Gác Chuyển Ngữ [Ngôn tình - Nguyên sang] Cú lừa hôn ngoạn mục - Update - Hạ Thượng Lẫm (xiaofang, quachngan99 dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Phi Yến Nhược Lam, 10/7/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. xiaofang

    xiaofang Gà nhập Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.427
    Được thích:
    6.589
    Đã thích:
    6.139
    GSP:
    Ap
    Chương 10: Người đàn ông độc thân.
    Dịch giả: xiaofang
    Hiệu đính: Phi Yến Nhược Lam

    Đối với hai ý kiến không có chút tính toán của Quý Thù, Tằng Lam bất đắc dĩ không thể không cảm khái, bàn chuyện binh trên giấy chỉ hại nước hại dân thôi. Nhưng chuyện này cũng không thể trách Quý Thù được, nói cho cùng nếu chuyện này xảy ra trên người Quý Thù, thế nào cũng xảy ra một trận long trời lở đất, biến bị động thành chủ động, đến lúc đó vốn không cần bọn họ phải bàn bạc phương án giải quyết gì, mà đối phương sẽ phải suy nghĩ cách nào để cầu phúc cho bản thân.

    Giống như Quý Thù nói, có trách thì trách kinh nghiệm của Tằng Lam cô kém quá xa Mạc Khiếu Bạch kia. Một cuộc so tài không cân sức thì dù đấu thế nào cô cũng nắm chắc phần thua.

    Về điểm này cô nhìn rất thoáng, cô không yêu cầu bản thân mình phải giống như những nam chính dưới ngòi bút của Kim Dung vừa bước chân vào giang hồ đã có thể bốn lượng đẩy ngàn cân, đánh bại Bắc Đẩu võ lâm. Cho nên việc duy nhất cô có thể làm là lấy bất biến ứng vạn biến, dùng vô chiêu thắng hữu chiêu. Nhưng điều không nằm trong sự dự liệu của cô đó là Mạc Khiếu Bạch không dùng phương thức như Quý Thù đã nghĩ, tấn công toàn diện suốt hai mươi bốn tiếng không ngừng. Lần gặp tiếp theo là hai ngày sau đó, anh ta trở nên hòa hoãn không ít.

    “Tiến sĩ Tằng, tôi hi vọng cô có thể suy nghĩ lời đề nghị của tôi, trải qua lần thảo luận lần trước, tôi nghĩ thỏa hiệp phương án giải quyết chính là hướng nhanh nhất để đôi bên cùng có lợi, cô cảm thấy thế nào?” Khi Mạc Khiếu Bạch nói những lời này ánh mắt vô cùng tập trung và nghiêm túc, giọng nói cũng ẩn chứa một sức mạnh không cho người khác chất vấn, so với những cử chỉ lỗ mãng lần trước là hai người hoàn toàn khác nhau.

    Tằng Lam nhìn vào bản kế hoạch trên tay mình, có thể trong thời gian hai ngày đem hai phương án hòa làm một, lại còn có thể lập luận có căn cứ, có luận cứ như thế đúng là không đơn giản. Cô nghiêm túc đọc một lần bản kế hoạch, vừa suy nghĩ vừa trả lời:

    “Mạc tiên sinh, ý tưởng sử dụng tế bào phủ lớp Polymer để cấy ghép này của anh không tệ, ở nước ngoài tôi cũng từng làm qua một dự án ngắn hạn tương tự cái này. Nhưng lúc đó chúng tôi không dùng Hydrogel, do nghĩ đến tính sưng tấy, chúng tôi đã chọn chuỗi Polymer Silicone, nhưng sự dung hợp của tế bào không được lí tưởng.”

    “Cho nên tôi mới đề nghị dùng Hydrogel, tuy sẽ có vấn đề sưng tấy, nhưng tính tương thích của tế bào tốt hơn. Nói cách khác, chỉ cần giải quyết được vấn đề tính năng cơ học của một loại vật liệu, lập tức có thể thấy được hiệu quả của việc cấy ghép. Nên biết, công ty đầu tư quan trọng nhất chính là thời gian sinh lời. Hơn nữa, khi có được khoản lợi nhuận từ kì đầu tiên thì có thể nhanh chóng đầu tư vào giai đoạn tiếp theo của việc nghiên cứu tế bào gốc, như vậy cũng giải quyết được vấn đề ngân sách cho đề án này của các vị không phải sao?” Mạc Khiếu Bạch nhìn chằm chằm vào Tằng Lam mà nói.

    Lần này ánh mắt của Tằng Lam không hề tránh đi, hai người bốn mắt giao nhau một lúc, sau đó không hẹn mà sắc mặt cả hai đều dịu xuống rất nhiều.

    “Mạc tiên sinh nói rất đúng, cứ làm như vậy thì đúng là đôi bên cùng có lợi. Tôi tin việc thay đổi Hydrogel này đối với tiến sĩ Tằng của chúng tôi mà nói thì chỉ đơn giản như một bữa ăn sáng thôi.” Chủ nhiệm Vương nhanh chóng mở miệng đáp. Nói xong cũng không quên ném cho Tằng Lam một ánh mắt nóng bỏng.

    Tằng Lam hiểu đây đã là thỏa hiệp lớn nhất mà đôi bên có thể làm được:

    “Tôi không dám đảm bảo rằng nhất định sẽ thành công, nhưng tôi sẽ làm hết sức mình. Về việc thay đổi Hydrogel này thật ra tôi cũng không có nhiều kinh nghiệm, chúng ta có thể bắt đầu thử nghiệm từ những vật liệu thường hay dùng nhất.”

    “Tôi tin rằng tiến sĩ Tằng nhất định sẽ không làm chúng tôi thất vọng. Chi bằng như thế này, chúng ta gia hạn thời gian một tháng để làm một vài thử nghiệm trước xem sao. Nếu có thể có được một vài kết quả, chúng ta có thể đem bản kế hoạch này hoàn thiện rồi đưa cho tập đoàn Trình Thị, phó tổng của họ có lẽ sẽ rất có hứng thú với kế hoạch này.” Mạc Khiếu Bạch nói.

    Chủ nhiệm Vương lập tức nhìn về phía Tằng Lam, Tằng Lam chỉ có thể gật đầu:

    “Được, có kết quả tôi sẽ thông báo anh ngay.”

    Lúc này trên mặt Mạc Khiếu Bạch mới lộ ra một chút ý cười như có như không:

    “Được, vậy tôi đợi cô.” Giọng nói cứ như vậy mà nhẹ nhàng.

    Chân mày Tằng Lam hơi nhíu lại, không phân rõ được hàm ý trong câu nói này của anh ta. Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, liền tiếp lời:

    “Trong bản kế hoạch này có vài chỗ có thể cần sửa lại, tôi sẽ đem về sửa trước rồi mới giao cho anh.”

    Ý cười của Mạc Khiếu Bạch càng đậm:

    “Vậy là tốt nhất, lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón.”

    Lần này Tằng Lam không hề tiếp nhận ánh mắt của anh mà chỉ khéo léo quay đầu đi, thấp giọng nói với Tần Chinh đang ở phía sau:

    “Vật mẫu trong phòng vô trùng đến lúc phải đổi môi trường nuôi cấy rồi, anh đi đem nhiệt độ nước điều chỉnh lại cho thích hợp trước đi.”

    Tần Chinh đồng ý rồi xoay người rời khỏi. Sau đó Tằng Lam cũng nói với chủ nhiệm Vương:

    “Chủ nhiệm, tôi còn có thí nghiệm, phải đi trước đây.” Cô ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Mạc Khiếu Bạch lấy một cái.

    Chủ nhiệm Vương lập tức phản đối:

    “Vậy sao được, bữa cơm tối nay nói thế nào cô cũng phải đến. Lần trước không đến đã là rất thất lễ rồi, chuyện hôm nay cũng đã bàn xong, chúng ta tất nhiên phải cảm ơn Mạc tổng cho tốt.”

    “Nhưng tôi có thí nghiệm, không thể đi.” Tằng Lam vẫn như cũ không nhìn Mạc Khiếu Bạch.

    “Nếu tiến sĩ Tằng có thí nghiệm cần làm, vậy thì đừng miễn cưỡng nữa. Chủ nhiệm Vương, tối nay không cần làm phiền, chúng ta để ngày khác tiến sĩ Tằng có thời gian rồi mới cùng nhau ăn bữa cơm cũng được.” Mạc Khiếu Bạch mặt không biến sắc nói.

    “Như vậy sao được, Mạc tổng không cần phải khách sáo như thế.” Chủ nhiệm Vương vừa nói vừa đẩy đẩy lưng Tằng Lam.

    “Không phải là tôi cố ý khách sáo, chỉ là dạo gần đây xã giao nhiều quá, rất nhiều ngày chưa về nhà ăn cơm rồi.” Mạc Khiếu Bạch nheo mắt cười nói.

    “Ồ, thì ra là Mạc phu nhân không vui? Ha ha, vậy chúng tôi chắc chắn không dám giữ anh lại rồi.” Chủ nhiệm Vương chợt hiểu ra.

    Nghe đến Mạc phu nhân, Tằng Lam đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa khéo gặp ngay ánh mắt của Mạc Khiếu Bạch. Cô muốn xem xem trong mắt người đàn ông này có chút tính tự giác nào của một người đàn ông đã kết hôn hay không.

    Không như cô đã nghĩ, Mạc Khiếu Bạch cười lớn hai tiếng, sau đó lắc đầu nói:

    “Mạc phu nhân ở đâu ra chứ?” Nói rồi cố ý đưa năm ngón tay lên lắc lắc trước mặt Tằng Lam: “Tôi đã li hôn rồi, bây giờ là một tên đàn ông độc thân không ai cần.”

    Rõ ràng là một câu nói tự giễu, nhưng từ miệng anh nói ra lại mang theo một chút hàm súc đắc ý khoe khoang. Tằng Lam sửng sốt, không kịp tránh né ánh mắt nóng rực trước mặt, sau đó mới hiểu một điều, câu nói này là anh cố ý nói cho cô nghe.

    Ngược lại khiến chủ nhiệm Vương khó xử, vội vàng xin lỗi:

    “Ai da thật là ngại quá, anh xem tin tức của tôi thật là không nhanh nhạy, không cẩn thận chạm vào chuyện không vui của anh, xin lỗi, xin lỗi.”

    Phản ứng đầu tiên của Quý Thù khi nghe thất chuyện này là ngửa mặt cười lớn, người đàn ông này quá thông minh đi, đúng là một kỳ tài trăm năm khó gặp:

    “Tằng Lam, cậu phải cẩn thận, đây tuyệt đối là cao thủ, tớ sợ rằng không bảo vệ nổi cậu rồi.”

    Tằng Lam nhìn ý cười không thể ngừng được của Quý Thù, cứ cảm thấy trong nụ cười đó có phần ý vị anh hùng tiếc anh hùng:

    “Chị gái à, cậu chắc không phải muốn đợi xem kịch hay đó chứ?”

    Quý Thù le lưỡi một cái:

    “Bị nói trúng tim đen rồi sao? Tằng Tiểu Lam, người đàn ông này là một cực phẩm, nếu cậu muốn bảo toàn mạng mình thì hãy tìm Cao Hưng giúp đỡ đi.”

    “Happy? Cậu ấy có thể giúp tớ thế nào? Cậu đừng có lại cho tớ cái kiến nghị không đáng tin như tìm đàn ông nữa được không?” Tằng Lam nhéo Quý Thù đang cười một cái.

    “Vẫn là phải tìm một người đàn ông, hơn nữa người đàn ông này ngoài Happy ra thì ai cũng không được.” Quý Thù xoa xoa chỗ vừa bị Tằng Lam nhéo rồi nói.
     
    Sửa lần cuối bởi điều hành viên: 3/11/14
    Ktmb, Magic Purple, Mạt Họa6 người khác thích bài này.
  2. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.447
    Được thích:
    4.840
    Đã thích:
    4.131
    GSP:
    Ap
    MKB đổi chiến thuật rồi. :)):)):)) Hóng chương sau.
    P/S.
    - thỏa hiệp lớn nhật => lớn nhất.
    - thí nghiệm cẩn làm => cần làm.
     
  3. xiaofang

    xiaofang Gà nhập Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.427
    Được thích:
    6.589
    Đã thích:
    6.139
    GSP:
    Ap
    Anh Mạc là cao thủ mà, thua keo này phải bày keo khác, ráng hóng đi em. :)
    P/S: Tui đã kiểm 2 lần, nhưng hôm nay quên mang mắt kính về nên nhìn không ra hai em nó.
     
  4. Mạt Họa

    Mạt Họa Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    279
    Được thích:
    813
    Đã thích:
    665
    GSP:
    Ap
    Tự nhiên đọc chương này lại nhớ đến câu "Theo tình tình phớt, phớt tình tình theo" :3.
     
    Ngọc đình, quachngan99xiaofang thích bài này.
  5. Gió về miền xuôi

    Gió về miền xuôi Gà con

    Bài viết:
    13
    Được thích:
    28
    Đã thích:
    38
    GSP:
    Ap
    Cám ơn bạn, khắc khoải chờ đợi cũng là một loại ... khoái cảm :).
     
    Ngọc đình, conruoinhoxiaofang thích bài này.
  6. Mèo Lam

    Mèo Lam Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.160
    Được thích:
    2.951
    Đã thích:
    3.171
    GSP:
    Ap
    Chờ đợi, hóng hớt... em phải làm gì trong lúc chờ đợi đây? >0<.
     
    Ngọc đình, xiaofangconruoinho thích bài này.
  7. conruoinho

    conruoinho Gà ăn mày Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.961
    Được thích:
    4.714
    Đã thích:
    5.614
    GSP:
    Ap
    Vô đọc mấy tác phẩm chuyển ngữ khác đi em. :D
     
    xiaofang thích bài này.
  8. Mèo Lam

    Mèo Lam Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.160
    Được thích:
    2.951
    Đã thích:
    3.171
    GSP:
    Ap
    Em đọc hết từ đời nào rồi. :(( Em phải ngóng tới bao lâu mới được đọc phần tiếp đây.
     
    Gió về miền xuôi, conruoinhoxiaofang thích bài này.
  9. quachngan99

    quachngan99 Gà BT Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.398
    Được thích:
    1.743
    Đã thích:
    2.911
    GSP:
    Ap
    Chương 11: Vật thí nghiệm.
    Dịch giả: quachngan99
    Hiệu đính: Phi Yến Nhược Lam

    Cách đối phó của Quý Thù rất đơn giản, chính là nhờ Cao Hưng đóng giả người yêu của Tằng Lam, dùng một phần hai mươi mấy năm “tình bạn trong sáng” to lớn rõ ràng là có thể dọa lui Mạc Khiếu Bạch, ý đồ này còn làm cho tiểu quái thú này nhận thức được rằng thứ anh ta đào không chỉ là ngọn Dã Thảo mọc ở góc tường mà là một tòa núi đồ sộ ngay cả Ngu Công cũng phải lực bất tòng tâm.

    Không có quá nhiều đàn ông thật sự có ý chí Ngu Công dời núi (1), suy cho cùng, người đàn ông cố chấp đối với phụ nữ cũng chỉ là ngẫu nhiên hứng thú trêu hoa ghẹo nguyệt mà thôi. Làm gì có người nào sống không thể thiếu nhau?

    “Sự cố chấp của người đàn ông không phải là nằm ở đàn bà, mà là kéo không xuống da mặt đó (2).” Quý Thù nói như thế.

    Mặc dù Tằng Lam từ chối cho ý kiến về cái lý luận này của Quý Thù, thế nhưng đối sách đơn giản này được tiến hành trước sau vẫn cảm thấy có khả năng. Cô đồng ý trọng điểm không nằm ở vấn đề người đàn ông cố chấp với phụ nữ mà là nó có tác dụng trong thời gian nhất định. Nhưng bất luận Mạc Khiếu Bạch có nhân phẩm như thế nào, lần này anh ta đưa ra phương án hợp tác rõ ràng là cố ý, cho nên anh ta mới hi vọng có thể bảo đảm hai người hợp tác để quan hệ không bị phá hủy, như vậy thì cô phải mau chóng giải quyết vấn đề anh ta đối với cô có ý nghĩ không an phận, càng nhanh càng tốt.

    Một khi phương án này được đưa ra, lập tức nhận được sự đồng ý của nhân vật mấu chốt Happy ca. Cậu ấy chẳng những mặt mày hớn hở vui vẻ nhận lời mà còn tích cực suy nghĩ kế hoạch, thậm chí vỗ ngực, dõng dạc nói:

    “Ở thời khắc quan trọng, tớ liền vì Quốc Dân Đảng mà hiến thân.”

    Đôi mắt Quý Thù sáng như tuyết không ngừng đảo quanh trên người cậu:

    “Cao Hưng, xảy ra chuyện gì? Cậu sao lại có phản ứng tích cực như vậy?”

    Cao Hưng không chút trốn tránh, chân chính nói:

    “Gì chứ, chỉ cần là chuyện của Lam Lam chẳng phải tớ đều rất tích cực sao?" Ngược lại cậu còn cười híp cả mắt mà nhìn về phía Tằng Lam: “Đúng không, Lam Lam?”

    Tằng Lam sờ cánh tay nổi da gà:

    “Cao Tiểu Hưng, tớ nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi tớ là Lam Lam.”

    Cho nên kế sách cứ quyết định như vậy đi. Điều đầu tiên cần làm chính là Tằng Lam phải mời Mạc Khiếu Bạch đến phòng thí nghiệm rồi nói về phương án sửa chữa của bản kế hoạch ngày hôm nay.

    Buổi sáng hôm nay tâm tình của Mạc Khiếu Bạch vô cùng tốt. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Tằng Lam chủ động gọi điện hẹn anh gặp mặt, tuy rằng địa điểm gặp là phòng thí nghiệm, cũng là nói chuyện về công việc. Thế nhưng trong lòng lại có một chút rung động, cho nên thời điểm anh nhìn chiếc caravat thứ ba mà anh thay ở trong gương, liền bất đắc dĩ mà nở nụ cười.

    Cô nếu đã biết chuyện anh đã ly hôn, rốt cuộc là có suy nghĩ gì đây?

    Tuy rằng trong lòng hồi hộp nhưng thời điểm khi nhìn thấy Tằng Lam, Mạc Khiếu Bạch lại bày ra bộ dáng hết sức chững chạc, ánh mắt thâm sâu, không để lộ một chút sơ hở nào, ngay cả nụ cười cũng chỉ là nhẹ nhàng nhếch lên trên khóe môi mỏng. Thái độ “chuyên nghiệp” như vậy dĩ nhiên là nhận lại được sự đáp lễ cũng “chuyên nghiệp” của Tằng Lam. Cho nên hai người nói chuyện với nhau liền bắt đầu thuận lợi.

    Tằng Lam kéo một chiếc ghế ý bảo anh ngồi xuống, họ cùng nhau sánh vai ngồi ở phòng thí nghiệm của cô để bàn về công việc, đối diện với các đồng hồ đo, còn cùng nhau thảo luận kế hoạch rất chi tiết. Sườn mặt Tằng Lam trầm tĩnh xinh đẹp, trên người cô mặc một chiếc áo khoác màu trắng, anh mơ hồ nhìn thấy được bên trong chiếc áo khoác ấy là một chiếc áo thun sọc. Cổ áo thun khoét hơi sâu vừa đúng ẩn hiện khuôn ngực trắng nõn của cô. Kỳ thật anh nhớ rõ bộ ngực của cô không quá lớn, nhưng rất đẹp. Cổ của cô rất dài, làn da cũng trắng không tì vết. Điều này làm cho anh nhớ đến một câu, vẻ đẹp của mỹ nhân là ở trên cổ. Cô không dùng nước hoa nhưng trên người lại như có như không tỏa ra một mùi hương thơm ngát. Nói đến cũng thấy lạ, lần trước cô cởi hết toàn bộ cũng không khiến cho anh có nhiều hứng thú đến như vậy, nhưng hiện tại bây giờ đang ở trong phòng thí nghiệm, ăn mặc cũng rất bình thường, Tằng Lam lại chuyên tâm như thế, không khỏi làm tim anh đập thình thịch.

    Sự hấp dẫn chân chính cũng là trong lúc lơ đãng mà thoát ra.

    “Chính là chỗ này, tôi thấy hẳn là nên dùng tiêu chuẩn của FDA (3) chứ không phải là tiêu chuẩn của Châu Âu, bởi vì số liệu tham khảo trước mắt cũng là theo FDA mà có được.” Tằng Lam đối với cảm xúc cuồn cuộn của Mạc Khiếu Bạch hoàn toàn hồn nhiên không phát hiện ra, vì thế cho nên không hề phòng bị. Cô quay qua, đem mấy sợi tóc rối trên trán vén ra sau tai, nhìn anh.

    Mạc Khiếu Bạch đưa mắt nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, bỗng nhiên có cái ý định điên rồ, nếu bây giờ anh cưỡng hôn cô, cô nhất định sẽ không kịp né tránh. Nghĩ vậy khóe miệng không tự chủ mà nhếch lên, còn gật đầu nói:

    “Được, theo ý cô.”

    Ánh mắt Tằng Lam hơi khựng lại, dường như đã nhận ra được cái gì đó, theo bản năng một bên đáp lại:

    “Được rồi, tôi đánh dấu thử xem.” Một bên yên lặng quay về hướng khác bấm di động một chút.

    Mạc Khiếu Bạch lập tức hối hận đứng lên, vẫn là anh có chút nóng vội rồi.

    Bỗng nhiên tiếng chuông di động reo lên đánh vỡ sự trầm mặc xấu hổ, Tằng Lam lấy điện thoại trong túi ra, nhìn Mạc Khiếu Bạch:

    “Thật xin lỗi, tôi nói chuyện điện thoại một chút.”

    Mặc Khiếu Bạch khoát tay làm ra một tư thế xin cứ tự nhiên.

    Tằng Lam đứng lên, đi tới một góc của phòng thí nghiệm:

    “A lô, Cao Hưng? Em đại khái còn nửa giờ, anh không cần tới quá sớm. Nào có đâu, em đang ở phòng thí nghiệm. Người đàn ông cái gì, anh đừng nghĩ lung tung. Được rồi được rồi, là em sai, buổi tối em bồi thường cho anh.”

    Mặc Khiếu Bạch nhíu chặt hàng lông mày, nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của Tằng Lam khi khép lại điện thoại mà tiến đến, cười hỏi:

    “Như thế nào, buổi tối có hẹn?”

    Tằng Lam gật đầu:

    “Ừ.” Sau đó lập tức ngồi xuống mở miệng nói: “Vậy chỗ này sửa lại đi, tôi thấy được bộ phận tiếp theo phải sửa không nhiều lắm.” Giống như không mấy muốn nói chuyện này với người xa lạ.

    Mạc Khiếu Bạch cũng không hỏi gì nhiều, trong lòng cũng đưa ra một cái chủ ý, những điều này không thể bàn luận trong vòng một giờ. Quả nhiên nửa tiếng sau, điện thoại của Tằng Lam vang lên, lần này cô trực tiếp ngồi tại chỗ mà bắt máy:

    “Cao Hưng, anh tới rồi sao?” Cô liếc thoáng qua Mạc Khiếu Bạch, nói tiếp: “Anh ở dưới lầu đợi em một chút.” Sau đó cúp điện thoại, nhìn Mạc Khiếu Bạch, trên mặt mang vẻ áy náy: “Mạc tiên sinh, thật ngại quá, hôm nay có thể dừng ở đây không? Người tôi hẹn đang đợi tôi.”

    Mạc Khiếu Bạch ảm đạm cười:

    “Có thể gọi anh ta lên đây chờ cô một chút, chúng ta ở đây xác định thêm một ít, khi nào xong rồi thì đi là được không phải sao?”

    Tằng Lam nghĩ một chút rồi cười nói:

    “Cũng được” rồi sau đó lại gọi điện: “Anh lên đây trước đi, em ở trên đây một chút, đúng, ở phòng thí nghiệm.”

    Cao Hưng mặt mày hớn hở. Nhìn thấy Mạc Khiếu Bạch lại còn nhiệt tình chào hỏi:

    “Ôi, ta nói là ai đây, chẳng phải Mạc tổng đây sao? Hóa ra người đầu tư mà Lam Lam nói chính là ngài.”

    Lông mày Mạc Khiếu Bạch hơi nhíu lại, lập tức cười nói:

    “Tôi cứ nghĩ là ai hẹn tiến sĩ Tằng, hóa ra lại là Happy ca? Thế nào, hai người quen biết đã lâu?” Anh cố nhấn mạnh trong âm của bốn chữ “quen biết đã lâu”.

    Cao Hưng và Tằng Lam nhìn nhau cười:

    “Ngài nói đúng rồi, tôi và Tằng Lam quen biết đã lâu.” Nói xong một bàn tay khoác lên vai của cô.

    Tằng Lam không có né tránh, rất tự nhiên mà nhìn Cao Hưng, nhẹ giọng nói:

    “Anh ở đây chờ một lát, em và Mạc tiên sinh còn một số việc cần xác định một chút.”

    “Được, hai người cứ việc bận rộn, tôi không vội.” Cao Hưng vui vẻ nói. Ánh mắt cũng nhìn thoáng qua Mạc Khiếu Bạch.

    Mạc Khiếu Bạch đem ánh mắt đánh giá thu lại toàn bộ, sau đó dường như không có chuyện gì mà nhìn về phía Tằng Lam nói:

    “Tôi cảm thấy chỗ này suy nghĩ của cô và tôi có chút không khớp, trọng tâm của dự án này không phải là đạt tiêu chuẩn quốc tế, mà là giảm giá thành.”

    Tằng Lam nhìn màn hình máy vi tính, suy tư nói:

    “Việc giảm giá thành chẳng phải nên đưa vào ứng dụng chính thức sau đó mới cân nhắc? Chẳng lẽ kế hoạch này cần phải thêm sự đầu tư?”

    “Đương nhiên, ý của tôi là đại khái tốt nhất nên có một dự thảo ước tính, dù sao đây mới là bộ phận người đầu tư coi trọng.” Mạc Khiếu Bạch nghiêm trang nói.

    “Anh nói rất có lý, chẳng qua là tôi không am hiểu về đề tài phân tích, anh xem có thể hay không cho tôi chút thời gian để tôi tìm người hỗ trợ xử lý một chút?” Tằng Lam hỏi.

    “Cũng không cần thiết, dù sao phương án này là chúng ta cùng nhau viết, bộ phận này giao cho tôi làm đi.” Mạc Khiếu Bạch nói.

    “Tốt quá.” Tằng Lam lần đầu tiên ở trước mặt anh lộ ra một nụ cười từ đáy lòng.

    “Trước hết như vậy đi, qua hai ngày tôi lại đến đây, sau đó chúng đem những bộ phận khác thống nhất một chút.” Mạc Khiếu Bạch thức thời mà đứng lên.

    Tằng Lam cũng đứng lên:

    “Cảm ơn anh, Mạc tiên sinh.”

    “Tiến sĩ Tằng không cần khách khí.” Mạc Khiếu Bạch cười đáp.

    Cao Hưng đứng ở một bên cười ha hả tiến lại nói:

    “Thế nào? Có thể đi rồi?”

    Cánh cửa phòng thí nghiệm bị đẩy ra, Tần Chinh trong tay cầm một lồng sắt đi đến, bên trong chứa một con chuột bạch nhỏ lông xù. Anh nhìn thấy trong phòng có hai người đàn ông thì có chút giật mình:

    “Tằng Lam, tôi đưa hai con chuột bạch trở về rồi đây, ngày mai có thể tách rời thân xương tế bào rồi. Thế nào, có khách sao?” Cuối cùng là một câu hỏi yếu ớt.

    Tằng Lam không để ý đến câu cuối của anh, trực tiếp nhìn lồng sắt hỏi:

    “Nếu ngày mai tách rời tế bào, hôm nay phải tiêm vào một một mũi kháng sinh, anh đã tiêm chưa?”

    “Hả? Không có, thì ra hôm nay phải tiêm sao?” Tần Chinh gãi gãi đầu.

    “Đi thôi, tôi với anh cùng đi.” Tằng Lam không trách anh, đi hai bước thì quay đầu lại:

    “Cao Hưng, anh đợi em một chút, mười phút nữa em sẽ quay lại.”

    Cao Hưng mặt mày méo mó:

    “Đi đi, anh chờ em.”

    Tằng Lam mỉm cười, nhìn về phía Mạc Khiếu Bạch:

    “Mạc tiên sinh, chúng ta hai ngày sau gặp lại.”

    Khóe miệng Mạc Khiếu Bạch cũng cong lên:

    “Được, tôi chờ cô.”

    Đưa mắt nhìn theo Tằng Lam và Tần Chinh mang theo chuột bạch rời khỏi phòng thí nghiệm, ý cười trên mặt của Mạc Khiếu Bạch dần biến mắt, ngược lại còn nhìn về phía Cao Hưng vui vẻ hỏi:

    “Cao tiên sinh, xin mạo muội hỏi anh một câu, anh và Tằng Lam quen biết nhau khi nào?”

    Cao Hưng vui sướng đáp:

    “Chuyện đó cũng đã lâu, tôi cũng không nhớ rõ. Dù sao thì lúc tôi còn mặc tã thì lúc ấy đã quen biết Lam Lam rồi.”

    Ánh mắt Mạch Khiếu Bạch vừa động, thuận miệng đáp:

    “Thật đúng là còn nhỏ, rất có ý tứ!”

    “Này, cả hai chúng tôi có rất nhiều loại quan hệ đấy.” Cao Hưng dường như chẳng hề để ý mà nói.

    Mạc Khiếu Bạch trầm mặc, cười mà không đáp.

    “Mạc tiên sinh, anh nói con chuột bạch nhỏ này khi còn sống mới là có ý nghĩa ha.” Cao Hưng bỗng nhiên đổi chủ đề.

    “Nói như vậy là sao?” Mạc Khiếu Bạch hỏi.

    “Nói đúng hơn là nó bị con người biến thành vật thí nghiệm vậy mà một chút cũng không biết, cái kiểu hiến thân tinh thần này cũng thật buồn cười đi.” Cao Hưng dứt lời, nghiêng mặt đi đến, hai mắt nhìn chằm chằm Mạc Khiếu Bạch, lộ ra một nụ cười có ý tứ hàm xúc rất phức tạp.

    * Chú thích:

    (1) Ngu Công dời núi: Truyền thuyết xưa của Trung Quốc, khích lệ người khác đừng sợ khó khăn, chỉ cần có quyết tâm, chuyện gì cũng làm được.

    (2): Ý chỉ sỉ diện.

    (3) FDA: Viết tắt của Food and Drug Asministration, là cơ quan quản lý thực phẩm là dược phẩm của Hoa Kỳ.
     
    Sửa lần cuối bởi điều hành viên: 3/11/14
    thinkofluv, Ktmb, Magic Purple5 người khác thích bài này.
  10. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.447
    Được thích:
    4.840
    Đã thích:
    4.131
    GSP:
    Ap
    Không biết MKB có bị lừa không nữa? Happy ca cũng có ý với Tằng Lam chăng? :-/:">:))
    Lại dài cổ chờ 1 tuần nữa.
    P/S.
    => tối
    => mặc tã
     
  11. quachngan99

    quachngan99 Gà BT Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.398
    Được thích:
    1.743
    Đã thích:
    2.911
    GSP:
    Ap
    Úi, em cảm ơn ạ, em sửa ngay đây. :D
     
  12. Mạt Họa

    Mạt Họa Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    279
    Được thích:
    813
    Đã thích:
    665
    GSP:
    Ap
    Bỗng nhiên tiếng chuông di động reo lên đánh vỡ sự trầm mặc xấu hổ, Tằng Lam lấy điện thoại trong túi ra, nhìn Mạc Khhiếu Bạch: => Khiếu.

    Lại ngóng chương mới T^T...
     
  13. xiaofang

    xiaofang Gà nhập Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.427
    Được thích:
    6.589
    Đã thích:
    6.139
    GSP:
    Ap
    Chương 12: Tiểu chuột bạch.
    Dịch giả: xiaofang
    Hiệu đính: Phi Yến Nhược Lam

    Mắt nhìn Tằng Lam ngồi lên xe của Cao Hưng, trong bụng Mạc Khiếu Bạch đầy lửa giận, anh liền đi thẳng đến Zero rồi gấp gáp gọi cuộc điện thoại kêu Sở Thần đến cùng. Anh cũng không biết bản thân mình vì sao lại tức giận như thế, một chai bia ừng ực chảy xuống bụng, lửa giận trong lồng ngực cùng với CO2 trong dạ dày hòa thành một xông thẳng lên não. “Ba!” một tiếng, anh đem chai bia đặt lên bàn.

    “Ai nha, Tiểu Bạch, cơn giận không nhỏ nha? Chuyện gì vậy? Ai chọc đến cậu rồi sao?” Sở Thần vẻ mặt tò mò.

    Mạc Khiếu Bạch cười khổ một cái, nhưng không nói gì. Chẳng qua chỉ thở ra một hơi.

    “Gần đây cậu đúng là không bình thường. Cứ ru rú trong nhà vậy sao không đi theo bọn tớ mà chơi, hôm nay vừa gọi tớ ra thì lửa giận lại lớn như vậy? Nói tớ nghe xem, rốt cuộc là bị làm sao?” Sở Thần bắt đầu dụ dỗ.

    “Công việc thôi, có một dự án mới cho nên hơi bận.” Mạc Khiếu Bạch không muốn nhắc đến Tằng Lam.

    “Dự án mới nào, có thể kiếm được bao nhiêu, nói tớ nghe?” Sở Thần hỏi.

    “Hừ, chuột bạch nhỏ.” Ngữ khí của anh giống như tự nói với chính mình.

    “Hả? Chuột bạch nhỏ làm sao? Cái này cũng kiếm được tiền ư?” Sở Thần sửng sốt.

    Đúng vậy nha, chuột bạch nhỏ làm sao? Anh vẫn nghĩ không ra câu nói cuối cùng của Cao Hưng có ý gì, nhưng lại vô cớ cảm thấy tức giận.

    “Ai, bỏ đi, là anh em tớ nói cho cậu một chuyện, bảo đảm có thể khiến cậu vui vẻ.” Sở Thần vỗ vỗ vai anh nói.

    “Chuyện gì? Lại nghe ở đâu mấy tin bát quái sao?” Anh không có nhiều hứng thú.

    “Mấy ngày trước tớ đi làm việc gặp được Tần Khải, thuận miệng nhắc đến Quý Thù, sau đó, ha ha, nghe được một chuyện rất có ý nghĩa.” Khóe mắt Sở Thần chứa đầy sự đắc ý.

    “Quý Thù? Người phụ nữ đi chung với Tằng Lam? Chuyện gì, nói mau!” Mạc Khiếu Bạch lập tức lấy lại tinh thần.

    “Hắc hắc, vừa nghe liên quan đến nữ tiến sĩ kia quả nhiên có tinh thần ngay! Ha ha, tớ nói cậu biết vậy, người phụ nữ đó bị vị hôn phu đá rồi.” Sở Thần vô cùng hài lòng nói.

    “Cái gì? Rốt cuộc thì chuyện thế nào?” Mắt của Mạc Khiếu Bạch trợn lớn.

    “Đừng gấp, nghe tớ từ từ nói. Lúc Tần Khải và Quý Thù chia tay đã cho Quý Thù một tờ chiết khấu chứng khoán trị giá 70% của tòa nhà Tả Ngạn Hoa Đình mà công ty anh ta mới xây dựng, mua một căn phòng ở Tả Ngạn có thể tiết kiệm tới vài chục vạn đó, Quý Thù không dùng đã đem cho nữ tiễn sĩ, bây giờ khoản tiền nhà đã thanh toán đươc một nửa rồi.” Sở Thần nói.

    “Sau đó thì sao?” Mạc Khiếu Bạch không nhịn được muốn biết chuyện tiếp theo.

    “Vấn đề ở chỗ người đứng tên chủ quyền nhà trong hợp đồng, trước đây lúc mua nhà ký tên có hai người, Tằng Lam và một người đàn ông tên Dương Mâu cùng sở hữu, cậu nói như vậy thể hiện điều gì?” Sở Thần cố ý kéo dài âm cuối mà hỏi.

    “Cô ấy muốn kết hôn?” Mạc Khiếu Bạch như có điều suy nghĩ hỏi.

    “Điều thú vị là chưa được mấy ngày thì người đàn ông kia lại đến muốn đem toàn bộ căn nhà nhượng lại cho người nữ, ha ha, bao gồm cả khoản tiền phải trả trong mười năm tới. Cậu nói, điều này lại thể hiện cái gì?” Sở Thần cười.

    “Đám cưới này không thành.” Mạc Khiếu Bạch đột nhiên hiểu ra.

    “Đúng vậy, mình đoán chắc là như vậy, cho nên mới cho người đi điều tra cái người đàn ông tên là Dương Mâu này, cũng là người đi du học về, lúc này đang làm chức quản lí nhỏ cho một công ty nước ngoài, nghe nói hiện tại đang qua lại với một người phụ nữ ở bên ngoài. Buồn cười nhất là, nơi anh ta và nữ tiến sĩ đặt tiệc cưới chính là ở lầu năm của Phượng Cửu ngày đó lại vừa khéo cùng một ngày với đám cưới của cậu! Ha ha!” Sở Thần đem toàn bộ bí mật khai ra hết, từ đầu đến cuối vô cùng sảng khoái.

    “Kết hôn cùng một ngày với tớ?” Mạc Khiếu Bạch ngẩn ra.

    “Cho nên, cả hai người đều trước ngày cưới một ngày chơi trò last single night, phụt, nhưng cậu thì cưới xong thì li hôn rồi, cô ấy thì lại cưới không thành!” Sở Thần cười ha hả thành tiếng.

    Thì ra là vậy. Nếu vậy tất cả đều rõ ràng rồi. Tảng đá lớn đè nặng trước ngực Mạc Khiếu Bạch cuối cùng cũng được nhấc ra, bị vị hôn phu bỏ rơi, đây mới là lí do thật sự Tằng Lam có mặt ở Zero. Cho nên hôm đó cô mới một mình đứng trên đường nhìn phía đối diện mà khóc, có lẽ cũng là do nguyên nhân này. Khó trách cô lại để ý đến chuyện kết hôn của anh đến thế. Khóe miệng anh nhếch lên, khẽ cười một tiếng.

    “Thế nào, đủ chấn động chưa? Cuối cùng tớ cũng gỡ lại một ván, lần trước mất mặt vì chuyện thăm dò tin tức của cô ấy, lần này xem như gỡ lại được rồi! Này, Tiểu Bạch, người phụ nữ như thế cậu còn dám muốn không?” Sở Thần nhướng mày tự hào hỏi.

    Mạc Khiếu Bạch vừa cười vừa vỗ vỗ Sở Thần:

    “Người anh em, anh đây kính cậu một ly.” Nói rồi nâng ly lên chạm vào ly Sở Thần một cái, một hơi uống cạn.

    Nhưng Cao Hưng lại là chuyện thế nào? Anh đột nhiên lại không hiểu. Rõ ràng Cao Hưng đối với Tằng Lam có tính chiếm hữu rất mạnh, nhưng rốt cuộc cậu ta có phải bạn trai hiện tại của Tằng Lam hay không? Anh có thể cảm thấy được Tằng Lam đối với Cao Hưng không có chút mâu thuẫn nào, thậm chí là có một loại tình cảm còn thân thiết hơn đối với Tần Chinh. Anh lại càng không hiểu hai người họ thật ra có quan hệ gì.

    “Này, người anh em tớ đây mang đến cho cậu tin tức giá trị như thế này, dự án mới kia của cậu nếu có thể hái ra tiền có phải cũng nên chia cho tớ một phần không? Mau nói cho tớ biết, chuột bạch nhỏ làm thế nào hái ra tiền?” Sở Thần hỏi lớn.

    Chuột bạch nhỏ, vật thí nghiệm. Trong chốc lát anh hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của Cao Hưng, thì ra vật thí nghiệm mà tên tiểu tử kia nói đến chính là anh? Thì ra Cao Hưng có ý nói Mạc Khiếu Bạch anh chẳng qua chỉ là vật thí nghiệm của Tằng Lam! Khó trách Tằng Lam lại cùng anh chơi trò tình một đêm, anh tự nhiên lại biến thành con chuột bạch nhỏ! Bàn tay vô thức nắm lại, các khớp xương nắm chặt đến phát ra tiếng răng rắc.

    Sở Thần bị sự biến hóa của sắc mặt Mạc Khiếu Bạch dọa cho một phen kinh hãi:

    “Nha, người anh em, chuyện gì vậy? Vừa nãy còn vui vẻ mà bây giờ sắc mặc lại dữ dằn thế này?”

    “Cho tớ biết địa chỉ.” Mạc Khiếu Bạch lạnh lùng hỏi.

    “Địa chỉ gì? Cậu muốn địa chỉ của nữ tiến sĩ kia sao? Thế nào, cậu vẫn chưa nản lòng, muốn vào nhà cướp sắc sao?” Sở Thần kinh ngạc hỏi.

    “Bớt nhiều lời đi, có cho hay không?” Mạc Khiếu Bạch mất hết kiên nhẫn.

    “Cho, cho, không cho thì làm sao có kịch hay mà xem, hắc.” Sở Thần vui vẻ lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại: “Nhìn xem, đã chuẩn bị sẵn cho cậu từ sớm rồi.”

    Mạc Khiếu Bạch muốn nhận lấy điện thoại thì tay Sở Thần lại dừng lại:

    “Nhưng chúng ta nói rõ trước, chuyện này là một mình cậu làm, đừng bao giờ khai ra Tần Khải, cũng đừng để cho Quý Thù biết được, nếu không Tần Khải nhất định làm thịt tớ.”

    Mạc Khiếu Bạch giật lấy chiếc điện thoại, hoàn toàn không để ý đến lời Sở Thần. Ngẩn người nhìn địa chỉ mất nửa phút, sau đó đứng dậy rời đi, dường như không nghe thấy tiếng gọi của Sở Thần ở phía sau.

    Thời điểm xe của Mạc Khiếu Bạch chạy đến dưới nhà Tằng Lam, Cao Hưng vừa chuẩn bị rời khỏi. Đêm nay đối với Cao Hưng mà nói thật giống một giấc mơ, hạnh phúc đến quá nhanh, cả người cậu như muốn bay bổng. Cậu đường đường chính chính đưa Tằng Lam rời khỏi phòng thí nghiệm, cùng đi ăn một bữa ăn Pháp kinh điển, sau đó đưa Tằng Lam về nhà, hai người lại ở trong nhà nói chuyện rất lâu. Bầu không khí rất thân mật, giống như một đôi tình nhân vậy.

    Đây đều là yêu cầu của quân sư Qúy Thù, đóng kịch thì phải đóng tới cùng. Loại người như Mạc Khiếu Bạch đâu dễ gạt, nếu không mang từng chi tiết làm cho thật tốt thì anh ta tuyệt đối không tin Tằng Lam và Cao Hưng thật sự là một đôi. Thành hay bại chỉ trong một động tác, Tằng Lam cũng chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp. Cũng may cô và Cao Hưng vốn đã thân, cho dù ở cùng một chỗ cũng không có chút ngượng ngùng nào, vì Cao Hưng lúc nào cũng có những đề tài nói hoài không hết.

    “Lam Lam, thật ra tớ không ngại xả thân vì nghĩa, tối nay ở lại đây.” Cao Hưng cười hì hì nói.

    Tằng Lam cũng cười:

    “Cảm ơn đại nghĩa của cậu, nhưng thôi đi, tớ sợ đến lúc thiếu nợ cậu nhiều quá bị mẹ cậu đòi nợ.”

    “Mẹ tớ sao lại tìm cậu đồi nợ, mẹ tớ thích cậu biết bao! Lam Lam, có vì cậu làm nhiều việc hơn nữa tớ cũng bằng lòng, thật đó.” Cao Hưng đột nhiên tràn đầy tình cảm, giống như thú cưng nhỏ dụi dụi lên vai cô.

    Tằng Lam nhích người một cái, từ sô pha đứng lên, nắm lấy cổ áo anh:

    “Được, vậy bây giờ cậu vì tớ về nhà nghĩ ngơi cho thật tốt, ngày mai đi tinh thần tỏa sáng mà đi làm.” Cô đã quen với những lời nói miệng lưỡi trơn tru của Cao Hưng.

    Cao Hưng bĩu môi, hai người cùng xuống dưới lầu, mãi cho tới cánh cổng, Cao Hưng đều không nói chuyện. Nhưng khi cậu mở cửa xe, đột nhiên lại xoay người, ôm lấy Tằng Lam:

    “Tằng Lam. Cậu bây giờ có vui vẻ không?”

    Tằng Lam ngẩn người, vui vẻ? Hình như đã lâu lắm rồi cô không nghĩ đến vấn đề này. Bắt đầu từ lúc nào vậy? Cô cố ý cười nói:

    “Thế nào, cậu là đặc phái viên chương trình Đèn của vạn nhà [1]sao? Tớ đâu phải người già neo đơn.” Tằng Lam nói hưng cũng không vùng thoát ra khỏi lòng Cao Hưng.

    “Tằng Lam, cậu nên vui vẻ hơn nữa, nhìn cậu thế này tớ rất đau lòng.” Cao Hưng tiếp tục nói một cách thâm tình.

    Cô thì làm sao? Cô không phải rất tốt sao? Nhưng không biết tại sao, nghe Cao Hưng nói, sóng mũi bỗng cay cay. Cô hít một hơi, dùng sức vỗ lên lưng Cao Hưng một cái:

    “Được rồi, ăn vụng đậu phụ còn tìm lí do đậm chất Quỳnh Dao như thế làm gì?”

    Tay Cao Hưng vuốt lưng Tằng Lam, dịu dàng như vỗ về một con động vật nhỏ:

    “Có lẽ tớ nghĩ nhiều quá, nhưng Tằng Lam, nếu cậu cần tớ, tớ luôn ở bên cạnh cậu.”

    Nếu cậu cần tớ, tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu. Câu nói nghe thật quen tai, đầu cô chợt có chút đau, sau đó nhớ ra trước đây rất lâu, người đàn ông tên Dương Mâu kia cũng từng nói với cô câu nói này. Dương Mâu lúc đó để đầu đinh, đeo cặp mắt kính gọng đen, mặc chiếc sơ mi kẻ sọc, áo lông khoác bên ngoài đã sần đến mức tạo thành những quả cầu nho nhỏ, ánh mắt anh có chút không dám nhìn thẳng vào cô, nhưng giọng nói lại dịu dàng mà có lực đến thế. Cô nhớ lúc ấy cô đã cười nhưng không nói gì, chỉ là nắm chặt lấy tay Dương Mâu. Sau đó hai người mười ngón đan vào nhau, cùng nhau nhìn những là phong đỏ bay bay trong gió. Bầu trời lúc đó xanh vô cùng, không khí có chút cảm giác lành lạnh. Cô vẫn nhớ khi hai bàn tay của họ nắm lấy nhau, lòng bàn tay thật ấm áp.

    “Tằng Lam, sao cậu lại khóc?” Cao Hưng cuốn quýt dùng tay lau đi nước mắt của cô.

    “A?” Cô giống như vừa tỉnh mộng, có chút mất tự nhiên. Sau đó gượng cười: “Đều do cậu hại, cậu nhập vai đến thế làm tớ cũng bị lôi vào kịch của Quỳnh Dao rồi, tớ lên nhà đây.”

    “Tằng Lam, người đàn ông đó không xứng để cậu phải khóc.” Cao Hưng hét lên sau lưng cô.

    Tằng Lam cũng không rõ đây có thể tính là một loại lưu luyến hay không, thật ra khoảng thời gian này cô rất ít khi nghĩ đến Dương Mâu, dù cho nhớ đến cũng chỉ là phản xạ có điều kiện của những mảnh kí ức vỡ vụn. Cô cảm thấy mình đã từ bỏ triệt để, nhưng trong đáy lòng vẫn có chút không cam tâm nói không nên lời. Thí nghiệm tình một đêm của cô đã thất bại, cô vẫn không hiểu được câu nói “Em không hiểu” của Dương Mâu là có ý gì. Điều cô hiểu được là có một số chuyện lí trí không thể khống chế được. Cô không phải là siêu nhân, nên không thể cưỡng cầu. Mỗi ngày cô đều bận rộn như thế, cuộc sống vẫn là hai điểm nối thành một đường thẳng như cũ. Nhìn như đơn điệu nhưng lại không hề như thế, vì sự nghiệp nghiên cứu của cô đã cho cô đủ thách thức. Cho nên Dương Mâu đi rồi, cuộc sống của cô hoàn toàn không hề thay đổi.

    Mạc Khiếu Bạch đứng trong bóng tối cách đó không xa, nhìn Tằng Lam một mình đi vào cửa lớn của căn hộ, trầm mặc châm một điếu thuốc.

    [1] Đèn của vạn nhà: Một chương trình truyền hình của Trung Quốc.
     
    Sửa lần cuối bởi điều hành viên: 4/11/14
    thinkofluv, Ktmb, Magic Purple3 người khác thích bài này.
  14. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.447
    Được thích:
    4.840
    Đã thích:
    4.131
    GSP:
    Ap
    Phim giả tình thật thì đẹp. Chẹp chẹp.
     
  15. quachngan99

    quachngan99 Gà BT Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.398
    Được thích:
    1.743
    Đã thích:
    2.911
    GSP:
    Ap
    Chương 13: Người thông minh.
    Dịch giả: quachngan99
    Hiệu đính: Phi Yến Nhược Lam
    Ba ngày sau, Mạc Khiếu Bạch lại xuất hiện ở phòng thí nghiệm của Tằng Lam, vừa vào cửa đã thấy Tằng Lam đang hướng dẫn Tần Chinh phẫu thuật chuột bạch. Cô mang khẩu trang và găng tay, thấy Mạc Khiếu Bạch xuất hiện, cô không nói gì, dùng ánh mắt bảo anh ngồi xuống chờ trong một lát. Mãi cho đến khi Tần Chinh bắt tay vào việc giải phẫu chuột bạch đang ở trong hộp chăm sóc, cô mới gỡ ra khẩu trang, mái tóc đen như tơ lụa rất nhanh liền rơi xuống, sau lại bị cô nhanh chóng dùng dây thun thuận tay cột lên.

    “Thật ngại quá, đã để anh phải đợi lâu.” Cô khách khí nói: “Ngày mai có thể có được số liệu của nhóm đầu tiên, đến lúc đó liền đem phần trống của bộ phận kế hoạch hoàn thành.”

    Mạc Khiếu Bạch khẽ gật đầu, ánh mắt dừng trên khuôn mặt của cô, gương mặt trầm tĩnh xinh đẹp, hẳn là trước mặt người ngoài không có thói quen rơi lệ?

    “Đây là phần bộ phận tôi đã sửa xong, chúng ta cùng xem đi.” Cô nói.

    “Được.” Hôm nay anh nói rất ít.

    “Tằng Lam, những con chuột bạch tiếp theo lập tức sẽ sinh đó, chúng ta giữ mấy con?” Tần Chinh đi đến hỏi.

    Tằng Lam suy nghĩ một chút:

    “Giữ lại sáu con, phần còn lại cho bọn chúng chết một cách không đau đớn đi.”

    Mạc Khiếu Bạch vừa nghe đến chuột bạch, mày nhíu lại. Chờ Tần Chinh đi rồi, anh đột nhiên hỏi:

    “Mọi người nuôi chuột bạch để làm vật thí nghiệm?”

    Tằng Lam sửng sốt một chút, đáp:

    “Đúng vậy.”

    “Còn tôi thì sao? Đêm đó cô theo tôi tình một đêm, chẳng lẽ tôi cũng là vật thí nghiệm?” Anh đổi đề tài của cuộc trò chuyện.

    Tằng Lam giật mình, ánh mắt trở nên phức tạp rất nhiều. Trầm mặc một lúc lâu, cô mới mở miệng:

    “Thật xin lỗi, chuyện tình một đêm kia, quả thật là cái thí nghiệm.”

    Mạc Khiếu Bạch lại nở nụ cười:

    “Vì cái gì? Cô thật không thể cho tôi biết sao?”

    Tằng Lam hít sâu một hơi, đơn giản thẳng thắn nói:

    “Vị hôn phu của tôi vứt bỏ tôi trước ngày hôn lễ, anh ta cùng người phụ nữ khác tình một đêm yêu nhau, anh ta nói tôi không hiểu cái loại cảm giác kích tình này, cho nên tôi nghĩ mình nên thử nghiệm một chút. Thực xin lỗi, chuyện này tôi nên giải thích với anh sớm hơn, đã gây cho anh hiểu lầm, tôi thật có lỗi.”

    Cô đã sớm muốn thẳng thắn, như vậy cũng không cần phải che giấu dây dưa không dứt nữa.

    “À, cô tìm tôi chính là muốn thử nghiệm khoái cảm của tình một đêm? Tôi chính là chuột bạch nhỏ của cô đúng không?” Anh không ngờ cô lại thẳng thắn như thế, nghĩ muốn phát hỏa nhưng lại không thể.

    “Đó là một thí nghiệm thất bại.” Cô nói.

    “Nhưng tôi lại cảm thấy cô đã thành công đây này. Ít nhất lại làm cho tôi đối với cô nảy sinh sự hứng thú say mê đó!” Anh cười nói, khóe miệng vừa hiện lên một tia giễu cợt lại vừa có chút thê lương.

    “Thật xin lỗi, nếu gây cho anh hiểu lầm tôi có thể lập tức giải thích, nhưng tôi không có ý muốn tiến thêm một bước nữa trong chuyện tình cảm với anh . Tôi hi vọng chúng ta có thể duy trì tốt mối quan hệ hợp tác hiện tại, không nên để ân oán cá nhân mà quấy rầy. Chúng ta coi đêm kia không hề tồn tại, được không?” Ánh mắt Tằng Lam vô cùng thành khẩn.

    “Vậy hiện tại cô thì sao? Cùng Cao Hưng ở một chỗ? Đã quên cái kẻ bạc tình kia?” Anh dùng ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô, tiếp tục hỏi.

    “Không có, tôi và Cao Hưng là bạn tốt của nhau, tôi tạm thời không có ý định muốn nói yêu thương.” Cô không thích nói dối.

    Câu trả lời này thật ra Mạc Khiếu Bạch cũng rất kinh ngạc, nhưng cũng hài lòng. Ánh mắt anh thật sâu, giống như một cái hồ thăm thẳm, có nổi lên cái gì cũng không thấy gợn sóng.

    Phút chốc thần sắc của Mạc Khiếu Bạch biến đổi, nhưng rồi lại cười giơ tay ra:

    “Được, cô đủ thẳng thắn, tôi cũng không tiếp tục vô dụng mà tính toán. Một người chơi trò mèo vờn chuột quả thật không có ý nghĩa. Chúng ta coi như đêm kia không tồn tại, về sau cũng chỉ có mối quan hệ đồng nghiệp cùng hợp tác.”

    Tằng Lam có chút ngoài ý muốn, cô nhìn anh, ánh mắt lóe sự nghi hoặc, hai người bốn mắt giao nhau, sau đó cô chân thành bắt lấy bàn tay kia, bình thản nói:

    “Mạc tiên sinh, tôi rất thích tính cách hào sảng này của anh.”

    “Tằng Lam, nếu đã quyết định gác bỏ hiềm khích lúc trước, cô hẳn là cũng nên điều chỉnh lại một chút thái độ đối với tôi, buông xuống sự lãnh đạm cùng đề phòng không phải tốt hơn ư?” Mạc Khiếu Bạch nghiêng đầu, trong ánh mắt chứa ý cười.

    Tằng Lam không khỏi lúng túng mà cười một tiếng:

    “Được, tôi cũng xin lỗi vì chuyện trước đây đã có thái độ không tốt với anh. Về sau chúng ta chỉ nói về công việc.”

    “Có lẽ cũng nên làm bạn bè đi?” Mạc Khiếu Bạch nhướng mày nói.

    Tằng Lam cười nhạt không đáp, từ chối cho ý kiến.

    Vấn đề phức tạp lâu như vậy mà lại giải quyết một cách nhẹ nhàng, thông minh như Quý Thù cũng phải mở rộng tầm mắt:

    “Cậu xác định là cùng anh ta làm hòa? Không chơi?”

    “Ít nhất là từ miệng anh ta nhận lời như thế.” Tằng Lam nói.

    “Thật không đúng nha, tớ như nào cảm thấy được người đàn ông này là đang lấy lùi để tiến. Mạc Khiếu Bạch căn bản là một chuyên gia âm mưu.” Quý Thù suy tư nói.

    “Chẳng qua chỉ là tình một đêm thôi, anh ta làm sao có thể đối với tớ có tình cảm thật đâu chứ? Không phải cậu đã nói, không có người đàn ông nào có thể mãi mãi chấp nhất với một người phụ nữ sao? Thứ anh ta không bỏ xuống được chính là mặt mũi của anh ta, tớ đã quá nhún nhường nói chuyện với anh ta rồi, cho nên cũng không tính là anh ta bị mất mặt đi?” Tằng Lam nói.

    “Thật là, cậu thẳng thắn nói cho anh ta biết hết như vậy, nếu anh ta đối với cậu là mối tình thắm thiết chết không buông tay, thì đó chính là tình yêu xúc động lòng người rồi, lại nói trong mấy cuốn tiểu thuyết cẩu huyết tình tiết này ở thực tế sẽ rất khó phát sinh. Huống chi đây là loại đàn ông khôn ranh, hiện tại anh ta buông tay là đúng, quả thật khôn khéo. Vừa không mất mặt, cũng không lãng phí nhiều thời gian. Cả hai đều buông, ai cũng đều thoải mái.” Quý Thù nói.

    Ai cũng nói tình yêu sẽ khiến cho con người ta thay đổi, điều này đủ để thấy người này thông minh cỡ nào mới có thể chơi một trò cút bắt tình yêu giỏi như vậy.

    “Ít nhất cho tới bây giờ, biểu hiện của anh ta rất bình thường. Tớ tin chuyện này trở thành quá khứ rồi.” Tằng Lam nói.

    “Này, thực nhàm chán, vốn đang tính toán xem cậu diễn trò hay, không ngờ lại chào cảm ơn nhanh như vậy. Tằng Tiểu Lam, cậu mau tìm người đàn ông tốt đi, tớ còn sốt ruột thay cậu.” Quý Thù bỗng nhiên cảm thán.

    “Cậu cũng không cần lo cho tớ, sao không nói tới cậu đi, gần đây cậu chẳng phải cũng không có bạn trai sao?” Tằng Lam đem đề tài này vứt qua cho Quý Thù.

    Quý Thù thở dài:

    “Này, tớ cũng cô đơn lắm nha. Không còn cách nào, tìm không thấy một cao thủ có level cao để so chiêu, lại không muốn chính mình chịu thiệt chơi đùa cùng một đứa bé miệng còn hôi sữa. Cậu không biết, người phụ nữ như tớ ở giai đoạn này thật ra rất bất đắc dĩ, bởi vì đã muốn cái gì thì không thiếu, cũng không biết chính mình muốn gì. Trước kia trên thế giới này đối với tớ mà nói là có hai loại đàn ông, đàn ông có thể ngủ chung và đàn ông không thể ngủ chung, bây giờ bọn họ đều biến thành cùng một loại, chính là người đàn ông không thể ngủ cùng.”

    Tằng Lam bật cười:

    “Thật đúng là khổ cho cậu.”

    “Độc Cô Cầu Bại (1) là chết như thế nào, chính là cái chết lạnh lẽo.”

    Đây là Quý Thù, Độc Cô Cầu Bại trong tình yêu. Quý Thù học đại học thương mại, bởi vì đam mê phim kịch cho nên tự học thành tài, tốt nghiệp đại học đi Nhật Bản du học, lại thuận lợi vào công ty thương mại lớn nhất Tokyo làm nghiệp vụ đại biểu. Hiện tại bị phái quay về Trung Quốc làm chủ quản khu Trung Quốc. Cứ như thế mà thuận buồm xuôi gió, nắm trong tay vận mệnh của nhiều người, chính là cô lại nói rằng đây chính là ông trời bù đắp cho đường tình duyên dang dở của cô. Nhưng mà Tằng Lam không thể không thừa nhận, thực tế con đường tình của Quý Thù quả thật là long đong. Nếu muốn đem tình sử của Quý thù làm một cái tổng kết, đại khái là ba ngày ba đêm cũng nói không hết. Nhưng toàn bộ có thể chia làm hai phần, trước khi tốt nghiệp đại học và sau khi tốt nghiệp đại học. Trước khi tốt nghiệp đại học, tuy Quý Thù có rất nhiều đàn ông theo đuổi, nhưng cô ấy chỉ có một người đàn ông, mà sau khi tốt nghiệp đại học Quý Thù vẫn còn được vô số loại đàn ông theo đuổi, vậy mà đã có không ngớt đàn ông. Đây gọi là buông tha cho một thân cây cối mà chiếm được khắp rừng rậm. Trong mắt Tằng Lam, Quý Thù chính là một chiến sĩ theo chủ nghĩa nữ quyền, dùng sức quyến rũ của mình mà thu phục lần lượt các loại đàn ông kiêu ngạo tự phụ.

    “Mấy năm nay tớ thấy những cô gái trẻ đầy tham vọng, một lòng một dạ muốn tìm người đàn ông đẹp trai giàu có mà gả cho, cảm thấy cũng có chút hâm mộ. Ít nhất họ còn biết chính mình muốn gì, hơn nữa còn có tư cách mà phấn đấu.”

    “Muốn gả cho nhà giàu cũng coi như là phấn đấu sao?” Tằng Lam cười hỏi.

    “Đó là đương nhiên, cậu cho là muốn gả vào nhà giàu có cùng đẹp trai liền có thể gả hay sao? Tỉ lệ trúng tuyển vào nhà giàu còn thấp hơn so với đầu vào của việc du học quốc tế đi?” Quý Thù cười đáp.

    “Ừ, kia cũng thật là, tuy rằng không đồng nhất, nhưng tóm lại tuổi trẻ xinh đẹp cũng là một loại vốn liếng.” Tằng Lam đồng ý nói.

    Cô không phải loại người tự cho mình là đọc sách để khinh thường người khác. Mỗi người đều có tư chất khác nhau, đường đi cũng không giống, đạo đức cá nhân trong xã hội này cũng không quan hệ. Cho dù là người thấp kém nhưng cũng có mặt thiện lương, mặt khác, cho dù là học giả uyên bác cũng có một mặt là cầm thú. Thực sự là hợp lý, đây là điều mà cô chắc chắn xã hội sẽ tiến tới quy luật tất yếu.

    “Nhưng không khí của xã hội này quả thật cũng rất là táo bạo, cậu xem, một người phụ nữ hạ thấp danh dự của mình hậu quả là đem những tên đàn ông xấu xa kia nuông chiều không còn hình tượng, ỷ có chút tiền thì càng khoa trương. Mấy hôm trước tớ tiếp một cái case (2), là ông chủ than đá, có một ít tiền là lại muốn nhanh chóng thoát khỏi cái danh hiệu nhà giàu mới nổi mà đầu tư vào một công ty hoạt hình Nhật Bản.
    Ngày đầu tiên tớ dẫn anh ta đi gặp người đại diện, anh ta liền lén muốn tớ hỏi người ta giá cả của JJ (3).” Quý Thù nói.

    “Vậy cậu hỏi như thế nào?” Tằng Lam hỏi.

    “Tớ dùng tiếng Nhật hỏi ai là chủ tịch, thịt bò đắt nhất của Nhật Bản là bao nhiêu một miếng.” Quý Thù cười đáp.

    “Hả? Sau đó thì sao?” Tằng Lam hỏi.

    “Vị chủ tịch kia nói cho tớ biết, loại thịt bò thượng hạng 8 ounce (4) là một triệu yên. Vì thế tớ nói cho ông chủ kia biết, JJ với giá rẻ nhất là tám phút với một triệu yên, bằng sáu vạn ba nghìn nhân dân tệ. Lão gia giật mình chấn kinh, cũng không dám phô bày giàu sang, đoán chừng là số tiền này đủ để mình mang về chơi đi.” Quý Thù nói.

    Tằng Lam cười nhạt

    “Coi như cũng là người thông minh.”

    * Chú thích:

    (1) Độc Cô Cầu Bại: Được xem là một nhân vật có võ công cao nhất trong các tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung, từng xuất hiện trong bộ Thần Điêu Đại Hiệp và Tiếu Ngạo Giang Hồ. Tên của Độc cô cầu bại có nghĩa là cô độc một mình mong được bại trận.

    (2) Case: Trường hợp.

    (3) JJ: Kênh anime chuẩn HD của Nhật Bản.

    (4) Ounce: (phiên âm tiếng Việt aoxơ) là một đơn vị đo khối lượng trong hệ thống đơn vị của Anh và Mỹ. Nó chủ yếu sử dụng trong việc xác định khối lượng của vàng, bạc và các kim lại quý. 1 ounce = 28.349523 g
     
    Sửa lần cuối bởi điều hành viên: 4/11/14
  16. bupbecaumua

    bupbecaumua gà luộc Nhóm Biên tập

    Bài viết:
    3.447
    Được thích:
    4.840
    Đã thích:
    4.131
    GSP:
    Ap
     
  17. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.208
    Được thích:
    2.143
    Đã thích:
    162
    GSP:
    Ap
    Chị đã chỉnh sửa lại, cảm ơn em. ^^~
     
  18. Mạt Họa

    Mạt Họa Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    279
    Được thích:
    813
    Đã thích:
    665
    GSP:
    Ap
    1. “Hả? Chuột bạch nhỏ làm sao? Cái này cũng kiếm được tiền ư?” Sở Thần sửng sốt => Chấm cuối câu.

    2. Mạc Khiếu Bạch đứng trong bóng tôi cách đó không xa, nhìn Tằng Lam một mình đi vào cửa lớn của căn hộ, trầm mặc châm một điếu thuốc. => bóng tối.

    3. “Mấy năm nay tớ thấy những cô gái trẻ đầy tham vọng, một lòng một dạ muốn tìm người đàn ông đẹp trai giàu có mà gả cho, cảm thấy cũng có chút hâm mộ. Ít nhất họ còn biết chính mình muốn gì, hơn nữa còn có tư cách mà phấn đấu." => Dấu.

    4. “Nhưng không khí của xã hội này quả thật cũng rất là táo bạo, cậu xem, một người phụ nữ hạ thấp danh dự của mình hậu quả là đem những tên đàn ông xấu xa kia nuông chiều không còn hình tượng, ỷ có chút tiền thì càng khoa trương. Mấy hôm trước tớ tiếp một cái case (2) ông chủ than đá, có một ít tiền là lại muốn nhanh chóng thoát khỏi cái danh hiệu nhà giàu mới nổi mà đầu tư vào một công ty hoạt hình Nhật Bản.Ngày đầu tiên tớ dẫn anh ta đi gặp người đại diện, anh ta liền lén muốn tớ hỏi người ta giá cả của JJ (3). => Dấu.

    5. “Vậy cậu hỏi như thế nào?” Tằng Lam hỏi => Dấu chấm.
     
  19. xiaofang

    xiaofang Gà nhập Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.427
    Được thích:
    6.589
    Đã thích:
    6.139
    GSP:
    Ap
    Ngọc đìnhMạt Họa thích bài này.
  20. Mạt Họa

    Mạt Họa Gà cận Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    279
    Được thích:
    813
    Đã thích:
    665
    GSP:
    Ap
    Không có gì ạ, có thể giúp các chị [dù chỉ là rất nhỏ] là em vui rồi ^^.
     
    Ngọc đình, xiaofangChim Cụt thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này