Cao Thủ Học Đường - Chương 37

Chương 37

Nghĩa trang...
Ngọn gió heo mây khiến cho Trúc Ly cảm thấy hơi lạnh, nhỏ kéo nhẹ chiếc áo choàng, mắt vẫn nhìn về một hướng. Phía trước là một ngôi mộ lớn làm từ đá hoa cương, nhưng cái người ta bị thu hút nhất vẫn là khuôn mặt cười rạng rỡ của người phụ nữ kia trên tấm bia.
Anh Thư nhíu mày, nhỏ đang phân vân không biết nên về hay ở lại, ngay bên cạnh Bảo Ngọc vẫn chưa thực sự tin vào mắt mình. Nhỏ lắc đầu đầy ngờ vực:
- Tao có nhìn nhầm không đây? Rõ ràng tuần trước bà chủ tịch vẫn còn…
Nhận được một cái liếc xéo từ Trúc Ly, Ngọc im bặt, nhỏ nhăn mặt nhìn Ly lầm bầm một vài câu gì đấy.
Anh Thư có vẻ như vẫn đang gồng mình, nhỏ đã chán ghét cái bản mặt của Trúc Ly lắm rồi, nếu không gặp phải chuyện buồn này, chắc nhỏ sẽ yêu cầu BGH loại Ly ra khỏi lớp Anh ngay lập tức.

Từ phía xa có một người con gái khác đang tiến đến, mọi người gần như đã về hết, giữa nghĩa trang lúc này chỉ có lác đác vài thầy cô giáo cũng như ba học viên nữ của lớp mười một Anh. Tuyết lại gần ngôi mộ, đôi mắt lạnh khẽ liếc qua ba người ấy một chút. Miệng Anh Thư cong lên, nhỏ khoanh tay đứng thẳng quan sát rõ mọi hành động của Hàn Tuyết, để chờ xem Tuyết sẽ làm gì với nhỏ chăng?
- Các người có thể về.
Giọng nói nhẹ vang lên, nhưng thoáng qua một chút âm khí khiến Bảo Ngọc giật nảy mình, nhỏ khó chịu nhìn cô bạn phía trước, nhưng giọng nói vẫn hết sức… ngọt:
- Bọn tớ muốn ở lại với bà chủ tịch thêm chút nữa, dù sao…
- Không cần.
Vẫn là cái chất giọng lạnh như băng ấy, Tuyết không thèm liếc nhìn Ngọc lấy một giây, có vẻ như Anh Thư sắp điên lên, nhỏ hất hàm, kiêu căng dằn từng chữ:
- Cậu có quyền đuổi chúng tôi à? Cậu là ai chứ.
- Là… con gái của người phụ nữ kia, được chứ?
Trước khi Trúc Ly định ra tay cản Thư thì Tuyết đã vội đáp lại, nhỏ đưa mắt nhìn lên, nhìn chính diện vào đôi mắt rực lửa của Thư, Anh Thư chợt cảm thấy bối rối, nhưng nhỏ vẫng ngang bướng cãi lại, cố tìm một chút tự trọng cho mình:
- Là con gái ư? Sao bây giờ tôi mới thấy mặt cậu.
- Thôi đi, cậu có thôi đi không hả, nghe lời Hàn Tuyết, chúng ta về thôi.
Trúc Ly kéo mạnh tay Thư đi ra khỏi chỗ ấy trước khi mọi chuyện trở nên rắc rối hơn, vì… nhỏ biết rất rõ Hàn Tuyết, một khi Tuyết đã nổi giận thì… khó mà lường trước được.
Nhưng Anh Thư vẫn không chịu nghe lời, nhỏ giật mạnh tay Trúc Ly, vẫn cố quay về để xả giận. Có đôi khi cái tính nóng vội lại gây ra nhiều chuyện hơn.
- Sao, cậu không dám nói lại à.
Cái giọng đá đểu ấy của Thư không nhầm lẫn vào đâu được, những lúc thế này chỉ có…
- Cậu biết không, cái điệu bộ của cậu giống như một tên say rượu cãi nhau và cố lấn át tới để cãi cho bằng được.
Nhẹ lắm, thoảng qua nhưng cũng đủ khiến cho Thư giật mình, quay lại phía sau, nhỏ bật cười, thì ra là kẻ thù của nhau cả.
- Lớp trưởng lớp Toán từ bao giờ lại trở nên đanh đá tới vậy.
Cát Anh liếc qua chỗ Hàn Tuyết sau đó cười nhẹ nhìn Thư:
- Một tuần không gặp mà cậu vẫn thế.
- Cậu…
Thư bặm môi, vẫn thế là sao chứ, ý tứ của Cát Anh quá rõ ràng còn gì, cơn ức chế vì cả tuần của nhỏ lại lên, định tiến tới gần Cát Anh nhưng… nhỏ đã bị một tên vệ sĩ kéo đi thẳng, chỉ kịp để lại vài câu thách thức:
- Vũ Cát Anh, cậu cứ chờ đấy
Giọng nói của Thư xa dần, xa dần, Bảo Ngọc cũng lẽo đẽo bước theo, trong lòng bực dọc đến tột độ. “Dám đối xử với lớp Anh vậy sao, được thôi để xem không còn bà chủ tịch chống lưng, các người sẽ làm được gì?”

Cát Anh khẽ lắc đầu… nhỏ bước lại gần Tuyết, khẽ đặt tay lên vai bạn, cười nhẹ:
- Bà chủ tịch sẽ rất vui.
- Cảm ơn cậu.
Tuyết quay đầu nhìn Cát Anh, đôi mắt chứa đựng cả một sự tôn trọng và yêu quý vô tận. Giờ thì nhỏ đã hiểu, tại sao lớp Toán lại coi Cát Anh giống như một vị thánh sống, tại sao lớp Toán lại tin yêu lớp trưởng của tụi nó đến như vậy… cái gì cũng có nguyên do.
o0o
Ánh sáng hiếm hoi của kẽ hở từ cửa sổ hắt lên khuôn mặt của người đàn ông ấy, hai tay day day thái dương, ông trầm mình giữa những suy nghĩ chật vật. Có lẽ mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Nhìn lại xấp hồ sơ đặt trên bàn, ông thở dài.
Cộc… cộc… cộc
Tiếng gõ cửa thoáng làm ông giật mình.
- Vào đi.
- Vâng thưa chủ tịch.
- Có chuyện gì thế?
Ông nhíu mày nhìn tên quản lí đang cúi gằn mặt đứng đối diện.
- Thưa chủ tịch, tình trạng của cô Hàn Thủy đã tốt hơn rồi ạ.
Khẽ mỉm cười, nụ cười có pha chút mệt mỏi nhưng lại nhẹ nhõm.
- Thế thì tốt quá, bảo bác sĩ ở đó hãy điều trị bằng thứ thuốc tốt nhất cho con bé.
Tên quản lí gật đầu, khẽ dạ một tiếng.
- Vâng, cho dù không dặn thì các bác sĩ ở đó cũng đang làm rất tốt, dù sao cô Thủy cũng là giáo viên chủ nhiệm của Vũ tiểu thư.
Đôi lông mày của người đàn ông thoáng co lại khi nghe thấy ba từ cuối của tên quản lí.
- Ngươi nói sao? Vũ tiểu thư ư?
- Vâng, là Vũ Cát Anh con gái của phu nhân Ellen Trịnh và ngài Vũ Triết.
Đáy mắt có chút xao động, rõ ràng ông đã không giữ được bình tĩnh khi nghe hai cái tên ấy. Thì ra người bây lâu nay ông tìm kiếm lại ở gần như thế, và chắc hẳn… lớp Toán cũng đang ở đây.
Vũ tiểu thư…
Vũ tiểu thư sao?
o0o
Màn hình ti vi chiếu lên những hình ảnh sinh động và vui nhộn, cô Thủy khẽ cười nhìn các học viên, nụ cười hạnh phúc thật sự.
Hà Mi kéo nhẹ chiếc chăn mềm lên vai cho cô Thủy, nhỏ lúc lắc cái đầu, ra vẻ khó hiểu:
- Sao em nhìn cô mà thấy giống cô tiên quá vậy lão bà bà.
- Cái con bé này, nói vậy mà cũng nói được.
- Tiên với chả bụt gì, tôi thấy giống cô Thủy hơn.
Bốp.
- Ngu… cô Thủy không giống cô Thủy thì giống mày chắc.
Thái Huy bĩu môi nhìn Thế Bảo, Bảo xoa đầu ậm ừ vài tiếng rồi cười khì khì:
- Thì tao nói là nói thế.
Khánh Đăng chợt bật cười, sao mấy cậu bạn này là học sinh mười một rồi mà còn trẻ con quá vậy nhỉ? Ngẫm ra cậu cũng trẻ con đấy chứ, nhất là cái lúc… đối diện với Cát Anh, nghĩ đến đây, mặt Đăng tự dưng bối rối lạ, và con mắt ranh mãnh của Ngọc Vi đã… nhìn thấy.
Nhỏ lém lỉnh nở một nụ cười gian tà nhìn Đăng:
- Tương tư em nào vậy hotboy.
Đăng đơ người, cậu vội vàng lấp liếm:
- Đâu, tớ có bảo gì đâu, chỉ là…
- Chỉ là sao?
Thái Huy vội tiến đến, khuôn mặt hăm dọa khiến cho Đăng thoáng rùng mình, Anh Kiệt từ đâu bay tới, cậu đặt một tay lên vai Khánh Đăng, một tay tự vỗ vào ngực mình:
- Có gì thì cứ hỏi tớ đây.
Xem kìa, ánh mắt cậu chàng lấp lánh chưa kìa, Ngọc Vi vứt ngay một quả chuối lên đầu Kiệt, lắc đầu cảm thán:
- Thế Bảo thứ hai.
- Ê sao bà lại nói vậy chứ, sao lại đưa tôi ra làm mẫu chứ.
Thế Bảo bất mãn lên tiếng, cậu nhìn Ngọc Vi tức tối, Vi đưa hai con mắt lên, xóc qua, giọng chua lè:
- Thế ông bảo tôi lấy ai làm mẫu hả?
- Thì…
*Choang*

Li nước cam trên tay cô Thủy rớt xuống khiến tụi nó giật mình quay lại, và tất cả dường như hóa đá. Đôi mắt cô Thủy thất thần nhìn lên màn hình ti vi, trước khi thầy Vinh tắt, tụi nó còn nhìn thấy hình ảnh của buổi lễ truy điệu bà chủ tịch.
Đôi mắt vô hồn của cô Hàn Thủy vẫn im lặng nhìn về một hướng. Không gian trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, Ngọc Vi cố nở một nụ cười gượng gạo, nhỏ tắt hẳn ti vi, nhẹ giọng:
- Ai lại mở kênh vớ vẩn thế này.
Hà Mi cúi mặt, nhỏ chẳng dám nhìn cô Thủy, trong lòng dậy lên một làn sóng bất an.
- Sao không ai cho tôi biết?
Dù rất nhẹ nhưng câu hỏi của cô vẫn khiến cho tụi nó bất ngờ, chưa bao giờ, cô như thế cả. Giọng nói lạnh tanh cộng thêm một chút khản đặc vì cổ họng đã nghẹn ứ, cô Thủy quay qua nhìn thẳng vào các học viên lắc đầu:
- Nói đi, nói với tôi là không phải đi, nói đi, tại sao lại không ai nói gì vậy hả?
Cô vùng người ra khỏi chiếc ga trắng, đáy mắt ngấn nước nhìn các học viên của mình.
Bi thương.
- Tại sao lại như vậy chứ? Tại sao lại như thế chứ? Ông trời… ông muốn tuyệt đường sống của tôi sao?
Mái tóc đen rủ xuống, nước mắt chảy dài, cô Hàn Thủy đang khiến tụi nó run lên vì sợ, thầy Vinh vội đến ôm chặt lấy cô, thế nhưng cô vẫn không chịu, vùng mạnh ra khỏi người thầy, cô nấc lên:
- Tại sao các người lại đối xử với tôi như thế.
- Hàn Thủy.
- Buông tôi ra, buông ra, các người đều là những kẻ giả dối.
Một nỗi đau đang giằng xé tâm can.
- Cô ơi, em xin lỗi, chúng em xin lỗi, xin cô mà, cô đừng làm như thế.
Ngọc Vi bật khóc, nhỏ đưa hai bàn tay ra, xoa xoa như một kẻ tội đồ. Cô Thủy dừng lại, nhìn đám học trò, rồi lại đi mắt về hướng khác, xa hơn.
- Chúng em sai rồi cô ơi, cô đừng làm như thế nữa, nếu không… chúng em chết mất.
Lẳng lặng lau đi những giọt nước mắt, cô Thủy kìm nén cảm xúc lại, nhưng giọng điệu vẫn cứ như thế, lạnh lùng đến tàn nhẫn:
- Đưa tôi đến chỗ bà ấy.
- Cô…
- Tôi bảo là đưa tôi đến chỗ bà ấy mà.
Cô Thủy hét lên, làm cho bước chân của Hà Mi loạng choạng, nhỏ run lên cầm cập, mắt dáo dác tìm kiếm một chút gì đó để tránh đi sự sợ hãi. Lão bà bà… cô ấy…
o0o
Cát Anh và Hàn Tuyết đang sửa soạn lại ngôi mộ thì bất chợt đứng bất động, Tuyết nhìn thấy một dáng người mảnh khảnh đang tiến về chỗ mình, theo sau là các học viên còn lại của lớp Toán.
Hai bàn tay chợt nắm chặt lại. Nhỏ chẳng biết đối diện sao với người con gái ấy, khép mình ra phía sau, một sự lẩn tránh mà chính nhỏ cũng không tự hiểu nổi bản thân mình.
Cát Anh khẽ nhíu mày, đôi mắt nhỏ liếng thoắng liếc qua phía sau, rồi dừng lại chỗ cô Thủy.
- Cô…
Tảng lờ nhỏ, cô Thủy vẫn bước, cái cô đang muốn hướng đến chính là di ảnh đằng kia của bà chủ tịch. Nghiêng người sang một bên tránh đường, nhỏ nhìn thấy một nỗi tuyệt vọng đang xâm chiếm trái tim cô.
Nụ cười chua chát vẽ ra từ khóe miệng. Cô Thủy gục xuống, ôm lấy tấm bia, nước mắt trào ra không kể xiết:
- Sao vậy mẹ, sao mẹ lại bỏ con đi như vậy, mẹ có biết hai mươi năm qua con đã đợi mẹ thế nào không? Sao mẹ lại bỏ con lại thế này.
Tâm di ảnh vẫn xuất hiện một nụ cười đẹp của người đã khuất, người còn sống… cũng cười. Cười dài trong nước mắt.
Cả lớp Toán chết lặng, thầy Vinh đứng một chỗ như trời trồng, không ai nhìn ai, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô Hàn Thủy.
Đau đớn.
Bất lực.
-“Cô… em phải làm gì đây? Phải làm gì cho cô đây, nếu cô cứ như thế này… em phát điên mất.”
Từng tiếng nấc kéo dài, vang vọng khắp nghĩa trang.
Gió thổi nhẹ.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua, cô Thủy vẫn không chịu đứng dậy, Cát Anh bắt đầu lo lắng, với sức khỏe hiện giờ của cô không thể ở ngoài lâu được. Nhỏ tiến lại gần, khẽ cắn nhẹ môi:
- Cô ơi, mình về thôi.
Vẫn im lặng, cái im lặng đến nghẹt thở, khiến cho cho tụi nó cảm thấy tội lỗi nhiều hơn.
- Hàn Thủy chúng ta về thôi.
Thầy Vinh đỡ cô đứng dậy, nhưng đáp lại thầy vẫn là cái vung tay dứt khoát.
- Tôi chưa muốn về.
- Cô Thủy… em xin cô mà. Cô đứng dậy đi, cứ thế này cô sẽ không đủ sức mất.
- Cứ để tôi chết quách đi, chết đi cho các người vừa lòng.
Hàng nước mắt làm nhòe đi tất cả, Cát Anh quỳ hẳn xuống, nhỏ nhìn cô khóc không thành tiếng:
- Cô ơi, xin cô đấy… đừng đối xử với chúng em như vậy, đừng tàn nhẫn với chúng em như thế.
Ba mươi thân ảnh còn lại cũng quỳ sụp xuống, ngọn cỏ may mỏng manh vương trên áo. Trái tim cô chợt rung lên, cô... cô đã làm gì thế này, trách mắng tụi nó sao, không, cô đang tự bao biện cho chính bản thân mình. Tụi nó vì cô đã phải chịu biết bao đau khổ, vì cô mà nước mắt tụi nó đã cạn, thế tại sao cô lại còn nói những lời như thế, ôm chầm lấy Cát Anh, cô lắc đầu nguầy nguậy:
- Cô xin lỗi, xin lỗi các em, cô không nên nói như vậy, các em không có lỗi, lỗi là của cô. Đừng trách cô nhé, tha thứ cho cô, cô thật sự xin lỗi
Gục mặt vào ngực cô, Cát Anh khẽ thì thào:
- Vậy thì đứng lên cô nhé, về với chúng em, cô còn có chúng em mà, chẳng phải cô đã hứa… không rời xa chúng em nữa sao.
Lặng.
Dư âm của nước mắt vẫn còn đọng lại, cô Thủy siết chặt vòng tay hơn, cô biết làm sao đây, ngay bây giờ cô cảm thấy mình thật tồi tệ, tại sao cô lại gieo rắc những suy nghĩ ấy vào đầu bọn trẻ? Tại sao cô lại độc ác nói ra những lời tàn nhẫn ấy? Tai sao cô lại để mặc cho các học viên của mình quỳ rạp nơi đây?
...
- Hàn Thủy, dậy đi con.
Một giọng nói vang lên từ phía sau, trầm ấm nhưng đủ cho người con gái ấy quay lại. Đôi mắt cô Thủy chợt dấy lên một thứ cảm xúc lạ.
Hình ảnh của hơn hai mươi năm trước ùa về.
Là người ấy sao?
Hai mươi năm qua cô đã tự hứa với lòng mình không bao giờ gặp ông ta. Tự hứa với lòng mình không bao giờ tin vào bất cứ điều gì ông ta nói.
Cô…
… Không đủ mạnh mẽ để hận.
Nhưng cũng không đủ lòng bao dung để tha thứ cho con người ấy.
Một ánh nhìn căm phẫn pha chút bi thương, cô Thủy khẽ cười.
- Chào chú…
Chữ chú kéo dài, ngân trong vòm họng tạo nên sự khinh bỉ. Không tức giận, người đàn ông ấy hoàn toàn không tức giận. Ông bước lại gần, nắm lấy bàn tay đang run lên của cô Thủy, nhẹ nhàng nói:
- Con cầm lấy đi, đây là thứ mẹ con để lại cho con.
Bàn tay trơ ra vì ngạc nhiên, cô nhìn lại cuốn sổ dày cộm trên tay và một bức phong thư. Rồi nhìn lại người đàn ông ấy.
- Đây là thứ gì?
- Là nhật kí của mẹ con.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor