Nhớ mùa cúc họa mi

 

Rất lâu rồi chúng mình chẳng gặp nhau

Kể từ ngày người thương thành người lạ

Dấu yêu xưa mong manh chiều gió cuốn

Khung cửa buồn luốm nhuốm màu phai phôi

 

Bỗng chiều nay một tia nắng lạc lòi

Trôi vội vã qua miền ký ức cũ

Cứ ngỡ quên từ khi đời rẽ lối

Yêu rồi xa chẳng thể nói nên lời

 

Ngày anh đến anh nói mình rất hối

Không gặp em trước tất cả bao người

Quá khứ có là gì đâu em hỡi

Hiện tại bên em tất cả nhớ thương

 

Anh nâng niu đôi bàn tay gầy xương

Của em trong tay anh rất chặt

Anh âu yếm rồi nhìn em trìu mến

Dịu dàng lắm đặt khẽ một chiếc hôn

 

Nắng xanh ngắt trên tầng trời trong vắt

Ngỡ mùa xuân dìu dắt bước chân qua

Em ngờ đâu nắng cuối chiều vụt tắt

Anh mang mùa xuân đi mất đời em

 

Lời tự tình em kể với bóng đêm

Với căn phòng buồn tênh buốt giá

Lời dối trá ngày nào anh mang đến

Khắc trong tim năm tháng chẳng phai mờ

 

Mùa đông này trời bỗng lạnh nhiều hơn

Căn phòng trống nghe từng cơn gió rét

Em cuộn mình trong tấm chăn ấm áp 

Mà mùa đông vây kín trước hiên nhà

 

Cúc họa mi đã đến mùa trổ hoa

Trắng tinh khôi mong manh chiều vạn lối

Như cô gái trong tình yêu ngây dại

Nhung nhớ mãi dù tình đã nhạt phai.

Ngọc Trai

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor