Boss đen tối, đừng chạy!

Giới thiệu sách:

Nguời ta có câu: "Anh gặp em kiếp này chắc chắn kiếp trước chúng
ta có duyên, anh yêu em kiếp này thì nhất định chúng ta kiếp trước nặng nợ
nhau." Duyên nợ gì thì cô không biết, nhưng mối quan hệ giữa cô và anh
không thể dùng hai chữ "bình thường" để mà hình dung được. Cô vừa vào
công ty anh hôm trước, hôm sau anh trở thành đối tượng xem mắt của cô, hại cô
thiếu chút nữa thành nhân viên chuyên lừa lọc.

Oan cho cô quá, tất cả là lão ba mấy chục năm làm viên chức truyền lại
kinh nghiệm vàng ngọc làm hồ sơ xin việc cho cô đấy chứ! Đã thế, mẫu thân đại
nhân chưa tìm được con rể quý thì đương nhiên không cam lòng, cô tiếp tục phải
đi gặp một "tiểu văn thư" cuồng truyện giả tưởng, gì mà quay lại kiếp
trước dạo chơi, gì mà hoàng tử, vương gia, hại cô bị đại boss đen mặt chỉ trích
hồng hạnh vượt tường, dám đi xem mặt nam nhân khác sau lưng người yêu?!?!?! Cô
vẫn còn đang không hiểu anh có ý tứ gì thì đại boss đột ngột tỏ tình với cô đêm
hôm trước, nhưng sáng hôm sau lại không thấy bóng dáng đâu, hóa ra anh xấu hổ
vì lần đầu nói lên lời yêu, xách vali đi công tác từ sớm...

Tình yêu của Bối Bối và Tiêu Dật không nhất thiết là oanh oanh liệt liệt,
vừa gặp đã yêu, mà cứ dần dần một cách tự nhiên mà đến. Cô cũng không nhất định
phải là mỹ nữ bẩm sinh, nếu đem ra cân đo đong đếm trong mắt anh thì cũng được
danh hiệu ngũ quan thanh tú với ba phần ngọt ngào, bảy phần đáng yêu. Nhưng lại
vẫn có thể khiến cho một đại boss cao cao tại thượng phải tim đập, chân tay luống
cuống bởi trong tình yêu, người ấy luôn là một, là riêng, là duy nhất!
"Boss đen tối, đừng chạy!" nhất định sẽ nhấn nút F5 cho tình yêu của
bạn với vô số nhưng cung bậc tình cảm mà có lẽ lâu nay bạn đã không gặp!

CHƯƠNG 1: BUỔI XEM MẮT KHÁC THƯỜNG

Mẹ ơi, xem mắt hại
chết người rồi…

Một năm trước.

Xem mắt rốt cuộc có thể gặp được bao nhiêu chuyện ly kỳ thú vị nhỉ?

Nặc Nặc lần đầu đi xem mắt đã bị vận khí của chính mình đá ngã sóng
soài.

Nhìn người đàn ông ngồi ngay ngắn trước mắt, Nặc Nặc bất giác nuốt nước
bọt. Ánh nắng chiếu trên mặt anh, vẽ nên một đường hoàn mỹ như tạc tượng. Sống
mũi thẳng, ánh mắt toàn là sự khiêu khích chế giễu. Quá đáng hơn là, khóe môi
đang nhếch một nụ cười, phối hợp thêm những lời anh thốt ra, quả thực đã khiến
Nặc Nặc muốn chui xuống gầm bàn quách cho xong.

Anh nói: “Hứa tiểu thư, hình như chúng ta quen nhau.”

Phải, họ quen nhau. Một tháng trước, trong văn phòng tổng giám đốc ở tầng
thứ mười bảy.

Chính xác, anh là đại Boss của Nặc Nặc, Tiêu Dật.

Nặc Nặc lần nữa thấy kính nể nhân phẩm không biên giới của cô, vì cô đã
xem mắt cả Boss lớn trên đầu mình, hơn nữa lại đang trong thời hạn thử việc
quan trọng nhất nữa chứ.

Một tháng trước, Nặc Nặc không thèm nghe lời khuyên ngăn của gia đình
và bạn bè, cương quyết từ bỏ công việc hành chính với mức lương cũng khá, đâm đầu
vào thị trường nhân tài đầy rẫy. Có điều cô cũng khá là may mắn, hơn một tuần
xin vào hai ba công ty đã tìm ra một công việc mới mà cô ưa thích.

Vòng thi viết rất suôn sẻ, phỏng vấn cũng tốt, điều duy nhất khiến Nặc
Nặc đau buồn là, ngày đầu tiên đi làm đã bị tạt nước lạnh vào mặt. Công ty mới
của Nặc Nặc là một công ty chế tạo game vi tính nổi tiếng, mà nhiệm vụ của cô
là vạch ra kế hoạch cho phòng kế hoạch, nói trắng ra là biên tập và viết vời gì
gì đó.

Công việc không mệt, lương cũng ổn, công ty cũng rất ổn định, Nặc Nặc
vô cùng hài lòng với lần nhảy việc này của mình, ngày đầu đi làm đã hào hứng
theo trưởng phòng nhân sự đến ra mắt đại boss Tiêu Dật ở lầu thứ mười bảy, kết
quả là đại boss chỉ một câu thôi đã giết chết cô trong tích tắc.

Trưởng phòng nhân sự: “Tiêu tổng, đây là Hứa Nặc phụ trách kế hoạch,
người mới của phòng kế hoạch, tôi đưa cô ấy đến để ra mắt anh.”

Tiêu tổng nổi tiếng lạnh lùng hắc ám không ngẩng đầu lên, chỉ cúi đầu xử
lý văn kiện.

Cả một văn phòng ngoài tiếng động của máy điều hòa ra thì chỉ còn lại
hơi thở của ba người, không khí rất ngượng ngập. Nặc Nặc đảo đảo mắt, nghiến
răng, vẫn quyết định mặt dày trước! Thế là cô lấy hết can đảm tiến lên trước một
bước, “Tiêu tổng, chào anh, tôi là Hứa Nặc. Tuy lần đầu tiên làm kế hoạch cho
công ty trò chơi, nhưng sau này tôi sẽ cố gắng!”

Nặc Nặc nói xong, nghĩ thầm chắc đại boss sẽ lên tiếng, hoặc sẽ khuyến
khích mình vài câu cũng nên, dù sao nhân viên cố gắng thì công ty mới phát triển
được mà.

Thế nhưng loay hoay đợi mãi, một lúc lâu rồi mới thấy Tiêu Dật từ từ ngẩng
lên, lướt nhìn Hứa Nặc một cái, khóe môi hơi nhướn lên, nói: “Phòng kế hoạch à?
Từ khi công ty thành lập đến nay, chưa có cô nào ở lại phòng đó được, cố lên
nhé.”

Câu “cố lên nhé” nếu nói là khuyến khích thì chi bằng nói quách là
khiêu chiến cho rồi! Hứa Nặc nghe thấy vẻ khinh thường trong câu nói nhẹ nhàng
đó, từ khi ấy, Hứa Nặc đã nảy sinh ra ám ảnh tâm lý khó dập tắt với đại boss
cao quý! Cho dù lớp bồi dưỡng nhắc đến cái tên “Tiêu Dật”, hay trong cuộc họp
nhân viên nhìn thấy bóng dáng đẹp đẽ phóng khoáng ấy, Nặc Nặc đều tránh thật
xa, một mặt vẫn phải lẩm nhẩm niệm chú “A di đà Phật, hồn ma biến đi, anh ta
không thấy con không thấy con!”

Nhưng, chẳng ai ngờ là, trốn tránh đủ cách mà lại gặp phải đại boss
trong cuộc gặp gỡ xem mắt mà mẹ cô sắp xếp.

Nặc Nặc nghẹn ngào.

Sao lại có chuyện trùng hợp thế được? Hơn nữa đối tượng xem mắt mà mẹ
đã nói rõ, đối phương chỉ là trưởng phòng nào đó thôi mà, nhưng giờ đây… Nặc Nặc
đau khổ lén liếc nhìn vẻ mặt người ấy một cái, hoàn toàn khó xử...

---

Sách thuộc dự án
sách bản quyền của Gác Sách

Đơn vị giữ bản quyền: Amak Books

Tác phẩm được giữ
đúng nguyên bản sách in, không qua chỉnh sửa.

Thực hiện bởi​

nhóm Biên tập viên Gác Sách

Sienna - Du Ca

(Duyệt – Đăng)

Bình luận

Ảnh của Tieu Bachduong
Ảnh của reddevil2302
reddevil2302
0

Quả nhiên là truyện được nhiều bạn đọc giới thiệu có khác. Rất hay, rất thú vị, đáng yêu từ chương đầu tiên tới chương cuối cùng, làm mình cứ vừa đọc vừa tủm tỉm cười mãi không thôi.

Với mình đây có lẽ sẽ là bộ ngôn tình viết về tình yêu công sở hay nhất. Yêu truyện này vì nó chân thực gần gũi, tình tiết không có sến súa, drama, phi logic như các truyện khác mà giản dị đời thường. Nhưng tất cả những điều đơn giản ấy khi vào tay tác giả lại hấp dẫn người đọc không ngừng.

Nhân vật nữ chính là một cô gái hiện đại, là một cô nàng thỏ trắng, nhg ko phải loại ngu ngơ, khù khờ, EQ chạm đáy như những nữ tiểu bạch trg các truyện ngôn tình khác. Cô nhận ra được tâm ý của Đại boss đối với mình và cũng thầm chờ mong. Cô cũng biết ghen tuông, biết hờn dỗi, biết làm nũng, và đặc biệt là biết giăng bẫy để mong trừng trị thói gia trưởng của đại boss (tuy là chưa có lần nào Đại boss thực sự sụp bẫy của cô cả).

Nhân vật nam chính của chúng ta thì vẫn kiểu nam chính điển hình của tiểu thuyết ngôn tình, một đại boss cao cao tại thượng, anh minh thần vũ. Nhưng điều khiến mình thích ở đây là tác giả đã tiết giảm khí chất của Đại boss, anh đẹp trai, tài giỏi, cao ngạo nhg chưa đến mức xa vời như kiểu Đại thần. Hơn nữa, Đại boss "trạch nam vạn năm" của chúng ta lại quá đỗi đáng yêu. Không giống như các đại boss khác với kinh nghiệm tình trường phong phú, Tiêu đại boss của chúng ta là lần đầu yêu đương, kinh nghiệm theo đuổi con gái bằng không, thêm nữa lại hay ghen tuông hờn dỗi. Như vậy thì không đáng yêu làm sao cho được!!!

Ảnh của Thiên Tâm
Thiên Tâm
0

Hài, hay quá.

 

Ảnh của Gold_pig
Gold_pig
0

Truyện này mình đọc lâu rồi nhưng thấy các mem bình luận mình cũng tham gia bình luận chút chút. truyện này đọc tương đối hay. Mình thích đoạn bố mẹ Nặc Nặc phân tích tên của Tiêu Đại Boss, rất vui nha

Ảnh của Tiểu_ngọc_zimny