Cao Thủ Học Đường - Chương 36

Chương 36

- Cái gì? Cả ngày hôm qua lớp Toán không về học viện sao?
Anh Thư đang còn đọc giở cuốn sách liền vứt nó sang một bên, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, không giấu nổi sự tò mò qua giọng nói:
- Rốt cuộc chúng đi đâu mà lúc nào cũng thoắt ẩn thoắt hiện như thế không biết?
Bảo Ngọc nhíu mày, nhỏ ngồi vắt chéo chân, miệng lơ đễnh:
- Hay chúng đang có âm mưu gì với chúng ta?
- Vứt ngay cái suy nghĩ thiển cận ấy của cậu đi.
Bước chân từ ngoài vào phòng kí túc xá, Trúc Ly nặng giọng, nhỏ bất mãn nhìn Bảo Ngọc, từ từ ngồi xuống chiếc ghế gần đó, Ly dõi ánh mắt ra xa hơn, khẽ nén một tiếng thở dài. Ngọc khó chịu, nhỏ đứng phắt dậy, cười nhạt:
- Bây giờ cậu còn công khai bệnh vực lớp Toán trước mặt chúng tôi cơ à. Nên nhớ cậu vẫn là học viên lớp Anh.
Ly đáp trả lại bằng một cái nhếch lên nơi khóe miệng, nhỏ vắt chéo chân, đăm đăm nhìn theo Bảo Ngọc:
- Cậu uy hiếp tôi sao? Hay là cậu không biết hiện giờ lớp Anh đã thất thế.
Quay ngoắt lại nhìn Ly, Anh Thư hằn học bắn cho nhỏ một ánh mắt rực lửa:
- Cậu thôi đi, cậu dám ăn nói với bọn tôi thế à, không đuổi cậu ra khỏi lớp Anh đã là một may mắn cho cậu rồi, đừng có mà cắn càn.
Một nụ cười nhạt thếch, vô vị, Ly tiến gần tới chỗ Anh Thư đang đứng, nhỏ hất mặt lên, rỉ từng chữ qua kẽ răng:
- Người cắn càn không biết là ai, nói cho cậu biết, không lâu nữa, mọi sự thật về lớp Anh sẽ được phơi bày ra ngay thôi, ngây thơ, thánh thiện, học giỏi sao? Tôi, cậu và cả cái lớp Anh này biết sự thực đốn mạt ra sao mà.
Cơn giận khiến cho mặt Thư đỏ bừng lên, nhỏ nắm chặt hai tay, nhìn Trúc Ly thiếu điều muốn ăn tươi nuốt sống.
Bàn tay đưa lên… định bụng giáng một cái tát vào khuôn mặt người đối diện. Nhưng nhanh chóng sự có mặt của thầy giám thị đã khiến Thư dừng lại.
Thầy giám thị bước vào, đôi mắt khẽ liếc nhìn chung quanh, giọng nói đều đều vang lên, mang chút buồn còn sót lại:
- Các em chuẩn bị, lát nữa tập trung ra sân trường.
Khẽ nhíu mày, Ngọc nhìn thầy khó hiểu:
- Có chuyện gì vậy ạ?
- Bà chủ tịch đã qua đời vào chiều hôm qua, chúng ta sẽ đến làm lễ truy điệu chủ tịch.
Ba học viên nữ nhìn nhau, cái nhìn thảng thốt và bàng hoàng không giấu được. Trúc Ly đưa mắt sang nhìn thầy, nước từ trong khóe mắt đã bắt đầu rớt xuống.
Đã đến lúc rồi sao?
o0o
- Bệnh nhân vẫn đang hôn mê, cũng có thể là một ngày hai ngày, nhưng cũng có thể lát nữa cô ấy sẽ tỉnh lại. Các con đừng lo lắng.
Vị bác sĩ nhìn các học viên lớp Toán khẽ mỉm cười. Tụi nó gật nhẹ đầu cảm ơn sau đó lại dán mắt vào người cô Thủy, đứa nào cũng muốn nhìn thấy cái khoảnh khắc kì diệu ấy, lúc cô ấy tỉnh lại và…
- Mấy đứa định không ăn gì luôn sao?
Thầy Vinh xuất hiện từ sau cánh cửa, một nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc còn ứ đọng lại trên môi, Hà Mi nhìn thầy nháy mắt tinh nghịch:
- Không ạ, bọn em chờ lão bà bà tỉnh dậy rồi cùng ăn.
- Không được, vậy thì các em sẽ đói chết mất.
Thầy Vinh lắc đầu vẻ không đồng ý, Hà Mi lại giậm chân thật mạnh dưới nền nhà, nhỏ chu môi giận dỗi, cái miệng phồng ra khiến thầy cũng phải chào thua:
- Em ứ chịu, thầy đuổi khéo tụi em để ở lại với cô chứ gì?
Tròn mắt lên nhìn học viên xinh xắn trước mặt mình, thầy cười khổ:
- Cái con bé này, vậy mà cũng nghĩ ra cho được.
Hai mươi chín đứa còn lại trong phòng bật cười. Mi Khờ đúng là Mi Khờ lúc nào cũng ngây thơ như vậy. Cát Anh khẽ cười, nhỏ nhìn cô Thủy thêm một lát, rồi sau đó quay qua hỏi Quỳnh Chi:
- Hàn Tuyết đâu?
- Cậu ấy vào một lát rồi đi luôn.
Giọng Chi ái ngại vang lên, không quên liếc qua chiếc giường bệnh một tí, chân mày Cát Anh co lại, nhỏ hạ giọng thấp hơn:
- Cậu ấy đến đó sao?
- Tớ đoán là như thế, tớ lo lắm Cát Anh à, nhỡ…
- Không sao đâu, tớ tin là cậu ấy sẽ giữ được bình tĩnh.
Lại là một tiếng thở dài đến não lòng, không khí như chùng xuống, cô Thủy tỉnh lại sẽ phải đối diện với việc này sao đây?
Trong lúc các học viên khác đang còn lo lắng chuyện đó thì đôi mắt Thế Bảo đã sáng lên, cậu chỉ tay về phía giường bệnh miệng mấp máy:
- Cô Thủy… cô…
Đồng loạt ba mươi ánh mắt khác nhìn theo cánh tay cậu, một chút thôi, một lần nữa trái tim non nớt của hai mươi chín đứa lại ào ạt nhiều cảm xúc.
- Tỉnh rồi… cô ấy tỉnh rồi kìa.
Thái Huy hét lên trong niềm vui sướng, những đứa khác cũng khẽ gật đầu. Bàn tay ấy đã cựa quậy từng chút một.
Đôi mắt nhắm nghiền từ từ mở ra. Một luồng ánh sáng đập vào mắt. Thế giới tái sinh thêm một lần nữa
Và…
… Cô đã nhìn thấy các thiên thần của cô, những đứa trẻ mà trong giấc mơ cô đã cố gắng tìm kiếm, trong giấc mơ cô đã phải đấu chọi lí trí rất nhiều. Để được sống, để được nhìn thấy chúng.
Phía bên kia, gần sau cánh cửa là người con trai đó, khuôn mặt đẹp và một nụ cười tỏa nắng, thầy nhìn cô khẽ cười, trong ánh mắt ấy là cả một mớ cảm xúc dạt dào…và… cô đã sống.
- Lão bà bà, cô có nhìn thấy em không? Cô có biết em là ai không?
Hà Mi lo lắng nhìn cô, đôi mắt nhỏ chớp liên tục. Một cái gật đầu yếu ớt, nhưng cũng đủ làm cho tụi nó reo lên sung sướng.
- Cát Anh cậu véo cho tớ một cái xem… đây có phải là giấc mơ không vậy?
Ngọc Vi nắm chặt lấy bàn tay lớp trưởng, run lên như sắp khóc. Cát Anh đưa bàn tay lên, nhìn Ngọc Vi lắc đầu:
- Đây là sự thật, cậu không có mơ đâu.
Nhỏ quay sang nhìn cô Hàn Thủy, khẽ cười:
- Cảm ơn cô đã sống.
o0o
Trời đã tạnh, nhưng những cơn gió lạnh vẫn thi nhau phả vào mặt Hàn Tuyết.
Ting.
Một tin nhắn mới.
Đuôi mắt khẽ đưa lên, một niềm hạnh phúc len lỏi, nhỏ nhìn người phụ nữ đang nhắm nghiền mắt trước mặt, nở một nụ cười nhẹ:
- Chị ấy đã tỉnh lại rồi… mẹ ạ.
Tiếng mẹ vang lên, thật khẽ khàng nhưng tràn ngập cảm xúc.
- Con xin lỗi, xin lỗi mẹ vì tất cả, xin lỗi vì những cái quay đi hờ hững, xin lỗi vì những giọt nước mắt mẹ đã khóc cho con. Con… thật hư phải không mẹ.
Không gian chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng nấc của một người con gái, chỉ biết rằng nếu ở thế giới bên kia nghe được điều này chắc người phụ nữ ấy sẽ mãn nguyện. Hàn Tuyết nhìn thật lâu vào khuôn mặt đẹp sắc sảo ấy, không giấu nổi sự nghẹn ngào, khuôn mặt ấy đẹp lắm, chỉ tiếc là nó đã mất đi sự sống:
- Nếu như ngày đó mẹ ruột con không bỏ con thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi mẹ nhỉ? Con đã biết cái đau khi bị bỏ rơi là thế nào, vậy mà con vẫn độc ác gieo cho người khác những đắng cay ấy, để giờ đây con phải hối hận mẹ ạ.
- Nhưng xin mẹ, mẹ hãy thay thứ cho con, tha thứ cho đứa con gái bất hiếu này… xin mẹ hãy bỏ qua cho những lỗi lầm mà con đã gây ra, tha thứ cho một đứa trẻ sớm vắng tình yêu thương từ mẹ.
Tuyết quỳ sụp xuống, đôi mắt đã ráo hoảnh vì khóc quá nhiều.
- Tha thứ cho con… mẹ nhé!
- Bà ấy chưa bao giờ giận con.
Giọng nói vang lên khiến cho Tuyết phải ngưng lại, xoay người ra phía sau, người đàn ông trong bộ vest sang trọng, nét vương giả vẫn phảng phất trên khuôn mặt dù ở trong này chỉ có một ánh đèn duy nhất.
- Ba…
Đỡ con gái dậy, ông khẽ vuốt lên mái tóc Tuyết, nhẹ nhàng đưa đôi mắt nhìn người phụ nữ ấy:
- Đừng khóc, bà ấy không muốn nhìn thấy con như vậy đâu, hãy để bà ấy ra đi trong thanh thản, con nhé.
Có một nỗi buồn mênh mang vô tận đang chiếm lĩnh đôi mắt ấy, nhưng nó đã được chôn sâu vào tận đấy trái tim, ôm con gái vào lòng ông cười nhẹ.
“Hãy yên tâm, anh sẽ thay em chăm sóc cho hai đứa con gái… của chúng ta.”
Cơn gió nhè nhẹ thoảng qua mang đi nỗi buồn của người ở lại, Ngọc Vi nén một tiếng thở dài lén nhìn cô Hàn Thủy, trông cô đã khá hơn, có vẻ như sự có mặt của tụi nó khiến cô khỏe hơn rất nhiều. Nhỏ bước chân ra khỏi phòng bệnh khi nhìn thấy cô đã ngủ.
Cạch.
Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, cũng là lúc đôi mắt đang nhắm nghiền trong phòng từ từ mở ra. Cô Hàn Thủy nhìn chòng chọc lên trần nhà, đôi mắt mơ hồ, chôn sâu một nỗi đau thầm kín.
- Sao… mẹ vẫn không thể đến thăm con dù chỉ một lần?
Một câu hỏi? Một sự chờ đợi? Dẫu biết sẽ thất vọng, nhưng trong trái tim cô vẫn không ngừng gào thét. Cô sống lại không chỉ vì tụi nó, mà còn vì… bà ấy. Nhưng tại sao, tại sao bà ấy lại không hề quan tâm đến cô dù chỉ một chút thôi, hơn mười năm trời cô sống trên đất Anh, bà không có lấy một cuộc điện thoại hỏi han, và bây giờ, khi cô đã về đây, cô đã từ cõi chết trở về, dáng hình bà cũng không xuất hiện.
Cạch.
Tiếng cửa mở khiến cô giật mình, đưa chăn lên cao hơn một chút, cô vờ nhắm mắt lại, có lẽ tụi nó đã về.
- Em chưa ngủ phải không?
Là thầy Vinh. Thầy đến cạnh giường bệnh, dịu dàng nhìn cô, đôi mắt đã ngấn nước mở ra, để mặc cho một dòng chảy từ trong khóe mắt lăn dài xuống chiếc gối trắng.
- Em đã cố hi vọng, nhưng bà ấy vẫn thế.
Thầy Vinh quay mặt đi, kìm nén cảm xúc của mình. Khẽ mỉm cười nhìn cô, thầy nhẹ giọng:
- Em đừng suy nghĩ nhiều… sẽ có lúc…
Chợt ngưng lại, cơn gió lạnh luồn qua, làm cho trái tim run lên từng nhịp. Làm sao đây làm sao có thể nói sự thật cho cô biết đây? Thầy không thể, đã bao ngày qua, cô mong mỏi chờ đợi, chẳng lẽ lại nói cho cô cái sự thật phũ phàng đến trắng trợn ấy. Thầy thật sự không thể.
Quẹt ngang dòng nước mắt, cô Thủy cười chua chát:
- Không, em đã không suy nghĩ từ lâu rồi, nhưng em vẫn… vẫn không thể dặn lòng mình hờ hững được, anh biết không, cái ngày hôm ấy em gặp lại mẹ sau gần hai mươi năm, em đã muốn tươi cười với bà ấy, nhưng em lại khóc, em đã khóc đấy, có phải em quá yếu đuối không anh?
- Hàn Thủy.
- Mẹ sinh em ra, đặt cho em cái tên Hàn Thủy, nó nhẹ nhàng và thật ôn hòa, khác với sự lạnh lẽo của Hàn Tuyết. Và mãi mãi, em vẫn là kẻ đáng khinh, em vẫn không thể mạnh mẽ.
Nụ cười đắng chát hiện lên trên khuôn mặt đã nhòe nước mắt, thầy Vinh đau đớn nhìn cô Thủy, nói không nên lời. Rồi đây, khi biết được cái sự thật nghiệt ngã ấy, cô sẽ thế nào đây, cô có đủ sức để đững vững hay không? Hay là… một lần nữa cô sẽ bỏ thầy, bỏ tụi nó mà đi.
- Lão bà bà… cô tỉnh rồi ạ!
Giọng nói trong vắt của Hà Mi reo vang từ ngoài cửa, lau vội dòng nước mắt trên khuôn mặt, cô Thủy lấy lại nụ cười hiền nhìn nhỏ:
- Ừ, cô mới dậy.
Hà Mi cười đáng yêu, nhỏ chun mũi nhìn sang thầy Vinh, lè lưỡi:
- Biết ngay mà, ghét thầy quá, lúc nào cũng giành cô Thủy với tụi em.
Cô Thủy lắc đầu chịu thua, đánh một ánh mắt sang phía Hà Mi, cô hỏi nhẹ:
- Các bạn đâu rồi? Sao chỉ có mỗi mình em vậy?
- Tụi em đây ạ.
Hà Mi chưa kịp trả lời thì Thế Bảo đã hét từ ngoài hành lang, cậu lăm lăm cầm theo một giỏi bánh kẹo hùng hổ bước vào, theo sau là các học viên còn lại. Bảo cười tít mắt, cậu đưa giỏ bánh kẹo ra phía trước khoe:
- Chúng ta ăn mừng đi cô.
- Mừng cái gì hả.
Nhật Nam từ phía sau phang ngang cho Bảo một phát, cậu bĩu môi:
- Mày thì suốt ngày chỉ biết ăn, giống con gì ấy nhỉ?
Nam vờ gãi đầu, chỉ chờ có thế Hà Mi đã vội vàng bổ sung:
- Con lợn, miền Nam mình gọi là con heo, tiếng Anh còn gọi là pig.
Nhật Nam gật gù, cậu vuốt vuốt tóc Hà Mi ra chiều khen ngợi:
- Giỏi lắm Mi khờ, vốn hiểu biết của cậu rất tốt.
Hà Mi cười khì khì, trong khi đó mặt Thế Bảo đã tối sầm lại. Cậu giãy chân đành đạch nhìn cô Thủy giận dỗi, cô Thủy khẽ cười. Mấy cái đứa tiểu quỷ này, chỉ giỏi làm cho cô cười thôi, Hà Mi sà xuống nằm trong vòng tay cô nũng nịu:
- Lão bà bà, cô không được xa bọn em nữa đâu đấy, nếu cô mà còn đi nữa, bọn em sẽ giận cô luôn.
Cô Thủy véo nhẹ mũi nhỏ, gật đầu:
- Ừ cô hứa! Sẽ không bao giờ xa các em nữa đâu.
o0o
Vườn hoa bệnh viện khá vắng người, Cát Anh hít một hơi thật sâu, khẽ nhắm mắt, nhỏ nghĩ đến cái tin nhắn lúc nãy của trợ lí Kim, ngày kia mẹ nhỏ sẽ về Việt Nam, có lẽ mọi chuyện cũng nên kết thúc rồi.
Bước chân dừng lại trước một khóm hoa nhỏ, kỉ niệm ào về như một thước phim quay chậm.
- Cậu thích nó sao?
Khánh Đăng đã đứng sau lưng nhỏ tự bao giờ, cậu đưa mắt nhìn qua khóm hoa một chút rồi quay về nhìn Cát Anh. Nhỏ lắc đầu nhẹ:
- Không.
- Còn nói không nữa, tớ thấy cậu nhìn nó chằm chặp thế mà, nếu cậu muốn tớ sẽ…
- Rất tiếc tớ thật sự không thích.
Cắt ngang lời Đăng, Cát Anh bước tiếp, nhỏ trầm tư một lát sau đó ngồi xuống chiếc ghế đá gần đấy, nghĩ vu vơ.
Đăng ngồi xuống cạnh nhỏ, đôi mắt phóng ra xa hơn, cậu khẽ hỏi:
- Cậu có nhớ, trong chuyến dã ngoại năm ngoái cậu đã hỏi tớ cái gì không?
- Nhớ.
Một làn sương mỏng giăng qua kí ức, Cát Anh trả lời cậu, nhẹ thôi, chỉ một chữ cũng khiến lòng Đăng dâng lên một thứ cảm xúc lạ, cậu khẽ cười.
- Phải, cậu đã hỏi tớ thấy lớp Toán như thế nào, và bây giờ tớ đã có câu trả lời rồi đấy.
Khuôn mặt Cát Anh thoáng chựng lại, nhưng nhanh chóng trở về cái trạng thái bình thường vốn có, tĩnh lặng và hờ hững. Đăng quay hẳn người sang nhìn nhỏ, giọng nói trầm ấm vang lên.
- Lớp Toán đúng là đã cho tớ rất nhiều thứ, các cậu đã dạy cho tớ rất nhiều điều, cảm ơn các cậu vì điều đó.
- Này, cảm ơn có phải là khách sáo quá hay không vậy.
Ngọc Vi thù lù xuất hiện, sau lưng nhỏ là Nhật Nam, Vi tinh nghịch nhìn Đăng sau đó lém lỉnh liếc qua Nam.
- Cậu gan nhỉ? Dám hẹn hò với lớp trưởng cơ đấy, kể ra thì cậu cũng đẹp đẹp nhỉ, nhưng mà tiếc là…
- Ngọc Vi.
Vi chưa nói hết đã bị Cát Anh cắt lời, nhỏ lắc đầu ý không hài lòng, trong khi Đăng còn lóng ngóng thì Nam đã ngồi xuống chiếc ghế đá, cậu vắt chéo chân lên đùi… ngồi ngắm hoa. Cát Anh bật cười, nhỏ hơi chau mày nhìn Nam:
- Cậu làm gì vậy?
- Ngắm hoa.
- Có ai ngắm hoa kiểu như ông không.
Vi bĩu môi nhìn Nam, đúng là tên ác bá chỉ biết có đánh nhau, chẳng biết tí gì gọi là nghệ thuật. Phóng luôn cho Vi một tia lửa điện, Nam lăm le:
- Liên can gì tới bà.
- Kệ tôi, tôi thích sao tôi nói vậy.
- Bà…
- Thôi nào, xin hai người.
Cát Anh nhăn mặt, nhỏ quay qua Nam nhìn cảnh báo, cậu nghiêng đầu nhìn nhỏ. Bầu trời trong veo gợn một vài đám mây xốp trắng bềnh bồng. Tất cả sắp kết thúc? Hay chỉ mới là bắt đầu?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor