Cao Thủ Học Đường - Chương 06

Chương 06

Không bao giờ trong cái đầu óc thiên tài của Khánh Đăng lại nghĩ rằng mình bị qua mặt một cách dễ dàng như thế bởi những diễn viên nghiệp dư, có trong mơ cậu cũng không thể tưởng tượng nổi, thật nực cười!
Kiềm chế đi cơn giận trong lòng, cậu bước ra khỏi chỗ kéo theo cả Anh Kiệt đang lóng nga lóng ngóng. Dù không hiểu chuyện gì nhưng Trúc Ly vẫn lẽo đẽo chạy theo. Đăng bước tới bàn Cát Anh, trong lòng dậy lên một cảm giác tức tối xen lẫn khó chịu. Cát Anh biết nhưng nhỏ vẫn vờ như không biết, nhỏ vẫn đọc sách bình thường, chỉ đến khi giọng nói trầm ấm của Đăng vang lên nhỏ mới lướt qua ba người ấy một chút.
- Các cậu thấy chúng tôi giống những thằng ngốc lắm sao.
Câu hỏi của Đăng tỏ rõ thái độ của mình, cậu đang cố giữ bình tĩnh. Cát Anh hơi cười, cuối cùng thì anh bạn đó cũng hiểu ra vấn đề. Nhỏ xếp lại mấy cuốn sách trên bàn, trả lời bâng quơ:
- Cậu thấy vậy ư?
Đăng cười chua chát, cậu liếc nhìn qua cả lớp. Vẫn là những ánh mắt bình thản đó, cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy. Họ làm chuyện đó không phải là muốn nhìn thấy bộ dạng ngớ ngẩn của cậu sao, sao lúc này họ không cười phá lên một trận và dùng những lời mỉa mai chế giễu cậu, sau đó đuổi cậu ra khỏi lớp như tống khứ một kẻ ngu si không xứng đáng với cái lớp học này. Giọng Đăng lớn hơn, và cũng khó chịu hơn:
- Cách tiếp đón của lớp mười Toán là đưa học sinh mới ra làm trò đùa sao?
Cát Anh dừng tay, nhỏ đưa mắt lên nhìn Khánh Đăng, nhìn một cách chính diện:
- Đó không phải là trò đùa, nó đơn giản chỉ là một bài toán!
Trúc Ly có vẻ đang bực mình với cách trả lời của Cát Anh, nhỏ mím môi giận dữ nhưng vẫn không để lộ ra ngoài, nhỏ đang chờ sự bùng nổ của Khánh Đăng, như vậy sẽ tốt hơn nhiều. Tất cả hai mươi bảy ánh mắt của lớp Toán đang chăm chú nhìn lớp trưởng và cậu bạn mới. Anh Kiệt đã hiểu được phần nào câu chuyện, có thể cậu không thông minh như Khánh Đăng, nhưng bộ não của cậu cũng biết được chuyện lúc nãy xảy ra là một vở kịch. Một vở kịch do Lớp mười Toán tự biên tự diễn, mà cậu lại là nhân vật thứ chính. Cũng hay thật! Khánh Đăng đột nhiên bật cười lớn, nụ cười chứa cả một sự thất vọng, vậy mà cậu đã từng nghĩ đây là một lớp học có thể lấp đầy khoảng trống trong mình, những khuôn mặt ngây thơ kia sẽ là niềm vui len lỏi vào cuộc sống nhiều nước mắt của cậu cơ đấy.
- Cậu nói là một bài toán ư, tôi không ngờ lớp mười Toán lại là những bậc kì tài trong Toán học như vậy cơ đấy, thật lố bịch.
- Điều chúng tôi cần là một người bạn, chứ không phải là gia thế hay sự nổi tiếng của các cậu.
Câu nói đó phát ra từ miệng Ngọc Vi, nhỏ đứng dậy và đang tiến đến gần Khánh Đăng. Giọng nói ấy không có gì gọi là ngụy biện. Trong phút chốc cậu cảm thấy mình bị rơi vào một thế giới khác, tim hẫng đi một nhịp. Bạn? Từ đó từ lâu cậu đã không biết đánh vần, ngay cả Anh Kiệt cũng chỉ là một người chiến hữu thôi, những tâm sự trong lòng... cậu chưa từng dám nói với ai? Tuổi thơ của cậu cũng chỉ cho người ta thấy một vỏ bọc hào nhoáng, sung sướng, đâu có ai biết được sự thật đằng sau những lớp áo đẹp đẽ đó là cả một nỗi đau. Phải! Cậu cần những người bạn, nhưng lúc này...
Nhật Nam từ bàn thứ hai đánh mắt xuống ba người, Hà Mi cũng giấu đi cảm giác tội lỗi mà đưa ánh nhìn theo dõi họ... cả hai mươi tám học viên lớp Toán đang nhìn các cậu đầy chờ đợi. Cậu đánh mắt nhìn lớp một lần nữa.
- Nếu như cậu cảm thấy chuyện đó không chấp nhận được thì... cậu nên vào lớp Anh. Thay mặt lớp Toán, cảm ơn các cậu đã đến đây, và bây giờ...
- Xin lỗi!
Cát Anh chưa nói hết câu đã bị Khánh Đăng cướp lời. Giọng cậu nhỏ hơn, nhưng tất cả đều nghe thấy, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt của tất cả các học viên. Đăng quay về chỗ ngồi, Kiệt thở phào nhẹ nhõm, với cậu chỉ cần một ánh mắt chân tình của lớp Toán là đủ, lí do thứ hai: cậu rất sợ phải vào học lớp Anh một lần nữa, chắc hẳn cậu sẽ chết ngạt trong đó mất.
(RENGGG...).
Chuông reo. Thế nhưng lớp Toán vẫn nằm trong tình trạng thôi miên. Một niềm vui tràn ngập trong không gian của lớp học. Tiết tiếp theo là tiết công nghệ.
Anh Thư đang nổi đóa lên với Đạt Khoa, nhỏ nhìn cậu bạn bằng ánh mắt dao găm.
- Đâu, cho tôi thấy cái trang trí hùng vĩ của lớp Toán nào? Cậu cho tôi xem đi? Các cậu giỏi nhỉ, vậy mà tôi đã tin tưởng tuyệt đối ở các cậu đấy.
Khoa run bắn người, cậu cũng đâu có làm gì sai, nghe được cái gì cậu báo lại cái đó. Nhưng xem ra Anh Thư không còn giữ nổi bình tĩnh nữa, nhỏ đang điên tiết lên. Chỉ muốn băm Đạt Khoa ra làm trăm mảnh thôi. Bảo Ngọc có vẻ bình tĩnh hơn, nhỏ liếc mắt bảo Đạt Khoa về chỗ, sau đó quay sang Anh Thư, giọng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng cả một âm mưu ghê sợ:
- Thua keo này bày keo khác, mày việc gì mà phải như thế.
- Nhưng tao đang điên lên đấy, thật không ngờ cái lớp chết tiệt đó lại trở tay nhanh thế. Còn cả một lũ vô dụng nữa chứ.
Bảo Ngọc cười ngọt:
- Chứ không phải do Khánh Đăng à!
Anh Thư quay ngoắt sang nhìn bạn, Bảo Ngọc thở hắt ra, phe phẩy cái quạt trong tay, nhỏ thì thầm vào tai Thư điều gì đó. Mắt Anh Thư dịu xuống, nhỏ nhìn Đạt Khoa nở một nụ cười tha thứ.
- Cậu có muốn lập công chuộc tội không?

Ánh mặt trời đã lên cao, sân trường ngập nắng. Một chút hương thơm của những cánh hoa hồng phảng phất, tạo nên một không gian thật dễ chịu.
Học viện Angle đang trong giờ nghỉ trưa. Hôm nay căng teen đông nghẹt, nhưng không vì thế mà lớp Anh mất đi chỗ ngồi của mình. Ba mươi cái đầu ngẩng cao đi về chỗ quen thuộc, xung quanh là những lời rì rầm bàn tán. Toàn là lời khen. Anh Thư có thể khẳng định chắc nịch là như vậy. Lớp mười Anh là một hiện tượng của học viện Angle, đứng nhất toàn trường ở bất cứ lĩnh vực nào tham gia, chưa kể đến những khuôn mặt đẹp đẽ thánh thiện của mười lăm nữ sinh nữa chứ, một điều đáng tự hào mà lớp Toán có cố vươn lên cũng không bao giờ theo kịp. Cho nên "những vị thánh nhân" ấy có một quyền hạn tối ưu trong cái học viện rộng lớn này, nhất nhất tất cả mọi người đều nghe theo, cũng đúng thôi, vì ngoài lớp Toán ra không ai có cơ hội được tận mắt nhìn thấy bộ mặt thật của những học sinh ưu tú ấy.
Anh Thư khẽ nở một nụ cười khi nghe thấy ai đó nhắc chuyện về Khánh Đăng. Chính xác là cái tên đó đi ngang qua lúc Khánh Đăng đang nổi giận với lớp Toán, và chuyện đó khiến nhỏ thấy vui. Có quá nhiều lí do để đảm bảo rằng ba học viên mới sẽ là của lớp nhỏ. Liếc mắt sang Bảo Ngọc, Anh Thư hơi rợn người, chính nhỏ cũng không thể phủ nhận Bảo Ngọc diễn quá đạt, nhìn cách Ngọc ăn cơm cũng cho thấy đó là một nàng tiểu thư khuê các hiền lành như một viên pha lê trong suốt. Vỏ bọc quá hoàn hảo. Bảo Ngọc bắt gặp tia nhìn của lớp trưởng, nhỏ chớp mắt:
- Sao thế, lại có chuyện gì nữa à!
Giọng nói dịu dàng như một ngọn gió, Anh Thư cười khẩy:
- Tao muốn hỏi chuyện mày nói lúc nãy.
Bảo Ngọc đặt nhẹ một ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng, sau đó nhanh chóng liếc tặng Anh Thư một cái nhìn cảnh báo. Ở đây còn có rất nhiều học viên khác, không thể hành động khinh suất được.
- Lát nữa về kí túc nói sau.
Anh Thư gật đầu, nhỏ tiếp tục ăn hết phần cơm của mình. Trong đầu đang sẵn sàng cho cuộc chiến thứ hai với lớp Toán.
Anh Kiệt bước đi trước, cậu muốn nhìn cho hết cảnh vật của cả học viện này. Quả thực học viện rất rộng, và cũng rất đẹp, khó trách ông bố lại tống khứ cậu vào đây dễ dàng vậy. Cuộc sống của cậu vốn trôi qua rất êm đềm nếu không muốn nói là quá nhàm chán. Kiệt thừa tiền thừa vật chất và thừa cả tình cảm. Nhưng tình bạn thật sự thì chưa bao giờ cậu cảm nhận được. Có chăng cũng chỉ là những kẻ lợi dụng cậu hòng kiếm chác. Kiệt và Đăng quen nhau gần sáu tháng trong một show diễn, họ làm bạn với nhau nhưng ít thân thiết. Ngoài mặt ai cũng nói rằng bộ ba Đăng - Kiệt - Trúc Ly là những người bạn tri kỉ, nhưng sự thật thì luôn có một khoảng cách rất lớn với những lời đồn.
Đăng vẫn chưa thoát được ra khỏi những suy nghĩ trong đầu. Bước chân vẫn đều đều, nhưng trí óc của cậu lại đặt ở một nơi khác. Anh Kiệt dừng chân lại cậu vỗ lên vai Khánh Đăng, hỏi bằng cái giọng tò mò:
- Sao nhìn cậu cứ như người mất hồn thế, lại tương tư đến em nào à?
Đăng giật mình, cậu không đáp lời bạn chỉ cười nhẹ. Trúc Ly lại khác, nhỏ đang muốn nổi điên lên với Anh Kiệt, ít ra còn có nhỏ ở đấy, sao cậu ta lại có thể ăn nói như vậy chứ. Thấy thái độ tức giận của Trúc Ly, Kiệt bật cười, cậu biết được tình cảm của nhỏ dành cho Khánh Đăng, nhưng có vẻ hai người lại không hợp. Dù không biết nhiều về gia đình Đăng, nhưng cậu có thể biết được một người như Trúc Ly sẽ không bao giờ đánh thức được trái tim nguội lạnh của cậu bạn ấy. Phải? Tim Đăng lạnh, cậu biết được một nỗi đau nào đó hằn sâu trong tâm hồn của bạn. Liệu ai có thể đánh thức được nó? Một câu hỏi khó trả lời.
Ngọc Vi uống một ngụm nước giải khát, nhỏ đưa mắt lên nhìn năm người bạn trước mặt.
- Các cậu thấy họ thế nào?
- Ai cơ?
Thế Bảo lau chau nhảy xen vào, miệng vẫn nhai bim bim ngấu nghiến. Nhật Nam giật gói bim bim trong tay bạn, cho vào miệng ăn ngon lành. Cậu đang cần tiếp năng lượng cho những vận động quá mức của sáng nay. Hà Mi vẫn chưa hết sợ, lần đầu tiên trong đời người ta bắt nhỏ đóng kịch, và nhỏ đã hoàn thành vai diễn một cách xuất sắc, nhưng sao trong lòng nhỏ vẫn cảm thấy không yên, một cảm giác tội lỗi dâng trào khiến nhỏ khó chịu. Đặt li cam vắt xuống bàn, nhỏ e dè lên tiếng:
- Chúng ta thử thách họ, làm vậy có quá lắm không.
Ngưng một giây, Cát Anh chìm trong suy nghĩ. Nhật Nam cũng rơi vào một trạng thái tương tự. Chính cậu là người đã nghĩ ra chuyện này, cậu không ngờ rằng nó lại phức tạp đến thế. Ngọc Vi thở dài:
- Muốn có một thứ, chúng ta phải hi sinh một thứ, vậy mới công bằng.
Hà Mi nhăn mặt:
- Nhưng các cậu ấy có mất lòng tin ở chúng ta không.
Ngọc Vi nở một nụ cười, nhỏ quay sang Hà Mi trấn an bạn:
- Mi khờ! Cậu không thấy thái độ Khánh Đăng và Anh Kiệt sao, họ tin chúng ta mà.
Hà Mi lắc đầu, nhỏ nuốt khan vì có lẽ khi nhắc tới cái tên này mấy đứa bạn sẽ không để yên cho nhỏ:
- Còn Trúc Ly thì sao?
Ngọc Vi trương hai con mắt lên nhìn Hà Mi tức giận, trước khi nhỏ kịp cho cô bạn một cái cốc thì Cát Anh đã lên tiếng:
- Trúc Ly sẽ không vào lớp Toán.
Hà Mi nghiêng đầu khó hiểu, nhỏ nhìn bạn với một chút tò mò:
- Tại sao vậy? Tớ thấy cậu ấy cũng được mà.
- Mi khờ! Cậu muốn tớ nổi điên lên đấy à!
Ngọc Vi hét lên đầy tức tối, nhỏ không còn gì để nói với Hà Mi nữa, sao cô bạn của nhỏ lại có thể suy nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy chứ, Vi thừa biết Hà Mi rất ngây thơ, nhưng cũng phải có mức độ chứ, ai cũng có thể nhìn thấy bộ mặt giả dối của Trúc Ly, và nhỏ chúa ghét cái bộ mặt ấy. Thế Bảo khuấy mạnh li trà chanh, cậu nhìn Ngọc Vi cười khì:
- Ngọc Vi! Bà cứ yên tâm để Trúc Ly sang đi, mặc dù nhỏ đó đẹp hơn bà nhưng tôi sẽ không bao giờ cho nhỏ cơ hội đâu, trong lòng tôi bà vẫn là số một.
Ngọc Vi đá thẳng một phát vào chân Thế Bảo, nhỏ đang tránh tông cả li kem vào mặt cậu bạn. Một Mimi chưa đủ để làm nhỏ điên sao, lại còn cả cái tên này nữa. Ông trời đúng là bất công mà! Bảo ôm chân la oai oái, ấy thế mà cậu còn được Nhật Nam tặng luôn cho một cú đấm không mấy nhẹ nhàng. Đúng là cái miệng làm khổ cái thân. Cậu thề sẽ không bao giờ nhỡ miệng thêm một lần nào. Nhưng đúng một phút sau như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu lại quay sang hỏi lớp trưởng.
- Cát Anh này, tớ thấy thái độ của tên Đăng lạ lắm, cứ nhìn cậu chằm chặp, có khi nào... Khánh Đăng thích cậu không?
Rầm...
Cái ghế ngã chỏng vó, Thế Bảo lồm cồm bò dậy, mặt lấm lét. Nhật Nam chĩa một ánh mắt hình viên đạn dành cho cậu bạn, miệng lẩm bẩm:
- Tiểu Bảo bối, cậu ăn gan trời hay sao mà nói vậy hả? Tào lao!
Thế Bảo xoa xoa trên trán, hết chân rồi lại đến đầu, chắc cậu không sống nổi mất. Khuôn mặt Ngọc Vi tỏ rõ sự sung sướng:
- Cho chết, ai kêu ăn nói bậy bạ cho lắm vào, gậy ông đập lưng ông.
Hà Mi chạy lại đỡ Bảo, miệng rối rít hỏi han:
- Cậu có sao không?
Thế Bảo cúi mặt, sao cái miệng cậu bao giờ cũng vậy nhỉ, ý nghĩ vừa mới được hình thành đã cho ra sản phẩm rồi. Nhật Nam quay sang nhìn Cát Anh, nhỏ vẫn chẳng có gì là thay đổi. Khuôn mặt thản nhiên như mọi ngày. Thích ư? Định lí đó quá xa vời đối với nhỏ?
Ba mươi học viên lớp Anh đang sum họp trong phòng kí túc xá. Nói đúng hơn là hai mươi tám người còn hai người được cử làm... người canh cửa. Kế hoạch đã bắt đầu được triển khai. Bảo Ngọc liếc qua tờ giấy trên bà học… thời khóa biểu của lớp mười Toán. Anh Thư quay sang nhìn nhỏ, có chút e ngại:
- Mày có nghĩ lần này mọi việc sẽ thành công không?
Bảo Ngọc mỉm cười, ánh mắt tự tin:
- Mày cứ tin tao đi, thầy Hòa dạy Hóa lớp mình và lớp Toán mà.
Sau đó nhỏ xoay người lấy ra một bọc ni lông trong cặp, Anh Thư cười ẩn ý:
- Cái này ở đâu ra vậy.
Bảo Ngọc chưa kịp trả lời, Đạt Khoa đã vỗ ngực ra oai:
- Công của tớ đấy lớp trưởng ạ!
Anh Thư chớp mắt, giọng nói nhẹ nhàng hơn bao giờ hết:
- Tốt lắm, nhưng ai sẽ làm nhiệm vụ lần này.
Không có ai lên tiếng, giờ đấy tất cả đều vào học, ngay cả Bảo Ngọc cũng bế tắc. Nhỏ chưa nghĩ đến chuyện này, vậy chẳng nhẽ một đêm thức trắng nghĩ kế hoạch sẽ mất toi sao. Một bóng người bước vào, cả hai mươi tám học viên trong phòng chết đứng. Nhưng người đó nhanh chóng nở một nụ cười:
- Chuyện đó... để tôi!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor