Gác Chuyển Ngữ [Đam mỹ, cổ trang] Nhất chỉ đào hoa túy đông phong-Update-Tử Đình Công Tử(Nhược Lam dịch)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Phi Yến Nhược Lam, 8/9/14.

  1. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    nhat-chi.jpg
    Tác phẩm: Nhất chỉ đào hoa túy đông phong.
    Tạm dịch: Một nhánh hoa đào say gió đông.
    Tác giả: Tử Đình Công Tử.
    Số chương: 49 chương và 2 phiên ngoại.
    Dịch giả: Phi Yến Nhược Lam
    Ảnh bìa: Kira Killer
    Thể loại: Đam mỹ, cổ phong nhã vận. Hào sảng, phúc hắc hoàng đế công, ôn nhu thâm tàng bất lộ thụ.
    Cảnh báo: Đây là thể loại nam x nam. Đề nghị các bạn tìm hiểu kĩ trước khi xem.
    Giới thiệu tóm tắt - (Theo Nhược Lam)​
    Là mộng xưa phồn hoa chốn Giang Nam giấu ngươi sau làn mưa bụi, là ta vô tình để lạc mất ngươi, hay là ngươi vốn chẳng mong đôi ta kề cận?
    Vô luận y hận hắn bao nhiêu, mặc kệ y tạo phản thế nào, cho dù y có vô tung vô ảnh, hắn vẫn mãi ở chốn cao nhất ngắm nhìn y, âm thầm bảo hộ, lặng lẽ chờ mong.
    .......♥♥♥. .....
    Mục lục:
    Hoa đào 1 Hoa đào 2 Hoa đào 3 Hoa đào 4
    Hoa đào 5 Hoa đào 6 Hoa đào 7
    Hoa đào 8 Hoa đào 9
    Hoa đào 10

    .......♥♥♥. .....
    Gác Sách, Trung Thu ngày 8 tháng 9 năm 2014, hủ nữ Phi Yến Nhược Lam thân tặng.
    Truyện đăng độc quyền ở Gác Sách. Yêu cầu không sao chép về trang web cá nhân hoặc trang web khác.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/11/14
  2. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Chương 1: Tân khoa Trạng Nguyên.
    Dịch giả:
    Phi Yến Nhược Lam
    Trạng Nguyên lang năm nay là một người tính tình ôn hòa, gia thế mặc dù trong sạch nhưng lại chỉ là một thư sinh nhân gia khổ cực, mặc dù thi cử lần đầu nhưng đã đỗ Trạng Nguyên, nói ra lại khiến người ta cảm thấy có mấy phần may mắn ở đây rồi.

    Y đảm nhiệm chức lục phẩm Hàn Lâm Viện tu soạn, thường ngày trông coi quốc sử.

    Chọn hồng đương nhiên phải chọn quả mềm mà nắm.

    “Hạ đại nhân, những thứ này làm phiền ngươi rồi.” Công việc chủ yếu thường ngày ở Hàn Lâm Viện chính là biên soạn quốc sử, đột nhiên một chồng sách cũ kỹ chất cao như núi ánh vào mi mắt y.

    Hạ Chính Chi thần sắc không đổi, chẳng qua là nhướng lên con ngươi ôn nhuận, dịu dàng cười:

    “Được.”

    Đây cũng chính là nguyên nhân trong truyền thuyết, nói rằng Trạng Nguyên lang tính tình ôn hòa, thấy có một kẻ làm như thế, Hạ Chính Chi chỉ có thể đáp ứng, những kẻ khác dĩ nhiên là rối rít làm theo.

    Nhưng mà y cũng không thể cự tuyệt, tất cả chỉ có thể gật đầu đồng ý.

    Thật ra thì y cự tuyệt cũng không sao, chỉ cần đem bổn phận của mình làm xong là được, ai có thể truy cứu chứ?

    Nhưng hết lần này đến lần khác, Hạ Chính Chi ngay cả nửa điểm oán giận đều không có, thái độ vẫn như cũ mà nhu hòa, nhìn qua chính là một hậu bối dễ bị người ta ức hiếp.

    Hoàng hôn buông xuống, những người bên cạnh đã bắt đầu lục tục trở về nhà, duy chi còn một mình Hạ Chính Chi là vẫn ở lại Hàn Lâm Viện mà biên soạn sử sách.

    Ngọn đèn dầu như hạt đậu lờ mờ, thế rồi đột nhiên đèn dầu khô cạn, “phụt” một tiếng rồi vụt tắt.

    Tay của Hạ Chính Chi lúc này mới tạm dừng một chút, đôi mắt khẽ động, phát hiện bốn phía một mảnh tối đen. Ngoại trừ y ra, ngay cả một bóng người cũng không có.

    Dựa theo phỏng đoán của mình, y đem bút lông còn ở trong tay gác lên nghiên mực, chỉ mới hoãn lại mà mệt mỏi đã cứ thế xông lên.

    Hạ Chính Chi vẫn mặt mày ôn hòa như cũ, một nửa câu oán giận cũng không có.

    Chỉ là y chậm rãi đứng dậy đi ra bên ngoài, lúc này mới phát hiện trăng Trung Thiên đã lên cao (1). Mấy ngày nay, tình huống đều tuần hoàn như thế, mọi người cũng biết Trạng Nguyên này tính tình rất tốt, nói thẳng ra là một người tốt trong vô vàn kẻ thối nát, cho nên bọn họ mới đem chuyện vốn là bổn phận của mình giao cho y xử lý.

    Cái này biên soạn nhiều ngày như vậy, công việc không hề giảm bớt mà ngược lại ngày càng có khuynh hướng tăng lên.

    Mà Thám Hoa cùng bảng nhãn với Hạ Chính Chi lại không rơi vào tình trạng này, bởi lẽ trong xương tủy của văn nhân đa số đều lộ ra một cỗ ngạo khí, nay có thể nhìn thấy được bộ dáng nhẫn nhục chịu đựng của y thì chỉ cảm thấy khinh thường.

    Lại là một đêm chuẩn bị ngọn đèn dầu.

    Vẫn như cũ trong phòng chỉ còn lại một mình Hạ Chính Chi, bỗng dưng một cơn gió lạnh từ ngoài cửa ập đến, đem từng trang giấy ở trên bàn lần lượt thổi tung.

    “Ba” một tiếng, sách được lật tới trang cuối cùng từ trên bàn rớt xuống mặt đất, đồng thời cũng hù dọa Hạ Chính Chi một phen.

    Hạ Chính Chi đứng dậy chuẩn bị đem sách nhặt lên liền phát hiện phía trước có người nhanh hơn một bước, mang sách nâng tới.

    “Trẫm đang nghĩ đêm khuya là ai còn ở lại trong Hàn Lâm Viện, lại không thể ngờ chính là Trạng Nguyên lang.” Thanh âm này bình bình đạm đạm, nghe không ra là vui mừng hay tức giận.

    Hạ Chính Chi nâng mắt nhìn người trước mặt, phát hiện người tới là đương kim Thánh thượng, vội vàng quỳ xuống hành lễ. Mặc dù động tác nhìn qua rất vội vàng nhưng mà thần sắc vẫn cứ nhu hòa lãnh đạm.

    “Vi thần tham kiến Hoàng thượng.” Hạ Chính Chi hành lễ một cái.

    Tô Trường Sách khoát tay, để cho Hạ Chính Chi đứng lên.

    “Không biết Hoàng thượng đêm khuya tới Hàn Lâm Viện…” Hạ Chính Chi nhìn nam nhân trước mặt, hắn đêm khuya lẽ ra nên ở trong Hoàng Cung mà ngủ nghỉ, sao tự nhiên lại xuất hiện ở đây?

    Mà Tô Trường Sách cũng trái phải mà nhìn y, còn tiện tay mở ra cuốn sách trên bàn của Hạ Chính Chi:

    “Tại sao đã khuya như vậy mà Hạ khanh vẫn còn biên soạn?”

    “Dù sao cũng là trong lúc rảnh rỗi, có một chút chuyện để làm mới cảm thấy không phí hoài cảnh xuân tươi đẹp.” Thanh âm của Hạ Chính Chi mềm mại, nghe qua tưởng chừng như phong xuân, dịu dàng mà thổi qua mặt nước mùa xuân.

    “Ồ? Chẳng lẽ ở quý phủ của Hạ khanh không có một người để đợi chờ?” Tô Trường Khanh nhẹ nhàng nhướng lên hàng lông mày, tò mò hỏi.

    “Thần cô độc, làm gì có giai nhân chờ đợi.” Hạ Chính Chi mỉm cười trả lời.

    Mặc dù lúc đó ở thi đình (2) đã từng đánh giá qua Hạ Chính Chi nhưng lúc này Tô Trường Sách lại không khỏi liếc mắt nhìn một cái.

    Người này bộ dáng ước chừng hai mươi tuổi, lông mày thanh tú, ánh mắt có vài phần ôn nhu của nữ tử, hơn nữa còn toát ra vẻ khí khái hào hùng bức người. Bởi vì thức trắng đêm biên soạn bên ngọn đèn cho nên mái tóc đen như mực cũng không còn chỉnh tề, từng lọn tản mác rơi xuống trên vai y càng lộ ra dáng vẻ mệt mỏi.

    Nhắc tới thì cũng coi như một người tuấn tú đầy tương lai, những người khác ở độ tuổi hai mươi đã sớm thú thê sinh hài tử, mà Hạ Chính Chi vẫn chưa thành gia lập thất. Hơn nữa vị Trạng Nguyên này lại ở một cái tiểu viện cách xa kinh thành, không có hạ nhân chiếu cố. Mọi việc đều tự mình làm lấy.

    “Ngươi nay đã đỗ Trạng Nguyên, ắt sẽ có cô nương ái mộ, ngươi nếu vừa ý, vậy thì hãy thú về đi.” Tô Trường Sách lại cứ như vậy mà cùng Hạ Chính Chi nhàn thoại việc nhà, so với ấn tượng của Hạ Chính Chi đối với hắn ở trên đại điện thì hắn lúc này có thêm vài phần bình dị gần gũi.

    Nhưng mà, quân vương dù sao vẫn là quân vương, cho dù có đứng ở đó không nói lời nào cũng vẫn sẽ lộ ra sự uy hiếp của đế vương khiến cho người ta phải cúi đầu xưng thần.

    “Không cần đâu, thần đã có người trong lòng.” Hạ Chính Chi lắc lắc đầu, nụ cười trên mặt vẫn dịu dàng như thường ngày thế nhưng lại tăng thêm vài phần ý tứ khác.

    Tô Trường Sách ngẩn người:

    “Không biết là thiên kim nhà nào, Hạ khanh nếu đã đỗ Trạng Nguyên vì sao không đi cầu thân?”

    Hạ Chính Chi chẳng qua là lẳng lặng nhìn Tô Trường Sách, chỉ cười mà không đáp, dường như không muốn đi sâu vào chủ đề này nữa, Tô Trường Sách nhạy cảm nhận ra tâm tư của Hạ Chính Chi.

    Mặc dù không biết đêm khuya thế này Tô Trường Sách đến Hàn Lâm Viện là có mục đích gì nhưng Hạ Chính Chi cũng hiểu tối thế này Hoàng thượng vẫn là nên nghỉ ngơi đi thôi. Cho nên y mới hướng Tô Trường Sách mà hành lễ:

    “Ánh trăng nay đã Trung Thiên, bệ hạ càng phải chú trọng thân thể, đêm khuya sương lạnh chỉ e sẽ dễ nhiễm phong hàn, kính xin Hoàng thượng hồi cung nghỉ ngơi.”

    Đáy mắt của Hạ Chính Chi mặc dù ôn nhuận nhu hòa nhưng cũng rất thâm thúy tựa như đêm tối trong kinh thành, yên tĩnh không gợn sóng. Thế nhưng đồng thời cũng giống như thu hút ngươi đi vào trong ấy, khiến cho người ta chẳng thể nào dời đi tầm mắt.

    Ngay cả Tô Trường Sách cũng không thể đoán được đến tột cùng Hạ Chính Chi có tâm tư như thế nào. Người này tuyệt đối không phải vật trong ao (3).

    Tô Trường Sách rất có ấn tượng với Hạ Chính Chi, có lẽ chỉ có thể dùng từ ngắn gọn như vậy để hình dung.

    Ngày thứ hai ở Hàn Lâm Viện truyền tới tin Thánh thượng muốn tới nơi này điều tra tin tức, mọi người ngày trước giao công việc cho Hạ Chính Chi hiện tại nào dám đưa cho y làm nữa?

    Bọn họ rối rít cười nói:

    “Hạ đại nhân, xem ngươi cực khổ như vậy, những thứ này liền để ta gánh vác đi.”

    Đây vốn là chức trách của bọn họ, những lời này chính là đem lỗi lầm của mình phủi sạch không còn một mống.

    Hạ Chính Chi không nổi giận cũng không phiền muộn, chỉ là cười nói:

    “Nếu như nói là bận rộn thì cứ để ta làm cũng chẳng sao.”

    “Không bận, không bận.” Bọn họ là sợ Thánh thượng đến rồi sẽ phát hiện ra chuyện này, dĩ nhiên là hận không thể nhanh hơn một chút đem đống sách này lấy về.

    Hạ Chính Chi có nói gì cũng vô ích, chỉ có thể nhìn bọn họ cuống quýt đem sách trên bàn mình từng quyển một mang đi.

    Cứ như vậy, trên bàn của y một mảnh thanh tịnh, không còn nhìn ra những ngọn núi nhỏ đem người che kín giống như ban nãy nữa.

    Các học sĩ của Hàn Lâm Viện tương đối thân cận với Hoàng thượng so với những thần tử khác, nếu có việc thì Hoàng thượng cũng sẽ cùng bọn họ thượng nghị chuyện quốc gia, soạn thảo chiếu thư cũng cần tới các học sĩ của Hàn Lâm Viện.

    Vào khoảng canh ba của giờ Tỵ (4), trong Hàn Lâm Viện xuất hiện một thân ảnh vàng kim, rực rỡ đến độ ngoài cửa cũng phảng phất ánh sáng, nhìn qua khiến người ta cảm thấy có phần chói mắt.

    Các học sĩ ở Hàn Lâm Viên cũng đã nhận thức được mặt mày của đương kim Hoàng thượng, vội vàng đứng dậy, nhao nhao hướng về phía Thánh thượng mà quỳ xuống:

    “Chúng thần cung nghênh Hoàng thượng.”

    “Các khanh gia miễn lễ.” Tô Trường Sách cũng chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu.

    Đợi cho tới khi tất cả mọi người đều đứng dậy, Hạ Chính Chi liền trở về vị trí của mình, tiếp tục làm tròn bổn phận của y.

    Mọi người sửng sốt mà nhìn Hạ Chính Chi, thường ngày nhìn lãnh đạm cũng không tới loại trình độ này đi.

    Hoàng thượng còn chưa lên tiếng, y sao có thể ngồi xuống?

    “Hạ Chính Chi.” Tô Trường Sách nhướng nhẹ hàng lông mày, đăm chiêu nhìn người đang cầm bút chuẩn bị sao chép kia, thanh âm bình thản nhưng thấy rõ uy nghiêm.

    Người bên cạnh thầm nghĩ Hạ Chính Chi tuy là Trạng Nguyên năm nay nhưng mà chỉ e một lỗi này thôi cũng khó thoát.

    Hạ Chính Chi dừng lại một chút, con ngươi khẽ động mà nhìn Tô Trường Sách, phát hiện ra mình đang bị nhìn chằm chằm, y đem bút ở trong tay đặt lên đài nghiên mực, một lần nữa đứng dậy, hướng Tô Trường Sách mà quỳ lạy:

    “Không biết Hoàng thượng có điều gì phân phó?” Vẫn là nói không ra lời y rốt cuộc ngu ngốc hay chỉ là giả vờ, hẳn là vẫn còn chưa phát giác ra mình vừa làm một chuyện đại nghịch bất đạo.

    “Khanh thật sự không biết tại sao?” Tô Trường Sách cũng không muốn cùng Hạ Chính Chi dây dưa, trực tiếp hỏi thẳng.

    Ánh mắt của hắn giống như lưỡi kiếm sắc nhọn, chăm chú nhìn chằm chằm Hạ Chính Chi trước mặt.

    Hạ Chính Chi thấy thế, liền nở nụ cười nhẹ nhàng ôn nhu:

    “Hoàng thượng hỏi thần câu này, thần cũng thật sự muốn hỏi Hoàng thượng một câu, Hoàng thượng chắc cũng đã biết vì sao thần làm như thế?”

    Y đối với Tô Trường Sách, không có nửa điểm sợ hãi, vẻ mặt vẫn ôn nhuận bình thản như ngày thường.

    Còn chưa chờ Tô Trường Sách trả lời, y lại tiếp tục nói:

    “Thần ở Hàn Lâm Viện tu soạn, hàng ngày biên soạn viết sách, Hoàng thượng tới nơi này là để điều tra bọn thần, nếu để mặc cho bọn thần không làm tròn trách nhiệm mà chỉ chú ý tới nhất cử nhất động của Hoàng thượng ở Hàn Lâm Viện, thần cả gan, kính xin Hoàng thượng hồi cung đi, như vậy sẽ chỉ ảnh hưởng tới thần không cách nào chuyên tâm, trì hoãn chức trách.”

    Hạ Chính Chi vừa nói ra những lời này, bên trong Hàn Lâm Viện liền an tĩnh không một tiếng động.

    Ở Hàn Lâm Viện này, Hạ Chính Chi nổi danh là người có tính tình cực tốt, ai cũng không ngờ rằng y lại dám đứng trước mặt đương kim Hoàng thượng mà nói những lời này.

    Tô Trường Sách trầm mặc, nhìn chằm chằm Hạ Chính Chi.

    Người bên cạnh thầm nghĩ, Hạ Chính Chi này vừa mới nhận chức không bao lâu vậy mà lại dám chọc giận long nhan, sợ là sau này sẽ trôi qua những tháng ngày không bình yên.

    Thế nhưng Tô Trường Sách im lặng một lúc sau đó lại cao giọng mà cười:

    “Nói thật hay.” Tô Trường Sách trên gương mặt nào có thấy nửa điểm tức giận, ngược lại còn tán dương Hạ Chính Chi một câu.

    Tô Trường Sách đúng là tới dò xét một phen, cũng không có nhiều ý tứ khác trong lời nói.

    Đợi cho tới khi Tô Trường Sách rời đi, đã có người muốn đối phó Hạ Chính Chi rồi.

    Hạ Chính Chi này thường ngày thoạt nhìn ôn tồn hòa khí lại không ngờ là một người có tâm cơ như thế.

    Y đối với chuyện lần này ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn là như cũ làm tận chức trách, đem bổn phận công việc của mình làm xong.

    Tuy nhiên số người muốn đối phó với Hạ Chính Chi cũng chỉ là số ít, Hàn Lâm Viện này dù sao có cả một mớ người, trong xương tủy đã thấm một cỗ ngạo khí, đối với việc Hạ Chính Chi dám trực tiếp khuyên ngăn dĩ nhiên là có chút khen ngợi.

    Mà Hạ Chính Chi cũng chỉ mới bước vào con đường làm quan, làm cách nào trong một thời gian ngắn như vậy có thể thăm dò tính tình của Hoàng thượng? Cho dù muốn nịnh nọt thì cũng phải đúng bệnh mà bốc thuốc chứ?

    Nếu không rõ là bệnh gì, làm sao mà kê đơn?

    Cho nên trong khoảng thời gian ngắn, thanh danh của Hạ Chính Chi đúng là nửa tốt nửa xấu.

    Chú thích:

    (1) Trăng Trung Thiên: Là mặt trăng vào canh Tý, tức từ 23 giờ cho tới 1 giờ, đây là khoảnh khắc mặt trăng mọc ở vị trí cao nhất.

    (2) Thi đình: Là kỳ thi cuối cùng ở cung điện, do đích thân hoàng đế chủ trì.

    (3) Vật trong ao: Nguyên gốc là “trì trung chi vật”, đây là một phép ẩn dụ ám chỉ người không có khát vọng, không có hoài bão. Hiểu đơn giản là người không thể làm chuyện lớn.

    (4) Giờ Tỵ: Từ 9 giờ cho tới 11 giờ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/9/14
  3. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Ôi hay quá, cho em đặt gạch nha tỷ...
    Yêu hủ nữ gác mình quá. :x :x :x
     
  4. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Chị sẽ cố gắng trong khả năng có thể, mỗi tuần 2 chương. (=ↀωↀ=)
     
    Starlight thích bài này.
  5. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Lâu thế ạ... Thôi không sao ạ. Đợi chờ là hạnh phúc nè tỷ.
     
  6. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Chồi ôi, có mình chị dịch hờ. :-ss
    Cảm ơn em nhiều nhé. :-*
     
    Starlight thích bài này.
  7. Starlight

    Starlight Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    3.166
    Được thích:
    7.432
    Đã thích:
    18.175
    GSP:
    Ap
    Vâng... Vậy cố lên nhé chị. :x :x
     
  8. Lâm Diệu Anh

    Lâm Diệu Anh Gà BT Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.702
    Được thích:
    2.625
    Đã thích:
    4.214
    GSP:
    Ap
    Đúng là Giang Nam của Nhược Lam mà. Hết bệnh rồi à?
     
    Starlight thích bài này.
  9. conruoinho

    conruoinho Gà ăn mày Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    1.962
    Được thích:
    4.714
    Đã thích:
    5.614
    GSP:
    Ap
    Phải nói là cái hình bìa của Kira Killer quá đẹp!!!!!!! :x :x
     
    Thesun.nguyen, streetchickStarlight thích bài này.
  10. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.765
    Được thích:
    5.493
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Đã từng tự hỏi và trộm mong mỏi nhà mình sẽ làm đam mĩ mà hông dám giục. :P
    Nàng làm hay quá. Truyện có vẻ hứa hẹn nhiều chuyện vui đây. Ta hóng.

    Mà nàng ơi cái hành động bình thân của vua hình như là khoát tay hoắc vẫy tay chứ khoác tay thì kì quá.
    Còn cái này nữa, cuống quýt chứ nhỉ? ;;)
    Cảm ơn nàng đã edit nhé! >:D<
     
    conruoinho, Chim CụtStarlight thích bài này.
  11. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Ừ ta phát hiện lỗi sai từ hồi sáng nhưng ta onl điện thoại không cách nào sửa được. Tối ta về chỉnh lại sau. Cảm ơn gái nhiều nhé. Mà gái cũng đọc đam mỹ hả?
     
    KtmbStarlight thích bài này.
  12. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.765
    Được thích:
    5.493
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Ta là hủ đó nàng à. Vậy nên mới vô cùng sung sướng khi thấy cái hố này. ;;)
     
    Starlightconruoinho thích bài này.
  13. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Giờ ta mới biết nàng là hủ. :-ss
     
    StarlightKtmb thích bài này.
  14. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Ài, Phi Yến Nhược Lam em, bộ này bao nhiêu chương vậy? Để chị còn hóng. Đam mỹ chị chỉ thích đọc khi nó sắp hoàn. :D
     
    Starlight thích bài này.
  15. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Chương 2: Xảo lưỡi người. (**)
    Dịch giả:
    Phi Yến Nhược Lam
    Trước tiên không cần bàn về thanh danh tốt xấu nửa nọ nửa kia của Hạ Chính Chi, tóm lại mà nói, ấn tượng của Hạ Chính Chi ở trong lòng Tô Trường Sách quả thật có thêm một bước nhận định.

    Từ xưa tới nay, sau khi tân khoa Trạng Nguyên dấn thân vào con đường làm quan, từng bước một trở thành người lương thiện số lượng cũng không nhiều.

    Điều này khiến cho trong đầu Tô Trường Sách nổi lên ý định muốn thăm dò Hạ Chính Chi.

    Tuy nhiên, không quá mấy ngày sau đó, Hạ Chính Chi liền bị triệu vào cung. Muốn viết một câu chữ chau chuốt hay quần thần có quốc gia đại sự thượng nghị đều cần phải có một người nghĩ và biên soạn chiếu thư.

    Tô Trường Sách lúc này đang ở bên trong Ngự Thư Phòng phê chuẩn tấu chương, trong lúc chuẩn tấu có vài phần mệt mỏi, đang tính nghỉ ngơi một chút thì nghe được ở bên ngoài Ngự Thư Phòng, Trương Phúc đến gõ cửa:

    “Chủ tử, Hạ đại nhân đang đợi ở bên ngoài, có truyền hắn vào hay không?”

    Tô Trường Sách vừa nghe liền nhíu lại mi tâm, hờ hững lên tiếng:

    “Cho hắn tiến vào đi.”

    Một lúc sau, Hạ Chính Chi nhẹ nhàng bước vào, y hướng Tô Trường Sách làm một cái động tác quân thần chi lễ:

    “Thần tham kiến Hoàng thượng.”

    “Miễn lễ.” Tô Trường Sách một đôi con ngươi nhìn chằm chằm vào Hạ Chính Chi đang đứng trước mặt mình, một thân quan phục mặc ở trên người y quả nhiên là có một loại hàm súc khác.

    Đừng nhìn y dáng người rắn rỏi, cao lớn tinh tế thế nhưng lại không giống như những người khác toát ra khí chất cao ngạo, ngược lại quan phục uy nghiêm lại bị chính sự ôn hòa của y dung nạp thành bình dị gần gũi.

    “Hôm nay truyền ngươi đến là có một chuyện quan trọng cần ngươi tới làm.” Tô Trường Sách cũng không quanh co lòng vòng.

    Hạ Chính Chi nghe xong lại làm một cái động tác quỳ lạy thật dài:

    “Nếu thần có thể hỗ trợ gì cho Hoàng thượng, thần dĩ nhiên dốc hết toàn lực.”

    “Tốt lắm, ngày đó ở Hàn Lâm Viện, sao lại không nhìn ra ngươi chính là một kẻ xảo lưỡi như thế.” Nghe loại lời nói này, Tô Trường Sách lại tránh không khỏi nhíu lại mi tâm của mình. Hắn đột nhiên cảm thấy Hạ Chính Chi trong ấn tượng của mình có chỗ khác biệt.

    Thế nhưng Hạ Chính Chi cũng chỉ nở nụ cười ôn nhu:

    “Lúc ở Hàn Lâm Viện, thần dĩ nhiên chính là một kẻ xảo lưỡi, hoàng thượng như thế nào lại nhìn không ra?” Y không hề biện giải, trái lại còn thừa nhận điều này.

    Câu trả lời này của Hạ Chính Chi khiến cho Tô Trường Sách giật mình một lúc, hắn nhớ tới khoảnh khắc ở Hàn Lâm Viện, mặc dù chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng mà chính xác có thể nhìn ra Hạ Chính Chi này có một cái lưỡi ba tấc trơn tru đầy tiềm năng.

    Kế đó, Tô Trường Sách cười sang sảng:

    “Ngày ấy nhìn thấy Hạ khanh chữ viết rất đẹp cho nên trẫm mới đặc biệt gọi ngươi tới đây để viết chiếu thư.” Hắn đem mục đích mà mình triệu Hạ Chính Chi tiến cung nói ra. Chức trách hàng đầu của Hàn Lâm Viện chính là soạn thảo chiếu thư.

    Cho nên lần này Hạ Chính Chi bị gọi vào cung thật ra là danh chính ngôn thuận.

    “Thần tuân chỉ.”

    Sau khi Hạ Chính Chi hành lễ, Tô Trường Sách phân phó Trương Phúc chuẩn bị một cái bàn thấp, giấy và bút mực đều đầy đủ. Hạ Chính Chi vén lên vạt áo của mình, ngồi xổm ở phía trước cái bàn. Tiếp đó, y đem ống tay áo của mình xắn lên, cầm bút điểm mực, lông mi dài rũ xuống, môi mỏng khẽ hé mở:

    “Thần đã chuẩn bị xong, thỉnh Hoàng thượng bắt đầu.”

    “Vịnh Xuân Uyển chín năm chưa tu sửa, trẫm có ý định muốn xây…” Tô Trường Sách mới vừa nói ra câu mở đầu thế nhưng Hạ Chính Chi vẫn chưa động bút.

    “Chắc không phải trẫm nói quá nhanh, Hạ khanh theo không kịp?” Hắn hỏi một câu. Làm sao có khả năng quá nhanh được chứ, này rõ ràng là một câu còn chưa có nói xong mà.

    Hạ Chính Chi chậm rãi đặt bút gác trên nghiên mực, xoay người hướng về phía hắn mà dập đầu:

    “Thỉnh Hoàng thượng giáng tội, chiếu thư này mong người nhờ học sĩ khác của Hàn Lâm Viện viết thay.”

    “Tại sao?” Tô Trường Sách nhẹ nhàng nhíu lại mi tâm, nhìn Hạ Chính Chi đang quỳ rạp trước mặt mình.

    “Chiếu thư này, thần không thể hạ bút, vẫn là thỉnh Hoàng thượng gọi học sĩ khác đi.” Hạ Chính Chi không giải thích lý do, chỉ là nói thẳng một câu này.

    “Hàn Lâm học sĩ có thể thượng nghị chuyện quốc gia, Hạ khanh nếu trong lòng muốn nói, cần gì phải che giấu?”

    Tô Trường Sách tiến về phía trước vài bước, Hạ Chính Chi nghe thấy tiếng động truyền đến đầu của mình, mắt chỉ có thể nhìn thấy mũi hài của Tô Trường Sách.

    Còn chưa chờ Hạ Chính Chi mở miệng, Tô Trường Sách đã cúi người xuống nâng y đứng dậy:

    “Có gì thì cứ nói, không cần quanh co.” Tô Trường Sách con ngươi như cũ lạnh thấu xương, nhìn chằm chằm vào Hạ Chính Chi.

    Hạ Chính Chi lúc này mới nâng lên đôi mắt, nhìn thẳng vào hắn.

    Tô Trường Sách bỗng dưng phát hiện, vô luận Hạ Chính Chi có như thế nào thì con ngươi đều vẫn mang theo nét cười. Cho dù là tình huống hiện tại vẫn có thể thoáng nhận ra ý cười trong mắt y.

    Tính tình hờ hững như thế hệt như không có bất cứ sự tình gì có thể khiến y bối rối.

    “Thần chỉ cảm thấy, việc xây dựng Vịnh Xuân Uyển vẫn còn cần Hoàng thượng cùng bàn bạc với các thần tử khác rồi hãy đưa ra quyết định.” Thanh âm của Hạ Chính Chi rất nhẹ, tuy nói là khuyên ngăn nhưng ngữ khí của y lại không dùng quá nhiều sức.

    “Ồ?” Tô Trường Sách cũng chỉ đáp lại một cái, dĩ nhiên là chờ đợi Hạ Chính Chi nói tiếp.

    “Xây dựng Vịnh Xuân Uyển ắt sẽ phải hao tài tốn của, nếu Hoàng thượng chỉ đơn thuần sửa chữa thì không nhất thiết phải làm to chuyện như thế. Tuy nói hiện tại không có man di đến xâm phạm, biên cảnh không có chiến loạn nhưng mà từ thời tổ tổng tới nay đều nổi tiếng liêm khiết, nếu Hoàng thượng trong lúc này xây dựng rầm rộ hoang phí như thế chỉ e không hợp thời.” Hạ Chính Chi ngữ âm thong thả mà nói.

    Thanh âm của y đều như thường ngày rất chậm rãi, dừng lại một chút rồi lại hăng hái tiếp nối buông xuống một câu:

    “Hơn nữa thần lúc này một thân một mình thật ra cũng có liên quan tới thiên tai. Hiện tại Thiên Triều sắp sửa đối mặt với mùa mưa, chỉ sợ nước sông làm vỡ đê, nếu vào lúc này sử dụng quốc khố mà xây dựng Vịnh Xuân Uyển chỉ e sau này phát sinh thiên tai, triều đình lại không có ngân lượng để phân phát.”

    Tô Trường Sách biết lời nói này của Hạ Chính Chi vô cùng có lý, nhưng cũng không nghĩ sẽ đơn giản như vậy mà bỏ qua cho Hạ Chính Chi, hắn xoay người sang chỗ khác, cầm lấy tấu chương ở trên bàn ném thẳng vào người Hạ Chính Chi.

    “Tấu chương này là Tể tướng đương triều dâng lên, ngươi xem cho kĩ.” Dứt lời, Tô Trường Sách hai tay chắp lại, cũng không có nhìn thần sắc của Hạ Chính Chi.

    Hạ Chính Chi cúi người nhặt lên tấu chương trên mặt đất, mở ra liền thấy một bài thơ dài, người này vì muốn viết một tấu chương dài như vậy hẳn là tốn không ít thời gian đi.

    Xem xong, y chậm rãi đem tấu chương đóng lại, hai tay trình lên Tô Trường Sách:

    “Hoàng thượng, nếu như phải xét theo phương diện này mà xây dựng Vịnh Xuân Uyển, vẫn là thỉnh Hoàng thượng cùng chủ quản Bộ hộ cùng nhau thương lượng sau đó mới định đoạt.”

    “Ngươi sau khi xem xong tấu chương cũng chỉ có những lời này?” Tô Trường Sách lúc này mới xoay người, nhìn thấy Hạ Chính Chi đang cúi thấp đầu ở trước mặt mình.

    “Thần đã đi quá giới hạn, loại sự tình này không phải là việc mà thần có thể can thiệp vào.” Hạ Chính Chi cuối cùng cũng chỉ đem những lời này nói ra.

    Y chỉ là tuân chỉ nhìn qua tấu chương, còn chuyện tình bên trong vẫn là không nên để một cái lục phẩm Hàn Lâm Viện tu soạn có thể lắm miệng.

    Tô Trường Sách lẳng lặng nhìn y, trong khoảng thời gian ngắn, Ngự Thư Phòng lại đột nhiên yên tĩnh đến kỳ lạ.

    Mà Hạ Chính Chi vẫn cứ duy trì tư thế như cũ, hai tay trình tấu chương, đầu cúi xuống khiến cho Tô Trường Sách không cách nào thấy rõ thần sắc của y.

    “Lời này của Hạ khanh, trẫm ghi nhớ trong lòng.” Tô Trường Sách nâng lên cánh tay, tiếp nhận tấu chương trên tay Hạ Chính Chi, tùy ý lật ra mấy cái sau cùng ném lên phía trên mặt bàn: “Sẽ như lời mà Hạ khanh nói, việc này sáng mai khi trẫm lâm triều tất nhiên sẽ cùng các thần tử thảo luận.”

    Lời này của hắn chính là muốn cho Hạ Chính Chi hiểu rõ hắn đã tiếp thu lời nói ban nãy của Hạ Chính Chi.

    “Hoàng thượng anh minh.” Mặc dù lúc nãy Hạ Chính Chi biểu hiện như một vị thần tử trung trinh thế nhưng lúc sau y lại nịnh hót một câu.

    Cứ như là cố ý, khi nghe thấy thanh âm ôn hòa của y, còn thêm một đôi con ngươi trong trẻo, thành khẩn như thế giống như không phải là y đang giả vờ vậy.

    Nhắc tới cũng thật kỳ quái, tối hôm đó lúc ở Hàn Lâm Viện nói chuyện cùng Hạ Chính Chi rõ ràng nhìn ra được đôi mắt thâm thúy tựa như đêm tối của y, mà hiện giờ nhìn thấy lại cảm giác giống như một ngôi sao rực rỡ, an tĩnh như mặt hồ.

    Lại nhìn đến nụ cười như phong xuân của y không hiểu sao tâm tình lại khoan khoái.

    Chú thích:

    (**) Xảo lưỡi người: Câu này có rất nhiều nghĩa. Một là ám chỉ những người ăn nói khéo léo. Hai lại ám chỉ những kẻ khua môi múa mép, giảo hoạt này nọ. Cho nên câu nói này thường được dùng để mỉa mai một người nào đó, khiến đối phương chẳng biết là mình đang được khen hay là đang bị chỉ trích.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/9/14
  16. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Bộ này không chia chương chị ạ, tác giả toàn để dấu sao thôi, mà em đếm chắc cũng cỡ 50 chương. Em nhớ thế, chẳng biết có chính xác không nữa.
     
    StarlightThesun.nguyen thích bài này.
  17. Thesun.nguyen

    Thesun.nguyen Gà tích cực Nhóm Chuyển ngữ

    Bài viết:
    165
    Được thích:
    469
    Đã thích:
    230
    GSP:
    Ap
    Cố lên em, chị sẽ chờ đọc cả thể nếu không sẽ vô cùng "bứt rứt". :D
     
    Starlight thích bài này.
  18. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Chương 3: Người tâm phúc trước mặt.

    Dịch giả: Phi Yến Nhược Lam

    Mặc dù nói đây là một cuộc dò xét đối với Hạ Chính Chi nhưng chính xác thì Vịnh Xuân Uyển đã lâu năm chưa được tu sửa, Tô Trường Sách có ý muốn sửa sang liền nhân lúc lâm triều đem việc này nói ra, thông báo cho quần thần, thuận tiện hỏi ý kiến bọn họ.

    Bộ hộ báo cáo quốc khố tràn đầy, đừng nói là xây dựng Vịnh Xuân Uyển, nếu như Hoàng thượng hạ chỉ muốn dựng thêm, cũng không thành vấn đề.

    Tuy nhiên Bộ hộ vừa nói xong, bên trong triều đình cũng có thần tử đứng ra phản bác lời này của Bộ hộ. Nói rằng sửa sang thì có thể nhưng xây thêm một cái mới thì lại là chuyện khác, hao tài tốn của, tuyệt đối không được.

    Hoàng thượng tại vị ba năm, quốc thái dân an, thiên tai hàng năm mặc dù đều có nhưng cũng không phải là đại nạn to tát, quốc khố đầy ắp, thật sự không sai.

    Nhưng nếu thật sự phung phí xây dựng thêm một Vịnh Xuân Uyển, ngân lượng mỗi năm tích góp từng li từng tí nếu ngày sau gặp phải tình huống đột ngột phát sinh chỉ e rằng ứng phó không kịp.

    Quan điểm này, thật ra không sai biệt lắm so với quan điểm của Hạ Chính Chi.

    Bởi vì việc này, trong triều chúng thần bất đồng quan điểm nhưng lại làm cho khí thế hừng hực. Kết quả là khiến cho Tô Trường Sách cũng chỉ có thể nói một câu, ngày sau lại bàn tiếp, sau đó lập tức bãi triều.

    Mấy ngày sau, chiếu thư lại thản nhiên rơi vào trong mắt mọi người.

    Nghĩ ra chiếu thư lần này vẫn là Hạ Chính Chi. Tuy nhiên, lần này y lại không từ chối giống như lần đầu, mặc dù ở bên trong chiếu thư Tô Trường Sách vẫn muốn xây dựng Vịnh Xuân Uyển.

    Tô Trường Sách đưa ra một cái quyết định dung hòa, xây dựng Vịnh Xuân Uyển là tâm nguyện của chúng thần nhưng lại sợ quá mức phô trương, hắn dĩ nhiên là hiểu được đạo lý trong đó cho nên mới muốn Hạ Chính Chi nghĩ ra chiếu thư.

    Hạ Chính Chi quả nhiên không làm cho Tô Trường Sách thất vọng, đem chiếu thư viết ra, bao gồm cả hàm ý ưng thuận. Tô Trường Sách có chút tán thưởng y.

    Thật sự không làm hổ thẹn chức danh Trạng Nguyên, tài hoa văn chương thế này, thần tử trong triều ít ai có được.

    Chờ cho bản thiết kế được trình lên, sau đó giao cho Công bộ, Bộ hộ chi ra ngân sách dựa vào bản vẽ đã được xử lý tốt, thuận theo đó mà làm.

    Cũng bởi vì bước ngoặc như vậy cho nên những chiếu thư về sau, Tô Trường Sách đều triệu Hạ Chính Chi vào cung, phân phó y nghĩ ra chiếu thư.

    Mà ở phía trên triều đình, chúng thần đều sáng tỏ, Hạ Chính Chi này đang dần dần cùng Hoàng thượng thân cận, tuy nói hiện tại vẫn còn ở Hàn Lâm Viện nhậm chức lục phẩm nhưng sẽ rất nhanh liền thăng chức thôi.

    Đúng như suy nghĩ trong lòng mọi người, Tô Trường Sách nhận ra Hạ Chính Chi là một người tài hoa, thường ngày có chút lãnh đạm nhưng thật ra tâm sáng như gương, mọi việc đều tiến thoái tự nhiên, vô cùng chừng mực, trong lòng cứ thế mà dâng lên sự khen ngợi.

    Cho nên, hắn đã từng có ý muốn đưa Hạ Chính Chi sắp xếp vào Công bộ, trông coi tiến độ của Vịnh Xuân Uyển.

    Nhưng mà, Hạ Chính Chi lại khéo léo cự tuyệt:

    “Hoàng thượng thưởng thức vi thần, thần cảm động đến rơi nước mắt, cũng chẳng mong được hồi đáp, thế nhưng thần không có gì khác ngoài văn chương lai láng, vẫn không có điểm nào hơn người. Cho nên, thần không có công lao gì, cứ thế mà thăng chức không thể khiến người ta phục. Thần tin Hoàng thượng anh minh, sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của thần.”

    Lời này của Hạ Chính Chi không phải không có đạo lý.

    Bởi vậy cho nên dù thân cận với Hoàng đế lại không nhanh chóng thăng chức như trong suy nghĩ của quần thần, càng không có bất cứ động tĩnh gì, bất tri bất giác lại khiến cho người ta quên mất nhân vật Hạ Chính Chi này rồi.

    Hạ Chính Chi vẫn như cũ hàng ngày ở Hàn Lâm Viện biên soạn sử sách.

    Chỉ nghe ở một bên có người châm chọc:

    “Trời gian trước còn uy phong lẫm liệt, nói thẳng lời khuyên ngăn, vất vả lắm mới có cơ hội được nghĩ chiếu thư không ngờ vẫn chẳng có tiếng tăm gì. Xem ra Hoàng thượng rất có mắt nhìn người nha.”

    Ở bên trong Hàn Lâm Viện này, đa số đều văn chương một bụng không thua kém ai, mà lần này chỉ có mỗi Hạ Chính Chi là nhận được cơ hội tiến cung thay Tô Trường Sách viết chiếu thư, dĩ nhiên sẽ có người sinh lòng bất mãn.

    Lời này vừa nói ra, những người có cùng suy nghĩ trong Hàn Lâm Viện có chút khen ngợi mà nhìn người đó, sau lại liếc mắt nhìn Hạ Chính Chi một cái.

    Chẳng qua, Hạ Chính Chi vẫn như cũ mang nét cười phong xuân, đối với lời này không chút để ý, bút cầm trên tay cũng không dừng lại. Cho dù thường xuyên bị người châm chọc cũng không thấy y phản bác lại, thật chẳng biết tính tình y tốt hay là lực nhẫn nại phi thường tốt nữa.

    Mà người nói ra lời châm chọc này sợ nhất chính là đương sự một chút phản ứng cũng không có.

    Lại nói những người này mấy ngày nay đều công khai châm chọc Hạ Chính Chi, mà y nửa điểm tức giận cũng chẳng thấy, thường ngày đối xử với bọn họ cũng không có cái gì bất ổn, tính tình thực sự ôn hòa.

    “Lấy ơn báo oán, quân tử không chấp, dĩ nhiên sẽ không bị những lời này của tiểu nhân quấy nhiễu.” Bên cạnh có người thấy thế, lạnh lùng cười rồi lại nói tiếp: “Cổ nhân viết, quân tử nói ít nhưng chân thật, tiểu nhân nói nhiều nhưng giả dối.”

    Hiển nhiên là không quen nhìn những người này thường ngày luôn châm chọc khiêu khích Hạ Chính Chi cho nên lúc này mới mỉa mai.

    “Ngươi!” Kẻ trào phúng Hạ Chính Chi bị người ta ám chỉ là tiểu nhân, trong lòng tự nhiên sẽ sinh ra bất bình cùng tức giận.

    Nhưng vào lúc này, một thái giám lại đột nhiên xuất hiện ở bên trong Hàn Lâm Viện. Hạ Chính Chi vừa nâng lên con ngươi nhìn một chút, y nhận ra vị công công này, đây là Trương Phúc thường xuyên ở bên cạnh hầu hạ Tô Trường Sách, Trương công công.

    “Hạ đại nhân, chủ tử triệu ngài vào cung.” Trương Phúc mở miệng nói ra chính là câu này, Hạ Chính Chi nghe xong mới buông cây bút trên tay xuống. Đứng dậy chỉnh trang lại quan phục của mình rồi mới bắt kịp bước chân của Trương Phúc.

    Nếu đổi lại là người khác, ở trên đường nhất định sẽ hỏi Hoàng thượng có chuyện gì quan trọng sao.

    Nhưng mà Hạ Chính Chi cũng không đề cập tới, dọc đường đi vẫn theo phía sau Trương Phúc, điều này làm cho Trương Phúc có chút kinh ngạc. Phản ứng này của Hạ Chính Chi rốt cuộc là vinh nhục không sợ hãi ư?

    Thẳng cho tới Ngự Thư Phòng, sau khi Trương Phúc hướng Tô Trường Sách thông báo một tiếng, Hạ Chính Chi lúc này mới mở miệng nói:

    “Làm phiền Trương công công.”

    Chỉ thấy y mặt mày nhã nhặn, nhìn không ra bất cứ manh mối gì.

    Trương Phúc vội vàng đáp lại một câu, Hạ Chính Chi bấy giờ mới đẩy ra cánh cửa Ngự Thư Phòng, sau đó lại khép cửa.

    Tiến vào trong, Hạ Chính Chi nhìn Tô Trường Sách đang rũ mắt chỉnh sửa tấu chương, y lẳng lặng đứng ở một bên.

    Đợi cho đến khi Tô Trường Sách cầm bút son hạ xuống nét chữ cuối cùng, lúc nhíu lại mi tâm, nâng lên mi mắt liền nhìn thấy người chưa bao giờ thay đổi nụ cười, Hạ Chính Chi.

    “Ngươi đã đến rồi.” Tô Trường Sách thản nhiên nói một câu, buông bút son trong tay xuống.

    “Vâng, thần tham kiến...” Hạ Chính Chi lên tiếng, đang muốn hành lễ liền bị Tô Trường Sách ngăn cản.

    “Nghi thức xã giao này, bốn bề vắng lặng, không nhất thiết phải làm.” Tô Trường Sách dĩ nhiên là đối với những nghi lễ phiền phức thế này cũng không quá để ý, nhưng Hạ Chính Chi lại vẫn như ngày thường cố chấp như vậy, hắn nhẹ nhàng lên tiếng: “Lần này triệu Hạ khanh tới đây, dĩ nhiên giấy bút đã chuẩn bị hoàn hảo.”

    Tô Trường Sách vừa nói ra những lời này, Hạ Chính Chi lập tức hiểu nhiệm vụ hiện tại, đều như cũ là soạn chiếu thư.

    Đích xác, cái này chính là một trong những chức trách của học sĩ Hàn Lâm Viện, cho nên cũng chẳng có gì đáng trách.

    Hạ Chính Chi khẽ cười một tiếng, mới vừa ngồi nghiêm chỉnh trước bàn thấp thì bên ngoài lại vang lên một hồi tiếng gõ cửa.

    “Chủ tử, Lại bộ thị lang, Tào đại nhân cầu kiến.” Thanh âm của Trương Phúc ở bên ngoài cửa truyền tới, Tô Trường Sách lập tức liếc mắt nhìn Hạ Chính Chi, vừa vặn nhìn thấy y chuẩn bị đứng dậy.

    “Hạ khanh không cần tránh.” Kỳ thật Tô Trường Sách vẫn còn duy trì suy nghĩ muốn thử thách Hạ Chính Chi, chuyện thăng chức lần trước bị y khéo léo từ chối, Tô Trường Sách cũng là có thêm một phần nghiêm túc quan sát người này.

    “Vâng.” Hạ Chính Chi nhận được mệnh lệnh mới tiếp tục nghiêm chỉnh ngồi.

    “Cho hắn tiến vào đi.” Tô Trường Sách lúc này mới trả lời Trương Phúc. Chỉ nghe Trương Phúc đáp lại một tiếng, không lâu sau, Tào thị lang đi tới.

    Tào thị lang nhìn thấy Hạ Chính Chi cũng chỉ giật mình trong chớp mắt, rất nhanh sau đó lại hồi phục tinh thần, cũng không để ý nhiều hơn.

    “Thần tham kiến Hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế.” Tào thị lang đầu tiên chính là thi lễ một cái.

    “Ái khanh bình thân, chẳng hay Tào ái khanh lần này tới đây là có chuyện gì?” Tô Trường Sách hỏi.

    Tào thị lang từ trong ống tay áo rộng rãi của mình lấy ra tấu chương, trình lên cho Tô Trường Sách, sau đó nói:

    “Tần Châu là vùng đất trọng yếu trấn giữ biên cương, người Khương man di qua lại rất đông, những người này trời sinh ngang ngược, Liễu Phiến đã cai quản nơi này bảy năm, bọn họ không khỏi tin phục. Nay Liễu Phiến muốn cáo lão hồi hương, đã có mấy lần dâng tấu lên triều đình, đề nghị muốn cử người tiếp nhận vị trí kia.”

    Tấu chương hắn mới vừa dâng lên Tô Trường Sách chính là thư của Liễu Phiến.

    “Một khi đã như vậy, liền phái người đi tiếp nhận thôi.” Tô Trường Sách tùy ý nhận lấy thư của Liễu Phiến do Tào thị lang mang tới, nhìn vẻ mặt hắn hình như vẫn chưa đặt quá nhiều chú ý vào tấu chương kia.

    “Hoàng thượng người không biết, thần chính là vì việc này mà u sầu.” Tào thị lang chắp tay trả lời.

    “Vì sao?” Tô Trường Sách không khỏi nhướng mày nhìn Tào thị lang trước mặt.

    "Liễu Phiến cai quản Tần Châu vài năm, là người chính trực, thưởng phạt phân minh, thần thực sự không nghĩ ra ai có thể thay thế Liễu Phiến. Nếu không phải vì như thế thì thần cũng sẽ không cùng Thượng thư đại nhân chậm chạp không cho Liễu Phiến một câu trả lời thuyết phục rồi.” Tào thị lang đáp.

    Hắn mới vừa rồi cũng nói qua, Liễu Phiến đã nhiều lần dâng thư lên nhưng triều đình vẫn chưa phái người đến tiếp nhận.

    Đúng là bởi vì hắn cùng với Lại bộ thượng thư cũng không biết nên chọn người nào tốt nhất để thay thế vị trí của Liễu Phiến.

    “Triều ta hẳn là không có người nào có thể bì được với Liễu Phiến?” Tô Trường Sách cầm tấu chương trên tay ném đi, Tào thị lang bị làm cho kinh sợ vội vàng quỳ rạp xuống đất:

    “Hoàng thượng bớt giận, vi thần tuyệt không có ý đó, thỉnh Hoàng thượng minh xét!”

    “Ngươi vừa nói người trong triều không ai có thể tiếp nhận vị trí của Liễu Phiến, chẳng phải là đang nói triều đình của trẫm không có ai sao?” Tô Trường Sách vẻ mặt tức giận, lạnh lùng hừ một tiếng khiến cho Tào thị lang mồ hôi lạnh túa ra liên tục, không biết phải biện giải như thế nào.

    “Thỉnh Hoàng thượng bớt giận.” Lại nghe thấy một thanh âm nhu hoà sâu kín truyền đến, Tô Trường Sách di chuyển con ngươi, thấy Hạ Chính Chi quỳ gối trước mặt, chính là phủ phục trên mặt đất.

    “Hạ Chính Chi, việc này cùng ngươi có quan hệ gì?” Tô Trường Sách híp lại đôi mắt lạnh thấu xương của mình, nhìn Hạ Chính Chi.

    “Thần cùng lắm chỉ là một cái tiểu quan lục phẩm, chuyện của Lại bộ đúng là không thuộc chức trách của thần.” Hạ Chính Chi nâng lên con ngươi, chống lại tầm mắt của Tô Trường Sách, vẫn là nụ cười ung dung bình thản như thế: “Kính xin Hoàng thượng nghe thần nói một lời, thần nguyện vượt qua chức trách mà chịu trừng phạt.”

    “Ngươi nói đi.” Tô Trường Sách duy trì lại một ít bình ổn, chậm rãi nói.

    “Tạ ơn Hoàng thượng.” Hạ Chính Chi đầu tiên là dập đầu, sau đó mới nói: “Thần cho rằng Tào thị lang tuyệt đối không có ý tứ như trong lời Hoàng thượng đã nói.”

    Hạ Chính Chi này ngày thường chỉ làm đúng trách nhiệm của mình chưa từng can thiệp vào chuyện khác, hiện giờ lại thay người cầu tình, đây là lần đầu tiên.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/11/14
    nhibe.1201, StarlightKtmb thích bài này.
  19. Ktmb

    Ktmb Gà ngơ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    2.765
    Được thích:
    5.493
    Đã thích:
    6.348
    GSP:
    Ap
    Nàng dịch mượt quá đọc sướng luôn. Cắt ngay chỗ gay cấn. ;;)
    Ta thắc mắc là gọi Lại bộ, Hộ bộ mà sao lại gọi Bộ công?
    Thiếu 1 cái " ở đây nè.
    => không ai có thể chứ nhỉ.
    => triều đình
    => túa ra
     
  20. Phi Yến Nhược Lam

    Phi Yến Nhược Lam Khủng long bạo chúa Gà về hưu Nhóm Chuyển ngữ Nhóm Tác giả

    Bài viết:
    1.205
    Được thích:
    2.140
    Đã thích:
    161
    GSP:
    Ap
    Xí nữa ta mượn lap của sếp Hex rồi sửa sau nha gái. Ta onl đt. :((
    Bộ công là nơi chịu trách nhiệm xây dựng hay thiết kế công trình do Hoàng đế yêu cầu. Gọi là Bộ công hay Công bộ đều được.
    P.S Cảm ơn gái nhiều.
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/10/14
    StarlightKtmb thích bài này.

Chia sẻ trang này