Đưa con tiễn anh đi lấy Vợ

Ninh ngồi bần thần trên mép giường, cúi xuống nhìn chằm chặp vào bàn tay  đang vân vê 2 bên gấu áo,Ninh cứ ngồi như vậy, lặng thinh không nói gì. Tú ngồi quay lưng lại phía Ninh, tiếng tay Tú đập vào bàn phím cạch cạch theo tiếng nhạc của trò chơi điện tử, màn hình máy tính theo hiệu ứng cứ rung lên bần bật. Thi thoảng lẫn trong tiếng ve kêu hè râm ran bên ngoài khung cửa sổ tràn nắng tháng 5, Ninh trộm buông 1 tiếng thở dài mệt mỏi. Phía cửa có tiếng vặn tay cầm vang lên xành xạch, bầu không khí ngột ngạt vô tình bị cắt ngang. Một người phụ nữ trung niên có phần đẫy đà, sang trọng bước vào phòng. Liếc Ninh một cái, người phụ nữ ấy rảo bước đến bên Tú nhàn nhạt buông ra câu nói:

-         Thế bây giờ gọi mẹ đến là có chuyện gì đây? Mẹ mua nhà cho anh ở, học, ăn, chơi thì chuyện của anh anh tự quyết đi chứ gọi mẹ làm gì?

-         Thì gọi mẹ đến xem mẹ có muốn nhận cháu nội của mẹ không thôi. Tú vẫn nhìn chăm chú theo dõi vào màn hình máy tính, câu nói nhẹ bẫng, vô cảm bất ngờ.

Ninh ngồi phía sau, mím chặt hai môi, 2 hốc mắt đã rưng rưng  chực trào ra bên ngoài lập tức, trong sống mũi có cảm giác cay xè, Ninh cúi mặt sâu hơn, hít 1 hơi dài ngập cả lồng ngực.

-         Thế cháu nào? – mẹ Tú sẵng giọng có phần như gắt gỏng…

-         Cô ấy nói cô ấy có thai với con.

Tú ngoắc tay về phía Ninh, vẫn không quay đầu lại, tiếng nhạc trong game càng lúc càng lớn hơn trước.

Ninh sợ quá, 2 tay run run giống như không bấu chặt được vào gấu áo của mình, cảm giác như đôi mắt kẻ dầy chì và rậm lông mi giả của mẹ Tú đang nhìn chằm chặp vào Ninh, xăm soi cô từng chi tiết một. Bất giác Ninh đưa tay che ngang bụng. Là ở đây, con của Ninh là ở đây này…..

-         Thế cô có chửa với con tôi à?

-         Dạ vâng thưa bác. Ninh lí nhí…

-         Mấy tháng rồi?

-         Cháu đi khám, người ta nói cháu có được 3 tháng rồi bác ạ.

-         Thằng Tú, mày làm gì mà để con gái nhà người ta phưỡn bụng ra rồi vác đến đây mà ăn vạ, mày lại còn phải lôi cả mẹ mày vào thế hả? 22 tuổi đầu rồi, mày làm gì mà lại không suy nghĩ trước sau, công việc thì chưa có, học hành thì chưa xong, mày định vác về làm của nợ cho mẹ mày thêm việc đấy hả?...

Mẹ Tú rít lên, bà ném cái túi xách lên giường ngay sát chỗ Ninh ngồi nghe “bịch” 1 cái, bà vừa nói vừa chỉ mấy ngón tay về phía Ninh ngồi. Ninh giật nảy mình, 2 hàng nước mắt vì thế không kìm được nữa, trào ra ngoài ồ ạt như người ta tiện tay vắt mạnh 1 quả chanh tươi. Ninh ngước lên nhìn về phía Tú, bây giờ chỉ có Tú thôi, chỉ có anh mới làm nguôi cơn giận của người đàn bà thị thành này, người đã đẻ ra anh, nuôi nấng anh và cho anh mọi thứ vật chất mà anh đòi hỏi. Nhưng Ninh nhầm, Ninh đâu có biết rằng bao nhiêu hi vọng của Ninh ấy chỉ là hư không thôi.

-         Con không biết, con chẳng làm gì với cô ta cả.

-         Thế sao bây giờ nó vác cái bụng đến tận nhà ăn vạ mày đây….

Tai Ninh ù đi, Ninh còn chẳng biết mình vừa nghe thấy người con trai mình yêu thương kia nói những gì, bàng hoàng quá, bố của đứa trẻ đang ngày một lớn lên trong cơ thể Ninh lại vừa từ chối 2 mẹ con cô phũ phàng như vậy sao. Ninh bắt đầu khóc, còn mẹ Tú vẫn đứng bên cạnh nói sang sảng mà Ninh có nghe rõ đâu, Ninh sợ quá…

-         Lúc trước tao đã nói khi mày dắt nó về nhà rồi, tốt đẹp gì cái thứ con gái không có bố mà mày k nghe cứ khăng khăng yêu đương cho lắm. Đấy, bây giờ thì thấy, không phải con mày nó cũng vác bụng đến ăn vạ mày rồi kia kìa, đi đổ vỏ mày có thấy vui vẻ không con. Còn cô nữa cô Ninh ạ, cô đừng tưởng cô mang cái bụng cô đến đây mà vào được nhà tôi, tôi còn trải đời hơn cô ấy, mấy cái trò vặt này của cô làm sao qua mắt được tôi? Cô tưởng cô mang được đứa bé không biết ai là bố đến cửa nhà tôi là cô thành con dâu nhà tôi à, không có đâu cô Ninh ạ,

-         Con của con có bố thưa bác, bố của nó là anh Tú chứ không ai khác cả.

Ninh vừa nói vừa nấc nghẹn, cô cắn răng chịu đựng sự sỉ nhục của mẹ Tú, cô chỉ muốn con của cô có bố mà thôi.

-         À, làm sao cô biết, làm sao tôi biết, mà tôi nói cho cô nghe nhé, mẹ sao con vậy, mẹ cô có cô rồi bây giờ cô có con, tôi thì tôi chả tin đâu, đừng thấy nhà giàu mà tham cô Ninh ạ, không dễ như thế đâu…

Nghe đến đây Ninh đứng ngay dậy, quệt nhanh nước mắt 2 bên má, nuốt tiếng nấc vào trong cổ họng, đứng trước mặt người phụ nữ ấy, Ninh dõng dạc:

-         Cháu không có bố, nhưng cháu không vô học như bác nghĩ, cháu không ngủ lang với ai mà không biết con của cháu có bố là người nào. Bác mắng cháu cháu xin chịu, nhưng bác không thể xúc phạm tới mẹ của cháu được. Đúng là cháu nhà quê thật, cháu nghèo hèn thật nhưng cháu không cần sống dựa vào đồng tiền của người khác, cũng giống như mẹ của cháu nuôi cháu khôn lớn bằng chính sức lao động của mình. Còn anh, anh Tú ạ, tôi tưởng tôi yêu được một người đàn ông, mà tôi sai rồi, tôi yêu phải một tên hèn nhát, anh không muốn nhận con thì thôi, đâu cần anh phải làm thế này. Cả cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh cả.

Ninh đẩy cửa chạy vụt ra bên ngoài, không để cho mẹ Tú nói thêm điều gì nữa. Người con trai cô yêu và mọi thứ ký ức ngọt ngào, những hứa hẹn hạnh phúc cứ giằng xé , cứ khuất dần rồi cách xa, biến mất phía sau lưng, ừ, quên anh ta đi, vất bỏ anh ta đi, một kẻ đê hèn và nhu nhược, kẻ như vậy không đáng để Ninh yêu, không đáng làm bố của con Ninh được. Ninh cứ chạy, nước mắt theo mỗi bước chân rơi ra lã chã, ướt cả 2 bên má, ướt cả cổ áo Ninh đang mặc. Ninh khổ quá, mà cũng tại vì Ninh dại nên khổ, là tại Ninh, do Ninh thôi, biết trách ai được bây giờ

…….

Đứng trước cửa nhà, Ninh như người nửa tỉnh nửa mê, Ninh không nhớ mình đã về đây từ bao giờ và bằng cách nào. Chỉ biết trời đã đổ dần về chiều, ánh dương chạng vạng đổ lên người cô thứ ánh sáng vàng úa héo hắt chẳng còn chút sức sống. Ninh đặt cái valy xuống trước cổng rồi bất giác đặt tay lên bụng, đã nhô lên một chút rồi, đã cảm nhận được rồi, Ninh thấy hình như có cả nhịp tim nữa, là con Ninh đấy, đứa trẻ chẳng có tội lỗi gì cả, nó đáng được sinh ra và có một cuộc đời như bao nhiêu đứa trẻ khác.  Lỗi lầm cho dù có là do Ninh, là cô đã ngu ngốc tin lầm người mà trao thân, gửi phận, là Ninh dại quá chẳng nghe lời mẹ, đừng đổ nó lên đầu con Ninh, cứ để mình Ninh chịu đựng mọi thứ là được rồi. Ninh sợ lắm cái cảm giác Tú dắt tay cô, kéo xềnh xệch đến cửa phòng khám, lạnh như đá đẩy cô vào bảo tự giải quyết đi. Ninh sợ lắm khi nghe tiếng dao kéo kim loại va vào nhau loảng xoảng. Ninh muốn giữ đứa trẻ còn Tú lại không. Có gì khó hiểu đâu khi một cậu trai phố, công tử nhà giàu, chưa nghĩ đến chuyện vợ con mà bỗng dưng vướng phải Ninh với cái thai đang từng ngày lớn dần trong bụng. Ngay từ đầu, Ninh biết Tú có thật lòng với mình đâu, thế mà cô cứ yêu, cứ hi sinh tất cả chỉ mong thay đổi được người con trai ấy. Nhưng Ninh sai rồi, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Ninh bưng mặt đứng trước cổng nhà mà khóc, bao nhiêu uất ức tủi hận cứ dồn vào khóe mắt và sống mũi cay xè. Ninh khóc cho cô, cho cả đứa conđang thành hình trong bụng của cô nữa.

Từ trong nhà có dáng người lật đật, tất tưởi chạy ra. Cánh cổng mở ra vội vã, trước mắt bà Thu là đứa con gái của bà. Ô mà hay nhỉ, sao nó lại đứng đây khóc rống lên thế này, lại còn hành lý ngổn ngang, sao nó lại chẳng vào nhà, nó lại chẳng thèm ngẩng mặt mà chào bà lấy 1 câu. Rồi bà nhìn thấy cái bụng con gái đã lùm lùm sau lớp áo. Khuôn mặt hiền lành của bà như cứng lại, rồi mắt bà hoe hoe, bà ôm Ninh vào lòng, vỗ vỗ vào lưng nó:

-         Đừng khóc, về với mẹ, đừng khóc con ơi! Sao con tôi lại khổ thế này, sao con tôi lại bồng bột, lại dại dột thế hả con….. nín đi con, về nhà rồi….

Trời chiều cứ lững thững chẳng  chịu tắt nốt tia nắng cuối cùng, trước cánh cổng 1 già 1 trẻ đứng ôm nhau mà khóc, bao nhiêu tủi thân từ quá khức, từ  hiện tại của cả 2 con người cứ dồn ra thành nước mắt, quyện lại vào nhau, nước mắt của Ninh hay của mẹ Ninh, Ninh không biết, Ninh không phân biệt được, mẹ Ninh cũng không phân biệt được. Mà phân biệt làm gì, của ai, của mẹ Ninh hay của Ninh cũng là nỗi đau, cũng là tủi hổ thôi mà.

Những ngày ở nhà cùng mẹ, Ninh chẳng dám ra ngoài, cả ngày chỉ nhốt mình trông căn nhà, lầm lũi đốimặt với 4 bức tường lạnh, từ một cô gái hồn nhiên hoạt bát, Ninh trở thành người sợ hãi đám đông. Cô sợ người trong làng, sợ họ bàn tán về mình, rồi lại mang cả mẹ cô ra nói, mà miệng lưỡi của người đời thì độc địa lắm, con voi họ còn vật chết huống gì người đàn bà vốn đã quá nhiều đau khổ như mẹ của Ninh. Mẹ cô cũng là người không chồng mà chửa, không chồng mà có Ninh. Đã hơn 20 tuổi rồi Ninh chưa một lần gặp bố. Tháng năm tuổi thơ của Ninh là sự thiếu thốn, là những bữa cơm đạm bạc chỉ 2 mẹ con trong góc nhà nhỏ của một vùng quê nghèo khổ. Ông bà ngoại của Ninh vì mẹ cô không chồng có chửa lại bắt bỏ cái thai đi mà không được nên từ mặt con gái, sợ mẹ cô làm ô nhục cả dòng họ nhà mình. Mẹ Ninh bỏ làng, bỏ nhà sang vùng khác, 1 mình vất vả bươn trải nuôi cô lớn,cho cô ăn học đàng hoàng, chưa một lần cô thấy mẹ mình than khổ, chưa một lần cô thấy mẹ mình nhắc lại quá khứ mà trong đó có bố của cô. Cô biết, mẹ cô đã đau đớn lắm rồi, thế mà đứa con gái như cô lại làm mẹ cô thêm khổ nữa,đã  chẳng thể báo ơn cho mẹ những tháng năm vất vả mà bây giờ lại thế này. Càng nghĩ, nước mắt Ninh lại chảy ra, thấm đầy 2 gò má. Bà Thu thấy con gái khóc chỉ lặng lẽ ôm con vào lòng vỗ vỗ lên lưng Ninh an ủi:

-         Gầy đi nhiều quá, đừng khóc, phải nghĩ cho đứa trẻ, đừng khóc. Về đây rồi, có mẹ đây, con phải quên hết đi mà sống. Phận đàn bà bạc bẽo lắm, có người thương, có người yêu mình thì chẳng nói, chứ gặp phải kẻ phụ tình, sở khanh thì chịu đớn đau suốt 1 cuộc đời thôi.

Ninh càng nghe mẹ nói nước mắt càng giàn dụa ra hốc mắt, chỉ có mẹ thôi, cuộc đời này không ai thương con cái của mình bằng mẹ cả, cho dù đi bao nơi, cho dù có bao nhiêu lầm lỗi, chỉ cần về đây, về với mẹ là mọi thứ tan biến hết, Ninh cứ níu lấy vạt áo mà mẹ khóc không ra tiếng. Bà Thu đẩy Ninh ra, lau nước mắt cho con gái, rồi bà cười cười:

-         Này nhé, hôm nay mẹ đi mua đồ cho thằng cu rồi nhé, nhìn xem này, đẹp lắm, mẹ rủ mà con chẳng chịu đi cùng.

Rồi mẹ cô lấy ra trong túi mấy đồ của trẻ con, cái nào cung bé bé xinh xinh như nhau cả, cái nào cũng đầy những hình ngộ nghĩnh, nào là ông mặt trời, nào là con chim, đủ cả. Ninh đặt tay lên bụng, hình như đứa nhỏ vừa đạp cô một cái, 8 tháng rồi, siêu âm người ta bảo thai tốt lắm, cô vui, mẹ cô cũng vui lây. Ninh cầm cái tất tay của con mẹ cô vừa mua về, xỏ vừa chỉ 2 ngón tay cô, bao nhiêu buồn tủi chợt bỗng tan biến hết, cô nhìn mẹ cười khúc khích như đứa trẻ được quà, Ninh tưởng tượng rồi đây con cô sẽ xỏ 5 ngón tay bé xíu vào trong này, như cô bây giờ này, lòng Ninh chợt nhẹ nhàng chẳng còn buồn phiền nữa, thứ cảm giác hân hoan làm mẹ dâng dâng lên ngọt ngào. Ninh rồi sẽ được làm mẹ, cái thiên chức thiêng liêng mà bao nhiêu người phụ nữ trên trái đất này ai cũng ước ao. Ninh sẽ nuôi con của mình khôn lớn như mẹ cô đã nuôi cô, sẽ cho nó được sống đầy đủ, sẽ không để cho nó thiếu thốn, sẽ dậy nó trở thành một người đàn ông mẫu mực đủ để làm chỗ dựa cho cô và cả mẹ cô.

Những tháng ngày ở cữ rồi cũng hết, cu Bí cũng đã cứng cáp hơn trước rất nhiều, bà Thu lại động viên Ninh đi học lại quãng đường còn đang dang dở, bảo cô cứ yên tâm, cu Bí ở nhà đã có bà ngoại trông nom, bà còn bảo ai trong làng cũng quý thằng cu cả, chẳng ai kì thị nó nữa. Người ta bây giờ đã khác rồi, không còn những suy nghĩ cổ hủ như ngày xưa nữa, người ta không trách con gái dại dột, người ta chỉ trách những thằng đàn ông sắm vai Sở Khanh, bạc tình, ngay cả giọt máu của mình mà cũng đang tâm vất bỏ.  Từ tận sau trong lòng mà nói, Ninh không muốn trở về thành phố nữa, Ninh sợ gặp lại con người ấy, Ninh sợ bao nhiêu đớn đau trong lòng rồi lại trào ra chẳng che giấu được, nhưng Ninh biết, muốn mẹ Ninh, muốn cu Bí nhà Ninh sau này bớt khổ thì chỉ có cách đi học tiếp, lấy bằng rồi xin một việc làm. Mẹ Ninh già rồi, không thể nuôi mãi cả 2 mẹ con Ninh được, Ninh rồi sẽ trở thành trụ cột của gia đình không đàn ông này, Ninh phải cứng rắn mà sống tiếp, sống cho con Ninh thấy mẹ của nó là một người không dễ dàng từ bỏ, sống cho những người khác thấy, Ninh vẫn là Ninh của ngày xưa thôi.

Cả cuộc đời này có lẽ không ai thương con hơn mẹ được, ngay từ khi Ninh về nhà với cái bụng lùm lùm sau áo, bà Thu đã biết hết mọi sự tình, bà lên Hà Nội xin bảo lưu kết quả cho con, rồi lại tất tả về quê chăm con gái. Bao nhiêu dị nghị, bao nhiêu lời ra tiếng vào mẹ Ninh chịu hết, bà đau đớn lắm khi nhìn con gái cứ ngày ngày giam mình trong góc nhà khóc đến gầy rộc đi. Bà thương con, thương cho thân phận của mình, con bà cũng khổ như bà ngày trước vậy, cũng chỉ vì quá tin, quá yêu vào 1 người không đáng nên mới ra cơ sự này.

Tháng năm rồi cứ trôi qua, Ninh ra trường, có một công việc ổn định trên Hà Nội, mỗi tuần Ninh vẫn thu xếp thời gian về cùng cu Bí và mẹ mình. Có nhan sắc và công việc tốt, bao nhiêu người đàn ông tán tỉnh và theo đuổi, Ninh để ngoài tai, với Ninh, đó chỉ là những con người giả tạo được thu xếp và gói lại trong lớp vỏ bọc tri thức đẹp đẽ. Cu Bí đã lên 5, càng lớn nó càng giống người đàn ông hèn nhát và bạc bẽo ấy, mỗi lần nhìn con, lòng Ninh như quặn lên từng cơn đau không chế ngự được.

 Một ngày đầu thu, Ninh nhận điện thoại từ người bạn học cùng đại học năm nào. Những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối cứ cuốn lấy cả hai. Rồi cuối cùng cũng dừng lại, Tú sắp làm đám cưới. Ừ, người con trai Ninh đã từng say đắm yêu thương đến mù quáng sắp làm đám cưới. Mà buồn cười thay, không phải cưới vì yêu thương nhau, cưới vì bị nhà bên kia bắt vạ. Vợ Tú nghe kể là cô gái ăn chơi có tiếng, đùng một cái mang cái bụng tới nhà anh ăn vạ, bạn bè ai cũng biết chẳng phải con của Tú đâu, vì ngoài Tú ra cô ta còn đong đưa với biết bao nhiêu người đàn ông khác. Nhà Tú nói không cưới, nhà cô ta đến làm loạn lên bắt vạ. Thôi thì chối không được, đám cưới cũng phải diễn ra.

Ninh biết chứ, nhưng Ninh chỉ cười chua chát, lấy vợ, có con, cuối cùng anh cũng lấy vợ, có con sao? Còn cu Bí, còn Ninh, ai lấy, ai thương, ai yêu bây giờ. Mà cô chẳng biết người đàn ông ấy có còn nhớ mình cũng có một thằng con trai không?

Ninh dắt tay cu Bí xuống xe, tiếng nhạc từ đại sảnh khách sạn vọng ra ồn ào, náo nhiệt. Hôm nay, Ninh mặc đẹp, trang điểm cũng đẹp. Hôm nay, Ninh dắt con cô đi gặp bố nó, mừng hạnh phúc cho bố nó và một người đàn bà khác.

-         Mừng hạnh phúc của anh, sống thật tốt nhé.

Ninh cười, cái bắt tay của Ninh và Tú trở nên nặng nề. Khuôn mặt Tú trở nên cứng ngắc. Đã mấy năm không gặp rồi, không còn là cậu thanh niên ham chơi nữa, đều đã trưởng thành rồi phải không. Cái bắt tay ấy giữa Ninh và Tú như nối liền sợi dây đã đứt từ lâu, nối cả quá khứ và hiện tại, bao nhiêu chua xót ùa về, hóa ra Ninh còn yêu, Ninh còn thương nhiều lắm, nhiều hơn cả hận.

-         Chào chú đi con – Ninh nhìn cu Bí mỉm cười nói.

-         Con chào chú ạ.

Thằng bé toét miệng chào mà mặt của Tú gần như biến sắc, nó giống anh, cái mũi, khuôn mặt, là con anh rồi, đây mới chính là con anh rồi. Mẹ Tú từ đâu chạy lại, hình như bà cũng nhận ra Ninh. Đứng trước mặt người con gái đã từng bị chính bà đuổi ra khỏi nhà và xỉ nhục năm nào, nay đã trở thành người phụ nữ chín chắn, quyến rũ mang theo nét kiên cường kì lạ, ánh mắt bà mang theo nỗi ái ngại, hoang mang chứ không phải ánh mắt đanh đá, sắc lạnh với giọng nói nhọn như dao vào buổi chiều hè năm ấy nữa.

-         Bí chào bà đi con.

-         Con chào bà ạ…

-         Đây…..đây là… . -  mẹ Tú lắp bắp nhìn thằng bé có từng đường nét trên khuôn mặt giống con trai của mình một cách hoàn hảo. Là cháu bà, đây mới đúng là cháu của bà.

-         Đây là con của cháu – Ninh cười, mấy chữ “con của cháu” như được Ninh nhấn mạnh từng hơi thở một.

Ninh nhìn từng thay đổi trên khuôn mặt của Tú, của mẹ Tú, chính Ninh cũng không hiểu ngay lúc này trong Ninh cảm xúc là gì, là hả hê hay sung sướng hay là đau đớn. Con Ninh không có bố, bố của nó giờ đây đang làm lễ cưới với một người đàn bà khác, và hôm nay, 2 mẹ con Ninh đi chúc phúc cho người cách đây 5 năm đã bỏ rơi, ruồng rẫy cả hai, khi mà cu Bí còn chưa thành hình, khi mà cả 2 mẹ con cần người đàn ông phụ bạc ấy nhất. Đau đớn và chua xót, nặng nề và khổ tâm.

-         Hãy hạnh phúc và chăm sóc cho gia đình của mình thật tốt anh nhé, thật lòng chúc phúc cho gia đình bé nhỏ của anh.

Ninh đưa phong bì mừng tân hôn cho Tú, cô cười, quá khứ, là quá khứ và dù là ai đi nữa cũng cần được tha thứ, rồi đây anh sẽ chăm sóc một đứa trẻ chẳng phải con của anh, sẽ chung sống với một người mà anh không yêu và họ cũng không yêu anh. Như thế có lẽ còn đau khổ và dằn vạt hơn những gì mà Ninh và con Ninh phải chịu đựng. Thời gian đã xoa đi những vết thương trong Ninh, và sẽ nuôi cu Bí trở nên khôn lớn. Là quá khứ rồi, trôi đi hết rồi….

Ninh bế cu Bí tiến ra ngoài sảnh lớn, tiếng giày cao gót nện xuống nền đá hoa vang lên khô khốc và cô đơn. Tú đứng lặng cầm chiếc phong bì trên tay mà lòng nặng trĩu, đôi mắt anh hướng theo bóng của 2 mẹ con Ninh. Xa rồi, khuất rồi. Cái giá phải trả này có phải quá nghiệt ngã hay không? Phía xa, cu Bí bất ngờ quay mặt lại phía anh, giơ đôi bàn tay bé xíu lên vẫy vẫy rồi cười toe toét:

-         Tạm biệt, bố…………

Tú bật khóc, khuỵu gối xuống nền nhà, chiếc phong bì trong tay anh nhàu nát, có giọt đắng cay nào chảy tràn qua đây, giọt hối hận muộn màng. Vợ và con trai anh, vừa tới tiến anh đi lấy một người con gái khác.

                                                            02.09.2013

                                                            Ninh Bình, Hà Nội.

                                                            Mưa …

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor

 

Bình luận

Ảnh của Chim Cụt
Chim Cụt

Có thể chăm chút cho bài viết của mình tí được không bạn? Ví dụ như lời thoại cần có gạch đầu dòng hoặc hạn chế viết tắt.

Cảm ơn bạn!

Edit: Mình vừa kiểm tra rồi, bản thảo của bạn có gạch đầu dòng (có lẽ bạn dùng Bullets and numbering có sẵn trong word) nhưng khi chép qua Alobooks, nó sẽ bị mất đó bạn. Bạn phải gõ "-" bằng tay thôi, hoặc sử dụng in nghiêng, cho vào ngoặc kép cũng được. Như thế trông... trực quan hơn.  :)

Rất mong bạn sẽ chăm sóc "em nó". Thân!

Ảnh của miu.soc
miu.soc

thật xin lỗi bạn vì sự vô ý này nhé :) lần sau nhất định mình sẽ chú ý vào bài viết của mình hơn.

casm ơn bạn vì đã góp ý ^^