Cao Thủ Học Đường - Chương 31

Chương 31

Hàn Tuyết vừa với tới nơi đã bị Ngọc Vi chặn ngay ở cửa, nhỏ hơi lúng túng nhìn cô bạn, đôi mắt lạnh buốt thường ngày dường như có thêm một lớp sương mờ đục.
- Tớ xin lỗi.
Ngọc Vi khẽ cười, nụ cười hiền hòa, nhẹ nhàng và có đôi chút gì đó hối hận. Tuyết mở to con mắt, bàn tay nhỏ từ từ thả lỏng trong không trung.
- Xin lỗi... vì việc gì?
- Vì tất cả, ngốc ạ, lúc ở bệnh viện tại tớ nóng quá mới cư xử như thế, cậu đừng giận nhé.
Vi đưa tay ra, nắm chặt lấy đôi bàn tay của Tuyết. Một sự ấm áp lan tỏa, Tuyết khẽ cười, nụ cười tự nhiên đẹp đến lạ, Vi cốc lên trán bạn một cái rồi nháy mắt.
- Cậu tiếc hay sao mà lúc nào cũng giấu cái khuôn mặt tươi tỉnh này vậy.
- Tớ...
- Thôi, không nói nữa vào phòng đi.
Nói đoạn nhỏ kéo tay bạn đi thẳng một mạch vào phòng. Hành lang kí túc xá vắng người, mùa đông tới rồi, khá lạnh, nhưng trong căn phòng nữ của lớp Toán, niềm vui vẫn len lỏi đâu đó, quên đi cái mệt tất cả chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ yên bình hay chỉ là sự khởi đầu cho một sóng gió kinh hoàng tiếp theo.
o0o
Nắng Sài Gòn lấp ló sau tán cây, hôm nay lớp Toán vẫn đi học chậm như thường lệ, tụi con trai bước đi đằng sau, nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện, phải vậy mới là con gái lớp Toán chứ.
Bước lên hành lang tầng ba, Cát Anh có ngạc nhiên đôi chút, ánh mắt nhỏ chăm chăm nhìn sang lớp học bên cạnh. Lớp mười một Anh bữa nay rất lạ, không có cái màn đấu võ mồm như mọi hôm nữa, mà thay vào đó là sự ngoan ngoãn của những học sinh gương mẫu đúng chuẩn. Nhưng... tại sao hoa và quà lại chất đầy ngoài cửa lớp Anh thế. Đúng là rất lạ.
Tiếng nói cười giòn giã của phòng học bên kia khiến cho lớp Toán thấy khó chịu. Thế Bảo úp cuốn sách Vật Lí nâng cao lên mặt, cậu chán chường ngoáy ngoáy cái lỗ tai:
- Bực mình ghê gớm.
Phang luôn cuốn sách xuống bàn, cậu tỏ vẻ giận giữ. Nhật Nam khẽ cười, cậu lại cầm ngay cuốn vật phí bổ lên đầu Bảo.
- Liên quan gì tới mày, sao phải quan tâm đến bọn nó làm gì.
- Không quan tâm không được mày ạ.
Bảo vừa dứt lời, cả Nhật Nam và Ngọc Vi đều trừng mắt lên nhìn cậu. Thấy thái độ không bình thường của hai người bạn chí thân, Bảo cười xuề xòa, cậu gạt gạt cái tay, hùng hổ nói với Ngọc Vi:
- Á, bà đừng hiểu lầm, tình cảm của tôi vẫn son sắt chung thủy hướng tới bà, tôi không thích con nhỏ nào bên...
Bốp.
Cuốn sách Vật Lí dày cộm một lần nữa nằm trên đầu Bảo, nữ sát thủ Ngọc Vi nhăn mặt nhìn cậu bạn, nhỏ lắc đầu ảo não:
- Hiểu lầm cái con khỉ nhà ông ấy. Nói thì nói nhanh lên đi còn bày đặt giải thích dài dòng, ông mà thích con nào bên ấy, tôi thiến luôn.
Há hốc mồm nhìn Vi, mắt Bảo sáng lên như đèn pha:
- Bà yêu tôi đến mức đó sao, ôi cảm động quá, hức...
Bảo ôm hai tay trước ngực mắt nhìn Vi đau đáu. Nhét nguyên một quả táo vào miệng bạn, Nam thành thật khuyên ngăn:
- Đừng mơ tưởng nhá cưng, bà chằn này mà yêu mày thì trời bẻ làm đôi.
Mặt Thế Bảo xụ xuống, vai cậu run run lên, nức nở khóc không ra một giọt nước nào. Hà Mi cười tươi như hoa, nhỏ quay ngoắt sang nhìn bạn, trả lời dễ thương:
- Yên tâm còn có tớ mà.
- Đấy, bé yêu của ông đấy.
Vi cười gian nhìn Mi Mi, nhỏ cho vội miếng bánh vào miệng rồi đứng lên tạo dáng.
- Mi khờ, đảm bảo với cậu, lão này mà làm người yêu cậu thì hết sẩy.
- Đúng đúng. - Hà Mi ngây thơ gật gật cái đầu, tán thành với ý kiến của bạn.
Nhật Nam kéo tuột Vi ngồi xuống, đuôi mắt cậu nhếch lên, hai bàn tay xoa xoa, cậu thở hắt ra, rồi nhíu mày nhìn Vi một lần nữa.
- Đừng có mà làm bôi bẩn tâm hồn trong sáng của con người ta nữa, bà chỉ được cái giỏi phá phách.
- Hì hì.
Vi im re nhỏ cười trừ cho qua chuyện. Nam ác bá mà nổi giận thì chỉ có đường chết, tốt nhất là không nên đụng vào ổ kiến lửa, bởi vì như các bạn đã biết, lời bí thư là lời kim cương, lời lớp trưởng là lời vàng, nhưng có cái hay là kim cương rẻ hơn vàng, đấy mới gọi là lớp Toán.
Cát Anh nhìn lên, nhỏ khẽ cười, cuốn tiểu thuyết trong tay gần đọc hết, vươn vai sảng khoái nhìn ra ngoài cửa sổ, nhỏ lại cười, nụ cười ngọt ngào như nắng mùa thu, khuôn mặt thanh khiết. Một đàn chim trên cao đang bay lượn, nắng ấm hòa chung với khí trời mát mẻ, đã gần cuối tháng mười nên thời tiết cũng dịu đi rất nhiều, nhìn lại cả lớp một lần nữa, có phải chăng sẽ mãi được thế này?
Sân bay.
Bước đi chầm chậm, người phụ nữ với một tông đen từ đầu tới chân khiến người ta vừa nhìn thấy đã phải choáng ngợp, cái kính bản to che gần hết khuôn mặt càng làm tăng thêm sự huyền bí. Một dáng dấp quyền quý xa hoa, khiến tất cả những ai có mặt trong sân bay đều phải thầm thán phục. Nhưng có lẽ hai vệ sĩ áo vest đen phía sau càng làm tăng thêm sự cao quý của bà. Phải rất cao sang.
Chiếc xe sang trọng đỗ ngay trước cửa sân bay, nhìn thấy bà người tài xế vội cúi đầu kính cẩn. Đợi lúc bà vào trong xe bác tài mới dám ngước lên.
Xe chạy dần trên con đường trải dài màu xanh của Sài Gòn, người phụ nữ ấy khẽ liếc xem bên ngoài một chút rồi im lặng. Khuôn mặt vẫn lạnh tanh không một chút cảm xúc, lạnh đến tê người.
Tút... tút... tút...
Chuông điện thoại reo, bà nhẹ nhàng mở điện thoại, tên người gọi đến khiến sắc mặt lạnh tanh có chút biến đổi.
- Vâng thưa chủ tịch. Tôi nghe đây ạ.
- "Trợ lí Kim đã tới chưa." - Đầu dây bên kia nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp lạ thường.
- Vâng tôi đã tới nơi rồi, đang đến trường của tiểu thư.
Trợ lí Kim kính cẩn đáp lại, mắt dáo giác nhìn ra phía ngoài cửa kính.
- "Khoan đã tới, cứ cho con bé vui chơi thêm ít ngày nữa, nghe nói nó vừa trải qua một cú sốc lớn." - Đầu dây bên kia lời nói trở nên bối rối, vế sau có chút lặng đi.
- Vâng tôi hiểu, thưa chủ tịch.
Gập máy, người phụ nữ ấy khẽ cười, chủ tịch đúng là một người mẹ tốt. Nhưng có lẽ sự trở về lần này của bà, sẽ khiến tiểu thư phải một lần nữa... đau.
Cậu... giống như những bông hoa ngọc nữ, đẹp dịu dàng và thanh khiết.
Cậu giống như một trời đom đóm luôn phát ra vầng hào quang sáng nhất, luôn khiến tớ cảm thấy hạnh phúc và bình yên.
o0o
Trời về trưa nắng gắt hơn một chút, nhưng canteen vẫn đông khách như mọi ngày, tiếng cười nói xôn xao ồn ào cả một góc, Cát Anh khẽ nhíu mày, đôi mắt đen tuyền đưa qua chỗ lớp Anh đang ngồi. Tầm nhìn thu lại, nhỏ lại chăm chú vào cốc sữa trên bàn, im lặng. Hàn Tuyết đẩy cốc sữa ấy đến thẳng trước mặt nhỏ, Cát Anh nheo mắt, nhỏ hơi cười:
- Cảm ơn cậu.
Vẫn là cái thái độ dửng dưng ấy như mọi ngày, nhưng đôi mắt Tuyết đã dịu hẳn, nó ấm áp và nhẹ nhàng hơn rất nhiều:
- Không có gì.
Lại im lặng, cái không khí ấy bao trùm lên cả lớp Toán, thê lương và ảm đạm, không ai nói với ai một câu nào, tất cả đều nhìn nhau mà im lặng
Thầy giám thị bước tới gần chỗ ba mươi mốt học viên lớp Toán đang ngồi, liếc mắt qua lớp Anh một tí rồi lại hướng thẳng nhìn Cát Anh:
- Các em thế nào rồi. - Giọng nói ấm áp truyền đến tai, tụi nó giật mình quay lại, Cát Anh khẽ gật đầu nhỏ lễ phép đáp lại:
- Ổn rồi thầy ạ.
- Vậy thì tốt, các em cố gắng lên đi nhé, thầy luôn ủng hộ các em.
Tụi nó mỉm cười, có vẻ như thiện cảm của thầy giám thị dành cho tụi nó đã tăng lên rất nhiều, xoa đầu Cát Anh thầy khẽ gật đầu rồi quay lưng bước về phòng hiệu trưởng, để lại những con mắt đang căng lên vì ngạc nhiên của học viên lớp Anh, tụi nó không nhìn nhầm đấy chứ, thầy dám thị ngó lơ lớp Anh và thâm tình trò chuyện với lớp Toán. Đúng là một chuyện lạ. Anh Thư bóp méo lon côca đang để trên bàn, đôi mắt nhỏ hực lửa như muốn nhìn xuyên thấu tất cả. "Được lắm, rồi tôi sẽ cho các cậu thấy, một khi đã đối đầu với lớp Anh, chỉ có con đường chết.” Bàn tay từ từ siết chặt thành ghế miệng nhỏ nở ra một nụ cười ma mị.
Buổi tối.
- Đi theo tớ!
Nam kéo tay Cát Anh ra ngoài, miệng cậu lộ rõ một nụ cười ẩn ý, Cát Anh bĩu môi, nhỏ e ngại nhìn bạn rồi vòng tay khoanh trước ngực.
- Thế cậu muốn đưa tớ đi đâu mới được chứ?
Nhật Nam vuốt vuốt cằm ra chiều đăm chiêu suy nghĩ, cậu khúc khích lén nhìn thái độ phản ứng của Cát Anh. Vẫn là một sự thất vọng, trong nhỏ chẳng có vẻ gì là tò mò hay quá khích hết. Mặt Nam xị xuống, cậu tỏ vẻ giận dỗi:
- Không ngờ cậu mặt sắt dữ vậy.
Cát Anh bật cười, nhỏ vỗ vai Nam rồi hỏi:
- Vậy cậu nói đi.
- Đi rồi cậu sẽ biết thôi mà, nhanh lên.
Không để nhỏ bạn lớp trưởng phản ứng lại, Nam đã kéo tuột tay Cát Anh chạy một mạch ra ngoài vườn hoa, để màn đêm bao trùm lên cái không gian tĩnh mịch của học viện. Bước chân Cát Anh chùn lại, nhỏ nhíu mày nghi hoặc nhìn Nam. Nam đưa mắt ra đằng sau, cậu khẽ cười rồi ho khan vài tiếng:
- Cậu sợ à? Tớ không có làm gì cậu đâu à nha.
- Có cho cậu cũng không dám.
Cát Anh nhìn Nam thách thức, nhưng rồi đôi mắt ấy chợt lùi lại, nhỏ cảm thấy hối hận về những gì mình vừa nói ra. Có đôi lúc không nên đùa với lửa, và nhỏ biết chắc Nam là một ngọn lửa không vừa. Nam vuốt cằm vẻ suy tư, cậu quay sang Cát Anh hỏi nhẹ:
- Sao cậu dám chắc.
Lùi ra sau một bước, nhỏ nhăn mặt nhìn Nam, cậu lại cười, nụ cười đẹp và dịu dàng hết đỗi, nắm chặt lấy bàn tay đang buông hờ của nhỏ, cậu kéo nhỏ vào bên trong.
Vườn hồng.
Mùi hương nhẹ nhàng khiến cho tâm hồn Cát Anh Thư thái hơn hẳn, nhỏ liếc trộm ra xung quanh, nhưng rồi đôi mắt mở to hết cỡ khi nhìn thấy phía bên kia vườn, cạnh dòng sông một thứ ánh sáng đang phát ra, rực rỡ và đẹp đến lạ. Ánh trăng lấp lánh rủ xuống mặt nước thứ mờ ảo của tự nhiên, nhỏ nghiêng đầu nhìn trời đom đóm, rồi lại quay sang nhìn tụi con gái đang mân mê bắt những chú đom đóm đặt trong lòng bàn tay. Vẻ đẹp ngây thơ của tụi nó làm cho đám con trai bất giác mỉm cười. Đúng là con gái, lúc nào cũng thích mơ mộng.
Thế Bảo vuốt lại mép áo, cậu trịnh trọng ra đứng trước hàng nam dõng dạc tuyên bố.
- Hôm nay, anh em chúng tôi…
- Sến quá mày, xuống đi.
Thái Huy lôi tuột Bảo xuống phía dưới, Nhật Nam thò tay qua tiện thể cốc cho bạn một cái đau điếng, tụi con gái cười nắc nẻ. Ngọc Vi khoanh tay phái trước, nhỏ nheo mắt:
- Thế rốt cuộc các ông đang muốn làm gì đây.
- Hôm nay, á nhầm ngày mai là ngày hai mươi tháng mười thay mặt cho các bạn nam trong lớp tớ xin chúc cho các bạn nữ một ngày vui vẻ, luôn xinh gái và bớt cái tính bà chằn.
Bốp… bốp… bốp.
Đó là tiếng vỗ tay râm ran của tụi con trai đồng thời cũng là tiếng chai lọ ném xoàng xoạch của tụi con gái. Ngọc Vi bĩu môi, nhỏ lăm le nhìn Anh Kiệt vừa phát biểu xong bài diễn văn đầy cảm xúc kia, châm chọc:
- Bà chằn cơ đấy, thì ra bấy lâu nay chúng tôi là bà chằn trong mắt các ông hả?
Thế Bảo đẩy nhanh Anh Kiệt sang một bên, cậu cười hề hề lại vỗ vai nhỏ, mắt không quên nhấp nháy ra hiệu cho tụi con trai còn lại.
- Ấy ấy, ai lại thế, hôm nay dù gì cũng là ngày vui mà. Bớt nóng, bớt nóng.
Cát Anh lắc đầu nhẹ,nhỏ mỉm cười nhìn các bạn, trải qua biết bao nhiêu chuyện mà tụi con trai vẫn quan tâm đến bọn con gái như thế khiến cho lòng nhỏ ấm lại. Ừ, nếu tụi nó không nhắc nhỏ cũng đã không nhớ, thảo nào mà sáng nay lớp Anh lại có nhiều hoa và quà như thế. Thì ra là hai mươi tháng mười.
Từ từ phóng tầm mắt xa hơn, những chú đom đóm bay trong đêm, phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, gió ngọt ngào đưa mùi hương bay tới, dịu dàng. Tiếng chảy êm tai của dòng sông càng làm cho khung cảnh trở nên thật thơ mộng.
- Mùa đông rồi, các cậu kiếm đâu ra nhiều đom đóm vậy?
Nhật Nam ngồi xuống cạnh nhỏ, cậu khẽ cười:
- Là đom đóm mùa thu đấy.
Câu chuyện cổ tích kể rằng nếu như ai bắt được một chú đom đóm mùa thu thì điều ước sẽ được thực hiện. Ước rằng câu chuyện của lớp Toán sẽ là một câu chuyện cổ tích, để ước mơ kia được thực hiện, để cuộc sống của tụi nó bình yên trôi qua với những trò nghịch ngợm đúng cái tuổi hồn nhiên của mình, Cát Anh im lặng ngắm trời đom đóm, một vẻ đẹp huyễn hoặc đi vào lòng người thật nhẹ. Nam trao cho nhỏ một chậu hoa màu trắng, rồi cười:
- Quà hai mươi tháng mười cho các bạn nữ nhé, bọn tớ không biết mua gì nên tặng các cậu những chậu hoa ngọc nữ này mong các cậu sẽ vui.
Tụi con gái nhìn đám con trai, rồi lại nhìn vào những đóa hoa thanh khiết trước mặt, nụ cười nhẹ xuất hiện.
- Cảm ơn các cậu rất nhiều.
Trời về đêm, âm thanh bốn bề yên ắng, nhưng ở đây có những cô gái đang bay nhảy giữa cánh đồng hoa, có trời đom đóm đang ấp ủ những ước mơ xa vời của tụi nó. Có những mái tóc dài đang tung bay, có một niềm vui trọn vẹn của những cô cậu học trò ngây thơ trong sáng và thánh thiện vô cùng.
Từ phía xa, ở một góc nào đó trong học viện, người phụ nữ khẽ nhếch mép.
- Mong tiểu thư sẽ vui được mãi thế này.
Quay lưng đi, để lại đằng sau cái lành lạnh của màn đêm hay một cái gì đó khác hơn. Chỉ biết rằng ngày mai... sóng gió sẽ không chịu ngủ yên.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor