Cao Thủ Học Đường - Chương 03 - 04

Chương 03

Lớp mười Toán hôm nay có vẻ im ắng lạ thường, Đạt Khoa nhận được mệnh lệnh của lớp trưởng Anh Thư sang dò thám. Cậu đứng mấp mé sau cánh cửa, tim đập thình thịch, nhiệm vụ lần này vô cùng cao cả, cậu mà làm hỏng chuyện thì chưa kể đến sự trừng phạt đích đáng của Anh Thư cũng đã bị tụi con trai lớp Toán cho một trận bầm dập. May mà cả lớp Toán đang tụm lại một chỗ, cậu cố nghiêng người nghe cho rõ xem họ đang có âm mưu gì. Miệng nở một nụ cười tươi tắn, cậu đã biết được những gì cần biết, nhanh chóng rút êm về, thực sự cậu không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa. Các thành viên lớp Toán giãn ra, đang trao cho nhau những nụ cười rùng rợn, xem ra kế hoạch của tụi nó đã thành công bước một. Cát Anh gấp màn hình laptop lại, hình ảnh từ chiếc camera ngoài cửa biến mất, môi nhỏ thoáng qua một nụ cười.
Đạt Khoa vội vàng bước vào lớp, không quên để ý phía sau lưng, nhỡ có ai phát hiện thì chết. Vừa nhìn thấy cậu, Anh Thư đã giương hai con mắt hỏi với cái giọng bề trên:
- Sao rồi! Chúng nó có động tĩnh gì không.
Ớn! Học đường mà cứ như trong thế giới ngầm ý. Không để bạn đợi lâu, Khoa gật gật cái đầu, bộ dạng tỏ ra vô cùng nghiêm trọng.
- Xem ra lần này lớp Toán muốn quyết chiến với chúng ta rồi đấy.
Anh Thư cười khẩy, cuối cùng thì cái lớp ấy cũng lòi ra cái bản chất của mình. Muốn chiến ư? Nhỏ sẵn sàng, để xem tụi nó còn vênh váo được bao lâu. Quay ngoắt người sang phía Bảo Ngọc, nhỏ gạt tay, gấp luôn cuốn tiểu thuyết của bạn, nhếch mép:
- Đây là lớp Anh, mày không cần phải tỏ ra thục nữ vậy đâu, cái lớp này hiểu mày quá mà.
Bảo Ngọc liếc mắt, nhỏ nhún vai:
- Đóng phải đóng cho hết chứ, nói thật tao căm cái lớp đó lắm rồi đấy, lần này mày ra tay cho tụi nó biết hậu quả luôn đi.
Chẳng thèm bận tâm tới thái độ khinh khỉnh của Bảo Ngọc, Anh Thư từ tốn hỏi Đạt Khoa, giọng điệu chị cả:
- Thế mày có nghe tụi nó nói gì không.
Khoa vỗ ngực tự hào, chuyến đi lần này cậu đã lấy tính mạng ra đánh đổi (Trời! Đi có hai bước chân mà đổi lấy tính mạng, đúng là anh hùng rơm.)
- Bọn họ đang lên kế hoạch chuẩn bị cho buổi đón tiếp ba người ấy.
Anh Thư quắc mắt, nhỏ khoanh tay, vắt chân lên đùi, miệng lẩm bẩm:
- Kế hoạch như thế nào.
- Cái này... cái này thì tớ chưa nghe được.
Khoa ấp a ấp úng, thực tình cậu cũng muốn biết lắm chứ, nhưng mà bọn họ không nói làm sao mà cậu tiếp nhận thông tin được. Thấy nhỏ lớp trưởng đang trợn tròng lên nhìn mình, cậu muốn xỉu. Bàn chân còn không đứng vững, may mà trước khi cậu ôm đất mẹ bao la thì tiếng nói ngọt hơn keo của Bảo Ngọc đã vô tình lướt qua, cứu vớt một sinh linh bé bỏng.
- Tao nghĩ cái lớp đó sẽ làm khoa trương, mình phải làm vượt mặt, nếu không cái danh nhất Toàn trường đi tong cho coi.
Anh Thư chuyển hướng nhìn, nhỏ gật gù, trong cái đầu óc thông minh hóa thành tự kiêu kia đã sẵn sàng cho một cuộc thách đấu với lớp học kề bên.
Lớp mười Toán vừa được thông báo từ đoàn trường, sáng mai ba học viên mới sẽ đến tham dự với lớp hai tiết đầu. Tất cả lắc đầu ngán ngẩm, cái kiểu khoa trương này đúng chất với học viện, có ba học viên mới mà làm như cả đoàn chính phủ, Quốc hội tới thăm không bằng, nhưng dù sao đây cũng là một cơ hội tốt để hạ gục đối thủ.
Kí túc xá...
Một vài đứa được điều ở lại để canh chừng các mama tổng quản, số còn lại nhanh chóng tiến về vườn hoa hồng phía sau dãy nhà A1, bộ dạng vô cùng vụng trộm. Một vài điệp viên của lớp Anh được cử đi theo sát ngay phía sau, trong tay đứa nào cũng cầm một cái bộ đàm, thực ra là điện thoại nhưng mà tụi nó gọi như vậy cho ra dáng tình báo. Vườn hồng cuối chiều dậy lên một hương thơm mê hoặc, hai chú bảo vệ dạt sang hai bên đường nhường chỗ cho các học viên lớp Toán. Tụi nó mỉm cười đi thẳng vào trong, riêng các điệp viên 007 phải quan sát tình hình từ bên ngoài, vì hơn ai hết chúng hiểu, chỗ đó ngoài lớp Toán ra thì ngay cả thầy hiệu trưởng cũng không được đặt chân tới.
Đạt Khoa chỉnh lại cặp kính đen, sau đó rút bộ đàm ra, gọi cho một người:
- Alo, chim Công gọi Đại Bàng, Đại Bàng nghe rõ trả lời.
- "Cái quái gì mà Đại Bàng với cả chim Công thế hả, thế nào rồi bọn họ đang làm gì vậy." - Đầu giây bên kia tỏ vẻ tức tối.
Đạt Khoa nuốt nước bọt, cậu đang cố gắng làm cho nó giống một cuộc gọi tình báo thôi mà, lấy lại khí thế, cậu rành rọt trả lời:
- Báo cáo lớp trưởng, tụi nó đã vào vườn hồng rồi, còn làm gì trong đó thì không biết.
Bên kia cụp máy mà không thèm trả lời lại, đúng là rỗi việc. Mới có thế mà đã gọi rồi.
Dưới thảm cỏ xanh mát, có hai mươi lăm học viên đang ngồi tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, lâu lâu lại bật cười vì hành động của hai anh chàng núp sau hàng rào của vườn hoa trong màn hình máy tính. Cát Anh rời tay khỏi bàn phím, nhỏ cười nhìn tụi bạn. Bước tiếp theo của kế hoạch đã thành công mĩ mãn, bây giờ chỉ cần chúc cho lớp Anh một đêm không an giấc mà thôi.
Những chậu hoa ti gôn đã nở những nụ hoa nhỏ xíu, vài ngày nữa chắc sẽ nở rộ. Mười đứa con gái và mười chậu hoa ti gôn trên tay thong thả đi về kí túc xá. Tụi con trai bước theo phía sau mỉm cười, sự hồn nhiên của con gái lớp Toán luôn khiến các cậu cảm thấy dễ chịu, tuy rằng nhiều lúc chúng nó cũng rất hợp với vai bà chằn.
Sau tường rào, có hai kẻ đang nở những nụ cười đắc ý. Nhanh chóng cởi bỏ trang phục bên ngoài, Đạt Khoa gấp luôn cái mắt kiếng đen vào túi, hai đứa ưỡn ngực đi về phòng như vừa trải qua một cuộc du ngoạn thú vị lắm, mặc dù kiến cắn sưng cả chân.
Anh Thư và Bảo Ngọc đã phục kích ngay tại cửa phòng nam, nhìn thấy hai điệp viên là vớ ngay hỏi vội:
- Sao rồi!
- Chúng nó cầm trên tay mấy chậu hoa từ trong vườn đi ra.
Anh Thư gật đầu, có vẻ như lớp Toán đã bắt đầu hành động, nhỏ nhìn hai cậu bạn với ánh mắt hài lòng:
- Tốt lắm, các cậu sẽ được tuyên dương vào tiết sinh hoạt cuối tháng, còn bây giờ vào trong và nói cho mấy đứa còn lại, tối nay hành động.
Nói xong nhỏ và Bảo Ngọc bước đi luôn, để lại hai khuôn mặt sung sướng của những điệp viên 007 hết sức nhiệt tình. Bảo Ngọc quay sang Anh Thư, môi đểu cáng nhếch lên:
- Làm sao mà mua được đồ, khi chúng ta không được ra ngoài.
Anh Thư hơi cười:
- Khó với tất cả mọi người, còn với lớp Anh, luôn có lí do chính đáng, ban giám hiệu không cản trở chúng ta đâu.
Bảo Ngọc thở hắt ra. Phải rồi, lớp mười Anh là một hình tượng mẫu chuẩn của học viện, nên chỉ một việc cỏn con là xin ra ngoài trường thì quá đơn giản.
Chín giờ tối...
Màn đêm buông xuống một màu đen kịt, không gian im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích. Có ba mươi học viên đang lén lút làm việc, đôi khi có tiếng thét lên khe khẽ của bọn con gái khi có bóng đen nào đó lướt qua. Anh Thư cố lấy lại bình tĩnh, nhỏ giục nhanh các bạn:
- Khẩn trương lên còn về ngủ, lát nữa bọn lớp Toán đến thì mất công toi.
Dù rất sợ nhưng không đứa nào dám cãi lại. Làm việc, làm việc. Nhưng từ đằng xa, trên cành cây phượng đã tròn năm thập kỉ, có một bóng người lơ lửng, hai con mắt chảy dài những dòng máu đỏ. Bảo Ngọc thét lên kinh hãi, nhỏ thả chậu kiểng xuống sàn, vỡ tan tành:
- Ma, có ma, có ma tụi bây ơi.
Hai mươi chín đứa giật mình quay lại, người Anh Thư run lên, nhưng nhỏ vẫn cố gắng bình tĩnh:
- Bảo Ngọc, mày ăn nói bậy bạ gì thế, ma đâu mà ma, làm gì có ma trên đời này, ha ha, mày liên tưởng ra vậy thôi, tụi bây đừng nghe nó nói nhảm.
Nhỏ cố nở một nụ cười gượng gạo. Bây giờ các học viên đã bắt đầu run sợ, tụi nó vẫn làm việc nhưng tiến độ chậm chạp hơn hẳn, lại một bóng trắng nữa thoáng qua, đầu tóc rũ rượi, hai mắt sòng sọc lên, nhẹ như một làn gió, chỉ nhìn thấy nó trong tích tắc nhưng cũng đủ khiến cho Đạt Khoa kêu lên một câu rồi ngất xỉu:
- Ôi con ma màu trắng, ma nữ tha cho ta, ta có làm gì đâu, ma nữ ơi, đừng tìm ta.
Thấy Khoa xỉu, tụi con gái ôm nhau khóc thút thít, Anh Thư không còn đủ bình tĩnh nữa chính nhỏ cũng đang run lên cầm cập. Rồi một tiếng hú vang lên nghe ảo não vô cùng, tiếp theo là tiếng khóc của những linh hồn chết oan uổng. Rồi hàng loạt bóng trắng xuất hiện bay giữa không trung. Không còn dũng khí đứng lại nữa ba mươi đứa thi nhau chạy ngay lập tức, miệng không ngừng thét lên dữ dội, tiếng kêu xé toạc không gian yên tĩnh của học viện.
Lẫn sau cái gốc to đùng của cây phượng già, hai mươi tám nam thanh nữ tú của lớp Toán đang đứng cười ngặt nghẽo. Mấy đứa con trai hạ những con rối có thân được làm từ cành hoa hồng, mặc áo sơ mi trắng, và khuôn mặt kinh sợ được tụi con gái vẽ từ những tấm bìa xuống, do cái tính nhát như cáy của lớp Anh cộng với trời tối nên mới nhìn gà hóa cuốc đó thôi. Cả lớp đồng loạt quay sang gật gù, nhìn nhỏ lớp trưởng không khỏi bái phục, đúng là diệu kế, chọc tức lớp Anh quả là một việc làm thú vị:
- Cát Anh đúng là số một nha, cậu đúng là không hổ danh lớp trưởng của bọn tớ.
Cát Anh mỉm cười nhìn các bạn nháy mắt tinh nghịch:
- Không phải khen, còn bây giờ về ngủ thôi, sáng mai còn có việc phải làm nữa mà.
Tất cả thu dọn đồ đạc trở về kí túc xá ngủ ngon lành. Trong khi đó ba mươi học viên của lớp Anh trằn trọc mãi, cuối cùng cũng phải thức trắng.

Chương 04

Lúc tối do bày mưu nghĩ kế nhiều quá nên sáng hôm nay lớp Toán đi học muộn, hơn thường lệ (Trời, bình thường thì chuyên gia đi muộn, bây giờ còn muộn hơn) nhưng mà cũng không quá muộn để chứng kiến một cảnh tượng vô cùng thú vị. Trước cửa lớp học hàng xóm, thay vì một bề mặt lộng lẫy với bóng bay và những cành hoa tươi thắm thì bây giờ hoàn toàn là một đống đổ nát, sàn nhà toàn đất với cát, bóng bay rớt tùm lum. Ngọc Vi đứng nán lại trước cửa lớp, nhỏ nguýt một cái dài cả cây số. Anh Thư tức hộc máu, nhưng chẳng biết nói gì hơn, chẳng lẽ lại nói cái lí do ngốc xít lúc tối à, chắc chắn lớp Toán sẽ cười cho lớp Anh một trận ra trò. Bảo Ngọc đứng ra giữa hành lang, đánh ánh mắt dịu dàng nhìn Ngọc Vi:
- Vi à! Cậu không thấy lớp mình đang làm trực nhật sao, cậu không phải xem xét kĩ thế đâu.
Mắt Ngọc Vi lơ đễnh liếc đâu đó, nhỏ thật sự đã chán ngấy cái bản mặt giả tạo ấy của Bảo Ngọc rồi. Sau một hồi dò xét, miệng nhỏ cười tươi khoe hàng răng trắng sáng của mình:
- Mình cũng không có ý gì đâu, chỉ tại các bạn làm bẩn sang hành lang lớp mình, nên mình muốn nói cho các bạn biết mà quét dọn cho nó tử tế thôi.
- Hạ Ngọc Vi, cậu đừng tưởng chúng tôi không nói mà làm tới nhá, tôi nói cho cậu biết, bọn tôi không quét cậu làm được gì?
Anh Thư nổi cộ lên, hai hàm răng nhỏ nghiến chặt. Ánh mắt nhìn Ngọc Vi đầy thách thức. Vi hơi cười, miệng thổi sáo vi vu:
- Cái này hỏi thầy giám thị à! Tớ không biết đâu, chà, lớp học đứng đầu học viện phá phách gây mất vệ sinh chung quanh, cái tội này lớn lắm đây. Ừ, họ có thể nói lớp của nhỏ
Anh Thư cười khẩy, tự tin ngay cả trong cách nhìn:
- Để coi thầy giám thị sẽ tin một lớp trưởng ngoan ngoãn hay một học sinh nằm trong cái lớp vô phép tắc nhất trường.
- Cậu...
Ngọc Vi kìm nén cơn giận, người ta có thể nói lớp nhỏ quậy hay sao cũng được nhưng riêng cụm từ “vô phép tắc” là tuyệt đối không bao giờ được nhắc tới. Vi hít thở sâu, đang định đáp trả thì có bàn tay ai đó nhẹ nhàng vỗ lên vai.
- Thầy giám thị không tin, nhưng tôi e là các học viên mới sẽ nghi ngờ đấy.
Cát Anh thay bạn trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ sức công phá tinh thần Anh Thư. Thư quay người bước đi, nuốt trôi cơn giận vào trong, giọng dằn từng chữ một:
- Được rồi! Tôi sẽ bảo lớp dọn, các cậu vào lớp đi nếu không rác hất vào mặt ráng chịu.
- Cậu dám…
Ngọc Vi gồng mình, Cát Anh cầm lấy bàn tay nhỏ kéo nhẹ vào trong lớp:
- Kệ bọn họ đi, sắp vào tiết rồi mà.
Mặc dù đang còn tức nhưng Anh Thư vẫn thúc giục tiến độ, bởi vì hai tiết đầu tiên ba học viên mới sẽ vào lớp học.
Khánh Đăng và hai bạn được phát đồng phục, từ hôm nay họ sẽ đến ở tại kí túc xá luôn. Kiệt và Đăng được xếp vào phòng của con trai lớp Toán, còn Trúc Ly lại ở cùng với con gái lớp Anh. Sắp xếp mọi việc xong xuôi, đăng cùng hai bạn lên lớp để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên tại học viện Angle. Trống đã vào tiết nên khung cảnh im ắng lạ thường, cả ba người sải bước chân lên phòng của lớp Anh. Vừa mới bước vào họ đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt nếu không muốn nói là quá thái của tất cả học viên lớp Anh. Màn chào hỏi sẽ thêm phần long trọng nếu như có thêm hoa và bóng bay, nhưng... cũng chỉ tại mấy con ma.
Anh Thi mỉm cười nhìn ba người, đôi mắt chao nghiêng khẽ lướt qua Khánh Đăng:
- Các cậu đến đó rồi à, mời các cậu vào.
Đồng loạt hai chín cặp mắt phía sau ánh lên niềm hân hoan vui sướng, ai cũng nở một nụ cười hết sức duyên, nụ cười đã được tu luyện qua năm tháng, trở thành một quán tính mỗi khi gặp ai đó. Trúc Ly có vẻ hài lòng với cách đón tiếp của lớp Anh, nhỏ gật đầu:
- Lớp các bạn quả không hổ danh là lớp học đứng đầu trường.
Anh Thư nở một nụ cười đắc thắng, miệng đầy tự tin:
- Các cậu quá khen!
Khánh Đăng khẽ lướt qua quang cảnh lớp. Học viện cho phép tự trang trí lớp học, nên các nhà sáng tạo trẻ tuổi tha hồ phát huy tài năng của mình. Nhưng lớp Anh lại khác, lớp học được trang trí bằng những tấm giấy khen, nói lên thành tích đáng nể của mình. Những câu khẩu hiệu của ngành giáo dục được treo đầy góc, trên bàn giáo viên là một chậu kiểng bắt mắt, nói chung vừa nhìn vào đã thấy sự nghiêm túc của lớp học này, ra dáng một lớp học có nhiều tri thức.
Anh Kiệt có vẻ không thích thú lắm, cậu chỉ chú ý đến các học viên nữ mà thôi, xem ra nữ sinh lớp này rất hiểu về thời trang. Cậu giành tặng cho họ một nụ cười trầm ấm, khỏi phải nói mười bốn khuôn mặt ấy ửng đỏ lên, đúng là biết làm điêu đứng lòng người mà. Anh Thư ho khan, nhỏ lườm các bạn một cái rõ sắc, mong họ cố giữ lại hình ảnh thân thiện và chuẩn mực của mình. Cửa lớp đột nhiên mở tung, ánh mắt dịu dàng nhìn cả lớp và đặc biệt là ba học sinh mới:
- Chào các em, cô là Hải Thu, giáo viên chủ nhiệm của lớp mười Anh.
- Chúng em chào cô ạ.
Khánh Đăng khẽ liếc nhìn cô một lượt, bề ngoài trông cô Thu vô cùng nữ tính. Tà áo dài tím nhạt càng làm tăng thêm nét dịu dàng của cô, nhưng khuôn mặt ấy lại tỏ ra thật nghiêm khắc, sự nghiêm khắc của một giáo viên đã có nhiều kinh nghiệm. Vẫn giữ thái độ của mình, cô Thu đánh mắt sang phải nhìn ba học sinh mới một lần nữa, rồi nhẹ nhàng nói:
- Thôi, bây giờ các em vào chỗ đi, cô đã bảo các bạn sắp xếp cho các em hai bàn giữa rồi đấy.
- Vâng ạ, chúng em cảm ơn cô.

Cả ba người đi về chỗ, sẵn sàng cho tiết học đầu tiên.
Cả lớp nghiêm nghị ngồi vào bàn để sẵn sàng nghe giảng, lưng thẳng, đầu hướng về phía trước, không có ai rục rịch một tí nào, tưởng chừng như con muỗi bay qua cũng nghe thấy tiếng nó đập cánh. Khánh Đăng hơi rùng mình, một lớp học sao lại có thể ngoan tới mức này cơ chứ. Cô Hải Thu nhẹ nhàng ngồi vào ghế giáo viên, khuôn mặt nghiêm khắc nhìn đám học trò và bắt đầu giảng bài. Nhưng thật không may, cả lớp hôm nay lại không chịu ngồi học yên. Lí do là đang mải ngắm thần tượng. Để ý thấy thái độ khác thường của học viên, cô Thu nuốt trôi cục giận, trong đầu cô hiện lên một chữ "nhịn" to đùng.
- E hèm!
Cô Hải Thu lên tiếng, ý muốn cảnh báo học viên của mình, nhưng vô ích, ngay cả lớp trưởng Anh Thư hiểu lễ nghĩa vậy mà lâu lâu còn liếc trộm nhìn Khánh Đăng nữa là. Thực sự bây giờ cô chỉ muốn hét lên, nhưng cô phải nhịn, ba học sinh này phải vào lớp cô, nếu không cái lớp Toán chết tiệt kia sẽ thắng. Tuyệt đối không được như vậy. Cô đặc biệt căm cái lớp đó, nói chính xác hơn là căm giáo viên chủ nhiệm của chúng. Vương Hàn Thủy - một sinh viên mới ra trường mà hiên ngang chễm chệ ngồi vào vị trí đáng nhẽ là của cô. Nếu cô không dành được thì đừng mong có ai làm được tốt. Một lí do nữa cộng vào cái đáng ghét của lớp Toán.
Phòng học bên cạnh...
Bây giờ đang là tiết thể dục, nhưng do thầy hiệu trưởng yêu cầu ngồi lại trong lớp nên lớp Toán không được ra ngoài. Nhưng đều là những tay chơi thể thao số một nên chúng nó được thầy giáo ưu ái. Trong cái học viện này, ngoài cô Hàn Thủy thì chỉ còn thầy Vinh - giáo viên môn Thể dục thích lớp Toán. Ngoài ra đều không có lấy một ánh mắt thiện cảm nào khác dành cho tụi nó.
Ngọc Vi dựa lưng vào tường, ngoảnh mặt nhìn Hà Mi, miệng vẫn còn nhai bim bim. Hà Mi lấy bút vẽ vẽ lên tờ giấy, khuôn mặt đăm chiêu như đang suy nghĩ một vấn đề nào đó.
- Chúng ta xử lí ba học viên mới sao đây?
Nhật Nam từ bàn phía sau nhảy chồm lên hỏi, Ngọc Vi cho một miếng bánh vào miệng, trả lời hững hờ:
- Cho chúng nó về lớp Anh đi, tớ không muốn lớp mình có thêm người, đặc biệt là cái con nhỏ hống hách đó.
Nhật Nam tròn mắt:
- Cậu gặp họ rồi à!
Vi gật đầu, quay hẳn người xuống bàn dưới:
- Hôm trước tôi với Cát Anh gặp ba người ấy trước vườn hoa.
Hà Mi dừng bút, nhỏ quay phắt người, ánh mắt mơ mộng nhìn bâng quơ:
- Nhưng mà tớ thấy họ cũng được mà.
- Đúng đấy cô bạn đó xinh mà.
Thế Bảo nhanh nhảu xen vào câu chuyện, mà không để ý rằng có hai ánh mắt đang lăm le nhìn mình.
Bốp.
Một cú đấm điêu luyện của Nam dành cho cậu bạn, còn Ngọc Vi tưởng chừng như có thể ăn tươi nuốt sống Bảo như viên bim bim trong miệng. Hà Mi nhăn mặt:
- Nam đừng đánh Bảo nữa mà.
Thế Bảo xoa trán, mặt mếu như sắp khóc:
- Hic... Mi khờ chỉ có cậu là thương tớ thôi.
Ngọc Vi lắc đầu, con trai lớp này đúng là ba hoa hết chỗ nói. Nhỏ quay sang Nhật Nam, liếc cái nhìn ẩn ý về phía Cát Anh:
- Hỏi ý kiến lớp trưởng đi. Cát Anh à! Cậu nghĩ chuyện này nên xử trí sao đây.
Cát Anh vẫn chăm chú vào cuốn truyện, có ai nhìn thấy lại bảo nhỏ học lớp Văn mất, khẽ chớp nhẹ rèm mi nhỏ ngước mặt lên nhìn các bạn:
- Cứ để họ học xong một tiết, xem thái độ thế nào đã.
Thái Huy gật gù:
- Cát Anh nói đúng đấy, dù sao chúng ta cũng chưa biết sao mà.
- Cứ quyết định vậy đi.
Ngọc Vi quay lên không quên dành tặng cho Thế Bảo một cái nhìn rùng rợn. Thế Bảo nổi gai ốc.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor