Cao Thủ Học Đường - Chương 25

Chương 25

Khu giải trí...
Ngọc Vi đang cùng các bạn nữ dạo quanh các shop thời trang, mấy khi mà được đi chơi thế này, tụi con gái đang tha hồ thu lượm tất cả những thứ nằm trong tầm mắt, mấy đứa con trai đứng ngoài mà ngán ngẩm, không khó để biết được lát nữa tụi nó sẽ là những anh thợ xách vác đồ, kiêm luôn vệ sĩ. Nhật Nam bước lại gần Cát Anh, nhỏ đang chăm chú đọc một cuốn tạp chí thời trang nào đó.
- Cậu không muốn mua gì sao?
Ngước khuôn mặt mình lên, nhỏ nhìn cậu mỉm cười nhẹ:
- Không, cậu biết là tớ không có hứng thú mua sắm mà.
Nam ngồi xuống cạnh nhỏ, cậu khẽ thở dài. Cát Anh đặt cuốn tạp chí sang một bên, nhỏ nhíu mày, liếc qua Nam một chút:
- Hè vừa rồi cậu qua Úc phải không?
- Ừ, họ muốn tớ rời khỏi Việt Nam để sang đó.
Bàn tay buông hờ của nhỏ chợt nắm lại, trong đôi mắt đen tuyền có một vài gợn sóng, cũng phải thôi, Nam sinh ra trong một gia đình đầy quyền lực, bố mẹ cậu là những con người có tiếng tăm trong lĩnh vực chính trị trên toàn thế giới, nhưng con người ta không có ai là hoàn hảo cả, họ giúp ích cho đời nhưng lại bỏ quên đứa con trai duy nhất, lên năm Nam đã phải rời xa vòng tay của ba mẹ, có chăng chỉ một năm được sang thăm họ một lần vào mỗi kì nghỉ hè. Nhưng giờ đây khi cậu đã lớn, họ lại muốn cậu ở cạnh mình, họ không nghĩ được rằng suốt những năm tháng qua cậu con trai của họ đã lớn lên nhờ sự quan tâm và yêu thương của bạn bè, liệu cậu có thích nghi được không nếu như có một ngày cậu rời xa nơi này, xa những người bạn kia để đến một đất nước xa xôi khác.
- Cậu sẽ làm gì?
Nhỏ không hỏi cậu có đi không? Cũng không hề níu kéo cậu ở lại, chỉ đơn giản là một câu hỏi bình thường, vì nhỏ tôn trọng quyết định của cậu, dù trong lòng hoàn toàn không muốn.
- Tớ cần các cậu hơn họ.
Nam nhìn Cát Anh khẽ cười, một nụ cười đẹp và dịu dàng, nhỏ tránh mặt đi nơi khác, gật đầu nhè nhẹ:
- Bọn tớ cũng rất cần cậu.
Sau một trận mua bán dốc hết tiền túi của tụi con trai, đám con gái hăng hái đi ra phía cổng khu giải trí, để lại mấy cái mặt nhăn như khỉ của các quý ông và một đống đồ đạc. Nhưng cái cốt yếu là tụi con trai đường đường là những "siêu mẫu chân dài" vì thế mà chỉ sau ba giây tụi nó bước qua mười một đứa con gái cùng với nụ cười rạng rỡ, không thèm quay lại nhìn dù chỉ một giây. Thế Bảo ưỡn ngực dẫn đầu, miệng huýt sáo vi vu, mà trong lòng thập phần sung sướng, Ngọc Vi quẳng lại một đống bực tức, nhỏ dừng chân, bặm môi nhìn về phía trước. Vậy là cả đám con gái đứng lại còn đám con trai vẫn cứ thế oai phong bước đều.
Đi được một đoạn khá xa, Nam mới giật mình, mải giờ lo tận hưởng mà quên mất mấy bà chằn, xoay người, và... cậu chết sững:
- Tụi con gái đâu rồi.
Cậu quay qua hỏi các bạn, Thái Huy vội vàng đặt đống đồ đạc xuống, cậu nhíu mày:
- Chẳng lẽ mấy bả giận thật.
- Lúc nãy tao thấy bà Vi đứng lại.
Thế Bảo kêu lên, Nhật Nam cắn môi nhẹ, cậu cho liền một phát lên đầu Bảo, miệng tức giận:
- Sao không nói sớm hả, mày có biết cái đoạn đường lúc nãy nguy hiểm lắm không?
- Tao cứ tưởng mấy bả giả vờ ai ngờ.
- Nhanh lên, không nói nhiều nữa, chạy về đó nhanh lên.
Nhật Nam vứt đống đồ xuống, kéo tay Huy chạy một mạch, đám con trai còn lại cũng vội vàng bám theo, Khánh Đăng và Anh Kiệt chẳng hiểu gì cũng bị lôi đi nốt, trong lòng Nam như lửa đốt, mong rằng không có chuyện gì xảy ra, nếu không...?
Con đường này rất tối, lúc đi tới trời còn sáng, bây giờ đã hơn chín giờ đêm, lại khuất tầm nhìn của đèn cao áp, người Ngọc Vi run lên bần bật, nhỏ đang hối hận vì lúc nãy đã vô cớ giận dỗi tụi con trai để bây giờ cả đám phải chịu cảnh này. Hà Mi nắm chặt tay Cát Anh, nhỏ sợ bóng tối, à không tất cả mười một đứa con gái của lớp Toán đều sợ bóng tối, sợ cái cô đơn mà suốt mười bảy năm qua lúc nào tụi nó cũng phải đối diện. Đêm lạnh. Những hạt mưa phùn rả rích rơi xuống. Đen hơn.
- Tớ sợ lắm.
Hà Mi thốt lên, bàn tay nhỏ đã đẫm mồ hôi, mặt cứng đơ, lại là cái màn đêm này, nhỏ ghét nó, ghét bóng tối, cái màu đã khiến đôi mắt nhỏ mờ đi vì nước mắt, Cát Anh thở hắt ra, nhỏ đang cố giữ bình tĩnh để an ủi các bạn.
- Qua đoạn đường này thôi chúng ta sẽ thoát mà.
- Mấy cô em định đi đâu đấy.
Một giọng nói lạ hoắc vang lên, nghe qua cũng biết chủ nhân của nó không phải là người đàng hoàng, những tiếng cười khả ố vang lên nhiều hơn, tụi nó dừng lại, đôi mắt cố mò mẫn trong bóng đêm, một toán thanh niên vô công rồi nghề, lại là những chiếc xe đen lần trước.
- Ồ lại là các cô bé này à, thú vị thật, mấy thằng oắt con hôm trước đâu rồi.
Nhận ra người quen cũ, tên đầu sỏ nhếch mép lên, nụ cười man rợ kèm theo một cái nháy mắt "chết người" của hắn khiến cho Cát Anh chết sững.
- Chúng tôi không quen các anh.
Nói đoạn nhỏ cầm tay Hà Mi tiến về phía trước, đám người đó lại cười, chúng đứng ra chặn ngay giữa đường, tên cầm đầu dùng bàn tay thô ráp của mình nâng cằm Cát Anh lên, môi mấp máy, chỉ đủ cho mỗi nhỏ nghe thấy:
- Trước lạ sau quen mà cô em, muốn quen không anh cho quen liền.
Câu sau hắn nâng cao giọng lên, đám thuộc hạ lại khoái chí cười vang, và nhanh chóng chúng giữ chặt cả mười một đứa con gái trong tay mình. Bàn tay giơ bẩn bắt đầu sờ soạng.
Chát...
- Buông cái bàn tay hôi thối của mi ra.
Ngọc Vi kêu lên bất lực, trong khi đó nước mắt của Hà Mi đã bắt đầu rơi, đám thanh niên được nước làm tới, chúng ghì chặt tụi nó vào thành tường, đôi mắt đầy dục vọng. Tiến thêm một bước, đôi mắt hệt như một con thú lâu ngày bị bỏ đói. Cát Anh ngoảnh mặt sang một bên, tránh cái nhìn cầm thú ấy, nhỏ nhổ nước bọt vào thẳng mặt hắn.
- Anh sẽ chết nếu dám đụng vào tôi.
Vuốt lại cái mặt tèm lem nước, tên đó khẽ cười:
- Cô em được lắm, thế anh đây càng thích.
Hắn tiến sát hơn, khuôn mặt xích lại gần nhỏ hơn, chiếc áo sơ mi trên người hắn bị giật phăng, cúi người xuống.
Tách...
Chiếc cúc đầu tiên của chiếc áo đồng phục bị bật tung ra, nhỏ nuốt khan, mắt nhắm nghiền lại môi cắn chặt. Lại cười, nụ cười ấy đã tăng thêm vài phần ghê rợn.
Tách...
Cúc thứ hai lại bị bật ra...
Trong khoảnh khắc, mặt Cát Anh đanh lại, nhỏ không còn đủ bình tĩnh nữa, quét những tia nhìn ra đằng sau, mười đứa con gái còn lại đang giãy giụa. Bất lực. Tụi nó không một ai biết võ hết.
Phập...
Tay giữ nguyên, một phút sau tên biến thái chết tiệt ấy vẫn đơ ra một chỗ. Cát Anh phủi tay, nhỏ khẽ cười. Tuyệt chiêu bí mật của lớp Toán được vận hành. Không có tên nào toàn thây có nếu đụng vào học viên lớp Toán dù chỉ một giây.
Cát Anh nhìn lại tên đó một lần nữa, nhỏ khẽ cười, để đánh lừa hắn cũng mất khá nhiều thời gian đấy, đôi mắt liếc xuống chiếc áo đồng phục, may mắn thay nó được làm từ hai lớp vải. Ngọc Vi chạy lại gần, nhỏ đạp thẳng một phát vào người tên đó, miệng không ngừng nguyền rủa:
- Đáng đời, cho mi chết đi, ta sẽ chặt cái tay mi ra vì cái tội dám sờ soạng lung tung, tưởng muốn đụng vào bản cô nương là dễ sao.
Cát Anh lắc đầu, nhỏ nhìn Ngọc Vi nheo mắt:
- Cậu hả dạ chưa.
Vi ngước mặt lên, nhỏ cười khì khì:
- Rồi, nhưng mà công nhận cái chiêu điểm huyệt này hay thật nha.
Khẽ cốc nhẹ lên trán bạn, Cát Anh xoay người ra phía sau, nụ cười trên môi vụt tắt. Tám đứa còn lại đang sửa sang lại quần áo. Còn... Hàn Tuyết. Phải rồi, nhỏ mới vào lớp chưa biết được mấy cái tuyệt chiêu này. Nhưng mà bây giờ...
Cát Anh tiến đến một góc khuất khác của con hẻm, ánh đền mờ mờ hắt ra từ một căn nhà gần đó đủ để cho nhỏ thấy hình ảnh phía trước, một bóng người đang giãy giụa, bất lực, bàn tay chợt siết chặt lại, đôi mắt nhỏ ánh lên những tia nhìn căm phẫn. Bước lại gần... nhưng...
Bốp.
Một lon cô ca, hướng thẳng đầu tên cầm thú mà lao tới, hắn khụy xuống, ôm đầu, rồi ngất lịm, nhỏ xoay người về phía sau, hai mươi thằng con trai đang đứng đó, thở hổn hển, nét mặt hiện rõ sự lo lắng. Nhật Nam nhìn thẳng vào mắt nhỏ, cậu hỏi nhẹ:
- Các cậu không sao chứ.
Cát Anh lắc đầu:
- Bọn tớ không sao?
Nhỏ lại gần Hàn Tuyết, bàn tay đưa lên chợt buông xuống, cắn nhẹ môi, Tuyết đang ngồi sụp giữa lòng đường, mái tóc dài xõa ra rối bời, hai mắt hằn đỏ còn thấp thoáng sự đau đớn, chỉ một chút nữa thôi... thế giới sẽ hoàn toàn sụp đổ. Giọt nước mắt lăn dài, vị mặn đắng ấy, lâu rồi nhỏ không còn nhớ, kể từ cái ngày định mệnh ấy, cái ngày mà hạnh phúc trọn vẹn bỗng vỡ òa trong phút chốc. Nhỏ vẫn ngồi đấy, nước mắt vẫn rớt xuống, ngày một nhiều hơn, sự việc lúc nãy giống như một giọt nước tràn li, cái cảm giác sợ hãi của mười năm trước ùa về trong kí ức. Một mảnh ghép của cuộc đời nhỏ, đen sẫm, tưởng chừng như vòng quay của trái đất đã ngưng lại thì người giúp nhỏ thoát ra chính là những người bạn này, không phải là một ai khác.
Cát Anh quay mặt đi hướng khác, cố kìm nén cảm xúc bây giờ, nhỏ biết Tuyết cũng đã từng phải chịu nhiều nỗi đau, nhỏ gục vào ngực của Nam, ừ thì để khóc, không những nhỏ mà chín đứa còn lại cũng khóc. Đau. Cái cảm giác ấy đã ngấm dần vào trái tim non nớt của tụi nó. Nam khẽ nén một tiếng thở dài, lâu lắm rồi tụi con gái không khóc, những đặc quyền được cho là của tụi nó cũng không bao giờ được thực hiện. Vì con gái lớp Toán phải mạnh mẽ, khi đã bước chân vào cái lớp ấy... thì nghĩa vụ của tụi nó phải là như vậy. Không được yếu đuối.
Trời về khuya, ngôi sao sáng nhất trên bầu trời chiếu thẳng màu vàng rực xuống thảm cỏ, cả lớp Toán đang ngồi đây, ngắm nhìn bầu trời và lắng nghe tiếng gió thổi. Đồng cỏ ngạt ngào một mùi hương thanh khiết, mang âm hưởng của đồng nội, đưa tụi nó trở về một miền đất xa xôi nào đó, không có những nỗi đau ám ảnh trong tâm trí, không có những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi, tất cả thật bình yên. Khoảnh khắc ấy chìm vào một khoảng không phía trước. Lặng. Những trái tim thốt lên lời ca buồn để mặc cho hạt sương vương lên làn tóc. Ba mươi mốt cái đầu chụm vào nhau, nhắm nghiền mắt. Lại một đêm nữa không ngủ ở kí túc xá.
6 giờ 58 phút
Bước chân không vội vã, con đường trải đầy lá mùa thu, nắng nhạt rải vàng khắp lối. Tất cả các học viên lớp Toán đang trở về trường sau một đêm an giấc trên đồng cỏ, không cặp sách, chiếc áo đồng phục hôm qua cũng còn y nguyên trên người, đi qua bác bảo vệ, tụi nó khẽ nở một nụ cười, khác với mọi lần phải năn nỉ ỉ ôi, chưa kịp mở lời thì cánh cổng học viện đã lập tức mở cửa. Một sự bất bình thường. Phải chăng sóng gió sắp nổi lên?
7 giờ 50 phút.
Một tiếng đồng hồ là quá đủ so với việc chuẩn bị, tụi nó bước ra từ kí túc xá, khuôn mặt có đôi phần rạng rỡ hơn, trong đáy mắt của Hàn Tuyết đã dịu đi cái nhìn lạnh lùng vốn có, tiết đầu đã hết, nhưng là tiết thể dục nên lớp Toán có thể miễn, tiết tiếp theo là của cô Hàn Thủy.
- Á.
Có ai đó kêu lên, Cát Anh khẽ nhíu mày quay lại đằng sau, Hàn Tuyết đang cúi gập người ôm cái chân sưng mọng của mình. Sau một hồi xem xét, Cát Anh nhìn qua Khánh Đăng cười nhẹ, nụ cười ấm áp như nắng mùa thu:
- Cậu cõng Hàn Tuyết nhé.
Đăng tròn mắt, cậu có nghe lầm không vậy, chân mày Đăng lập tức co lại, cậu tự chỉ tay vào chính mình:
- Tớ ư?
Cát Anh gật đầu cái rụp:
- Ừm, là cậu đấy
- Nhưng...
- Cô Thủy sắp vào tiết vào nha, cậu nhanh lên nào.
Đăng nuốt khan, cứ như bị một cái gì đó hối thúc, mệnh lệnh của cô bạn lớp trưởng này đúng là không thể chống lại, nó có một sức hút nào đó rất lợi lại, khiến người ta cứ răm rắp nghe theo. Khánh Đăng bước lại gần Hàn Tuyết, cậu khom người, nhưng chưa kịp cúi xuống thì đã bị Tuyết đẩy ra:
- Không cần, tôi tự đi được.
Đăng nhăn mặt, bực tức:
- Nhanh lên, cậu mà không lên là trễ học đấy.
Cậu lại gần Tuyết hơn, nhưng chỉ đúng một giây sau lại bị bàn tay của nhỏ đẩy ra liền:
- Tôi đã bảo, tự đi được mà.
- Nếu cậu ấy không chịu, thì cậu bế bổng lên luôn đi.
Lệnh vàng của Cát Anh ban ra, lập tức khiến cho nạn nhân hộc máu, nhỏ nói giỡn hay thật vậy, Tuyết liếc qua Cát Anh một chút, mặt nhỏ tái dần, quả là không dễ chơi. Hai mươi mấy cặp mắt còn lại của lớp Toán đang nhìn nhỏ chờ đợi.
- Không phải nhìn, các cậu nhanh lên, nếu không hai người bị tách ra bây giờ.
Cát Anh tiếp tục lên tiếng. Lần này là mắt của Khánh Đăng chăm chăm nhìn vào cô bạn lớp trưởng, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nếu như theo suy đoán ban đầu, nhỏ tính tình điềm đạm thì phải xem xét lại, sức ép và sự uy hiếp của nhỏ luôn luôn là tuyệt đối.
Năm phút sau giữa sân trường, người ta nhìn thấy một chàng trai với khuôn mặt tuyệt đẹp đang cõng một thiên thần trên lưng. Các học viên còn lại đi đằng trước không nén nổi những nụ cười thích thú. Cát Anh đúng là số một.
Phòng học của lớp Toán vẫn như mọi ngày, nhưng trống đã vào hơn mười phút mà vẫn chưa thấy cô Hàn Thủy đâu, Ngọc Vi sốt ruột xem đi xem lại đồng hồ, đúng lúc Nhật Nam định chạy xuống phòng giám thị thì cửa lại mở. Và... một cô giáo bước vào. Cả lớp Toán đứng hình.
- Giới thiệu với các em, cô là Mai Vân giáo viên dạy môn Anh văn đồng thời...
- Cô Hàn Thủy đâu rồi ạ?
- Cô ấy bị ốm hay sao mà cô lại dạy thay vậy?
- Lão bà bà ốm nặng không cô?
Cô Vân chưa kịp nói hết câu đã bị tụi nó ngồi phía dưới cướp lời, cả lớp Toán nháo nhào lên, lo lắng có, tò mò có, nhưng trên hết vẫn là cảm giác ấy... sợ hãi. Chỉ có một người ngồi cuối lớp, vẫn lặng lẽ xem lại sách vở, như chưa hề có gì xảy ra.
RẦM.
Bàn giáo viên rung lên, hai mắt cô Vân sòng sọc, kìm cơn giận xuống cô dằn giọng:
- Có định cho tôi nói nữa hay không hả? Tôi là giáo viên dạy Anh Văn mới đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm của cái lớp này. Nghe rõ chưa có cần tôi nhắc lại hay không? Này... này em làm cái gì thế... này
Cô Vân chưa nói hết đã phải ngưng lại vì Nhật Nam đang bước dần ra khỏi phòng học, Cát Anh chạy lại, nhỏ níu tay cậu, hỏi nhẹ:
- Nam, cậu định làm gì vậy?
- Tớ lên phòng hiệu trưởng.
- Nam, không được, từ từ giải quyết được không. Cậu thử hỏi cô Vân xem đã...
Nhỏ lắc lắc đầu, nhìn cậu nài nỉ, Nam giật phăng tay nhỏ ra khỏi tay mình, cậu lớn giọng hơn:
- Tớ không thể để chuyện này xảy ra được, sao tự nhiên lại bắt cô Hàn Thủy nghỉ việc chứ. Người nên hỏi là người khác, cậu biết mà.
Cậu nhìn nhỏ, mắt buồn hơn, nhỏ khẽ gật đầu. Lần đầu tiên Nam không nghe lời Cát Anh nói, lần đầu tiên cậu buông tay nhỏ dễ dàng như vậy, cậu chạy ra khỏi lớp, để mặc cô Mai Vân vẫn chết sững như trời trồng, Cát Anh chạy theo, nhỏ cố níu cậu lại không được, vậy thì nhỏ sẽ đi theo cậu, các học viên trong lớp lần lượt rời khỏi chỗ, tiến thẳng về phòng hiệu trưởng. Hàn Tuyết là người cuối cũng, chân nhỏ vẫn bước đi. Một cảm giác gì đó dâng lên nghèn nghẹn, phải chăng nhỏ đã sai?
Lớp học vắng hoe, cô Mai Vân ngồi trên ghế giáo viên nhìn xuống, mắt mờ đục, chuyện gì đã xảy ra thế này?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor