VỊ ĐOÀN VIÊN!

Con biết xuân này mẹ chờ tin con
Khi thấy mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
Nay én bay đầy trước ngõ
Mà tin con vẫn xa ngàn xa
Xuân Này Con Không Về
Tác giả: Trịnh Lâm Ngân


Đã nhiều năm trôi qua, cứ mỗi độ Tết đến xuân về, chẳng hiểu vì sao con vẫn giữ thói quen mở bài hát này lên và nghe đi nghe lại. Thời gian chầm chậm lắng đọng, đi qua những miền kí ức thương nhớ, lòng người lại nôn nao với mỗi nỗi niềm khắc khoải khi đứng trước thời khắc giao mùa.


Ở nơi đất khách quê người, mỗi dịp Tết đến gần kề, cái lạnh se sắt lại khe khẽ chạm vào tim con. Để rồi mỗi khi nghe thấy tiếng pháo nổ rộn ràng, tiếng khanh khách nô đùa của những đứa trẻ con bên nhà hàng xóm, nhiều lúc trong lòng con lại cảm thấy rấm rứt vô cùng. Hình như cũng đã năm năm rồi, con không được ở bên mẹ vào những thời khắc đón giao thừa năm mới. Mỗi một độ xuân qua đi, hình ảnh những ngày Tết quây quần sum họp cứ nhen lên trong lòng con những nỗi nhớ quay quắt. Những khoảnh khắc đáng mong chờ nhất của năm, đối với con, lại là những tháng ngày mong ngóng triền miên len lỏi trong từng làn da, thớ thịt.


Con biết có những người còn đang cách xa gia đình tới nửa vòng trái đất. Và có lẽ họ cũng đang giống như con, trăn trở đứng giữa làn ranh trong những nỗi nhớ thương quê nhà khắc khoải. Nhưng con tin chắc một điều, cho dù bước chân con người có đi tới đâu, thì con tim sẽ luôn tìm về với quê hương, gia đình và hướng về nguồn cội. Có những thứ xúc cảm chân phương lặng lẽ và vô cùng bình dị. Cứ mỗi ngày tháng đi qua, những người con tha hương xa xứ đều cố gắng làm việc thật chăm chỉ để rồi ước mong lớn nhất của họ là được trở về với gia đình trong ngày đoàn viên. Con biết, năm nay là một năm có quá nhiều biến động. Có những người đã mãi mãi để vụt mất cơ hội được trở về bên những người thân yêu dấu. Cũng có những người đã phải hoãn lại những chuyến bay về với cố hương chỉ vì tình hình dịch bệnh đang trở nên căng thẳng. Có lẽ chính trong khoảnh khắc của những ngày cuối năm này, con người ta mới lại càng thèm thuồng, khao khát cái hơi ấm của quê hương, của vòng tay gia đình, mẹ ạ. Con vẫn nhớ như in nồi lá mùi mẹ nấu vương vấn trong mùi khói Tết, những nồi bánh chưng chiều ba mươi sôi sùng sục bên hơi ấm của bếp lửa quấn quyện và cả những bát chè ngọt thỉu mùi vị của quê hương nhung nhớ. Con cũng đã nhớ về ngoại thật nhiều! Con nhớ về những khoảnh khắc giao thừa đoàn tụ của gia đình mình trong những ngày giáp Tết của nhiều năm trở về trước. Những khoảnh khắc trân quý mà có lẽ suốt cả cuộc đời này con cũng không thể nào quên.


Ngoại đã đi xa. Tóc mẹ cũng mỗi ngày lại điểm thêm một vài sợi bạc. Lòng con càng bùi ngùi và da diết hơn khi mỗi lần lắng nghe câu hát: “Mỗi mùa xuân sang. Mẹ tôi già thêm một tuổi. Mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa Mẹ càng gần.” (Mừng tuổi mẹ - Sáng tác: Trần Long Ẩn). Cứ một mùa xuân qua đi, người ta lại ngỡ ngàng nhận ra có quá nhiều thứ khiến cho lòng người phải day dứt và tiếc nuối. Trong dòng chảy hối hả của thời gian, tuổi tác của những người con thương yêu lại từng ngày nhích thêm vài con số và những khoảnh khắc đoàn viên đã ngắn ngủi nay lại càng bị rút ngắn đi. Con rưng rưng nhớ về quê nhà trong từng đêm thao thức, lòng chỉ thầm cầu mong sao cho những người thân của mình sẽ mãi mãi an yên!


Ngoài kia, từng đàn chim én đang ríu rít bay về. Những sắc mai đào đang duyên dáng, e ấp chờ ngày bung nhụy. Con nghe thấy trong tim mình có những nỗi nhớ nhung quê nhà đang cồn cào dậy sóng.


Những ngày cuối năm, sao mà thao thiết nhớ hương vị của những ngày tháng đoàn viên…

Bình luận

Ảnh của hoadai86
hoadai86

covid mới thấy nhớ vị đoàn viên