay Kiệt ra nhăm trán khó chịu, Kiệt chép miệng:
- Thảo nào mà hồi sáng cậu bị Ngọc Vi xách ngược tai, hóa ra cậu không biết tối nay chúng ta tổ chức sinh nhật cho cô Thủy.
Kiệt nói xong tăng tốc chạy, để lại một Thế Bảo lớ ngớ đằng sau, chưa hiểu mô tê gì hết.
- Khoan đã, cậu vừa bảo gì cơ, này… Võ Anh Kiệt, cậu có nói cho rõ ràng không hả? Này…
Tiếng gọi bay cao, vang đến tận trời xanh, nắng như nhạt hơn, ba mươi mốt học viên của lớp Toán vẫn chạy, chạy về phía trước với một niềm tin và tình yêu tha thiết đang dâng trào.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor