Cao Thủ Học Đường - Chương 23

Chương 23

Mưa rơi tí tách, từng hạt lốp đốp trên tán lá của cây phượng già, Cát Anh thu mình một góc trên chiếc giường của kí túc xá. Mưa Sài gòn không lạnh nhưng buồn, đưa tay ra hứng lấy từng hạt nước trong veo của trời đất, đôi mắt nhỏ mơ màng.
Hà Nội vào thu ngập tràn trong hoa sữa, hàng triệu hạt li ti bay trong gió tạo nên một mùi hương nồng nàn, ngào ngạt. Nhỏ nhớ những con đường trải nắng vàng nhạt, nhớ cành hoa bằng lăng tím trao tay mỗi lần hạ tới, nhớ khung cảnh yên bình khi được tự do bay nhảy giữa đồng hoa cuối ngoại ô mỗi độ xuân về. Mùa thu Hà Nội nhẹ nhàng không ồn ào vội vã như Sài Gòn, lưu luyến trong lòng mỗi lần ai đó đi xa. Nhưng có lẽ với nhỏ những cảnh vật ấy đã khép lại trong hai từ quá khứ, chôn chặt ở một góc nào đó trong trái tim mình.
Mấy đứa còn lại đã xuống canteen trường, chỉ còn lại nhỏ với Hàn Tuyết, hai con người đều kiệm lời nói, nên không gian im lặng, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài kia, và những cơn gió nhẹ mơn man trên làn da se se lạnh. Nhỏ thu tay vào, tiếp tục đọc cho hết cuốn tiểu thuyết hôm trước, Hàn Tuyết vẫn còn đang chăm chú vào cuốn sách vật lí của chương trình đại học.
- Cậu thích học thế cơ à!
Mắt vẫn dán vào cuốn truyện, giọng nhỏ vang lên đều đều, người bên kia góc phòng vẫn không có ý định chú tâm vào câu hỏi ấy. Cát Anh hơi cười:
- Học không vào thì không cần giả vờ thế.
Bàn tay dừng lại trên trang sách, Hàn Tuyết ngước khuôn mặt mình lên, như một quán tính miệng nhỏ cong ra:
- Cậu hiểu tôi quá nhỉ?
- Quá dễ để nhận ra.
Chân mày Tuyết co lại, dễ dàng nhận ra sao, cứ hệt như nhỏ là một diễn viên đang đóng một vở kịch nào đó vậy. Cát Anh kéo nhẹ chiếc chăn bông lên một chút, nhỏ nén tiếng thở dài, cứ hệt như sắp chạm vào nỗi đau của một ai đó:
- Cậu thực sự muốn vào học lớp Toán sao.
Ngưng lại một giây, Hàn Tuyết chìm trong suy nghĩ, một câu hỏi dường như là có hàm ý gì đó hơn là một câu hỏi bình thường. Cát Anh liếc qua thái độ của nhỏ một chút rồi lại khẽ cười. Nụ cười ngọt ngào, ấm áp nhưng lại có chút gì đó... lạnh.
- Cậu hỏi để làm gì?
Hàn Tuyết đột ngột trả lời lại, ngữ điệu mang chút khó chịu:
- Để biết. - Cát Anh cũng chẳng vừa, nhỏ đứng dậy, vươn lấy đôi dép bông sau đó lại gần bàn đựng nước. Cốc nước chưa kịp đưa lên miệng thì điệu bộ hớt hải của Hà Mi mới chạy vào khiến nhỏ ngưng lại.
- Có chuyện không hay rồi.
Hà Mi vừa vuốt lại khuôn mặt lấm tấm mồ hôi vừa, hổn hển thông báo. Cát Anh nhăn mặt, nhỏ đặt li nước xuống, rồi quay sang nhìn bạn:
- Chuyện gì mà cậu vội thế.
Hà Mi nuốt khan, giọng nhỏ căng thẳng:
- Lớp mình với lớp Anh gây lộn với nhau dưới canteen rồi, hai bên đánh nhau ác lắm.
- Cái gì? Đánh nhau ư?
Khoác vội một chiếc khăn choàng, Cát Anh lật đật chạy xuống caneen trường, không chịu chạy theo dãy hành lang nữa mà nhỏ băng qua làn mưa một mạch. Hàn Tuyết cười nhạt:
- Thú vị rồi đây. Không xem không được.
Từ phía xa Cát Anh đã nhìn thấy một đống hỗn loạn phía trước, học sinh xen lại rất nhiều, dường như những người trong cuộc vẫn không có ý định dừng lại, đám con trai đang hết sức ngăn tụi con gái và tránh mấy cú đấm của con trai lớp mười một Anh. Khung cảnh tệ hại vô cùng. Thức ăn bay tung tóe, mọi thứ đều trở nên... loạn
- Dừng ngay đi.
Mọi hoạt động ngưng lại, tất cả học viên trong canteen trường hướng ánh nhìn về nơi phát ra tiếng nói. Giữa làn mưa, một cô bé mặc chiếc váy mỏng tanh, khoác chiếc khăn choàng màu xanh nhạt người ướt sũng. Mọi giác quan tê liệt, các học viên lớp Toán đứng hình.
- Cát Anh, sao cậu lại...
- Các cậu đang làm gì vậy, nếu Hà Mi không lên gọi thì chắc bây giờ tất cả đều tơi tả hết rồi nhỉ?
Cát Anh bước vào trong canteen, mọi ánh mắt đều dồn về phía nhỏ, lau những hạt mưa còn vướng trên tóc, nhỏ cau mày, Anh Thư lấy lại một bộ mặt ngoan hiền, giọng nói thanh thoát vang lên, nhưng nghe kĩ sẽ thấy nó vô cùng giả tạo:
- Cậu tới rồi thì tốt quá, cậu xem lại học viên lớp cậu đi, tại bọn họ gây chuyện với chúng tôi trước.
Đám học viên lớp Anh đằng sau nhao nhao lên, Ngọc Vi tức giận đập bàn một cái thật mạnh, nhỏ hướng con mắt lên nhìn Anh Thư khinh bỉ:
- Tôi cho cậu nói lại, là ai gây sự trước.
Bảo Ngọc cười cười, nhỏ vuốt lại mái tóc còn rối bời của mình, giọng ngọt như mía mật:
- Không tin thì hỏi các học viên ở đây đi, bọn tớ cũng đâu có ý hại các cậu.
- Trơ trẽn.
Vi quát lên, sát khí trong người nhỏ đã dâng lên ngùn ngụt, Hà Mi bẽn lẽn lại gần, nhỏ nắm chặt cánh tay Vi mong bạn hạ cơn tức, nhưng Vi vẫn đâu có chịu, nhỏ giật phắt tay Hà Mi ra, vươn người về phía trước:
- Hôm nay tôi không cho các cậu một bài học tôi không phải là Hạ Ngọc Vi.
Thấy thái độ hung hăng của nhỏ, Anh Thư siết chặt bàn tay của mình, nếu không có các học viên lớp khác ở đây chắc nhỏ đã nổi điên lên rồi. Trơ ra một bản mặt hiền lành, Thư tiếp tục cười gượng:
- Bọn tôi chỉ nói vậy thôi, tùy lớp trưởng của các cậu xử lí.
Nhỏ quắc mắt sang nhìn Cát Anh. Cát Anh vẫn im lặng, sau một hồi nhỏ mới lên tiếng:
- Chuyện này không có gì hay ho cả, tớ không muốn tất cả lên phòng giám thị đâu, các cậu về kí túc xá đi, hôm sau nói chuyện.
- Không được, thế thì bẽ mặt lớp Anh quá còn gì?
Huyền Lam gắt lên, nhỏ xông ra phía trước, chằm chặp nhìn Cát Anh không chớp mắt, Cát Anh cắn môi nhẹ, nhỏ nhướn mày lên cao, hạ giọng:
- Thế cậu muốn như thế nào.
Được thể lấn tới, Huyền Lam tiến thêm một bước, nhỏ chỉ tay về phía trước, mắt nhanh chóng liếc sang Ngọc Vi:
- Các cậu phải xin lỗi chúng tôi ngay lập tức.
Cả lớp Toán tròn hai con mắt lên nhìn Huyền Lam khó chịu, xin lỗi ư, rõ ràng chuyện này là lớp Anh sai trước mà, vậy mà còn lớn tiếng bảo tụi nó xin lỗi, trên đời này làm gì có chuyện hoang đường như thế, thà tụi nó lên phòng giám thị ngồi, còn hơn là cúi đầu nhận lỗi với cái lớp ấy. Thế Bảo ức chế, cậu nghiến răng kèn kẹt:
- Các cậu đừng có mà quá đáng như vậy.
- Quá đáng ư? Xin lỗi mà quá đáng à.
Đạt Khoa lên tiếng thay cho cô bạn lớp trưởng Anh Thư, giọng nói có đôi ba phần giễu cợt, cả lớp Anh bật cười nắc nẻ, nhưng nụ cười đó nhanh chóng đông cứng lại khi nhìn thấy một người:
- THẦY GIÁM THỊ.
Tất cả các học viên trong canteen đều giật mình quay lại, thầy giám thị đứng đó, khuôn mặt đỏ lên vì kìm nén cơn giận, thầy khoanh tay phía trước bụng, hai con mắt sòng sọc nhìn hai lớp:
- Lên phòng giám thị hết cho tôi.
Anh Thư ú ớ nói không nên lới, lần thứ hai lên phòng giám thị ư? Còn mặt mũi đâu mà nhìn các học viên khác nữa. Tất cả cũng tại cái lớp ấy mà ra hết.
Cát Anh liếc nhanh qua Hàn Tuyết, nhỏ chớp nhẹ mi mắt:
"Cậu muốn gì đây, sao lại gọi thầy giám thị xuống."
"Muốn gì cậu không cần biết."
Phòng giám thị vẫn như mọi ngày, các thầy cô vẫn mang cái ánh mắt hằn học đó dành cho lớp Toán, nhưng có vẻ những tia nhìn ấy hôm nay lại tăng thêm vài phần hiếu kì, nguyên nhân chính là do sự xuất hiện của lớp Anh. Cô Hải Thu ngồi trên chiếc ghế salon gần đó khẽ nhíu mày, chuyện quái gì đang xảy ra vậy, nhìn đám học trò của mình cô lại nhăn mặt, đầu tóc rũ rượi quần áo xộc xệch, cô lớp trưởng Anh Thư thì mặt mày tái mét do ngấm quá nhiều nước mưa. Di chuyển ánh mắt sang hướng khác, trong lòng cô đang dậy sóng, một cảm giác bức bối cứ nghẹn lại trong vòm họng hận không thể quát lên om sòm được.
- Các anh chị vào hết đây cho tôi.
Thầy giám thị về chỗ của mình, đằng đằng sát khí, giống hệt như một ngọn núi lửa lâu năm mới được dịp phun trào, xấp hồ sơ trên bàn bị ném xuống bằng một lực mạnh, thầy nhìn thẳng vào tất cả các học viên đang co rụp người dưới kia, nặng giọng:
- Giỏi nhỉ? Trong cái học viện này không có gì làm nữa à, cho nên bây giờ lôi nhau ra đánh đấm phải không HẢ? Các anh chị muốn tôi tức chết phải không?
Sau mỗi từ không là thầy lại đập bàn một cái "rầm" khiến cho tụi nó run lên bần bật, Cát Anh nắm chặt lấy tay Hà Mi tránh cái nhìn của thầy. Ngọc Vi cắn môi, nhỏ đang rất ức chế, bây giờ chỉ muốn lao vào mà băm vằm Anh Thư ra trăm mảnh.
- Có chuyện gì vậy thầy giám thị.
Giọng cô Hải Thu vang lên đều đều, âm vực sâu, như đang cố kìm nén cảm xúc của mình. Thầy đưa mắt sang nhìn cô Thu một chút, rồi dành nguyên một cái liếc mắt không mấy thiện cảm với cả lớp Anh:
- Cô coi đấy, đường đường là một lớp chuẩn mực nhất học viện mà lại đi đôi co đánh nhau với mấy cái đứa tiểu quỷ của lớp Toán, có phép tắc gì nữa không chứ.
Nắm chặt tay thật mạnh vào thành ghế, cô Thu dằn giọng xuống:
- Ý thầy là học sinh lớp tôi sai sao?
Thật không thể ngờ, có một ngày thầy giám thị lại ra mặt bênh cho lớp Toán trước mắt lớp Anh và các thầy cô khác một cách trắng trợn như thế. Hai bả vai của cô run lên bần bật, ánh mắt đăm đăm như phóng lao về hướng Anh Thư, khiến nhỏ không khỏi sợ hãi mà mặt tái lại càng tái hơn.
- Đúng đấy thầy giám thị, thầy coi lại đi, chuyện này không phải do lớp Toán chủ động tôi không làm người.
Thầy quản sinh ném hẳn một tia nhìn ghen ghét dành cho cả lớp Toán, các thầy cô khác cũng chẳng kém cạnh gì, tất cả họ đều xem lớp Toán là nguồn gốc của mọi rắc rối. Thầy giám thị trừng mắt sang nhìn thầy quản sinh, hạ giọng xuống nhỏ hơn rất nhiều:
- Các thầy cô mới từ canteen lên à, sao biết chuyện mà không báo cho tôi. Phải để tôi xuống tận nơi bắt quả tang thế.
Sau hai giây tất cả im lặng, cô Hải Thu tiến đến gần chỗ thầy hai con mắt đỏ sòng sọc, cô nện gót dày thật manh xuống sàn nhà rồi nhìn thẳng vào mắt Anh Thư:
- Nói đi, các em làm chuyện này phải không?
- Không thưa cô.
Câu trả lời to rõ ràng, mang khẩu khí của những người hết sức trung thực. Cô Thu gật đầu hài lòng quay sang thầy giám thị, nhẹ nhõm cười:
- Thầy thấy chưa, các em ấy nói là không, có bao giờ thầy thấy học viên lớp Anh nói dối chưa.
Trong phút chốc thầy lại rơi vào im lặng, Ngọc Vi nuốt cơn giận vào trong, nhỏ hơi cười nhìn cô Thu:
- Vậy ý cô là lớp chúng em nói dối?
- Đó là do em nói nhé. Không phải tôi.
Quá rõ để nhận ra ý đồ đó của cô, học viên lớp Toán lại lần nữa muốn bùng nổ, từ trước tới nay, mọi việc xảy ra lớp Toán đều phải chịu trách nhiệm. Vì sao ư? Thứ nhất trong cái học viện này cô chủ nhiệm của tụi nó là người hiền lành nhất, nên thường bị các thầy cô ghen ghét, bắt nạt. Thứ hai mấy cái trò nghịch quỷ sứ ấy của chúng nó đã nhiều lần điểm chỉ với các giáo viên vì thế họ luôn khai trừ lớp Toán ra danh sách người tốt. Vụ việc lần này còn liên quan đến lớp Anh nữa chứ, vậy thì chẳng còn lí do gì để cho rằng lớp Toán vô tội.
Một chiếc xe đen sang trọng đỗ xuống sân học viện, người phụ nữ mặc vest công sở bước từ trong ra, dáng đi vội vã. Thầy hiệu trưởng chạy thẳng một mạch từ phòng làm việc xuống phòng giám thị, khuôn mặt biến sắc đi vài phần... người ấy đến thật rồi.
Trong khi, cái không khí căng thẳng vẫn chưa buông tha cho không gian của phòng giám thị thì thầy hiệu trưởng lại hớt hải chạy vào, chỉnh lại trang phục trên người, thầy rỉ tai với các giáo viên còn lại điều gì đó, họ hốt hoảng lấy lại vẻ mặt bình tĩnh, và cố nặn ra một nụ cười thật tươi.
Người phụ nữ ấy bước vào, không khí trang nghiêm đến nghẹt thở, hai vệ sĩ dừng bước tại cửa phòng, mặt đanh lại hệt như hai con rô bốt không cảm xúc.
- Chủ tịch.
Hai hàng dài giáo viên khẽ cúi đầu chào khiến cho các học viên giật mình quay lại. Một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, khuôn mặt đẹp mặn mà, nhưng cái khiến người ta chú ý chính là đôi mắt sắc lạnh cao ngạo của bà, nhưng có vẻ đôi mắt ấy đang dần dịu đi khi nhì thấy một người khác:
- Hàn Tuyết. Ta nhớ con quá.
Giọng nói run run như sắp khóc, người ta khó có thể tin rằng người phụ nữa này một phút trước còn lạnh hơn tiền. Không để ý đến thái độ của bà ta, Tuyết hờ hững gạt đi hai bàn tay đang đặt trên vai mình:
- Buông ra.
Từ từ hạ tay xuống, người phụ nữ ấy khẽ lấy khăn tay giấu đi vài giọt nước mắt:
- Ta xin lỗi, tại ta xúc động quá, tại sao con vào đây mà không cho ta biết.
- Liên quan gì đến bà.
Lại cái thái độ dửng dưng vô phép tắc ấy, cay nghiệt vô cùng qua từng chữ. Mọi người xung quanh dường như đứng hình, chỉ có các học viên lớp Toán vẫn lẳng lặng theo dõi cuộc đối thoại giữa hai người. Cái cảnh này... cả đời tụi nó có mơ cũng không được
Thầy hiệu trưởng cúi đầu, khép nép lại gần, giọng lí nhí vang lên:
- Bà chủ tịch, bà đến có chuyện gì hay...
- Ta đến thăm con gái ta không được hay sao.
Một bóng người bước vào phòng, đúng lúc câu nói của bà chủ tịch vang lên. Chôn chân tại chỗ. Đôi mắt long lanh nước của cô Hàn Thủy khắc sâu một nối đau thầm kín. Không gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy. Con gái. Hai từ ấy... sao mà ngọt ngào và nhiều yêu thương quá đỗi.
Mọi người trong phòng chuyển từ ngạc nhiên sang sửng sốt, Hàn Tuyết là con gái của bà chủ tịch sao? Thảo nào Hàn Tuyết lại có thể tự do ra vào học viện như thế. Và thảo nào mà một người như bà chủ tịch lại thân chinh xuống tận cái học viện này như thế. Tất cả là đều vì Hàn Tuyết?
- Cô Hàn Thủy.
Thế Bảo bất ngời kêu lên khi nhìn thấy cô Thủy đang im lặng đứng ngoài cửa, lấy lại một khuôn mặt dễ coi, cô Thủy bước vào, đảo mắt qua một lượt rồi khẽ cúi đầu:
- Bà chủ tịch.
Con người ấy ngước mặt lên, lạnh tanh như một phiến đá, không nói chẳng rằng bà bước hẳn lên chỗ ngồi cao nhất, khoảnh khắc lướt qua như không quen biết, cũng chẳng đáp lại được một chữ nào. Cô Hàn Thủy chết lặng, cơn gió lay qua làn tóc, những giọt nước mưa trên mái tóc chảy dài xuống, quay mặt đi, nhưng sao... nó lại mặn chát.
Hàn Tuyết nhìn hai con người trước mặt mình khẽ cười.
- "Hay thật cũng có lúc thế này sao."
Có nỗi đau đã cố chôn sâu nhưng nó vẫn cứ âm ỉ chảy mãi trong trái tim.
Tưởng như không còn khóc nữa... nhưng hóa ra nước mắt đã cạn.
Nụ cười tưởng chừng như đã vẹn tròn... nhưng hóa ra lại là chua chát.
Người ta vô tình đến mức ấy sao?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor