Cao Thủ Học Đường - Chương 24

Chương 24

Đôi mắt ngạo nghễ lướt những tia nhìn sắc lạnh về bên dưới, bà chủ tịch đang thầm đánh giá những con người ở đây. Bây giờ bà mới để ý, sao trong phòng giám thị lại xuất hiện nhiều học viên như thế, chẳng nhẽ vi phạm kỉ luật lại theo cả một tập thể thế này sao?
- Có chuyện gì thế này.
Giọng nói thập phần lạnh tanh vang lên, âm khí nặng nề bao trùm cả không gian của căn phòng hơn một trăm mét vuông, nhận thấy giấu hiệu bất thường, cô Hải Thu mới nhẹ nhàng lên tiếng:
- Thưa chủ tịch hôm nay...
- Có cái quy luật nào mà cấp trên chưa mở miệng cấp dưới đã xen vào thế, không còn phép tắc gì nữa sao, cái học viện này bây giờ lại thành ra thế này ư?
Thầy hiệu trưởng run bắn người, mặt cúi xuống không dám ngước lên dù chỉ một giây:
- Xin lỗi chủ tịch, tôi sẽ kiểm điểm lại nhân viên của mình.
Cô Hải Thu thụt lùi ra sau, cố giấu đi vài giọt mồ hôi trên trán, người này quả là khó đối phó, chỉ cần vài ba câu nói cũng có thể mất việc như chơi. Bà chủ tịch đưa con mắt ra xung quanh dò xét, có chút gì đó không hài lòng.
- Sao học viên lại kéo nhau đến phòng giám thị thế này.
- Các em ấy vừa đụng độ trong canteen ạ, nên tôi mới bảo chúng lên đây để phạt.
Thầy giám thị đứng ra giữa, ánh mắt cương nghị nhìn thẳng vào con người đối diện, không một chút sợ hãi. Chủ tịch khẽ cười, nụ cười cô đọng lại nơi khóe miệng, nhếch lên:
- Vậy giải quyết thế nào rồi.
- Thưa chủ tịch, đang còn phân vân ạ.
Ngọc Vi dõng dạc lên tiếng, một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện, tất cả giáo viên và học viên lớp Anh há hốc mồm, sao nhỏ lại có thể ngang nhiên ăn nói với vị chủ tịch đáng kính kia như thế chứ, nhưng trái lại với những suy nghĩ của họ, thái độ của bà chủ tịch vẫn hết sức bình thường, không có gì là bực tức, nói đúng hơn là có chút gì đó cảm thấy rất thú vị.
- Thế em nghĩ như thế nào mới đúng.
Ngọc Vi tiến lên thêm một bước nữa, khuôn mặt nhỏ giãn ra, miệng bắt đầu hoạt động:
- Các thầy cô ở đây đều cho rằng lớp mười một Toán của chúng em sai, trong khi đó kẻ sai là lớp mười một Anh mới đúng.
Bất ngờ, chết sững, ba mươi mốt học viên của lớp mười một Anh đứng hình. Vạch trần tội trạng của chúng một cách dễ dàng vậy sao? Anh Thư đánh mắt sang nhìn Cát Anh, nhỏ vẫn lặng im theo dõi mọi việc đang diễn ra, khuôn mặt bình thản đến lạ. Bà hiệu trưởng nhíu mày, khuôn mặt tối lại dần khi nghe câu trả lời của Vi. Thầy hiệu trưởng khúm núm, đôi chân đứng không vững nữa, đôi mắt thầy hiện rõ sự lo lắng.
- Lớp mười một Toán sao.
Một lần nữa ánh mắt cao ngạo ấy lại từ từ hướng về bên dưới. Dừng lại. Hai mắt chạm nhau, Cát Anh khẽ nở một nụ cười ẩn ý, bà chủ tịch thu mắt lại, dằn giọng xuống:
- Tại sao các thầy cô lại cho rằng lớp Toán sai.
- Vì lớp Toán luôn là chủ mưu cho những trò quậy phá trong trường thưa chủ tịch.
Thầy quản sinh vội vàng đáp lại thay cho cái sợ sệt của hơn một trăm giáo viên trong phòng.
- Vì thế mà trong vụ việc lần này, các thầy cô cũng cho rằng lớp Toán sai sao.
- Nhưng mà lớp Anh luôn là lớp chuẩn mực nhất trong học viện.
Thầy quản sinh vẫn cố gắng cãi lại. Quét mắt qua thầy quản sinh một lát, bà chủ tịch quay về nhìn thầy hiệu trưởng:
- Thầy cho tôi xem camera theo dõi trong canteen.
Đoàng.
Tất cả mọi người trong phòng giám thị nhất là cô Hải Thu và lớp Anh dường như tê liệt tại chỗ, camera ư? Từ lúc nào canteen trong trường lắp camera vậy, tại sao lại như thế chứ. Mặt Anh Thư tái dần đi, sự lo lắng xen kẽ hoang mang đang dâng lên trong lòng cả cô và trò của lớp Anh.
- Bà theo dõi tôi?
Hàn Tuyết bất ngờ lên tiếng, hai mắt dán thẳng về hướng bà chủ tịch. Bắt gặp nó, người phụ nữ ấy bắt đầu thay đổi thái độ, bà dịu dàng đáp lại:
- Tại ta lo lắng cho con thôi, nhưng không ngờ điều đó lại giúp ích trong chuyện này.
Đoạn băng được chiếu lại trên màn hình, bàn tay cô Thu siết chặt lại, lớp Toán đứng cạnh mỉm cười, cũng có một ngày lớp Anh gặp cảnh này sao? Bị vạch mặt trước toàn thể thầy cô thế này đúng là một sự sỉ nhục. Rõ ràng trong cuốn băng ấy, người cố ý đổ thức ăn lên người Quỳnh Chi là Bảo Ngọc, người cố ý tranh cãi với Ngọc Vi là Anh Thư, và người xông lên tát thẳng vào mặt Hà Mi là cô bạn lớp phó Huyền Lam xinh đẹp, cuốn băng là một minh chứng sống nói lên tất cả.
- Thế nào, các thầy cô cảm thấy thế nào.
- ...
- Các thầy các cô là những nhà giáo, mà nhà giáo thì không thể dễ dàng vứt bỏ lương tâm chỉ vì cái tôi của mình như thế, các thầy cô đã đổ oan cho các học viên lớp Toán một lần trong hôm nay, hay nhiều lần trước đó nữa, các thầy cô tự xem xét lại đi. Ta không nghĩ thầy cô lại là những người như vậy.
- Nhưng thưa...
- Ta không muốn nói chuyện này nữa, thầy hiệu trưởng, thầy xử lí đi.
Khẽ gật đầu, hai mắt thầy hiệu trưởng mở to ra một chút, tất cả các học viên lớp Anh cúi mặt run người, vì xấu hổ, vì bất lực, và vì căm tức.
- Năm nay lớp mười một Anh sẽ mất tất cả các danh hiệu thi đua, phải đi lao động trong vòng ba tháng.
Mất danh hiệu thi đua ư? Một tin tồi tệ nhất mà lớp Anh nhận được. Một nỗi bực tức kéo lên ngùn ngụt. Lớp Toán, để coi mọi chuyện sẽ thế nào, nếu lớp mười một Anh mất đi các danh hiệu thì học viện này chẳng khác gì là nhà cụt nóc.
Đứng bên cạnh, lớp Toán vô cùng vui vẻ. Ngày lớp Anh phải cúi đầu trước lớp Toán sắp đến rồi.
Trong một căn phòng sang trọng, người phụ nữ với ánh mắt dịu dàng tha thiết ngắm nhìn người con gái trước mặt, trái lại với những cử chỉ dịu dàng êm ái đó, Hàn Tuyết vẫn băng lãnh, giọng lạnh tanh:
- Có chuyện gì... bà nói đi?
Trong phút chốc người phụ nữ ấy trở nên bối rối:
- Ta, tại ta nhớ con, cha con cũng...
- Cha ư? Lạ quá nhỉ? Tôi không nhớ là tôi còn có cha đấy.
Giọt nước mắt rớt xuống, nhưng vẫn ngọt ngào và nhiều yêu thương:
- Ta, ta xin lỗi, ta nói thật, cha con rất nhớ con, lâu rồi con lại không về nhà, con muốn gì ta cũng sẽ giúp, ta sẽ làm bất cứ điều gì con muốn.
Nụ cười nửa miệng lại một lần nữa xuất hiện, đôi mắt vô hồn chĩa ra một vài tia căm ghét, nghiệt ngã vô cùng:
- Nhà ư? Lâu rồi tối mới nhớ mình còn có một cái nhà, à không những hai cái. Bà muốn giúp tôi?
Bà chủ tịch vội vã gật đầu lia lịa, lần đầu tiên bà được đứa con gái này chấp nhận sự giúp đỡ, đối với bà, không có hạnh phúc nào hơn thế nữa:
- Con nói đi, bất cứ điều gì ta có thể.
- Tôi muốn... chị ta... bị sa thải.
Ngưng lại, có chút gì đó xa vời, cổ họng người phụ nữ nghẹn lại, đuổi việc ư? Cho một niềm vui, và lấy đi một nụ cười. Nhưng người trước mặt đối với bà rất quan trọng, bà làm sao chọn đây. Trong lúc bà vẫn còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của chính mình, Hàn Tuyết lại lướt qua, nhỏ chớp nhẹ mắt:
- Sao? Không nỡ à.
Nhỏ đứng dậy, toan bước ra khỏi phòng, y như những gì đang nghĩ, người phụ nữ ấy vội vàng kéo tay nhỏ lại, nghẹn ngào lên tiếng:
- Được, ta chấp nhận.
Xin lỗi nhé! Nhưng ta chỉ có một sự lựa chọn duy nhất.
Trời về chiều những hạt mưa cuối cùng trút xuống, trả lại một bầu trời quang đãng với những đám mây bồng bềnh màu ngọc bích và cầu vồng hiện ra, đẹp đến dịu dàng. Bảy sắc lung linh trên bầu trời xanh thẳm tràn đầy sức sống hệt như tâm trạng của các học viên lớp toán bây giờ. Hà Mi ngoắc tay sau lưng, dáng đi điệu đà nhẹ nhàng ngắt một nhành hoa cúc, đôi mắt nhỏ mơ màng:
- Vui thật đấy, thế là lớp Anh thất bại thảm hại rồi, cũng có ngày như thế.
Ngọc Vi giật phăng nhành hoa trong tay bạn, nhỏ cố hít hà cái mùi hương thoang thoảng ấy, rồi reo lên:
- Đương nhiên rồi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, hay chiều nay mình đi chơi đi.
Hà Mi phụng phịu, nhỏ bĩu môi nhìn Vi:
- Cậu chỉ được cái nói là giỏi. Làm sao mà ra khỏi trường được đây, bác bảo vệ ngồi thù lù ngoài kia kìa.
Vứt nhành hoa xuống đất một cách không thương tiếc, Vi cốc nhẹ lên trán Hà Mi, nhỏ mặt nhăn lại tỏ vẻ không hài lòng:
- Mi khờ, thế cậu nghĩ bữa giờ chúng ta đi chơi đường đường chính chính sao.
Hà Mi mở to miệng, nhỏ lắc lắc cái đầu:
- Lại leo tường hả, tớ không đi nữa đâu, á... Vi buông tay tớ ra... Vi... buông tớ ra
Hà Mi chưa kịp nói hết câu đã bị Ngọc Vi cầm tay lôi đi xềnh xệch, Thế Bảo đi bên cạnh hiểu ý, cậu bịt ngay miệng Mi lại tránh bứt dây động rừng, vậy là ba mươi mốt học viên lớp Toán nhanh chóng lẩn trốn ra khỏi học viện bằng cái đường mà ai cũng biết.
Nhìn theo dáng đi nhỏ nhắn của đám học trò, cô Hàn Thủy mỉm cười nhẹ, chúng lúc nào cũng vậy, luôn hồn nhiên và ngây thơ như những đóa hoa cúc mùa thu, đẹp nhưng thanh khiết và nhẹ nhàng. Có ai đó vỗ nhẹ vào vai, cô Thủy giật mình quay lại... đôi mắt cô long lanh nước, có một niềm hạnh phúc nào đó len lỏi cả trái tim... là người ấy.
- Ta muốn nói chuyện với con.
Sài Gòn sau cơn mưa lại trở về với cái ồn ào náo nhiệt vốn có, đường phố đông đúc xe cộ cũng không thể làm lu mờ đi cái vẻ đẹp cuốn hút của ba mươi mốt cô cậu học trò đang lang thang trên công viên thành phố. Hà Mi thở dốc, bây giờ nhỏ mới nhận ra, chân dài rất có lợi, leo tường cũng dễ mà đi cũng nhanh, nhìn mấy đứa bạn đi đằng trước mà lòng nhỏ nhen lên một chút khó chịu "Không chịu chờ người ta với, cứ thấy cảnh đẹp là quên bạn bè.” Mỗi bước đi của nhỏ nặng nề hơn rất nhiều, khuôn mặt giận dỗi cúi xuống, đáng yêu vô cùng.
Thấy bạn đang thụt dần lại đằng sau, Cát Anh mỉm cười, Hà Mi lúc nào cũng vậy, cái tính trẻ con không thể nào bỏ được, vậy mà học mười một rồi đấy.
- Nhanh lên Mi khờ.
Cát Anh đứng lại, giọng nói êm ái vang lên xua đi cái bực tức con trẻ trong lòng Hà Mi ngay tức thì, nhỏ cười rạng rỡ chạy lại gần Cát Anh, hai mắt híp lại:
- Cuối cùng thì cậu cũng nhớ tới tớ.
Khẽ dí lên trán bạn, Cát Anh nắm nhẹ tay, nhìn bạn gật đầu:
- Nên nhớ là tớ luôn ở bên cạnh các cậu, cái tát hồi sáng còn đau nữa không?
Hà Mi lắc đầu lia lịa, nhỏ siết chặt tay bạn hơn, cười rạng rỡ:
- Không sao nữa rồi, hì, tớ yêu cậu nhất.
Ánh nắng nhè nhẹ vương lên làn tóc, chút dịu dàng của nắng mùa thu, đẹp đến mê hồn, công viên im lặng chìm vào lời ru của gió. Hàn Tuyết kéo nhẹ chiếc khăn choàng, nhỏ đã nghe thấy hết những lời đối thoại của cô bạn lớp trưởng với Hà Mi, một cảm giác ấm áp xen lấn, lan tỏa cả trái tim, tình bạn là thế sao? Không vội vã, không xa xỉ, đơn giản chỉ là một câu hỏi rất đỗi bình thường, nhưng... nó thật bình yên.
Ngồi trên ghế là người mà suốt hai mươi lăm năm qua cô Hàn Thủy trân trọng và yêu thương rất nhiều. Nhưng oan trái thay, người đó không dành tình yêu ấy cho cô, mà là cho một người khác, ánh mắt trìu mến liếc những tia nhìn đến người con gái trước mặt, bà chủ tịch đang cố gồng mình lên để không thể hiện cảm xúc bây giờ.
- Dạo này con khỏe không?
Dường như hơi đột ngột thì phải, cô Thủy vẫn chưa thoát khỏi cái tâm trạng do chính mình tạo ra.
- Bình thường thôi ạ!
Nuốt nước mắt vào trong, hai bàn tay của bà chủ tịch khẽ run lên, giọng nói ấy, đôi mắt ấy, khuôn mặt ấy, hơn hai mươi năm nay đã bị bà bỏ rơi. Phải? Bà đã quá ích kỉ khi chỉ nghĩ cho hạnh phúc của riêng mình, nhưng giờ đây, khi đứa con gái bé bỏng ngay thơ ngày nào đã trưởng thành, trưởng thành trong sự cô đơn tủi nhục, thiếu vắng tình yêu thương của cả cha lẫn mẹ, khi đối diện với nó, bà cũng không thể nói lên được một câu yêu thương nào cho trọn vẹn. "Xin lỗi con nhé Hàn Thủy, ta đã sai lầm khi bỏ rơi con đi tìm hạnh phúc, nhưng lúc này đây, đã quá muộn để bù đắp cho con, hãy hận ta đi, đừng tôn trọng và yêu thương ta nhiều đến thế, van con, hãy để ta bình yên ngắm nhìn con lần cuối."
Những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống, tà áo dài trắng tinh khôi đẫm nước mắt, cô Thủy lại một lần nữa không kìm nổi cảm xúc của mình trước mặt bà ấy. Cô không giống bà, lí trí không thể ngự trị nổi con tim, hơn hai mươi năm nay, trước mặt bà cô luôn như thế, giống như một ngọn cỏ may mỏng manh có thể rơi rớt bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Đau ư? Cô bao nhiêu tuổi là ngần ấy năm cô phải chịu cảnh đau đớn trong câm lặng, không mẹ, không cha, không có một người thân nào bên cạnh, lớn lên, hai từ yêu thương dần chìm trong vô thức. Hận! Cô biết hận ai đây, cô không đủ dũng cảm để hận những con người đã sinh ra mình, càng không đủ dũng cảm để hận những con người đã cướp đi của cô một tuổi thơ êm đẹp.
- Con có thể nghỉ việc được không?
Không bất ngờ, đó là điều mà cô đã lường trước được, nhưng lại một lần nữa... cô đau.
- Hàn Tuyết muốn thế, đó là điều duy nhất ta làm được cho nó, con...
- Con hiểu, con chào người. Con xin đi trước.
Những hạt nước mắt liên tiếp rơi xuống nhiều hơn, trong làn nước mắt ấy, hình ảnh trẻ thơ của đám học trò lại hiện về, chưa bao giờ cô dám nghĩ mình có thể xa chúng, xa đi nụ cười trong veo và những giây phút nghịch ngợm của chúng, và đó có lẽ sẽ là lần cuối cùng cô được nhìn thấy những đôi mắt biết nói nhưng đượm buồn của lũ học trò nhỏ. Tạm biệt nhé, tạm biệt học trò của cô, tạm biệt những năm tháng đầy yêu thương, tạm biệt tia nắng đầu đời đã len lỏi vào trái tim cô sau hơn hai mươi năm nguội lạnh. Cô yêu các em nhiều.
"Cô ơi, sau này cô cưới thầy Vinh cho em làm phù dâu cô nhé."
"Còn em làm phù rể nhá cô."
"Ứ, ông xấu thế, không thích đi cạnh ông đâu."
"Cô ơi, sau này lớn lên em sẽ làm cô giáo giống cô vậy đó, em sẽ dạy những học sinh giống chúng em thế này nè… hì hì."
"Lão bà bà, em nhớ cô lắm..."
"Cô ơi, đừng bao giờ rời xa chúng em nhé."
"Ừ, không bao giờ cô rời xa các em đâu."
"Vậy cô hứa đi."
"Cô hứa..."
Chiều tắt nắng, màn đêm bao phủ lên một màu đen kịt, nhìn lại học viện một lần nữa, đôi mắt của Cô Hàn Thủy nhìn chăm chăm lên phòng học của lớp Toán.
Tạm biệt!
Bước đi, không một lời từ biệt, cô biết các em sẽ buồn, nhưng giấu nước mắt đi nhé, hãy sống như những năm tháng các em đã từng sống, đừng như cô, đừng yếu đuối, các em phải vươn lên, giống như những cánh chim trên bầu trời rộng lớn kia, đừng để nước mắt làm vơi đi nụ cười, đừng để tuổi thơ trôi qua chỉ có nỗi buồn, cô sẽ nhớ các em lắm đấy. Những thiên thần nhỏ của cô. Yêu các em nhiều.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor